Phàm nhân tu tiên - Chương 1122 - 1123

Chương 1122: Yêu thú chi loạn

“Trong khối ngọc giản này chính là tổng kết các bí thuật tâm đắc nhất của vợ chồng ta trong việc đột phá Hoá Thần kỳ, lấy lịch duyệt của đạo hữu, tự nhiên có thể dễ dàng phân biệt giả chân.”

Ôn Thanh lại khôi phục vẻ tươi cười, khoát tay, bắn đến một đạo thúy mang.

Hàn Lập bắt giữ vào tay, nhìn lại chính là một khối Bích Lục Ngọc Giản cỡ bàn tay.

Hắn gật đầu, không khách khí, đem thần niệm rót vào ngọc giản.

Bên trong quả nhiên là có ghi chép các phương pháp bảy tám phần là bí thuật.

Hàn Lập chọn ngẫu nhiên một phương pháp, cẩn thận xem xét.

Hắn vẫn chưa phát giác tại thời điểm hắn đang tập trung xem xét phân biệt thật giả, thì Ôn Thanh và Lăng Khiếu Phong liếc nhau, ánh mắt hiện một tia đắc ý.

“Không tồi, đích xác không phải đồ giả. Đối với tại hạ rất có tác dụng” Sau một khoảng thời gian uống một chén trà nhỏ, Hàn Lập thu hồi thần niệm, chậm rãi nói.

“Nếu Hàn đạo hữu đã thấy ngọc giản không có vấn đề, vậy giao dịch giữa chúng ta đã thành. Vợ chồng ta còn có chuyện quan trọng khác trong người, không thể lưu lại phụng bồi.” Lăng Khiếu Phong ánh mắt chớp động, nhàn nhạt đáp lời.

“Ha, ha. Nơi này vẫn là phạm vi khống chế của Quý Cung. Nói “Cáo từ.” cũng chỉ là Hàn mỗ, tại hạ mạn phép đi trước một bước.”

Hàn Lập cười ha, ha, hướng hai phu phụ ôm quyền, lập tức quang thân thanh quang chớp động, hoá thành một đạo thanh hồng chói mắt, nháy mắt đã ở ngoài hơn hai mươi trượng.

Độn tốc cực nhanh làm cho Thiên Tinh Song Thánh không cầm được, mặt biến sắc.

“Không trách được lại kiêu ngạo như thế, quả nhiên có chút bản lãnh. Phu quân có thấy Hàn tiểu tử có dễ dàng mắc mưu chăng?” Mắt thấy thanh quang biến mất phía chân trời, Cung trang nữ tử thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên hướng nam tử hỏi.

“Chỉ cần hắn có tâm tiến giai Hoá Thần kỳ há lại không thể rơi vào bẫy sao. Tuy phương pháp bí thuật đột phá Hoá Thần chúng ta cho hắn không phải đồ giả, nhưng hắn thử một lần sẽ biết. Các bí thuật khác có hiệu quả quá nhỏ hoặc là không có khả năng thực hiện. Chỉ có phương pháp chúng ta mượn Ngũ hành chi lực đả phá Hoá Thần bình cảnh mới là phương pháp tố ưu. Tiêu tử này trẻ tuổi như thế, đúng là thời điểm thuận lợi tu luyện Nguyên Từ Thần Quang, nếu như vậy, trước khi hết thọ nguyên có thể tu luyện Thần quang đại thành. Ngươi nói hắn có thể dễ dàng buông tha cám dỗ như vậy sao?” Lăng Khiếu Phong khoé miệng nổi lên một tia cười lạnh.

“Trong bí thuật chúng ta cũng đã nhắc khéo một chút đặc thù của Nguyên Từ Thần Quang, cùng với thần thông sau khi công pháp đại thành. Cho dù không đột phá được Hoá Thần bình cảnh, với uy năng kinh khủng của công pháp, chỉ sợ hắn sẽ ham muốn mà không dễ dàng buông bỏ. Mà chỉ cần hắn tính toán tu luyện Nguyên Từ Thần Quang, thì không thể không mượn dùng Nguyên Từ Sơn Lực, khi đó sẽ đi vào vết xe đổ của chúng ta, chỉ còn biết chết dí tại Tinh Thành, đâu thể còn tâm tư khác. Chỉ sợ đến khi đại nạn đến, hắn mới phát hiện ra điều kiện đại thành Nguyên Từ Thần Quang quá khắc nghiệt. Nhưng lúc này bao nhiêu năm đã trôi qua. Với thời gian dài như vậy, Ngọc Linh ắt cũng đã tiến giai thành công. Không cần sợ hắn tìm đến thanh toán nợ nần.” Ôn Thanh mỉm cười.

“Vấn đề là nếu Ngọc Linh không thể tiến giai đến hậu kỳ, lúc đó sẽ là phiền toái lớn.” Lăng Khiếu Phong trầm ngâm mọt lúc, đột nhiên nói.

“Chúng ta đã tranh thủ cho nó một thời gian dài như vậy, nếu không tiến giai hậu kỳ, chỉ có thể xem vận mệnh của nó đến thế. Sớm làm tắt đi ý niệm nắm giữ Tinh Cung, ngoan ngoãn rời Tinh Thành, làm gã tán tu bình thường thì tốt hơn.” Ôn Thanh ngẩn ra, thở dài nói.

“Không có tu vi hậu kỳ rất khó quản được đám trưởng lão trong Cung. Chúng ta đã chuẩn bị hậu sự tất cả cho nó. Vẫn còn nhiều thời gian mà. Chuyện cấp bách trước mắt, khi trở về, chúng ta lập tức truyền thụ cho Ngọc Linh phương pháp tế luyện Từ Sơn. Chỉ có nắm tay toà thần sơn này, Hàn tiểu tử mới đối với Ngọc linh ném chuột sợ vỡ đồ. Nếu không, vạn nhất người này có thể nhẫn nhịn trăm năm, chờ chúng ta sau khi toạ hoá, liền chém giết Tinh Thành cuờng đoạt Nguyên Từ Thần Sơn, thì thật là khó giải quyết. mà Ngọc Linh tư chất cũng không kém, chỉ cần tìm được song tu bạn lữ thích hợp, mượn Song tu lực cùng đan được, vẫn có vài phần nắm chắc khả năng tiến giai hậu kỳ.” Lăng Khiếu Phong nhàn nhạt nói.

“Chuyện tiểu tử này cũng chỉ có thể giải quyết như thế. Đang lúc còn lại hơn trăm năm thọ nguyên, chúng ta bắt buộc phải giải quyết Lục Đạo cùng Vạn Tam Cô. Ngoài ra còn chuyện yêu thú ở ngoại hải xuất loạn, xem ra sắp tới phải cùng Nghịch Tinh Minh tạm thời hưu chiến, ưu tiên giải quyết vấn đề vạn hải yêu thú.” Cung trang nữ tử nhíu mày, bất đắc dĩ nói.

“Hừ! Đám yêu thú này nhìn thấy nội hải nhiều năm không xuất hiện Hoá Thần kỳ tu sĩ, thêm vào đó số lượng đại tu sĩ cũng kém xa khi xưa, bèn nổi lên tâm tư muốn xé bỏ hiệp nghị năm đó. Chúng nó đâu biết tổ tiên năm xưa khi lập hiệp nghị này đã có tính toán đâu e sợ chúng đổi ý. Trải qua nhiều vạn năm tu duỡng, bố trí, hiện giờ nội hải đã sớm được nhân loại tu sĩ xây dựng thành tường đồng vách sắt. Huống hồ, theo ta được biết, yêu tu ngoại hải hiện giờ cũng không phải vững chắc như thép đâu.” Lăng Khiếu Phong hừ lạnh nói.

“Ngươi nói chuyện tranh đấu giữa Giao Long Nhất Tộc cùng Toan Oản Vương Tộc?” Ôn Thanh thần sắc chợt động nói.

“Đúng thế. Chính là chuyện giữa hai đại Yêu tộc này. Toan Oản vương tộc thực lực không hơn không kém so với Giao Long nhất tộc. Trong tộc có hai gã thập cấp yêu tu trấn toạ. Nhưng ba trăm năm trước, một em thập cấp đã bị rụng do toạ hoá. Kể từ đó, Giao Long bộ tộc liền không cam chịu hạ phong. Ta phải về hảo hảo nghĩ ra cách gây xích mích khiến hai đại Yêu tộc này phát sinh tranh đấu. Lúc đó nội hải chúng ta liền Cao Chẩm Vô Ưu.” Nam tử định liệu trước nói.

“Phu quân đã có nắm chắc, vấn đề thật sự không còn đáng lo. Cái chính là Linh Thạch mạch khoáng tại Bích Linh đảo, có chút đáng tiếc. Chúng ta vừa mới có được tin tức Cực Phẩm Linh Thạch, chưa kịp phái người đến tiếp ứng đã bị yêu tu cướp mất. Ta đã lệnh cho bọn họ ngay lập tức gom Cực Phẩm Linh Thạch cùng các cao giai linh thạch khác mang về nội hải, nhưng đã chậm một bước. Bây giờ ngay cả Quế trưởng lão cũng bị chết dưới tay Kim Giao Vương” Ôn Thanh cực kỳ tiếc hận thốt lên.

“Điều này cũng không còn cách nào khác, dù sao ngoại hải cũng là thiên hạ của yêu tu. Khi xưa, do chưa có xung đột lợi ích nhiều nên cao giai yêu thú hầu như không tham dự, chủ yếu là để cho các yêu thú cấp thấp chủ động hành sự, chuyện nhân loại xây dựng tại ngoại hải đảo xem như mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng hiện tại đã xuất hiện Linh thạch cấp bậc khiến cho ngay cả yêu thú cao cấp cũng động tâm, bọn chúng như thế nào chịu ngồi yên mà không ra tay chứ.” Lăng Khiếu Phong lắc đầu nói.

“Ngoại hải tạm thời buông tha cũng được. Nhân viêc bổn Cung tập trung tất cả lực lượng tại nội hải, trước mắt nên lấy việc ổn định vị trí chấp chưởng Tinh Cung làm trọng. Chẳng qua đám tán tu cùng Nghịch Tinh Minh sẽ không dễ dàng buông tha ngoại hải.” Ôn Thanh suy nghĩ nói.

“Chúng ta thuận gió đẩy thuyền. Trở về đem toàn bộ Truyền Tống Trận trong thành mở ra, chỉ cần thu lấy phí Linh thạch, cho bọn chúng thoải mái truyền tống ra hải ngoại. Bọn tán tu cùng Nghịch Tinh Minh hiện giờ cũng không kính cẩn chúng ta như trước, cho bọn chúng một cái hung hăng giáo huấn cũng tốt (ý bị yêu thú đập). Sau đó chúng ta ngư ông đắc lợi, đem Nghịch Tinh Minh nhổ tận gốc. Hừ! Lục Đạo và Vạn Tam Cô căn bản đều cho chúng ta không có biện pháp rời xa Tinh Thành. Chờ khi ngã xuống, chúng mới biết ý nghĩ này sai lầm cỡ nào. Định kỳ cứ trăm năm một lần, trong vòng một tháng Từ Lực sẽ tiêu thất. Lúc này, chúng ta sẽ không chịu sự hạn chế của Nguyên Từ Sơn. Hừ! Đến khi đó…” Lăng Khiếu Phong loé sát khí, mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn, hừ lạnh một tiếng.

“Lúc đó, ta cùng vị đại ca Lục Đạo kia hảo hảo giải quyết mọi ân oán.” Ôn Thanh âm thanh nghe phát lạnh.

“Sao vậy, ngươi còn buông tha chuyện năm xưa?” Lăng Khiếu Phong nghe nói bóng gió, ngẩn ra, lập tức nhăn mày hỏi.

“Sao ta lại có thể dễ dàng buông chuyện này. Năm đó nếu không tình cờ gặp được ngươi, chỉ sợ ta đã là một đống tro tàn rồi. Lần đại chiến trước, nếu không bị Nguyên Từ Thần quang hạn chế, ta cũng không dễ dàng để hắn trốn thoát ngay trước mắt…” Ngọc dung Cung trang nữ tử phát ra vẻ dữ tợn.

Lăng Khiếu Phong nhìn thấy cảnhnày liền trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng chỉ khẽ thở dài một hơi.

“Hảo. nếu như vậy. Tại thời điểm giết bọn chúng, ta sẽ lưu Lục Đạo lại để cho ngươi tự mình động thủ.” Nói xong lời này, Lăng Khiếu Phong hoá thành một đạo bạch quang phá không quay trở về.

Ôn Thanh vẫn đứng tại chỗ, trên mặt âm tình bất định, trong chốc lát mới dậm chân, đồng dạng hoá thành độn quang đuổi theo phu quân.

Trong lúc này, Hàn Lập đang trên đường đi đến Khuê Tinh.

Hiển nhiên hắn không biết, sau hai ngày từ khi hắn từ ngoại hải phản hồi nội hải, cơ hồ toàn bộ tu sĩ Ngân sa đảo tiến đánh Bích Linh đảo đều đã bị diệt sát.

Tin tức trên mạch khoáng linh thạch trên Bích linh đảo có Cực Phẩm Linh Thạch lan truyền, oanh động toàn bộ Tinh Hải.

Sau hai ngày từ khí hắn gặp mặt Thiên Tinh Song Thánh, cao giai yêu tu ngoại hải hướng về tất cả các tu sĩ tại các tiểu đảo, phát ra mệnh lệnh trục xuất, tất cả nhân loại nội trong vòng một tháng đều phải rời đi, nếu không liền toàn bộ giết chết không tha.

Lúc này, cho dù là Tán Tu hay các thế lực lớn nhỏ ở nội hải đều không thể ngồi yên.

Đối với người tu tiên ở Loạn Tinh hải mà nói, đã nhiều năm trôi qua như vậy, ngoại hải yêu đan cùng linh thạch đều là các nhu yếu phẩm không thể thiếu, cơ hồ ảnh hưởng đến từng thế lực gia môn. Ích lợi ở ngoại hải khổng lồ như thế, bọn họ dễ gì buông tay.

Trong nhất thời, các đại thế lực cùng vô số Tán Tu, Tinh Cung, Nghịch Tinh Minh đều mở tất cả Truyền Tống Trận ra ngoại hải, tụ tập nhân lực hướng ngoại hải mà đi.

Trong đó cũng vì duyên cớ tại Bích Linh đảo xuất hiện cao giai mạch khoáng Linh thạch và Cực Phẩm Linh Thạch. Thậm chí có non nửa tu sĩ đềy truyền tống đến nơi này.

Tại phụ cận Bích Linh Đảo xuất hiện vô số yêu thú từ thấp đến cao, mà trên đảo cũng thường xuyên xuất hiện đông đảo các cao giai yêu thú không biết tên.

Cuộc chiến giữa nhân loại Tu Tiên và ngoại hải yêu thú tựa hồ hết sức căng thẳng.

Mà ngay tại thời điểm hỗn loạn này, tin tức Hư Thiên Đỉnh một lần nữa hiện thế, rằng linh đan trong đỉnh giúp cho một gã tu sĩ Kết Đan kỳ chỉ trong vòng chưa tới hai trăm năm tiến giai tới Nguyên Anh hậu kỳ, lời đồn này râm ran lan truyền giữa các tu sĩ ở Loan Tinh Hải.

Không biết tin tức này xuất phát từ ai, nhưng quỷ dị lan truyền thật nhanh.

Chương 1123: Ma Hồ đảo

Ma hồ đảo là một toà vô danh tiểu đảo nằm yên lặng gần nội Tinh hải. Biết được vị trí đảo này cũng chỉ có một số ít Tán Tu đang sống trong các tiểu đảo phụ cận mà thôi.

Đảo này sỡ dĩ có một cái tên quái dị như vậy khiến người khó quên là bời vì trong đảo có một hồ nước mà trong đó sản sinh một loại tài liệu gọi là Thúy Đồng. Tài liệu này cũng chẳng phải là loại gì quý hiếm, nhưng cũng được dùng để chế luyện vài món độc môn pháp khí, cho nên đôi khi cũng có vài thấp giai tu sĩ ngẫu nhiên đến vớt.

Mà hồ nước này không biết là do quá nhiều Thúy Đồng hay không, cả hồ đều xanh biếc như Phỉ Thúy, mức độ xanh biếc hơn nhiều so với các hồ khác. Hơn nữa nếu phàm nhân rơi vào trong hồ, nhưng có thể tự nhiên trôi nổi, vĩnh viễn không bao giờ chìm.

Kể từ đó thanh danh Ma Hồ liền dần dần được lan truyền.

Trê đảo chỉ có ít cây cối, linh mạch cũng chẳng có, cho nên bình thường hiếm thấy bóng ai lai vãng.

Nhưng có một ngày, đã có năm sáu chục thấp giai tu sĩ tụ tập quanh hồ nước trong đảo, đang vội vàng lâm thời bố trí một toà pháp trận phức tạp dị thường. Phần lớn trong đó là tu sĩ Luyện Khí Kỳ, mà Trúc Cơ Kỳ tu sĩ chỉ có khoảng sáu bảy tên mà thôi.

Mà ở tầng trời phía thấp tại trung tâm hồ nước, có ba gã tu sĩ Kết Đan kỳ tụ lại, đang khe khẽ nói chuyện với nhau.

“Lôi sư đệ, lần này hy vọng sẽ không thất bại nữa. Bỏi vì bài trừ cấm chế, sư huynh ta cơ hồ đã đem gia sản toàn bộ thân gia, trước sau tiêu phí hai mươi mấy vạn Linh thạch. Nếu thất bại ta cũng chẳng còn biết đào đâu ra Linh Thạch.” Một gã Hôi bào lão giả, thần tình nhăn nhó, sầu mi khổ kiểm, hướng hai người còn lại nói.

“Hừ! Ngô sư huynh lại nói quá lời. Trong ba người chúng ta, chỉ sợ cũng chỉ có sư huynh thân gia nhiều nhất. Sư huynh mở Kim Minh Lâu, đại danh đỉnh đỉnh trong phụ cận hải vực, lại như thế nào thiếu linh thạch.” Một gã vận Lam bào khuôn mặt anh tuấn, lầm bầm trả lời.

“Lôi sư đệ có điều không biết. Đừng có thấy các cửa hàng Kim Minh Lâu lớn như vậy, nhưng thực tế đã sớm bị các cửa hàng Hoả Vân và các Đại Thương cạnh tranh chèn ép chống đỡ hết nổi rồi, hiện tại chỉ miễn cưỡng duy trì mà thôi.” Hôi bào lão giả thở dài, bộ dáng bất đắc dĩ.

“Ngô sư huynh cứ kêu khổ mãi. Kim Minh lâu đâu phải chỉ mới mở một hai năm, nếu không có lợi nhuận, sao còn duy trì đến bây giờ” Người cuối cùng là một Hồng sam nữ tử diễm lệ, ngực tấn công mông phòng thủ, trời sinh một đôi mắt hoa đào đẫm nước, lúc này thu ba lưu động thật là câu hồn người.

“Kim Minh lâu thật là có thu vào một ít linh thạch nhưng là ở thời điểm của sư tôn ta. Từ hơn trăm năm trước, man sư đột nhiên mất tích. Khi không còn chỗ dựa Nguyên anh kỳ tu sĩ, Kim Minh lâu lập tức bị cửa hàng Đại Thương đè ép. Những năm trước đây, uy danh man sư vẫn còn, bọn chúng không dám làm gì nhiều. Nhưng là từ hai mươi năm về trước, tin tức sư phó bị Lục Đạo Cực Thánh đánh trọng thương, sau đó không thể chữa trị mà chết truyền ra, từ đó sinh ý xem như đi xuống. Sư huynh ta thân chỉ là một gã tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, chỉ nội điểm này gia sản cũng sẽ sớm bị người nuốt mất thôi. Nào có được như sư đệ cùng sư muội, tiêu diêu tự tại.” Hôi bào lão giả cười khổ.

“Ngô sư huynh nói này nọ, sư đệ ta không có hứng thú biết, cũng không muốn biết. Ta chỉ biết ta xuất ra linh thạch so với sư huynh chẳng kém một khối. Lại nói sau khi sư phó mất tích, ngày không tốt trôi qua đâu chỉ mình ngươi. Ngươi không phải không biết sư phó vốn tính tình nóng nảy, đắc tội với vô số tu sĩ. Hiện tại người biến mất. Nhưng ta lại bị đám kia qui thành đối tượng để trả thù, bị truy sát mấy chục năm trời, cuối cùng mới thoát được. Đâu như Ngô sư huynh tự thành lập môt phương thế lực, hơn nữa lại cùng Huyết Quang Môn có quan hệ sâu xa, mới là chân chính vô tư a.” Lam bào nam tử trên người sát khí chợt phát ra, lộ ra một cỗ huyết tinh chi khí nồng đậm.

“Sư đệ lại nói như thế! Ta không giống như phần đông các môn nhân đệ tử, học cái gì là mai danh ẩn tích, hà tất phải đau khổ chống đỡ như vậy. Hiện giờ ngoài chi tiêu tốn kém hàng năm ta chưa nói tới, để lấy được chỗ dựa dẫm Huyết Quang Môn, hàng năm ta phải cống nạp một lượng lớn Linh Thạch. Mỗi ngày trôi qua đối với ta thật sự khó khăn. Còn sư đệ. Nghe nói mấy năm nay danh đầu sư đệ không nhỏ a. Huyết Thủ Ma trong hàng ngũ Kết Đan Kỳ tu sĩ, đại danh đỉnh đỉnh. Công pháp sư đệ căn bản là phải trong giết chóc mới nhanh tiến giai, sư đệ vừa mới ở sơ kỳ hiện đã tiến vào trung kỳ đó sao.” Hôi bào lão giả bộ dáng lúc nào cũng than thở nói.

Lam bào thanh niên hai hàng lông mày nhảy dựng, mặt lộ vẻ bất mãn, muốn phản bác lại, nhưng “Khanh khách.” tiếng cười của diễm lệ nữ tử vang lên cắt ngang tranh luận của hai người.

“Ngô sư huynh, Lôi sư đệ, các người hà tất phải tranh cãi. Dù sao từ ngày không có Man sư, sự thật là tất cả chúng ta đều thấy bất hảo. Nhưng lấy thân phận Nguyên anh trung kỳ tu sĩ của sư phó, tin tưởng bảo vật sư phó cất trong động phủ cũng đủ chia đều cho tất cả chúng ta. Đến lúc đó, ai muốn mai danh ẩn tích khổ luyện hoặc dùng bảo vật bảo vệ mình trước các thế lực khác, tin tưởng tuyệt đối không có vấn đề”

Vừa nghe lời này của diễm lệ nữ tử, lão giả và thanh niên liếc nhau, lập tức dừng tranh cãi, bộ dáng có phận kiêng kỵ nữ nhân này.

Ba người yên lặng nhìn các thấp giai tu sĩ bố trí trận pháp một lúc, lam bào nam tử lại mở miệng hỏi diễm lệ nữ tử:

“Thái sư tỉ, bên dưới cấm chế thật sự là tàng bảo động phủ của sư phó thật chứ? Tuy cấm chế này thật là so sư phó bố trí, nhưng Man sư luôn thích ở trên tiểu đảo, ít khi nào thích ở trong động phủ. Như vậy, mấy ngày nay công sức chúng ta tổn hao như vậy có khả năng vô ích.”

“Như thế nào, Lôi sư đệ không tin sư tỉ?” Diễm lệ nữ tử vừa nghe được lời này, sắc mặt lộ vẻ mất hứng.

Lam bào thanh niên liếm liếm môi, mặt không đổi sắc, nói tiếp:

“Sư tỉ tìm được hai người chúng ta, nói là trong tay có địa điểm bảo tàng của sư phó, mang chúng ta theo mấy tháng liền ra đảo này lấy bảo khố. Nhưng chưa bao giờ đề cập cho chúng ta biết làm thế nào sư tỉ lại biết nơi bảo tàng động phủ. Tuy sư phó sủng ái ngươi, nhưng theo tính nết của lão nhân gia, căn bản không có khả năng nói cho ngươi biết chuyện này. Hiện tại cấm chế sắp được mở ra, cũng là lúc sư tỉ nên giải thích rõ ràng cho hai chúng ta được rồi đó. Cũng khiến cho ta cùng Ngô sư huynh an tâm một chút.”

“Đúng vậy. Sư đệ nói như vậy rất có đạo lý. Mấy năm nay sư muội tuyệt vô âm tích, đột nhiên lại xuất hiện, mang hai chúng ta đi đào bảo khố, làm cho người ta có chút nghi hoặc.” Hôi bào lão giả bất động thanh sắc đồng tình.

“Như thế nào, ta không nói rõ ràng, hẳn hai vị tính động thủ? Muốn khi dễ một tiểu nữ tử Kết Đan sơ kỳ như ta phải không?” Diễm lệ nữ tử sắc mặt trầm xuống, một tay nhấc lên, tóc đen tung bay, mặt trở nên lạnh lùng. Tại cổ tay trắng như tuyết xuất hiện một cái thủ trạc màu tím, chớp động các ký hiệu thần bí.

Lão giả và thanh niên vừa thấy thủ trạc, sắc mặt đồng đại biến.

“Thật không nghĩ ra, cả Tử Băng Trạc mà sư phó cũng đem tặng sư tỉ. Chỉ bằng cổ bảo này, cho dù ta cùng sư huynh liên thủ cũng không phải là đối thủ của sư tỉ” Lam bào thanh niên thở dài một hơi, mắt ẩn hiện vẻ tức giận cùng ganh ghét. Không biết nỗi tức giận này hướng nữ tử hay là vị Man sư của hắn nữa?

Hôi bào lão giả đứng kế bên cũng biến sắc mấy lần, tâm niệm cấp chuyển, vội phát ra tiếng cười ha ha: “Sư muội thật sự nói đùa. Ta như thế nào lại có tâm tư này. Vì để bài trừ cấm chế, ta cơ hồ đã đào hết của cải trong nhà, thận trọng một chút cũng là chuyện nên làm mà. Trong khi đó sư muội, một khối linh thạch cũng không có xuất ra.”

“Ta đã cấp cho bọn ngươi địa điểm bảo tàng, lại chấp nhận chia ba, nhưng thế nào phải còn xuất linh thạch. Chẳng qua nếu NGô sư huynh cùng Lôi sư đệ có nghi vấn, ta đành phải nói thật.” Diễm lệ nữ tử đắn đo chốc lát, rốt cục thần sắc hơi hoà hoãn lại.

“Chúng ta sẵng lòng lắng nghe đây.” Lão giả trong lòng vui vẻ, mặt lộ nét tươi cười trong khi đó thanh niên đứng bên cạnh thần sắc vẫn âm trầm không nói.

“Ta tuy là đệ tử của Man sư, nhưng trên thực tế là thị thiếp, chắc hai người đều rõ cả. Trong một lần bồi tiếp hắn, trong lúc vô ý nghe được hắn nói mê vị trí địa điểm bảo tàng. Hắn biết mình thọ nguyên cũng không còn lâu nữa, có kế hoạch toạ hoá tại động phủ này.” Diễm lệ nữ tử mặt không đổi sắc nói.

“Á, đơn giản như vậy sao?” Lão giả và thanh niên lại liếc nhau. Lam bào thanh niên nhịn không được truy vấn.

“Các ngươi cho là phức tạp hơn? Ta đã nói rồi, tin hay không tùy các ngươi. Huống hồ, địa điểm này nếu không phải là nơi tàng bảo há Man sư lại bố trí một cái trận pháp cấm chế phức tạp như vậy bên ngoài hay sao? Với thực lực ba chúng ta mất đến mấy tháng mà còn chưa phá giải hết. Ngoài bảo tàng động phủ còn có cách giải thích khác?” Diễm lệ nữ tử châm chọc một câu.

Hôi bào lão giả ánh mắt chớp động, suy nghĩ một lúc, sau đó lập tức ôm quyền hướng hia người, ho khan một tiếng nói: “Lời sư mụoi nói xem ra có chút đạo lý, xem ra ta cùng sư đệ đã đa tâm rồi. Cũng may cấm chế bây giờ chỉ còn lại một tầng cuối cùng, chỉ cần phá bỏ, công sức vất vả mấy tháng nay của chúng ta sẽ không uổng phí. Ta đi trước nhìn xem bọn họ bố trí phá cấm pháp trận một chút.”

Tiếp theo lão hoá thành một đạo hoàng quang, đi thẳng đến bờ hồ.

“Ta cũng đi kiểm tra một chút.” Lam bào thanh niên đuôi lông mày nhướng lên, liếc nhìn nữ tử một cái, nhàn nhạt nói.

Lập tức huyết quang loé lên, một tầng huyết sắc quang trảo xuất hiện, thân hình thanh niên trực tiếp chui thẳng xuống đáy hồ không thấy bóng dáng.

Diễm lệ nữ tử đứng nhìn hai người trước sau rời đi, khoé miệng khẽ kéo dài, nhưng trong sâu thẳm con ngươi hiện lên một tia hàn quang khó phát hiện.

Sau thời gian một bữa cơm, lão giả hướng các tu sĩ tại bờ hồ phân phó vài câu, rồi quay về nơi nữ tử, mà cùng lúc này nước trong hồ cũng một trận quay cuồng, lam bào thanh niên từ dưới phóng ra.

Trong nháy mắt, ba người lại tụ tập cùng nhau.

“Lôi sư đệ, Thái sư muội, pháp trận đã bố trí xong…Hả, chuyện gì?” Lão giả mới vừa hướng hai người cười, bỗng biến sắc, ngửa đầu nhìn lên trời cao.

Diễm lệ nữ tử và thanh niên cả kinh, vội vàng nhìn theo, chỉ thấy thanh quang chớp động phía xa, một đạo thanh hồng chói mắt phá không đi đến, mục tiêu tựa hồ là chính nơi hồ nước này.