Phàm nhân tu tiên - Chương 1120 - 1121

Chương 1120: Song tu chi sự

“Ha ha, là như vầy, Hàn huynh cảm thấy Lăng trưởng lão của tệ cung như thế nào?” Triệu lão phát ra tiếng cười dài.

“Đạo hữu nói Lăng Ngọc Linh?” Hàn Lập kỳ quái ngẩn ra hỏi.

“Đích xác, chính là ái nữ của lưỡng vị Thánh Tôn.” Lão giả liên tục gật đầu.

“Lăng đạo hữu tuổi còn trẻ, đã tiến giai Nguyên anh kỳ, tự nhiên là thiên phú tu luyện hơn người. Chẳng qua lời đạo hữu là có ý gì?” Hàn Lập chớp động ánh mắt nghi hoặc nói.

“Lăng trưởng lão tư chất không tồi, nhưng so sánh với Hàn huynh tự nhiên còn kém. Chẳng qua hai vị đều là thiên túng chi tài, tuyệt đối không thể nghi ngờ. Nếu hai vị liên thủ hỗ tương, cộng phó tu tiên đại đạo, không chừng tiên nghiệp thực sự khả thành. Hàn huynh có nguyện ý cùng Lăng trưởng lão kết thành song tu bạn lữ?”

“Song tu bạn lữ?”

Lần này, Hàn Lập hoảng sợ thật sự, miệng há thật to, nửa ngày không thể khép lại.

“Đích xác, Hàn huynh cùng Lăng trưởng lão đều là tuổi trẻ, lại tư chất hơn người, quả thật là ông trời tác hợp cho. Triệu mỗ này nguyện làm bà mai như thế nào?” Họ Triệu thần tình tràn ngập vẻ tươi cười.

Hàn Lập trên mặt loé lên vẻ giật mình, nhướng mày.

Lão giả nhìn thấy biểu tình của Hàn Lập, lòng không khỏi có chút ngạc nhiên.

“Hảo sự đến mức này, chẳng lẽ đối phương còn không nguyện ý???”

Phải biết rằng, trong giới tu tiên, anh nữ tu chính là phượng mao lân giác. Hơn nữa lại là trẻ tuổi là chuyện tình chỉ có thể gặp không thể cầu. Mọi người đều biết song tu thuật đối với tu luyện có lợi thật lớn, nhưng đại bộ phận Nguyên anh nam tu chỉ có thể thu nhận một số ít nữ tu Kết đan kỳ thậm chí là Trúc cơ kỳ tu vi để làm thị thiếp. Rất ít có ý nghĩa chân chính là song tu bạn lữ. Nếu ngẫu nhiên có một Nguyên anh nữ tu, chỉ sợ có bảy tám vị Nguyên anh nam tu theo đuổi.

Theo suy nghĩ của lão giả, Lăng Ngọc Linh nguyên là Nguyên anh tu sĩ, xinh đẹp như hoa, lại là ái nữ của hai vị Thánh Tôn đại danh đỉnh đỉnh. Đây không phải là chuyện Mỡ treo miệng mèo, vậy còn là cái sự tình gì?

Đối phương lại lạnh lùng như thế, bộ dáng có chút không muốn. Thật là ngoài dự đoán của lão giả.

Bất quá, đối với một gã tu sĩ Nguyên anh hậu kỳ, lão tự nhiên không dám biểu lộ lòng bất mãn, mặt ngoài vẫn tươi cười, tiếp tục nhiệt tình nói: “Hai vị Thánh Tôn nói, đạo hữu chỉ cần cùng Lăng trưởng lão kết thành hảo sự, dựa vào vị thế Tinh thành chúng ta cùng tu vi Hàn huynh, tự nhiên vị trí Nhất đại tinh cung chi chủ chính là của đạo hữu. Kể từ đó, Hàn huynh trong nháy mắt trở thành chi chủ Tinh hải.”

Lão giả hàm ý nhiều ưu đãi của Thiên Tinh Song Thánh, khẩu khí ẩn chứa một tia hâm mộ.

Nguyên bản Hàn Lập vẫn trầm lặng không nói, nhưng sau khi nhìn đối phương không có dấu hiệu đình khẩu thuyết pháp, bèn thở dài, ngắt lời đối phương:

“Đa tạ ý tốt của quý cung chủ, nhưng chuyện này, Hàn mỗ chỉ có thể khước từ.”

“Cái gì? Hàn huynh thật quá lo lắng mà. Vẫn còn nhiều thời gian cân nhắc rồi hồi báo cũng được mà.”

Triệu lão thấy mình tốn công nửa ngày, đối phương lại bình tĩnh khước từ, lòng trầm xuống, vẫn không cam lòng tiến lên khuyên bảo lần cuối.

Chuyện này không làm tốt, hắn cũng không còn mặt mũi đối diện Song Thánh.

“Không phải tại hạ nhìn thấy Ngọc Linh tiên tử chướng mắt hay có thành kiến với Quý cung mà là Hàn mỗ cũng đã có bạn lữ song tu, cũng là Nguyên anh tu sĩ” Hàn Lập chậm rãi nói.

“Thì ra là thế, vậy không còn cách nào khác. Xem ra Lăng trưởng lão cùng đạo hữu vô duyên phận. Nhưng tại hạ vẫn cảm thấy thật đáng tiếc.”

Họ Triệu nghe Hàn Lập nói ra lý do, thần sắc có vẻ buông lỏng.

Có thể lấy được lý do, tự nhiên dễ ăn nói hơn nhiều.

Nhưng trong lòng lão vẫn có chút kỳ quái, trong vòng trăm năm trở lại đây, cả Loạn Tinh hải trừ Lăng Ngọc Linh ra dường như không xuất hiện thêm nữ tu Nguyên anh nào khác.

Chẳng lẽ bạn lữ của người này giống hắn cũng là một kẻ khổ tu chi sĩ, cho nên thanh danh không có hiển lộ.

Thiên Tinh Song Thánh có từng nói qua Hàn Lập có thể là một gã ngoại lai tu sĩ. Lão tự nhiên cho Hàn Lập là cái loại tu sĩ tiềm ẩn khổ tu.

“Chuyện Lăng trưởng lão, Triệu mỗ không cưỡng cầu. Nhưng hai vị Thánh Tôn đã phân phó cho Triệu mỗ, nếu đạo hữu không đáp ứng song tu chi sự, liền cấp cho đạo hữu một lời nhắn, không biết đạo hữu có hứng thú nghe?” Triệu lão thở dài, nhưng đổi đề tài nói.

“Điều này tự nhiên.” Hàn Lập ánh mắt chớp động, không lưỡng lự trả lời.

Tinh Cung nếu muợn sức bất thành, khẳng định còn có chiêu hậu, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái.

“Không có gì, chính là hai vị Thánh Tôn muốn cùng đạo hữu chính thức gặp mặt. Đương nhiên địa phương gặp gỡ, chỉ cần không ly khai phụ cận hải vực Tinh thành, còn lại bất cứ nơi nào đạo hữu có quyền chọn lựa. Ta thay Thánh Tôn chuyển cáo, nội dung lần trao đổi này là cùng đột phá cửa ải Hoá Thần. Hy vọng Hàn huynh đáp ứng việc này.” Triệu lão giả sắc mặt ngưng trọng hạ giọng.

“Cùng đột phá Hoá Thần môn quan?” Hàn Lập sờ cằm, lộ ra vẻ trầm ngâm.

Nếu không phải đối phương đột nhiên lật bài phút cuối, căn bản hắn đã không suy nghĩ nhiều từ chối thẳng. Nhưng sự tình đề cập lại thật sự trọng đại, hắn cần phải cẩn thận cân nhắc một chút.

Dù sao kiến thức về đột phá Hoá Thần cửa quan hắn mảy may chẳng có tí nào, cho dù phải phiêu lưu mạo hiểm cũng không muốn bỏ qua cơ duyên này.

“Nếu Song Thánh Quý cung không chê, ba ngày sau, cách về phương bắc Tinh Thành ba ngàn dặm, trên một toà đảo nhỏ, tại hạ chờ bọn họ đại giá quang lâm.” Cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng Hàn lập chậm rãi nói. Luận tu vi hiện tại của hắn, chỉ cần không ở trong tuyệt địa, đồng thời không bị quá nhiều tu sĩ Nguyên anh vây công, căn bản không sợ gì mai phục. Như vậy, viêc gặp mặt tại địa phương do hắn chọn lại càng thêm an toàn.

“Hảo, Triệu mỗ sẽ bẩm báo chi tiết với Thánh Tôn.” Triệu lão giả thấy Hàn Lập lần này dễ dàng đáp ứng, trên mặt hiện ra sắc vui mừng.

Sau khi cùng Triệu lão hàn huyên vài câu, Hàn Lập bèn mở miệng cáo từ.

Lão giả cũng nhìn ra tâm tư Hàn Lập lúc này, không xuất ngôn vãn lưu.

Hàn Lập không khách sáo, trực tiếp hướng Truyền Tống Trận trên đảo đi tới.

Với độn tốc của Hàn Lập, đã bay đến điểm truyền tống trên một đỉnh núi. Khi tới đã thấy tên Phi Phát tu sĩ thủ hộ pháp trận đang đứng trước thạch ốc cùng các tu sĩ khác thảo luận điều gì, không ngừng lắc đầu giống như đang cự tuyệt cái gì.

Thanh hồng chói mắt chợt loé, Hàn Lập quỷ dị xuất hiện trước mặt mấy người.

“Tham kiến Trấp tiền bối.” Phi Phát tu sĩ liếc mắt một cái liền sảng khoái nhận ra Hàn Lập, vội vàng bước lại thi lễ.

“Ta muốn quay về nội hải, vào Truyền Tống Trận có vấn đề gì không?” Hàn Lập lạnh lùng trực tiếp hỏi.

“Tự nhiên không có vấn đề gì, mời tiến bối vào.” Vị Tinh Cung tu sĩ này nhanh nhẹn đáp, cũng không chờ Hàn Lập mở miệng, thông minh dị thường xuất ra Truyền Tống Phù.

Mặc dù trong mình có mang Đại Na Di lệnh, nhưng Hàn Lập vẫn không khách khí tiếp lấy Truyền Tống Phù, thân tình tiêu sái đi vào pháp trận.

Một lát sau, trong thạch ốc, Truyền Tống Trận phát ra bạch quang, bóng dáng Hàn Lập biến mất.

Khi Hàn Lập, các tu sĩ đều lộ vẻ kính sợ, bây giờ thấy hắm đã đi, tất cả mọi người đều thả lỏng tâm trạng, khôi phục thần sắc như ban đầu.

Một gã có quen biết với Phi phát tu sĩ, nhịn không được trực tiếp hỏi:

“Dư huynh, vị tiền bối này là trưởng lão của Quý cung sao? Nhưng thoạt nhìn bộ dáng trông có vẻ xa lạ”

“Cũng không phải. Ta cũng chỉ gặp qua vị tiền bối này có một lần, ngài đang mang Khách khanh lệnh bài của bổn Cung. Mặc dù chưa chính thức tuyên bố, nhưng sắp trở thành tân trưởng lão của Tinh Cung rồi.” Phi phát tu sĩ cười hắc hắc, có chút đắc ý nói.

“Thì ra là thế. Cứ như vậy thế lực Tinh Cung các vị sẽ tăng thêm. Vị trưỡng lão này thoạt nhìn tựa hồ có thuật trú nhan, không biết là ở cấp Nguyên anh sơ kỳ hay trung kỳ” Gã tu sĩ Kết đan kỳ kia hậc hậc trong miệng, hâm mộ nói.

“Điều này cũng không rõ lắm, vị tiền bối này hình như có bảo vật hộ thân, không thể dò xét rõ ràng cảnh giới. Chẳng qua, cứ theo logic suy luận, nếu là tu sĩ Nguyên anh trung kỳ, cho dù là khổ tu chi sĩ hẵn cũng không phải đến này còn vô danh.” Phi phát tu sĩ chần chờ một lát, không quá khẳng định nói.

“Ta cũng cảm thấy như thế!” Chẳng qua nếu như vậy, ta cũng không thể so sánh. Chậc, chậc… hơn một ngàn năm thọ nguyên. Ta không biết chừng nào mới có cơ hội ngưng kết Nguyên anh?” Một gã tu sĩ đeo kiếm thở dài một tiếng than thở.

Ba ngày sau, tại cách phương Bắc Tinh Thành ba ngàn dặm, tại một đảo san hô vô danh, có một gã thanh niên ngồi xếp bằng trên một khối hồng sắc tiểu thạch, cả người thanh quang lấp lóe, hai mắt nhắm lại.

Người này tự nhiên chính là Hàn Lập.

Mấy ngày trước, hắn quay lại nội hải Tinh thành, không chần chờ đã đi ngay đến đây.

Nguyên bản, hắn cảnh giác sợ Thiên Tinh Song Thánh nhân cơ hội này ra tay bất lợi với hắn nhưng hóa ra hắn đã quá đa tâm.

Thấy không có vấn đề gì xảy ra, hắn không ly khai phạm vi thế lực của Tinh Cung.

Kể từ đó, hắn trong lòng thả lỏng, lưu lại phụ cận hải vực mấy ngày, giờ phút này đến đây để chuẩn bị gặp mặt Thiên Tinh Song Thánh.

Cẩn thận hơn, hắn đem thần niệm cường đại dò xét toàn bộ phụ cận trong vòng mấy trăm dặm xung quanh.

Thậm chí là tại đáy biển sâu mấy ngàn trượng, hay là tại không trung nghìn thước đều không thoát khỏi sự giám thị của hắn.

Dù sao đối mặt với cấp bậc cỡ Thiên Tinh Song Thánh hắn không thể chủ quan khinh thường.

Đối phương là vợ chồng, cùng tu luyện một loại công pháp, khi liên thủ, chỉ sợ so với hai gã tu sĩ Nguyên anh hậu kỳ còn lợi hại hơn nhiều.

Huống chi Nguyên Từ Thần Quang danh đầu đã vang dội khắp nơi. Nghe nói có thể đả phá ngũ hành, tuy có chút khuếc đại nhưng cũng có thể tưởng công pháp này đáng sợ đến thế nào.

Hàn Lập cũng không muốn trong lúc nhất thời tự đại mà hồ đồ đánh mất cái tiểu mệnh.

Cho nên khi Song Thánh chưa tới, hắn liền phải nắm rõ địa hình xung quanh, phòng ngừa đối phương có mưu đồ bất lợi.

Lúc này đã gần trưa, nắng gắt, đang ngồi bỗng Hàn Lập thần sắc chợt động, hai mắt mở ra.

Phía cuối chân trời bạch quang chớp động, tiếp theo hiện ra hai đạo độn quang, hướng tiểu đảo phá không phóng tới.

Chương 1121: Điều kiện của Song Thánh

Hàn Lập vẫn chưa lập tức đứng dậy, ngẩng đầu ngóng nhìn trên mặt biển, mặt bất động. Tu sĩ trong lưỡng đạo độn quang hiển nhiên nhìn thấy Hàn Lập trên tiểu đảo phía xa, độn quang chợt nhanh hơn ba phần, tiếng phá không “Suy, xuy.” truyền đến. Khi đến nơi, bạch quang chợt tắt, hiện ra hai tu sĩ một nam một nữ.

Nữ niên kỷ cỡ 25, 26, da thịt trắng như tuyết, tóc đen như mây, thân vận cung trang màu thúy lục, toàn thân toát ra một cỗ khí tức ung dung xinh đẹp. Nam tử là một gã nho sinh vận bạch bào khoảng 40 tuổi, nét mặt bình thường, nhưng hai hàng lông mày đen thui sắc như kiếm, cả người như có một cỗ sát khí, nét mặt âm lãnh băng hàn.

Hai người huyền phù ở trên cao hơn ba mươi trượng, đang đánh giá Hàn Lập.

Hàn Lập chậm rãi đứng dậy, thân thể không gió tự động bay lên.

Một lát sau, hắn đã đối diện với hai người này trên không trung.

“Thiên danh Thiên Tinh Song Thánh đã sớm như sấm bên tai Hàn mỗ. Hôm nay có thể diện kiến hai vị đạo hữu, Hàn mỗ thật là tam sinh hữu hạnh.” Hàn Lập cười ha ha, ôn hòa nói.

Nhìn thấy biểu tình của Hàn Lập như vậy, lại đã từng gặp qua một lần, cung trang nữ tử thản nhiên cười, phảng phất như trăm hoa đua nở, thiên kiều bá mị.

“Nguyên anh hậu kỳ tu sĩ ở Tinh Hải cũng chỉ có vài vị, nếu Hàn đạo hữu đã ước hẹn, hai người chúng ta như thế nào lại thất ước. Vị này chính là phu quân Lăng Khiếu Phong. Vợ chồng chúng ta tuy có chút danh đầu, nhưng biết tên thật hai chúng ta thật không có mấy người.” Nàng hé đôi môi đỏ mọng nói.

Hàn Lập mỉm cười, không nói gì thêm, ánh mắt cẩn thận đánh giá nam tử vài lần. Lại vừa lúc cùng đối phương đối nhãn mấy lần.

Hia người đồng thời rùng mình không rõ lý do, đều cảm thấy đối phương tuyệt không phải hạng người dễ trêu vào.

“Ta đã nghe Triệu trưởng lão hồi báo, Hàn huynh đã có song tu bạn lữ, lại là Nguyên anh nữ tu, việc này đúng là sự kiện nuối tiếc. Chẳng qua, tất cả nữ tu sĩ tiến giai Nguyên anh kỳ tại Loạn Tinh Hải, cho dù là khổ tu chi sĩ, thế lực Tinh Cung chúng ta đều đã từng biết qua nhưng chúng ta vẫn chưa nghe nói đến người này, chứng tỏ xuất thân Hàn huynh không phải ở đây mà là từ Đại Tấn.” Lăng Khiếu Phong vừa mở miệng nói ra đã làm cho Hàn Lập biến sắc.

“Hai vị đạo hữu cũng từng đi qua Đại Tấn?”

Hàn Lập nhẹ thở một hơi, tâm niệm xoay chuyển, ỡm ờ nói.

Khẩu khí như vậy tự nhiên làm Thiên Tinh Song Thánh phải nhận định lại phán đoán của mình.

Nam tử thần sắc lộ vẻ thừa nhận, gật đầu.

“Đại Tấn được xưng là Nhân giới tu tiên thánh địa, vợ chồng ta như thế nào lại không đi du lịch một lần. Chính là nhờ một cái thượng cổ Truyền Tống Trận từ Loạn Tinh Hải đến Đại Tấn. Nhưng vị trí Truyền Tống Trận này cực kỳ thần bí, đối với thần thông hiện giờ của vợ chồng ta đến đó vẫn có chút phong hiểm. Cho nên trừ Tinh Cung, rất có ít tu sĩ Nguyên anh đi Đại Tấn. Đương nhiên biết được sự tồn tại của Thượng Cổ Truyền Tống, căn bản không có mấy người. Bất quá tại phụ cận Truyền Tống Trận, Tinh cung chúng ta đều cử một vị trưởng lão trường kỳ trông coi. Nếu đạo hữu thông qua Truyền Tống Trận này mà đến, hai chúng ta không có khả năng không biết. Nếu không, phải tiêu tốn thời gian hơn mười năm, không ngừng phi độn thông qua mấy chỗ hải vực khác nhau mới từ đây đến được Đại Tấn hoặc ngược lại. Chính là đường đi hung hiểm vạn phần, không chừng gặp phải yêu thú vô danh cắn nuốt. Ít người làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Vậy không biết Hàn huynh bằng cách nào đến được Tinh Hải chúng ta.” Có tiếng nói ôn nhu, thu ba lưu chuyển, truyền đến hỏi không chút che dấu.

“Tại hạ do cơ duyên xảo hợp mới đến được nơi đây, cũng ngoài ý muốn. Về phần phương pháp đến đây, rất khó phục chế. Hai vị đạo hữu không cần bận tâm.” Hàn Lập thần sắc chợt động, nửa thật nửa giả nói, bộ dáng không muốn nói nhiều đến vấn đề này.

Lăng Khiếu Phong cùng thiếu phụ liếc nhìn nhau, tuy rằng trong lòng còn nhiều nghi vấn, nhưng không truy vấn tiếp.

Nam tử nhàn nhạt mở miệng: “Mục đích hẹn gặp, Triệu trưởng lão đã đề cập qua với các hạ?”

“Có nói. Sự tình có liên quan đến việc hai vị đạo hữu tính toán cùng tại hạ đột phá Hóa Thần cửa quan, tại hạ nghe xong như thế không động tâm mà đến.” Hàn Lập cười nhẹ, đáp lời.

“Không sai. Tuy ta cùng phu quân bị khốn tại ngưỡng Nguyên anh hậu kỳ đã mấy trăm năm, nhưng tự vấn trên vấn đề đột phá Hóa Thần kỳ có thể cung cấp cho đạo hữu nhiều bí thuật đột phá Hóa Thần hiệu quả, giúp đạo hữu khỏi phải đi đường vòng. Đương nhiên khả năng đến đâu còn phụ thuộc vào cơ duyên của đạo hữu.” Cung trang thiếu phụ tươi cười, nói năng thật dễ nghe.

“Nga, có chuyện tốt như vậy, hẵn hai vị sẽ không cung cấp miễn phí” Hàn Lập không tỏ vẻ cao hứng mà ngược lại mắt hiện lên một tia cẩn trọng.

“Nếu đạo hữu đáp ứng cùng Ngọc Linh kết làm vợ chồng, chúng ta đương nhiên không có điều kiện gì, nhưng đạo hữu đã không có ý này, vợ chồng ta cũng chỉ có thể cùng Hàn huynh thực hiện một cuộc giao dịch.” Thiếu phụ thản nhiên nói.

“Giao dịch gì? Ôn đạo hữu tạm thời nói nghe một chút.” Hàn Lập hai mắt híp lại, nhìn chằm chằm gương mặt đối phương, mặt gợn sóng.

“Rất đơn giản, Thiếp Thân hy vọng dùng bí thuật cùng các tâm đắc, đổi lại đạo hữu phụ tá tiểu nữ chấp chưởng Tinh Cung, giúp tiểu nữ có thể ngồi vững vàng ở vị trí đứng đầu Tinh Cung” Ôn Thanh nghiêm sắc mặt nói.

“Trợ giúp Ngọc Linh đạo hữu, …” Hàn Lập nghe xong lời này, nhướng mày lộ vẻ trầm ngâm.

Thiên Tinh Song Thánh cũng không sốt ruột, lẳng lặng để cho Hàn Lập cẩn thận cân nhắc.

“Lăng đạo hữu hiện tại chính là Nguyên anh sơ kỳ” Hàn Lập trầm giọng nói.

“Đúng là như vậy.” Cung trang nữ tử nhướng mày, mỉm cười, tựa hồ đoán được Hàn Lập muốn hỏi cái gì.

“Không biết hai vị đạo hữu nắm chắc bao nhiêu thời gian để đưa Ngọc Linh đạo hữu tiến giai hậu kỳ. Một trăm năm, hai trăm năm, hay lâu hơn nữa?” Hàn Lập từ tốn nói.

“E hèm. Hai người chúng ta có biện pháp giúp cho tiểu nữ trong vòng trăm năm tiến giai trung kỳ, về phần hậu kỳ đâu có dễ dàng như vậy, chỉ có thể nhìn tạo hóa của chính tiểu nữ” Lăng Khiếu Phong lạnh lùng trả lời.

“Hai vị có cảm thấy nếu không có tu vi Nguyên anh hậu ký há có thể ngồi vững ở vị trí đầu Tinh Cung sao? Hai vị muốn tại hạ tiêu phí hàng trăm năm để quản chuyện này?” Hàn Lập sờ cằm, phát ra tiếng cười lạnh.

Nghe Hàn Lập nói như thế, nụ cười Ôn Thanh hơi ngưng trệ một chút, nhưng lập tức khôi phục như thường.

“Nếu đạo hữu thấy điều kiện này quá phận, tự nhiên cũng có thể đổi một điều kiện khác. Nói vậy đạo hữu cũng biết Nghịch Tinh Minh đối đầu cùng Tinh Cung chúng ta, nếu đạo hữu đáp ứng cùng vợ chồng ta liên thủ giết chết Lục Đạo cùng Vạn Tam Cô, đồng dạng vợ chồng ta đem các bí thuật phương pháp hai tay dâng lên. Ta cũng biết, vì chuyện Hư Thiên Đỉnh, đạo hữu cùng không ít tu sĩ Nguyên anh của Nghịch Tinh Minh kết thành thù hận. Điều này là nhất cử lưỡng tiện.” Nàng phát ra tiếng cười dài nói.

“Quân tử bất lập nguy tường chi hạ! Lục Đạo và Vạn Tam Cô đã là đại tu sĩ thành danh đã lâu, cho dù cùng nhị vị liên thủ tại hạ cũng không có nắm chắc toàn thân trở về. Huống hồ, Hàn mỗ cũng không có ý nhúng vào tranh đấu của Loạn Tinh Hải. Sau khi hoàn tất sự việc nơi đây, tại hạ lập tức sẽ trở về bế quan khổ tu. Việc này tại hạ lực bất tòng tâm.” Hàn Lập thẩn thờ lắc đầu.

Thấy Hàn Lập lại một mực cự tuyệt điều kiện thứ hai, cung trang nữ tử thu liễm nụ cười, không nói tiếp, hiển nhiên là bất mãn. Nhưng Lăng Khiếu Phong bên cạnh lại mở miệng:

“Hàn huynh có thể không biết. Các bí thuật đột phá Hóa Thần Kỳ cung cấp cho đạo hữu đều là các phương pháp đã được người đứng đầu Tinh Cung nghiên cứu qua nhiều thời đại mới nghiệm ra, đối với tu sĩ hậu kỳ chúng ta đều là báu vật vô giá. Chẵng lẻ đạo hữu muốn bọn ta cung cấp không công à” Vị nam tử mặt đầy sát khí này, nói lên khẩu khí vẻ bất thiện.

“Tại hạ như thế nào lại có ý tưởng này. Theo ta được biết, lịch đại Tinh cung chi chủ phần lớn đều là đại tu sĩ Nguyên anh hậu kỳ nhưng tiến giai vào Hóa Thần kỳ lại không có mấy ai chứng tỏ bí thuật Quý cung tuy quý hiếm dị thường nhưng có hữu hiệu không thì tại hạ thật sự hoài nghi. Đương nhiên có được mấy thứ này thì có thể tham khảo không ít, đối với tại hạ vẫn vô cùng hữu ích. Nhưng làm cho tại hạ phải hơn nữa năm tháng còn lại hoặc phải mạo hiểm tính mạng liệu có đáng giá. Hai vị đạo hữu nên nói điều kiện khác khả thi hơn đi. Điều kiện phức tạp quá hay điều kiện sư tử há mồm, miễn đi.” Hàn Lập vẻ như không thấy thái độ bất mãn của đối phương, chắp tay lại nói.

Nghe được những lời Hàn Lập nói như vậy, hai vợ chồng sắc mặt có chút khó coi. Nhưng hai người không nói gì thêm, ngược lại ánh mắt trao đổi với nhau, môi nhúc nhích truyền âm nói cái gì.

Hàn Lập nhìn cảnh này, khóe miệng khẽ nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn trời, thờ ơ.

Một khắc sau, hai vợ chồng tựa hồ thương lượng xong, Lăng Khiếu Phong sắc mặt không đổi nói: “Hai vợ chồng ta dùng các bí thuật đổi lấy ba lần viện thủ tiểu nữ của đạo hữu. Chỉ cần đạo hữu giúp tiểu nữ ba lần, giao dịch này coi như xong”

“Ta đáp ứng. Nhưng chỉ tại thời điểm Ngọc Linh đạo hữu bị người ta uy hiếp tánh mạng hơn nữa phải là trong phạm vi khả năng của ta.” Hàn lập hơi cân nhắc, sau đó liền đáp ứng.

“Hảo. Hàn đạo hữu cũng không cần phải thề thốt gì cả. Lấy thân phận đại tu sĩ của đạo hữu, sẽ không bất tín. Đây là ba tấm phù do Thượng Cổ Tu sĩ dùng phương pháp đặc thù luyện chế gọi là Vạn Lý Phù. Do dù cách xa vạn lý, chỉ cần một người giữ tấm phù này tác động, người giữ tấm phù bên kia lập tức có thể tìm đến. Đạo hữu đem chúng cất kỹ đi.”

Lăng Khiếu Phong tay áo bào rung lên, ba miếng ngọc chế phù triện khảm bạch quang lòe lòe xuất hiện trước người. Ngón tay hướng ngọc phù vẽ vào không trung một cái.

Một đao tinh tế kim ti lóe lên, tam khối ngọc phù đột nhiên phân thành lục khối.

Tay áo hướng ngọc phù quét một cái, ba khối tách ra. Sau đó nam tử há miệng thổi, ba khối này hóa thành bạch mang bắn nhanh tới.

Hàn Lập đuôi lông mày nhướng lên, đã đem tam khối thanh ngọc phù này bắt vào trong tay, tùy ý nhìn thoáng qua.

Chì thấy trên bề mặt phù triện có chú ngữ phức tạp, tuy chỉ còn nửa khối, nhưng linh quang vẫn lưu chuyển, bộ dáng không phải phàm vật.

Hàn Lập không nói hai lời lật tay, đem tất cả thu vào trong túi trữ vật.