Phàm nhân tu tiên - Chương 1092 - 1093

Chương 1092: Hậu kỳ sơ thành

Tên trung niên nhân tựa hồ là người mù kia nhìn thấy cảnh này, trên mặt khẽ động, thất thanh kêu lên:

“Hư Thiên điện!Không thể nào, từ lần mở ra trước đến giờ căn bản không thể tới ba trăm năm!”Người này cư nhiên liếc mắt một cái liền nhận ra lai lịch cung điện trên không trung.

“Không phải nó thì là cái gì?Hiện tại chưa tới thời gian đã hiện ra, thật sự có chút quỷ dị. Bất quá, kể cả thật sự là Hư Thiên Điện, nếu không có Hư Thiên Tàn Đồ cũng căn bản vô phương tiến vào trong đó! A, đó là cái gì? Đã có người đến.”

Trong lúc trung niên nhân đang kinh nghi, đột nhiên một mảnh Hỏa Vân từ phía chân trời cuồn cuộn bay đến, tộn tốc vô cùng nhanh. Tựa hồ cũng là phát hiện điều khác thường trên không trung nên muốn bay đến thăm dò cung điện.

Trung niên nhân hai mắt xám trắng nhìn thấy thanh thế Hỏa Vân như thế, sắc mặt hơi đổi, vốn là đồng dạng cũng muốn phi độn qua đó. Nhất thời thay đổi suy nghĩ, chỉ là ở sâu trong mắt ngược lại lóe lên một tia hàn ý.

Mắt thấy Hỏa Vân thanh thế kinh người đã đến phía trước cung điện, bỗng nhiên một góc cung điện đang ẩn trong bạch quang kia chợt lóe lên ngũ sắc quang mang. Một đạo cột sáng to thô màu xanh phun ra, trực tiếp bắn lên trên đại hải.

Trên mặt biển ngoài khơi nhất thời xuất hiện một cái đại động đen tuyền sâu không đáy, cột sáng chiếu đến đâu nước biển tách ra đến đấy, hình thành nên một xoáy nước lớn.

Nhưng lại xuất hiện một thêm một màn khó tin!

Ở giữa cột sáng, một cái bạch sắc pháp trận đường kính mấy trượng không chút dấu hiệu nào hiện lên bên trong. Tiếp đó trên pháp trận này quang hoa chợt lóe, một nam một nữ và một cái cự đỉnh màu xanh vụt hiện hình ra, chỉ là hai người kia vẫn đứng yên không nhúc nhích tại chỗ, bộ dáng tựa hồ nhất thời bị nhốt ở bên trong cột sáng.

Mà Hỏa Vân kia đã bay đến gần đó, nhìn thấy cảnh này liền dừng lại, dường như đang bối rối không biết phải làm gì.

Nhưng đúng lúc đó, từ trong bạch sắc quang đoàn truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa, cung điện khổng lồ kia theo đó nhoáng lên, lập tức bạo phát ra không gian ba động. Sau đó dưới bạch quang chói mắt, cự điện ở trên không trung liền quỷ dị biến mất không thấy.

Cột sáng màu xanh sau khi lóe lên vài cái, đồng dạng cũng tán loạn biến mất, trên không trung chỉ còn lại cặp nam nữ kia và cự đỉnh đang trôi nổi tại chỗ.

Việc đó khiến người trong Hỏa Vân tựa hồ cảm thấy một chút không ổn, tiếng gầm rú nổi lên, lập tức theo con đường lúc mới đến mà bắn nhanh lùi đi.

Nhưng đúng lúc đó, nữ tử kia nhướng đôi mi thanh tú lên, ống tay áo khẽ rung.

Hơn trăm khẩu kiếm quang trong suốt từ trong ống tay áo tuôn ra, trong nháy mắt hơn phân nửa không đều là hàn quang âm trầm, nhằm hướng Hỏa Vân quét nhanh tới.

Kiếm quang độn tốc nhanh vô cùng, lóe lên vài cái đã dễ dàng đuổi tới phía sau Hỏa Vân, sau đó nhằm đúng hướng Hỏa Vân điên cuồng chém xuống.

Từ trong Hỏa Vân truyền ra một tiếng rống to kinh sợ, lập tức Hỏa Vân quay cuồng, từ bên trong mơ hồ có hàn quang chớp động, tựa hồ tu sĩ bên trong tế xuất ra bảo vật gì đó.

Nhưng hai bên vừa va chạm, Hỏa Vân liền giống như gặp phải khắc tinh, tinh quang màu trắng của Hỏa Vân tán loạn tan rã, vài món bảo vật được tế xuất kia chưa thể hiện được chút uy lực nào đã bị kiếm quang chém làm hai đoạn, từ trên không liên tiếp rơi xuống.

Tu sĩ trong Hỏa Vân hoảng sợ, muốn thi pháp đào tẩu nhưng căn bản không có cơ hồi.

Hàng trăm thanh kiếm hạ xuống, chỉ kịp kêu lên một tiếng hét thảm, người này đã bị loạn kiếm phân thây, ngay cả nguyên thần cũng cùng chung số phận.

Từng mảnh quần áo đầy máu từ trên không thi nhau rơi xuống, tên tu sĩ cấp bậc không thấp kia, liền đơn giản như vậy hoàn toàn bị tiêu diệt.

Thấy một màn này, chẳng những khiến bọn thanh sam lão giả Kết đan kỳ tu sĩ sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt kinh hoảng. Mà đến cả trung niên nhân vẫn một mực tỉnh táo dị thường kia trên mặt cũng hiện lên vẻ sợ hãi.

“Sư thúc, trong Hỏa Vân kia có phải là …môn hạ đệ tử nào đó của Hỗn Lão Ma không? Nếu không, thì sao…” Đại hán môi khẽ nhúc nhích vài cái, miễn cưỡng cười một tiếng, muốn nói gì.

“Cái gì môn hạ đệ tử, đó chính là Hỗn Lão Ma! Nếu không, Phần Hỏa Đại Pháp sao lại có thanh thế lớn như thế!”Hít sâu một hơi, trung niên không quay đầu lại khô cằn nói.

Mặc dù trong lòng sớm có hoài nghi, nhưng lời trung niên nhân kia vừa thốt ra cũng làm cho ba tên Kết Đan kỳ tu sĩ phải hít một ngụm khí lạnh.

“Hỗn Lão Ma cũng cùng là Nguyên Anh kỳ tu sĩ giống như sư thúc, sạo lại dễ dàng bị diệt sát như vậy? HÌnh như ngay cả Nguyên Anh cũng chưa kịp độn xuất!”Nữ tử xinh đẹp ngạc nhiên nói.

Nét mặt thanh sam lão giả và đại hán đồng dạng cũng hiện lên vẻ khó tin.

Trung niên nhân lại một lời cũng không nói, mắt không chớp chăm chú nhìn tình hình phía bên kia.

Lúc này, trên không trung đôi nam nữ kia đứng đối diện nhau tựa hồ đang nói vài câu gì đó, rồi nữ tử kia phảng phất cười lạnh một tiếng. Bỗng nhiên đem phi kiếm trên không trung thu lại, liền hóa thành một đạo tinh hồng dài hơn mười trượng, bay nhanh rồi biến mất bên cạnh chân trời.

Mà tên nam tử kia lắc đầu, hướng phương hướng cảng khẩu liếc mắt nhìn, rồi hóa thành một đạo thanh hồng hơi khó coi bay vụt đến, tốc độ bay cũng không quá nhanh, một bộ dáng thong thả.

Nhưng hành động của nam tử phía bên kia lại làm cho trung niên nhân họ Cam trong lầu các biến sắc, trong miệng dồn dập phân phó:

“Các ngươi đợi ở chỗ này, không nên hành động thiếu suy nghĩ, ta đi một lát sẽ quay lại.”

Vừa dứt lời, trung niên nhân hóa thành một đạo lam quang trực tiếp bay ra khỏi lầu, sau khi lơ lửng một lát bên ngoài tòa lầu liền trực tiếp hướng đạo thanh hồng đang bay về phía đảo mà nghênh đón.

Lúc này, mọi người trong lầu các nhất thời trở nên ngẩn ngơ, người này nhìn người kia.

Bọn họ chính là tận mắt nhìn thấy tu sĩ trong Hỏa Vân cùng bậc với sư thúc bọn họ, giống như một con kiến bị nữ tử kia tiện tay diệt sát, vị nam tử này nếu thật sự là đồng bạn của nữ tử kia thì tu vi tuyệt đối sẽ không kém quá nhiều.

Bọn họ tự nhiên trở nên lo lắng đề phòng.

Không chỉ có bọn họ, kỳ thật trung niên nhân họ Cam đi nghênh tiếp đạo thanh hồng kia, trong lòng đồng dạng càng thấp thỏm bất an.

Bất quá sau khi thấy nữ tử kia xuất thủ, hắn cơ hồ không chút nghĩ ngợi liền lập tức khẳng định, nữ tử kia tám chín phần mười cùng cấp bậc Nguyên Anh Hậu kỳ như Thiên Tinh Song Thánh, Lục Đạo Cực Thánh, một lọai tồn tại đáng sợ. Nếu đối phương có chủ tâm ra tay với bọn họ, hắn dù muốn chạy trốn cũng tuyệt đối không thể chạy thoát được.

Dù sao hắn chỉ là một Nguyên Anh sơ kỳ tu sĩ, thần thông thực sự kém đối phương quá xa.

Vì thế, hắn chẳng thà cẩn thận một chút chủ động lại đây, tránh làm ra vọng động gì khiến đối phương nổi lên sát tâm.

Dưới tình huống như vậy, bị Nguyên Anh sơ kỳ tu sĩ này mới cắn răng đến đây nghênh đón.

Hai đạo độn quang ở hai phía ngược nhau, cơ hồ chỉ trong chốc lát công phu là gặp nhau.

Quang hoa trên đạo thanh hồng đối diện chợt tắt, thân hình nam tử kia một lần nữa hiện ra.

Trung niên nhân họ Cam bay đến cách đó hơn mười trượng đồng dạng cũng dừng độn quang lại, sau đó ngưng thần nhìn qua.

Hắn phát hiện người đối diện là một thanh niên mặc thanh bào, tướng mạo bình thường, da tay hơi ngăm đen, đang cười mà như không phải cười nhìn hắn.

Thần niệm lóe lên, đồng tử trung niên nhân hơi co lại, nghiêm mặt, hai tay ôm quyền nói:

“Tại hạ Cam Lâm, Hoàng Sa Môn trưởng lão! Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu, có thể Cam mỗ đã được nghe qua!”

Hắn mặc dù xưng hô ngang hàng, nhưng khẩu khí lại rất kính cẩn.

Thanh niên đối diện nghe thấy thế, hai mắt cũng đánh giá trung niên nhân, cười cười một tiếng:

“Tại hạ họ Hàn, Hoàng Sa Môn hình như trước đây có nghe nói qua một chút, đáng tiếc đã lâu rồi nên không nhớ kỹ lắm. Hòn đảo phía trước do quý môn cai quản sao.”

“Tệ môn chỉ là một tiểu môn phái ở Loạn Tinh Hải, đạo hữu không nhớ đến là lẽ dĩ nhiễn. Hàn huynh nếu không chê cười, xin mời đến tệ môn nghỉ ngơi.”Trung niên nhân vừa nghe thấy khẩu khí đối phương có vẻ hiền lành, trong lòng nhất thời buông lỏng, nhưng ngoài miệng vẫn không dám chậm trễ nói.

Bởi vì hắn vừa rồi dò xét đã biết, vị này thật sự là hàng thật giá thật, một tên Hậu kỳ Đại Tu sĩ, điều này làm hắn đối đãi cẩn thận.

Vị thanh niên này tự nhiên là người khổ tu hơn tám mươi năm tại Hư Thiên Điện, giờ mới có thể thoát vây, Hàn Lập.

Lúc xưa, hắn dưới sự trợ giúp của Linh Nhãn Chi Tuyền kia, sau khi tốn hao một giáp thời gian đem tu vi tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ đỉnh, lại tốn hao hơn hai mươi năm để củng cố cảnh giới này đạt tới điều kiện đột phá bình cảnh, sau đó trong lòng ôm hy vọng cầu may, tùy tiện thử nghiệm đột phá Hậu kỳ bình cảnh.

Kết quả xảy ra khiến hắn không còn gì để nói!

Hắn dĩ nhiên cơ hồ không gặp chút trở ngại nào, liền giống như nước chảy thành sông, dễ dàng đột phá bình cảnh để tiến vào cảnh giới Nguyên Anh Hậu Kỳ.

Việc này khiến hắn sau khi đã đột phá thành công, trở thành một gã Hậu kỳ Đại Tu Sĩ, chính mình còn có cảm giác không thể tin được.

Phải biết rằng, hắn ban đầu vì đột phá trung kỳ cảnh giới, chính là mất sức chín trâu hai hổ, chuẩn bị vô số các loại linh đan diệu dược để phụ trợ, mới có thể thành công.

Mà lần thử nghiệm đột phá Hậu Kỳ này, hắn chỉ là chuẩn bị một ít đan dược bình thường tương trợ, căn bản không ôm nhiều hy vọng, lại giống như hít thở một lần là thành công luôn.

Hắn tự nhiên giống như đang nằm mơ, cảm thấy rất quỷ dị.

Hắn suy đi nghĩ lại vài lần nhưng không mò ra đầu mối gì khác.

Việc này có thể là tác dụng của một mai Hóa Anh đan lúc ban đầu tu luyện Đại Diễn Quyết hắn phục dụng, hoặc có thể là do lúc trước dùng Ngũ sắc châu có công hiệu cải thiện tư chất Linh căn do Bổ Thiên Đan biến thành, hoặc cũng có thể là tu luyện Thanh Nguyên Kiếm Quyết có lẽ khi tiến giai lên Hậu kỳ thì dễ dàng hơn, hoặc là bởi vì tu vi hắn thâm hậu hơn xa so với tu sĩ đồng giai……

Những nhân tố này đều có thể là nguyên nhân, cũng có thể là nhiều loại hoặc tất cả nhân tố trên đồng lọat phát huy tác dụng.

Dù sao mỗi một người có thể tiến vào cấp bậc Nguyên Anh hậu kỳ Đại tu sĩ, các nhân tố để đột phá thành công đều không thể phục chế, nếu không Nhân Giới Đại Tu Sĩ sẽ không thưa thớt như thế.

Một khi có thể tiến giai thành công, Hàn Lập tự nhiên không khách khí đem Bát Linh Xích cùng Hư Thiên Đỉnh một lần nữa tế luyện một phen, đem Thông Thiên Bảo quyết tầng thứ hai dễ dàng luyện thành, sau đó đi tìm ngân bào nữ tử đang bế quan tu luyện.

Kết quả vị thập cấp Băng phượng này, khi thấy Hàn Lập cũng đã thành Hậu kỳ tu sĩ, tự nhiên cả kinh hồi lâu không khép được miệng.

(đoạn trên ghi Ngọc phượng mà đáng lẽ là Băng phượng nên ghi Băng)

Nhưng cũng vì thế, nàng này hoàn toàn tắt đi ý nghĩ đối phó Hàn Lập. Sau khi được nàng cung cấp bí thuật, hai người cộng thêm Ngũ mà và nhân hình Khôi Lỗi hợp lực liền có thể khu động khống chế pháp trận kia, mạnh mẽ đem Hư Thiên Điện từ trong phiến hư không này tạm thời xuất ra, hàng lâm xuống Loạn Tinh Hải.

Sau đó hai người lại cùng không chế pháp trận, tương tự đem chính mình và Hư Thiên Đỉnh đồng thời truyền tống ra.

Về phần tên ma đạo tu sĩ trong Hỏa Vân kia, cũng coi như là vận khí xui xẻo. Vị Băng phượng kia vô duyên vô cớ bị nhốt tại Hư Thiên Điện gần trăm năm, rồi lại bị việc Hàn Lập dễ dàng tiến giai Hậu kỳ kích thích, tự nhiên buồn bực trực tiếp phát tiết lên trên hắn. Tiếp đó nàng liền ly khai khỏi Hàn Lập, tự mình tìm kiếm phương pháp trở về Đại Tấn.

Hàn lập mặc dù tu vi đại tiến, nhưng vẫn không nắm chắc đối phó với nàng, cũng đành mặc cho thập cấp Băng phượng này rời đi.

Đương nhiên về cái Thượng Cổ truyền tống trận có thể trở về Thiên Nam, hắn tự nhiên cũng sẽ không để lộ tý thông tin nào cho vị Băng phượng kia.

Chương 1093: Hoàng sa môn

Lúc nãy, sau khi Hàn Lập chia tay với Băng phượng kia, liền đem Hư Thiên Đỉnh thu lại, rồi hướng đảo nhỏ bên này mà bay vụt đến.

Hắn tất nhiên không phải muốn làm kinh động tu sĩ trên đảo, chỉ là muốn biết rõ ràng vị trí hiện tại và tình hình Loạn Tinh Hải bây giờ. Sau đó sẽ tìm đường trở lại phụ cận Khôi Tinh Đảo, tìm Thượng Cổ Truyền tống trận ngày đó.

Thấy trung niên nhân trực tiếp nghênh đón, nhiệt tình mời mọc như thế khiến cho Hàn Lập có chút ngoài dự liệu. Nhưng cũng vừa lúc đúng ý muốn của hắn, liền không chối từ, thuận miệng đáp ứng.

Lấy thần thông hắn bây giờ, sẽ không sợ tu sĩ bình thường có tâm tư gì khác.

Trung niên nhân họ Cam thấy Hàn Lập nhanh chóng đáp ứng, trong lòng vừa mừng vừa sợ, vội vàng phát truyền âm phù về trước cho ba tên vãn bối, sau đó khách khí cúi người mời Hàn Lập hướng phía trong tiểu đảo bay đi.

Lúc này, Hàn Lập sau khi nghe ngóng tình huống phụ cận hải vực, mới biết đảo nhỏ phía trước gọi là Khổ Môn Đảo, là một tòa đảo nhỏ bậc lớn, ở trên đảo chi có một tòa thành thị do phàm nhân xây dựng, hoàn toàn bị Hoàng Sa Môn một nhà độc chiếm.

Mà cách Khổ Môn Đảo vài trăm vạn dặm về phía bắc chính là Đăng Tinh Đảo, một trong thập nhị tinh đảo.

Hàn Lập nghe đến đó, trong lòng khẽ động.

Năm đó hải vực đồ của Loạn Tinh Hải, với trí nhớ hơn xa người thường của hắn tự nhiên nhớ rõ ràng. Nếu hắn không tính sai, hắn hiện tại thân ở địa phương cách Thiên Tinh Thành không quá xa, bất quá lại cách khá xa Khôi Tinh Đảo, hơn nữa muốn đến đó phải qua Thiên Tinh Thành.

Kể ra Loạn Tinh Hải yêu thú rất nhiều, Thiên Nam hay Đại Tấn chẳng thể sánh bằng. Bất quá đối với yêu đan đê giai yêu thú, Hàn Lập hôm nay không có chút hứng thú nào.

Bát cấp thì lại đã là Hóa hình yêu thú, đã mở ra linh trí, dùng Nghê Thường Thảo cũng không cách nào dụ tới.

Nếu không, hắn cũng không ngại xa đi ra Ngoại Tinh Hải một chuyến.

Trong lòng tự đánh giá như thế, Hàn Lập bay theo trung niên nhân, bay qua không trung bến cảng. Sau khi bay vào sâu hơn vạn dặm trong đảo thì tới một tòa linh khí nồng đậm, tú lệ như vẽ nằm trên đỉnh một ngọn núi lớn.

Ở trên ngọn núi này có một nhóm cung điện tráng lệ, quỳnh thai lâu các chỗ nào cũng có, còn có vài loại Linh cầm diễm lệ không biết tên bay lượn xung quanh núi, tạo thành một phiến Tiên Cảnh Linh Sơn.

“Cam đạo hữu, quý môn thật sự phi thường hưng thịnh a!”Thấy cảnh này, Hàn Lập hướng trung niên tu sĩ mỉm cười nói.

“Ha ha, khiến Hàn huynh chê cười rồi. Đây đều là do mấy tiểu bối tự xây dựng lên cho vui thôi.”Trung niên nhân họ Cam lại cười khổ hai tiếng.

Dù sao, lấy cấp bậc như Nguyên Anh kỳ bọn họ thì việc cố gắng làm ra cảnh tượng giả dối như thế, không đáng để vào mắt.

Hàn Lập lại cười cười, không nói gì tiếp. Nhưng không chờ hai người hạ xuống, từ trên đỉnh núi đã truyền đến một hồi âm thanh tiên nhạc, hai đội cung trang mỹ nữ quần áo đủ màu sắc, từ phía trong cung điện đi ra nghênh đón, cầm đầu đúng là ba tên nam nữ tu sĩ Kết Đan kỳ kia. Bất quá lúc này thần sắc bọn họ khi nhìn về phía Hàn Lập, trong vẻ cung kính còn mang theo một tia sợ hãi thật sâu.

Hàn Lập cười cười một tiếng, không khách khí thản nhiên hạ xuống.

Hắn tiến vào trong tòa đại điên trên đỉnh núi, bên trong bố trí cũng không đẹp mắt như bên ngoài, có chút u tĩnh.

Trung niên nhân họ Cam cùng Hàn Lập phân chủ khách rồi ngồi xuống, còn ba người kia chỉ có thể đứng một bên.

Hàn Lập cũng không khách khí, mở miệng liền hỏi tình trạng gần đây của Loạn Tinh Hải.

Trung niên nhân họ Cam kia mặc dù trong lòng kinh ngạc, nhưng lập tức đem Hàn Lập coi thành một cao nhân ẩn cư lâu năm, tự nhiên không giấu diếm chút gì kể ra.

Sau khi Hàn Lập nghe nói Loạn Tinh hải bây giờ so với lúc hắn rời đi còn muốn hỗn loạn hơn vài phần, không khỏi trở nên trầm ngâm.

“Nơi Hàn huynh vừa mới đi ra, có phải là Hư Thiên Điện trong truyền thuyết hay không! Đạo hữu như thế nào mà từ bên trong đi ra?” Quan sát cả nửa ngày, trung niên nhân họ Cam thấy Hàn Lập không giống dạng người bạo ngược, động tý là xuất thủ, rốt cuộc nhịn không được hỏi.

Dù sao hắn chính là tận mắt thấy đối phương từ trong cự điện truyền tống ra.

Nghe xong lời này, Hàn Lập thần sắc nhất động, từ trong trầm ngâm khôi phục lại bình thường.

“Cam đạo hữu thật sự là kiến thức rộng rãi, liếc mắt là có thể nhận ra Hư Thiên Điện. Không có gì, ta chỉ là bởi vì gặp sự cố bị nhốt bên trong một thời gian ngắn, vừa mới thoát khốn được.”Hàn Lập nhẹ nhàng nói.

“Thì ra là thế, bất quá vị tiên tử đồng thời thoát ra cùng với đạo hữu là ….” Trung niên nhân họ Cam thấy bộ dáng Hàn Lập không muốn nhiều lời, không dám hỏi nhiều, liền chuyển sang nhắc đến Băng phượng kia.

“Đó là đạo hữu bị nhốt trong điện cùng với ta, nàng có chuyện quan trong trên người nên đi trước một bước.”Hàn Lập nhàn nhạt trả lời.

“Thì ra là thế! Vị tiên tử kia chẳng lẽ cũng giống Hàn huynh, đều là Hậu kỳ tu sĩ hay sao!”Trung niên nhân cẩn thận hỏi.

“Hắc hắc, vị đạo hữu này sớm đã tiến giai hậu kỳ, Hàn mỗ còn lâu mới bằng.”Hàn Lập liếc mắt nhìn trung niên nhân, cười hắc hắc vài tiếng.

Tu sĩ họ Cam tự nhiên trong lòng rùng mình, trong đồng không ngừng điểm dang các nữ tu sĩ thành danh ở Loạn Tinh Hải, nhưng không có vị nào giống ngân bào nữ tử kia cả.

Còn về Hàn Lập thì tướng mạo thật sự bình thường, hắn lại càng không có đầu mối.

Bất quá việc này cũng không có gì kỳ quái, nhiều khổ tu sĩ thần thông quang đại, thậm chí năm, sáu trăm năm không xuất hiện một lần cũng là chuyện bình thường.

“Cam đạo hữu, Hàn mỗ hiện tại nhu cầu cấp bách muốn một ít trung giai linh thạch và tài liệu. Đương nhiên nếu là cao giai linh thạc càng tốt, trong tay ta vừa lúc còn có hai kiện bảo vật không dùng được, có thể dùng để trao đổi.”Hàn Lập đột nhiên nói như vậy, sau đó tay áo bào hướng lên trên bàn gỗ phất một cái, một đạo thanh hà bay qua, lập tức hai món đồ một bạc một vàng hiện lên trên bàn.

Chính là một kiện Viên Hòan màu bạc và một kiện Cổ qua màu vàng

Đúng là cổ bảo mà hắn ngày đó ở Hư Linh Điện trong lúc diệt mấy cao giai yêu thú, tiện tay thu vào túi trữ vật.

Bảo vật cấp bậc như thế, đối với Hàn Lập tự nhiên là không quan trọng. Nhưng tại Loạn Tinh Hải, nơi mà tài liệu luyện khí và bảo vật rất thưa thớt, mấy vật này thật đúng là làm cho người ta phải đỏ mắt.

Huống chi hai kiện bảo vật này phát ra linh lực, chỉ nhìn cũng biết trong nhóm cổ bảo cũng là bảo vật thượng bậc hiếm thấy.

“Hàn huynh quá khách khí rồi, trung giai linh thạch cùng tài liệu bổn môn đều cất giữ không ít, cho dù có một ít tài liệu không có cũng có thể vào phường thị trên đảo tìm kiếm. Chỉ là cao giai linh thạch, bổn đảo thực sự không nhiều lắm, chỉ có bảy tám khối mà thôi, Hàn huynh nếu muốn thì có thể trao đổi.

Trung niên nhân họ Cam ánh mắt đảo qua hai kiện cổ vật này, trong lòng có chút nóng như lửa. Đối với việc Hàn Lập có thể dễ dàng xuất ra mấy kiện bảo vật này cũng không có chút kinh ngạc nào, lập tức đáp ứng.

“Cao giai linh thạch có bảy tám khối!”Hàn Lập ngẩn ngơ, trên mặt hiện lên vẻ cổ quái.

Theo hắn biết, Loạn Tinh Hải linh thạch thiếu hụt so sáng với Đại Tấn và Thiên Nam còn muốn ghê gớm hơn nhiều, chỉ là một Hoàng Sa Môn nho nhỏ làm thế nào có thể có nhiều cao giai linh thạch như vậy.

Trung niên nhân họ Cam thấy vẻ mặt Hàn Lập như vậy, đầu tiên là ngẩn ra, rồi lập tức nghĩ đến việc gì, trở nên bừng tỉnh.

“Ha Ha, đây là lỗi của Cam mỗ, vì vội vàng mà không nói với Hàn đạo hữu.

Kỳ thật hơn trăm năm trước đây, có một người ở Ngoại hải phát hiện trên một đảo hoang có một quặng linh thạch số lượng vô cùng lớn, bên trong có rất nhiều cao giai linh thạch. Cho nên cao giai linh thạch mặc dù vẫn là vật quý hiếm, nhưng so sánh với những năm trước đây vẫn dư dả hơn nhiều. Cơ hồ mỗi tông môn đều có dự trữ một ít.”

“Quặng cao giai linh thạch! Nhân giới còn có thể tìm được khoáng mạch cấp bậc đó sao!” Hàn Lập trở nên động dung.

“Không sai, mới đầu thì những người khác cũng tưởng là tin tức giả. Nhưng sau khi Tinh Cung và Nghịch Tinh Minh vì chiếm cứ đảo này mà làm ra đại chiến thật lớn thì mọi người mới hết nghi ngờ. Nghe nói, khoáng mạch này thậm chí còn kinh động tới cao giai yêu thú ở Ngoại Tinh Hải, đồng dạng cũng tham gia tranh đọat khoáng mạch. Kết quả tu sĩ và yêu thú cũng vì vậy mà thương vong không ít. Hiện tại khoáng mạch đồng thời bị ba phe này chia nhau, cuối cùng tạm thời ngừng can qua!”Vị Hoàng Sa Môn đại trưởng lão này giải thích nói.

Hàn Lập gật đầu, nhất thời không nói gì.

Việc này đối với hắn mà nói, chính là một chuyện tốt. Phải biết rằng nhân hình Khôi lỗi của hắn, trải qua mấy lần sử dụng cao giai linh thạch đã sắp hao hết, vừa lúc có thể thừa cơ hội này thu thập một chút.

Cũng may là phiến hải vực này cách Thiên Tinh thành không xa, lại là thuận đường thuận việc, hắn vừa lúc có thể dùng Tinh Cung truyền tống trận trực tiếp truyền tống đến phiến khoáng mạch đó. Phỏng đoán cũng không chậm trễ mất nhiều thời gian.

Hàn Lập trong nháy mắt đã quyết định chủ ý!

Lúc này hắn cũng không nói gì tiếp, tiện tay lấy từ túi trữ vật bên hông ra một khối ngọc giản, đem một ít danh sách tài liệu cần thiết phục chế vào.

Vị Hoàng San Môn đại trưởng lão lập tức phân phó vài câu, tên hoàng bào đại hán kia liền tiếp nhận ngọc giản rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

Tiếp đó, Hàn Lập tự nhiên cùng vị Hoàng Sa Môn đại trưởng lão này hàn huyên.

Thấy đối phương có ý hợp tác như thế, Hàn Lập cũng cười nhạt vui vẻ nói chuyện.

Đương nhiên vì khó thể gặp được một gã Hậu kỳ đại tu sĩ, trung niên nhân họ Cam tự nhiên đem một ít vấn đề khi tu luyện ra thỉnh giáo.

Hàn Lập mặc dù vừa mới tiến giai lên Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng các loại công pháp điển tịch cũng coi như xem qua không ít, lại đã tu luyện qua một ít bí thuật quỷ dị chánh ma lưỡng đạo. Cho nên sau khi hắn thong dong trả lời vài câu, thật đúng là làm cho trung niên nhân kia trở nên sáng tỏ vấn đề, đối với Hàn Lập tự nhiên càng kính cẩn hơn.

Kể cả hai người thanh sam lão giả và nữ tử xinh đẹp nãy giờ vẫn đứng hầu bên cạnh, lúc này cũng đồng dạng giương hai tai lên nghe hai người nói chuyện, một lời cũng không bỏ sót, thậm chí coi đây là một cơ duyên khó thấy…. Ước chừng mấy canh giờ sau, một đạo độn quang bay vào, tên đại hán phong trần kia mệt mỏi hiện ra, trong tay một một túi trữ vật phình to.

“Tiền bối, các tài liệu người muốn trừ vài loại trên đảo không có ra, còn lại dựa theo danh sách đều đã thu gom đầy đủ. Vài khối cao giai linh thạch kia cũng để hết vào trong đó.”

Đại hán bước tới, trên miệng nói nhanh, hai tay đem túi trữ vật dâng lên trướcmặt Hàn Lập.

Hàn Lập tiện tay tiếp nhận túi trữ vật, thần thức hướng bên trong quét qua một cái đã xem xét hết thảy vật trong túi, lúc này mới lộ ra vẻ hài lòng.

“Hàn mỗ trên người đang có việc, không thể ở đây lâu được. Tại hạ xin cáo từ!” Hàn Lập đem túi trữ vật thu lại, hướng trung niên tu sĩ khẽ gật đầu, cũng không hứng thú cùng những tu sĩ Hoàng Sa Môn này nói thêm gì nữa, liền hóa thành một đạo thanh hồng chói mắt rời khỏi đại điện, lóe lên rồi biên mất phía chân trời.

“Vị tiền bối này rốt cuộc cũng đi!Ta còn tưởng rằng, Hoàng Sa Môn chúng ta lần này đụng tới một hồi đại phiền toái đấy! Vị Hàn tiền bối này, thoạt nhìn cũng không tệ lắm!” Đợi độn quang Hàn Lập biến mất, nữ tử xinh đẹp nhất thời thở dài một hơi, vội vàng vỗ vỗ ngực, lộ ra bộ dáng may mắn thoát nạn.