Phàm nhân tu tiên - Chương 1028 - 1029

Chương 1028: Đại chiến tái khởi

“Ngươi cho rằng ta sẽ trả lời hay sao?” Nữ tử tóc bạc lấy tay chỉ một cái, vòng tròn trước người liền dừng lại, lạnh lùng nói.

“Nếu ngươi là Yêu Tộc, dám chắc rằng không có quan hệ gì với Tam Hoàng của nhân loại, năm đó bảy đại yêu vương nhiều lần liên thủ đánh vào Cổ Ma giới của chúng ta, giết hại vô số người của thánh tộc chúng ta. Nếu ngươi có quan hệ cùng mấy người bọn họ, ta cũng không cần phải nể mặt Khiếu Ngạo lão tổ, đem ngươi giết đi thì mọi việc đều được giải quyết xong thôi.” Vẻ mặt ma tượng tràn ngập sát khí, tiếp đó chà xát hai tay, một cổ linh áp ngập trời bức ra bốn phương tám hướng, mà thân thể ma tượng vốn mơ hồ, nháy mắt đã hiện ra rõ ràng.

Từng đạo tinh mang từ trong tay ma tượng bắn nhanh ra, nhưng mà không bắn về phía nữ tử tóc bạc, ngược lại chỉ bay vòng quanh thân của mình.

Trong nháy mắt ma tượng từ một khối khí màu đen lại biến thành một gã khổng lồ trong suốt, nhưng hai mắt như cũ, vẫn phát ra từng tia sáng tím làm người ta cảm thấy sợ hãi.

“Đừng tưởng rằng chỉ một cái Nghịch Tinh Bàn liền có thể lộng hành ở trước mặt bản thánh tổ, chính ta cũng muốn nhìn xem, ngươi thật sự có thể tiếp được một kích này của ta không.” Trong miệng người khổng lồ phát ra những âm thanh lạnh lùng, một tay đưa lên, ánh tinh quang lưu chuyển trong lòng bàn tay, dường như có đồ vật nào đó đang muốn bay ra.

Nữ tử tóc bạc Linh Lung nhìn thấy cảnh này, không có một chút nào kinh hoảng, ngược lại trên mặt hiện ra một nụ cười khẽ, hoà tan cả trời đông giá rét, trăm hoa đua nở, vẻ mặt lúc này cùng với vẻ lạnh lùng lúc trước khác nhau rất lớn, giống như biến thành người khác vậy.

“Ngươi cho là ngươi còn có thời gian ở lại giới này sao?”

“Ngươi có ý gì?” đôi mắt tím của người khổng lồ trong suốt chợt loé lên, hơi bị sửng sốt.

Đúng lúc này, những cột đá vốn vẫn quay xung quanh tế đàn, đột nhiên có hơn mười cái linh quang chợt tắt đi, ảm đạm không một chút ánh sáng, trận pháp cực lớn vốn vẫn đang được kích phát bỗng nhiên dừng lại. Hắc ma khí đang từ bên trong tế đàn cung cấp không ngừng cho ma tượng bỗng nhiên bị dừng lại.

Người khổng lồ trong suốt vừa thấy cảnh này, nhất thời lộ ra vẻ kinh sợ. Bởi vì vừa rồi hắn dùng thần niệm hấp thụ thân thể cổ ma, đã đem chân ma khí ban đầu tiêu hao hết, giờ lại bị chặt đứt nguồn cung cấp ma khí như vậy, hậu quả sẽ như thế nào, hắn sao lại không biết.

Lúc này miệng hắn phát ra một tiếng kêu to, đưa bàn tay lên, quang mang chợt loé, một đạo vừa mới xuất hiện, tinh trụ đột nhiên phun ra.

Nhưng tinh trụ này vừa mới phun ra được một nửa, thì Nguyên Sát thánh tổ bỗng phát ra vài tiếng rống không cam lòng, thân thể đang được tinh hoá vỡ ra từng mảnh nhỏ, ẩn chứa bên trong thần niệm của Nguyên Sát thánh tổ lúc này đã không còn thân thể để chứa đựng, trời quang mây tạnh, trong nháy mắt hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

Mà nửa thanh tinh trụ kia chợt loé lên, lướt tới phía trước người nữ tử tóc bạc.

Nhưng nàng sớm đã có sự chuẩn bị, nàng vung nhanh tay ra, một đạo pháp quyết màu bạc đánh lên vòng tròn ở trước người.

Lập tức vòng tròn điên cuồng nở to ra. Tinh quang lập loè bất định, nửa thanh tinh trụ cũng bị hút vào trong. Nhưng hiển nhiên lần công kích này cũng không tầm thường, tuy rằng chỉ là một công kích không toàn lực cũng vẫn làm cho Nghịch Tinh Bàn kêu vang lên, sau đó rung lên, bị bắn về phía sau. (cái Nghịch Tinh Bàn này như là vòng tròn của Thái Bạch kim tinh bị con trâu ăn cắp rồi xuống đánh với Tôn Ngộ Không trong phần 2 của Tây Du ký đó-----DG: D)

Ở phía sau, nét mặt Linh Lung liền biến sắc, hiển nhiên tình hình này nắm ngoài dự liệu của nàng, không kịp suy nghĩ vội giơ bàn tay, ngân quang chợt loé lên, nhẹ nhàng bay tới lưng của vòng tròn.

Nhưng mà vòng tròn này mới chỉ thoáng dừng lại một chút, thì lập tức đại phát tinh quang, nửa đoạn tinh trụ kia lại bất ngờ loé ra từ trên lưng của tinh bàn, hung hăng đánh lên phần bụng dưới (tiểu phúc) của Linh Lung. (Á, thèn này ác, ko thương hoa tiếc ngọc j hết).

Nữ tử tóc bạc hiển nhiên không ngờ tới được sẽ gặp phải chuyện này, nên vô cùng hoảng sợ, ngân quang quang hiện ra quanh thân, nhưng đoạn tinh trụ này không gặp một chút khó khăn nào mà dễ dàng xuyên thủng qua thân thể nữ tử.

Nàng kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình ngã xuống, trên mặt tràn đầy vẻ thống khổ, nhưng một tay lại lập tức chợt loé ngân quang, nhanh chóng đặt trên miệng vết thương, làm cho không người nào có thể thấy được rốt cục nàng đã bị thương như thế nào.

Thì ra thân thể của nàng vốn là do thần niệm cường đại ngưng tụ mà thành, công kích bình thường căn bản là không cần phải để ý, nhưng đoạn tinh trụ vừa rồi cũng là do thần niệm cường ngưng tụ mà thành nên người nàng bị thương nặng cũng không có chút nào ngạc nhiên hết.

Một màn vừa rồi làm cho mọi người hoa cả mắt, và khiến cho họ ngây ngẩn cả người.

Đám người Huyền Thanh Tử thấy tên Ma tượng kia đã bị giải quyết, tự nhiên là hết sức vui mừng, mà phân thân của Nguyên Sát thánh tổ biến thành nữ tử mặc áo giáp đen thì phát ra tiếng kêu kinh ngạc khó mà tin được.

Nó tốn biết bao nhiêu tâm cơ mới gọi về được thần niệm của bản thể thế nhưng lại dễ dàng bị đánh tan như vậy. Mà cột đá nào cũng cứng rắn dị thường, không bị ai công kích hết thì tại sao lại mất tác dụng.

Nữ tử mặc giáp đen vừa kinh sợ vừa nghi vấn đầy bụng. Nhưng khi ánh mắt của nàng đảo qua gốc của những cột đá bị huỷ diệt thì lại biến sắc, đột nhiên đưa tay hướng một trong những cột đá đánh ra một trảo cách không.

Một hạt châu nhìn như hoàn hảo không tổn hao gì, đột ngột từ mặt đất mọc lên, vang lên một tiếng “ầm ầm.”, rồi vỡ vụn ra rơi lả tả xuống mặt đất.

Đám người Huyền Thanh Tử thấy nữ tử mặc giáp đen hành động quái dị như vậy thì bất giác tất cả đều quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy mặt đất nứt ra ngay chỗ cột đá gồ ghề, lởm chởm không đồng đều, rõ ràng như là bị cái gì đó cắn đứt.

Mặt nữ tử mặt giáp đen trầm tĩnh như mặt nước, lập tức đưa tay hướng mặt đất đánh một kích.

Một tiếng kinh thiên động địa vang lên thật to, một hố to sâu vài trượng xuất hiện ra trong vụ nổ, mà ở trong đá vun bay ra khắp nơi, bất ngờ có nhiều điểm sáng màu vàng xen lẫn bên trong bay tung ra bốn phía.

Bàn tay còn lại của nữ tử giáp đen thì hướng chỗ đó phất một cái, một ít kim quang (ánh sáng màu vàng) bị đổi phương hướng, bị hút về phía bàn tay của nàng.

Liếc mắt nhìn ánh vàng rực rỡ này một cái.

Cô nàng này giật mình hô lên danh tự.

Phệ Kim Trùng! Trùng này là do ngươi sắp đặt từ trước sao? nữ tử giáp đen thản nhiên siết tay, hung hăng trừng mắt hướng về phía Linh Lung, sắc mặt thay đổi liên tục. (面色微百: đệ ko biết chỗ này-huynh nào edit giup đệ với).

Nữ tử tóc bạc cười lạnh một tiếng, ngân quang ở trên bụng chợt tắt, thu bàn tay về, bụng của nàng vốn dĩ bị xuyên thủng thành một lỗ lớn thế nhưng giờ không còn sót lại chút gì. (lỗ thủng biến mất- ôi, ước j mình được như cô ấy)

“Nghịch tinh bàn! Chẳng lẽ đúng như lời thuật lại, có thể xuyên qua các giới, là bảo vật dùng để triệt tiêu đại bộ phận lực lượng linh hồn công kích?” ánh mắt Huyền Thanh Tử vốn đang bất động nhìn vòng tròn, bỗng nhiên mở miệng.

“Huyền Thanh Tử đạo hữu, ngươi nói cái này là có ý gì? Chẳng lẽ còn dám sinh tâm vọng tưởng sao.” Trước người Vạn năm thi hùng phiêu phù một thanh quang nhận màu máu(huyết), âm trầm nói.

“Ha ha, Hùng đạo hữu nói đùa, hiện tại ma vật chưa bị diệt, chúng ta như thế nào lại làm loại chuyện này. Đại địch vẫn còn trước mặt, lúc trước do phải dùng thần niệm để gọi về bản thể, khẳng định đã làm cho tên này tiêu hao không ít ma khí, giờ phút này trận pháp đã bị hủy, chính là thời cơ tuyệt hảo cho chúng ta giết tên ác ma này, các vị đạo hữu, chúng ta đồng loạt động thủ đi.”, Thất Diệu chân nhân cười ha ha, xoay chuyển ánh mắt nhìn về phía nữ tử giáp đen.

Phân thân của Nguyên Sát thánh tổ biến thành nữ tử giáp đen nghe vậy bỗng nhiên nở nụ cười lạnh.

“Ngươi yêu ma này sao còn cười, hiện tại vị Thánh tổ kia đã không còn ở giới này, ngươi còn cho là mình còn có thể chống đỡ được chúng ta sao?” Trên mặt Huyền Thanh Tử chợt loé nét tàn khốc, quát lớn.

“Hắc hắc, nếu ngươi thật sự là nghĩ như thế, đã sớm ra tay đánh bản Thánh tổ rồi chứ đâu còn đứng nhìn ở chỗ cũ thế, hiện tại tình hình của ta đúng là không tốt, nhưng các ngươi có năng lực chống đối với ta sao. Không kể bảo vật đều bị huỷ, hiện tại ngay cả pháp lực cũng hơn thua không bao nhiêu, hơn nữa các ngươi thực sự nghĩ rằng mấy cây cột bị hỏng, hơn nữa các ngươi thật sự nghĩ rằng phá mấy cây cột thì trận pháp không thể dùng được nữa hay sao?” Mặt nữ tử giáp đen lộ ra vẻ quỉ dị nói, sau đó thân hình đột nhiên nhoáng lên, quỉ dị hiện ra ở trước tấm bia đá, năm ngón tay mở ra, đặt vào hoá long xi khảm trên tấm bia đá.

Vốn đang vì những cột đá bị phá huỷ khiến tấm bia đá nằm im lìm, bỗng nhiên chợt loé lên hắc mang, lại lần nữa rung lên, hầu như cùng lúc đó tại cánh cửa nằm giữa những cột đá bị huỷ, ma phong đột nhiên nổi lên, từ dưới đất trồi lên hơn mười cây trụ khí màu đen, những cái trụ khí này phát ra âm thanh vù vù, một lần nữa những cột đá lại chớp động linh quang.

Toàn bộ trận pháp lại được vận hành một lần nữa.

“Không tốt, cùng nhau xông lên ngăn cản tên ác ma kia!” Huyền Thanh Tử vừa thấy cảnh này, thần sắc đại biến, không kịp suy nghĩ điên cuồng huy động Thiên A thần kiếm ở trong tay, phát ra đạo đạo kiếm quang vàng đậm chém thẳng tới, cùng lúc đó liền độn quang, hướng tế đàn bay tới.

Hùng thi và Thất Diệu chân nhân cũng không dám chậm trễ, lúc này một huyết quang và một đoàn linh quang gào thét đánh tới.

Búa lớn trong tay Khuê Linh vung lên, từng đạo, từng đạo ngân mang hình tròn lớn nhỏ bay ra.

Mà ngay cả Lâm Ngân Bình cũng vung tay áo thơm lên, một đôi loan đao hồng nhận hoá thành hai đạo hoả quang chém tới.

Dường như vừa rồi sau khi bị nữ tử giáp đen gọi về Ma tượng tàn sát một lúc, tất cả tu sĩ cùng nổi lên lòng căm thù đối với kẻ cừu địch chung,

Tất cả bọn họ đều lo sợ tên ma đầu này phá được phong ấn, lại sẽ dùng khế ước triệu hồi về một cái gì đó đáng sợ như lúc trước.

Cái loại thực lực khủng bố này, thực sự là không thể đánh lại được, làm cho tất cả đám tu sĩ nơi đây tuyệt không muốn nếm thử thêm lần nữa.

Mà hai tên có cánh chim ưng do ma vật hoá thân kia cũng đồng thời đánh về phía mấy người. Trong lúc này xung quanh tế đàn ma khí quay cuồng, linh quang bay loạn xạ, một hồi đại chiến lại bùng phát.

Nhưng vào lúc này, vẫn còn có hai người vẫn chưa ra tay. Hơn nữa họ lại đang đối mặt với nhau.

“Ngươi nói cái gì?” Sau khi Hàn Lập mới vừa nghe được đối phương bất ngờ truyền âm, trong lòng trầm xuống.

“Ta nói ngươi cho ta mượn Hư Thiên Đỉnh dùng một lát!”Nữ tử tóc bạc vô cùng bình tĩnh nói, ánh mắt nhìn thẳng Hàn Lập.

“Hừ, ta tại sao phải cho ngươi mượn?” Đồng tử Hàn Lập hơi co lại, hừ lạnh một tiếng nói. Nữ nhân tóc bạc ở trước mắt, tuy rằng không biết có được bao nhiêu trí nhớ của Ngân Nguyệt, nhưng tuyệt đối đã thành một nữ tử xa lạ, tự nhiên Hàn Lập cảnh giác vạn phần.

“Vì sao ư? Tất nhiên là mượn đỉnh này để đem phân thân Thiên Lan thánh thú ra dùng một lát. Cái gọi là Thiên Lan thánh thú kia, cũng là một đại nhân vật rất có danh tiếng ở Linh giới. Phân thân được ngưng tụ này vừa đúng lúc có thể dùng làm thân thể tạm thời của ta, nếu không chỉ bằng thân thể thần niệm hiện tại hay thân thể nhân loại, cùng thân thể Ngân Lang của ta đánh nhau thì sẽ chịu không ít thua thiệt đâu.” Nữ tử tóc bạc liếc xéo đám người Huyền Thanh Tử một cái, lạnh lùng nói.

“Không cho mượn!” Thật ra ngoài dự đoán của vị Linh Lung tiên tử này, ánh mắt Hàn Lập chợt loé lên, lập tức từ chối.

“Ngươi nói cái gì?” Con mắt nữ tử tóc bạc phát lạnh đi, đột nhiên sát ý nổi lên

“Nếu thần niệm thân thể của vị Nguyên Sát kia đã biến mất. Ta nhìn không ra vì sao còn muốn tiếp tục đánh như vậy?” Hàn Lập nhìn chằm chằm nàng này, trả lời không chút khách khí.

“Đây là do ngươi muốn tìm cái chết!” Linh Lung vừa nghe lời nói ấy của Hàn Lập, nàng ta quá giận dữ bèn cười rộ lên, ngón tay ngọc nhỏ và dài vừa nhấc, nhất thời theo đầu ngón tay toát ra tinh mang to lớn, lập loè lóe lên bất định, dường như tùy thời đều có thể bắn ra.

Mà đúng lúc này, bỗng nhiên ở hướng tế đàn, từ trong đám ma khí dày đặc một luồng sát khí mạnh mẽ gào rít truyền ra, một tên ma vật ba đầu sáu tay thật lớn mơ hồ hiện ra.

Chương 1029: Già luân chiến ma

Nữ tử tóc bạc vừa thấy ma vật này xuất hiện liền biến sắc, tinh mang trong tay vừa loé lên chợt biến mất, lớn tiếng hướng Hàn Lập quát:

“Nó mạnh mẽ đem ma công tăng lên đến cực hạn, ngươi nếu không đem đỉnh kia cho ta mượn, thì trong chúng ta không ai có thể cản nổi nó.”

Linh Lung vừa nói xong câu này, liền nghe trong sương mù phát ra tiếng rống to, một đạo cột sáng thô to màu đen phá không bay ra, vừa lúc đánh về phía lão đạo Huyền Thanh Tử.

Lão đạo kinh hãi, cổ kiếm trong tay múa thành một đoàn, vô số đạo kiếm khí màu vàng hùng dũng bay ra, cuối cùng cũng miễn cưỡng ngăn chặn được. Thế nhưng đúng lúc này, trong ma khí có một trận quay cuồng mãnh liệt, một tam thủ ma ảnh (ma ảnh ba đầu) khổng lồ bỗng nhiên từ trong ma khí lao ra, chợt loé lên sau đó biến mất không thấy bóng dáng.

Huyền Thanh Tử đang ngơ ngẩn ở trên không trung. Hắc mang lại loé lên, không một tiếng động, Tam thủ Ma Ảnh từ trong hư không hiện ra.

Huyền Thanh Tử dù sao cũng đã từng tranh đấu, trải qua không biết bao nhiêu trận chiến lớn nhỏ, kinh nghiệm tự nhiên phong phú vô cùng, cơ hồ ngay khi cự ma xuất hiện, liền lập tức cảm ứng được. Cổ kiếm trong tay không chút do dự hướng về phía sau chém tới. Đồng thời thân hình nhoáng lên một cái. Cả người liền xoay tròn, thân hình hoá thành một luồng ánh sáng bay nhanh chạy trốn.

Sau khi hai đầu ở hai bên của Tam thủ Ma Ảnh nhe răng cười một tiếng, liền mở ra cái miệng khổng lồ, hai đạo quang trụ màu đen liền phun ra, một đạo kiếm khí do cổ kiếm phát ra dễ dàng bị một đạo đánh tan nát, một đạo khác thì lại đuổi theo ánh tinh mang do Huyền Thanh Tử biến thành, dễ dàng bao phủ nó vào bên trong.

Bát quái kính và một cái ngọc bội biến thành màn hào quang dùng để hộ thân của lão đạo bị tan rã trong phút chốc, không thể ngăn cản được một chút nào.

Lão đạo kinh hãi, cổ kiếm ở trong tay vội vàng huy động, kiếm quang chói mắt bao bọc thân hình bên trong.

Kết quả từ trong hắc quang một tiếng bạo liệt truyền ra. Chỉ thấy hoàng mang loé lên vài lần, liền biến mất vô tung vô ảnh. Lão đạo sau khi hét thảm một tiếng, từ đó lặng ngắt như tờ.

Mà như chỗ đó đã biến thành trống không, dường như ngay cả pháp bảo trên người cùng nguyên anh đều bị cột sáng làm cho hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

Những người khác thấy vậy, không khỏi ngẩn ngơ.

Vừa rồi song phương giao thủ trong thời gian dài như thế, lão đạo đều bình yên vô sự, nhưng hiện giờ hai bên tranh đấu chỉ vừa mới bắt đầu liền dễ dàng bị giết. Cục diện này quả thật đã làm cho mọi người cảm thấy bị chấn động.

Bất quá những người khác sau khi bình tĩnh trở lại, cũng đã thấy rõ ràng hình dáng của cự ma ba đầu này, tất cả đều cảm thấy phát lạnh trong lòng.

Thoạt nhìn, cự ma quả nhiên là do nữ tử giáp đen biến thành.

Lúc này thân hình nàng cao ba, bốn trượng, đầu ở giữa cũng giống như lúc trước, vẫn là khuôn mặt nữ tử tuyệt đẹp, nhưng hai bên trái phải lại là hai cái đầu sói màu đen, đáng sợ dị thường. Hơn phân nửa thân thể cự ma được chiến giáp ngăm đen bao trùm, phần còn lại và tứ chi phủ đầy lông sói đen sì. Bàn tay bao phủ vảy màu xanh đen, lòng bàn tay trắng bóc, nhưng mười ngón sắc nhọn dị thường, chớp động hắc mang âm hàn.

Bất kể tên cự ma này ở dưới hình dạng nào, vừa rồi tung một kích đã giết chết Huyền Thanh Tử, thực lực của nó làm cho người khác đều vô cùng khiếp sợ. Nhưng sau khi sử dụng một kích này tên cự ma cũng đã hao phí không ít nguyên khí, tuy bề ngoài có vẻ như vẫn hoàn hảo, nhìn không có gì khác thường, nhưng cái đầu ở giữa sắc mặt lại tái nhợt, ngay cả tử mang trong mắt cũng ảm đạm đi ít nhiều.

Hai tên ma vật mình người cánh ưng vốn đang ở trong ma khí nhả khí phun mây, sau khi ma vật ba đầu hiện thân, cũng biến mất không còn thấy bóng dáng, không biết có phải là do tên cự ma này sau khi biến thân, rốt cuộc không thể duy trì nhiều ma khí như vậy.

Thi hùng, văn sĩ trung niên thấy tên cự ma trở nên yếu ớt như vậy, liếc mắt nhìn nhau một cái, không chút do dự tiếp tục vây công đánh tới.

Tuy rằng không biết tại sao tên cự ma này lại trở nên đáng sợ như vậy, bọn họ cũng không cam tâm đứng chờ để bị tiêu diệt từ từ như vậy

Trong nháy mắt huyết quang, ngân mang, hồng quang cuồn cuộn bay đến, đem cự ma bao vây bên trong, không cho nó có cơ hội để phục hồi.

Mà vừa rồi sau khi thi triển ra uy năng cường đại, cự ma ba đầu dường như thật sự không có sức tạo ra công kích giống như thế nữa, chỉ có thể miệng thổi khí đen, sáu tay múa loạn, miễn cưỡng ngăn cản mà thôi.

“Không đúng!”

Nữ tử tóc bạc chính đang hướng Hàn Lập mượn Hư Thiên Đỉnh bỗng nhiên sắc mặt đại biến. Sau khi quát khẽ một tiếng, thân hình mơ hồ biến mất tại chỗ, lập tức thân hình nàng lại chợt loé lên, hiện ra ở trên không trung, nơi tế đàn phủ đầy ma khí.

Nàng chăm chú nhìn ma khí dày đặc bên dưới, một lát sau hai hàng lông mày nhướng lên, dưới sự bảo vệ của một tầng tinh quang, chui vào trong ma khí.

Hàn Lập thấy vậy hơi ngẩn người.

Vừa rồi hắn mạnh mẽ từ chối như thế, tuyệt không sợ Yêu phi Linh Lung này thực sự ra tay đối với hắn. Bởi vì lúc trước hắn đã âm thầm thử qua, vẫn có thể thông qua phi kiếm trong cơ thể, cảm ứng được sự tồn tại của khí linh, xem ra mặc dù đối phương đã dung hợp nguyên thần của Ngân Nguyệt, nhưng một bộ phận nguyên thần là khí linh của hắn thì vẫn không có chút thay đổi nào.

Tuy rằng thần niệm đối phương cường đại, hắn không thể nào khống chế được đối phương, nhưng khẳng định nàng này cũng sợ ném chuột vỡ đồ quý.

Có trời biết, nếu nàng ta thật sự ra tay công kích làm bị thương nặng hoặc giết chết Hàn Lập thì không biết sẽ xuất hiện chuyện quái quỉ gì nữa, dù sao loại chuyện một bộ phận nguyên thần trở thành khí linh của người khác, trước đây nàng cũng chưa từng nghe qua.

Hiện tại Hàn Lập thấy nữ tử tóc bạc bỗng nhiên bỏ hắn mà đi, tự nhiên cũng cảm thấy nghi hoặc trong lòng, nhìn tế đàn bị ma khí hắc ám bao quanh, mặc dù hắn có Minh thanh linh nhãn, nhưng cũng không cách nào thấy rõ cái gì.

Hàn Lập nhướng mày, ánh mắt đảo qua cự ma ba đầu đang cật lực chống đỡ thế công, không có lực hoàn thủ, lại nhìn cột đá vẫn hơi chớp động linh quang, ma khí trên tế đàn cũng không có gia tăng thêm được chút nào, lúc này trong lòng vừa động, lập tức không do dự hai tay hợp thành một thủ ấn, chà xát mười ngón tay, kim quang chợt loé, những tiếng sấm nho nhỏ liên tiếp vang lên.

Hơn mười đạo lôi điện bắn nhanh ra, mục tiêu là hơn mười cây hắc khí đang biến ảo thành cây cột

Tia sét còn chưa có tới nơi, tiếng sấm sét đã vang trời, ở trong đó kim mang chớp động, nhưng những cột khí màu đen lại một lần nữa bị sụp đổ, dường như những cột khí màu đen chỉ là những ảo ảnh bình thường.

Không riêng gì Hàn Lập, những người khác thần sắc cũng đại biến.

Mà dường như cùng lúc đó trên tế đàn bỗng nhiên truyền đến tiếng quát to rét lạnh dị thường của nữ tử tóc bạc: “Nguyên Sát thánh tổ, chân thân của ngươi quả nhiên vẫn còn ở đây!.”

“Hắc hắc, Thiên Luân Hóa Ma đại pháp của bản Thánh tổ cũng không tệ lắm a, người này tư chất không tồi, không uổng công ta ngay từ đầu đã thi triển bí thuật đưa hắn vào trong vòng phong ấn, đáng tiếc thời gian để truyền Chân Ma Khí vào quá ngắn ngủi, không thể chân chính hóa thành hình dạng ba đầu Già Luân Chiến Ma, nhưng một khi đã mặc ma giáp của ta vào, lại còn dung hợp làm một với hoá thân của ta, một kích toàn lực của nó cũng không thể kém hơn so với tu sĩ Hóa Thần kỳ, đáng tiếc Chân Ma Khí của ma giáp có hạn, nếu không chỉ bằng vào nó, cũng đủ để giết hết tất cả các ngươi.” Trong tế đàn cũng truyền ra tiếng cười đắc ý của nữ tử giáp đen.

Đám người Thất Diệu chân nhân, Khuê Linh … đang vây công cự ma ba đầu nghe thấy vậy, không khỏi không kinh ngạc.

Đúng lúc này, quanh người cự ma ba đầu hắc quang phóng ra mạnh mẽ, vẫn là ba đầu nhưng tướng mạo hình dáng lại có biến đổi lớn.

Một cái ở giữa biến thành gương mặt nam tử có một sừng, trong mắt quang mang hồng tím chớp động, nhưng khuôn mặt rõ ràng chính là quái nhân đầu to lúc trước biến mất, hai đầu hai bên là gương mặt của cự ma thân người cánh ưng, có vẻ như đây là ba cự ma bị dung hợp thành nhất thể.

Nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ này, cho dù là một kẻ từng trải như Thất Diệu chân nhân, đã gặp qua không biết bao nhiêu sự vật đáng sợ, giờ phút này cũng lộ vẻ sợ hãi, thế công trên tay hơi bị chậm lại.

Ngay khi hình dáng cự ma hiện ra, cái đầu ở giữa liền ngẩng lên kêu to một tiếng, chiến giáp màu đen trên người điên cuồng bành trướng, trong nháy mắt đã bao phủ toàn thân cự ma, ngay cả ba cái đầu đều được chiến giáp bao phủ kín mít, đồng thời sáu cánh tay huy động, hai thanh trường đao màu đen, hai thanh trường mâu màu đen, hai thanh kiếm đen đồng thời hiện lên trong cả sáu bàn tay. Sau đó cự ma này hừ lạnh một tiếng tràn ngập sát ý, đột nhiên đánh về phía đám người Thất Diệu chân nhân.

Mà đúng lúc này, ở trong ma khí phía xa xa lại truyền đến vài tiếng buồn bực, tiếp đó một loạt các tiếng nổ liên tiếp nổi lên, toàn bộ tế đàn đột nhiên rung chuyển mạnh mẽ.

“Nguyên Sát thánh tổ, ngươi muốn làm gì!” Trong ma khí truyền đến âm thanh kinh sợ của nữ tử tóc bạc.

“Ta muốn làm gì ư, chỉ cần có thể phá huỷ phong ấn, nhiệm vụ của bản Thánh tổ đã hoàn thành. Không có Linh Giới nhúng tay vào, Nhân Giới này làm gì có năng lực tiếp tục giam cầm Chân Ma Khí, việc nó trở thành một phần của Cổ Ma Giới chúng ta chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.” Thanh âm châm biếm của nữ tử giáp đen vừa dứt, ma khí xung quanh tế đàn giống như bị nam châm hấp dẫn, bỗng điên cuồng hướng về phía trung tâm tế đàn ngưng tụ lại. Chỉ trong vài cái hô hấp, ma khí ở xung quanh không còn sót lại chút nào, tất cả ma khí cũng không vào tế đàn mà nhập vào một người, đó là vị nữ tử giáp đen kia, trên người của nàng không còn thấy bóng dáng ma giáp nữa, thế nhưng trên tay nàng, đã hình thành một đầu lâu màu đen sáng bóng.

Mặt ngoài đầu lâu hắc mang chớp động, cả vật thể lồi lõm bất định, nhưng nhìn cẩn thận thì bên trong dường như còn có ngũ sắc linh quang chớp động.

Mới vừa rồi tất cả ma khí chính là bị đầu lâu này hút vào trong nó.

Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, trong đầu linh quang chợt loé, nhất thời nhớ tới khi thần niệm thân thể của Nguyên Sát Thánh tổ buông xuống, ngũ sắc linh quang lấy từ trên người Linh Tê Khổng Tước, lẽ nào đúng là vật ấy sao?

Mà nữ tủ giáp đen lại mang hình thái kì dị, cả người ma khí quay cuồng, một tay nắm quang cầu, một tay niệm thần chú.

Ở trên người nàng dần hiện ra một cái quang ảnh mờ mờ, rõ ràng là cùng Ma tượng lúc trước giống nhau. Quang ảnh này lại hành động giống như hành động của nàng. Một tay để trống cũng nâng lên, một tay niệm thần chú.

Lúc này, thân hình yểu điệu của Linh Lung lại hiện ra một bên tế đàn, ngửa đầu nhìn trời, trên mặt ngọc tràn đầy vẻ phẫn nộ.

Hàn Lập kinh ngạc quay lại nhìn, lúc này mới phát hiện ra vốn dĩ đang ở trên không trung cùng bát linh thước giằng co, Hắc Phong kỳ lúc này lại xảy ra biến hoá kinh người. Linh bảo này hóa thành cự mãng màu đen, cũng không biết từ khi nào lại hóa thành một vòng gió xoáy mờ mịt, viên cầu này dường như lầu các bàn khổ, bên trong vô số lốc xoáy màu đen xoay tròn không ngừng, làm cho người ta sau khi nhìn vào, liền cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Hai viên cầu màu đen một lớn một nhỏ, quỉ dị xuất hiện ở hai nơi cao thấp, Hàn Lập nhất thời có một loại dự cảm không tốt.

Cho dù hắn không biết nữ tử giáp đen đang muốn làm cái gì, nhưng nhìn hai viên cầu ẩn chứa vô tận ma khí cùng linh lực này, đã khiến người khác kinh sợ, quyết không thể để cho chúng nó có thể tự do hành động.

Trong giây phút Hàn Lập vừa có quyết định, lập tức thần niêm chợt động, khôi lỗi bên cạnh chợt vẫy tay một cái, một đạo ô mang bắn ra, mục tiêu chính là phong cầu trên không trung.