Kinh Thiên Kì Án (Tập 2) - Chương 13 - Phần 1

Chương 13 - Chân tướng (1)

"Keng...Keng keng" thanh âm vang lên ở cửa, đó tiếng động của cảnh côn rơi xuống đất, người ngồi trên ghế cũng không xoay lại, chỉ nói: "Không ngờ anh nhanh như vậy, từ tầng ba đến tầng 86, chỉ mất thời gian 15 phút, còn phải quét sạch hàng trăm bảo vệ, Hàn Phong, anh quả nhiên cùng lời đồn lợi hại như nhau! Đã sớm nghe nói kỹ năng đánh giết của Hàn Phong, chỉ cần một kích, mặc kệ đối thủ cường đại thế nào, sẽ mất đi năng lực hành động, nhưng cũng sẽ không chết. Tưởng rằng anh bỏ bê luyện tập, đã sớm không còn sử dụng được nữa, không ngờ tới, tài nghề vẫn thành thạo như vậy. Thế thì, trong 20 phút nữa cảnh sát sẽ chạy tới, anh còn lại bao nhiêu thời gian đây?"

Hàn Phong đứng lặng ở cửa, thản nhiên nói: "Xoay người lại đi, không cần giả vờ bí ẩn nữa, ta đã biết ngươi là ai rồi." Anh gằn từng chữ nói: "Lương, Tiểu, Đồng!"

" Ha ha ha ha ha ..." Một tràng cười truyền đến, một cây bút kim loại biến giọng bị ném xuống đất. Người trên ghế xoay người lại, rõ ràng đó là Lương Tiểu Đồng, y mang theo khuôn mặt trẻ con nọ, cùng đôi mắt không phù hợp với tuổi tác kia, mà trên đùi y, người trần truồng cuộn lại trên đó, không phải là Phan Khả Hân thì còn ai vào đây? Phan Khả Hân lần đầu tiên ở trước mặt Hàn Phong không hề che đậy, cô ta tựa hồ cũng không ngờ tới bọn họ sẽ gặp mặt dưới tình huống này, cô ta muốn lấy gì đó che mình lại, nhưng Lương Tiểu Đồng cầm lấy hai tay cô, khiến cô không cách nào nhúc nhích.

Lương Tiểu Đồng cười nói: "Không ngờ tới nhỉ? Người phụ nữ anh không chiếm được, chỉ có thể giống như nô lệ bị tôi đùa bỡn trong tay, tôi bảo ả nằm, ả cũng không dám ngồi, ta bảo ả ngồi ả cũng không dám đứng."

Hàn Phong không nói lời nào, nhìn Phan Khả Hân, nhìn vào mắt của cô, Phan Khả Hân cũng nhìn vào mắt Hàn Phong, đó là loại ánh mắt gì đây? Là phẫn nộ? Là thất vọng? Hay là cái gì khác, Phan Khả Hân vậy mà nước mắt chảy dài, cô hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

Lương Tiểu Đồng cười nói: "Hàn Phong, thích nhìn không? Vậy nhìn cho đã đời đi. Đây chỉ là con thú cưng cho tôi giải trí mà thôi, anh cần gì phí công khổ sở lấy lòng ả, nhìn da thịt này xem, cực kỳ non mịn, nhìn bầu vú này xem, đẫy đà nặng trĩu. Thú cưng tốt như vậy, tôi vốn muốn tặng anh, lại sợ anh nghèo quá, nuôi không nổi, chậc chậc, nuôi thú cưng tốn nhiều tiền lắm."

Phan Khả Hân sớm đã lệ rơi đầy mặt, cô chịu không được loại trào phúng và nhục nhã này, rốt cuộc kêu to lên: "Đừng nói nữa, đừng nói nữa. Cầu anh, đừng nói nữa!"

"Thẹn thùng sao? Có gì hay ho mà thẹn thùng, cô vốn là một con chó mẹ cởi hết quần áo, để cho người đùa bỡn!" Lương Tiểu Đồng đứng dậy, Phan Khả Hân ngã nhào trên mặt đất, Lương Tiểu Đồng đá cô một cước, đá cô ta đến dưới chân Hàn Phong, cười nói: "Tôi đã sớm nói qua, Hàn Phong so với tôi cao lớn hơn, tướng mạo so với tôi cũng dễ coi hơn, anh ta so với tôi vừa thông minh vừa có bản lãnh hơn, nhưng cô không tin, tôi đây cũng hết cách."

Phan Khả Hân không dám nhìn thẳng vào mắt Hàn Phong, chỉ nhìn chằm chằm mu bàn chân Hàn Phong, khóc nói: "Hàn Phong, xin lỗi! Tôi... Tôi không cố ý, tôi cũng không còn cách nào..."

"Bằng, bằng, bằng." Lương Tiểu Đồng không chút do dự nã liền ba phát súng, Phan Khả Hân nhất thời ngã nghiêng trên đất, không nhúc nhích nữa, Lương Tiểu Đồng khi bắn đến phát thứ ba, Hàn Phong nhàn nhạt nói: "Đủ rồi!"

Lương Tiểu Đồng thu súng, cười nói: "Ngươi nói đủ rồi, vậy thì đủ rồi. Anh biết đó, con cờ vô dụng, tôi từ trước đến nay luôn không thương tiếc."

Hàn Phong nhìn chăm chú vào Lương Tiểu Đồng, bắt đầu mở khuy áo, một nút, hai nút, ba nút, khuôn mặt che dấu nọ, xuất hiện trước mặt Lương Tiểu Đồng. Hàn Phong thản nhiên nói: "Vụ án này, ngay từ đầu hẳn là nhằm vào ta!"

Lương Tiểu Đồng nói: "Ồ, rốt cuộc cũng phát hiện rồi sao? Nói thật ra, ngay từ đầu, tôi đối với biểu hiện của anh rất thất vọng, cực kỳ thất vọng. Tôi thậm chí hoài nghi, anh thật sự là người trong truyền thuyết kia sao? Nhưng mà, ngươi nhập vai nhân vật phi thường nhanh, rất nhanh khiến ta cảm thấy hứng thú. Đặc biệt bí ẩn của cái chết Lâm Chính, ngươi phá giải so với tưởng tượng của ta còn nhanh hơn. Ngươi khi đến thành phố T điều tra, tôi cho rằng, anh là một đối thủ ngang tài ngang sức, nhưng quyền chủ động vẫn nằm trong tay tôi. Khi anh bắt đầu hoài nghi Long Giai, ta mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không tìm ra được, khi đó, công thủ đã bắt đầu chuyển hướng, là như vậy nhỉ? Mãi đến khi anh trù tính giết chết Hạ Mạt, tôi mới biết được, anh đã nắm giữ quyền chủ động, tiếp tục cùng người đọ sức, tôi rất có khả năng sẽ bị bại lộ. May là tôi thu dây rất nhanh, khi đó anh vẫn chưa hoài nghi đến tôi đúng không?"

Hàn Phong nói: "Không sai, ngay từ đầu, vụ án tai nạn xe loại nhỏ ngươi tạo ra, quả thật không thể khiến ta hứng thú gì, như vụ án vậy, mỗi ngày phát sinh một trăm lần cũng không tính là quá mức chứ? Nhưng mà, khi ta nhận thấy được đây không phải là vụ án lừa bảo hiểm tai nạn xe đơn giản, ta bắt đầu bội phục ngươi, kẻ thiết kế vụ án này."

Tay trái Lương Tiểu Đồng ấn ngực, khiêm tốn nói: "Có thể được sự bội phục của anh, là phước đức ba đời của tôi."

Hàn Phong nói tiếp: "Ta lập tức ý thức được có chuyện lớn phát sinh, tiếp đó là cái chết của Lâm Chính, ta quả thật phí nhiều phen động não, mới hiểu được ngươi làm thế nào khiến Lâm Chính chết cháy trong xe, mặc dù vô cùng kín đáo, cũng mặc kệ phương pháp gì, đều có dấu vết có thể tìm ra?"

Lương Tiểu Đồng mỉm cười nói: "Đặc biệt chuẩn bị cho anh đó, tôi muốn nhìn xem, tới cùng cao thủ trong truyền thuyết kia, cần mất bao nhiêu thời gian để giải thích và nắm giữ một loại mánh khóe giết người kiểu mới."

Hàn Phong nói: "Về sau vụ án mất trộm ở nhà xưởng Lương Hưng Thịnh, là để phòng ngừa ta phát hiện các ngươi chế tạo vũ khí đúng không? Khi đó các ngươi chỉ lén vận chuyển ra một dây chuyền sản xuất, cho nên lượng vũ khí chế tạo cũng không lớn, do đó Đinh Nhất Tiếu phụ trách nhiệm vụ thu mua vào nhà xưởng của Lương Hưng thịnh. Khi ấy ngươi đã bắt đầu nóng nảy."

Lương Tiểu Đồng nói: "Đúng vậy, tôi biết, chúng tôi cho dù sản xuất liên tục 24/24, anh đã tiếp cận rất gần chân tướng rồi, sau khi anh tra sổ sách xưởng thép của Đinh Nhất Tiếu, tôi ý thức được tình hình không ổn, cùng lúc phái ra phần tử vũ trang quấy rối trị an, đồng thời dời đi những thành phẩm vũ khí tốt đã gia công, cảnh sát các anh truy bắt vũ khí cùng những nhân viên vũ trang này, chỉ là một phần nhỏ, lực lượng chân chính của tôi, đã chuyển đến nước ngoài rồi."

Hàn Phong giật mình nói: "Ngay Malaysia?"

Lương Tiểu Đồng nói: "Tôi đâu ngu vậy, bọn họ rải rác trong một quốc gia nhỏ nào đó của châu Á, anh tìm không được họ đâu."

Hàn Phong nói: "Các ngươi làm vậy, đến tột cùng là có mục đích gì? Tại sao? Tại sao sản xuất nhiều vũ khí như vậy, tại sao huấn luyện nhiều dân công như vậy? Là kế hoạch của trường học? Hay là kế hoạch của chính ngươi?"

Lương Tiểu Đồng sửng sốt, ngược lại cười nói: "Nếu đã nói rõ như vậy, tôi đây cũng sẽ không che giấu. Không sai, đó là kế hoạch của chính tôi, tôi mất thời gian 3 năm để chuẩn bị kế hoạch này đấy. Học trưởng Hàn Phong!"

(Tiêu: Học Trưởng là cách gọi kính trọng đối với đàn anh trong trường.)

Hàn Phong nói: "Hóa ra là vậy, đáng tiếc ta về sau mới nghĩ đến, cùng loại thủ pháp, hẳn phải đến từ đó."

Lương Tiểu Đồng nói: "Tôi rất khó hiểu, học trưởng làm sao biết, tôi từ trong trường ra chứ?"

Hàn Phong nói: "Còn nhớ công ty xây dựng Khai Nguyên không? Ngươi đã sử dụng bluetooth chế tạo bom. Mặc dù giai đoạn đầu chế tạo, nhưng loại bom này, đã không ai có thể tháo gỡ được. Ta biết, lực lượng quân đội của các quốc gia trên thế giới, đều thu mua bom bluetooth, loại bom này trên thị trường súng ống cũng có bán, nhưng đây vẫn chỉ là ngờ vực vô căn cứ của ta mà thôi. Chân chính khiến ta hoài nghi ngươi cùng ta đến từ một nơi chính là, đêm hôm đó, Lãnh Kính Hàn nói cho ta biết, thủ pháp phạm án của hung thủ phía sau màn kia, cùng thủ pháp ta từng gây án, cực kỳ tương tự. Ta lập tức ý thức được, ngươi có lẽ đến từ cùng một nơi với ta. Ngày thứ hai liền thẩm vấn Hồng A Căn, hắn khai ra chi tiết huấn luyện đã tiếp nhận, không cần nghi ngờ nữa, ngươi chỉ đang rập khuôn một bộ biện pháp của trường học. Loại phương pháp huấn luyện theo chế độ đào thải không thông qua liền xử tử này, cũng chỉ có trường học là còn tiếp tục sử dụng. Cho nên, khi ta đến thành phố T tra án, hết thảy liền dễ dàng hơn, phương pháp giết người của ngươi, tất cả đều là nội dung trên sách giáo khoa, ngươi thậm chí còn lười biến đổi."

Lương Tiểu Đồng nói: "Ố, nguyên lai là như vậy à. Nhưng mà, hết thảy những việc đó đều chỉ có thể chứng minh tôi là đến từ cùng một nơi với anh, cũng không thể nói cho anh biết tôi là ai nha, anh làm sao lại hoài nghi đến tôi chứ? Tôi còn tưởng rằng, anh vĩnh viễn sẽ không biết tôi đấy."

Hàn Phong vuốt sợi tóc một chút, bình tĩnh nói: "Ta thừa nhận, trong vụ án này, ta từng hoài nghi mỗi một người ta đã tiếp xúc, duy chỉ không hoài nghi đến ngươi, thân phận của ngươi, trở thành lớp vỏ ngụy trang lớn nhất của ngươi." Hàn Phong đưa tay xoa bóp khóe mắt, chậm rãi nói: "Ta hiện giờ mới biết được, ngươi căn bản không phải Lương Tiểu Đồng, ngươi cũng không chỉ 10 tuổi, đúng không?"

Lương Tiểu Đồng vung vẩy khẩu súng cầm trong tay, nói: "Nói cho hết đi, nói cho hết đi."

Hàn Phong nói: "Ngươi trưởng thành hiện tại thành bộ dáng này, là vì ngươi mắc một chứng bệnh kỳ quái. Loại bệnh này, cùng chứng người lùn bình thường bất đồng, chứng người lùn là người có tuyến nội tiết bị tổn hại, phá hủy hormone sinh trưởng, khiến thân thể người đó ngừng dậy thì, nhưng tứ chi của người đó, đầu lâu, vẫn sẽ biến hóa như người trưởng thành, cuối cùng nhin qua, cũng có chút quái dị. Nhưng loại bệnh ngươi mắc phải này, đồng dạng là phá hủy hormone sinh trưởng, cũng khiến cả người ngừng phát dục, sinh mệnh của ngươi bị dừng lại ở năm 10 tuổi kia. Loại bệnh này, hiện giờ y học còn chưa cách nào đưa ra được giải thích rõ ràng, chỉ gọi nó là 'chứng không già'."

Lương Tiểu Đồng buồn bã nói: "Quả nhiên không hổ là học trưởng Hàn Phong, ngay cả loại bệnh này cũng biết."

Hàn Phong trầm ngâm nói: "Bất quá có một điểm, ta thủy chung không hiểu được, ở công ty xây dựng Khai Nguyên, tại sao ngươi lại tự cột mình ở đó? Dùng tính mạng để mạo hiểm, đây không phải cách làm của ngươi."

Lương Tiểu Đồng đắc ý cười nói: "Bom cột trên người của tôi sẽ không nổ được, cho nên tôi cũng không lo lắng. Về phần động cơ ấy à..., haha, tôi chỉ muốn gặp học trưởng Hàn Phong thôi mà. Tôi hy vọng nhìn thấy ánh mắt mê man, bối rối, bất an của anh, học trưởng cao cao tại thượng trong trường à, anh bị một đàn em kém cỏi đùa bỡn trong tay đấy. Anh cũng biết, cùng anh đối mặt mà không bị ngươi phát hiện, loại hưng phấn này kích thích cỡ nào đó. Hơn nữa, nếu khi ấy không bị anh hoài nghi, tôi liền rất tự tin mình sẽ giấu được học trưởng anh."

Hàn Phong nói: "Chính vì ngươi mắc thứ bệnh hiếm lạ này, cho nên mới hết lần này đến lần khác lẻn đi dưới mí mắt ta, nếu không ta sớm đã hoài nghi ngươi rồi. Cũng không cần thông qua Phan Khả Hân, tốn nhiều khúc chiết vậy tới tìm ngươi!"

Lương Tiểu Đồng nói: "Ngươi làm thế nào hoài nghi Phan Khả Hân được? Ả che giấu so với Tần Di còn tốt hơn, cơ hồ chưa từng lộ ra sơ hở gì."

Hàn Phong nói: "Sai rồi, cô ấy có sơ hở, muốn trách chỉ trách lão già Lãnh Kính Hàn kia, cứ nhấn mạnh tới nhấn mạnh lui với ta, Phan Khả Hân không có khả năng là nội gián, cho nên ta mới không hoài nghi cô ấy. Ta cũng lười nghĩ sự tình này cho phức tạp lên quá mức. Sắc đẹp, lười biếng, xem ra ngươi vô cùng rõ ràng nhược điểm của ta đấy."

Lương Tiểu Đồng nói: "Sai rồi, là háo sắc cực độ, lười biếng thần kỳ."

Hàn Phong hừ lạnh một tiếng, nói: "Để ta nói cho ngươi biết chỗ khiến cô ta lộ ra sơ hở! Ngươi ngay từ đầu, đã trù tính hãm hại Long Giai, như hãm hại Vu Thành Long vậy, cho nên hết thảy trách nhiệm đều dự tính đổ lên đầu Long Giai. Nhưng mà, ta tin Long Giai, ..."

"Chờ một chút!" Lương Tiểu Đồng chặn lại nói: "Tôi vẫn luôn khó hiểu, Hạ Mạt vốn không có khả năng bị anh phát hiện, hơn nữa, lời giải thích của anh đối với việc hoài nghi Hạ Mạt cũng vô cùng gượng gạo. Khi ấy trước khi xuất phát, anh cũng đã khẳng định nội gián là trong mấy người còn lại, không phải sao? Khi ấy Lý Hưởng cũng không có ở đó?"

Hàn Phong nói: "Ồ, xem ra các ngươi đối với cả tình tiết vụ án của chúng ta hiểu rất triệt để nha?"

Lương Tiểu Đồng haha cười nói: "Phan Khả Hân là một ký giả xuất sắc, ả đối với vụ án của các ngươi đưa tin cũng cực kỳ tỉ mỉ xác thực đấy."

Hàn Phong nói: "Không sai, ta sớm đã bắt đầu hoài nghi Hạ Mạt, hơn nữa, ta biết, Hạ Mạt chỉ là từ sau khi ra khỏi bệnh viện mới bắt đầu công tác, trước khi công tác tất cả đều là Phan Khả Hân làm. Khi các ngươi ý thức được vụ án tiếp tục phát triển, Phan Khả Hân không còn nhiều cơ hội tiếp xúc sâu hơn tới vụ án này, các ngươi đã nghĩ biện pháp, phải một lần nữa xếp nội gián vào phòng điều tra hình sự đúng không? Hạ Mạt kia, chính là các ngươi tìm người khác thay thế."

Lương Tiểu Đồng nói: "Nhưng mà, anh làm sao phát hiện được?"

Hàn Phong nói: "Từ lúc vụ án bắt đầu, khi ta cùng Lý Hưởng đến nhà của phu nhân Chương Ngọc Linh, Hạ Mạt phụ trách một mình điều tra quan hệ bên ngoài của Lâm Chính. Ta cùng Lý Hưởng trên đường trở về, phát hiện bóng lưng một người cực kỳ giống Hạ Mạt, nhưng mà, hắn không để ý lời bọn ta gọi, khi đó bọn ta cho rằng là nhận lầm người, nhưng trên thực tế, khi đó các ngươi đã chuẩn bị hoán đổi Hạ Mạt, đúng không. Chỉ vì bị chúng ta phát hiện, hơn nữa không có cơ hội tốt, cho nên, ngươi mới lợi dụng vụ án công ty kiến trúc Khai Nguyên nọ, hoán đổi Hạ Mạt đúng không? Ta khi ấy cũng rất kỳ quái, tại sao hai cảnh viên lưu lại đều chết hết, duy chỉ có Hạ Mạt bị thương ở đầu, hơn nữa thương thế cũng không nặng lắm. Gọi là mất trí nhớ gián đoạn, mất trí nhớ ngược, đây chẳng qua là để che dấu trí nhớ không đủ của Hạ Mạt. Bởi vì Hạ Mạt kia của các ngươi, sở hữu thông tin về Hạ Mạt, chỉ giới hạn trong những tài liệu mà Phan Khả Hân cung cấp cho các ngươi. Ta hỏi ngươi, Hạ Mạt chân chính đang ở đâu?"

Lương Tiểu Đồng mỉm cười nói: "Anh hẳn phải biết, con cờ mất đi tác dụng, vậy chỉ có thể bị chôn vùi. Học trưởng không cần quá để ý, quên điều được dạy ở học viện rồi sao? Trước mặt kẻ mạnh chân chính, người và con chuột, vốn không có gì khác nhau."

Hàn Phong khẽ cau mày, lẩm bẩm nói: "Chẳng lẽ! Hài cốt cơ thể người trong đống phế tích kia chính là ..."

Lương Tiểu Đồng dửng dưng nói: "Việc này tôi không biết, nhưng hình như bọn tôi cũng không mang Hạ Mạt đi, lúc ấy hắn hẳn còn trong công ty xây dựng Khai Nguyên, bất quá khi đó hắn đã không còn dấu hiệu của sự sống nữa, một chút khủng hoảng, thống khổ cũng không cảm giác được. Nhưng mà, Hạ Mạt giả cùng Hạ Mạt thật, tới cùng có gì bất đồng chứ? Vậy mà khiến cho học trưởng nhìn thấu manh mối."

Hàn Phong nói: "Kế sách kia của ngươi vô cùng xảo diệu, lợi dụng đầu bị thương mà tạo ra hiện tượng giả mất trí nhớ, thế nhưng, có những thứ sẽ không bị lãng quên được. Như thói quen..."

Lương Tiểu Đồng cau mày, trầm ngâm nói: "Xem ra tri thức của tôi trên phương diện nhân thể học còn rất nhiều khiếm khuyết, không hiểu rõ tường tận được như học trưởng đây."