Kinh Thiên Kì Án (Tập 2) - Chương 08 - Phần 2

Chương 8 - Lợi dụng lúc người lâm nguy (2)

Không có ai trả lời, Long Giai lại nói: "Nếu anh không ra, tôi liền dùng súng này bắn đứt tay anh, cho anh té xuống như tên sát thủ vừa rồi."

"Hả ..." Tiếng nghi vấn kéo vừa dài vừa lớn, chỉ thấy trên tay vịn ban công vươn ra một bàn tay, nắm chặt tay vịn, tiếp theo, một cái đầu to mang theo nụ cười khó xử, lộ ra khuôn mặt. Hàn Phong nhảy vào ban công, vỗ vỗ tay nói: "Ôi chao, sao lại bị cô phát hiện được."

Long Giai lạnh như băng đáp: "Nhìn lén người khác thay quần áo, trừ anh ra, không ai làm chuyện nhàm chán như vậy nữa đâu."

Hàn Phong đáp: "Mặc kệ nói thế nào, tôi lại cứu cô một mạng, cô muốn báo ân cũng không cần bày ra vẻ mặt này chứ?"

Long Giai cắn môi dưới, giơ cao súng ngắn, suy nghĩ một chút, mới đổi ngược tay cầm, hung hăng gõ trên đầu Hàn Phong một cái, nói: "Không phải vì anh, tôi cũng không cần ăn nhiều khổ như vậy, ngay cả nhiệm vụ đêm nay cũng không cách nào tham gia!"

Hàn Phong nhoẻn miệng cười nói: "Cũng không thể nói như vậy, sao lại vì tôi, đây là vì vụ án này, nói cho cùng, chính là vì tự bản thân các cô mà. Tôi nói rồi, chỉ có mở đầu phải đau đớn một chút, sau này sẽ chậm rãi khá hơn."

Long Giai buồn bã nói: "Hiện giờ ngay cả Lãnh trưởng phòng cũng hoài nghi tôi rồi."

Hàn Phong nói: "Là chứng cứ quá đầy đủ, không có cách nào không nghi ngờ cô mà."

Khóe mắt Long Giai tuôn lệ, buồn bã lạnh nhạt nói: "Anh luôn bắt nạt tôi."

Hàn Phong vội nói: "Sao lại là tôi bắt nạt cô, cô là nhu đạo ngũ đẳng, cô không bắt nạt tôi là may rồi."

Long Giai nói: "Nhưng hiện giờ, sát thủ đã truy sát tôi, người trong phòng điều tra cũng đều hoài nghi tôi, nếu đến lúc đó anh cũng không thừa nhận tôi đây..."

Hàn Phong rất thương cảm, nói: "Sao lại thế được. Tôi biết cô trong sạch, tôi cũng biết sát thủ kia tại sao muốn giết cô, cô không cần lo lắng đâu."

Long Giai hỏi: "Sao hắn lại tự mình nhảy xuống vậy?"

Hàn Phong nói: "Vừa mới lên lầu, liền phát hiện thi thể của đồng chí cảnh sát canh giữ cô, tôi từng nhắc nhở bọn họ phải mặc áo chống đạn, bọn họ vẫn không nghe. Sát thủ giấu bọn họ trong thùng rác ngoài hành lang che giấu tai mắt người, nhưng đã quên thùng rác này đều đã rất đổ nát, máu có thể chảy ra. Khi tôi lên lầu vừa thấy có người đang từ từ đóng cửa, ánh sáng lộ ra giữa khe cửa đang từ từ biến mất, tôi sợ gã làm gì gây hại đến cô, cho nên tạo ra tiếng bước chân. Sau khi mở cửa, tôi liếc mắt một cái liền phát hiện tên kia trốn trên ban công, gã dùng một mảnh màn nát che hai mắt mình, nhưng lại lộ đầu tóc của mình ra ngoài, vì vậy, tôi cố ý đến ban công nói, bên ngoài ban công này chính là nóc một tòa nhà khác, vừa nhảy là có thể nhảy qua, hơn nữa, tôi còn tự mình nhảy một lần cho gã xem, gã liền tin là thật, ôi, là một sát thủ ngu ngốc. Bất quá, kỹ thuật bắn của gã sát thủ này quả thật rất chuẩn, hai cảnh sát nọ đều một phát trúng đầu."

Long Giai thở dài một hơi, chuẩn bị nhặt cây lược gỗ trên mặt đất, một mặt nói: "Vậy cần gọi một cú điện thoại cho cảnh sát. A!" Cô nhíu mày, thở nhẹ một tiếng. Sát thủ kia kỹ thuật bắn cực chuẩn, mặc dù bắn trật, chỉ lệch khỏi vị trí chí mạng, nhưng vẫn bắn vào trên cánh tay Long Giai, Long Giai vừa động lập tức lộ ra khuôn mặt đau đớn.

Hàn Phong lập tức tiến lên một bước, vươn hai tay, ân cần nói: "Cô bị thương?"

Long Giai như lâm đại địch, khẽ hô lên: "Anh đừng sang đây!" Đồng thời lui về phía sau một bước. Hàn Phong khựng lại, vừa vặn giẫm lên khăn tắm của Long Giai, Long Giai lui một cái, khăn tắm vốn đã không chắc chắn lắm kia, "soạt" một tiếng liền rơi trên mặt đất, đồng thể như ngọc khiết kia của Long Giai hoàn toàn bại lộ trước mắt Hàn Phong. Khoảnh khắc đó, Hàn Phong há to miệng, hít ngược một ngụm khí lạnh, cơ hồ quên mất hô hấp, ngây người như phỗng vẫn duy trì tư thế vươn hai tay, bị đứng hình ở đó.

Long Giai phản ứng xem như nhanh chóng, cô trước tiên cũng không che giấu chỗ nào, mà lập tức giơ súng ra lệnh nói: "Nhắm mắt của anh lại, nếu không tôi nổ súng!"

Những lời này vốn cực kỳ có lực uy hiếp, nhưng đối với Hàn Phong tựa hồ không có hiệu quả gì, con mắt của Hàn Phong trợn so với chuông đồng còn lớn hơn, đừng nói bảo anh nhắm mắt lại, chỉ sợ dùng kim đến khâu cũng khâu không được. Long Giai đem súng ném một cái, bốp một phát ngay lỗ tai, Hàn Phong mặt không đổi sắc, vẫn như cũ nhìn không chuyển mắt, như sợ chớp mắt một chút, người sống sờ sờ trước mặt sẽ biến mất vậy.

Long Giai lúc này mới đưa tay cầm lấy khăn tắm, che trước ngực, nhưng đau đớn như kim châm kia, lại khiến cô không cách nào nắm ổn, khăn tắm lại đánh rơi trên mặt đất, khi cô lần thứ ba chuẩn bị nhặt khăn tắm lên, Hàn Phong đã trước cô một bước, cầm lấy khăn tắm.

Long Giai ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Phong, Hàn Phong cũng đang nhìn cô, không có chút ý định chớp mắt, hai người đối diện hồi lâu, Long Giai không nhịn được nhắm hai mắt lại, ngực kịch liệt phập phồng, cô chỉ cảm thấy trái tim "thình thịch" nhảy, không, là toàn thân đều cùng với tim, bị một loại xúc động gì đó lôi kéo, đang nhảy lên "thình thịch".

Hàn Phong tham lam nhìn thêm vài lần, rồi chậm rãi khoát khăn tắm lên trước ngực Long Giai, mặt Long Giai đã như bị nướng chín, ngón tay Hàn Phong mỗi lần tiếp xúc đến da thịt của cô, cô đều không tự chủ được mà khẽ run rẩy. Hàn Phong nhìn thoáng qua vết thương của Long Giai, viên đạn hẳn là bắn vào trên cửa phòng trộm, dội ngược vào sau vai trái của Long Giai, cắm ở bên trong. Hàn Phong nhìn lưng Long Giai một chút, viên đạn cũng chưa bắn xuyên qua, nhưng tấm lưng bóng loáng như vải gấm, trắng noãn như nhuận ngọc kia, Hàn Phong lại không đành lòng bọc Long Giai hoàn toàn trong khăn tắm.

Hàn Phong chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, ngũ tâm như không tự chủ được, tay anh run lên, khăn tắm nọ lại từ một góc chảy xuống, Hàn Phong nhìn tay phải mình, tay kia như không bị khống chế, ngón tay nhẹ nhàng co giật, anh cuối cùng cũng hiểu được, ngón trỏ đại động, cứ nhiên là loại cảm giác này.

(Ngũ tâm đây là chỉ: Trung tâm [lòng trung thành], ái tâm [tình yêu], quan tâm, hiếu tâm, tín tâm [lòng tin])

Tay Hàn Phong có chút run kéo theo một góc khăn tắm, tay không biết lại đụng phải chỗ nào, Long Giai xấu hổ muốn chết, nhỏ giọng nói: "Anh còn chưa nhìn đủ sao."

Hàn Phong nhất thời lắp bắp, cũng đáp: "Chưa, chưa đủ."

"Anh ..."

Hàn Phong nói: "Tôi, tôi vẫn nên giúp cô băng bó lấy đạn ra trước thôi." Anh bồng Long Giai lên, đặt ngang trên giường, trong tay lại tràn đầy cảm giác trơn mềm. Long Giai thủy chung nhắm chặt mắt, thật giống như mặc cho Hàn Phong đùa bỡn cô thế nào, cô cũng đều yên lặng thừa nhận.

Hàn Phong buông Long Giai ra, lập tức vọt vào phòng bếp, dùng nước máy tưới lên mặt, lên đầu mình, tự nhủ phải tỉnh táo, phải tỉnh táo, nhưng mặc kệ giội rửa thế nào, vẫn trước sau cảm thấy trong cơ thể có một luồng nhiệt khí, khiến thân thể cực kỳ khó chịu.

Hàn Phong chuẩn bị đơn giản một chút, cầm tới một cái chén sứ, rượu cồn, dao nhỏ và nhíp. Khi tiến vào phòng, Long Giai khẽ cắn lấy môi dưới, xinh đẹp liếc xéo anh một cái, Hàn Phong giật cả mình, nói: "Đừng nhìn tôi như vậy được không? Tay của tôi sẽ phát run."

Long Giai ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Hàn Phong cũng nhắm mắt lại, hít thật sâu một hơi, mới bắt đầu động dao, anh nói: "Chịu đựng, hơi đau một chút."

Long Giai cắn khăn tắm trong miệng, môi đỏ răng trắng hết sức xinh đẹp, cô chậm rãi xoay người sang chỗ khác, khăn tắm nọ như có như không, khối đồng thể của phụ nữ trưởng thành đó, hoàn mỹ lộ ra trước mắt Hàn Phong, toàn thân đều tản ra mị lực động lòng người. Hàn Phong sát trùng vết thương hai lần, dùng dao nhỏ nhẹ nhàng nạy một cái, rút viên đạn ra. "A!" Long Giai vẫn không nhịn được kêu lên một tiếng.

Hàn Phong nói: "Tốt, tốt lắm, đến bệnh viện chích một mũi nữa là xong."

Long Giai xoay đầu lại, nhìn thứ trong tay Hàn Phong, miếng bông có tẩm tinh rượu chứa trong lọ penicillin, nhíp kẹp, băng gạc bông vải toàn bộ đầy đủ, cô hỏi: "Sao anh có mấy thứ này? Anh là bác sĩ à?"

"A ... mấy thứ này sao..." Hàn Phong đáp: "Bởi vì đêm nay phải sống mái một phen mà, tôi sợ bị thương, cho nên tự chuẩn bị một chút dụng cụ sơ cứu."

Long Giai mỉm cười nói: "Cái anh này, tại sao luôn thần bí như vậy? Có đôi khi giống như cái gì cũng biết, có khi lại như cái gì cũng không phải. Anh có thể nói cho tôi biết, anh trước kia đến tột cùng làm cái gì không? Tôi từng qua chỗ anh ở, bà chủ nơi đó nói cho tôi biết, khi anh đến đó, chính là hai bàn tay trắng, mà phòng của anh thuê, cơ hồ đều là Lãnh trưởng phòng giúp anh trả, bà ấy cơ hồ cho tới giờ cũng chưa từng thấy anh ra ngoài hoạt động, cũng chưa từng thấy anh cùng ai liên lạc, anh mỗi ngày trừ ăn cơm và ngủ ra, rất ít làm việc khác, xem TV cho tới giờ anh cũng chỉ xem tin tức cùng các loại quảng cáo, thời gian ngủ mỗi ngày hơn 24h, anh chưa bao giờ lao động, nếu như không có người đưa cơm cho anh, anh có thể mấy ngày liền không ăn gì; anh cũng không đi vệ sinh, chỗ có loạn có bẩn đến mấy cũng không sao, chỗ anh ở kia quả thực chính là một đống rác. Khi tôi lấy được mấy tin tức này từ bà chủ, căn bản không cách nào tưởng tượng, một người sao có thể sinh tồn trong loại hoàn cảnh kia. Anh trốn ở chỗ đó, là đang trốn tránh cái gì sao? Dựa vào bản lãnh của anh, hình như tiếp tục sinh tồn trong xã hội này không phải khó mà? Hửm? Anh có nghe tôi nói không đấy?"

Long Giai vừa quay đầu nhìn, Hàn Phong cười chúm chím nhìn mình, tựa như đang đánh giá một pho tượng nghệ thuật xinh đẹp, lúc này cô mới nhớ tới, khăn tắm bị mình đặt dưới chân, lưng mình căn bản đang bại lộ trần trụi, không hề có thứ gì che đậy. Long Giai vội xoay đầu sang một bên, như lo sợ Hàn Phong nhìn ra bí mật của nội tâm mình vậy. Ngón tay Hàn Phong từ cổ Long Giai theo sống lưng trượt xuống, cảm giác như điện giật từ đầu ngón tay truyền thẳng khắp toàn thân, ánh mắt của anh bắt đầu nóng lên, cúi người nhẹ nhàng hôn lên mặt Long Giai, hai gò má Long Giai đã sớm như rặng mây đỏ cuối chân trời...

Lúc này, trong văn phòng của Đinh Nhất Tiếu, một bóng đen đang kiểm tra máy tính cá nhân của Đinh Nhất Tiếu, y thì thào lẩm bẩm: "Hừ, Đinh Nhất Tiếu, ngươi là tên sói đầu nuôi chưa tới, cứ nhiên vác hết mấy ngàn vạn của ta. Sớm biết như vậy, đêm nay thật sự không nên đánh đắm con thuyền kia, mặc dù mấy ngàn vạn chỉ là một con số nhỏ, nhưng cũng đủ khiến người ta đau lòng đấy."

Lúc này, điện thoại di động vang lên, bóng đen kia nhìn một chút, lẩm bẩm nói: "Phó Khải đắc thủ rồi sao?" Y lấy ra một máy biến giọng giống cây bút, ghim nó vào phần cổ họng mình, khi lần nữa nhận điện thoại, thanh âm liền như tiếng phát ra từ máy điện tử cơ giới, bàn tay cầm điện thoại kia nhỏ giống hệt tay phụ nữ. Thanh âm y bén nhọn nói: "Cái gì! Ngươi cũng đã thất bại!"

Đầu dây bên kia điện thoại hữu khí vô lực nói: "Xin lỗi, ông chủ, vốn dĩ tôi đã đắc thủ rồi, Hàn Phong đột ngột vào tới."

Thanh âm kim loại nói: "Ngươi là nói, Hàn Phong đột ngột xông vào phòng phá hỏng hành động của ngươi?"

Phó Khải nói: "Dạ, tôi vừa vào nhà hắn liền theo vào, nhìn lén nữ cảnh sát kia thay quần áo, hơn nữa còn kinh động đến nữ cảnh sát kia, hại tôi không đắc thủ được, còn gạt tôi nhảy từ lầu sáu xuống."

Thanh âm kim loại nói: "Không có khả năng chứ, cậu ta hiện tại nếu không có mặt ở bến tàu, thì cũng phải ở bãi đỗ xe ngầm, cuộc chiến bên kia còn chưa chấm dứt mà, cậu ta làm sao lại đột ngột trở về ký túc xá cảnh cục chứ?"

Phó Khải nói: "Không biết, nhưng mà thật sự hắn đã trở lại. Tôi từ lầu sáu té xuống, may mắn mái che nắng ở lầu bốn cản lại một chút, lại bị giá treo quần áo lầu hai mắc lấy, lúc này mới nhặt được về một mạng. Tôi đã sớm nhắc nhở anh rồi, mời Hắc Võng mới tuyệt không chút sơ sót, hiện tại nói gì cũng đã muộn."

Thanh âm kim loại nói: "Ngu ngốc, mời Hắc Võng giá tiền lên đến bao nhiêu ngươi biết không? Ta nuôi các ngươi có ích lợi gì!" Y tức giận tắt điện thoại di động đi, ngồi trên ghế máy tính của Đinh Nhất Tiếu nhắm mắt dưỡng thần trong chốc lát, nghi hoặc nói: "Không đúng? Chẳng lẽ cậu ta đã nhìn thấu sơ hở gì? Không có khả năng. Nhìn lén Long Giai thay quần áo? Hừ, tên kia, tìm được nhược điểm phòng tuyến trong lòng Long Giai rồi sao? Chỉ là thừa dịp mà vào sao? Chẳng lẽ trùng hợp đến vậy. Nếu thế, vậy thì không còn cách nào nữa, thừa dịp cậu ta còn chưa phát hiện trước..."

Bóng đen thuần thục chuyển vào một địa chỉ mạng, màn hình máy tính lóe ra một mảnh màu đen, bóng đen di chuyển chuột, đưa vào phương thức, lựa chọn【 trung văn 】, sau đó trong cột mục tiêu ám sát, điền vào hai chữ "Long Giai". Quang mang màu u lan chiếu sáng màn hình, chiếu ra một cái miệng đang cười dữ tợn. Y thầm nghĩ: "Hàn Phong khẳng định truy hỏi Long Giai là ai muốn giết cô ta, nhưng Long Giai chỉ có thể cắn răng nói không biết, cô ta quả thật không biết mà! Cứ như vậy, chỉ càng gia tăng ngờ vực của Hàn Phong, haha!" Nghĩ đến chỗ đắc ý, người nọ không nén nổi lòng vỗ tay một cái.

Hàn Phong ôm lấy vòng eo Long Giai, trợn tròn mắt, tối hôm qua phảng phất như một giấc mộng, nhưng Long Giai dịu dàng nằm trong lồng ngực mình, sợi tóc dính trên mặt mình, dư hương còn vương vấn bên cạnh. Hàn Phong vừa khẽ nhúc nhích, Long Giai liền tỉnh dậy, cô chỉ không muốn mở mắt ra, cũng không nguyện di chuyển, e sợ chỉ một động tác nhỏ sẽ phá hủy cảm giác này. Loại cảm giác ấy, như toàn thân đều được bao phủ trong dòng suối nóng, một loại thoải mái nói không nên lời, tình nguyện để cho loại cảm giác này vĩnh viễn tiếp tục duy trì. Đây là lần đầu tiên, tiếp xúc gần gũi với một sinh mệnh xa lạ khác như vậy. Hàn Phong vuốt ve tấm lưng bóng loáng của Long Giai, nhẹ giọng nói: "Nếu đã tỉnh dậy, còn muốn giả bộ ngủ sao?"

Long Giai mở mắt ra, nhìn khuôn mặt như đứa trẻ mới lớn của Hàn Phong, đưa tay khoát lên bả vai Hàn Phong, hỏi: "Tại sao, anh cái gì cũng biết?"

Hàn Phong cười nói: "Trong nháy mắt tỉnh dậy đó, nhịp tim và hô hấp của em đều xảy ra thay đổi, biến hóa ở khoảng cách gần như vậy, lừa không được người thân thiết."

"Nếu không phải tự mình từng đến chỗ ở của Hàn Phong, làm thế nào cũng không thể tin nổi anh sẽ ở loại địa phương như thế, Hàn Phong, so với kẻ khác anh hẳn phải càng ưu tú hơn, thế nhưng, đến tột cùng anh muốn che giấu cái gì?" Long Giai thầm nghĩ, cô kề sát trong ngực Hàn Phong, hỏi: "Hàn Phong, anh nguyện ý thay đổi không? Vì em."

Hàn Phong hôn lên trán cô, nói: "Kỳ thật, anh vẫn luôn đang thay đổi." Anh nhìn lên trần nhà nói: "Nói không chừng một ngày kia, anh sẽ trở thành người mà ngay cả bản thân mình cũng không nhận ra đâu." Anh thở dài một tiếng, nói: "Kỳ thật, làm người thế nào cũng không quan trọng, người sống trên đời này, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi, như vậy được không?"

Long Giai nhịn không được lại tò mò hỏi: "Vậy, Hàn Phong của trước kia, rốt cuộc như thế nào?"

Hàn Phong ôm chặt lấy Long Giai, không trực tiếp trả lời, mà hỏi ngược lại: "Em có biết, tại sao Lãnh Kính Hàn lại trở thành bạn của anh không?"

Long Giai lắc đầu, Hàn Phong nói: "Đó chính là vì, ông ấy chưa từng hỏi quá khứ của anh. Mặc dù ông ấy biết một chuyện, nhưng cũng không thể so ra nhiều hơn bọn em bao nhiêu đâu."

Long Giai có chút hụt hẫng, hỏi: "Ngay cả em cũng không thể biết sao?"

Hàn Phong nói: "Không phải không cho em biết, mà là sợ em nhất thời không tiếp nhận được, em biết không, Lãnh Kính Hàn muốn tiếp thu sự thật về sự tồn tại của anh, ước chừng cũng phải mất ba năm. Sau này em chậm rãi sẽ biết, thời gian hãy còn sớm."

Nghe Hàn Phong nói như vậy, trong lòng Long Giai vui như hoa nở, len lén che miệng cười trộm. Nhìn Long Giai lộ ra bộ dáng như nữ sinh, Hàn Phong cực kỳ yêu thương, ngón tay vuốt mái tóc mềm mại của Long Giai. Long Giai nhẹ giọng hỏi: "Cho dù như vậy, chẳng lẽ anh không thể ăn mặc đàng hoàng chút sao? Anh cái dạng này, làm sao có thể theo đuổi con gái chứ!"

Hàn Phong cười nói: "Chẳng phải anh đã theo đuổi được rồi sao?"

Long Giai nói: "Cái anh này, nếu đổi hoàn cảnh khác, căn bản không có khả năng có đứa con gái nào tiếp xúc với anh đâu." Cô điểm điểm trán Hàn Phong, yêu kiều nói: "Anh dùng loại trang phục khác người như vậy, để hấp dẫn sự chú ý sao?"