You are here

Độc quyền chiếm hữu - Chương 15

Chương 15Không thểbeFo dừ2vJnng lại

“Nếu euBCUm VwA5đồng beFoý thbeFoân mậtuBCU tbeForước thPWWsời hạn,PWWs tôiuBCU cóVwA5 tuBCUhể PWWsbắt đầuVwA5 2vJnngay lập2vJn tức.”

Nói xon2vJng câuBCUu nPWWsày, MụPWWsc HuuBCUyền 2vJnbắt đầu2vJn h2vJnôn cổbeFo tôibeFo. uBCUĐầu lưuBCUỡi nónguBCU hổiuBCU của2vJn aVwA5nh beFota giống2vJn beFocái b2vJnàn ch2vJnải, PWWsmang 2vJntheo ti2vJnếng nướcuBCU khẽVwA5 uBCUkhàng, chảiPWWs t2vJnừng PWWstấc dVwA5a củauBCU tôi.

Tôi có2vJn cảbeFom giáPWWsc bịuBCU điệPWWsn giật.2vJn T2vJnrong uBCUngười tPWWsôi như2vJn 2vJnxuất hiệbeFon một2vJn PWWscon rPWWsắn nước,beFo b2vJnò tPWWsừ lỗbeFo uBCUtai uBCUlên nãbeFoo, sVwA5au đPWWsó lạuBCUi qVwA5uay đầuPWWs VwA5bò xubeFoống dướiVwA5, đ2vJnâm vào2vJn beFomột nơ2vJni nà2vJno đó2vJn đãuBCU căngPWWs lêbeFon củabeFo tôbeFoi, khiếnbeFo PWWsnơi đó2vJn kbeFohông n2vJngừng tiếtuBCU PWWsra ch2vJnất dịPWWsch uBCUướt átVwA5. 2vJnSau đó,PWWs nó2vJn beFolại xuyêuBCUn qPWWsua sbeFoống l2vJnưng và2vJn haVwA5i châPWWsn tôuBCUi, làuBCUm VwA5toàn 2vJnthân tbeFoôi uBCUtê liệt.

Tôi PWWsthở hổbeFon hbeFoển, gầVwA5n VwA5như 2vJnthét PWWslên: “uBCUTôi khôPWWsng đồnguBCU ý2vJn tPWWshân beFomật trướ2vJnc, a2vJnnh c2vJnó tuBCUhể kết2vJn tbeFohúc rồi.”

Mục H2vJnuyền lậpbeFo PWWstức dbeFoừng lại,VwA5 nPWWsgẩng đầuuBCU nhuBCUìn 2vJntôi. Đế2vJnn lúcPWWs 2vJnnày tôbeFoi mớbeFoi chúPWWs ýuBCU, c2vJnó l2vJnẽ dVwA5o vừa2vJn rồPWWsi h2vJnôn PWWsquá lâuBCUu vuBCUà qubeFoá dùngVwA5 sức2vJn nênbeFo môiPWWs 2vJnanh t2vJna 2vJnsưng VwA5mọng, PWWsbờ VwA5môi trêVwA5n VwA5còn bịVwA5 sứt.PWWs Án2vJnh m2vJnắt uBCUanh uBCUta mờPWWs mịt,VwA5 đồnPWWsg tVwA5ử đbeFoen nbeFohánh 2vJnnhư bịPWWs uBCUphủ mộtVwA5 lớp2vJn sươbeFong mỏng.PWWs TronPWWsg PWWsđầu tôi2vJn tựPWWs nbeFohiên bật2vJn rPWWsa từbeFo ‘uBCUý loạnbeFo tìnhVwA5 mê’.

“Tôi mVwA5uốn nóiPWWs...” PWWsTôi PWWscân nhắcPWWs từVwA5 ngữ:PWWs “BVwA5ây giờVwA5 beFotôi vuBCUẫn cuBCUhưa muốn.”

Ánh m2vJnắt uBCUMục HuyềnuBCU cuốiuBCU cùnuBCUg PWWscũng beFotỉnh táoPWWs mVwA5ột chúuBCUt, aPWWsnh tuBCUa dáuBCUn mắPWWst VwA5vào tôi:2vJn “Được.”

Giọng uBCUnói củuBCUa beFoanh PWWsta vẫbeFon khàVwA5n khà2vJnn, bPWWsộ puBCUhận VwA5nào uBCUđó tìVwA5 beFotrên bụbeFong beFotôi vẫnbeFo cươbeFong cứVwA5ng, nhưnVwA5g tôuBCUi thởbeFo phào2vJn nhẹbeFo nhbeFoõm, b2vJnởi beFovì tôPWWsi VwA5biết a2vJnnh tbeFoa sẽVwA5 khôbeFong uBCUnuốt lời.

***

Như tôiVwA5 dự2vJn đoán,2vJn MụcVwA5 HPWWsuyền quảVwA5 nbeFohiên cbeFohống taVwA5y xVwA5uống sàVwA5n, beFolật PWWsngười VwA5ngồi suBCUang mộtuBCU bên.beFo TôVwA5i cũngVwA5 nguBCUồi dậy2vJn, lúVwA5c nàPWWsy 2vJntôi mớibeFo uBCUphát hiện,beFo quPWWsần 2vJnáo v2vJnũ trụbeFo, á2vJno khobeFoác q2vJnuân VwA5phục v2vJnà uBCUváy cPWWsủa beFotôi đVwA5ã bịbeFo MụcVwA5 HuyềuBCUn tốcPWWs lêbeFon nbeFogực từPWWs babeFoo guBCUiờ, đểbeFo lộbeFo mộtPWWs mảbeFong xuâ2vJnn quang.

Tôi vộuBCUi beFovàng kPWWséo váyPWWs 2vJnvà càiVwA5 cúcuBCU 2vJnáo PWWskhoác. MụcbeFo Huyền2vJn cởiVwA5 bộ2vJn đồbeFo dbeFou hànbeFoh PWWsvũ trụVwA5, bên2vJn troVwA5ng 2vJnanh PWWsta ch2vJnỉ mặ2vJnc muBCUột chiếcuBCU áo2vJn sơ2vJn beFomi màuPWWs xáVwA5m nVwA5hạt vPWWsà qubeFoần dPWWsài. 2vJnTôi tưở2vJnng đPWWsã PWWsđến l2vJnúc rờibeFo khỏVwA5i máy2vJn PWWsbay, nàuBCUo ngờuBCU auBCUnh tuBCUa giơbeFo tbeFoay VwA5ôm vaVwA5i tuBCUôi, đầubeFo ngảuBCU vềPWWs pbeFohía tôbeFoi. SaVwA5u 2vJnđó, anPWWsh tbeFoa vùi2vJn mặPWWst vàouBCU beFomái tóVwA5c dàiPWWs của2vJn tôi.

“Khải VwA5Á hôPWWsn ePWWsm puBCUhải kuBCUhông?” ThanbeFoh â2vJnm truBCUầm thấpbeFo dịu2vJn 2vJndàng độuBCUt ngộtuBCU vanVwA5g lên,VwA5 kuBCUhông mPWWsột chútuBCU nộuBCU khí.

Nhưng uBCUbây uBCUgiờ tVwA5ôi đãPWWs hơi2vJn 2vJnhiểu beFoMục 2vJnHuyền. APWWsnh tuBCUa tỏ2vJn tháiPWWs độbeFo bìnhbeFo tVwA5ĩnh khô2vJnng cóVwA5 ngbeFohĩa auBCUnh beFota khônbeFog tứcVwA5 giậVwA5n. TPWWsôi ghéPWWst beFokiểu cPWWshất VwA5vấn PWWsnày beFonên thảnVwA5 nhiê2vJnn thbeFoừa nhận:PWWs “ỪuBCU, uBCUđúng PWWslà hắnVwA5 đãbeFo hôbeFon VwA5tôi. SbeFoao aVwA5nh biết?”

Bàn VwA5tay đặtuBCU trênbeFo vaVwA5i tôibeFo PWWsbỗng s2vJniết chặt.

“Tôi ngửibeFo thấy.uBCU” 2vJnMục HuyềnVwA5 từ2vJn tốnVwA5 2vJntrả lời.

Tôi VwA5bất uBCUchợt hiVwA5ểu beFora, uBCUthảo PWWsnào luBCUúc mớiVwA5 bắVwA5t đầuuBCU hôuBCUn tôiVwA5, sắc2vJn VwA5mặt beFoanh beFota uBCUbỗng dbeFoưng thaVwA5y đổi.PWWs HóaPWWs rbeFoa anVwA5h t2vJna nPWWsgửi thấuBCUy mùibeFo củaVwA5 KhảiVwA5 PWWsÁ 2vJntrong muBCUiệng tôi.

“Mấy lần?”2vJn Mụ2vJnc HuBCUuyền hPWWsỏi tiếp.

“Gì cơ?”beFo PWWsTôi nhấtuBCU thuBCUời uBCUkhông PWWshiểu ý.

Mục HuVwA5yền trầuBCUm mặPWWsc VwA5trong gbeFoiây látPWWs. SauBCUu đPWWsó aVwA5nh tbeFoa ômuBCU VwA5eo tVwA5ôi, xoabeFoy ngườiuBCU uBCUtôi đốiVwA5 dibeFoện a2vJnnh taPWWs, ánVwA5h mắt2vJn sắcPWWs buBCUén nhìbeFon tô2vJni chằVwA5m cPWWshằm: “HắuBCUn beFohôn beFoem mấPWWsy PWWslần?” NVwA5gữ kuBCUhí cPWWsó phầnbeFo đaVwA5nh lại.

Anh PWWsta khôngPWWs tbeForuy vPWWsấn VwA5thì khô2vJnng saoVwA5. VừaPWWs beFonhắc tới,beFo uBCUtôi liềnbeFo n2vJnhớ đuBCUến chuyệVwA5n suýPWWst nữa2vJn bịPWWs KhảiPWWs ÁuBCU cưỡn2vJng bức.beFo 2vJnTôi thbeFoật sựbeFo khôPWWsng mu2vJnốn VwA5hồi tưởng2vJn lại2vJn s2vJnự vPWWsiệc PWWsđó. NếuPWWs khôngVwA5 2vJnphải VwA5tôi nhanbeFoh tbeForí, cuBCUó lẽuBCU bâyPWWs giuBCUờ tô2vJni nhbeFoư mộtPWWs bãbeFoi bùnVwA5 nPWWshão nằmuBCU dướiPWWs thâVwA5n ngườVwA5i VwA5đàn ôngVwA5 khác2vJn. TấtVwA5 c2vJnả nhữngPWWs chuyệnbeFo PWWsnày PWWsđều PWWsdo MụcbeFo Huyền2vJn bbeFoan cbeFoho. VwA5Vậy màuBCU bâPWWsy giờ,beFo aVwA5nh tPWWsa VwA5còn chấtuBCU PWWsvấn tôiuBCU bịPWWs 2vJnKhải PWWsÁ hônVwA5 muBCUấy 2vJnlần? TronPWWsg qu2vJnan niệm2vJn củabeFo PWWsanh 2vJnta, dụPWWsc vọ2vJnng chiếmbeFo hữu2vJn qPWWsuan 2vJntrọng hơnuBCU cuBCUảm nbeFohận củuBCUa tbeFoôi, dabeFonh dự2vJn củuBCUa tVwA5ôi hPWWsay sao?

Trong lòPWWsng tôbeFoi bbeFoốc lên2vJn uBCUmột uBCUngọn lửa.

“Anh beFomuốn beFohỏi ởVwA5 chuBCUỗ nào?”uBCU TVwA5ôi trừnuBCUg mắtuBCU vớiuBCU beFoMục Huyền.

Anh 2vJnta ngâbeFoy người,2vJn thầnuBCU sắPWWsc VwA5bỗng tbeForở nênuBCU beFou ám.

“Anh hPWWsỏi mVwA5ấy lầnPWWs, làbeFo 2vJnchỉ miệnuBCUg, cổVwA5 habeFoy 2vJntay?” TôiPWWs từ2vJn tốnVwA5 beFohỏi tiếp.

Cả ngườiPWWs MụPWWsc HPWWsuyền hóa2vJn đábeFo trbeFoong giâVwA5y lát.

Từ gươngbeFo mặt2vJn đếnbeFo thânPWWs thể,PWWs từ2vJn áPWWsnh 2vJnmắt PWWsđến hVwA5ô hấpVwA5 củ2vJna uBCUanh tVwA5a phVwA5ảng puBCUhất ngưnguBCU trệ.

“Tôi mệPWWst rồ2vJni, tôibeFo mVwA5uốn về2vJn ngPWWshỉ 2vJnngơi.” Tôi2vJn đVwA5ẩy VwA5người uBCUMục HuyềnuBCU rồiuBCU đứngbeFo dVwA5ậy. VwA5Anh tVwA5a v2vJnẫn ngồi2vJn VwA5bất 2vJnđộng mộuBCUt beFochỗ. TbeFoôi biết2vJn uBCUlời nóPWWsi v2vJnừa rồiuBCU củauBCU tôiuBCU có2vJn sứcuBCU sát2vJn thươPWWsng 2vJnrất lớVwA5n. Chứn2vJng kiếnuBCU phảnPWWs ứnPWWsg uBCUcủa MụcbeFo HuyềnVwA5, t2vJnôi cảmbeFo thVwA5ấy vôuBCU cùngVwA5 sản2vJng khoái.

Tôi chỉnVwA5h lạiuBCU gấ2vJnu váy2vJn, đặt2vJn tuBCUay l2vJnên uBCUtay nắmPWWs cửabeFo khoang.

Mục HuVwA5yền độtVwA5 nh2vJniên gọibeFo l2vJnớn tiếngPWWs: “MVwA5ạc VwA5Phổ, lVwA5ập tPWWsức VwA5đem tất2vJn uBCUcả tàuBCUi liệu2vJn trbeFoong puBCUhòng VwA5chỉ hPWWsuy củaPWWs Kh2vJnải ÁVwA5 đPWWsến đây.2vJn” NgừVwA5ng mVwA5ột giuBCUây, 2vJnanh PWWsta nóuBCUi tiếuBCUp: “BVwA5ao beFogồm cVwA5ả cbeFoamera thVwA5eo dõi.”

“Vâng ạ.”2vJn ThuBCUanh uBCUâm MạVwA5c PhổPWWs cbeFoách rất2vJn xa.

Tôi giậtuBCU mìbeFonh. NPWWsếu xVwA5em hì2vJnnh PWWsảnh đbeFoó, MPWWsục beFoHuyền sVwA5ẽ ch2vJnứng kiếnPWWs c2vJnảnh tôi2vJn suýVwA5t bị2vJn KhảibeFo ÁbeFo cbeFoưỡng bức?VwA5 NhớPWWs đếnPWWs lPWWsời của2vJn uBCUKhải 2vJnÁ, tôPWWsi thPWWsật suBCUự suBCUợ an2vJnh tPWWsa nổibeFo PWWsđiên rồPWWsi gâbeFoy thươngbeFo tbeFoổn uBCUcho tôi2vJn. PWWsMau rờiuBCU khỏibeFo khônguBCU gi2vJnan 2vJnkín mít2vJn VwA5này mớibeFo là2vJn tbeFohượng sáchuBCU. NghuBCUĩ đPWWsến đPWWsây, t2vJnôi dùngbeFo sứ2vJnc vặn2vJn tuBCUay nắmVwA5 cửa.

Cánh cửaPWWs kPWWshông hềuBCU beFonhúc nhích.

Tôi vẫbeFon chưbeFoa p2vJnhát g2vJniác 2vJnra điVwA5ều beFobất VwA5thường, chỉVwA5 beFonghĩ tauBCUy tôi2vJn khônguBCU đVwA5ủ l2vJnực. ĐangPWWs địnhVwA5 PWWsthử 2vJnlại m2vJnột VwA5lần, uBCUtôi beFođột nhiêPWWsn PWWscứng PWWsđờ người.

Bởi vìuBCU tPWWsôi kPWWshông thể2vJn đ2vJnộng đậPWWsy. C2vJnhân, tabeFoy uBCUvà toàuBCUn thânuBCU tPWWsôi buBCUị mộtbeFo PWWssức mạPWWsnh vôPWWs hìnhbeFo tró2vJni chặt.

Mục HuyềnPWWs uBCUlại dùnbeFog ‘sức2vJn mạnhVwA5 ti2vJnnh thần’2vJn vớbeFoi tôi!

Một thPWWsân huBCUình beFoấm áp2vJn lặPWWsng lbeFoẽ uBCUáp vàoPWWs sauBCUu VwA5lưng tôPWWsi. uBCUEo độtPWWs ngộ2vJnt bịuBCU siếtPWWs chặt,uBCU beFoMục HuyuBCUền ômPWWs tôi,beFo tuBCUựa cuBCUằm beFovào beFotóc tôi,2vJn beFođôi bà2vJnn beFotay VwA5trắng nVwA5õn bắt2vJn đầuVwA5 cởi2vJn cú2vJnc VwA5áo khoá2vJnc quânPWWs phụPWWsc tVwA5rên uBCUngười tôi.

“Anh muBCUuốn lPWWsàm gìVwA5 hVwA5ả?” LờVwA5i nóbeFoi 2vJnvừa dứt,VwA5 áoVwA5 uBCUkhoác quPWWsân phụbeFoc đãbeFo uBCUrơi xuốngbeFo beFosàn. SVwA5au uBCUđó, Mụ2vJnc HuyềnPWWs 2vJntiếp tuBCUục cởibeFo cúcPWWs áoPWWs váy.beFo KhVwA5i chấ2vJnt liệuVwA5 vảPWWsi mềmVwA5 beFomại rờbeFoi khPWWsỏi thâbeFon thể,PWWs đầuuBCU óc2vJn tVwA5ôi huBCUoàn toàbeFon trố2vJnng rỗng.

“Anh uBCUkhông PWWsgiữ chữVwA5 tín..VwA5. A...”

Cả ngưPWWsời độtPWWs nbeFohiên nhẹuBCU bẫn2vJng, tôiuBCU bịVwA5 MụcPWWs HuyuBCUền beFobế l2vJnên rồibeFo đặtVwA5 n2vJnằm xuuBCUống PWWssàn uBCUmáy babeFoy. BbeFoên dưPWWsới thânuBCU là2vJn chất2vJn li2vJnệu vải2vJn mềmPWWs 2vJnmại, aVwA5nh VwA5ta VwA5đã trảibeFo áPWWso khuBCUoác qVwA5uân phụ2vJnc là2vJnm đệm2vJn lótVwA5 beFocho tVwA5ôi. SauBCUu đóPWWs thâuBCUn hìPWWsnh caVwA5o lớnVwA5 uBCUcủa abeFonh PWWsta PWWsập đến.

Không nVwA5ói cuBCUũng beFocó thểbeFo đoábeFon chuyện2vJn sVwA5ắp dPWWsiễn rPWWsa vớiVwA5 bả2vJnn t2vJnhân. TôPWWsi lậpPWWs tứcuBCU nhớuBCU đếnPWWs bPWWsuổi uBCUtối PWWsbốn nuBCUăm trVwA5ước, toàn2vJn thâVwA5n t2vJnôi bPWWsuốt giá,2vJn t2vJnôi đbeFoau kuBCUhổ nPWWshắm muBCUắt. Mặc2vJn dùuBCU biếtuBCU tìnhuBCU huBCUuống nàyuBCU trướbeFoc sPWWsau gìPWWs cũnVwA5g xảuBCUy PWWsra n2vJnhưng tôiVwA5 vẫbeFon cảmbeFo thấy2vJn nh2vJnục nhã.

Đột nhiêbeFon, mộPWWst luồbeFong khíuBCU nón2vJng thổi2vJn vVwA5ào PWWscổ tôibeFo. SaPWWsu đó,PWWs mộtbeFo beFothứ gVwA5ì đó,uBCU 2vJnnhư cVwA5ó nPWWshư khôngbeFo lướt2vJn quPWWsa 2vJnlàn dbeFoa tbeFoôi. KhônuBCUg p2vJnhải miệngPWWs MụcuBCU H2vJnuyền, cũngPWWs khôPWWsng phảPWWsi đầuPWWs ngó2vJnn VwA5tay beFocủa anbeFoh tbeFoa. ThuBCUứ nàbeFoy VwA5mát lạnh,beFo khiếVwA5n VwA5tôi uBCUbuồn buồn,VwA5 beFolực đạoVwA5 rbeFoất n2vJnhẹ, 2vJnkhông chVwA5ú ýbeFo beFokỹ s2vJnẽ khôVwA5ng c2vJnảm nhậnPWWs thấy.

Chỉ uBCUtrong chốbeFoc beFolát, thứuBCU đó2vJn nhẹPWWs nhànguBCU lưPWWsớt tuBCUừ cổuBCU tVwA5ôi xuốVwA5ng dưuBCUới, t2vJnới buBCUộ ngự2vJnc, buBCUụng, bênbeFo hôVwA5ng củuBCUa tbeFoôi. TôiuBCU nbeFoghe PWWsthấy MPWWsục HuyềnVwA5 hí2vJnt mộPWWst hPWWsơi sâPWWsu. ĐúnguBCU lbeFoà beForất kỳVwA5 uBCUquái, tôbeFoi liVwA5ền mVwA5ở mắt,2vJn suBCUau đ2vJnó hóauBCU đá.

Mục HuyềnbeFo đang...2vJn 2vJnngửi tuBCUhân thPWWsể tôi?

Anh VwA5ta PWWslột sạbeFoch uBCUđồ trê2vJnn ngườiuBCU VwA5tôi, chVwA5ỉ đểPWWs VwA5lại mỗiuBCU PWWsbộ quầuBCUn áPWWso uBCUlót. Sa2vJnu đó,PWWs auBCUnh 2vJnta dVwA5ùng mũiPWWs ngửiPWWs từngbeFo tấc2vJn PWWsda cbeFoủa tôi.beFo 2vJnThứ vừVwA5a ch2vJnạm nhẹuBCU 2vJnvào làn2vJn duBCUa tôiVwA5 chínVwA5h là2vJn đầu2vJn mũibeFo beFomát lbeFoạnh củuBCUa anVwA5h ta.

Tôi bỗnuBCUg hiPWWsểu ruBCUa PWWsmọi chuyện.

“Anh muPWWsốn nPWWsgửi xembeFo, KhảiVwA5 2vJnÁ đVwA5ã độngbeFo PWWsđến chbeFoỗ nào?”

“Ừ.”

Tôi tuBCUhở phuBCUào nhẹuBCU nuBCUhõm, uBCUthì uBCUra không2vJn phảiuBCU aPWWsnh beFota có2vJn ýuBCU VwA5làm tbeForái lờiPWWs cPWWsam kết.

“Vậy anuBCUh VwA5đừng beFodùng ‘sứcbeFo muBCUạnh tuBCUinh thần’beFo tbeForói VwA5tôi nữa.”

Mục HuyPWWsền beFochẳng lênbeFo tiếngbeFo cũn2vJng kbeFohông hềuBCU 2vJncó bất2vJn cứPWWs cửuBCU độngPWWs nVwA5ào, n2vJnhưng kh2vJni tbeFoôi t2vJnhử độngbeFo đậy2vJn châbeFon VwA5tay, tôVwA5i mớiPWWs hPWWsiện tuBCUhân thểuBCU 2vJnđã trở2vJn uBCUlại uBCUbình thường.

Sau kbeFohi biPWWsết MụcuBCU Hu2vJnyền chỉPWWs muốnVwA5 ngửibeFo ngVwA5ười t2vJnôi, t2vJnôi khôuBCUng kháPWWsng cự,2vJn cPWWsũng khônbeFog dámbeFo nóbeFoi mbeFoột lVwA5ời kícPWWsh thí2vJnch anbeFoh tauBCU. NhưnguBCU nhìbeFon ngườbeFoi đàbeFon uBCUông cabeFoo lớn2vJn nằmPWWs bòbeFo beFotrên ngư2vJnời tôiuBCU h2vJnít híuBCUt ngửibeFo nVwA5gửi, tPWWsôi PWWsthật 2vJnsự beFocảm thấPWWsy vừa2vJn kỳbeFo q2vJnuái vừ2vJna ngứauBCU ngáy.

Mục HuyềnVwA5 bbeFoất cPWWshợt dừnuBCUg đPWWsộng tác2vJn, ngẩngPWWs đầuPWWs nVwA5hìn tôi.

Tôi nPWWsgây người.

Bởi vìPWWs ánbeFoh mPWWsắt anPWWsh 2vJnta hếtbeFo uBCUsức beFou tối.uBCU GưuBCUơng mặtuBCU vốnVwA5 trắngbeFo nõbeFon PWWsđỏ bVwA5ừng bừngPWWs beFonhư ngọnVwA5 luBCUửa, đbeFoến vbeFoành tPWWsai anbeFoh uBCUta cũuBCUng đbeFoỏ ửng.

Xong đờibeFo rồi2vJn. Mụ2vJnc HuPWWsyền tr2vJnước đóbeFo đãbeFo PWWscó tbeFohể VwA5đè né2vJnn dụbeFoc vọng,VwA5 sbeFoau kVwA5hi ngửbeFoi mộtuBCU lượt,2vJn abeFonh PWWsta từPWWs vbeFoô t2vJnâm chVwA5uyển thàn2vJnh 2vJncó tPWWsâm từ lúc nàoPWWs khbeFoông hay.

Tôi vuBCUội PWWskéo vạPWWst beFoáo qVwA5uân phụVwA5c rồiuBCU càuBCUi cúPWWsc. NhưPWWsng mớbeFoi cVwA5ài ha2vJni cúcVwA5, tuBCUôi VwA5đột nuBCUhiên ngVwA5he PWWsthấy beFotiếng loạ2vJnt xoạt.beFo Khó2vJne muBCUắt liPWWsếc PWWsmột cbeFoái, bắtuBCU gặpbeFo MụcuBCU HuPWWsyền đangVwA5 giơVwA5 tPWWsay ké2vJno kuBCUhóa quần.

Toàn beFothân tPWWsôi ruPWWsn lên,uBCU độnguBCU tácPWWs tVwA5ay uBCUcàng nhanPWWsh hbeFoơn. TbeFouy nhiên,2vJn cúcbeFo th2vJnứ bVwA5a vẫPWWsn uBCUchưa càPWWsi xongVwA5, VwA5tôi lạiuBCU liếuBCUc thấVwA5y m2vJnột thVwA5ứ cựcuBCU lớnVwA5 nhảyPWWs uBCUra kPWWshỏi quầnPWWs dàiPWWs. Một2vJn bànPWWs VwA5tay trắuBCUng nõnuBCU beFonắm chặtbeFo lấy2vJn VwA5nó. MặPWWst tbeFoôi nónbeFog ruBCUan, beFolẽ nàoPWWs PWWsanh PWWsta địnhVwA5 ‘laubeFo súng’2vJn nPWWsgay trướcbeFo mVwA5ặt tôibeFo? GbeFohê quá!

Nhưng VwA5tôi đãPWWs nhầmPWWs to!

Bởi vìuBCU VwA5ở beFogiây tiế2vJnp tbeFoheo, MuBCUục HuyềuBCUn giPWWsơ bànbeFo uBCUtay PWWsbẩn th2vJnỉu v2vJnề PWWsphía tôPWWsi, túbeFom PWWslấy uBCUtay tVwA5ôi vớiVwA5 PWWsmột sứcVwA5 mạnhuBCU kiPWWsnh hồn.

Tôi trợPWWsn VwA5mắt há2vJn uBCUmồm, uBCUquên 2vJncả VwA5la hét,uBCU cũnPWWsg kuBCUhông kịpPWWs cVwA5ó bấtbeFo cPWWsứ hàPWWsnh độnguBCU phảnPWWs kháPWWsng nVwA5ào, 2vJnchỉ mởuBCU PWWsto mắtPWWs 2vJnnhìn bàn2vJn t2vJnay củuBCUa beFotôi b2vJnị ấPWWsn lêuBCUn trên2vJn đó.

Xúc 2vJncảm dbeFoưới lbeFoòng bànuBCU PWWstay nónguBCU bỏnguBCU, hơ2vJni giPWWsật giật.PWWs uBCUToàn 2vJnthân Mục2vJn HuyuBCUền cũ2vJnng r2vJnun PWWslên, anbeFoh PWWsta khbeFoông thểbeFo ki2vJnềm cPWWshế phátVwA5 rPWWsa tiếuBCUng rênVwA5 khẽ.

Tôi rVwA5a suBCUức rụtVwA5 ta2vJny vVwA5ề, nbeFohưng beFobàn 2vJntay anPWWsh tuBCUa giuBCUống beFomột gọnguBCU 2vJnkìm uBCUsắt, VwA5ép tôbeFoi xòe2vJn 2vJnnăm ngón2vJn tuBCUay rồi2vJn nắuBCUm chặtbeFo VwA5thứ đóbeFo. Tôi2vJn tấVwA5t nhiVwA5ên hVwA5iểu an2vJnh beFota muốnbeFo tôiuBCU làmVwA5 gìbeFo, tron2vJng lònbeFog vừa2vJn khVwA5ó chuBCUịu beFovừa đaVwA5u uBCUkhổ. LbeFoàm theuBCUo yêuBCUu c2vJnầu củuBCUa abeFonh tabeFo, quVwA5ả thựcuBCU 2vJnvượt qu2vJná suBCUức chịbeFou đựuBCUng beFocủa tbeFoôi. CòuBCUn n2vJnếu kVwA5hông làm,2vJn nhỡVwA5 anVwA5h tbeFoa khVwA5ông nh2vJnịn đbeFoược, beFo‘bắn sVwA5úng thật’VwA5 thìVwA5 uBCUtôi VwA5phải 2vJnlàm sao?

Trong beFolúc tuBCUôi đanguBCU lưỡngPWWs lự,2vJn 2vJnMục HVwA5uyền độtbeFo nhiênuBCU đẩyuBCU tôbeFoi nằm2vJn PWWsxuống đất,beFo bàPWWsn taVwA5y đuBCUang nắmuBCU 2vJntay uBCUtôi uBCUđồng thờbeFoi buôn2vJng lỏnVwA5g. SuBCUau đó,beFo aVwA5nh tVwA5a nằm2vJn úpbeFo sấVwA5p lênVwA5 ngườiVwA5 tôi,PWWs tPWWshứ beFocương VwA5cứng củPWWsa uBCUanh PWWsta cbeFohọc VwA5vào uBCUbụng tôi.

Tôi khVwA5iếp đảm,beFo bấtPWWs VwA5chấp tấtVwA5 cả2vJn héVwA5t lVwA5ên: beFo“Tôi mu2vJnốn VwA5dùng taVwA5y! DùPWWsng tay!”

Trước VwA5mắt tốuBCUi sầm,PWWs MụcbeFo HuVwA5yền beFoáp mặPWWst PWWshôn tVwA5ôi ngấVwA5u ngVwA5hiến. VwA5Nụ beFohôn PWWsnày VwA5hung hãuBCUn hbeFoơn uBCUbất PWWscứ n2vJnụ hô2vJnn nàoPWWs khPWWsác. ĐầuPWWs lưỡ2vJni củaVwA5 PWWstôi b2vJnị VwA5anh mbeFoút đếPWWsn đVwA5au rát.

Trong 2vJnlúc hônbeFo nuBCUhau, tôiPWWs vẫnVwA5 cảmuBCU thấPWWsy thứuBCU ở2vJn trênVwA5 bụbeFong VwA5tôi cbeFoo rútbeFo mbeFoột beFocái. SPWWsau đóuBCU một2vJn dòng2vJn PWWsdung dịcVwA5h ươn2vJn ướtuBCU VwA5không ngừn2vJng VwA5phun PWWslên uBCUbụng tôi.

Tôi hbeFooàn tbeFooàn chếPWWst lặng.

Cùng lbeFoúc đó,beFo MụcPWWs HuyềnPWWs dừng2vJn nụ2vJn VwA5hôn. AbeFonh uBCUta vùi2vJn mặtuBCU vPWWsào VwA5mái 2vJntóc PWWsdài b2vJnên beFovai tôiPWWs, t2vJnhở hổnuBCU hển.

Tôi ngâyVwA5 nguBCUốc cPWWsúi xuPWWsống uBCUnhìn ‘đPWWsầu sVwA5úng’, thậmbeFo chuBCUí vẫnVwA5 cóuBCU uBCUthể cPWWsảm VwA5nhận tuBCUhấy thứbeFo đóbeFo đuBCUang đVwA5ộng beFođậy trênbeFo PWWsbụng PWWstôi. VwA5Vài giâyPWWs sVwA5au, Mục2vJn HuyềnbeFo chPWWsống taVwA5y ngồiVwA5 dậy.VwA5 beFoAnh tuBCUa PWWscúi đầPWWsu, t2vJnôi cũnbeFog thPWWsuận uBCUtheo ánh2vJn mắtVwA5 VwA5anh tbeFoa nhìPWWsn xuống.

‘Quái VwA5thú’ củauBCU MVwA5ục HubeFoyền vẫn2vJn hbeFoết s2vJnức tuBCUo lớn.uBCU PWWsCó điPWWsều, nbeFoó dườn2vJng 2vJnnhư mềmVwA5 đPWWsi khbeFoông ít.VwA5 TronbeFog khPWWsi đó,uBCU dPWWsưới châPWWsn an2vJnh uBCUta, tr2vJnên bụngVwA5 tôi,2vJn đPWWsùi uBCUtôi, quầ2vJnn lótPWWs củaPWWs tôiVwA5, 2vJnchỗ nàVwA5o cũnVwA5g cóbeFo chấtVwA5 dịchPWWs màubeFo trVwA5ắng, uBCUrối beFotinh uBCUrối mù.

Cho VwA5dù chúnuBCUg tôVwA5i từngbeFo truBCUải quPWWsa một2vJn đêm,2vJn nhưng2vJn lVwA5úc kuBCUhông cóVwA5 đènPWWs sáng,PWWs PWWsMục beFoHuyền phóPWWsng đuBCUi đâ2vJnu tPWWsôi khôuBCUng hề2vJn h2vJnay 2vJnbiết. TôibeFo beFochưa bPWWsao giờbeFo chứngPWWs PWWskiến cảnhbeFo tưbeFoợng PWWsnày. V2vJnào giVwA5ây phuBCUút đó,beFo to2vJnàn thâ2vJnn VwA5tôi cứnguBCU đờ,beFo đPWWsầu óuBCUc trốngVwA5 rỗng.

Mục 2vJnHuyền trầmbeFo mặcuBCU tuBCUrong giVwA5ây látPWWs rồiPWWs uBCUrút mộPWWst chiế2vJnc kh2vJnăn mà2vJnu trắngPWWs tbeFoừ túibeFo PWWsquần, bắtPWWs đầ2vJnu nhẹ2vJn nhà2vJnng VwA5lau chPWWsùi cVwA5ho uBCUtôi. Tô2vJni độtuBCU beFonhiên cảmPWWs tbeFohấy rbeFoất beFobi uBCUai, s2vJnống mũbeFoi beFocay cay2vJn, nướcbeFo mbeFoắt tràobeFo 2vJnra khóePWWs mi.

Bàn taPWWsy 2vJnanh t2vJna đanuBCUg dbeFoi chPWWsuyển t2vJnrên ngưPWWsời tôVwA5i l2vJnập uBCUtức dừngbeFo lại.

Sau đóVwA5, ngườiPWWs t2vJnôi nhẹuBCU bẫnPWWsg, tôbeFoi bbeFoị MuBCUục HuyVwA5ền PWWsbế 2vJnlên. TôiPWWs kuBCUhông mubeFoốn beFođể ýVwA5 đếnbeFo abeFonh tabeFo, tbeForong đPWWsầu lặpVwA5 PWWsđi lặpVwA5 lạPWWsi hìVwA5nh ảnbeFoh kiVwA5nh khủuBCUng vừaVwA5 rbeFoồi. TbeFoôi cảmVwA5 thbeFoấy rấtVwA5 tủiuBCU nhụcbeFo, từngVwA5 gVwA5iọt từPWWsng giọPWWst nướcuBCU beFomắt chảVwA5y xu2vJnống. VwA5Tôi thậm2vJn chí2vJn beFoòa khóbeFoc 2vJnnức nở.

Mục HuVwA5yền siếtbeFo chặuBCUt đôiPWWs cánh2vJn ta2vJny đaPWWsng bếuBCU tôuBCUi, giọVwA5ng nóbeFoi d2vJnịu dàn2vJng của2vJn anuBCUh uBCUta vanVwA5g lbeFoên bênbeFo VwA5tai tôiPWWs: “beFoTôi xiPWWsn l2vJnỗi, DaoPWWs, VwA5tôi 2vJnxin lỗi.”

Tôi nPWWsgây beFora, aPWWsnh 2vJnta uBCUđang 2vJnxin lỗuBCUi tôi?

“Tôi sẽVwA5 giết2vJn chếtPWWs Khải2vJn Á.uBCU PWWsSuýt nữabeFo mấPWWst em.PWWs.. ChuyệnPWWs beFonày sẽbeFo khônVwA5g buBCUao PWWsgiờ PWWsxảy rPWWsa nữa.”

Ngữ kbeFohí củauBCU anVwA5h PWWsta dịPWWsu uBCUdàng đếnPWWs mứcVwA5 khônPWWsg beFothể hPWWsình PWWsdung nổi.uBCU TôiuBCU bỗng2vJn cóbeFo mộtPWWs cVwA5ảm giá2vJnc bấuBCUt lVwA5ực cuBCUhưa từnuBCUg thấy.beFo PWWsTôi nằ2vJnm i2vJnm tVwA5rong lònuBCUg anVwA5h tVwA5a, beFokhông khóbeFoc, khôngbeFo động2vJn đậuBCUy, VwA5cũng kVwA5hông lênuBCU tiếng.

Mục HuyềnuBCU 2vJnngồi xuốPWWsng VwA5đất, đặtVwA5 tôbeFoi ngbeFoồi lên2vJn đù2vJni anbeFoh ta2vJn. AnuBCUh tPWWsa ápPWWs mVwA5á vào2vJn mặtuBCU beFotôi, sauBCUu beFođó hônVwA5 đbeFoi nước2vJn mắt2vJn VwA5của tôi.

“Hết khóVwA5c rồi?”

Tư t2vJnhế thânPWWs mậPWWst khiếnuBCU tôPWWsi không được beFotự nhiên.VwA5 TôVwA5i muốnVwA5 VwA5quay đầVwA5u 2vJnđi cuBCUhỗ khácbeFo, nhưn2vJng uBCUbị PWWsMục Huyền2vJn giữVwA5 cằm,beFo khô2vJnng thể2vJn n2vJnhúc nhích.

“Dao, uBCUtôi beFođã nhìn2vJn thấyuBCU vếtuBCU VwA5thương củVwA5a K2vJnhải Á,2vJn tVwA5ôi uBCUcũng biếVwA5t euBCUm beFovì tô2vJni mạoPWWs hiểPWWsm 2vJnném bouBCUm.” MụbeFoc Hu2vJnyền VwA5nhìn t2vJnôi cuBCUhăm chú:VwA5 “EmPWWs trun2vJng tribeFonh nhPWWsư vậy,beFo v2vJnới VwA5tư cbeFoách mVwA5ột ngVwA5ười VwA5chồng, tuBCUôi sVwA5ẽ bVwA5ù đắp2vJn VwA5cho uBCUem PWWsgấp bội.”

Trung trinh?

Anh PWWsta tưởnguBCU PWWstôi chốnbeFog lạiPWWs KhPWWsải ÁPWWs làVwA5 vPWWsì anPWWsh ta?

Bởi v2vJnì tôbeFoi phóngPWWs uBCUtên lửabeFo 2vJnngăn PWWschặn việuBCUn binbeFoh c2vJnủa KPWWshải PWWsÁ nêuBCUn abeFonh beFota VwA5hiểu nhầm?

Thảo nàoVwA5 VwA5trước đóuBCU tâm2vJn tuBCUrạng beFocủa MụcVwA5 HuyVwA5ền cóPWWs uBCUvẻ rấtVwA5 2vJntốt. Chả2vJn tráPWWsch anVwA5h tVwA5a đềVwA5 xuấuBCUt ‘thân2vJn mậtPWWs trưVwA5ớc tbeFohời hạn’VwA5. An2vJnh tuBCUa hô2vJnn tôiVwA5 lâuVwA5 2vJnnhư vậyuBCU, beFolà bởiPWWs vì2vJn an2vJnh tVwA5a cbeFoho rằPWWsng tôPWWsi thíVwA5ch abeFonh ta?

Nhưng anPWWsh t2vJna khôVwA5ng VwA5bận VwA5tâm đến2vJn vấnPWWs đPWWsề tbeFoình cuBCUảm cơPWWs mà?

Dù a2vJnnh tuBCUa nbeFoghĩ thếVwA5 nào2vJn, sựbeFo beFohiểu nhầmbeFo uBCUnày uBCUcó vẻPWWs rấtVwA5 nghiêuBCUm uBCUtrọng. NPWWshưng VwA5nhìn áVwA5nh mắtPWWs VwA5nóng bỏnVwA5g cbeFoủa beFoanh tauBCU, nghPWWsĩ VwA5đến chuyệnVwA5 vừaVwA5 r2vJnồi anbeFoh tbeFoa k2vJnhổ sởVwA5 đPWWsè nénbeFo... TôuBCUi PWWskhông biuBCUết nuBCUên PWWsgiải thíchbeFo nhPWWsư thếuBCU nào.

“Ngoài ra.”beFo MụVwA5c HuyềuBCUn nóiPWWs tiếpVwA5: “LầnuBCU nàbeFoy lbeFoà ng2vJnoài PWWsý muốn2vJn. PWWsDù sauBCUo... PWWscũng bốnPWWs 2vJnnăm rồi.”

Tôi 2vJnhơi nPWWsgượng ngùnPWWsg. Tất2vJn nhiê2vJnn t2vJnôi hiểuPWWs ýbeFo auBCUnh uBCUta. AuBCUnh tuBCUa mPWWsuốn nói,uBCU saPWWsu lầnuBCU đầuPWWs tiênbeFo vàoVwA5 bốnVwA5 nuBCUăm tuBCUrước, PWWsanh beFota 2vJnphải kiVwA5ềm chếbeFo quPWWsá 2vJnlâu, nênuBCU lầVwA5n uBCUnày mớuBCUi thbeFoành ruBCUa nhưuBCU vậy.

“Anh kuBCUhông cbeFoần VwA5giải thíuBCUch vPWWsới tôiuBCU c2vJnhuyện này...”

Đúng lúcbeFo đó,PWWs b2vJnên ngo2vJnài vauBCUng luBCUên giọbeFong 2vJnnói cbeFoủa MạVwA5c LâVwA5m, cắuBCUt ngaVwA5ng 2vJnlời tôi.

“Khụ, khụ...beFo điệnPWWs hạ,PWWs rấtuBCU x2vJnin lỗuBCUi đãPWWs uBCUquấy uBCUrầy ng2vJnài vuBCUà tPWWsiểu thưVwA5. Hoàng2vJn đếPWWs bệbeFo hPWWsạ PWWstriệu kiếnPWWs điệnuBCU hbeFoạ gPWWsấp.” ĐbeFoây 2vJnlà l2vJnần VwA5đầu tiêbeFon tô2vJni nghVwA5e có2vJn ngườPWWsi gọiPWWs MụcVwA5 Huyền2vJn lVwA5à ‘điệnuBCU hạ’.

Thần VwA5sắc MụcbeFo HuyềnuBCU trởbeFo nêPWWsn nbeFoghiêm ngPWWshị, anbeFoh VwA5ta bếuBCU tbeFoôi đứnguBCU dậy.