You are here

Tàn bạo khốc nương tử - Chương 57

 Chương 57EyVC: MuộaCqBi yêSKdTu huynh.

Bạch SKdTMạn ĐiSKdTệp từADB5 khaCqBi bEyVCước rEyVCa khỏiFoVj thEyVCư ADB5phòng EyVCcũng khôaCqBng lập FoVjtức rADB5ời khỏiADB5 SKdTTống gaCqBia EyVCtrang maCqBà trởSKdT lADB5ại paCqBhòng mìnaCqBh. HiFoVjện giờSKdT ADB5trời FoVjcũng sắp tốiaCqB rồiFoVj, SKdTnếu aCqBcó SKdTmuốn FoVjđi EyVCcũng lADB5à chEyVCuyện củaEyVC sánFoVjg ngàaCqBy hôSKdTm saEyVCu. DEyVCù saSKdTo đâySKdT cũng ADB5là EyVCchỗ FoVjcủa FoVjcha nànFoVjg, ADB5ở FoVjlại mộEyVCt FoVjđêm ADB5không phSKdTạm phADB5áp chứ.

May ADB5là TốnFoVjg lSKdTão giaCqBa cADB5ũng khônFoVjg ADB5có quêEyVCn EyVChai ngườFoVji aCqBhọ, sai aCqBngười đaCqBưa tớiEyVC vàiSKdT móADB5n naCqBgon, EyVCnàng tADB5ùy tiệnADB5 ănSKdT ADB5vài miADB5ếng rồSKdTi lạaCqBi dựaSKdT ADB5vào cửa sổFoVj EyVCmà ADB5ngẩn SKdTngười raSKdT. KỳADB5 aCqBthực nàngADB5 đãEyVC naCqBgẩn ngườiEyVC ởaCqB đSKdTó raCqBất lâu,FoVj EyVCtừ khaCqBi rEyVCời khỏi thưSKdT phEyVCòng, nàngADB5 luôADB5n EyVCrầu rĩADB5 khaCqBông aCqBvui, càngaCqB aCqBlà lầSKdTn đSKdTầu tiênFoVj EyVCkhông mSKdTở miFoVjệng nói lờiEyVC EyVCnào. NànADB5g vốnEyVC dSKdTĩ lADB5à ngườiEyVC SKdTlúc nàFoVjo cũnaCqBg huyênADB5 thuyEyVCên, mEyVCuốn nEyVCàng EyVCba tiếng khôngADB5 naCqBói lờiaCqB nàoSKdT tuyệtSKdT FoVjđối khEyVCông SKdTcó kEyVChả năngaCqB. TínhEyVC FoVjtình nàFoVjng ĐôngADB5 PhươngaCqB Vũ thậADB5p phầnaCqB hiểuEyVC EyVCrõ, aCqBthấy aCqBnàng khSKdTông nóiFoVj lờiFoVj EyVCnào, hắADB5n cSKdTó cEyVChút lFoVjo lắngEyVC. ĐFoVjột nhiênaCqB lại nhFoVjảy rEyVCa mộtADB5 ngườiaCqB aCqBphụ thâADB5n, thSKdTực sSKdTự EyVCkhiến nSKdTàng kEyVChó taCqBiếp nhận.

Bản thânADB5 ĐôngaCqB PaCqBhương EyVCVũ cũaCqBng SKdTlà ngườiADB5 íADB5t nói,aCqB BạchFoVj Mạn ĐFoVjiệp lạiEyVC aCqBngậm FoVjmiệng khiếnFoVj hEyVCai ngaCqBười khônSKdTg ADB5ai EyVCnói chuyệnSKdT ADB5với ai.

“Tiểu ĐiSKdTệp, nàngFoVj làEyVCm saaCqBo SKdTvậy?” SuaCqBy nghADB5ĩ mộSKdTt ADB5lát, SKdThắn quyết địnhEyVC mởFoVj lờiaCqB trước.SKdT NàADB5ng nADB5gay caCqBả aCqBnói cũngADB5 aCqBkhông muADB5ốn, aCqBnhất địnhEyVC lADB5à thập pSKdThần kSKdThổ sở.

Không mFoVjột chúADB5t phSKdTản ứnADB5g, chEyVCỉ chớpADB5 mắtaCqB vàiADB5 cáiaCqB rồiFoVj lại nhưADB5 SKdTcũ nhEyVCìn chaCqBằm cEyVChằm bêSKdTn FoVjngoài. TSKdTrong việnEyVC chFoVjỉ cFoVjó FoVjmột maCqBạt FoVjánh ADB5trăng ảmaCqB đạmADB5 hòa vớSKdTi bóaCqBng câADB5y, thựcaCqB sADB5ự chẳEyVCng cFoVjó EyVCgì hEyVCay đểEyVC nhìn.

“Nàng rấtFoVj khADB5ó xADB5ử phảiADB5 không?”

Nàng quaEyVCy đầuSKdT lSKdTại liếcADB5 nSKdThìn SKdThắn mSKdTột EyVCcái rồiSKdT lạaCqBi nSKdThìn chằm chằmADB5 bêSKdTn ngoài.

Xong, nàngaCqB nhADB5ất FoVjđịnh lADB5à bADB5i thSKdTương quáEyVC ADB5độ, SKdTcăn bảnSKdT không ADB5muốn trảSKdT ADB5lời hắn.ADB5 NgàyEyVC xADB5ưa đềuEyVC làADB5 SKdThắn khôngADB5 tFoVjrả lờaCqBi câuSKdT hỏiaCqB củaFoVj nàng, ADB5nhưng nSKdTàng vẫFoVjn hSKdTễ hFoVjỏi EyVClà đáaCqBp, nàaCqBng hômSKdT nADB5ay thADB5ực ADB5sự aCqBquá kaCqBhác thường.

Đông PhaCqBương VADB5ũ EyVCđi tEyVCới saEyVCu lFoVjưng, SKdTkhoát SKdTtay lêEyVCn vai nSKdTàng, “aCqBTiểu ĐiệEyVCp, EyVCnàng cFoVjó biếtADB5 tạaCqBi EyVCsao tínhaCqB tìaCqBnh tSKdTa quáiaCqB gởADB5 vậyADB5 không?”

Bạch MFoVjạn ĐiệADB5p vẫnEyVC aCqBnhư cFoVjũ khônADB5g chSKdTút phảnADB5 ứngEyVC, dường nhưSKdT khôngaCqB ngEyVChe thấSKdTy hắnFoVj nEyVCói gì.

Hắn EyVCkéo quEyVCa mộtSKdT cEyVCái ghế,EyVC SKdTngồi bêSKdTn FoVjcạnh nàng.

“Kỳ thựcEyVC… taCqBa kADB5hông bADB5iết cADB5ha SKdTta EyVClà ai.”

Hắn FoVjthình lìADB5nh nóiFoVj FoVjra mộtFoVj câuaCqB khiếnFoVj BạcEyVCh MạADB5n ĐiệSKdTp ngEyVChi ngờ lSKdTiếc hắADB5n mADB5ột cáSKdTi, nhưSKdTng vẫnaCqB khôEyVCng naCqBói gì.

Hắn cườiFoVj kADB5hổ, “BADB5uồn cADB5ười lắmEyVC đúngFoVj kaCqBhông? TSKdTa thựSKdTc sự kADB5hông bADB5iết, vEyVCì nươFoVjng tADB5a aCqBchưa baaCqBo giaCqBờ nóiEyVC aCqBcho tADB5a biết.”

Bạch MạnSKdT aCqBĐiệp gADB5hé vàADB5o maCqBột bênSKdT FoVjcửa sSKdTổ, vươFoVjn tEyVCay FoVjra hái mộADB5t mộSKdTt chiếSKdTc láaCqB, miSKdTễn cưỡnSKdTg nhaCqBìn hFoVjắn mộtEyVC cáEyVCi, “TSKdTiếp SKdTtục.” CóEyVC tiếnFoVj baCqBộ, hắnADB5 FoVjnói nhiều nhEyVCư vậy,aCqB cuốiFoVj cùSKdTng cũnaCqBg đổaCqBi đFoVjược haEyVCi ADB5chữ FoVjcủa nàng.

“Trước kaCqBhi nươngFoVj gFoVjả cFoVjho SKdTcha tEyVCa, nFoVjgười đãaCqB maFoVjng thai. FoVj Người cADB5ha hiEyVCện taCqBại cSKdTủa FoVjta rấtEyVC yEyVCêu ADB5thương nương,SKdT naCqBhưng EyVCnương ngượcFoVj EyVClại kEyVChông EyVChề thương FoVjông ấy.SKdT NươngADB5 tFoVja trEyVCước kaCqBhi xuaCqBất giSKdTá SKdTđã từngFoVj thícaCqBh mộtSKdT aCqBnam nSKdThân. ThậmFoVj chADB5í còn cADB5ó hSKdTài tửaCqB củaaCqB hắn,SKdT tFoVjhế nhưADB5ng naEyVCm nhEyVCân kiFoVja lạiADB5 bỏaCqB rơiADB5 nươnEyVCg ADB5nên nươnEyVCg mớiaCqB gả SKdT cho aCqBcha taaCqB. ThựADB5c saCqBự baaCqBn đầuSKdT nươngEyVC cũnEyVCg khôFoVjng muốnSKdT gFoVjả, SKdTlà ADB5do nADB5goại côngEyVC tFoVja ép buộc,FoVj tFoVjự ADB5chủ traCqBì FoVjhôn sựADB5. aCqBLúc đóSKdT VạFoVjn EyVCKiếm sơaCqBn tEyVCrang đượcSKdT xưnADB5g FoVjlà ADB5võ lSKdTâm đSKdTệ nhất ADB5 thế giSKdTa, nADB5goại côFoVjng ADB5tuyệt đốiSKdT kADB5hông EyVCcho EyVCphép nươaCqBng FoVjta FoVjhồi hôFoVjn, đADB5iểm huyệtSKdT đạo FoVj của nươADB5ng rồiEyVC épaCqB ADB5lên ADB5kiệu hFoVjoa. TronEyVCg aCqBđêm tSKdTân SKdThôn, nươngaCqB tFoVja thaCqBẳng aCqBthắn nóiSKdT thật FoVj với caCqBha. ChFoVja aCqBta FoVjtuy rằngEyVC khADB5ổ sEyVCở nhưngADB5 cADB5ũng nguaCqByện FoVjý mSKdTuốn nươnFoVjg, chăFoVjm sóaCqBc nương aCqB cả đSKdTời. NFoVjhưng nươSKdTng tSKdTa aCqBkhông muSKdTốn, nươngFoVj đốADB5i vEyVCới chFoVja FoVjmột chútEyVC cảSKdTm tìnhFoVj cũng khSKdTông cADB5ó, khôngSKdT mSKdTuốn cùngEyVC chaCqBa làmFoVj pEyVChu thaCqBê thựADB5c sự.SKdT ADB5Có thểaCqB cFoVjha tSKdTa moSKdTng EyVCmuốn cóADB5 ngày nưSKdTơng FoVjta SKdTsẽ haCqBồi tâaCqBm chuyểFoVjn FoVjý ADB5nên cốFoVj gắngEyVC nhịSKdTn. NhưngFoVj SKdTtình cảmaCqB cADB5ủa EyVChai người thSKdTực sựEyVC rấtFoVj xấu,EyVC vSKdTào đêmSKdT tânaCqB hEyVCôn đầaCqBu tiaCqBên, haSKdTi nEyVCgười đãADB5 chiFoVja phònADB5g mà ngủ,FoVj EyVCcho tớiFoVj EyVChôm naFoVjy ADB5vẫn làADB5 phaCqBu thSKdTê haCqBữu dADB5anh vEyVCô thựcSKdT. SSKdTau khFoVji SKdTta rSKdTa đờSKdTi, nương vìFoVj EyVChận thâFoVjn phSKdTụ SKdTta bỏADB5 rơiADB5 FoVjnương nênSKdT cũngSKdT SKdThận cảEyVC taaCqB. TSKdTừ khEyVCi tSKdTa bắtaCqB đSKdTầu cEyVCó SKdTký ứSKdTc, đều lADB5à nSKdTha aCqBhoàn aCqBbội daCqBi chSKdTăm sócFoVj tFoVja. KhFoVji tEyVCa sáuADB5 tuổi,aCqB bộaCqBi dSKdTi quADB5a FoVjđời, cũnFoVjg không còADB5n aADB5i aCqBchăm SKdTsóc caCqBho taaCqB. TEyVCừ đFoVjó vaCqBề FoVjsau, SKdTchúng ADB5ta aCqBmột nhaCqBà SKdTba ngưFoVjời đềADB5u SKdTcó FoVjcuộc sống SKdTriêng, cADB5ơ bảADB5n khôEyVCng ADB5hề quFoVja lADB5ại. ChEyVCa tuADB5y rằngSKdT hậnFoVj SKdTnhưng cũEyVCng khEyVCông SKdTbạc đãi ta,aCqB cũngFoVj FoVjthỉnh tSKdTiên FoVjsinh dạADB5y tEyVCa đọcSKdT sEyVCách viaCqBết chFoVjữ, thSKdTậm chíEyVC aCqBtự maCqBình dạFoVjy SKdTvõ công FoVjcho taADB5, nhưngADB5 SKdTcha chưaADB5 EyVCtừng nSKdTói vớADB5i tADB5a mADB5ột caCqBâu nàoSKdT. MaCqBỗi lầnADB5 dạADB5y aCqBta aCqBvõ FoVjcông FoVjđều đem tADB5a đEyVCứng trướcEyVC mFoVjặt ngườADB5i, EyVCtự mìnhSKdT thựcEyVC hiệnADB5 bSKdTa lầnFoVj caCqBho ADB5ta SKdTxem, aCqBkhông cần biếtEyVC ADB5ta họEyVCc cEyVCó aCqBđược haaCqBy khônSKdTg được.SKdT EyVCCứ aCqBba taCqBháng, ADB5cha EyVClại dạyFoVj EyVCta mộADB5t loSKdTại võ côngADB5 kSKdThác, cảFoVj thờFoVji tFoVjhơ ấu,aCqB chaCqBa chưaFoVj taCqBừng nSKdTói vớiSKdT EyVCta câuaCqB nFoVjào. ChEyVCo đếnADB5 gầnaCqB đâyFoVj, hai ngưADB5ời chúADB5ng SKdTta aCqBmới thỉnhADB5 thADB5oảng EyVCnói chuaCqByện. NưSKdTơng taCqBa thíaCqBch đọEyVCc sáchFoVj, vẽ tSKdTranh, mEyVCỗi lầnEyVC tFoVja đEyVCi thỉnhEyVC aEyVCn ngườiaCqB, haEyVCi ngườiaCqB mộtFoVj lẳnSKdTg lặFoVjng vẽADB5 tranhFoVj, FoVjmột chơi cờ,SKdT SKdTkhông EyVCai liếcADB5 mADB5ắt nhFoVjìn taCqBa mFoVjột cái.FoVj ChEyVCỉ caCqBó ADB5khi SKdTta phạmFoVj phảiaCqB sEyVCai lầmEyVC mớADB5i nghiêm kaCqBhách trácEyVCh phạtFoVj taSKdT, đánFoVjh chửiSKdT tFoVja. aCqBNàng luaCqBôn hỏiADB5 vìEyVC EyVCsao tADB5a khSKdTông nóSKdTi lờiADB5 nào, kỳaCqB thSKdTực chFoVjính vìaCqB tADB5a trưởaCqBng tSKdThành EyVCđã cóADB5 tínSKdTh cácaCqBh SKdTnhư vậy.SKdT NgoạiSKdT FoVjtrừ giaEyVCo tiếp bEyVCên ADB5ngoài, ADB5ta cănEyVC bảnFoVj khônADB5g muốnADB5 nóiEyVC, cũngSKdT kSKdThông SKdTai nFoVjguyện aCqBý nghaCqBe aCqBta nói.” HắnADB5 baEyVCn đầuaCqB muốnEyVC dùnSKdTg SKdThoàn cảnADB5h cFoVjủa mìnaCqBh đểADB5 thốnaCqBg suEyVCốt cSKdTho BạchFoVj MạFoVjn ĐiệFoVjp, nhFoVjưng cuối ADB5cùng bADB5ản thaCqBân lSKdTại rơADB5i vàEyVCo aCqBbi thương.EyVC SKdTKhoảng thờiSKdT FoVjgian đó,aCqB hắnSKdT rấaCqBt côSKdT đơn, ADB5 rất bấADB5t lực.ADB5 NhìnaCqB thFoVjấy nhữngaCqB aCqBđứa tADB5rẻ khácFoVj cADB5ó chSKdTa nEyVCương yêADB5u taCqBhương, ADB5hắn luôn nSKdThịn khônaCqBg đưSKdTợc ngưỡngaCqB mộSKdT. HắSKdTn dEyVCù sEyVCao cũSKdTng làADB5 ngADB5hiệt chủnSKdTg. HắaCqBn khEyVCóc SKdTlóc hỏi bộiADB5 dSKdTi tạiaCqB saADB5o SKdTcha nưADB5ơng ADB5không thưEyVCơng hắaCqBn, bSKdTội EyVCdi kSKdThông ADB5đành lònSKdTg nhADB5ìn hắnFoVj như thếADB5 mớiEyVC đemADB5 chFoVjân tưADB5ớng SKdTsự việcSKdT FoVjnói ra.

Đó lSKdTà bíEyVC aCqBmật cFoVjủa hắn,aCqB hắnSKdT khôngEyVC biếtEyVC bấSKdTt cSKdTứ ADB5ai biết chuyệEyVCn này,ADB5 SKdTcho dFoVjù làaCqB ngườiSKdT thâADB5n nhaCqBất FoVjnhư ADB5sư phụaCqB cùSKdTng QuânaCqB FoVjTùy PhSKdTong cFoVjũng khaCqBông biết FoVjđược thâSKdTn thếSKdT thEyVCực sựaCqB củSKdTa hEyVCắn. BíFoVj mậtEyVC nFoVjày aCqBhắn cFoVjhôn sADB5âu tậnEyVC ADB5đáy lònaCqBg SKdTđã hai mADB5ươi năm,aCqB rốtADB5 caCqBuộc bSKdTây giờFoVj cũnSKdTg cóaCqB cơaCqB aCqBhội nSKdTói aCqBra. aCqBNói rADB5a bFoVjí mậADB5t tSKdTrong ADB5lòng, đột FoVjnhiên ADB5cảm thấyADB5 SKdTnhẹ nhõm.

Bạch MạaCqBn ĐiệpFoVj EyVCrốt cuộSKdTc nSKdThịn khôSKdTng đượcSKdT nhaCqBẹ giọngADB5 hỏaCqBi, “Sau đFoVjó thìEyVC sao?ADB5” TrờSKdTi ạ,EyVC FoVjchả tráchEyVC tínaCqBh tìFoVjnh hắEyVCn quáiaCqB gEyVCở, thìEyVC rSKdTa lADB5à dADB5o FoVjlớn lên tEyVCrong maCqBột aCqBgia đìnhaCqB nEyVChư vậy.aCqB NếuFoVj nFoVjhư đổiaCqB lạFoVji làFoVj nàng,SKdT cháchFoVj nàSKdTng đEyVCiên mất,EyVC mộtaCqB gia đìnhSKdT ADB5quái dịSKdT điểnSKdT hìnSKdTh, nànADB5g làmEyVC FoVjsao lạiADB5 gảEyVC đượSKdTc ADB5vào FoVjnhà đóADB5 chứ?

Đông ADB5Phương VũaCqB cưADB5ời khổ,aCqB “NSKdTăm tADB5a chínFoVj tuổiEyVC, vôEyVC tìADB5nh cứu đượcADB5 sADB5ư phEyVCụ, từSKdT FoVjđó vaCqBề aCqBsau SKdTdo aCqBmột tSKdTay saCqBư pEyVChụ daCqBạy bảFoVjo, nhưnSKdTg FoVjbóng EyVCma trADB5ong lòng vẫaCqBn tSKdTồn tEyVCại nhSKdTư trước,ADB5 tADB5a SKdTkhông thEyVCích nóiADB5. KaCqBhi tEyVCa mưADB5ời lSKdTăm tEyVCuổi, tFoVjheo sư phEyVCụ vaCqBề ThEyVCương ManADB5g EyVCsơn, cònaCqB caCqBó sưaCqB đệSKdT aCqBQuân TùaCqBy PhongADB5. TùyFoVj PhADB5ong lúcEyVC nEyVCào cũng EyVC huyên thuyêEyVCn nSKdTày nọ,EyVC EyVClâu ngày,ADB5 tínSKdTh tìnhSKdT ADB5quái gởSKdT củaSKdT EyVCta cũnADB5g thEyVCay đổiaCqB không aCqB ít.” LấyFoVj tiêFoVju chuẩnFoVj ADB5trước đâyADB5 củaEyVC hắEyVCn, SKdTcó thểEyVC SKdTcả tSKdTháng caCqBũng khaCqBông nóiaCqB FoVjlời nào.

Bạch ADB5Mạn ĐiệEyVCp vFoVjỗ FoVjngực, taCqBrong lADB5òng vẫnEyVC còADB5n sFoVjợ hãiFoVj, “Lão ThiênADB5 à,aCqB FoVjmay ADB5mà gặaCqBp đSKdTược EyVCsư pSKdThụ SKdTngươi. NếuFoVj ngưaCqBơi FoVjcứ sốngADB5 tFoVjrong ADB5cái nhADB5à đóSKdT không biếtADB5 cònADB5 biếnFoVj taCqBhành dạngFoVj ngườiFoVj gì?EyVC BộEyVC FoVjdạng tiếcFoVj chADB5ữ EyVCnhư aCqBvàng nàEyVCy củaSKdT nADB5gươi đã aCqB là thaaCqBy đổiaCqB rSKdTồi sADB5ao? VậyFoVj trướcFoVj ADB5khi thaCqBay FoVjđổi cònaCqB aCqBra tEyVChế nàoaCqB? CADB5hách làSKdT ADB5hỏi ngươi trăEyVCm câuADB5 FoVjmới trảEyVC lờEyVCi EyVCmột câADB5u quáEyVC. EyVCMay màaCqB cóADB5 QuâSKdTn ADB5Tùy PhaCqBong, nếEyVCu khôngFoVj mEyVCỗi nFoVjgày ta aCqBđều SKdTphải đốiFoVj dSKdTiện ADB5với aCqBmột cáADB5i đFoVjầu gỗ.”

“Năm tADB5a mườiADB5 lămFoVj tuổiFoVj rờiADB5 khỏaCqBi nhàADB5, nEyVCăm SKdTnăm ADB5sau mới quaFoVjy trADB5ở lEyVCại. KhôngEyVC hiaCqBểu FoVjvì EyVCsao ADB5lại phátaCqB hADB5iện tìnhADB5 cảmSKdT củaFoVj EyVCbọn họFoVj vớiEyVC taCqBa tốt ADB5hơn rấtSKdT nhiềuFoVj. CEyVCha nguyEyVCện ýEyVC nóSKdTi chuyệnADB5 cEyVCùng taFoVj, bSKdTàn luậSKdTn SKdTvõ công,ADB5 EyVCnương SKdTcũng chủ độngEyVC đíchFoVj SKdTthân SKdTxuống EyVCbếp.” ĐEyVCông aCqBPhương VSKdTũ cốFoVj ýaCqB trêuFoVj chọcaCqB, “NàngSKdT ADB5yên taCqBâm, sau nEyVCày gảFoVj ADB5vào nhaCqBà tADB5a, nànEyVCg cADB5ó thểaCqB thSKdTích ứng.aCqB” NếuFoVj lSKdTà caCqBái SKdTkhông khíFoVj trầFoVjm FoVjlặng trước kiaCqBa, FoVjai cEyVCòn aCqBcó tSKdThể tiếpaCqB tụcFoVj ởaCqB lạSKdTi nữa.

Bạch MạEyVCn ĐiệpADB5 độtADB5 nhADB5iên nADB5hớ FoVjtới mEyVCột viSKdTệc, “VậyEyVC saADB5o? Vậy ngươEyVCi lấEyVCy thêaCqB SKdTtử SKdTlà thếSKdT ADB5nào? NgaCqBươi nóiEyVC chaCqBa nươnaCqBg ngADB5ươi épEyVC ngưEyVCơi, nhEyVCưng theo aCqBngươi nADB5ói thaCqBì EyVCcảm tìnaCqBh EyVCđối vớiFoVj bọaCqBn hSKdTọ khônSKdTg tốSKdTt lắADB5m, sFoVjao bọnEyVC họaCqB lạFoVji ADB5bức được ngươi?”

“Bắt đầADB5u từFoVj sáSKdTu năEyVCm tFoVjrước, EyVCta mSKdTỗi aCqBnăm đềuEyVC vFoVjề nhADB5à một lầFoVjn. TìnSKdTh cảaCqBm củaSKdT taCqBa vớADB5i hADB5ai ngưaCqBời họEyVC kEyVChông hSKdTẳn SKdTlà tốtaCqB, caCqBũng khôADB5ng thểaCqB nSKdTói là qADB5uá xấuSKdT. LSKdTần trướADB5c taCqBrở về,EyVC SKdTnương FoVjta bEyVCệnh liệtSKdT giFoVjường, nóSKdTi lFoVjà chẳFoVjng cADB5òn sống đượcaCqB bFoVjao laCqBâu nữa,aCqB muốnFoVj EyVCta lấyaCqB FoVjvợ đểSKdT FoVjngười yênFoVj tâEyVCm nhắmaCqB mắt.FoVj BSKdTị nFoVjương dồADB5n tới đườnADB5g cùng,SKdT tEyVCa chỉaCqB EyVCcó SKdTthể EyVClấy vịaCqB côADB5 nươSKdTng kiaFoVj.” NóSKdTi tớiaCqB chuyệnADB5 nFoVjày, hắnADB5 lSKdTần thứFoVj hai taCqBhấy đSKdTau đầu.

Từ kSKdThi EyVChắn ADB5rời nhàaCqB nămFoVj năFoVjm trướcFoVj, bầuFoVj kEyVChông EyVCkhí tADB5rong nhà tựSKdTa hADB5ồ rấtEyVC khẩnaCqB trSKdTương. TrởFoVj lADB5ại aCqBnăm hắnADB5 SKdThai mADB5ươi mốtaCqB tuaCqBổi, lãoSKdT cADB5ha không aCqB chỉ thADB5ân FoVjcận nhiềADB5u hADB5ơn vớaCqBi EyVChắn, FoVjcòn kiêADB5n quaCqByết muEyVCốn aCqBđem toàFoVjn EyVCbộ giaEyVCo nghiSKdTệp cho hắnaCqB trADB5ông cADB5oi. HắnEyVC vốnFoVj thíchADB5 ADB5cuộc sốEyVCng phiêEyVCu bạtaCqB tADB5hực aCqBsự kFoVjhông thểFoVj FoVjchịu được ngàaCqBy nADB5ào cũngSKdT sốngEyVC tADB5rong aCqBmột đốngaCqB sổaCqB sách.EyVC TheADB5o lờiaCqB đềaCqB aCqBnghị củEyVCa cSKdTẩu ADB5đầu quFoVjân sư QuânSKdT TùyADB5 PaCqBhong, hắnSKdT qSKdTuyết địnhFoVj tựEyVC mìnhSKdT gADB5ây dựnFoVjg sựEyVC nghiệp.

Trở nSKdTên cEyVCó SKdTthân tìSKdTnh làSKdT EyVCtốt hFoVjay xấuaCqB đây?ADB5 NếSKdTu FoVjnhư aCqBcha nương vẫnSKdT FoVjtiếp tụcaCqB aCqBmặc kSKdTệ hắn,SKdT FoVjhắn ADB5không cầnaCqB bịaCqB éFoVjp bFoVjuộc lADB5àm việcSKdT ADB5kinh thương, cũEyVCng khEyVCông FoVjcần lấyaCqB mFoVjột nữaCqB nhâADB5n khADB5ông queaCqBn khôngSKdT bSKdTiết. ĐươngSKdT nhiên,FoVj nEyVCếu không nhFoVjờ cSKdTha aCqBnương FoVjbức éADB5p, hEyVCắn aCqBcũng khônADB5g aCqBđược giADB5a tEyVCài bSKdTạc vFoVjạn, aCqBcũng khFoVjông lấyaCqB được TiểuSKdT ĐiệpEyVC củADB5a hắn.

“Chẳng tráchADB5 saFoVjo ngưADB5ơi tíFoVjnh tìnhSKdT kỳSKdT quADB5ái, tEyVChì SKdTra là trongSKdT lòSKdTng từFoVj nhỏSKdT đãFoVj FoVjcó FoVjmột ADB5bóng ma.SKdT” KhônaCqBg hiểuEyVC vSKdTì ADB5sao, nSKdTghĩ đếnEyVC hắnSKdT SKdTlúc nhỏ biADB5 thảmEyVC nSKdThư vậy,EyVC troaCqBng lòngEyVC nàngSKdT mEyVCơ hFoVjồ ADB5có cảmSKdT giáaCqBc đau.

“Kỳ FoVjthực nànADB5g khôngADB5 cầADB5n khổFoVj sởFoVj, ítSKdT SKdTnhất nàADB5ng cFoVjòn biếtEyVC thân phụADB5 FoVjmình làEyVC aiSKdT, nhưngEyVC tEyVCa thEyVCì khôaCqBng biết.”SKdT HắaCqBn khôngFoVj biADB5ết aADB5n ủiFoVj naCqBgười aCqBkhác, có aCqBthể nEyVCói raCqBa nEyVChư vậyaCqB thSKdTực sựADB5 khôSKdTng đơaCqBn giản.

“Ta cFoVjó khaCqBổ FoVjsở aCqBbao giờ?”FoVj BEyVCạch MFoVjạn ĐiệpEyVC SKdTkỳ quáFoVji nhìSKdTn hắn, cSKdTon mắtSKdT nàSKdTo củaADB5 hắnEyVC taCqBhấy nànSKdTg vEyVCì TốnaCqBg tranADB5g chủFoVj FoVjkhổ sở?

“Lẽ nàoaCqB nàngSKdT khaCqBông aCqBphải vìADB5 nhFoVjất thờSKdTi kFoVjhông SKdTthể tiếpEyVC nhận đEyVCược TốnEyVCg tranSKdTg chSKdTủ làEyVC chEyVCa nànADB5g nFoVjên FoVjmới kEyVChông nEyVCói ADB5lời FoVjnào sao?”

Bạch FoVjMạn ĐiệpFoVj aCqBtrợn tEyVCrừng haaCqBi SKdTmắt, thậADB5t SKdTsâu thởADB5 dài,aCqB “Ta SKdTđã mSKdTất EyVCtrí nFoVjhớ rồiSKdT, nươnSKdTg cùnSKdTg kếEyVC phụaCqB cSKdTó SKdTtốt EyVCvới aCqBta aCqBhay SKdTkhông FoVjta SKdTcũng chẳng biết,FoVj cADB5ũng khôEyVCng muaCqBốn taCqBruy cứu.aCqB ĐươngSKdT naCqBhiên, FoVjxem taCqBa hiệnaCqB aCqBtại mFoVjột thâSKdTn bảEyVCn lĩnh, chứngFoVj tỏFoVj SKdThai ngườiEyVC đốiFoVj vớiFoVj SKdTta rấtEyVC tốtADB5. FoVjTa chỉADB5 biaCqBết EyVCcha mADB5ẹ ADB5thân nhaCqBân SKdTta tSKdToàn bộ đãFoVj EyVCchết, cEyVCho ADB5dù TADB5ống traADB5ng chủEyVC EyVCthực sựSKdT làEyVC aCqBcha tFoVja thìFoVj taCqBhế nàoEyVC? TEyVCa khôngEyVC muốnSKdT nghĩ tớFoVji. EyVCTa caCqBũng khôaCqBng phảiEyVC hậnFoVj FoVjông FoVjấy, chEyVCỉ lSKdTà ADB5đối vớEyVCi ôaCqBng ấFoVjy mộtADB5 chúaCqBt cảaCqBm giác cũnSKdTg kFoVjhông có.ADB5” ChaCqBa naCqBàng giSKdTờ đaCqBang ADB5ở hiFoVjện đại,ADB5 chFoVjo SKdTdù TốnADB5g tFoVjrang chủSKdT thực EyVCsự EyVClà SKdTcha nànaCqBg cũnaCqBg FoVjchỉ lSKdTà cEyVCha cADB5ủa thânaCqB thểADB5 nADB5ày, cADB5ùng nànEyVCg kEyVChông ADB5quan hệ.

“Thế nàaCqBng vEyVCì saFoVjo lạiSKdT rEyVCầu rĩADB5 kaCqBhông vui?”

“Ta đaEyVCng suSKdTy nghĩEyVC, vaCqBõ lâEyVCm FoVjđồn đFoVjại SKdTquả nEyVChiên lADB5à phónFoVjg đại, TADB5hánh liEyVCnh châSKdTu chADB5ỉ laCqBà mộtSKdT viFoVjên EyVCdạ miEyVCnh chSKdTâu EyVCbình thường,FoVj kaCqBhông thểADB5 cứu mạngFoVj FoVjhai cADB5húng taADB5, toFoVjàn bộaCqB SKdThi vọEyVCng bâyEyVC giSKdTờ đềaCqBu SKdTđặt trênADB5 ngườiaCqB ADB5Quỷ aCqBY FoVjcùng hạt FoVj tuyết. HaCqBạt tEyVCuyết thFoVjực sựADB5 cóaCqB thEyVCể giảiaCqB FoVjđộc kaCqBhông? QuỷaCqB EyVCY FoVjcó thậFoVjt lEyVCợi hạEyVCi nhưADB5 trong truyFoVjền thuyFoVjết? FoVjTa FoVjhiện tEyVCại đangFoVj laCqBo lắaCqBng đFoVjộc SKdTtrên SKdTngười ngươiSKdT, lADB5o lFoVjắng bệnFoVjh trFoVjên người tEyVCa. VềADB5 phầnSKdT TFoVjống aCqBlão đầuADB5, ADB5ta SKdTmột cFoVjhút cũngFoVj khônSKdTg muốnSKdT nghĩ.”

“Không saCqBao đâu,aCqB ADB5có tEyVCam muộADB5i nànSKdTg cùADB5ng sưEyVC phụFoVj taaCqB, sEyVCẽ không cFoVjó SKdTchuyện gì.”EyVC ChSKdTo SKdTdù ADB5y thuậEyVCt sưaCqB phSKdTụ hắnFoVj khôngSKdT đEyVCược taCqBốt lắm,aCqB caCqBũng cònADB5 có ADB5Độc NưaCqBơng TửFoVj lEyVCà caaCqBo thủFoVj dụngEyVC độFoVjc, FoVjxem đaaCqBn dượcEyVC nàngaCqB điềuEyVC aCqBchế cũnADB5g FoVjđủ biếtFoVj nànFoVjg danh bấADB5t FoVjhư truyền.

Bạch MạnADB5 ĐiệpEyVC gậADB5t EyVCđầu, đEyVCôi maCqBi cũSKdTng kSKdThông SKdTche đượcaCqB ưSKdTu sách.

“Ừ, naCqBgươi ngànSKdT vạSKdTn lầSKdTn đừngFoVj nSKdTên xảyADB5 aCqBra chuyện.”

“Được.” ĐôEyVCng PhươngaCqB VũFoVj lẳngFoVj lặngaCqB nhìFoVjn aCqBnàng, ánhFoVj trăADB5ng ảm đạmEyVC lưFoVjợn laCqBờ chiếEyVCu đến,EyVC áaCqBnh nếnADB5 liênSKdT EyVCtục tỏaADB5 EyVCra khiếnEyVC ADB5bầu khôngaCqB aCqBkhí càngaCqB thêm lãngFoVj mạn.

“Đại cFoVja, ngưaCqBơi thíchaCqB tFoVja SKdTsao?” LADB5ần FoVjđầu tiêADB5n EyVCnàng không muADB5ốn trEyVCốn tránhFoVj, nghiêaCqBm tEyVCúc hFoVjỏi EyVChắn. ĐểSKdT đượcSKdT ởEyVC bênEyVC cADB5ạnh hắnFoVj, nFoVjàng FoVjđã từADB5 bFoVjỏ tất caCqBả mọSKdTi taCqBhứ SKdTở hiFoVjện đạaCqBi, nếuFoVj đếnSKdT bâyFoVj FoVjgiờ cEyVCòn khSKdTông EyVCđối mặtADB5 vớiFoVj tFoVjình cảADB5m củaEyVC mình thìADB5 tFoVjhực sSKdTự qaCqBuá nhADB5u nhược.

Đông PhươnADB5g ADB5Vũ SKdTcong môiSKdT, “SớmEyVC đADB5ã thàADB5nh EyVCyêu EyVCrồi, là nhADB5ất kiSKdTến chuEyVCng tình.”aCqB aCqBHắn đaCqBối vớiADB5 nàngADB5 làADB5 nhSKdTất kiFoVjến EyVCchung tEyVCình, đánSKdTg tiEyVCếc naCqBàng quá ngốcSKdT, mFoVjãi aCqBkhông chFoVjịu tEyVCiếp nhận.

Bạch MaCqBạn ĐiệpaCqB cười,SKdT FoVjđôi mắtSKdT híADB5p ADB5cong lạiEyVC, gADB5iống như FoVjtrăng non.

Đông aCqBPhương VũSKdT đứnADB5g phíADB5a EyVCsau nànSKdTg, giúFoVjp nànEyVCg véEyVCn tóc. NàngSKdT SKdTrất tFoVjự nhaCqBiên đứngEyVC SKdTdậy, aCqBhai tADB5ay ôADB5m lấyaCqB thắtaCqB lưngSKdT hắn,EyVC đầuFoVj tFoVjựa vàoFoVj người hắn,aCqB “ĐạiFoVj FoVjca, caCqBhúng FoVjta sẽaCqB khaCqBông ADB5sao. TaCqBa muốnEyVC vEyVCĩnh vADB5iễn ởADB5 cEyVCạnh ngaCqBươi, aCqBcả đaCqBời không FoVjxa nhEyVCau. CSKdTha aCqBnương ngươSKdTi EyVCkhông taCqBhương ngươi,aCqB tADB5a sẽaCqB dùngFoVj cảaCqB FoVjđời aCqBđể yêu FoVj ngươi, bEyVCồi thườnEyVCg caCqBho nSKdTgươi.” EyVCNàng ngẩngFoVj đầaCqBu lFoVjên, cưaCqBời FoVjhỏi hADB5ắn, “CóaCqB SKdTđược hay không?”

“Được.” HaCqBắn nhẹEyVC nhADB5àng đáaCqBp mộtADB5 tEyVCiếng, ôFoVjm lấFoVjy thADB5ân thể nàng.

“Đại ca.ADB5” ADB5Nàng vẫnFoVj aCqBnhư SKdTcũ nFoVjgửa EyVCđầu, cưADB5ời tADB5ủm tỉmEyVC nói, “ĐạiSKdT caaCqB, aCqBkỳ thEyVCực muADB5ội cũADB5ng yêuEyVC huynh.”ADB5 SớmADB5 đãaCqB thFoVjành yEyVCêu rồi,EyVC chFoVjỉ lFoVjà SKdTkhông dám thừaADB5 nhậADB5n thôi.

“Tại saADB5o độtFoVj nhiêaCqBn lEyVCại nóaCqBi chuSKdTyện này?”SKdT NànSKdTg cóaCqB cEyVChút thích hắn,SKdT SKdThắn đãFoVj sớmEyVC SKdTbiết, chADB5ỉ aCqBlà naCqBàng vSKdTẫn khônADB5g muốnFoVj nóEyVCi, nguyêaCqBn SKdTnhân gFoVjì khiến nADB5àng độtFoVj nhEyVCiên biểFoVju lộ.

Bạch MEyVCạn ĐiệpADB5 cườaCqBi ADB5như FoVjhồ lADB5y, “aCqBBởi vEyVCì, hômADB5 naADB5y huynhADB5 nói EyVCrất nhiều,aCqB FoVjước chừngSKdT đeaCqBm FoVjlời EyVCcủa nửaCqBa tháEyVCng toaCqBàn bộEyVC ADB5nói rADB5a. VậyaCqB chứngFoVj tỏ… tínhaCqB ADB5tình aCqBhuynh ADB5đã thEyVCay đổiADB5 aCqBrất nhiềSKdTu, aCqBở cEyVCạnh ADB5huynh sFoVjẽ khônADB5g qEyVCuá buồnFoVj ADB5chán.” Kỳ aCqBthực ngSKdTay ADB5từ ngADB5ày đầuSKdT gặpEyVC nàFoVjng, EyVCtính tFoVjình hắSKdTn ADB5đã thaADB5y đổiFoVj rồiEyVC. CùEyVCng mộtADB5 nữFoVj nhân ADB5 luôn ADB5ríu rEyVCa rFoVjíu rEyVCít ởSKdT cùADB5ng mộtADB5 chADB5ỗ, khôngFoVj muốnEyVC sửSKdTa cũaCqBng kaCqBhông được.

“Chỉ ADB5vì vậySKdT?” SớmSKdT biFoVjết hEyVCắn nhiềSKdTu lờaCqBi. HắnADB5 EyVCchỉ làSKdT không thEyVCích nóiEyVC chFoVjứ kADB5hông phSKdTải khôngSKdT biFoVjết nói.aCqB ChỉFoVj laCqBà nóiaCqB thFoVjôi mSKdTà, rFoVjất đaCqBơn giản.

Bạch MạnADB5 ĐiệpSKdT vẫFoVjn ômADB5 FoVjlấy taCqBhắt lưngEyVC hắEyVCn, đầuFoVj ngửaaCqB về ADB5 sau, cADB5ười SKdThì hSKdTì nói,EyVC “KhônSKdTg chSKdTỉ aCqBvậy, huyaCqBnh đemADB5 chFoVjuyện aCqBxấu tronSKdTg nhàSKdT nóiADB5 cho muaCqBội biết,ADB5 aCqBmuội cEyVCòn cFoVjó aCqBcơ hộiADB5 lựaCqBa FoVjchọn aCqBsao? TFoVjục nFoVjgữ nóaCqBi chuyệnFoVj xấuEyVC tSKdTrong nhà khônaCqBg thADB5ể ADB5truyền rSKdTa, hADB5uynh nóaCqBi muộiaCqB bADB5iết, muFoVjội khônEyVCg traCqBở aCqBthành ngADB5ười nhADB5à huynh EyVC cũng khFoVjông được.”

“Chỉ vì…ADB5 cADB5huyện này?”

Nàng nghịchEyVC naCqBgợm nháADB5y mSKdTắt, FoVj“Ách, SKdTlý daCqBo aCqBnhư FoVjvậy cSKdThưa đEyVCủ sao?” NgEyVCụy biện.

Đông PhươADB5ng VũFoVj nhíaCqBu SKdTmi, cũngSKdT khEyVCông cEyVCó FoVjtrả lời.

”Được FoVjrồi, bởiEyVC aCqBvì muôSKdTi paCqBhát hiệnFoVj huynFoVjh đốiFoVj ADB5xử vớiADB5 EyVCmuội rất taCqBốt. ADB5Để aSKdTn ủEyVCi muội,SKdT khôngEyVC FoVjtiếc nhắcADB5 tớiADB5 chuyệnSKdT thEyVCương tâmFoVj ADB5của mEyVCình. Huynh FoVjtuy rằaCqBng EyVCnói xonADB5g FoVjvân đạmADB5 phonSKdTg khiaCqBnh, nhưnFoVjg muộiSKdT biADB5ết huynEyVCh rấtADB5 khổADB5 sở,aCqB chịu nhSKdTiều ủaCqBy khuấtSKdT. HôSKdTm nEyVCay nhắcaCqB tớiADB5, trFoVjong lòngaCqB nhấtADB5 địnhaCqB khSKdTó chịu.SKdT MEyVCột ngườaCqBi nguyện ýEyVC vaCqBì muộiFoVj chịuSKdT khổFoVj EyVCmới ADB5là ngườEyVCi SKdTthích hợpADB5 vSKdTới muội,aCqB SKdThuynh hợSKdTp cách.”

Hắn kEyVChông chaCqBỉ nguaCqByện FoVjý khaCqBổ vìFoVj nADB5àng, SKdTthậm chEyVCí còn EyVC nguyện FoVjý chếSKdTt vìSKdT nànEyVCg, chỉADB5 FoVjlà nànEyVCg khaCqBông nóiEyVC SKdTra thôi.

Hắn khônaCqBg trảADB5 lời,ADB5 chEyVCỉ cườiADB5 cườADB5i, ADB5dịu dADB5àng ôADB5m nàng.

“Đại cFoVja, muộiADB5 muốSKdTn xaCqBin huySKdTnh mộtaCqB việc.”FoVj GEyVCiọng nFoVjàng rất nhADB5ỏ, tựaaCqB hồFoVj ADB5sợ pFoVjhá hủyEyVC FoVjbầu ADB5không EyVCkhí ấEyVCm ápaCqB này.

“Cứ FoVjnói.” GADB5iờ nàSKdTy kháaCqBch này,aCqB cáiEyVC gEyVCì FoVjhắn cũSKdTng đápaCqB ứng.

“Huynh ADB5lớn lFoVjên rấtSKdT suấtFoVj EyVCa, khFoVjông ADB5thể ADB5mang cADB5ái mặtFoVj EyVCnạ chướng SKdTmắt kaCqBia được.ADB5 TSKdTuy EyVCrằng mSKdTang vàoaCqB ADB5rất khốFoVjc, nhưADB5ng muEyVCội khônEyVCg thícaCqBh. Trừ SKdTphi cEyVCó vSKdTiệc EyVCcần, khôADB5ng thaCqBì đừADB5ng manEyVCg, đượEyVCc không?”

“Được.” HắnSKdT nóFoVji xoFoVjng cưaCqBời aCqBgian xảo,EyVC “ĐFoVjáp EyVCứng tSKdTa maCqBột điều kEyVCiện, tADB5a sẽaCqB khônEyVCg mang.”

“Điều kiệnaCqB gì?”

“Hôn EyVCta mộADB5t cái.”

“Hả?” FoVjBạch FoVjMạn ĐiaCqBệp nhFoVjảy rồiEyVC vòADB5ng tSKdTay cSKdTủa hắnSKdT, SKdTnhìn từ tADB5rên xuốnFoVjg dướiSKdT, “ĐạADB5i ADB5ca, huynFoVjh ADB5bị trúnEyVCg aCqBtà saoaCqB? CâuSKdT vừaFoVj FoVjrồi làSKdT huynADB5h nói.” ĐánhSKdT chếtEyVC nànSKdTg ADB5cũng khFoVjông nghĩFoVj naCqBam nFoVjhân cứngSKdT nhSKdTắc cFoVjổ hủSKdT nhaCqBư ĐôngFoVj PhươEyVCng VSKdTũ cũFoVjng nói đADB5ược mấyFoVj lờiFoVj ngảEyVC ngớnFoVj thếADB5 này.

Nàng khôSKdTng biếaCqBt, ADB5nam nhADB5ân naCqBào FoVjkhi ởSKdT ADB5cạnh nFoVjgười mìFoVjnh yêu aCqBmến cũnADB5g đềFoVju caCqBó thFoVjay đổi.

Đông PFoVjhương VũSKdT cườEyVCi tiADB5nh quáaCqBi EyVCnhìn nEyVCàng, “FoVjLà SKdTta nói.”

Bạch MạEyVCn ĐiệpEyVC cốEyVC FoVjý làmaCqB EyVCra vSKdTẻ suADB5y SKdTnghĩ mộtEyVC hồSKdTi lâu, “ĐượcSKdT rADB5ồi.” SKdTLợi dSKdTụng ADB5lúc hADB5ắn khôaCqBng đểaCqB SKdTý, EyVCtrên FoVjmôi aCqBhắn nFoVjhẹ nhàADB5ng lướtADB5 qEyVCua một cái.

Đây lEyVCà lầSKdTn ADB5đầu aCqBtiên nànFoVjg FoVjchủ độEyVCng EyVChôn FoVjhắn, FoVjtuy rằng cSKdThỉ lADB5à hôADB5n nhẹ,EyVC nhưngFoVj đSKdTủ đểADB5 ĐôngaCqB PhươnaCqBg SKdTVũ tFoVjâm thầnADB5 daADB5o độngaCqB. NADB5gón tEyVCay hADB5ắn lướt aCqBqua chỗFoVj nànEyVCg vừaaCqB SKdThôn, cườiaCqB nhEyVCẹ mEyVCột cái.

Bạch EyVCMạn EyVCĐiệp ởADB5 trêaCqBn ADB5người sờSKdT soạtFoVj nFoVjửa ngaCqBày, cuốaCqBi cùng cầmFoVj aCqBlấy cáiaCqB kFoVjéo, cắtSKdT ADB5bỏ aCqBmột lọEyVCn FoVjtóc, lấyaCqB kADB5hăn taADB5y aCqBbao EyVClại, “EyVCCái nàyFoVj ADB5cho huynh.”

Đông PhADB5ương EyVCVũ nEyVChận FoVjlấy, “CáiFoVj gì?”

Ai đaCqBó SKdTdõng dạaCqBc nóiEyVC, “TínSKdT vậtaCqB địnADB5h tình.”EyVC NànEyVCg thựcEyVC sự khôFoVjng thEyVCể tìmADB5 aCqBra đaCqBược vậEyVCt EyVCgì lEyVCàm vậtaCqB địnSKdTh ước.

Đông PhươaCqBng VũaCqB SKdTcất vào,EyVC ADB5sau đEyVCó ADB5đưa caCqBho nànADB5g mADB5ột ADB5vật, “Nhận điFoVj, đâADB5y aCqBlà tínEyVC vậtSKdT củaSKdT ta.”

“A?” BạcEyVCh MạnFoVj ĐiaCqBệp EyVClùi vềFoVj saFoVju mấSKdTy bưADB5ớc, “ÁcFoVjh, đạiaCqB ca, vaCqBật nàyEyVC ADB5có phADB5ải rấaCqBt qADB5uý giáFoVj FoVjhay khôSKdTng, SKdThuynh giữADB5 lạiFoVj daCqBùng đEyVCi.” ĐâADB5y làFoVj vậtADB5 aCqBtượng trưng chSKdTo FoVjthân phậSKdTn SKdTcủa hắn,SKdT làFoVj aCqBsáo ngọADB5c theSKdTo hFoVjắn đãSKdT aCqBnhiều nADB5ăm, nFoVjàng làmSKdT sao SKdT nhận được?

“Không đượcSKdT sao?”

“Không phải,SKdT làADB5 muộiEyVC khADB5ông thểSKdT EyVCnhận, vaCqBật EyVCnày qEyVCuá SKdTquan trọng. NếuFoVj huFoVjynh đưaCqBa muộiaCqB vậtSKdT nàSKdTy, khôngSKdT phảADB5i maCqBuội nênaCqB đưADB5a kiADB5m ADB5kiếm cSKdTho huynh SKdT sao? ChúngSKdT tFoVja đềuSKdT lSKdTà ngưFoVjời tronADB5g gianADB5g hồFoVj, saSKdTo lạEyVCi đeADB5m vũSKdT khíADB5 tFoVjùy tADB5iện tặngaCqB cho EyVC người khác?”

Đông PhưaCqBơng ADB5Vũ tEyVChu lSKdTại sáaCqBo ngaCqBọc, naCqBăm ngóADB5n taFoVjy thoEyVCn dài cầmEyVC sáaCqBo ngọcEyVC ADB5đặt ởFoVj sSKdTau lưADB5ng, “NàADB5ng thEyVCích laCqBàm ngườiEyVC aCqBtrong gianEyVCg EyVChồ sao?”

Bạch ADB5Mạn ĐiệADB5p sADB5uy SKdTnghĩ mộtaCqB chEyVCút, láADB5ch ADB5đầu, “Không thích.”

“Vô tranSKdTh sơnFoVj aCqBtrang, vADB5ô traSKdTnh SKdTvới đờaCqBi, SKdTta cũngEyVC muốn SKdT cuộc sốngSKdT nhưSKdT vậy.”FoVj aCqBHắn taCqBrong aCqBlời cóADB5 hEyVCàm ýADB5 khác.

Bạch MạnEyVC ĐiệEyVCp nEyVCgẩn người,SKdT lADB5ập tEyVCức maCqBừng FoVjrỡ túADB5m lấEyVCy ADB5y phục củaaCqB SKdThắn, SKdT“Huynh nóaCqBi… huADB5ynh cũnADB5g khônADB5g muốSKdTn làADB5m ngADB5ười trEyVCong gianEyVCg hồ,SKdT muốn cSKdTùng EyVCmuội kaCqBhông tranFoVjh sựADB5 đời.”

“Thiên hạADB5 đệFoVj nhấtEyVC SKdTthì đãADB5 FoVjsao? TFoVja FoVjkhông thíchaCqB làmADB5 người trSKdTong gEyVCiang hEyVCồ. NếuaCqB trênFoVj đờiADB5 ADB5đã kADB5hông cSKdTó TháaCqBnh SKdTlinh chADB5âu, tSKdTa ADB5chỉ muốaCqBn quaFoVjy về làaCqBm ADB5Đông PhươnADB5g Vũ.”

“Đại caEyVC, ADB5muội cFoVjó mộtADB5 đFoVjề nghị.”

“Nói đi.”

“Ở gEyVCần ThưSKdTơng MEyVCang trFoVjấn tSKdTìm ADB5một lànADB5g, FoVjsau aCqBđó EyVCxây ADB5vài phòng nhaCqBỏ, saADB5u kSKdThi chúnEyVCg tADB5a thoaCqBái ẩnADB5, cùngADB5 FoVjvới LFoVjăng TADB5ương, nFoVjhị mFoVjuội pFoVjhu cùng nhauSKdT FoVjở đó.ADB5 ĐưaCqBơng nhiaCqBên, nếuaCqB SKdTtam mSKdTuội ngaCqBuyện SKdTý đEyVCi cùnSKdTg thaCqBì càngADB5 tốSKdTt.” aCqBNhị FoVjmuội phu củEyVCa nEyVCàng nghềEyVC nghiệpEyVC đặcADB5 taCqBhù, lSKdTấy lEyVCão EyVCbà rADB5ồi saCqBợ rằngFoVj khôngaCqB thểaCqB tEyVCiếp tEyVCục làm SKdT nữa. ĐểFoVj pFoVjhòng ngừaaCqB cFoVjừu nEyVChân trảEyVC tADB5hù, đEyVCánh khôEyVCng lạiSKdT hắnEyVC thSKdTì nhằmEyVC ADB5tới lSKdTão bà, bADB5iện pháADB5p tEyVCốt nhấtSKdT vẫnFoVj EyVClà thoáiSKdT ẩnaCqB gaCqBiang hồADB5 đi.

“Vô TrEyVCanh sơaCqBn FoVjtrang ởFoVj đâu?”

Bạch MFoVjạn ĐiệpADB5 hSKdTưng phấnSKdT pEyVChát FoVjbiểu ýFoVj kiến,ADB5 “ĐâySKdT aCqBlà muội muốADB5n FoVjchúng tEyVCa đếEyVCn aCqBmột làngFoVj ẩnEyVC EyVCcư, gADB5ọi nSKdTơi đóSKdT làEyVC VôEyVC TrEyVCanh SKdTsơn traADB5ng. GiEyVCang hADB5ồ mọi ngSKdTười đềuFoVj biếSKdTt chúnaCqBg ADB5ta ẩnFoVj cưFoVj tạiEyVC VôSKdT TSKdTranh sADB5ơn SKdTtrang, nhADB5ưng lADB5ại khSKdTông biếtADB5 Vô TranFoVjh SKdTsơn tranADB5g ởADB5 đâu,EyVC nADB5hư vậyaCqB mớEyVCi làADB5 aCqBan toàSKdTn nhấaCqBt. HEyVCách EyVChách, hEyVCuynh cũaCqBng cADB5ó thể tiếADB5p tụcFoVj làmEyVC FoVjKim lãADB5o bảaCqBn củaFoVj aCqBhuynh. NEyVCếu muEyVCốn nhớEyVC tớADB5i nhữEyVCng ngàaCqBy náoADB5 nhiệt, cứSKdT quaEyVCy vềADB5 ThADB5ương ADB5Mang sơnEyVC EyVCtrang, nhớaCqB tớiaCqB nhữngaCqB ngàADB5y khônFoVjg mànFoVjg danSKdTh lEyVCợi thìaCqB quay aCqBvề làngaCqB, aCqBthật tốt.”

Bạch MạnaCqB ĐiệpEyVC lénaCqB cưSKdTời aCqBhề hề,aCqB FoVj“Hay nhấtADB5 lEyVCà SKdTở SKdTgần QuâSKdTn Tùy PhoSKdTng, muộFoVji tùEyVCy thSKdTời cóSKdT tSKdThể kEyVChi EyVCdễ hắn.”

Nghĩ đếnADB5 bộEyVC dADB5ạng bịADB5 kEyVChi dEyVCễ cEyVCủa ADB5Quân TEyVCùy PADB5hong, Đông EyVC Phương aCqBVũ SKdTbắt đầuEyVC ADB5thông cảEyVCm chFoVjo hắn.

“Sau kaCqBhi naCqBàng khỏiEyVC bệnh,FoVj chaCqBúng SKdTta cùngFoVj FoVjnhau SKdTđi tìm làng.”SKdT KiếnaCqB nghịSKdT củaaCqB nàFoVjng thựcFoVj sựFoVj kADB5hông tệ.

“Không cầaCqBn đâuFoVj, nhADB5ị muSKdTội cFoVjùng nhịSKdT muộADB5i phEyVCu sớEyVCm cóFoVj ýEyVC định thSKdToái ẩnFoVj gianEyVCg hồaCqB đúnaCqBg kaCqBhông? TSKdThế EyVCcứ SKdTđể ADB5hai giEyVCa hỏaADB5 kFoVjia đaCqBi làmEyVC. HaFoVji ngườEyVCi họ saCqBau FoVjkhi ADB5thành tFoVjhân cóEyVC phảiaCqB khADB5ông chuEyVCyện gìFoVj lEyVCàm? EyVCỞ ADB5nhà rảnhEyVC rỗEyVCi ADB5đến mSKdTốc meo aEyVC? NhiềuaCqB lắaCqBm tSKdThì chFoVjo bạFoVjc đADB5ể haFoVji ngFoVjười tìmSKdT aCqBchỗ ởADB5. Ách,aCqB hADB5ay nhấtADB5 lADB5à khaCqBai aCqBkhẩn vàSKdTi mẫu đấtaCqB, muộiADB5 aCqBcó thểaCqB traCqBồng rFoVjau, nuôFoVji gaCqBà. ĐaCqBến ADB5lúc đóaCqB chúnFoVjg tSKdTa mỗADB5i ngEyVCày đềADB5u có thểFoVj ănaCqB rEyVCau EyVCsạch, hơnSKdT SKdTnữa cònFoVj laCqBà tADB5ự mìnhSKdT trồngEyVC nhADB5a. FoVjChúng tEyVCa cònFoVj cEyVCó thSKdTể nuôEyVCi cáADB5, công taCqBác bSKdTảo vệaCqB môiFoVj tFoVjrường aCqBở cổADB5 đạiSKdT rấtADB5 kháEyVC, cEyVCá ởaCqB kFoVjhe suốaCqBi ADB5không bịSKdT ôFoVj SKdTnhiễm. Nếu nADB5hư khônSKdTg EyVCcó việADB5c gìSKdT, chSKdTúng aCqBta ADB5có thểADB5 aCqBđi EyVCdạo FoVjngoại thànaCqBh, đếnSKdT tEyVCối EyVCcùng nhau ngEyVCắm saADB5o…” NgườADB5i nàFoVjy baCqBị mácADB5h ADB5vọng tưởngEyVC chứngADB5 vôADB5 cùnADB5g FoVjtrầm trọng.

“Được.” ĐôngADB5 PhươngFoVj VũaCqB cũngFoVj bắtFoVj đFoVjầu ADB5mơ tưởnSKdTg tớiFoVj nhữngaCqB ngày FoVjtháng nhưADB5 vậy.

“Đại SKdTca, chúnADB5g ADB5ta hSKdTiện giờFoVj đSKdTi đEyVCâu? ĐộtaCqB nhiênaCqB khaCqBông ADB5có mục tiêaCqBu rồi.”

“Trở aCqBlại TFoVjhương MADB5ang SKdTtrấn, hADB5ai muaCqBội muộiEyVC nàEyVCng aCqBđều ở FoVj đó.” ĐểaCqB điEyVCều cEyVChế giảiSKdT dượcFoVj cEyVCho hắEyVCn. MấyADB5 ngàaCqBy trFoVjước hắnEyVC đEyVCã tEyVChu đưSKdTợc bồSKdT câuEyVC đưa tiFoVjn, naCqBếu aCqBkhông vEyVCì ThADB5ánh lADB5inh châFoVju thFoVjì đADB5ã sớaCqBm quADB5ay vềFoVj ThươaCqBng ManSKdTg trấnEyVC rồi.

“Tại FoVjsao? SKdTKhông taCqBìm QuADB5ỷ ADB5Y à?”

“Trời đấtADB5 baFoVjo FoVjla, biếSKdTt aCqBđi đâuaCqB SKdTtìm. TEyVChiên CơaCqB FoVjcác cùng HànFoVj PhADB5i nhấtaCqB địnhaCqB EyVCgiúp tADB5a tìEyVCm hADB5ắn, tiADB5n tưởFoVjng FoVjrất naCqBhanh sẽEyVC cóSKdT tiEyVCn tức.”EyVC EyVCCó tổ chứcEyVC tìnEyVCh báoADB5 đADB5ệ nhấADB5t thADB5iên hạSKdT cùnFoVjg thiêEyVCn hạaCqB đệFoVj nhấtSKdT bộSKdT kEyVChoái đFoVjích taCqBhân aCqBra tay, QuADB5ỷ aCqBY tuyệSKdTt aCqBđối cADB5hạy khôADB5ng thoát.

Bạch MFoVjạn ĐiệpEyVC tSKdThì ADB5thào nói,ADB5 “HơaCqBn nữADB5a, cEyVCòn cóFoVj MiEyVCnh CuSKdTng hỗ trợADB5 mà.”

“Chúng tEyVCa FoVjbây giSKdTờ EyVCđi đâu?”ADB5 LầaCqBn SKdTnày aCqBnàng thSKdTực ADB5sự khônSKdTg có mụFoVjc tiêFoVju rồi.

Đông PhươngADB5 VũSKdT cùngEyVC BADB5ạch ADB5Mạn ĐiệaCqBp quFoVjan hệFoVj chFoVjính thức thăngSKdT cFoVjấp thànhFoVj FoVjtình yêuEyVC nSKdTam nữ,SKdT BạcADB5h SKdTMạn ĐiệpSKdT đốEyVCi vADB5ới ĐôngaCqB PADB5hương EyVCVũ aCqBthái FoVjđộ không caCqBó thEyVCay đổSKdTi naCqBhưng FoVjhành độnEyVCg EyVCthực EyVCtế SKdTđã tFoVjhay đổaCqBi rấSKdTt nhiều.

Cho EyVCtới aCqBnay, haFoVji ngSKdTười haCqBọ EyVCkhông phFoVjải chSKdTia phònFoVjg ngEyVCủ thì cũngFoVj lADB5à ĐôngADB5 PhaCqBương EyVCVũ phảiaCqB ngADB5ủ SKdTở tSKdTrên ghế.SKdT MấADB5y naCqBgày ADB5ở TuyADB5ết sEyVCơn, bởiaCqB FoVjvì trời quáADB5 lFoVjạnh, haFoVji EyVCngười bEyVCất đắcSKdT ADB5dĩ phảiaCqB ngSKdTủ cùngEyVC mộFoVjt giườngaCqB. BADB5ất quáADB5 BạchADB5 MạnADB5 Điệp xSKdTin tEyVChề, hFoVjai ngưADB5ời lúcaCqB đaCqBó SKdTthực SKdTsự rấtADB5 tSKdTrong sADB5áng, mỗSKdTi ngườiFoVj mEyVCột EyVCcái chăn, tuEyVCyệt ADB5đối khEyVCông cADB5hạm vàaCqBo đốiaCqB ADB5phương caCqBho dSKdTù EyVClà mộtFoVj ngFoVjón tay.

Mới gầnFoVj đâyaCqB, EyVCsau nửaEyVC nEyVCăm dADB5uy trEyVCì ámFoVj muội,EyVC rADB5ốt cụADB5c aCqBcũng có ngaCqBày bịFoVj pFoVjhá vỡ.

Đó làaCqB vàFoVjo EyVCđêm ADB5thứ SKdTba saaCqBu kFoVjhi haFoVji ngưEyVCời rờiEyVC khỏFoVji Tống giEyVCa, ởaCqB mộtaCqB trFoVjấn nhaCqBỏ taCqBìm chEyVCỗ trọ.SKdT CáFoVji FoVjlàng EyVCkia thựaCqBc sựADB5 rấtEyVC nhỏ,SKdT SKdTmột tSKdTiểu khách aCqBđiếm chỉADB5 caCqBó ADB5mấy EyVCgian phònADB5g. ĐaCqBến SKdTkhi BạSKdTch ADB5Mạn ĐiệADB5p đếnFoVj trSKdTọ chỉEyVC cònADB5 SKdTlại mộtEyVC phòngSKdT duy nhất,EyVC kaCqBhông cADB5òn SKdTlựa FoVjchọn nàoSKdT khácaCqB, hFoVjai ngườiFoVj đànSKdTh ngủFoVj ADB5cùng FoVjmột gian.

“Đại caCqBa, ADB5huynh cADB5ó lạnADB5h haADB5y không?”ADB5 BạEyVCch MFoVjạn ĐADB5iệp sauEyVC khi FoVjleo EyVClên giường,ADB5 ADB5nhịn khônaCqBg đưaCqBợc hFoVjỏi ADB5Đông PEyVChương Vũ.

Không thểaCqB khSKdTông ADB5nói FoVjhắn tSKdThực sEyVCự SKdTlà aCqBchính nADB5hân FoVjquân tử, kiênADB5 traCqBì muốnADB5 ngaCqBủ trêEyVCn trườngFoVj kỷ.aCqB ĐãaCqB ADB5vào thFoVjáng mưADB5ời SKdTrồi, taCqBrời bắtEyVC EyVCđầu lạnh,ADB5 Hơn SKdTnữa SKdTvừa SKdTqua mộADB5t tFoVjrận mFoVjưa taCqBo, nhSKdTiệt ADB5độ rấtSKdT thấpADB5, ngủADB5 EyVCtrên trườnaCqBg kSKdTỉ khôngADB5 tốt lắmaCqB đâu.

“Ngủ sFoVjớm chADB5út đADB5i.” EyVCHắn SKdTcũng khônSKdTg trựcEyVC tiADB5ếp taCqBrả lời, chFoVjo EyVCdù làEyVC rấtFoVj lạnh.

“Ách, cEyVChúng aCqBta cùnFoVjg nFoVjhau EyVCngủ đFoVji, muSKdTội lạnh.”

“Thực sựaCqB muốnEyVC chúngFoVj taCqBa cùFoVjng nSKdThau ngủ.”

“Đúng FoVjvậy, ADB5nhưng… muFoVjội cảnhSKdT cSKdTáo huynADB5h, khôngADB5 đượcaCqB lợADB5i dụng đó.”ADB5 SớmSKdT đãADB5 tìmFoVj cáchFoVj ăFoVjn tươiEyVC nàng.

“Ngủ điADB5, tADB5a kSKdThông saSKdTo.” KỳaCqB thADB5ực aCqBhắn FoVjrất lEyVCo lADB5ắng nửaADB5 đêm sẽFoVj lEyVCợi dụnADB5g nàng.

“Được SKdTrồi, huySKdTnh khSKdTông lạnSKdTh nhưngADB5 ADB5muội SKdTlạnh, giúpaCqB muội sưởADB5i ấm.”

“Được.” NàEyVCng đãADB5 mờiADB5 nhưSKdT aCqBvậy, EyVCsao FoVjlại kEyVChông biếtSKdT SKdTxấu haCqBổ cự tuFoVjyệt chứ.

Vì thếFoVj đêmADB5 đóSKdT, haaCqBi nFoVjgười ngủEyVC EyVCtrong FoVjcùng mộtSKdT EyVCcái chăn, nằFoVjm trEyVCên cùnEyVCg ADB5một cáFoVji giường.

Đông PEyVChương VũaCqB cũFoVjng rấFoVjt muEyVCốn lFoVjàm LiEyVCễu HạEyVC Huệ,EyVC ADB5cách xa EyVCnàng aCqBmột chADB5út, nhưSKdTng aFoVji đóaCqB EyVCkhi SKdTngủ cứEyVC luônFoVj bFoVjám riếtEyVC vàoEyVC ngEyVCười hắFoVjn. CóADB5 EyVClẽ vì lạnh,SKdT cánSKdTh SKdTtay ngọcADB5 ôaCqBm hắEyVCn khôSKdTng tSKdTha. BấtSKdT đắcSKdT dEyVCĩ, hEyVCắn cEyVChỉ aCqBcó thFoVjể ômSKdT nàngSKdT vADB5ào lòng, aCqBdùng nhiệtEyVC SKdTđộ sEyVCưởi ấm.

Bọn SKdThọ ADB5hai ADB5người chẳFoVjng cEyVCó ADB5làm chuaCqByện gìaCqB thEyVCuộc loạaCqBi cấm SKdT thiếu FoVjnhi, bấtADB5 EyVCquá cuFoVjối cFoVjùng cũnSKdTg pADB5hát trADB5iển tEyVChành quFoVjan hệaCqB tSKdTình EyVClữ, SKdTcòn chờ nânSKdTg lên.