You are here

Tàn bạo khốc nương tử - Chương 21 - 22

Chương 2sMBk1: CáisMBk nWprtày gọi DZtKlà luậnDZtK iSvCvõ chiêiSvCu thân

Trong vWprtõ lCTK4âm sMBkthập đạisMBk cCTK4ao thủCTK4, Wprtbao gDZtKồm DZtKtam lWprta Wprtsát, Wprttam công tử.CTK4 VôCTK4 ẢniSvCh CTK4La SátCTK4, ThiênDZtK DDZtKiện DZtKTu LiSvCa, ĐộDZtKc NươnDZtKg TDZtKử hsMBkợp xưniSvCg tCTK4hành tWprtam la sáiSvCt. SáoWprt sMBkNgọc DZtKCông TWprtử, LDZtKãnh TâsMBkm CWprtông TửDZtK PhươnDZtKg ChWprtấn HiCTK4ên, TWprtùy PDZtKhong CôngCTK4 Tử QuDZtKân TiSvCùy PhonsMBkg hợpCTK4 sMBkxưng taiSvCm côngiSvC tử.Wprt KhuCTK4ôn mặtsMBk thiSvCật cCTK4ủa DZtKtam liSvCa sCTK4át chCTK4ưa aCTK4i thấy sMBk qua, niSvChưng sMBktam cônsMBkg tửDZtK đềuiSvC đượciSvC bCTK4ài danCTK4h Wprtlà mỹiSvC naDZtKm Wprttử. ThiiSvCên CơWprt ciSvCác chiSvCủ Tùy PhongDZtK CôngDZtK iSvCTử đưCTK4ợc sMBkxưng DZtKlà Wprtvõ lâsMBkm đsMBkệ nhấtWprt CTK4mỹ iSvCnam, VWprtạn KiếmDZtK sơsMBkn tiSvCrang Wprtthiếu chWprtủ Phương ChấiSvCn HiênCTK4 đượcsMBk xưDZtKng CTK4là iSvCđệ nCTK4hị mỹsMBk naDZtKm, SáoWprt NgọciSvC CôniSvCg TửWprt làCTK4 Wprtnhân vậtCTK4 thần DZtKbí nhấsMBkt gianWprtg sMBkhồ, Wprtrất ítsMBk aiSvCi từniSvCg sMBkgặp qWprtua khuôniSvC mặDZtKt thiSvCật củDZtKa hắniSvC. NhưWprtng Wprtcó người Wprt nói, diSvCiện mạsMBko củasMBk hắiSvCn xáWprtc CTK4thực tuDZtKấn mỹsMBk sMBkvô DZtKsong. NếuiSvC hsMBkai vịCTK4 cWprtông CTK4tử ksMBkia đềCTK4u là Wprtmỹ CTK4nam, hắnCTK4 cũngDZtK khônsMBkg thDZtKể thDZtKua DZtKkém, toDZtKại ngCTK4uyện sMBkcho hắniSvC dDZtKanh hCTK4iệu đệDZtK tiSvCam mỹ naDZtKm đsMBki. TriSvCong sMBkchốn võDZtK lâmiSvC tổCTK4ng CTK4cộng cóiSvC tứCTK4 đạiiSvC mWprtỹ nDZtKam, ngoạisMBk tDZtKrừ taWprtm csMBkông tử, CTK4 Đông PhươniSvCg iSvCgia, WprtĐông PhươngDZtK WprtVũ bàDZtKi dsMBkanh đệWprt tứ.CTK4 GsMBkả csMBkho mộDZtKt tronsMBkg võsMBk lâWprtm sMBkđệ tứ mỹsMBk naCTK4m, liSvCà viSvCinh hạnCTK4h tWprtrong thCTK4iên hsMBkạ, nêDZtKn khsMBkó tráchWprt CTK4tính tìCTK4nh ĐWprtông sMBkPhương DZtKcho dù kéCTK4m nsMBkhư vậCTK4y, cũngWprt cóWprt sMBkn iSvCcô nươnDZtKg mWprtuốn gảWprt CTK4cho DZtKhắn. SáosMBk NgọcDZtK CônCTK4g TiSvCử nhưCTK4 thầnsMBk long thấiSvCy đầDZtKu khônDZtKg thấyDZtK điSvCuôi, ĐôiSvCng PhươnsMBkg VCTK4ũ tDZtKhì đãWprt iSvCcó vợ,DZtK QusMBkân sMBkTùy PWprthong thầWprtn thần Wprtbí bísMBk, PhươngDZtK ChấnCTK4 iSvCHiên lạDZtKi khôngWprt muốnWprt kếtsMBk gCTK4iao nữsMBk tử,Wprt việCTK4c nCTK4ày Wprte rằngiSvC DZtKđã khiến chCTK4o DZtKvô sốsMBk sMBkcô Wprtnương thưCTK4ơng tWprtâm. iSvCGần CTK4đây, tronDZtKg iSvCchốn vDZtKõ lsMBkâm mỗisMBk sựCTK4 iSvCkiện xảysMBk ra CTK4 đều liêiSvCn CTK4quan đếnDZtK củaDZtK TaCTK4m cCTK4ông tử,Wprt lCTK4à đạiCTK4 sựWprt lsMBkiên qsMBkuan điSvCến tứWprt đạiWprt iSvCmỹ nam.

Một trosMBkng sMBkvõ lâmCTK4 taDZtKm côngsMBk tửDZtK, LãWprtnh TâWprtm sMBkCông sMBkTử Phương CiSvChấn HiCTK4ên côngsMBk DZtKkhai tuyWprtển Wprtlão biSvCà, tusMBkổi từsMBk 1sMBk6 đếniSvC Wprt25, tướnDZtKg miSvCạo đoaniSvC trangiSvC, mọi nữiSvC tCTK4ử chưaiSvC chồniSvCg xuấCTK4t thCTK4ân thuWprtần kCTK4hiết đềsMBku cWprtó thểsMBk tsMBkham iSvCtuyển. CácCTK4 vịDZtK cCTK4ô nưDZtKơng có ýWprt DZtKmuốn tDZtKham tuyWprtển chCTK4ỉ CTK4cần trướciSvC sMBkngày hDZtKai mươiCTK4 DZtKlăm thCTK4áng tsMBkư đếnCTK4 PhDZtKương gia, lsMBkuận võDZtK đểsMBk phiSvCân thWprtắng bạiSvCi. ChỉsMBk cầnCTK4 ciSvCó thểsMBk đáDZtKnh DZtKbại tấDZtKt Wprtcả mỹiSvC nữsMBk thaDZtKm tuyển, chínhDZtK làiSvC sMBkthiếu piSvChu nhânsMBk PhươngCTK4 gia.

Lãnh TiSvCâm CôCTK4ng TửCTK4 PhươnDZtKg ChấWprtn HDZtKiên đưCTK4ợc xWprtưng Wprtlà võWprt lâm đệDZtK nhDZtKị Wprtmỹ Wprtnam tửCTK4, côCTK4 nưsMBkơng muốnWprt iSvCgả chDZtKo hắnsMBk nhiCTK4ều DZtKnhư sMBkcá dướiDZtK sôsMBkng. HắWprtn DZtKvẫn chWprtưa muốn thànDZtKh DZtKthân, chsMBkính sMBkviệc nWprtày đãsMBk làmsMBk tổiSvCn thiSvCương tsMBkrái tiCTK4m sMBkcủa biDZtKết biSvCao iSvCcô gái. ĐWprtột nDZtKhiên hắnDZtK côngDZtK khasMBki tuyểnDZtK lCTK4ão CTK4bà, khsMBkiến ciSvCho cáiSvCc cDZtKô nươngCTK4 nưsMBkờm nưDZtKợp tiếnCTK4 tới PhươnWprtg giiSvCa. NhữngiSvC DZtKcô nươngWprt csMBkó chồngiSvC hsMBkối hậnDZtK tạiiSvC sMBksao Wprtmình liSvCại DZtKgả Wprtđi sớmDZtK Wprtquá, hậCTK4n không thểsMBk liSvCy hWprtôn đểsMBk điWprt thiSvCam tuyển.iSvC CònWprt nhữngWprt sMBkvị csMBkô nươngDZtK chiSvCưa chồiSvCng thDZtKì ngày sMBk đêm khổWprt luyệnsMBk DZtKvõ côngCTK4, liềusMBk mạDZtKng muốniSvC gảCTK4 tớiCTK4 PsMBkhương gWprtia. ThiênDZtK ksMBkim nsMBkhà giàu, giangDZtK hồCTK4 hiệpiSvC nWprtữ, đCTK4ủ Wprtloại kiiSvCểu dángsMBk nữDZtK nDZtKhân đềusMBk thCTK4u đượDZtKc tiCTK4n Wprttức, Wprtxắn taDZtKy iSvCáo, chuẩn sMBkbị tớiiSvC PhDZtKương gDZtKia iSvCtranh giànhWprt cWprthức vịCTK4 thiDZtKếu phCTK4u nhân.

“Cha, chuiSvCyện ngườiiSvC làCTK4m quảsMBk nhiDZtKên làCTK4 chuyệniSvC tốsMBkt.” ĐươCTK4ng sự chiêusMBk tCTK4hân PhươiSvCng sMBkChấn HDZtKiên sasMBku ksMBkhi nghsMBke đượciSvC iSvCtin nàyCTK4, chDZtKuyện đầusMBk tCTK4iên làm iSvC là đùngiSvC đùngsMBk niSvCổi giận,iSvC đáWprt DZtKvăng cửiSvCa Wprtthư phòngCTK4 củWprta lãsMBko chaDZtK, DZtKlớn iSvCtiếng chấDZtKt vấn.

Phương KìnhiSvC CTK4buông sáciSvCh tiSvCrên tayCTK4, ngẩngCTK4 đầuWprt nhDZtKìn nhisMBk tử, thấCTK4p giọWprtng mắiSvCng, “KhôngiSvC CTK4biết phépDZtK tách.”

Phương ChấCTK4n HDZtKiên hừCTK4 CTK4lạnh, “TCTK4a khôngsMBk biếtiSvC phsMBkép CTK4tách? Có thểDZtK ssMBko đượcWprt vớiDZtK cCTK4ha saiSvCo? TWprta muCTK4ốn chiêWprtu thânDZtK sMBkkhi nàoCTK4? SaiSvCo Wprtta khôngDZtK DZtKbiết?” Nửa CTK4 tháng nayWprt, hắnDZtK vẫniSvC vộsMBki Wprtvội vàiSvCng vàngWprt đDZtKi tìmDZtK DZtKBạch NgâDZtKm, gWprtiữa đườngWprt lạiCTK4 nghCTK4e được tinDZtK DZtKhắn muDZtKốn chCTK4iêu iSvCthân. LậpiSvC tứcDZtK riSvCa riSvCoi iSvCthúc nDZtKgựa giSvCấp gásMBkp trởsMBk iSvCvề cWprthất vsMBkấn lão tửDZtK Wprtcủa hắn.

“Hôn nhsMBkân đạisMBk sựiSvC sMBkdo DZtKlệnh củaWprt Wprtcha mẹ,iSvC lờiSvCi củasMBk maCTK4i mối, ngươWprti khôngCTK4 cDZtKần biết.iSvC” NhWprti tửiSvC hắiSvCn iSvCvì côWprt nDZtKương tiSvCên gọiWprt BạchsMBk NgDZtKâm ksMBkia msMBkà phátDZtK điên DZtKlên rồDZtKi, nsMBkghe nóCTK4i côWprt nưWprtơng tWprta CTK4mất tíciSvCh liiSvCền sMBkto tiếngWprt mắngiSvC hiSvCắn, khônDZtKg nóCTK4i không rằiSvCng lậtDZtK tunsMBkg cảCTK4 thWprtế giớiWprt Wprtnày CTK4lên miSvCà tìCTK4m. VìiSvC mộtDZtK nữsMBk nDZtKhân điiSvC ngỗiSvC sMBknghịch với CTK4phụ thâCTK4n, tươngWprt laDZtKi nCTK4ếu lấysMBk ngườiWprt tiSvCa DZtKvề thìCTK4 cCTK4òn iSvCra cásMBki dạngsMBk gCTK4ì nữaDZtK. Nghe lờiWprt pDZtKhu nsMBkhân kiiSvCến ngWprthị, sớmsMBk DZtKnên tìmsMBk mDZtKột iSvClão biSvCà sMBkcho hắn.Wprt PhươsMBkng WprtKình Wprtvẫn vDZtKừa ý ĐỗiSvC sMBkThanh iSvCSương, bCTK4ất đắciSvC diSvCĩ nhCTK4i tWprtử kiCTK4ên quyiSvCết sMBkkhông chịuDZtK. HắCTK4n mớiDZtK rWprta đDZtKiều kiện trsMBkong vòngDZtK mộtsMBk năiSvCm phảiWprt manDZtKg thêsMBk tửsMBk sMBktrở về,sMBk vốDZtKn tưởngWprt rằDZtKng hàsMBki tửCTK4 iSvCkia đCTK4ối vớCTK4i nữ nDZtKhân kWprthông cósMBk hứngDZtK thiSvCú, iSvCtuyệt đôiWprt khônsMBkg tìDZtKm đưWprtợc vWprtị hsMBkôn thê,iSvC đếnWprt lúWprtc DZtKđó hắn sẽsMBk danDZtKh chíDZtKnh ngWprtôn DZtKthuận épCTK4 nhiSvCi sMBktử liSvCấy ĐỗDZtK ThCTK4anh iSvCSương, thCTK4ế nhưCTK4ng kếtDZtK quảCTK4 iSvCnhi tử lạDZtKi Wprtmang vềsMBk mộtiSvC sMBkvị sMBkcô nươngsMBk, cònWprt sMBkkhăng Wprtkhăng nhấtiSvC iSvCmực yWprtêu Wprtthương ngườiWprt tiSvCa. Bảo nhCTK4i tửDZtK sMBktìm sMBkvị hôsMBkn thsMBkê maiSvCng vềDZtK, chíniSvCh làiSvC saWprti lầmsMBk lCTK4ớn nhWprtất Wprttrong đờiCTK4 hắn.

“Ta chỉsMBk muốWprtn NgDZtKâm NgâsMBkm.” PhươngWprt ChấiSvCn HiWprtên lWprtời lẽsMBk thẳng thDZtKừng tuiSvCyên iSvCbố. NgiSvCày đóiSvC kiSvChi phsMBkụ thâCTK4n nsMBkói vớiCTK4 hắniSvC, NgâmWprt sMBkNgâm iSvCđi rồCTK4i.  Lòng Wprthắn độtWprt nhiDZtKên trốnCTK4g iSvCrỗng, hắiSvCn biếtWprt mìnhiSvC sMBkđã đánhDZtK sMBkmất mCTK4ột thsMBkứ DZtKvô cùngDZtK quiSvCan trọng. SớsMBkm tốWprti bênsMBk Wprtnhau hơDZtKn hiSvCai mươiiSvC CTK4ngày, hắnDZtK chưCTK4a CTK4bao giờiSvC bWprtiết Wprtnàng lạiCTK4 quiSvCan tsMBkrọng với hắnWprt nCTK4hư Wprtvậy. ĐếniSvC kiSvChi DZtKphát hiCTK4ện nàWprtng quaiSvCn DZtKtrọng sMBkvới hắnsMBk thDZtKì Wprtcũng Wprtlà lCTK4úc nàCTK4ng bỏ đi.sMBk iSvCTìm hơnDZtK mườiCTK4 niSvCgày vẫnDZtK khôiSvCng ciSvChút sMBktin tức,Wprt tiSvCim hắnDZtK đãCTK4 đánhWprt rơiCTK4 mấtDZtK rồi.

“Lấy Wprtai Wprtcũng được,Wprt BạchWprt NgDZtKâm thìWprt khWprtông.” PhươniSvCg KìnhDZtK vốn khôCTK4ng sMBkphải hạnDZtKg ngsMBkười thậpsMBk pDZtKhần cổiSvC hủ,Wprt thiSvCế niSvChưng hắDZtKn ksMBkhông thíciSvCh BạiSvCch DZtKNgâm. Từ DZtKlần đầuWprt Wprttiên nhìnsMBk thDZtKấy BạcDZtKh NgiSvCâm, sMBkhắn đãDZtK khônCTK4g tsMBkhích rồiiSvC. TuiSvCy rWprtằng BạchsMBk Ngâm thoạtWprt nhìniSvC CTK4rất nWprthu nhCTK4ược, thếCTK4 nhưsMBkng trDZtKên ngườWprti lạsMBki DZtKmang theDZtKo miSvCột iSvCcổ sáWprtt khí. NgườisMBk DZtKbình thườngsMBk đươngsMBk nhCTK4iên nsMBkhìn khônCTK4g thấsMBky, nhưnWprtg hắsMBkn tiSvCung hoànhWprt gsMBkiang hồ nhiềiSvCu nămWprt nhDZtKư vậCTK4y, đươsMBkng nWprthiên khôDZtKng CTK4có nhìnCTK4 nhầm,sMBk iSvChắn miSvCơ hồCTK4 DZtKthấy được,sMBk cDZtKô nương kiWprta khôniSvCg cósMBk sMBkcái giSvCì lWprtà iSvCtốt. NếuCTK4 nDZtKhi iSvCtử tiSvChích, CTK4hắn cWprtũng cósMBk thDZtKể sMBkmiễn cưỡng tiếpCTK4 nhậDZtKn CTK4Bạch Ngâm.DZtK NiSvChưng kểsMBk từDZtK sMBkkhi BạiSvCch NgâiSvCm CTK4xảy rsMBka xunsMBkg độtsMBk DZtKmãnh liệCTK4t với hắnsMBk, hắDZtKn iSvCđã trsMBkiệt đểWprt phủCTK4 nhậnCTK4 nWprtàng. NCTK4àng sáiSvCt khísMBk quáDZtK nặniSvCg, iSvCkhông cDZtKó tCTK4ư cáchCTK4 làm chủCTK4 mẫWprtu PhiSvCương gia.

“Ta cWprthỉ muWprtốn DZtKnàng.” iSvCTừ nhỏCTK4 mấtsMBk DZtKđi DZtKmẫu Wprtthân iSvCđã khiến hắnDZtK thậDZtKp phầnsMBk csMBkô đơCTK4n, ánDZtKh Wprtmắt lạnhWprt lùnCTK4g củsMBka ĐỗsMBk thịCTK4 CTK4càng khisMBkến hắnDZtK trởDZtK nsMBkên lãnh Wprtkhốc. NgườWprti tCTK4rong Wprtgiang hồWprt sMBkgọi CTK4hắn DZtKlà LDZtKãnh WprtTâm CônWprtg Tử,Wprt đCTK4ơn giảnWprt vìsMBk tWprtâm hắn lCTK4ạnh. HCTK4ắn ngoàisMBk mặtiSvC lWprtuôn cườiiSvC rạngCTK4 rsMBkỡ nhsMBkư gsMBkió mùsMBka xuCTK4ân, sMBkđến khCTK4i giếtsMBk ngườisMBk tsMBkhì vô Wprtcùng nghCTK4iêm túcCTK4, thậmsMBk cCTK4hí DZtKso CTK4với iSvCngười tiSvCrong hácDZtKh đạCTK4o sMBkcòn tàDZtKn khốDZtKc hơn.CTK4 Chỉ cóWprt mìnhsMBk hắniSvC bCTK4iết, bộiSvC dánsMBkg CTK4tươi cWprtười ciSvCủa hắnCTK4 Wprtlà giả.Wprt ĐỗiSvC thịWprt CTK4không cóWprt nhDZtKi tDZtKử, vẫniSvC luôn nhìsMBkn sMBkhắn khWprtông vDZtKừa miSvCắt. WprtLúc mẫWprtu sMBkthân ciSvChết đãWprt từnWprtg iSvCnói CTK4với hiSvCắn, ngườiiSvC muốn hắnsMBk cười,CTK4 khônsMBkg CTK4được khóc,iSvC khôCTK4ng đượWprtc iSvCđể ngưsMBkời sMBkmuốn kDZtKhi diSvCễ sMBkhắn đásMBkch ý.sMBk PhíDZtKa sau iSvCnụ cườisMBk củaDZtK hDZtKắn, DZtKluôn ẩnDZtK giấuiSvC sMBkmột tráiWprt tsMBkim côCTK4 đơn,CTK4 lsMBkạnh Wprtlùng. SCTK4au khWprti gặsMBkp được BsMBkạch DZtKNgâm, hắnsMBk lusMBkôn luôniSvC bởiWprt vìDZtK sMBkvẻ Wprtngốc nCTK4ghếch củaiSvC nWprtàng mCTK4à cườiWprt sMBkđến thậiSvCt lòng. HDZtKắn muiSvCốn CTK4nàng, đờiCTK4 nDZtKày Wprtkiếp nsMBkày ciSvChỉ ciSvCần mìsMBknh nàng.

“Không được,CTK4 PiSvChương giWprta đãCTK4 phsMBkát tWprtin nàyCTK4 rCTK4a rồi,iSvC thiên kimWprt cCTK4ác DZtKmôn piSvChái ciSvCũng đãCTK4 tớiCTK4 rồi,Wprt liSvCúc Wprtnày hủDZtKy bWprtỏ làWprt DZtKtổn CTK4hại Wprtdanh sMBkdự Phương gia.”

Phương WprtChấn sMBkHiên cườisMBk nhạt,DZtK “DZtKCha, chCTK4ủ ýCTK4 nàCTK4y Wprtcó phải củsMBka iSvCnữ nhsMBkân DZtKkia khsMBkông?” NgoạisMBk trừCTK4 nDZtKữ Wprtnhân Wprtkia, cósMBk asMBki lsMBkại tCTK4hiếu đsMBkạo đứcCTK4 nhWprtư vậy,Wprt còn liSvCão nhânDZtK kiiSvCa hếtiSvC lầsMBkn nDZtKày đếiSvCn lầnWprt khásMBkc đWprtều ngiSvChe lờiCTK4 bà.

Phương KìnhDZtK khôniSvCg nói,Wprt biểusMBk thịiSvC iSvCchấp nhận.

Phương CTK4Chấn iSvCHiên csMBkười điSvCến châCTK4m chọciSvC, “CTK4Đừng tưởnCTK4g liSvCà ta khiSvCông biSvCiết Wprtbà tDZtKa musMBkốn giSvCì, ĐỗsMBk ThCTK4anh SươngDZtK Wprttừ nDZtKhỏ đãCTK4 Wprtlà kỳDZtK tàiiSvC iSvCvõ học,sMBk CTK4võ côiSvCng vô cùCTK4ng tốt,CTK4 lDZtKàm nhCTK4iều tsMBkrò niSvChư vậDZtKy, msMBkục đíciSvCh chiSvCính sMBklà vìsMBk muốnDZtK đườnDZtKg đườngCTK4 chínhiSvC chính đemsMBk TsMBkhanh SươngDZtK sMBkgả chiSvCo ta.”sMBk NWprtữ tửCTK4 kCTK4ia qDZtKuả nWprthiên độcCTK4 ác,sMBk nhấtDZtK tWprtiễn Wprthạ songiSvC điêu. VWprtừa iSvCđể ĐỗWprt ThansMBkh SươsMBkng cWprtó CTK4được sMBkdanh tiếnsMBkg, vừsMBka đsMBkể nànWprtg Wprtgả Wprtvào PiSvChương gia.

“Thanh SươiSvCng cóDZtK chỗWprt nàoCTK4 khsMBkông CTK4tốt?” HWprtài tửsMBk ksMBkia văCTK4n võ soCTK4ng tiSvCoàn, ônsMBk nWprthu hiDZtKền thụCTK4c, sMBkđược xưWprtng lsMBkà võCTK4 lâCTK4m đệCTK4 DZtKnhất iSvCmỹ nữ,DZtK hDZtKơn nữaDZtK iSvCcòn DZtKmôn đăng hộiSvC đốWprti, liSvCại lCTK4à chCTK4ất nsMBkữ củaCTK4 DZtKái thiSvCê hắn.

“Nàng tCTK4ốt, thếsMBk nhưiSvCng ssMBko Wprtra vẫnsMBk kémiSvC NgâWprtm NgâWprtm mộWprtt ngón tay.”Wprt sMBkQuá mứCTK4c DZtKgiả dốiDZtK, CTK4cố tìWprtnh sMBkthanh cao.

“Ngươi…” PhươWprtng KìDZtKnh sMBksắp bịCTK4 hắnDZtK iSvClàm cDZtKho tứcDZtK chết,DZtK Bạch côWprt nươnCTK4g kiWprta rốtWprt sMBkcuộc Wprtcó chDZtKỗ Wprtnào tiSvCốt chứ?

“Mấy nsMBkăm nWprtay, tiSvCa tôiSvCn tsMBkrọng nWprtgười, Wprtxem nDZtKgười làWprt chDZtKa củCTK4a ta cũngsMBk vìiSvC sMBknể mặsMBkt nươnCTK4g. NếuWprt iSvCnhư ngườDZtKi DZtKcố Wprttình làmsMBk Wprtnhư vậyWprt nDZtKữa, đừngiSvC tráCTK4ch ta khôniSvCg nCTK4hận người.”DZtK iSvCSau kCTK4hi nưDZtKơng mCTK4ất, csMBkha hắniSvC luiSvCôn luôDZtKn ngDZtKhe lờiDZtK nDZtKữ nWprthân kWprtia mà kCTK4hi dễiSvC hắnWprt. NếusMBk khôngsMBk phảisMBk sMBkhắn hứCTK4a vớiWprt nươDZtKng sẽWprt tiSvCôn trọngDZtK Wprtcha thìDZtK iSvCPhương Chấn HCTK4iên hắnWprt sớmDZtK đCTK4ã bỏsMBk Wprtnhà rDZtKa sMBkđi rồi.

Phương KìniSvCh nhìniSvC nsMBkhi tử,iSvC Wprtnói khôCTK4ng thànhiSvC liSvCời. Tính Wprt tình nsMBkhi tửCTK4 tCTK4hế sMBknào DZtKhắn hiểuWprt DZtKrất rõWprt, sMBknói đưCTK4ợc làmiSvC đsMBkược, “NWprtgươi muốnDZtK thsMBkế nào?”

“Hủy bỏWprt việcDZtK CTK4chiêu thWprtân niSvCực cườiWprt này.”CTK4 HắnsMBk ngữCTK4 khí kisMBkên quyết.

“Không được,iSvC PhươngCTK4 giWprta iSvCta gániSvCh khôniSvCg nổiSvCi vDZtKiệc này.”

Phương ChDZtKấn HiêDZtKn cưDZtKời nhạt,Wprt “VậyDZtK đừnDZtKg tráWprtch tsMBka làm chDZtKuyện csMBkó lỗisMBk vớiiSvC người.”

“Ngươi muốnDZtK gì?”iSvC WprtMặt iSvChắn biếnCTK4 sách.

“Ta nsMBkhất thờWprti muWprtốn giếCTK4t chếtWprt nữDZtK nhiSvCân lắCTK4m mồmsMBk kDZtKia.” Nếu khôngWprt pCTK4hải csMBkó DZtKcha chWprte chởWprt, hWprtắn DZtKđã sDZtKớm đuổWprti nữiSvC nhâniSvC kiiSvCa DZtKđi rồi,iSvC thDZtKậm chiSvCí còsMBkn có thểDZtK CTK4giết biSvCà CTK4ta, thùWprt hậnWprt hắnWprt đCTK4ối vớisMBk nDZtKhị nươngiSvC khiSvCông DZtKphải mDZtKới nCTK4gày mộtsMBk ngWprtày hsMBkai mà thành.

“Người đóWprt sMBklà nCTK4hị nươWprtng DZtKcủa ngươi.”DZtK  PhươngsMBk KìnDZtKh không thểDZtK CTK4tin nổi.

“Nương iSvCta đãDZtK chếiSvCt từWprt lâWprtu lWprtắm riSvCồi, biSvCà CTK4ta khônsMBkg xứng. DZtKCha đừngiSvC quên,sMBk DZtKta làiSvC LãsMBknh CTK4Tâm CôngiSvC TửDZtK, lWprtà lãnhCTK4 Wprttâm, bDZtKất luậDZtKn chuysMBkện gìsMBk cũngCTK4 có thểCTK4 Wprtlàm được.”

“Được rồWprti, ngưCTK4ơi cDZtKứ đểWprt vsMBkiệc chiêuCTK4 tDZtKhân nàyiSvC tiếpWprt tsMBkục đi, tDZtKa đồngDZtK ýiSvC cDZtKho ngDZtKươi lấyCTK4 BạchsMBk côCTK4 DZtKnương.” sMBkNhi tửCTK4 sMBkluôn luôCTK4n nóiiSvC đượcCTK4 làmDZtK được, tốtiSvC nhiSvCất CTK4là đừiSvCng đốiWprt ngsMBkhịch vớCTK4i hắn.

“Nếu iSvCđã chisMBkêu thâniSvC, NCTK4gâm NgâmCTK4 làDZtKm sDZtKao bâsMBky gsMBkiờ? Làm thiDZtKếp chăng?”DZtK LấsMBky Wprttính tsMBkình cưCTK4ơng liSvCiệt cCTK4ủa nàngWprt, nàWprtng sẽsMBk đồngDZtK sMBký sao?

“Ngươi hưDZtKởng phiSvCúc sMBktề nCTK4hân, đồngDZtK CTK4thời nhậpiSvC mWprtôn, khônDZtKg phân lớDZtKn nhỏ.”sMBk PhươngWprt KCTK4ình đosMBkán cháiSvCch BạchDZtK sMBkcô nưWprtơng siSvCẽ sMBkkhông đồWprtng Wprtý, tíDZtKnh tìCTK4nh nàng DZtKcó mạnCTK4h iSvCmẽ. HắniSvC đsMBkã đápCTK4 ứngiSvC chDZtKo nhWprti tửsMBk lấyCTK4 BạcCTK4h CTK4cô DZtKnương, còsMBkn chuyCTK4ện Wprtcó lấy đượcsMBk haiSvCy khônWprtg khônDZtKg liênsMBk DZtKquan Wprtđến hắn.

“Không được,CTK4 nsMBkàng sẽCTK4 khCTK4ông đồngiSvC ý.”

Phương KìsMBknh lạnhWprt CTK4lùng ngCTK4hiêm CTK4mặt, “CTK4Nam CTK4tử háCTK4n đại DZtKtrượng phiSvCu, cònsMBk phWprtải ngsMBkhe lờiCTK4 nCTK4àng? NếCTK4u sMBknhư nàngiSvC sMBkthật sMBksự kiSvChông sMBkbiết tốDZtKt xấu,CTK4 Phương gCTK4ia csMBkhúng DZtKta cCTK4ũng sMBkkhông gánhiSvC nsMBkổi.” LiSvCão đầusMBk thậtDZtK giWprtan trá,CTK4 rWprtõ Wprtràng đã biếtiSvC BạchsMBk NgsMBkâm “khônDZtKg CTK4biết tốWprtt xấsMBku” rồi.

Phương ChấiSvCn HiêCTK4n hầuWprt DZtKnhư nghiếnCTK4 răngDZtK nóisMBk, “Được,CTK4 ta đDZtKồng ý.iSvC” NgâmDZtK NgâiSvCm sDZtKẽ tCTK4ha thứCTK4 DZtKcho hCTK4ắn, bấsMBkt CTK4luận hắnCTK4 cDZtKó lấysMBk iSvCai, cDZtKũng cDZtKhỉ sMBkđối tốt CTK4 với mộtDZtK mìsMBknh NgâiSvCm Ngâm.

Thế CTK4nhưng sMBkhai ngườiDZtK họDZtK đềuiSvC đãWprt qiSvCuên mấiSvCt mộtDZtK sMBksự thậtsMBk, một sDZtKự Wprtthật vDZtKô cùWprtng iSvCvô sMBkcùng nghiêCTK4m tsMBkrọng, BạcDZtKh MạnsMBk ĐiệpsMBk cósMBk võDZtK CTK4công, kếiSvC hsMBkoạch tuyệt Wprtvời củDZtKa bọnCTK4 họCTK4 nhCTK4ất địsMBknh thấtiSvC bạisMBk tiSvChảm hại.

Chương 2Wprt2: Dùng bảnsMBk năiSvCng iSvCphản ứCTK4ng iSvCthật lWprtà tốt.

Bạch MạCTK4n ĐiệpsMBk sớmDZtK đsMBkã ngDZtKhe thiSvCấy chWprtuyện PhươngiSvC ChấiSvCn Hiên tiSvCuyển lãoCTK4 bà,CTK4 thsMBkế nhưngiSvC nànsMBkg mộtsMBk iSvCchút cảmCTK4 gWprtiác Wprtcũng khôngiSvC cóWprt. CsMBkó thể,sMBk nàngsMBk đã từnDZtKg điSvCộng lòDZtKng vớiiSvC PhDZtKương ChấCTK4n DZtKHiên, thDZtKế nhưCTK4ng mộtDZtK DZtKphần iSvChảo cảmDZtK kiaDZtK, đãDZtK hoàn toànDZtK bWprtị CTK4gạt bỏ.Wprt NgWprtười PhươnCTK4g DZtKgia khiDZtKnh thườWprtng nàngsMBk, nàngDZtK CTK4cũng đWprtồng dạngsMBk khinh thườngDZtK bọnDZtK hsMBkọ. NghĩiSvC đDZtKến sáiSvCch mặtsMBk củWprta WprtPhương lãoiSvC iSvCgia cùngWprt PWprthương phiSvCu nDZtKhân, nàng thWprtực siSvCự muốniSvC nônCTK4 Wprtmửa. PhươDZtKng ChấiSvCn HiênCTK4 rấCTK4t sMBkxuất sácsMBkh, khôniSvCg gCTK4iống hạnsMBkg CTK4ăn chơi trácCTK4 sMBktáng thWprtông thường,sMBk thếCTK4 nhiSvCưng trCTK4ên ngườiiSvC hắnsMBk mCTK4ang thCTK4eo sMBkcao ngiSvCạo Wprtcủa cosMBkn nhà thếDZtK gWprtia. GảDZtK DZtKvào Wprtnhà giàiSvCu csMBkó đếiSvCn nsMBkay cũngWprt khiSvCông phảiiSvC nguyệsMBkn CTK4vọng cDZtKủa nsMBkàng, ở ciSvCùng mộsMBkt DZtKnam sMBknhân ấuCTK4 trĩsMBk sMBktự caDZtKo tựDZtK đạiWprt DZtKnhư vậyDZtK, cònDZtK csMBkó gCTK4ì gọiCTK4 lWprtà hiSvCạnh phúc?

Tất cảiSvC mọiiSvC ngDZtKười ởiSvC PhươngiSvC DZtKgia CTK4vừa tựsMBk casMBko DZtKtự đạiDZtK vừasMBk ấu tiSvCrĩ, BCTK4ạch MạniSvC ĐiệsMBkp sMBkthực sựiSvC iSvCkhông muốnWprt trởWprt lạiWprt iSvCnơi nDZtKày, thếsMBk nhDZtKưng sMBknàng iSvCvẫn phải trởsMBk lạiSvCi. NàngCTK4 trởWprt liSvCại tsMBkìm LưusMBk LCTK4y, csMBkũng muốniSvC xisMBkn iSvCPhương ChấiSvCn DZtKHiên thựcWprt hDZtKiện lời hứDZtKa. PhiSvCương ChấWprtn HiCTK4ên đãWprt iSvCđáp ứDZtKng DZtKsẽ giúpWprt DZtKnàng tWprtìm WprtĐông PhươnWprtg VũiSvC, hCTK4ắn rCTK4ốt cuộc tiSvCìm khWprtông đượcWprt chứWprt gì?

Bởi Wprtvì đạisMBk hộiDZtK DZtKchiêu thân,Wprt PhsMBkương iSvCgia pCTK4hi thườnWprtg náo CTK4nhiệt, DZtKBạch MạnDZtK ĐsMBkiệp đứngDZtK trCTK4ước cửaiSvC sMBklớn PhươnCTK4g DZtKgia, hWprté rCTK4a mộWprtt nCTK4ụ CTK4cười niSvChợt nhạt. NhữngsMBk DZtKngười sMBkthoạt Wprtnhìn cóiSvC quyềnDZtK cóWprt DZtKthế nhưsMBk vậiSvCy, ksMBkỳ thựCTK4c CTK4là nhữngsMBk người khôngCTK4 nênCTK4 gCTK4ả nhấtsMBk. DZtKThật sCTK4ự ksMBkhông rõWprt nhCTK4ững ngườisMBk nWprtày suDZtKy nsMBkghĩ thếDZtK niSvCào, chsMBko dù PhDZtKương DZtKChấn HiêDZtKn DZtKcó liSvCà viSvCõ lâmiSvC đệWprt nhsMBkị mDZtKỹ sMBknam tửDZtK cũnsMBkg kCTK4hông cầnsMBk sMBkchen sMBkchân cDZtKhạy tới gảsMBk sMBkcho hắnCTK4 nhưiSvC vsMBkậy chứ.

Nghe đượcCTK4 giaWprtng hồCTK4 đWprtàm luậCTK4n vCTK4ề võWprt Wprtlâm tứWprt đạDZtKi mỹsMBk nam, nànWprtg thựiSvCc sựiSvC sMBkmuốn cười.DZtK ViSvCận khíCTK4 nWprtàng làCTK4 sMBkvận khíWprt gCTK4ì tWprthế DZtKnày? GảDZtK DZtKcho đệCTK4 CTK4tứ msMBkỹ nWprtam làm iSvCvợ, cùCTK4ng đCTK4ệ sMBktam mỹWprt niSvCam Wprtlàm piSvChu tiSvChê tCTK4hật sMBksự, thâCTK4n pCTK4hận hiệniSvC CTK4nay còWprtn lCTK4à “vị hônDZtK thê”CTK4 củaiSvC iSvCđệ sMBknhị mỹiSvC namCTK4, nếuWprt nhưWprt nhữiSvCng DZtKnữ tCTK4ử sMBkkhác biếtDZtK đượcsMBk nàniSvCg đàoiSvC hDZtKoa DZtKnhư vậy, Wprtnhất địnhDZtK đốCTK4 kịDZtK chếtiSvC nàng.

Bạch MạniSvC ĐiệpCTK4 đWprtứng ởiSvC ngDZtKoài CTK4cửa, dDZtKo dCTK4ự kCTK4hông biếsMBkt có nDZtKên vàiSvCo hsMBkay khCTK4ông. ĐộtsMBk nhDZtKiên nghsMBke thWprtấy ngsMBkười nóCTK4i, “MauDZtK xeCTK4m đsMBki, TốnDZtKg PWprthù CTK4Dung, Tống giiSvCa trsMBkang tớiCTK4 rồiSvCi.” TDZtKiếp Wprtđó, cóDZtK sMBkgia đinhDZtK CTK4đi tCTK4ới “dẹpDZtK đưsMBkờng”, BạiSvCch MạiSvCn Điệp sMBkđương nhiênDZtK cũDZtKng bịDZtK “dCTK4ẹp” siSvCang mộtsMBk bên.

Bạch WprtMạn ĐiệWprtp khẽiSvC liếcsMBk mắiSvCt vềDZtK tiêiSvCu Wprtđiểm củaiSvC tấCTK4t cWprtả mọi ngưCTK4ời –CTK4 mộtWprt cDZtKhiếc sMBkxe ngựaCTK4 iSvCxa hWprtoa. TừCTK4 trêDZtKn sMBkxe niSvCgựa, dẫWprtn Wprtđầu làsMBk iSvCmột CTK4nam tCTK4ử iSvCtuổi còn rấiSvCt trẻ,sMBk tisMBkếp đóCTK4 lDZtKà mộtWprt nWprtữ nhDZtKân maWprtng thaiDZtK, DZtKđi Wprtsau sMBkcòn cóiSvC mWprtột DZtKvị nữCTK4 CTK4tử áoCTK4 lam, đầuDZtK độisMBk mũWprt cWprthe mặt.Wprt DZtKVị áosMBk lCTK4am nDZtKữ sMBktử sMBkkia vsMBkừa CTK4xuất hiWprtện, ánhiSvC iSvCmắt mCTK4ọi người tấtCTK4 cảsMBk CTK4đều đổsMBk dồsMBkn vềCTK4 CTK4phía nàngWprt. NCTK4àng hẳDZtKn ciSvChính liSvCà TốngsMBk CTK4Phu DusMBkng màiSvC mDZtKọi ngườiiSvC đã nsMBkói, trướcWprt tiiSvCên iSvCkhông cDZtKần bàDZtKn tớisMBk nCTK4àng diệnDZtK mạDZtKo thếDZtK nàiSvCo, chỉWprt sMBknhìn vócCTK4 người uyểsMBkn ciSvChuyển đDZtKã đủiSvC sMBkcho mCTK4ọi ngườiCTK4 Wprtmơ ước.Wprt PhươngiSvC ChấnDZtK WprtHiên thWprtật liSvCà tWprtốt sốCTK4, người ngDZtKười đềCTK4u musMBkốn gảiSvC cDZtKho hắniSvC. BạchDZtK MạnDZtK ĐiệpiSvC iSvCkhông Wprtcó hứngDZtK Wprtthú sMBknhìn, hDZtKiếu kDZtKỳ quDZtKan sát khắpDZtK sMBknơi. LDZtKoại DZtKkhí DZtKthế nDZtKày csMBkùng iSvCvõ lâmDZtK đạiiSvC hDZtKội cũniSvCg CTK4không sMBkkhác biệsMBkt lắm chứ?

Tống sMBkPhù DungWprt, TốnWprtg giDZtKa tranCTK4g tisMBkểu thCTK4ư, ngườiCTK4 xưnDZtKg biệt hiệDZtKu CTK4Phù DDZtKung kiiSvCếm. NgiSvChe thấysMBk tênDZtK TốnCTK4g PhùWprt DungiSvC, nàngCTK4 tsMBkheo bCTK4ản CTK4năng nhớ được.

Người xuốngsMBk xiSvCe DZtKcúi ciSvCùng lDZtKà mộtWprt iSvCvị hWprtoa pCTK4hục lãoWprt giCTK4ả trên dướiWprt 5CTK40 tCTK4uổi. HắnsMBk tựaDZtK hồiSvC DZtKcàng hiSvCấp CTK4dẫn CTK4người sMBkkhác hơiSvCn TốCTK4ng PsMBkhù DZtKDung, DZtKánh mắt củaDZtK tấtCTK4 cảiSvC DZtKmọi ngDZtKười đsMBkều miSvCang theiSvCo sCTK4ùng básMBki, đWprtổ dồniSvC vềsMBk lãoCTK4. BạchCTK4 MạniSvC Điệp cũsMBkng khsMBkông ngoạiiSvC Wprtlệ, hsMBkiếu kDZtKỳ qusMBkan sWprtát DZtKlão, hiSvCẳn làsMBk mộtDZtK vDZtKị võsMBk lâsMBkm tiềnsMBk bối?

Hắn rấtsMBk ciSvCó phoDZtKng gậWprtt đầuCTK4 mỉmiSvC cWprtười nhiSvCìn mọiCTK4 người,DZtK đếCTK4n khi nhDZtKìn thấWprty sMBkBạch MạCTK4n ĐiệWprtp, dWprtáng tươCTK4i cườiWprt DZtKcư CTK4có csMBkhút cứngCTK4 đờ,CTK4 ngơDZtK ngWprtác nhìn CTK4 nàng. BạchCTK4 CTK4Mạn ĐiSvCiệp nhìDZtKn ngCTK4ó xunsMBkg quanhiSvC, xáWprtc đDZtKịnh lãoiSvC CTK4đang nCTK4hìn nàngWprt, nàsMBkng mCTK4ỉm cười DZtKđáp lạisMBk lãWprto mộtsMBk cáiiSvC, hiSvCai tasMBky iSvCôm trưsMBkớc iSvCngực, saWprtu đWprtó lạiWprt iSvCnhìn đWprti cDZtKhỗ khác.

“Cha…” TốngWprt PhùiSvC DDZtKung kéoWprt ksMBkéo sMBky phụDZtKc củaWprt hắn.

Vị DZtKlão gCTK4ia đó,CTK4 cũngCTK4 Wprtchính iSvClà TiSvCống Wprtgia traWprtng traCTK4ng chủ, TốngDZtK WprtCảnh Nhân,DZtK mDZtKau chCTK4óng hoàiSvCn hồn.sMBk “VàiSvCo tsMBkhôi.” QsMBkuá giốiSvCng, trêDZtKn CTK4đời cưCTK4 iSvCnhiên lại cóCTK4 CTK4hai sMBkngười giốiSvCng nhaCTK4u nDZtKhư vậyWprt. NếuCTK4 khôWprtng phWprtải tDZtKừng tậWprtn mDZtKắt Wprtthấy nàWprtng đã chết,sMBk hắnCTK4 nWprthất đDZtKịnh cWprtho rằngCTK4 ngườisMBk đứngiSvC tDZtKrước mặiSvCt chíCTK4nh lsMBkà nàng.DZtK NàngCTK4 đãiSvC DZtKchết, thật sựCTK4 đãWprt chết.

Khách CTK4quý tiếniSvC vàoiSvC tiSvCrong, BạchsMBk MạnWprt ĐiệpiSvC cũniSvCg tCTK4heo vào. MớisMBk vừaDZtK DZtKđi đWprtược CTK4hai CTK4bước, Wprtliền cóCTK4 mộtDZtK bCTK4àn sMBktay nWprthỏ sMBkbé túCTK4m lấyCTK4 iSvCy pDZtKhục csMBkủa nàniSvCg. Nàng cDZtKúi đầuiSvC, mộiSvCt cásMBki đầsMBku từDZtK pWprthía iSvCsau sMBkchui raCTK4, iSvCvui vẻsMBk CTK4cười nói,sMBk “TsMBkiểu thư,DZtK ngài rốtsMBk csMBkuộc cũngCTK4 tớisMBk rồi.”

“Sao DZtKngươi sMBklại ởWprt chỗCTK4 nàyiSvC?” NữDZtK iSvCtử Wprtkéo CTK4y phụDZtKc nsMBkàng, đương nhCTK4iên chínDZtKh iSvClà LWprtưu Ly.

Lưu LDZtKy đứngDZtK lên,iSvC cunCTK4g kísMBknh nósMBki, iSvC“Hồi tiểuWprt thưsMBk, nôsMBk tWprtỳ phụng mệniSvCh sMBktam tsMBkiểu thưDZtK đếDZtKn PhWprtương gsMBkia chờsMBk Wprtngài. ThDZtKế nDZtKhưng Wprtmấy têCTK4n giDZtKữ cDZtKửa Phương giDZtKa CTK4nói ởsMBk đDZtKây DZtKkhông csMBkó vịCTK4 hàsMBko DZtKnhân nDZtKào nDZtKhư vDZtKậy, LưuWprt sMBkLy khôniSvCg iSvCdám sMBktự tiện Wprt rời điDZtK, khôngDZtK csMBkòn cáchWprt DZtKnào khsMBkác hCTK4ơn làCTK4 ngồsMBki ởiSvC đCTK4ây chờ.”CTK4 NàCTK4ng đãDZtK CTK4ở đâyDZtK hơCTK4n mười CTK4 ngày, sMBknếu tiểusMBk thưiSvC màsMBk cDZtKòn kCTK4hông xuấtDZtK hiệWprtn, nàiSvCng Wprtđành phDZtKải trởiSvC vềiSvC tsMBkiếp nhận iSvCnghiêm DZtKphạt củaWprt taCTK4m tiểDZtKu thư.

Bạch MCTK4ạn ĐiiSvCệp cườiWprt tiSvChần bDZtKí, “TaiSvC dùnsMBkg iSvCtên giảDZtK BCTK4ạch Ngâm, hơniSvC nữWprta iSvCta mWprtấy ngCTK4ày naDZtKy cũnWprtg kDZtKhông iSvCở iSvCchỗ nWprtày, Wprtngươi đWprtương nhiCTK4ên khôngDZtK tìm được.”

“Tiểu thư,CTK4 iSvCngài Wprtkhông phảisMBk csMBkũng Wprtmuốn CTK4tham sMBktuyển chứ?” TiểsMBku thưDZtK đãWprt thànCTK4h CTK4thân iSvCrồi mà,Wprt CTK4hơn sMBknữa cWprtòn nsMBkghe DZtKtam tiểiSvCu thưDZtK nCTK4ói tiểuCTK4 DZtKthư có bệnhWprt, quêiSvCn DZtKmất vsMBkõ côsMBkng, ciSvCòn sMBkcó thểiSvC tsMBkham dựDZtK sao?

“Không.” BạchiSvC DZtKMạn iSvCĐiệp khiCTK4nh thưDZtKờng nóiWprt, “Không thích.”iSvC PhươCTK4ng CTK4gia iSvCcho riSvCằng iSvCnữ tửCTK4 Wprttrong Wprtthiên hạWprt đềWprtu khátiSvC khiSvCao nịCTK4nh bWprtợ PWprthương gia saDZtKo? CTK4Bạch MạWprtn ĐiCTK4ệp nàniSvCg khiSvCông cần.

“Tiểu thDZtKư, ngiSvChe nóiSvCi ngàWprti bịiSvC bệnhWprt?” NghCTK4e sMBknói Wprttiểu thư iSvC bị bệnh,iSvC LsMBkưu LCTK4y sMBknàng tDZtKức đếnDZtK miSvCuốn cCTK4hết, hơnCTK4 nữaiSvC ciSvCòn bịiSvC tDZtKam tiểusMBk thưWprt khépDZtK tộsMBki sMBkhộ chủ sMBkvô năiSvCng màsMBk nWprtghiêm phạt,iSvC thậtDZtK lCTK4à oCTK4an uổWprtng DZtKcho nàng.

“Đúng vậy,Wprt DZtKbất CTK4quá hiDZtKện giSvCiờ đãiSvC cóiSvC khởiiSvC sách.Wprt Cũng khDZtKông biếtDZtK xảWprty rCTK4a chuyệnCTK4 gì,sMBk rấtDZtK kDZtKhó nóiSvCi rõCTK4 CTK4với ngươWprti. ĐsMBki, chúsMBkng tiSvCa vàiSvCo trosMBkng.” Nói DZtKnàng mDZtKất trsMBkí nhớiSvC? LưsMBku CTK4Ly tiDZtKn sao?

“Tại siSvCao phảDZtKi vào.Wprt” LưuWprt iSvCLy vsMBkẻ mặtCTK4 khônsMBkg đDZtKược thích thú.

“Ngu ngốc,iSvC iSvCta cùngWprt PhươngDZtK CWprthấn HiêWprtn cóWprt mộtsMBk gisMBkao dịch,iSvC ta vCTK4ào hỏiDZtK CTK4hắn ĐôngCTK4 CTK4Phương VWprtũ ởWprt đâu.iSvC” sMBkNếu sMBkkhông phDZtKải vWprtì tìsMBkm đượiSvCc LưCTK4u LCTK4y vàCTK4 vì tWprthù lasMBko CTK4của tDZtKrận giaDZtKo dịchsMBk DZtKnày, nànsMBkg Wprtthật sựiSvC kDZtKhông muốnDZtK sMBktrở về.

“Tiểu thưWprt, DZtKtam tiểuCTK4 thưDZtK CTK4đã dùiSvCng biSvCồ Wprtcâu đưasMBk tiiSvCn đến ThiWprtên CơiSvC cáCTK4c, sMBkmua tisMBkn vềiSvC ĐôWprtng sMBkPhương Vũ,CTK4 chỉWprt cầniSvC cWprtó tiDZtKn tứDZtKc, sMBklập tDZtKức bWprtáo vớiCTK4 tiểu iSvCthư.” TCTK4hiên CơCTK4 sMBkcác chínhsMBk lCTK4à tiSvChám CTK4tử iSvCtư, cCTK4huyên miSvCua bániSvC tiWprtn Wprttức. TiSvChiên Cơ cácsMBk sángWprt DZtKlập sMBkhơn trămWprt nămiSvC, mạngCTK4 CTK4lưới tìnhWprt báWprto CTK4trải rộnCTK4g csMBkả nước,iSvC khWprtông cósMBk tinDZtK tức niSvCào liSvCà khônsMBkg tsMBkhu thậpiSvC đưCTK4ợc, cWprtàng khôngCTK4 CTK4bán tiDZtKn tứcWprt DZtKgiả. CiSvCó ThiêsMBkn CơWprt Wprtcác hỗ triSvCợ, chsMBkỉ cầnCTK4 ĐônDZtKg PhCTK4ương VDZtKũ iSvClộ diệsMBkn, tuysMBkệt đốisMBk Wprtcó thểDZtK bắDZtKt Wprtđược hắn.

“Có ThiênWprt iSvCCơ cáDZtKc hỗiSvC trợiSvC, CTK4ta DZtKcó thểsMBk sMBkyên tâDZtKm rồiSvCi, DZtKthế nhưng tWprta cCTK4ó vàiiSvC DZtKlời muốnsMBk sMBknói vớiWprt PhươngiSvC ChCTK4ấn HiênDZtK.” NgWprthe CTK4Lưu DZtKLy nóCTK4i DZtKđến Thiên DZtKCơ cácWprt, tấtiSvC cảDZtK iSvCtư liệusMBk vềCTK4 ThiSvCiên CTK4Cơ cDZtKác bỗnWprtg nhiênDZtK sMBkxuất hDZtKiện tiSvCrong đCTK4ầu CTK4nàng. DZtKRất nhiều ngDZtKười ciSvCùng vsMBkiệc nàngCTK4 sMBknhớ rấiSvCt CTK4rõ, cDZtKhỉ Wprtcần xuWprtất hiệDZtKn trướcDZtK Wprtmắt nànsMBkg, DZtKhoặc là từngsMBk nsMBkghe nóiiSvC đến,CTK4 nàDZtKng CTK4đều sMBkcó thểiSvC DZtKnhớ lạiiSvC. MớiWprt DZtKđây thôi,sMBk BạchiSvC MạDZtKn iSvCĐiệp ciSvCòn không pháCTK4t hiệnsMBk riSvCa CTK4hiện tưsMBkợng Wprtkỳ quáisMBk này.

“Tiểu thư…iSvC khônDZtKg phảCTK4i iSvClà CTK4ngài thíchiSvC hắnWprt chứ?”DZtK NDZtKghe tam tiểiSvCu iSvCthư nóisMBk tiểWprtu thDZtKư iSvCở CTK4cùng mộtDZtK chiSvCỗ vớiCTK4 PhươngDZtK ChấnCTK4 HiSvCiên, chẳngsMBk lsMBkẽ là…

Bạch MạnWprt ĐiệpCTK4 néDZtKm Wprtcho nàngDZtK mộtWprt CTK4cái trừngWprt mắtiSvC, “ĐisMBk chếtiSvC đi, tsMBka mWprtới khônsMBkg thWprtèm thísMBkch iSvChọ PhDZtKương điSvCó.” TroWprtng liSvCòng iSvCnàng lạWprti bổWprt thWprtêm mCTK4ột câu, sMBkmuốn tDZtKhích cũCTK4ng CTK4thích DZtKSáo NWprtgọc iSvCCông Tử.

“Vậy làsMBk iSvCtốt rồisMBk.” iSvCCái têniSvC họsMBk PhươnWprtg kWprtia CTK4thật ssMBkự có điểCTK4m kDZtKhông xứngsMBk vCTK4ới tiiSvCểu tWprthư nhàiSvC nàng.

Vào đếnsMBk PhươngDZtK giaDZtK, lsMBkập tứcCTK4 csMBkó iSvCnha sMBkhoàn aCTK4n Wprtbài sương CTK4phòng cCTK4ho cácCTK4 nsMBkàng Wprtnghỉ ngơi.DZtK BạDZtKch MạWprtn ĐiDZtKệp cũsMBkng khônCTK4g trựcDZtK tiCTK4ếp Wprtđề xuấtsMBk muốWprtn gặp PDZtKhương WprtChấn HiêsMBkn, niSvCàng bisMBkết CTK4kẻ DZtKmuốn sMBkgặp hắiSvCn nhiềuWprt lắiSvCm, nếuDZtK nWprthư nàngWprt cũngsMBk muốn iSvCđi gặpsMBk hắiSvCn, ngườCTK4i hầuWprt Wprtnhất địnhWprt chCTK4o rằnWprtg nàsMBkng cCTK4ũng giốnsMBkg nhưWprt nhDZtKững DZtKnữ nhân khác,sMBk CTK4tùy tiDZtKện tCTK4ìm mộsMBkt líDZtK CTK4do thoáiWprt tháciSvC điSvCi. MọiDZtK ngiSvCười Wprtở PhưsMBkơng giiSvCa DZtKđều lWprtà mắt cWprthó nhìnCTK4 sMBkngười Wprtthấp, iSvCngười hầuCTK4 khẳnDZtKg đWprtịnh CTK4cũng khôniSvCg tCTK4ốt đượcCTK4 iSvCbao nsMBkhiêu. ThCTK4ay vì chCTK4ịu nhục,sMBk thôiWprt thCTK4ì iSvCthức thCTK4ời mộWprtt chútDZtK, bCTK4uổi tốiWprt tWprtự mìnhWprt điWprt tìm.