Chúa tể những chiếc nhẫn (Quyển 1) - Chương 21 Phần 3

Đội Đồng Hành nghỉ ngơi một lúc, trôi xuôi theo dòng nước chảy vào giữa hồ. Họ ăn một ít thức ăn, và rồi họ lại nắm lấy mái chèo và vội vã tiếp tục hành trình. Sườn của những ngọn đồi tây trải bóng đen, và Mặt Trời trở nên tròn và đỏ. Những vì sao tỏa sáng đó đây. Ba đỉnh núi lờ mờ phía trước họ, mờ ảo trong ánh chạng vạng. Rauros đang gầm lên những tiếng động kinh hồn. Đêm đã trải xuống trên dòng nước chảy khi những hành nhân cuối cùng cũng đến được dưới bóng của những ngọn đồi.

Ngày thứ mười của cuộc hành trình đã trôi qua. Miền Đất Hoang Dã Hơn đã ở phía sau họ. Họ không thể đi nữa mà không lựa chọn giữa đường đông và đường tây. Chặng cuối của Nhiệm Vụ đang ở phía trước họ.

Chương XXII

Tình bằng hữu tan vỡ

Aragorn dẫn họ đi về phía phải của Dòng Sông. Nằm trên sườn tây của nó, dưới bóng đêm của Tol Brandir là một vùng cỏ xanh chảy xuống vùng nước nằm dưới chân của Amon Hen. Đằng sau nó một ngọn đồi phủ đầy cây cối thoai thoải nhô lên, và cây mọc lan ra phía tây vòng qua bờ hồ. Một con suối nhỏ chảy xuống nuôi sống rừng cỏ.

"Chúng ta sẽ nghỉ ở đây vào tối nay," Aragorn nói. "Đây chính là bãi cỏ Parth Galen: một nơi rất đẹp vào những ngày hè xa xưa. Chúng ta hãy hi vọng là đêm nay sẽ không có ma quỷ nào đến đây."

Họ kéo thuyền lên bờ xanh, và họ dựng trại cạnh chúng. Họ cử người đứng canh, nhưng chẳng hề có dấu hiệu hay âm thanh nào về kẻ thù của họ. Nếu Gollum vẫn âm mưu theo dấu họ, thì vẫn không thể thấy hay nghe được hắn. Tuy nhiên khi đêm xuống thì Aragorn trở nên rất bồn chồn, ông thường bứt rứt và bừng tĩnh trong giấc ngủ. Được vài giờ thì ông thức dậy và đi đến chỗ Frodo, người đang trong phiên gác.

"Vì sao mà ông thức dậy chứ?" Frodo hỏi. "Đâu phải phiên gác của ông."

"Tôi không biết," Aragorn trả lời; "nhưng một bóng đen và một mối đe dọa đang lớn dần trong giấc ngủ của tôi. Có lẽ nên rút thanh gươm của anh ra."

"Vì sao?" Frodo nói. "Có kẻ thù ở sát bên à?"

"Chúng ta hãy xem thanh Chích nói gì?" Aragorn trả lời.

Frodo liền rút thanh gươm Elf của ông ra khỏi vỏ. Trước sự hoảng hốt của ông, lưỡi gươm sáng lên lờ mờ trong bóng đêm. "Orc!" ông nói. "Không gần lắm, nhưng có vẻ như cũng khá gần."

"Ta sợ là như thế," Aragorn nói.. "Nhưng có thể bọn chúng vẫn chưa đến bên bờ Dòng Sông. Ánh sáng của thanh Chích còn yếu lắm, và có thể điều mà nó chỉ ra không có gì hơn việc có vài tên gián điệp của Mordor đang lảng vảng ở bên bờ dốc Amon Lhaw. Trước đây tôi chưa bao giờ nghe về bọn Orcs trên Amon Hen. Nhưng ai biết được là điều gì có thể xảy ra trong những ngày này, bây giờ thì Minas Tirith không còn bảo đảm an toàn cho những lối đi của Anduin nữa. Chúng ta phải đi thật cảnh giác vào ngày mai."

Rồi ban mai đến như lửa và khói. Thấp ở phía Đông là những dãy mây đen nhìn giống như những làn khói bốc lên từ một đám cháy lớn. Mặt trời lên tỏa sáng từ phía sau chúng với những vầng lửa đỏ âm u; nhưng rồi nó sớm vượt lên chúng trong một bầu trời quang đãng. Đỉnh của Tol Brandir phủ đầy vàng. Frodo liếc ra phía đông và nhìn chằm chằm vào hòn đảo cao. Cạnh của nó được nâng lên cao khỏi dòng nước chảy. Những vách đá cao phía trên đầy cây mọc, cây này mọc trên cây khác; và trên chúng là bền mặt xám của một vách đá không thể leo lên đến được, được bao phủ bởi một vòng đá xoắn ốc khổng lồ. Có rất nhiều chim chóc lượn vòng quanh nó, nhưng không thể thấy được những dấu hiệu gì về những sự sống khác.

Khi họ ăn xong, Aragorn gọi cả Đội Đồng Hành lại. "Cuối cùng đã đến ngày này," ông nói: "ngày của lựa chọn mà chúng ta đã trì hoãn lại khá lâu. Điều gì đã hình thành trong Đội Đồng Hành chúng ta sau khi đã đi xa đến đây trong tình bằng hữu? Chúng ta sẽ rẽ về phía tây với Boromir và tham gia cuộc chiến ở Gondor; hay là rẽ về phía đông với Sợ Hãi và Bóng Tối; hay là chúng ta phá vỡ tình bằng hữu và mỗi người sẽ đi một con đường mà người đó chọn? Dù làm gì đi nữa thì chúng ta cũng phải làm sớm. Chúng ta không thể dừng lại lâu ở đây. Kẻ thù đang ở bờ tây, chúng ta đã biết thế; nhưng tôi sợ là bọn Orc có thể đã ở bên bờ nước rồi."

Có một khoảng im lặng dài, và không ai nói hay cử động cả.

"Được rồi, Frodo," cuối cùng Aragorn nói. "Tôi sợ là gánh nặng bây giờ đang đặt lên vai anh. Anh là Người Mang Chiếc Nhẫn được Hội đồng chỉ định. Anh có thể đơn độc lựa chọn đường đi của mình. Tôi không thể khuyên anh về vấn đề này được. Tôi không phải là Gandalf, và cho dù tôi đã cố đóng vai trò của ông ấy, tôi cũng không thể biết được ông ấy đã dự định hay hi vọng gì vào lúc này, nếu thật sự ông ấy có dự định hay hi vọng. gì. Điều khả dĩ nhất có vẻ như là nếu ông ấy có ở đây thì vẫn đợi sự lựa chọn của anh. Đó là số phận của anh."

Frodo không trả lời ngay. Rồi ông nói thật chậm. "Tôi biết rằng cần phải nhanh chóng, nhưng tôi không thể lựa chọn được. Gánh nặng quá nặng. Hãy cho tôi một giờ, và tôi sẽ nói! Hãy để tôi một mình!"

Aragorn nhìn ông với vẻ cảm thông sâu sắc. "Được lắm, Frodo con trai của Drogo," ông nói. "Anh sẽ có một giờ, và anh sẽ ở một mình. Chúng ta sẽ ở lại đây một lúc. Nhưng đừng đi xa quá khỏi tầm gọi."

Frodo ngồi một lúc, đầu cúi xuống. Sam vẫn đang rất chăm chú quan sát chủ mình, lắc đầu và lẩm bẩm: "Rõ ràng như một ngọn giáo, nhưng nếu Sam nói lên ý mình vào lúc này thì chưa tốt."

Lúc này Frodo đã đứng dậy và đi dạo quanh; và Sam thấy rằng trong khi những người khác đã tản đi và không nhìn về ông, thì đôi mắt của Boromir vẫn theo dõi Frodo đầy chăm chú, cho đến khi ông khuất ra khỏi tầm nhìn vào những hàng cây ở chân Amon Hen.

Lang thang không mục đích trong rừng, Frodo thấy rằng chân ông đang dẫn ông lên những bờ dốc trên đồi. Ông đi theo lối mòn, là một tàn tích thoái hoá của một con đường lớn vào ngày xưa. Những bậc đá đã được đẽo gọt trên nó, nhưng bây giờ thì chúng đã vỡ vụn và mòn đi, và bị ngăn ra bởi rễ cây. Ông leo lên một lúc, không quan tâm đến mình đang đi đâu, cho đến khi ông đến một vùng cỏ. Những cây thanh hương trà đang mọc quanh nó, và ở giữa màn sương là một vùng đá rộng bằng phẳng. Bãi cỏ nhỏ phía trên trải dài ra phía Đông và được phủ đầy nắng sớm. Frodo dừng lại, nhìn quanh Dòng Sông nằm xa phía dưới ông, dẫn đến Tol Brandir và bầy chim chóc đang lượn quanh trong cái vịnh vĩ đại của khoảng không nằm giữa ông và hòn đảo không dấu chân người. Tiếng vọng của Rauros vẫn gầm vang lẫn lộn từ một khoảng không sâu thẳm.

Ông ngồi trên bờ đá và chống tay lên cằm, nhìn về phía tây nhưng mắt ông chẳng thấy gì nhiều. Tất cả những gì xảy ra từ khi Bilbo rời khỏi Quận đang băng qua tâm trí ông, ông nhớ lại tất cả những gì mà ông có thể nhớ từ lời của Gandalf. Thời gian trôi đi, và ông vẫn không đến gần hơn được với một lựa chọn nào.

Thình lình ông bừng tĩnh khỏi những ý nghĩ của mình: ông chợt cảm thấy một cảm giác lạ lùng rằng có cái gì đó sau lưng mình, một đôi mắt không thân thiện đang ngắm nhìn ông. Ông bật dậy và quay phắt lại, nhưng tất cả những gì ông thấy trước sự ngạc nhiên của mình là Boromir, với một khuôn mặt đang mỉm cười và vui vẻ.

"Tôi sợ cho anh, Frodo ạ," ông nói, tiến tới phía trước. "Nếu Aragorn nói đúng và bọn Orcs đang đến gần, thì không ai trong số chúng ta đi một mình được, và anh thì yếu hơn tất cả: có rất nhiều thứ phụ thuộc vào anh. Và tim tôi cũng nặng trĩu. Tôi có thể ở lại đây và nói một chút không, vì tôi đã tìm thấy anh? Nó sẽ làm tôi thấy thoải mái hơn. Có nhiều thứ ngoài kia, và tất cả những ý kiến đã trở thành những cuộc tranh cãi không có đoạn kết. Nhưng hai người cùng với nhau có thể tìm thấy những ý khôn ngoan."

"Ông thật tử tế," Frodo trả lời. "Nhưng tôi không nghĩ là có bất kỳ ý kiến nào giúp được tôi. Vì tôi biết tôi nên làm gì, nhưng tôi sợ làm nó, Boromir ạ: sợ."

Boromir đứng lặng yên. Rauros vẫn gầm vang không dứt. Gió xào xạc trong những càng cây. Frodo rùng mình.

Thình lình Boromir bước đến và ngồi cạnh ông. "Anh có chắc là anh không lo sợ một cách không cần thiết không?" ông nói. "Tôi muốn giúp anh. Anh cần lời khuyên trong lựa chọn khó khăn của mình. Anh sẽ không cần lời khuyên của tôi à?"

"Tôi nghĩ là tôi đã biết ông sẽ cho tôi lời khuyên nào, Boromir ạ," Frodo nói. "Và nó cũng giống như sự suy xát nhưng để cảnh báo trong tim tôi."

"Cảnh báo? Cảnh báo chống lại cái gì?" Boromir lạnh lùng hỏi.

"Chống lại sự trì hoãn. Chống lại con đường có vẻ như dễ dàng hơn. Chống lại sự từ chối gánh nặng trên vai mình. Chống lại, vâng, nếu như phải nói, chống lại việc tin vào sức mạnh và sự thật của Con Người."

"Nhưng cái sức mạnh ấy đã bảo vệ anh từ lâu từ khi ra anh ra xa khỏi cái làng nhỏ bé của anh, dù anh biết hay không."

"Tôi không nghi ngờ giá trị của những người các anh. Nhưng thế giới đang thay đổi. Những bức tường của Minas Tirith có thể rất vững chãi, nhưng chúng không đủ mạnh. Nếu chúng đổ xuống thì sao?"

"Chúng tôi sẽ ngã xuống đầy can đảm trong chiến đấu. Nhưng vẫn còn hi vọng là chúng tôi sẽ không ngã xuống."

"Không có hi vọng trong khi Chiếc Nhẫn vẫn còn tồn tại," Frodo nói.

"A! Chiếc Nhẫn!" Boromir nói, mắt ông lóe lên. "Chiếc Nhẫn! Việc chúng phải chịu đựng nhiều sợ hãi và nghi ngờ như thế cho một vật nhỏ bé như vậy không phải là một số phận kỳ lạ sao? Một vật nhỏ như thế! Và tôi đã chỉ mới nhìn qua nó một thoáng trong Ngôi Nhà của Elrond. Tôi có thể thấy nó lần nữa không?"

Frodo nhìn lên. Tim ông đột ngột trở nên lạnh giá. Ông thấy một ánh sáng kỳ lạ trong ánh mắt của Boromir, trong khi mặt ông vẫn vui tươi và thân thiện. "Tốt nhất là nên giấu kín nó," ông trả lời.

"Tùy ông, tôi không quan tâm," Boromir nói. "Nhưng tôi không thể thậm chí là chỉ nói về nó sao? Vì có vẻ như ông chỉ nghĩ đến quyền lực của nó trong tay Kẻ Thù: về những hiệu ứng ma quỷ của nó chứ không phải về những điều tốt của nó. Thế giới có thể thay đổi, anh đã nói thế. Minas Tirith sẽ sụp đổ nếu như Chiếc Nhẫn vẫn còn. Nhưng vì sao? Chắc chắc là thế, nếu Chiếc Nhẫn ở cùng với Kẻ Thù. Nhưng vì sao, nếu như nó ở cùng với chúng ta?"

"Ông không có mặt ở Hội Đồng sao?" Frodo trả lời. "Bởi vì chúng ta không thể dùng nó, và những ai dùng nó rồi sẽ biến thành ma quỷ."

Boromirr đứng dậy và đi tới đi lui đầy sốt ruột. "Anh cứ tiếp tục như thế," ông gào lên. "Gandalf, Elrond - tất cả những người đó dạy anh nói thế. Bản thân họ có thể đúng. Những người Elves, nửa Elves và các phù thủy ấy, họ có thể rồi sẽ gặp bất hạnh. Tôi vẫn thường nghi ngờ không biết là họ có thật sự thông thái và hoàn toàn không nhút nhát hay không. Nhưng mỗi người đều có những suy nghĩ riêng. Con Người thì trung thực, và họ sẽ không lầm lạc. Chúng tôi, những người con của Minas Tirith vẫn luôn trung thành qua bao năm tháng thử thách. Chúng tôi không ước muốn quyền lực của những lãnh chúa phù thủy, chỉ cần có sức mạnh để bảo vệ chính mình, chỉ sức mạnh mà thôi. Và hãy xem này, cơ hội đã mang ra ánh sáng cái mà chúng tôi cần - Sức Mạnh Quyền Lực. Đó là một món quà, tôi cho là thế; món quà cho những kẻ thù của Mordor. Không dùng đến nó thì thật là điên khùng, hãy dùng quyền lực của Kẻ Thù để chống lại chính hắn. Không sợ hãi, không thương xót, chỉ cần những điều đó để đạt đến thắng lợi. Một chiến binh có thể làm gì trong giờ này, một lãnh đạo vĩ đại ư? Aragorn có thể làm gì? Nếu như ông ta từ chối, vì sao không thể là Brrm? Chiếc Nhẫn có thể tôi sức mạnh Ra Lệnh. Tôi sẽ đẩy lùi đạo quân Mordor, và tất cả mọi người sẽ tập hợp dưới lá cờ của tôi!"

Boromir sải bước đi đi lại lại,nói mỗi lúc một lớn hơn: Ông gần như cảm thấy quên bẵng Frodo, trong khi ông mãi nói về những bức tường thành và vũ khí, về sự tập trung lực lượng; và ông vẽ ra những kế hoạch về những đội đồng minh vĩ đại và những chiến thắng rực rỡ sẽ có; và ông sẽ đánh bại Mordor, và bản thân mình sẽ trở thành một vì vua vĩ đại, nhân đức và thông thái. Thình lình ông dừng lại và vung tay.

"Và họ nói với chúng tôi rằng hãy ném nó đi!" ông gào lên. "Tôi sẽ không chấp nhận phá hủy nó. Điều này cũng được thôi, nếu như có nguyên nhân nào chỉ ra được bất kỳ hi vọng nào để làm thế. Không có. Chỉ có một kế hoạch được đưa ra với chúng ta là một hafling sẽ mò mẫm đâm đầu vào Mordor và cung cấp cho Kẻ Thù mọi cơ hội để chiếm lại nó cho chính hắn. Điên rồ!"

"Chắc chắn là anh đã thấy rồi chứ, bạn tôi?" ông nói, thình lình quay lại phía Frodo. "Anh nói rằng anh đang sợ. Nếu như vậy, thì người cứng rắn nhất sẽ xin lỗi anh. Nhưng nó chẳng phải thật sự là một cảm giác tốt của anh đối với việc phản kháng sao?"

"Không, tôi sợ," Frodo nói. "Chỉ đơn giản là sợ. Nhưng tôi rất vui khi được nghe ông nói rõ mọi chuyện như thế. Lúc này tâm trí của tôi đã rõ ràng rồi."

"Thế thì anh sẽ đến Minas Tirith chứ?" Boromir kêu lên. Mắt ông sáng lên và mặt ông đầy hăm hở.

"Ông hiểu lầm tôi rồi." Frodo nói.

"Nhưng anh sẽ đến chứ, ít nhất là trong một thời gian chứ?" Boromir khăng khăng. "Thành phố của tôi không xa đây, và từ đấy đến Mordor sẽ chẳng xa hơn đây là bao. Chúng tôi đã ở miền hoang dã từ lâu, và anh sẽ cần đến tin tức về những gì Kẻ Thù đang làm trước khi anh đi. Đi với tôi, Frodo," ông nói. "Anh cần nghỉ ngơi trước khi tiếp tục mạo hiểm, nếu như anh phải làm thế." Ông đặt tay lên vai người hobbit một cách đầy thân thiện; nhưng Frodo cảm thấy bàn tay run lên với một sự kích động lộ rõ. Ông vội bước tránh ra, và mắt ông cẩn trọng nhìn lên Con Người cao lớn, cao gấp đôi ông và mạnh hơn ông nhiều lần.

"Vì sao anh có vẻ kém thân thiện thế?" Boromir nói. "Tôi là một con người thật thà, không phải là một tên trộm hay một kẻ theo dõi. Tôi cần Chiếc Nhẫn của anh: bây giờ thì anh đã biết rồi; nhưng anh có được lời của tôi rằng tôi không muốn giữ nó cho mình. Anh có thể cho tôi ít nhất thử kế hoạch của mình không? Hãy cho tôi mượn chiếc Nhẫn!"

"Không! Không!" Frodo kêu lên. "Hội Đồng đã giao cho tôi giữ nó."

"Đấy tại vì cái ý nghĩ điên rồ là Kẻ Thù sẽ đánh bại chúng ta," Boromir kêu lên. "Điều này làm tôi tức giận biết bao! Ngu ngốc! Ngu ngốc khó bảo! Ngoan cố chạy đến chỗ chết và phá hỏng cơ hội của chúng ta. Nếu như có một người trần nào có quyền có Chiếc Nhẫn, thì đó là con người ở Numeror, chứ không phải Halfling. Nó không phải là của anh trừ phi bởi một cơ hội không may. Nó có thể đã thuộc về tôi. Nó nên thuộc về tôi. Đưa nó cho tôi!"

Frodo không trả lời, nhưng đi về phía đá lớn bằng phẳng đứng giữa họ. "Nào, nào, bạn tôi!" Boromir nói với một giọng nhẹ nhàng. "Vì sao lại giũ bỏ nó? Vì sao không để cho sự nghi ngờ và sự sợ hãi của ông đi khỏi? Anh có thể đổi lỗi cho tôi, nếu anh muốn. Anh có thể nói rằng tôi quá mạnh và đã giật nó khỏi tay anh bằng vũ lực. Tôi tôi quá mạnh với anh, halfling ạ," ông kêu lên, thì thình lình ông nhảy qua tảng đá và nhảy đến Frodo. Khuôn mặt xinh đẹp và vui vẻ của ông đã thay đổi ghê gớm, lửa giận đã bùng lên trong mắt ông.

Frodo tránh sang một bên và lại sau một hòn đá giữa họ. Ông chỉ có thể làm một chuyện: ông run rẩy rút Chiếc nhẫn ra khỏi sợi dây chuyền và vội vã đeo vào ngón tay của mình, ngay khi Boromir lại nhảy về phía ông. Con Người há hốc mồm, nhìn trừng trừng trong một thoáng với vẻ sững sờ, và rồi điên dại chạy xộc đến, tìm kiếm quẩn quanh những vách đá và cây cối.

"Tên lừa đảo khốn khổ!" ông gào lên. "Hãy coi chừng ta! Bây giờ ta đã thấy được tâm địa của mi. Mi sẽ mang Chiếc Nhẫn đến cho Sauron và bán đứng tất cả chúng ta. Mi chỉ đợi cơ hội để bỏ rơi chúng ta trong cơn hoạn nạn. Ta nguyền rủa mi và tất cả bọn hafling, cầu cho bọn mi chết và tăm tối!" Rồi vướng phải một tảng đá, ông ngã xoài ra và nằm úp mặt xuống đất. Ông nằm yên như thế như thể câu nguyền của chính ông đã giáng trúng ông, rồi thình lình ông khóc.

Ông đứng dậy và chùi tay lên mắt để lau những giọt lệ.

"Tôi đã nói gì thế này?" ông gào lên. "Tôi đã làm gì? Frodo, Frodo!" ông gọi to. "Trở lại đi! Tôi lên một cơn điên, nhưng nó qua rồi. Trở lại nào!"

Không có tiếng trả lời. Frodo thậm chí còn không nghe thấy tiếng ông gào. Ông đã ở rất xa, nhảy bừa lên một con đường dẫn lên đỉnh đồi. Sự kinh hoàng và đau khổ làm ông sốc, khuôn mặt giận dữ điên dại với cặp mắt bốc lửa của Boromir vẫn còn trước mặt ông.

Ông nhanh chóng ra khỏi đỉnh Amon Hen một mình, rồi ngừng lại, há hốc mồm để thở. Ông thấy qua màn sương một vòng tròn lớn bằng phẳng, lát bởi những ngọn cờ vĩ đại, và bị bao quanh bởi một khung cảnh chiến trường vỡ vụn; và ở chính giữa, trên bốn cây cột chạm khắp, là một cái ghế cao, được dẫn lên bởi nhiều bậc thang. Ông đi lên đó và ngồi vào cái ghế cổ xưa, cảm thấy như một đứa trẻ đi lạch đang trèo lên ngai vàng của những vì vua núi.

Đầu tiên ông không thể thấy gì nhiều. Ông cảm thấy như thế giới sương mù trong đó chỉ có những bóng đen: Chiếc Nhẫn đang trùm lên ông. Rồi màn sương tan dần ở đó đây và ông thấy nhiều cảnh tượng: nhỏ và rõ ràng như thể chúng ở dưới mắt ông trên một cái bàn, nhưng ở rất xa. Hoàn toàn không có âm thanh, chỉ có những hình ảnh sống động chiếu sáng. Thế giới có vẻ như đang co ngắn lại và chìm vào im lặng. Ông đang ngồi trên Chiếc Ghế Thị Giác, trên đỉnh Amon Hen, Ngọn Đồi Đôi Mắt Con Người ở Numeror. Ở phía đông ông nhìn thấy những vùng đất chưa được thám hiển, những đồng bằng không tên và những khu rừng chưa khám phá. Ông nhìn lên phía bắc, và Dòng Sông Vĩ Đại nằm như một dãi băng bên dưới ông, Ngọn Núi Sương Mù sừng sững nhỏ nhoi và cứng rắn như một hàm răng gãy. Ông nhìn sang phía tây và thấy bãi cỏ Rohan rộng lớn; và Orthanc, ngọn tháp Isengard, nhìn giống như một cọc nhọn màu đen. Ông nhìn xuống phía nam, và ngay dưới chân ông là Dòng Sông Vĩ Đại uốn cong như một làn sóng lung lay và lượn vào những ngọn thác Rauros đổ xuống một vùng hồ tung bọt; một cái cầu vồng tỏa sáng đang chơi vơi trên làn khói. Và ông thấy Ethir Anduin, một vùng châu thổ rộng lớn do Dòng Sông bồi đắp, và vô số những loài chim biển đang lượn vòng như một đám bụi sáng trong ánh mặt trời, và bên dưới chúng là biển màu xanh bạc đang lăn tăn những đợt sóng vô tận.

Nhưng nhìn đâu ông cũng nhìn thấy những dấu hiệu của chiến tranh. Rặng Núi Sương Mù đang nhốn nháo như một tổ kiến: bọn Orcs đang túa ra từ hàng ngàn lỗ thủng. Dưới những cành cây của Mirkwood đầy những dấu vết giao tranh quyết liệt của Elves và Con Người và những con thú gục ngã. Vùng đất của Beornign đang bốc lửa; một đám mây đang phủ trên Moria, khói bốc lên từ biên giới Lurien.

Các kỵ sĩ đang phóng nước đại trên bãi cỏ Rohan; sói đang tràn ra từ Isengard. Từ các bến cảng ở Harad những chiếc thuyền chiến đang ra biển; và vượt khỏi bờ Đông Con Người đang di chuyển không ngừng: những kiếm sĩ, kích sĩ, cung thủ trên mình ngựa, xe ngựa chở các thủ lĩnh và chất nặng hàng hoá. Tất cả quyền lực của Chúa Tể Hắc Ám đang chuyển động. Rồi quay lại sang phía nam ông nhìn thấy Minas Tirith. Nó có vẻ như rất xa, và vô cùng xinh đẹp: những bờ tường thành màu trắng, nhiều ngọn tháp, kiêu hãnh và đẹp đẽ trên đỉnh núi; những bức tường với lỗ châu mai của nó lấp lánh ánh thép, và những ngọn tháp nhỏ của nó đang bừng lên với nhiều lá cờ. Hi vọng lại dâng trong tim ông. Nhưng đối lại với Minas Tirith là một pháo đài khác, to lớn hơn và mạnh mẽ hơn. Đôi mắt u sầu bất đắc dĩ của ông dõi theo hướng đó, về phía đông. Nó băng qua những cây cầu bị hủy hoại ở Osgiliath, cánh cổng đang mở xếch ra của Minas Morgul, và Rặng Núi ma quái, và nó nhìn lên Gorgoroth, thung lũng kinh hoàng của Lãnh Địa Mordor. Bóng tối nằm dưới ánh Mặt Trời. Lửa sáng lên giữa vùng khói. Ngọn Núi Địa Ngục đang bùng cháy và mùi hôi thối nồng nặc đang bốc lên. Rồi cuối cùng cái nhìn của ông chựng lại: từng nối trên tường, lỗ châu mai tiếp lỗ châu mai đen ngòm, mạnh mẽ đến không thể lường được, một ngọn núi thép, cổng bằng thép luyện, ngọn tháp cứng rắn vô cùng, ông đã thấy nó: Barad-dyr, Pháo đài của Sauron. Tất cả hi vọng rời khỏi ông.