Chúa tể những chiếc nhẫn (Quyển 1) - Chương 21 Phần 2

Sau một lúc Aragorn lại dẫn thuyền ngược dòng trở lại. Họ cứ đi theo cảm tính dọc theo bờ nước, cho đến khi họ tìm thấy một cái vịnh nhỏ. Có vài cái cây thấp mọc lên gần bờ nước, và đằng sau họ là một bờ đá nhô cao. Đến đây thì Đội Đồng Hành quyết định ở lại và đợi cho đến bình minh: cố gắng đi tiếp nữa trong bóng đêm là vô ích. Họ không dựng trại và không nhóm lửa, mà để thuyền sát lại, ràng chặt với nhau.

"Cây cung của Galadriel, cánh tay và cặp mắt của Legolas thật tuyệt vời!" Gimli nói, khi ông nhai trệu trạo một mẩu bánh lembas. Thật là một cú bắn vĩ đại trong bóng tối, bạn tôi!"

"Nhưng ai có thể nói được là nó có trúng đích hay không?" Legolas nói.

"Tôi không thể nói," Gimli nói. "Nhưng tôi vui mừng vì bóng tối không còn gần nữa. Tôi hoàn toàn không thích nó. Nó gợi lại trong tôi bóng tối vùng Moria - bóng tối của Balrog," ông kết thúc với một tiếng thì thào.

"Đó không phải là một Balrog," Frodo nói, vẫn còn run với cơn ớn lạnh đang trùm lên ông. "Đó là một cái gì đó còn lạnh lẽo hơn nữa. Tôi nghĩ rằng đó là -" đến đây ông ngừng lại và chìm vào im lặng.

"Anh nghĩ gì thế?" Boromir hăm hở hỏi, nhô ra khỏi cái áo choàng, như thể ông đang cố nhìn vẻ mặt của Frodo.

"Tôi nghĩ - Không, tôi sẽ không nói," Frodo trả lời. "Cho dù nó là gì đi nữa, thì việc nó ngã xuống đã làm kẻ thù của chúng ta mất tinh thần."

"Có vẻ như vậy," Aragorn nói. "Nhưng chúng đang ở đâu, và có bao nhiêu, và chúng sẽ làm gì tiếp theo, chúng ta không biết được. Đêm nay tất cả chúng ta đều không được ngủ! Lúc này bóng tối đang che giấu chúng ta. Nhưng ai có thể nói là ban ngày sẽ hiện ra những gì? Hãy sẵn sàng vũ khí trong tay!"

Sam đặt tay lên chuôi thanh gươm như thể anh đang đếm những ngón tay của mình, và nhìn ngược lên bầu trời. "Lạ thật," anh lầm bầm. "Mặt Trăng giống như ở Quận và và ở Vùng Đất Hoang Dã Hơn, hoặc là nó nên thế. Nhưng hoặc là nó không còn di chuyển nữa, hoặc là tôi hoàn toàn sai lầm. Ngài nhớ không, ngài Frodo, Mặt Trăng đang khuyết khi chúng ta nằm trên cái flet trong cái cây ấy: tôi nghĩ là còn một tuần nữa thì đến kỳ trăng tròn. Và chúng ta đã trải qua một tuần kể từ đêm ấy, khi một Mặt Trăng mới nhô lên mỏng manh như một vết móng, như thể chúng ta chẳng hề ở lại vùng đất người Elves một lúc nào."

"Vâng, tôi có thể nhớ chắc chắn là đã ba đêm, và tôi dường như còn nhớ nhiều thứ nữa, nhưng tôi xin thề là chưa hề trôi qua một tháng tròn. Ai cũng nghĩ là ở đây dường như thời gian không trôi.

"Và có thể đúng là như vậy," Frodo nói. "Trong vùng đất này, có thể là chúng ta đang ở trong một dòng thời gian đã trôi qua từ lâu ở những nơi khác. Ta nghĩ là đến tận khí Mạch Bạc mang chúng ta trở về dòng Anduin thì chúng ta mới trở về với dòng thời gian đang trôi qua trên những mảnh đất trần thế ở Biển Vĩ Đại. Và ta không nhớ đến bất kỳ mặt trăng nào, dù là mới hay cũ, ở Caras Galadhon: chỉ có những vì sao vào ban đêm và mặt trời vào ban ngày."

Legolas cựa quậy trong chiếc thuyền của chàng. "Không, thời gian không về chậm trễ bao giờ," chàng nói; "nhưng mọi vật thay đổi và phát triển ở các vùng đất không giống nhau. Với người Elves thì thế giới chuyển động, và nó chuyển động rất nhanh và rất chậm. Nhanh, bởi vì bản thân họ thay đổi rất ít và tất cả mọi thứ đều lướt qua: đó là nỗi bất hạnh của họ. Chậm, bởi vì họ không đếm những năm tháng trôi qua, chúng không phải dành cho họ. Những năm tháng trôi qua những chỉ là những đợt sóng nhỏ lặp đi lặp lại trong một dòng suối dài thăm thẳm. Nhưng đằng sau Mặt Trời thì cuối cùng tất cả mọi thứ đều có một kết cục."

"Nhưng sự mệt mỏi rất chậm đến ở Lurien," Frodo nói. "Quyền lực của Công Nương tỏa ra tại đấy. Thời gian thật tràn trề tại Caras Galadhon, cho dù chúng có vẻ ngắn ngủi, nơi mà Galadriel đeo chiếc nhẫn của người Elves."

"Đừng nên nói điều đó bên ngoài Lurien, kể cả đối với tôi," Aragorn nói. "Đừng nói gì thêm về nó! Nhưng là thế đấy, Sam, trong vùng đất này anh sẽ mất đi khả năng đếm của mình. Thời gian ở đây trôi qua rất nhanh với chúng ta, cũng như đối với người Elves. Mặt trăng cũ đã qua, và một vầng trăng khuyết mới hiện lên ở thế giới bên ngoài, trong khi chúng ta vẫn kẹt trong đây. Và chiều hôm qua một mặt trăng mới lại xuất hiện. Mùa đông đã đến rất gần rồi. Thời gian trôi đi trên một luồng hi vọng mỏng manh."

Đêm trôi qua lặng lẽ. Không còn nghe thấy tiếng động hay tiếng la hét nào qua mặt nước. Các hành nhân đang nằm co bên nhau trong những chiếc thuyền cảm thấy sự thay đổi của thời tiết. Không khí trở nên ấm hơn và trở nên vô cùng lặng lẽ dưới những đám mây lớn ẩm ướt đang trôi phía trên miền Nam và những bờ biển phía xa. Tiếng Dòng Sông chảy nhanh qua những bờ đá dường như càng lúc càng lớn và càng gần hơn. Các nhánh cây phía trên họ bắt đầu nhỏ nước.

Khi ban ngày xuất hiện thì thế giới chung quanh họ bắt đầu trở nên mềm mại và buồn bã. Bình minh chậm chạp tỏa ra một ánh sáng nhợt nhạt, khuếch tán và xua đi màn đêm. Không còn sương mù trên Dòng Sông, và màn sương trắng cắt qua bờ sông, không thể nhìn thấy những bờ phía xa được nữa.

"Tôi không thể chịu đựng được sương mù," Sam nói; "nhưng có vẻ như điều này là một điều may mắn. Bây giờ thì chúng ta có thể ra đi mà không bị những tên yêu tinh đáng nguyền rủa dòm ngó."

"Có thể là thế," Aragorn nói. "Nhưng lúc này thì khó mà tìm được đường đi trừ phi đợi khi sương mù tan bớt. Và chúng ta phải tìm thấy con đường ấy, nếu chúng ta muốn băng qua Sarn Gebir và tiến vào Emyn Muil."

"Tôi không thấy lý do nào để chúng ta nên băng qua Ngọn Thác hoặc đi theo dòng sông tiếp nữa," Boromir nói. "Nếu như Emyn Muil nằm ngay phía trước chúng ta, thì chúng ta có thể bỏ lại những con thuyền nhỏ này, băng về phía tây và phía nam, cho đến khi chúng ta đến được Entwash và băng vào vùng đất của tôi."

"Chúng ta có thể làm được điều đó, nếu như chúng ta muốn đến Minas Tirith," Aragorn nói, "nhưng việc này vẫn chưa được thoả thuận. Và một con đường như vậy có thể nguy hiểm hơn ta tưởng nhiều. Thung lũng Entwash bằng phẳng và nhiều đầm lầy, và sương mù nơi đấy thì vô cùng khủng khiếp với những ai đi bộ và vác nặng. Tôi sẽ không bỏ lại những con thuyền của chúng ta trừ phi bắt buộc. Ít nhất là Con Sông là một con đường không thể lạc được."

"Nhưng Kẻ Thù đang chiếm giữ bờ đông," Boromir cãi lại. "Và thậm chí nếu như anh băng qua được Những Cánh Cổng Argonath và đến được Tindrock bình an, thì anh sẽ làm gì? Nhảy xuống Ngọn Thác và đi trên đầm lầy à?"

"Không!" Aragorn trả lời. "Tôi sẽ lựa chọn cách là chúng ta sẽ gánh những chiếc thuyền của mình theo con đường cổ dẫn vào chân núi Rauros, và từ đó lại xuống nước trở lại. Anh không biết sao, Boromir ạ, hay là anh lựa chọn việc quên Bậc Thang Phương Bắc, và khu bờ cao phía trên Amon Hen, được tạo ra từ thời của những vì vua vĩ đại? Ít nhất tôi cũng muốn thử đứng lại lên vùng cao ấy, trước khi quyết định đường đi của mình. Từ đấy, có thể là, chúng ta sẽ lại thấy một số dấu hiệu soi đường cho chúng ta."

Boromir tranh cãi lại lựa chọn này khá lâu; nhưng khi bắt đầu vỡ ra rằng Frodo sẽ đi theo Aragorn, dù ông đi đâu, thì Boromir bỏ cuộc. "Bỏ rơi bạn bè khi cần thiết không phải là phong cách của những Con Người ở Minas Tirith," ông nói, "và các anh sẽ cần đến sức mạnh của tôi, nếu như các anh còn muốn đến Tindrock. Tôi sẽ đi vào hòn đảo cao ấy, nhưng không đi thêm nữa. Đến đấy tôi sẽ trở về nhà mình, đơn độc nếu như sự giúp đỡ của tôi không xứng đáng có được bất kỳ bạn đồng hành nào."

Lúc này ngày đã sáng rõ, và màn sương đã tan đi nhiều. Mọi người quyết định là Aragorn và Legolas sẽ đi ngay về phía trước dọc theo bờ sông, trong khi những người khác ở lại trên thuyền. Aragorn hi vọng là sẽ tìm thấy một con đường nào đó để họ có thể vác theo cả thuyền lẫn hành lí đến một vùng nước phẳng lặng hơn bên dưới Ngọn Thác.

"Có thể là những con thuyền của người Elves sẽ không chìm," ông nói, "nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sẽ sống sót xuyên qua Sarn Gebir. Việc này vẫn chưa từng xảy ra. Không có con đường nào được Con Người ở Gondor tạo ra trên vùng đất này, bởi vì thậm chí trong những ngày huy hoàng của mình thì vương quốc của họ vẫn không vươn tới được Anduin đằng sau Emyn Muil; nhưng có một con đường chở hàng nằm ở bờ phía tây, nếu như tôi có thể tìm được. Nó không có gì nguy hiểm, bởi vì người ta có thể dùng thuyền nhẹ đi từ Vùng Đất Hoang Dã Hơn xuống tận Osgiliath, và vẫn tiếp tục làm thế cho đến vài năm trước, cho đến khi bọn Orcs ở Mordor bắt đầu được nhân rộng."

"Vào thời của tôi thì ít có chiếc thuyền nào ra khỏi phía Bắc, và bọn Orcs thì thường lảng vảng ở bờ đông," Boromir nói. "Nếu như các ông tiến tới, nguy hiểm sẽ tăng lên theo từng dặm đường, thậm chí nếu ông tìm thấy một con đường."

"Nguy hiểm nằm trên từng con đường xuống phương nam," Aragorn trả lời. "Hãy đợi chúng tôi trong một ngày. Nếu chúng tôi không trở lại kịp lúc, các anh sẽ biết rằng ma quỷ đã thật sự đánh ngã chúng tôi. Lúc đó các anh cần phải bầu một thủ lĩnh mới và đi theo ông ta với những gì có thể."

Thật là nặng nề khi Frodo nhìn Aragorn và Legolas leo lên những bờ dốc và biến mất vào màn sương; nhưng nỗi sợ hãi của ông tỏ ra không có căn cứ. Chỉ hai hoặc ba giờ sau, vẫn chỉ mới giữa ngày, thì bóng của những người thám hiểm đã xuất hiện trở lại.

"Tất cả đều ổn," Aragorn nói, khi ông leo xuống bờ đất. "Có một con đường, và nó dẫn xuống một vùng đất vẫn còn hữu ích. Khoảng cách không quá xa: đầu của Ngọn Thác chỉ ở dưới chúng ta nửa dặm, và nó không dài hơn một dặm bao nhiêu. Dòng sông ở không xa phía dưới lại trong và hiền hoà trở lại, cho dù nó vẫn chảy rất xiết. Công việc vất vả nhất của chúng ta là mang thuyền và hành lí theo đường bộ. Chúng tôi đã tìm thấy nó, nhưng nó lại nằm ngược trở lại khỏi bờ nước tại đây, và chảy dưới chỗ che gió của bức tường đá, cách bờ biển khoảng một furlong hoặc hơn thế. Chúng tôi không tìm thấy bến phía bắc. Nếu nó vẫn còn thì hẳn là đêm qua chúng ta đã băng qua nó rồi. Chúng ta có thể đi ngược dòng khá xa nhưng vẫn bị lỡ mất nó trong màn đêm. Tôi sợ là bây giờ chúng ta phải rời khỏi Con Sông, và đi theo đường bộ càng xa càng tốt."

"Không dễ đâu, thậm chí nếu tất cả chúng ta là Con Người," Boromir nói.

"Nhưng chúng ta vẫn cứ thử," Aragorn nói.

"Được, chúng ta sẽ làm," Gimli nói. "Chân của Con Người thường tụt lại trên đường đất gập ghềnh, trong khi Người Lùn vẫn vững tiến, khi phải mang theo hai lần trọng lượng của mình, thưa ngài Boromir!"

Nhiệm vụ tỏ ra là rất khó khăn, nhưng cuối cùng nó đã được xác định. Hành lí được mang ra khỏi thuyền và mang lên bờ, nơi có một khoảng đất bằng. Rồi những con thuyền được lôi ra khỏi dòng nước khiêng đi. Chúng nhẹ hơn mọi người tưởng rất nhiều. Chúng được làm bằng những loại cây mọc trên những vùng đất của người Elves mà thậm chí Legolas cũng không biết; nhưng gỗ của chúng rất cứng rắn song lại nhẹ một cách kỳ lạ. Chỉ cần Merry và Pippin là đủ khiêng chiếc thuyền của họ một cách nhẹ nhàng trên đất bằng. Tuy nhiên, cần đến sức mạnh của hai Con Người để khiêng chúng lên và kéo đi trên nền đất mà Đội Đồng Hành đang băng qua. Nó dốc đứng lên khỏi Dòng Sông, và băng qua một vùng dốc đầy đá vôi xám, có nhiều lỗ hổng được che đậy bởi cỏ dại và bụi cây; với những bụi mâm xôi dày, với những thung lũng nhỏ; đó đây là những vũng lầy với nước chảy nhỏ giọt từ cỏ dẫn sâu vào trong.

Boromir và Aragorn khiêng từng chiếc thuyền lên, trong khi những người khác bò theo họ cùng với hành lí. Cuối cùng tất cả đã được chuyển hết lên con đường bộ. Đến đây thì chẳng còn trở ngại gì nhiều, ngoại trừ những rừng thạch nam ngổn ngang và nhiều tảng đá lổn ngổn, họ cùng nhau vượt lên. Sương mù vẫn phủ thành một tấm màn trên bờ tường đá nhấp nhô, và màn sương bên trái họ phủ quanh Dòng Sông: họ có thể nghe thấy tiếng nó chảy và tung bọt trên những bờ vách sắc bén và những hàng răng đá của Sarn Gebir, nhưng họ không thể thấy được nó. Họ lặp lại cuộc hành trình hai lần, trước tiên là để tìm một bến đỗ an toàn ở mạn nam. Đó là một con đường dùng chuyên chở hàng hoá, rẽ ngược ra phía bờ nước, chạy xuôi xuống một cái cạnh hẹp của một cái vũng nhỏ. Nó dường như được khoét ra từ bờ sông, không phải bằng tay mà bằng dòng nước xoáy xuống từ Sarn Gebir tạo ra từ một bờ đá thấp nhô ra dòng sông. Đằng sau nó là một bờ kênh dốc xuống một bờ đá xám, và không còn lối đi bộ nào đi xa hơn từ đó.

Một buổi chiều ngắn đã trôi qua, và bóng tối chăng đầy mây đen đang đổ xuống. Họ ngồi bên cạnh dòng nước lắng nghe tiếng con nước cuồn cuộn và tiếng gầm của Ngọn Thác ẩn sau màn sương; họ mệt mỏi và buồn ngủ, và tim họ cũng ảm đạm như buổi chiều tàn.

"Nào, chúng ta đã đến đây, và chúng ta phải trải qua một đêm khác," Boromir nói. "Chúng ta cần ngủ, và thậm chí nếu như Aragorn có ý định băng qua Những Cánh Cổng Argonath vào ban đêm, thì chúng ta cũng đã quá mệt rồi, ngoại trừ, không nghi ngờ gì, anh bạn người lùn vững vàng của chúng ta."

Gimli không trả lời: đầu ông gục xuống khi ông ngồi.

"Chúng ta hãy cố nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt," Aragorn nói. "Ngày mai chúng ta đi suốt cả ngày. Trừ phi thời tiết thay đổi một lần nữa và đánh lừa chúng ta, chúng ta sẽ có một cơ hội tốt để vượt qua, không bị trông thấy bởi bất kỳ cặp mắt nào bên bờ biển đông. Nhưng đêm nay thì phải có hai người thay phiên nhau gác: cứ ba giờ đổi phiên một lần."

Không gì xảy ra trong đêm đó tệ hơn là một cơn mưa bụi nhỏ vào lúc khoảng một giờ trước bình minh. Ngay khi trời đã sáng hẳn thì họ lên đường. Sương đã mỏng. Họ cố đi sát bên nhau về phía bờ tây, và họ có thể thấy hình dáng lờ mờ của những vách đá thấp nhô cao dần, những bức tường tối mọc lên từ con nước chảy nhanh. Đến giữa buổi sáng thì mây hạ thấp dần, và trời bắt đầu mưa nặng hạt. Họ phủ những tấm bạt trên những chiếc thuyền để chúng không bị ngập nước, và tiếp tục đi: rất khó mà thấy phía trước hoặc chung quanh họ qua tấm màn xám đang phủ xuống.

Tuy nhiên trận mưa không kéo dài lâu. Bầu trời phía trên họ dần dần trở nên sáng hơn, và rồi thình lình những đám mây tan ra, và họ lê bước dọc theo lối mòn dẫn lên phía bắc Dòng Sông. Màn sương mù đã tan. Phía trước các hành nhân là một khe núi rộng, với những sườn đá cao ngất chụm lại vào nhau, phía trên những kẽ nứt hẹp, có một vài cây nhô lên. Đường hẻm trở nên hẹp dần và Dòng Sông trôi nhanh hơn. Bây giờ thì họ đang đi nhanh với rất ít hi vọng là có thể dừng lại hoặc quay đầu, bất chấp những gì họ sẽ gặp ở phía trước. Phía trên họ là một đường trời xanh nhạt, vòng quanh họ là bóng Dòng Sông trập trùng, và phía trước họ là những ngọn đồi Emyn Muil tối đen thăm thẳm, che khuất hẳn mặt trời, không để lại khoảng trống nào để nhìn.

Frodo nhìn ra phía trước và thấy từ xa hai vách đá lớn đang tiến lại gần: chúng gần giống ngọn tháp nhọn hoặc những cây cột đá. Chúng cao, dốc đứng và có vẻ rất đáng ngại, sừng sững bên hai bờ dòng sông. Giữa chúng là một khoảng trống hẹp, và Dòng Sông cuốn con thuyền về phía chúng.

"Hãy nhìn Argonath, Cây Cột của Vua!" Aragorn kêu lên. "Chúng ta sẽ sớm băng qua chúng. Hãy giữ thuyền đi thành hàng, và càng cách xa nhau càng tốt. Giữ cho thuyền đi giữa dòng!"

Khi Frodo được cuốn về phía chúng thì những cây cột vĩ đại nhìn như những ngọn tháp để chào đón ông. Chúng có vẻ thật khổng lồ với ông, hình bóng khổng lồ của chúng im lặng nhưng đầy đe dọa. Rồi ông thấy chúng quả thật có hình dạng và kiểu cách: những công trình và uy quyền cổ xưa được khắc lên chúng, và chúng vẫn duy trì được qua bao nắng mưa của năm tháng quên lãng vẻ uy nghi như khi chúng đã được tạo dựng. Trên những cái bệ lớn sâu trong dòng nước là hai vị vua khổng lồ bằng đá: họ vẫn đứng lặng lẽ với đôi mắt mờ và đôi mắt nứt nẻ nhìn trừng về phương Bắc; trong mỗi tay phải là một ngọn rìu; trên mỗi cái đầu là một cái mũ trụ vỡ vụn và vương miện. Họ vẫn có cái vẻ quyền uy và oai nghiêm thật vĩ đại, những người giám sát thầm lặng của những vương quốc bị biến mất từ lâu. Nỗi kinh hoàng và sự sợ hãi đổ ập xuống Frodo, và ông ngồi co rúm lại, nhắm nghiền mắt và không dám nhìn lên khi chiếc thuyền tiến lại gần. Thậm chí cả Boromir cũng cuối đầu khi những chiếc thuyền cuộn lên lướt qua những chiếc lá nhỏ, dưới cái bóng vĩnh viễn của những người canh gác của Numenor. Họ băng vào kẽ sâu tăm tối của những Cánh Cổng như vậy. Những vách đá dốc đứng khủng khiếp dâng lên ở một độ cao không thể đoán được ở hai bên. Bầu trời mờ tối dần xa. Những con nước đen gầm vang, và tiếng gió thét gào quanh họ. Frodo rạp mình xuống gối và nghe tiếng Sam ở phía trước lầm bầm và rên rỉ: "Nơi gì thế này! Một nơi kinh khủng! Hãy đẻ cho tôi ra khỏi chiếc thuyền này, và tôi sẽ không bao giờ nhúng chân tôi xuống một lại vũng nước, chứ đừng nói một con sông!"

"Đừng sợ!" Một giọng nói lạ lùng vang lên từ phía sau ông. Frodo quay lại và thấy Người Sải Bước, nhưng không phải là Người Sải Bước, vì người Ranger dãi dầu mưa nắng không còn nữa. Aragorn con trai của Arathorn đang ngồi nghiêm nghị, kiêu hãnh và thật thẳng, dẫn hướng con thuyền với những động tác khéo léo; mũ trùm của ông lật ra sau, mái tóc đen của ông phần phật trong gió, một luồng sáng lóe lên trong mắt ông: một vị vua từ nơi xa đang trở về đất nước của mình.

"Đừng sợ!" ông nói "Đã từ lâu tôi vẫn mơ ước được nhìn thấy Isildurr và Anbrion như thế này, những tổ tiên xa xưa của tôi. Ở dưới bóng của họ, Elesar, Elfston con trai của Arathorn của Ngôi nhà của Valandil Isildur con trai thừa tự của Elendil, không cần phải sợ!"

Rồi ánh sáng trong mắt ông không còn nữa, và ông tự nói với chính mình: "Gandalf đã từng ở đây! Tim tôi khát khao được thấy Minas Anor và những bức tường của thành phố của tôi! Nhưng bây giờ thì tôi sẽ đi đâu?"

Kẽ nứt này rất dài và tối, và phủ đầy bởi tiếng gió thổi, tiếng nước chảy và tiếng đá dội lại. Nó hơi hướng về phía bờ tây khiến cho lúc đầu tất cả đều tối đen; nhưng rồi Frodo nhanh chóng nhìn thấy một khoảng ánh sáng cao nằm phía trước mặt, lớn dần. Nó tiến lại gần rất nhanh, và thình lình những chiếc thuyền vụt qua, trôi vào vùng sáng rộng trước mặt.

Mặt trời, đã thật sự xuống rất sâu từ chính ngọ, đang tỏa sáng trên vùng trời lộng gió. Dòng nước đóng kín đổ tràn vào một vùng hồ bầu dục dài, vây quanh Nen Hithoel, được rào bởi những ngọn đồi xám cao sườn mọc đầy cây cối, nhưng đỉnh của chúng thì lại trọc, tỏa sáng lạnh lùng dưới ánh mặt trời. Ở xa tận phía nam có ba đỉnh núi nhô lên. Ngọn chính giữa có phần nhô lên khỏi những ngọn khác và bao bọc quanh chúng, một hòn đảo trong nước, là những nhánh Dòng Sông đang tung chảy lờ mờ. Ở xa nhưng nằm sâu là một cơn gió đang thổi rền vang như tiếng của sấm sét vang vang ở đâu đây.

"Hãy nhìn Tol Brandir!" Aragorn nói, chỉ về phía nam, nơi đỉnh núi cao. "Phía bên trái là Amon Lhaw, và ở phía bên phải là Amon Hen, những Ngọn Đồi của Thính Giác và Thị Lực. Trong thời kỳ của những vị vua vĩ đại có những trụ sở trên đó, và những trạm gác cũng được đặt nằm đó. Nhưng tương truyền rằng không có con người hay con thú nào từng đặt chân lên Tol Brandir. Chúng ta sẽ đến đấy trước khi màn đêm phủ bóng. Tôi đã nghe thấy tiếng gọi của Rauros vang vọng không ngớt."