Chúa tể những chiếc nhẫn (Quyển 1) - Chương 19 Phần 2

Khi Mặt trời trên quận xám một màu

Bước chân ông trên Đồi thoảng qua mau

Ông đã đi trước khi bình minh đến

Đã đi mà chẳng nói một lời nào

Từ Vùng Đất Hoang Dã Hơn đến bên phía bờ Tây

Từ phương bắc bỏ hoang đến vùng đồi phía nam

Xuyên qua hang rồng và qua cánh cửa ẩn tàng

Qua rừng sâu, qua bóng tối căm căm

Cùng Người Lùn và Hobbit, Elves và Con Người

với những người trần thế và thần thánh

với chim trên cành và thú trong hang

bằng những thứ tiếng nói mà ông luôn hiểu rõ

Với thanh gươm sắc bén, với cánh tay phúc phần

Lưng quằn dưới gánh nặng vô vàn

Một tiếng kèn, một ngọn đuốc rực soi

Vẫn ruổi rong, người lữ hành mệt mỏi.

Ông ngồi trên chiếc ngai của lý trí

Mau chóng trong cơn giận, lanh lẹ trong tiếng cười

Một ông già với chiếc mũ rách rời

Tựa người trên chiếc quyền trượng đầy gai

Ông một mình đứng trên cầu nào sợ ai

Thách đố cả Bóng Đêm cùng Lửa Đỏ;

Quyền trượng của ông đã gãy trên cầu đá,

Trí uyên thâm cũng tàn lụi tại Khazad-dym

"Ồ, ông rồi sẽ đánh bại ông Bilbo thôi!" Sam nói.

"Không, ta không nghĩ thế," Frodo nói. "Nhưng đây là điều tốt nhất ta có thể làm."

"A, ông Frodo ạ, nếu như ông định làm tiếp, thì tôi hi vọng là ông sẽ nói một vài lời về những cây pháo bông của ông ấy," Sam nói, "Đại loại như là:

Chưa từng có những hoả tiễn như thế

Toé vô vàn những đốm sáng sao xanh

Sau những luồng sét vàng tỏa rực quanh

Tuôn rực rỡ như cơn mưa hoa trắng

Cho dù chúng vẫn chưa được đánh giá kỹ càng."

"Không, ta sẽ để điều đó cho anh, Sam ạ. Hoặc có thể là cho bác Bilbo. Nhưng… ờ, ta không thể nói gì thêm nữa. Ta không thể chịu đựng được ý nghĩa sẽ mang đến cho bác ấy những tin này."

Vào một buổi chiều khi Frodo và Sam cùng đi bên nhau trong ánh hoàng hôn nhạt nhoà. Cả hai người bọn họ đều cảm thấy bồn chồn. Frodo chợt cảm thấy bóng tối của một cuộc chia ly đang đột ngột phủ xuống mình: ông cảm thấy rằng đã rất gần đến lúc mà ông phải rời khỏi Lothlurien.

"Anh đang nghĩ gì về những người Elves thế, Sam?" ông nói. "Ta đã hỏi anh cùng câu hỏi này trước đây - có vẻ nhưng đã trước đây rất lâu; nhưng anh đã được thấy họ nhiều hơn kể từ đấy."

"Đúng là vậy!" Sam nói. "Và tôi đã thấy rằng đấy có những người Elves này và những người Elves khác. Tất cả bọn họ đều đầy chất Elves, nhưng họ không hoàn toàn như nhau. Bây giờ thì những người này không phải là những người lang bạt hay vô gia cư nữa, và có vẻ như họ đã gần với chúng ta hơn: họ có vẻ như đang thuộc về nơi này, thậm chí còn hơn là người Hobbit đối với Quận nữa. Cho dù là họ đã tạo ra vùng đất này hay vùng đất này đã tạo ra họ, khó mà nói được, nếu như ông hiểu ý tôi. Nơi đây lặng lẽ đến tuyệt vời. Nếu như có phép thuật trong nó, thì nó nằm thật sâu phía dưới, nơi mà tay của tôi không thể đặt đến được, theo ý nghĩa của lời nói."

"Anh có thể thấy và cảm thấy nó ở bất kỳ nơi đâu," Frodo nói.

"Vâng," Sam nói, "ông không thể thấy bất kỳ ai làm ra nó. Chẳng hề có những tia pháo sáng như ông Gandalf tội nghiệp vẫn thường làm. Tôi không biết là chúng ta thể thấy gì về Lãnh Chúa và Công Nương trong những ngày này. Bây giờ thì tôi bị mê hoặc rằng bà ấy có thể làm ra những thứ thật tuyệt vời, nếu như bà ấy muốn. Tôi mong mỏi đến cháy người để được thấy những phép thuật của người Elves, ông Frodo ạ!"

"Ta thì không thế," Frodo nói. "Ta rất vui. Và ta không nhớ đến pháo bông của ông Gandalf, mà là nhớ đến đôi mày rậm của ông, và tính khí dễ cáu giận, và giọng nói của ông."

"Ông nói đúng," Sam nói. "Và xin đừng nghĩ là tôi phàn nàn. Tôi thường muốn thấy một chút phép thuật giống như những gì đã kể trong những câu chuyện cổ, nhưng tôi chưa bao giờ nghe đến một vùng đất đẹp hơn thế này. Ở nơi này vừa giống như ở nhà vừa giống như ở trong một lễ hội cùng một lúc, nếu như ông hiểu tôi. Và tôi không muốn rời đi. Nhưng cùng lúc này, tôi bắt đầu cảm thấy nếu chúng ta phải đi, thì tốt nhất chúng ta nên quên nó đi."

"Điều ấy tức là một công việc chẳng bao giờ bắt đầu thì nó chẳng bao giờ kết thúc cả, như ông Gaffer già của tôi thường nói. Và tôi không cho rằng những người này có thể là gì nhiều hơn để giúp chúng ta, dù có phép thuật hay không. Tôi nghĩ rằng khi chúng ta rời khỏi vùng đất này chúng ta sẽ càng nhớ ông Gandalf hơn."

"Ta e rằng điều ấy chỉ có đúng thôi, Sam ạ," Frodo nói. "Song ta rất hi vọng rằng

trước khi chúng ta đi chúng ta sẽ được gặp lại Công Nương của người Elves lần nữa."

Thậm chí khi ông còn đang nói thì họ đã thấy, như thể nàng đến để đáp lại lời của họ, Công Nương Galadriel đang tiến lại gần. Nàng bước đi dưới hàng cây, dong dỏng, trắng muốt và xinh đẹp tuyệt vời. Nàng chẳng nói gì mà vẫy tay cho họ.

Nàng rẽ sang một hướng và dẫn họ về phía những bờ dốc ở phía nam của ngọn đồi Caras Galadhon, và họ băng qua một hàng rào xanh cao đi vào một khu vườn khép kín. Nơi đây chẳng có cây cối gì, và nó nằm lộ thiên ra giữa trời. Một ngôi sao chiều đang lên và chiếu rực một luồng sáng trắng phía trên cánh rừng phía tây. Công Nương đi xuống dưới những bậc thang vào một vùng lòng chảo xanh thẳm, đi qua những con suối bạc đang róc rách chảy ra từ bồn phun trên đồi. Ở phía đáy, trên một cái bệ được khắc như một cành cấy có một cái bể bạc, rộng và cạn, và bên cạnh nói là một cái bình bạc.

Galadriel đổ đầy bể đến tận miệng với nước trong dòng suối, và khẽ thì thào với nó, và khi mặt nước đã tĩnh lặng trở lại thì nàng cất tiếng. "Đây là Chiếc Gương của Galadriel," nàng nói. "Tôi dẫn các vị đến đây để các vị có thể nhìn vào nó, nếu các vị muốn."

Không khí thật là tĩnh lặng, thung lũng tối dần, và nàng công nương người Elf bên cạnh ông thật cao và mờ ảo. "Chúng tôi sẽ nhìn cái gì, và chúng tôi sẽ thấy cái gì?" Frodo hỏi, đầy kinh sợ.

"Tôi có thể ra lệnh cho Chiếc Gương hiển thị nhiều thứ," nàng trả lời, "và tôi có thể cho một số người thấy cái mà họ mong muốn được thấy. Nhưng Chiếc Gương cũng sẽ hiện lên những thứ không được yêu cầu, và những thứ ấy thường kỳ lạ và có ích hơn những thứ mà chúng ta muốn thấy. Ông sẽ thấy gì, nếu ông để Chiếc Gương tự ý làm việc, tôi không thể nói trước được. Vì nó sẽ chiếu về những chuyện của quá khứ, những chuyện hiện tại và những chuyện có thể xảy ra. Nhưng cái mà người thấy được, thì thậm chí cả người thông thái nhất cũng không thể nói được nó là gì. Ông có muốn nhìn không?"

Frodo không trả lời.

"Và anh?" nàng nói, quay sang Sam. "Đây chính là điều mà những người các anh gọi là phép thuật. Tôi tin vậy; cho dù tôi không hiểu rõ họ muốn nói gì; và họ có vẻ như dùng cùng từ ấy để để nói về những mánh lới của Kẻ Thù. Nhưng cái này, nếu như anh muốn, là phép thuật của Galadriel. Anh đã chẳng nói là muốn thấy phép thuật của người Elves ấy sao?"

"Tôi đã nói vậy," Sam nói, run rẩy giữa sợ hãi và tò mò. "Tôi sẽ thử nhìn, Công Nương ạ, nếu như bà cho phép."

"Và tôi sẽ không có gì phàn nàn nếu được nhìn thoáng qua hình bóng quê nhà," anh nói riêng với Frodo. "Dường như tôi đã rời khỏi đó lâu khủng khiếp rồi. Nhưng đấy, dường như tôi không chỉ trông thấy những ngôi sao, hoặc là một cái gì đó mà tôi không hiểu được."

"Không hẳn thế," Công Nương nói với một nụ cười dịu dàng, "Nhưng đến đi nào, anh sẽ nhìn và sẽ thấy những gì anh có thể thấy. Đừng chạm vào mặt nước!"

Sam leo lên chân bệ và trườn qua cái bể. Mặt nước có vẻ đặc và đen. Những ngôi sao phản chiếu lấp lánh bên trên nó.

"Chỉ là những ngôi sao, tôi nghĩ thế," anh nói. Thế rồi anh há hốc mồm, vì những ngôi sao lại chuyển động. Nhưng thể một tấm màn đen vừa được kéo đi, Chiếc Gương chuyển sang màu xám, và trở nên trong vắt. Ánh mặt trời chiếu sáng, và những cành cây di rung động đong đưa trong gió. Nhưng trước khi Sam có thể nhận thức rõ được là mình nhìn thấy cái gì, thì ánh sáng tắt đi; và bây giờ anh nghĩ rằng anh thấy Frodo với một khuôn mặt nhợt nhạt đang nằm ngủ thiếp đi dưới một vách đá khổng lồ tăm tối. Rồi có vẻ như ông đang đi dọc theo một con đường tối, và leo lên một cầu thang xoắn dài vô tận. Thình lình anh thấy là mình đang vội vã nhìn theo một cái gì đó, nhưng anh không biết đó là cái gì. Giống như là một cơn mộng, cảnh tượng trước mặt anh bị nhấc đi và anh lại thấy những hàng cây trở lại. Nhưng lần này chúng không ở quá gần, và anh có thể thấy những gì đang diễn ra: chúng không rung động trong gió, chúng đang ngã xuống, đâm sầm xuống mặt đất.

"Ôi!" Sam kêu lên bằng một giọng thảng thốt. "Đấy là điều mà Ted Người Cát kẻ chuyên đốn cây không nên làm. Không nên đốn ngã những cây ấy: đó là đại lộ phía sau Khu Xưởng phủ bóng xuống con đường Bên Bờ Nước. Ước gì tôi gặp Ted nhỉ, tôi sẽ đốn ngã hắn!"

Nhưng bây giờ thì Sam nhận thấy rằng Khu Xưởng Cũ đã biến mất, và một toà nhà bằng gạch đỏ to lớn vừa được dựng lên tại nơi nó từng đứng. Có rất nhiều người đang bận rộn làm việc. Bên cạnh đó là một ống khói cao. Khói đen có vẻ như đang cuộn lên thành một đám mây trên bề mặt của Gương.

"Ở Quận đang tiến hành một công việc ma quỷ gì đó," anh nói. "Elrond biết điều này khi ông định gửi ông Merry về." Rồi chợt Sam thốt lên một tiếng và nhảy lùi ra xa. "Tôi không thể ở đây," anh cất tiếng hoang dại. "Tôi phải về nhà. Họ đang đào Dãy Bagshot lên, và ông già tội nghiệp của tôi đang đi xuống đồi với đồ đạc của ông trên một chiếc xe ba gác. Tôi phải về nhà!"

"Anh không thể đơn độc trở về nhà được," Công Nương nói. "Anh đã không muốn đi về nhà mà không có chủ ông trước khi anh nhìn vào Chiếc Gương, và rồi anh đã biết về những chuyện ma quỷ có thể đang diễn ra ở Quận. Hãy nhớ rằng Chiếc Gương sẽ chiếu lên nhiều thứ, và không phải chỉ là những chuyện đã xảy ra. Một số chuyện chẳng bao giờ xảy ra, trừ phi một số người thấy trước được cảnh tượng này rời khỏi đường đi của mình để ngăn chặn nó. Trong vai trò một người hướng dẫn thì Chiếc Gương rất nguy hiểm."

Sam ngồi trên nền đất và úp đầu vào tay. "Tôi ước gì mình đã chẳng bao giờ đến đây, và tôi không muốn thấy thêm phép thuật gì nữa," anh nói và lại chìm vào im lặng. Sau một lúc anh lại nói một cách mệt nhọc, như thể đang vật lộn với những giọt nước mắt.

"Không, tôi sẽ đi về nhà theo con đường dài cùng với ông Frodo, hoặc sẽ không bao giờ trở về." Anh nói. "Nhưng tôi hi vọng là mình sẽ trở về vào một ngày nào đó. Nếu như những gì tôi thấy trở thành sự thật, thì sẽ có ai đó thấy nó tận mắt."

"Ông không muốn nhìn sao, Frodo?" Công Nương Galadriel nói. "Ông không muốn thấy phép thuật của người Elf và đã cảm thấy hài lòng."

"Bà khuyên tôi nên nhìn vào sao?" Frodo hỏi.

"Không," nàng nói. "tôi không tư vấn cho ông theo cách này hay cách khác. Tôi không phải là một nhà tư vấn. Ông có thể học được những cái gì đó, và dù cái ông thấy là tốt đẹp hay ma quỷ, thì nó vẫn có thể có lợi, nhưng cũng có thể không <bà điên>. Nhìn thấy được có thể là tốt mà cũng là xấu. Song tôi nghĩ, Frodo ạ, rằng ông đủ can đảm và trí khôn để mạo hiểm <cuối cùng cũng muốn hắn nhìn, thế mà còn vòng vo - rõ là đàn bà>, nếu không thì tôi đã không đưa ông đến đây. Hãy làm những gì ông muốn!"

"Tôi sẽ nhìn," Frodo nói, rồi ông leo lên cái bệ và trườn người ra trước khoảng nước đen thẫm. Ngay tức khắc Chiếc Gương trở nên trong vắt và ông thấy một vùng đất lờ mờ. Những ngọn núi hiện ra mờ ảo tối tăm ở đằng xa tương phản với một bầu trời xám. Một con đường dài màu xám rẽ ra khỏi tầm nhìn. Ở phía xa một bóng hình chậm chạp đi xuống đường, lúc đầu mờ ảo và nhỏ bé, nhưng rồi khi đến gần thì nó lớn dần và rõ hơn.

Bất chợt Frodo nhận ra rằng bóng hình này đang khiến ông nhớ đến Gandalf. Ông gần như gọi to tên của thầy phù thủy, và rồi ông thấy rằng bóng hình này không phải mặc quần áo màu xám mà là màu trắng, trong sắc trắng đang phát sáng lờ mờ trong bóng tối chạng vạng; và trong tay ông là một cây quyền trượng trắng. Đầu người này cúi thấp nên ông không thể thấy rõ mặt, và ngay lúc đó bóng hình này rẽ sang một bên đường và đi ra khỏi tầm nhìn của Chiếc Gương. Sự nghi ngờ lại ập vào tâm trí Frodo: đó là một hình ảnh của Gandalf tại một trong nhiều chuyến du hành đơn độc của ông trước đây, hay đó là Saruman?

Cảnh tượng bây giờ đã thay đổi. Ông thấy thoáng qua rất ngắn và nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng hình ảnh của Bilbo đang đi tới đi lui không ngưng nghỉ trong căn phòng của ông. Cái bàng đang được thắp sáng với những mớ giấy tờ không được sắp xếp; mưa đang rơi đập vào cửa sổ.

Rồi tất cả ngừng lại một chút, và sau nhiều cảnh được chiếu nối tiếp nhau rất nhanh Frodo bằng một cách nào đó đã biết được rằng đó là một phần của một lịch sử vĩ đại mà ông là một phần trong đó. Màn sương đã rõ dần và một thấy một cảnh tượng mà trước đây ông chưa từng thấy nhưng ông biết rõ nó ngay: Biển. Bóng tối phủ xuống. Biển dâng lên và gầm vang trong một cơn bão lớn. Rồi ông lại thấy Mặt Trời, đỏ rực một màu máu và chìm sâu vào những đám mây, một dáng hình đen ngòm của một con tàu chìm với những cột buồm bị xé nát đang dâng lên khỏi phía Tây. Rồi một con sông rộng đang chảy qua một đô thị đông đúc. Rồi tiếp đến là một pháo đài trắng với bảy ngọn tháp cao. Và rồi lại một con tàu với những cánh buồm đen, nhưng bây giờ thì trời đã lại sáng, và nước đang gợn lăn tăn rực rỡ, rồi một ngọn cờ mang biểu hiện một cái cây trắng chiếu sáng trong ánh mặt trời. Một luồng khói như đang bốc lên trong ánh lửa và chiến trận nổi lên, và rồi mặt trời lại chìm sâu trong những luồng lửa đỏ rực đang biến vào một mà sương xám; trong và một con tàu nhỏ biến đi vào màn sương, lấp lánh ánh sáng rực rỡ. Nó biến mất, và Frodo thở dài rồi chuẩn bị rút lui.

Nhưng thình lình Chiếc Gương lại tối tăm, tối tăm như thể có một cái hố đang mở ra trong thế giới của tầm nhìn, và Frodo đang nhìn vào một vùng trống rỗng. Trong cái vực đen ngòm ấy xuất hiên một Con Mắt đơn độc đang chậm chạp tỏa sáng cho đến khi ánh sáng phủ gần như toàn bộ Chiếc Gương. Frodo đứng chôn chân trong kinh hãi tột độ, không thể kêu lên được tiếng nào trong kinh hoàng. Con Mắt được viền quanh bởi lửa, nhưng bản thân nó thì đầy kính, vàng như mắt mèo, đầy thận trọng và chăm chú, và vạch đen trên con ngươi của nó mở vào một cái hố, một cửa sổ dẫn vào hư không.

Rồi Con Mắt bắt đầu láo liêng, tìm kiếm khắp nơi; và Frodo biết với sự chắc chắn và kinh hãi rằng chính bản thân ông là một trong những thứ mà nó đang tìm kiếm. Nhưng ông cũng biết rằng nó không thể thấy ông - vào lúc này, trừ phi ông muốn. Chiếc Nhẫn đang treo trên sợi dây chuyền quanh cổ ông trở nên nặng trịch, nặng hơn một hòn đá lớn, và đầu ông bị kéo xuống. Chiếc Gương có vẻ như đang tỏa sáng nóng rực và những làn hơi cuồn cuộn đang bốc lên từ mặt nước. Ông trượt về phía trước.

"Đừng chạm vào nước!" Công Nương Galadriel nhẹ nhàng nói. Cảnh tượng biến đi, và Frodo thấy rằng ông đang nhìn vào những ngôi sao lạnh lẽo sáng lấp lánh trong cái bể bạc. Ông bước lùi, run bần bật và nhìn về phía Công Nương.

"Tôi biết vào lúc sau cùng ông đã nhìn thấy cái gì," bà nói; "bởi vì nó cũng hiện ra trong tâm trí tôi. Đừng sợ hãi! Nhưng đừng nghĩ đến nó dù chỉ qua những lời hát giữa rừng cây hoặc thậm chí bởi những mũi tên mỏng manh bắn ra từ những cây cung người Elves, rằng vùng đất Lothlurien đang gìn giữ và bảo vệ chống lại lại Kẻ Thù của nó. Tôi nói cho ông biết, Frodo ạ, rằng thậm chí khi tôi đang nói chuyện với ông, tôi vẫn nhận thức được tâm tưởng Chúa Tể Hắc Ám và biết được tâm hồn của hắn, hoặc là những gì mà tâm hồn của hắn đang quan tâm về những người Elves. Và hắn cũng đang mò mẫm để thấy tôi và ý nghĩ của tôi. Nhưng cánh cửa vẫn còn đang được đóng kín!"

Nàng đưa những cánh tay trắng muốt lên, và vươn tay về phía Đông trong một cử chỉ từ chối và ngăn chặn. Eđrenil, Ngôi Sao Ban Chiều, ngôi sao mà người Elves yêu mến nhất, sáng rực lên phía trên họ. Nó tỏa sáng lên hình bóng của nàng công nương người Elves và trải một bóng đen lờ mờ trên nền đất. Những tia sáng của nó lấp lánh trên chiếc nhẫn trên ngón tay của nàng; nó lung linh như mặt vàng bóng loáng được phủ ánh sáng bạc, và một hòn đá trắng bên trong nó lấp lánh như thể một ngôi sao của người Elves vừa hạ xuống trên tay nàng. Frodo kinh hãi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn; vì ông chợt thình lình nhận ra rằng ông hiểu điều ấy là gì.

"Phải," nàng nói, đoán được ý nghĩ của ông, "không được phép nói về điều ấy, và Elrond cũng không được làm điều này. Nhưng nó không thể giấu được khỏi Người Mang Chiếc Nhẫn, và với người đã nhìn thấy Con Mắt. Đang nằm trên vùng đất này, trên ngón tay của Galadriel thật sự chính là một trong Bộ Ba còn lại. Nó là Nenya, Chiếc Nhẫn Adamant, và tôi chính là người giữ nó."

"Hắn nghi ngờ, nhưng hắn vẫn chưa biết - vào lúc nào. Bây giờ thì anh có thấy rằng vì sao mà đối với chúng tôi việc các ông đến chính là ngưỡng cửa của Địa Ngục rồi chứ? Bởi vì nếu như ông thất bại, thì chúng tôi sẽ lộ ra trước kẻ thù. Nhưng nếu ông thành công, thì quyền lực của chúng tôi sẽ bị thu hẹp, và Lothlurien sẽ tan biến, dòng thủy triều của Thời Gian sẽ cuốn nó đi. Chúng tôi phải đi về miền Tây, hoặc thoái thành thành những người người thô sơ ở trong những hang độn, chậm chạp quên và bị quên đi."

Frodo cúi đầu, "Thế bà ước muốn điều gì?" cuối cùng ông hỏi.

"Muốn rằng điều gì nên đến sẽ đến," nàng trả lời. "Tình yêu của người Elves đối với vùng đất và công trình của họ còn sâu thẳm hơn cả những vực sâu của Biển, và nỗi niềm luyến tiếc của họ là vô tận và không thể nào hoàn toàn khuây khỏa được. Nhưng họ sẽ chẳng thà bỏ đi tất cả chứ không để Sauron triệu tập: bởi vì bây giờ họ đã biết hắn. Vì ông không thể trả lời cho số phận của Lothlurien mà chỉ có thể thực hiện nhiệm vụ của mình. Nhưng tôi có thể ước rằng, nếu như có thể thì, thì Chiếc Nhẫn Số Một đừng bao được chế tạo, hoặc sẽ mất đi vĩnh viễn."

"Ước muốn của bà thật đẹp đẽ và can đảm, Công Nương Galadriel," Frodo nói. "Tôi sẽ đưa cho bà Chiếc Nhẫn Số Một, nếu như bà muốn nó. Với tôi đó là một vấn đề quá lớn."

Galadriel bật cười với một tiếng cười trong vắt đột ngột vang lên. "Có thể là Công Nương Galadriel rất khôn ngoan," nàng nói, "nhưng ở đây nàng đã gặp phải một sự nhã nhặn tương đương. Ông đã rất lịch sự báo thù lại cuộc kiểm tra của tôi với tim ông ở lần đầu chúng ta gặp gỡ. Ông đã bắt đầu nhìn đời bằng một con mắt sắc sảo. Tôi không chối rằng tim tôi đã có một khát khao mong mỏi được đề nghị với ông điều này. Suốt nhiều năm trong tôi đã suy nghĩ xem mình có thể làm gì, nếu như Chiếc Nhẫn Vĩ Đại rơi vào tay tôi, và nhìn này, nó đang ở ở trong tầm tay của tôi. Những điều ma quái được sắp đặt từ cách đây rất lâu đang có tác dụng bằng nhiều cách khác nhau, cho dù Sauron có đứng vững hay sụp đổ.Việc nhận lấy Chiếc Nhẫn của hắn sẽ có còn là một công việc mã thượng, nếu như tôi có được nó bằng cách dùng vũ lực hoặc đe dọa khách của tôi?"

"Và cuối cùng điều ấy đã đến. Ông sẽ đưa cho Chiếc Nhẫn hoàn toàn tự nguyện! Ở nơi của Chúa Tể Hắc Ám ông sẽ dựng lên một Nữ Hoàng. Và tôi sẽ không trở nên hắc ám, mà trở nên xinh đẹp và khủng khiếp như Buổi Sáng và Màn Đêm! Xinh đẹp như Biển Cả, Mặt Trời và Tuyết trên Núi! Khủng khiếp như Bão và Sấm Chớp! Mạnh mẽ hơn cả cội nguồn đất mẹ. Tất cả sẽ yêu mến tôi và đau khổ tận cùng!"

Nàng nâng tay lên và từ chiếc nhẫn mà nàng đang đeo tỏa ra một luồng sáng rực rỡ rọi sáng dáng hình nàng đơn độc và phủ bóng tối lên tất cả những thứ khác. Nàng đứng trước Frodo, có vẻ như cao hơn cả sự đo lường, xinh đẹp hơn cam chịu, ghê gớm và tôn sùng. Rồi nàng hạ tay xuống, và ánh sáng tắt đi, rồi thình lình nàng lại bật cười trở lại, và nàng lại co rút trở lại: một người phụ nữ Elf mỏng manh, mặc một bộ y phục trắng đơn giản, giọng nói dịu dàng mềm mại và buồn.

"Tôi đã vượt qua được cuộc thử thách," nàng nói, "tôi sẽ rút lui, đi về phía Tây và trở lại là Galadriel."

Họ đứng lặng lẽ một lúc lâu. Cuối cùng Công Nương lại cất tiếng.

"Chúng ta hãy trở về!" nàng nói. "Vào buổi sáng các ông sẽ phải khởi hành vì bây gờ chúng ta đã lựa chọn, và rồi dòng số phận sẽ chảy trôi."

"Tôi muốn hỏi một điều trước khi chúng tôi đi," Frodo nói, "một điều mà tôi thường muốn hỏi ông Gandalf ở Rivendell. Tôi đã được phép mang Chiếc Nhẫn Số Một: vì sao tôi không thể thấy những chiếc khác và không biết đến ý nghĩ của những ai mang nó?"

"Ông đã không cố thử," nàng nói. "Chỉ khi ông đeo chiếc Nhẫn vào ngón tay ba lần ông mới biết là ông đang sở hữu cái gì. Đừng thử! Nó sẽ phá hủy ông. Gandalf đã chẳng nói với ông rằng những chiếc nhẫn sẽ cung cấp quyền lực tuỳ theo tầm vóc của mỗi người sở hữu sao? Trước khi ông có thể dùng đến quyền lực ấy ông cần phải trở nên mạnh mẽ hơn nhiều, và phải luyện tập ý chí để chi phối những người khác. Cho dù như vậy đi nữa, với tư cách là Người Mang Chiếc Nhẫn và là một người đeo nó trên ngón tay và thấy những gì bị che giấu, giác quan của ông đã trở nên sắc bắn hơn nhiều. Ông đã nhận thức được ý nghĩ của tôi rôi rõ ràng hơn những trí tuệ thông thái nổi tiếng khác. Ông đã thấy Con Mắt của hắn đang giữ Bộ Bảy và Bộ Chín. Và chẳng phải là anh đã nhìn thấy và nhận ra chiếc nhẫn trên tay tôi ấy sao? Anh có nhìn thấy chiếc nhẫn của tôi không?" nàng quay lại và hỏi Sam.

"Không, thưa Công Nương," anh trả lời. "Xin nói thật với bà, tôi đang tự hỏi xem bà nói về cái gì. Tôi thấy một ngôi sao qua ngón tay của bà. Nhưng nếu bà cho phép tôi nói, thì tôi nghĩ rằng chủ tôi đúng. Tôi ước gì bà nhận lấy Chiếc Nhẫn của ông ấy. Bà sẽ giải quyết ổn thoả mọi chuyện. Bà sẽ ngừng họ không cho đào bới chỗ ông già của tôi và đuổi ông ấy đi. Bà sẽ khiến những tên đó trả giá cho những công việc bẩn thỉu của chúng."

"Tôi sẽ làm vậy," nàng nói. "Và đó chỉ là mới bắt đầu. Nhưng than ôi, nó sẽ không ngừng lại ở đó! Chúng ta sẽ không nói về chuyện này nữa. Chúng ta hãy đi nào!"