Chúa tể những chiếc nhẫn (Quyển 1) - Chương 10 Phần 2

"Chống lại Bóng Tối từ phía Đông," Người Sải Bước lặng lẽ nói. "Không nhiều, Barliman ạ, nhưng mọi thứ đều có giúp được. Dưới Ngọn Đồi ở đây đêm này, và ông có thể quên cái tên Baggins đi, cho đến khi ông ta đi xa khỏi đây."

"Tôi sẽ làm điều này" ông Bơ Gai nói, "Nhưng tôi sợ là chúng sẽ phát hiện ra là ông ta đang ở đây mà chẳng cần gì đến tôi. Rất tiếc là tối nay ông Baggins đã thu hút quá nhiều sự chú ý, không thể nói gì hơn. Câu chuyện về việc ngài Bilbo biến đi đã được nghe ở Bree từ trước tối nay. Thậm chí Nob của chúng tôi cũng đã có phần đoán ra với cái sọ chậm chạp của hắn: có những người khác ở Bree thông minh hơn hắn."

"Ờ, chúng tôi chỉ có thể hi vọng là các Kỵ Sĩ sẽ không trở lại," Frodo nói.

"Thật ra tôi không hi vọng thế," Bơ Gai nói. "Nhưng dù là ma quỷ hay không, chúng vẫn không thể vào quán Ngựa Lùn này dễ dàng thế đâu. Ngài đừng lo cho đến sáng nay. Nob sẽ không nói gì đâu. Sẽ không có tên mặc đồ đen nào qua được cửa của tôi, khi mà tôi vẫn còn đứng được trên chân mình. Tôi và người của tôi sẽ thức canh suốt đêm; nhưng các ngài tốt hơn là nên ngủ một chút, nếu các ngài có thể."

"Dù thế nào thì chúng tôi cũng phải được gọi dậy vào lúc bình minh," Frodo nói. "Chúng tôi phải khởi hành càng sớm càng tốt. Xin hãy chuẩn bị bữa sáng vào lúc sáu giờ ba mươi."

"Được lắm! Tôi sẽ làm theo yêu cầu," người chủ quán nói. "Xin chào, ngài Baggins - tôi nên nói là Dưới Ngọn Đồi! Xin chào - bây giờ, Chúa ban phúc cho tôi! Ngài bạn Brandybuck của ngài đâu rôi?"

"Tôi không biết," Frodo nói, chợt cảm thấy lo lắng. Tất cả họ đã quên bẵng về Merry, và lúc này đã khá trễ. "Tôi e rằng ông ta đã đi ra ngoài. Ông ta nói rằng đi ra ngoài để hít thở không khí trong lành."

"Được lắm, ngài nên trông chừng và không nghi ngờ gì nữa: bạn của ngài đang ở trong một lễ hội!" Bơ Gai nói. "Tôi phải đi xuống và cài then cửa ngay, nhưng tôi sẽ trông chừng để cho bạn ngày vào khi ông ấy về. Tốt hơn là tôi nên sai Nob đi tìm ông ấy. Xin chào tạm biệt tất cả các ngài!" Cuối cùng thì ông Bơ Gai đi ra, với một cái nhìn nghi ngờ khác về Người Sải Bước và lắc đầu. Tiếng bước chân của ông vang dần xuống lối đi.

"Thế nào?" Người Sải Bước nói. "Khi nào thì ông sẽ mở lá thư?" Frodo cẩn thận nhìn dấu niêm phong trước khi ông bẻ nó. Có vẻ chắc chắn rằng đó là dấu niêm của Gandalf. Thật sự, đó chính là nét chữ cứng rắn nhưng duyên dáng của Gandalf, với thông điệp như sau:

QUÁN NGỰA LỒNG, BREE, Ngày Giữa Năm, Năm Quận, 1418.

Frodo thân,

Tin xấu vừa đến với ta ở đây. Ta phải đi ngay. Tốt hơn là anh nên rời khỏi Bag End sớm, và ra khỏi Quận muộn nhất là trước khi hết tháng Sáu. Ta sẽ trở lại sớm nhất khi ta có thể; và ta sẽ đi theo anh, nếu như ta thấy là anh đã đi rồi. Hãy để lại một thông điệp cho ta tại đây, nếu anh băng qua Bree. Anh có thể tin người chủ quán (Bơ Gai). Anh có thể gặp một trong những người bạn của ta ở trên Đường: một Con Người, gầy gò, vận đồ đen, cao, thườngđược gọi là Người Sải Bước. Anh ta biết công chuyện của chúng ta và sẽ giúp anh. Hãy đến Rivendell. Ta hi vọng là chúng ta sẽ gặp nhau ở đấy. Nếu ta không đến, thì Elrond sẽ cho anh các lời khuyên.

Đang vội

GANDALF

T/b. Đừng dùng NÓ trở lại, dùng với bất kỳ lý do nào đi nữa! Đừng đi vào ban đêm!

T/t/b. Hãy đảm bảo rằng đó chính là Người Sải Bước thật. Có rất nhiều người lạ trên các đường. Tên thật của anh ta Aragorn.

Không phải vàng lúc nào cũng lấp lánh

Không phải những ai cũng lạc lối khi du hành

Sức mạnh của tuổi già sẽ không khô cạn

Những gốc rễ sâu sẽ không bị giá băng

Từ tro tàng sẽ bùng lại lửa hồng

Trong bóng tối rồi sẽ bừng ánh sáng

Gươm đã gãy thì sẽ đem hàn lại

Kẻ mất ngôi rồi sẽ lại thành Vua

T/t/t/b. Ta hi vọng là Bơ Gai sẽ gửi lá thư này ngay. Ông ta là một người đáng giá, nhưng trí nhớ của ông ta thì như khúc gỗ: thứ mà chỉ luôn muốn chôn giấu. Nếu ông ta quên, ta sẽ quay chín ông ta.

Tạm Biệt!

Frodo tự mình đọc lá thư, rồi đưa nó qua cho Pippin và Sam.

"Thật sự là ông Bơ Gai già này đã làm rối mọi chuyện!" ông nói. "Ông ta đáng bị quay chín lắm. Nếu tôi có lá thư này ngay, thì tất cả chúng ta lúc này có thể đã an toàn ở Rivendell. Nhưng điều gì có thể xảy ra cho ông Gandalf thế nhỉ? Ông ấy viết như thể ông ấy đang ở trong một mối nguy hiểm khủng khiếp."

"Ông ấy đã luôn làm thế từ nhiều năm," Người Sải Bước nói.

Frodo quay lại và nhìn ông đầy đăm chiêu, tự hỏi về phần tái bút thứ hai của Gandalf. "Vì sao mà anh không nói với tôi rằng ông là bạn của Gandalf ngay?" ông hỏi. "Điều này sẽ giúp tiết kiệm thời gian."

"Thế sao? Thế sẽ có ai trong số các ông tin tôi sao?" Người Sải Bước nói. "Tôi không biết về lá thư này. Tất cả những gì tôi biết là tôi phải thuyết phục ông tin vào tôi mà không có bằng chứng gì hết, nếu như tôi phải giúp ông. Dù sao thì tôi cũng không định nói với các ông về tôi ngay. Đầu tiên tôi phải tìm hiểu ông trước, và phải đảm bảo về các ông. Kẻ Thù đã đặt nhiều cạm bẫy với tôi rồi. Ngay khi tôi đã xác định rõ, tôi sẵn sàng nói với các ông bất kỳ điều gì các ông hỏi. Nhưng tôi phải thú nhận là," ông nói với một tiếng cười là lạ, "rằng tôi đã hi vọng các ông sẽ nhận tôi vì lợi ích của tôi. Một người săn đuổi đôi khi cũng mệt mỏi vì thiếu tin tưởng và tìm kiếm đến tình bạn. Nhưng ở đây, tôi tin là vẻ ngoài của tôi đã chống lại tôi."

"Đúng vậy - nhất là vào lúc đầu," Pippin cười lớn với một sự nhẹ nhõm đột ngột sau khi đọc lá thư của Gandalf. "Nhưng vẻ thì vẫn là vẻ đẹp, như chúng tôi vẫn thường nói ở Quận; và tôi dám nói rằng tất cả chúng ta sẽ trông giống như vậy sau những ngày ở hàng rào và nương rãnh."

"Nó sẽ cần nhiều hơn vài ngày, hay tuần, hay năm, việc lang thang nơi Hoang Dã sẽ khiến anh nhìn giống như Người Sải Bước," ông ta trả lời, "Và các anh sẽ chết trước, trừ phi các anh được tôi từ sự cứng rắn mà các ông trông như thế."

Pippin ngồi phịch xuống, nhưng Sam không bị khuất phục, và anh vẫn nhìn Người Sải Bước đầy hồ nghi. "Làm sao mà chúng tôi biết rằng ông chính là Người Sải Bước mà ông Gandalf nói đến?" anh hỏi. "Anh chẳng bao giờ nhắc đến ông Gandalf cả, cho đến khi lá thư này xuất hiện. Anh có thể đang chơi trò gián điệp, với những gì tôi có thể thấy, đang cố dẫn chúng tôi đi với anh. Anh có thể đã hạ Người Sải Bước thật và lấy quần áo của ông ta. Anh nói gì về chuyện này?"

"Rằng anh là một gã cứng đầu," Người Sải Bước trả lời; "nhưng tôi e rằng câu trả lời duy nhất của tôi cho anh, Sam Gamgee ạ, là như thế. Nếu như tôi đã giết được Người Sải Bước thật, tôi có thể giết anh. Và tôi hẳn là đã giết anh rồi mà không cần phải nói nhiều đến thế. Nếu tôi đang theo đuổi chiếc Nhẫn, thì tôi đã có thể có rồi - NGAY LÚC NÀY!"

Ông đứng dậy, có vẻ như đang chợt cao vụt lên. Trong mắt ông lóe ra ánh sáng, lạnh lùng và ra lệnh. Từ phía sau tấm áo choàng, ông đặt tay trên chuôi thanh gươm đang được đeo kín bên trong. Họ không dám chuyển động. Sam ngồi há hốc miệng im thin thít nhìn ông.

"Nhưng tôi chính là Người Sải Bước thật, may thay," ông nói, nhìn xuống họ, mặt dịu đi bởi một nụ cười chợt đến. "Tôi chính là Aragorn con trai của Arathorn; và ta sẽ bảo vệ các ông, dù sống hay chết."

Có một sự im lặng kéo dài. Cuối cùng Frodo ngập ngừng nói. "Tôi tin là ông là một người bạn trước khi lá thư này đến," ông nói, "hoặc ít nhất là tôi ước thế. Ông đã làm tôi sợ khiếp nhiều lần trong đêm nay, nhưng không theo cái cách mà những kẻ hầu cận của Kẻ Thù làm, hoặc là tôi tưởng thế. Tôi nghĩ rằng một tên gián điệp của hắn sẽ - ờ, sẽ tốt hơn và gây cảm giác xấu xa hơn, nếu như anh hiểu."

"Tôi hiểu," Người Sải Bước cười. "Tôi có vẻ xấu xa nhưng gây cảm giác tốt hơn. Đúng thế không? Không phải vàng lúc nào cũng lấp lánh. Không phải những ai cũng lạc lối khi du hành."

"Những câu thơ đó là nói về ông à?" Frodo nói. "Tôi có thể hiểu chúng nói gì. Nhưng làm sao ông biết được nó nằm trong lá thơ của ông Gandalf, nếu như ông chưa bao giờ đọc nó?"

"Tôi không biết," ông ta trả lời. "Nhưng tôi là Aragorn, và những câu thơ ấy xuất hiện với cái tên ấy." Ông rút gươm ra, và họ thấy thanh gươm đã bị gãy khoảng một foot dưới chuôi. "Không hữu dụng lắm hả, Sam?" Người Sải Bước nói. "Nhưng đã gần đến lúc nó sẽ được rèn mới lại."

Sam không nói gì.

"Được rồi," Người Sải Bước nói, "với sự cho phép của Sam chúng ta sẽ thống nhất việc này. Người Sải Bước sẽ là người dẫn đường của các ông. Chúng ta sẽ có một chặng đường vất vả vào ngày mai. Thậm chí nếu như chúng ta được cho phép rời khỏi Bree mà không bị ngăn trở, thì chúng ta cũng khó mà rời khỏi đây mà không bị chú ý. Nhưng tôi sẽ cố làm mất dấu càng nhanh càng tốt. Tôi biết một vài cách ra khỏi vùng Bree ngoài con đường chính. Khi chúng ta thoát khỏi bị truy đuổi, tôi sẽ theo lối Wheathertop."

"Wheathertop?" Sam hỏi. "Cái gì thế?"

"Đó là một ngọn đồi, ở ngay phía bắc của con Đường, nằm ở khoảng giữa đoạn đường từ đây đến Rivendell. Nó cung cấp một tầm nhìn rộng khắp chung quanh; và ở đấy chúng ta sẽ có một cơ hội để nhìn quanh chúng ta. Gandalf sẽ đến nơi ấy, nếu ông ta đi theo chúng ta. Sau Wheathertop cuộc hành trình của chúng ta sẽ khó khăn hơn, và chúng ta sẽ phải chọn giữa các mối nguy hiểm khác nhau."

"Lần cuối ông thấy Gandalf là khi nào?" Frodo hỏi. "Ông có biết bây giờ ông ấy ở đâu hay đang làm gì không?"

Người Sải Bước có vẻ trầm trọng. "Tôi không biết," ông nói. "Tôi đã đi về phía Tây với ông ấy trong mùa xuân. Tôi thường xuyên quan sát trên vùng biên giới của Quận trong vòng vài năm gần đây khi ông ấy bận rộn ở những nơi khác. Ông ấy ít khi nào để nơi này không được canh gác. Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau là mùng một tháng Năm: ở vùng Sam Ford dọc xuống Sông Rượu Mạnh. Ông ấy nói với tôi rằng công việc với ông được tiến hành khá tốt, và ông sẽ bắt đầu xuống Rivendell vào tuần lễ cuối cùng của tháng Chín. Khi tôi biết rằng ông ta ở về phía ông, tôi tiến hành chuyến đi của riêng mình. Và điều này rõ ràng là không hay; vì rõ ràng là đã có tin tức nào đó đã đến với ông ta, và tôi không có có sẵn bên cạnh để giúp đỡ.

"Tôi gặp rắc rối, đấy là lần đầu tiên kể từ khi tôi biết ông ta. Chúng tôi phải có tin nhắn chứ, cho dù nếu ông ấy không tự mình đến. Khi tôi quay trở lại, nhiều ngày trước đây, tôi nghe những tin tức tệ hại. Tin tức đã lan rộng rằng Gandalf đã mất tích và những người cưỡi ngựa đã xuất hiện trở lại. Những người Elves của Gildor đã nói với tôi chuyện này; rồi sau đó họ nói với tôi rằng ông đã rời khỏi nhà họ, nhưng không có tin tức gì về việc ông rời khỏi Buckland. Tôi đã trông chừng ở con đường phía Đông một cách đầy lo lắng."

"Thế ông có nghĩ là các Kỵ Sĩ Đen đã làm điều gì đó với chuyện này không - với sự vắng mặt của ông Gandalf, tôi muốn nói vậy?" Frodo hỏi.

"Tôi không biết gì những thứ nào khác có thể cản được ông ta, ngoại trừ chính bản thân Kẻ Thù," Người Sải Bước nói. "Nhưng đừng từ bỏ hi vọng! Gandalf vĩ đại hơn những người ở Quận các anh biết nhiều. Có một luật là các anh chỉ có thể thấy những trò đùa và đồ chơi của ông ta. Nhưng công chuyện này của chúng tôi sẽ là nhiệm vụ vĩ đại nhất của ông ta."

Pippin ngáp. "Xin lỗi," ông nói, "nhưng tôi mệt rũ ra rồi. Bất chấp tất cả những hiểm nguy và lo lắng, tôi muốn lên giường hoặc là ngủ luôn ở chỗ tôi ngồi. Cái tên Merry ngớ ngẩn ấy đâu rồi nhỉ? Nếu chúng ta phải đi ra ngoài để kiếm hắn thì đó sẽ là điều tệ hại sau cùng."

Ngay lúc đó họ nghe thấy tiếng cửa đóng sập lại; rồi tiếng bước chân vang lên dọc theo lối đi. Merry lao vào với Nob vội vã đuổi theo. Ông vội vã đóng cửa lại và chẹn nó lại. Ông gần như mất thở. Họ nhìn ông chằm chằm với vẻ lo lắng trước khi ông hổn hển: "Tôi đã thấy họ, Frodo ạ! Tôi đã thấy họ! Các Kỵ Sĩ Đen!"

"Kỵ Sĩ Đen!" Frodo la lên. "Ở đâu?"

"Tại đây. Ở trong làng. Tôi ngồi bên trong nhà được một giờ. Rồi không thấy cậu trở lại, tôi bèn ra ngoài đi dạo. Tôi quay trở lại và đứng ngay bên ngoài ánh của ngọn đèn ngắm nhìn các vì sao. Thình lình tôi rùng mình và cảm thấy có cái gì đó khủng khiếp đang trườn tới gần: đó là một tên tối tăm sâu thẳm nhất trong số các bóng đen băng ngang con đường, ngay sau đường viền của ánh sáng. Nó trượt đi ngay mà không gây ra một tiếng động nào. Không có ngựa."

"Nó đi đường nào?" Người Sải Bước hỏi, thình lình và sắc lạnh. Merry giật mình, lần đầu tiên nhìn sang người lạ. "Tiếp đi nào!" Frodo nói. "Đó là một người bạn của ông Gandalf. Tôi sẽ giải thích sau."

"Hình như nó đi về phía con Đường, về phía đông," Merry tiếp tục. "Tôi cố đi theo. Tất nhiên là nó gần như biến mất ngay; nhưng tôi vòng theo lối rẽ và đi đến căn nhà xa nhất ở trên Đường."

Người Sải Bước nhìn Merry với vẻ ngạc nhiên. "Anh có một trái tim can đảm," anh nói, "nhưng ngu ngốc."

"Tôi không biết," Merry nói, "Dù là dũng cảm hay ngớ ngẩn. Tôi không thể nào kìm mình được. Tôi cảm thấy như đang bị thu hút. Dù sao đi nữa thì tôi cũng đi, và thình lình tôi nghe thấy một tiếng động bên hàng rào. Một ai đó đang thì thầm; và người kia đang thì thầm, hoặc đang rít lên. Tôi không thể nghe thấy từ nào được nói ra. Tôi không trườn gần tới thêm chút nào nữa, vì tôi bắt đầu run bắn lên. Rồi tôi cảm thấy sợ khiếp, và tôi quay lại, và định chạy bổ về nhà, rối thì có cái gì đó tiến về phía sau tôi, và tôi… tôi ngã lăn ra."

"Tôi đã tìm thấy ông ta, thưa ngài," Nob nói xen vào. "Ông Bơ Gai sai tôi ra ngoài với một cái đèn lồng. Tôi đi xuống cổng phía Tây, và rồi ngược lên cổng Nam. Ngay gần bên ngôi nhà của Bill Đầy Dương Xỉ thì tôi nghĩ là mình trông thấy cái gì đó ở trên Đường. Tôi không thể thề là mình nhìn thấy nó, nhưng có vẻ như là có hai người đang đứng trên một cái gì đó, đu đưa nó. Tôi la lên, nhưng khi tôi đến đó thì không có dấu tích gì của họ cả, và chỉ có ông Brandybuck nằm bên lề đường. Ông ta có vẻ như đang ngủ. "Tôi nghĩ là tôi vừa ngã xuống một vũng nước sâu," ông ta nói với tôi, khi tôi lắc ông. Ông ta trông rất lạ, và ngay khi tôi vừa đỡ ông ta dậy, ông đứng phắt dậy và chạy ngược về đây như một con thỏ rừng."

"Tôi e rằng đúng là như vậy," Merry nói, "cho dù tôi không biết là mình nói cái gì. Tôi có một giấc mơ kinh khiếp, mà tôi không thể nhớ gì được. Tôi bị vỡ ra từng mảnh. Tôi biết cái gì vừa nhập vào tôi."

"Tôi biết," Người Sải Bước nói. "Đó là Hơi Thở Đen. Các Kỵ Sĩ hẳn là đã để lại ngựa bên ngoài, và bí mật qua cổng Nam. Bây giờ chúng sẽ biết hết tất cả các tin tức ở đây, vì chúng đã đến gặp Bill Đầy Dương Xỉ; và có thể tên phương Nam kia cũng là một tên gián điệp. Có cái đó có thể xảy ra trong đêm, trước khi chúng ta rời khỏi Bree."

"Cái gì sẽ xảy ra chứ?" Merry hỏi. "Họ sẽ tấn công quán trọ à?" "Không, tôi không nghĩ vậy," Người Sải Bước nói. "Tất cả bọn chúng chưa đến đây hết. Và trong trường hợp nào thì đó cũng không phải là cách của chúng. Trong bóng tối và cô độc thì chúng là mạnh nhất; chúng sẽ không tấn công công khai một ngôi nhà đầy ánh sáng và có nhiều người - cho đến khi chúng buộc phải liều, chúng sẽ không làm vậy khi mà những chặng đường dài ở Eriador vẫn còn nằm trước mặt chúng ta. Nhưng sức mạnh của chúng nằm ở sự kinh hãi, và một số người ở Bree đã nằm trong nanh vuốt của chúng. Chúng sẽ dẫn dắt những những kẻ bất hạnh này làm những công việc ma quái: Đầy Dương Xỉ, và một số người lạ, và có thể, cả người gác cổng nữa. Chúng đã nói chuyện với Harry ở cổng Tây vào thứ Hai. Tôi đã quan sát chúng. Ông ta trắng bệch và rung bắn khi họ rời khỏi ông ta."

"Có vẻ như kẻ thù đang bao quanh chúng ta từ mọi hướng," Frodo nói. "Chúng phải làm gì đây?"

"Ở đây, và đừng đi về phòng của anh! Chúng chắc chắn sẽ tìm ra phòng nào là phòng anh. Những căn phòng của hobbit có cửa sổ trông về phương bắc và gần mặt đất. Chúng ta sẽ cùng ở đây và chặn ngang cửa sổ và cửa cái lại. Nhưng đầu tiên Nob và tôi sẽ phải đem hành lí của các vị về đây."

Trong khi Người Sải Bước đi, Frodo kể nhanh lại cho Merry tất cả những gì đã xảy ra kể từ bữa ăn khuya. Merry vẫn còn đang đọc và suy nghĩ và lá thư của Gandalf thì Người Sải Bước và Nob trở về.

"Thưa các ngài," Nob nói, "Tôi đã kéo những tấm vải và đặt một cái gối ôm xuống dưới giữa mỗi giường. Và tôi đã bắt chước rất giống cái đầu của ngài bằng một cuộn thảm len màu nâu, ngài Bag - Dưới Ngọn Đồi, thưa ngài," anh nói thêm với một cái cười xếch đến tận tai.

Pippin phá lên cười. "Rất y như thật!" ông nói. "Nhưng điều gì sẽ xảy ra khi họ thấy được sự giả dạng này?"

"Chúng ta sẽ xem," Người Sải Bước nói. "Chúng ta hãy hi vọng rằng sẽ phòng thủ được pháo đài cho đến sáng."

"Chúc các ngài một đêm an lành," Nob nói, và bước đi để đảm nhận phần việc canh cổng của mình.

Họ gom hành lí và đồ đạc của họ thành một đống trên nền phòng khách. Họ đặt một cái ghế thấp chặn ngang cửa và đóng cửa sổ lại. Nhìn ra ngoài, Frodo thấy rằng đêm vẫn tĩnh lặng. Chòm sao Sư tử đang dâng lên rọi sang phía trên sườn đồi Bree. Rồi ông đóng cửa lại và cài những cái then nặng nề bên trong và kéo màn lại. Người Sải Bước nhóm lửa lên và thổi tất cả nến đi. Các hobbit nằm xuống trên những tấm chăn của mình, chân hướng về lò sưởi; nhưng Người Sải Bước thì chọn vị trí của ông trên một cái ghế trông ra cửa. Họ nói chuyện một lúc, vì Merry vẫn còn nhiều câu hỏi để hỏi.

"Nhảy lên Mặt Trăng!" Merry cười khúc khích khi cuộn mình trong chăn. "Cậu lạ thật đấy, Frodo! Nhưng tôi ước gì tôi có mặt ở đấy để xem. Đám danh nhân ở Bree sẽ còn thảo luận chuyện này trong một trăm năm nữa."

"Tôi hi vọng thế," Người Sải Bước nói. Rồi tất cả họ đều im lặng, và từng hobbit một đều chìm dần vào giấc ngủ.