Chúa tể những chiếc nhẫn (Quyển 1) - Chương 04 Phần 2

Họ băng qua lề của một cánh đồng đầy những củ cải to, và tiến vào một cái cổng chắc chắn. Đằng sau nó là một con đường rảnh nhỏ nằm giữa những hàng rào thấp hướng về những bụi cây xa xa. Pippin dừng lại.

"Tôi biết những cánh đồng và cái cổng này!" ông nói. "Đó là Bamfurlong, vùng đất của Chủ Trại Maggot già. Cánh đồng của ông ta nằm dưới những hàng cây đằng kia."

"Chuyện rắc rối này nối tiếp chuyện kia!" Frodo nói, nhìn có vẻ hoảng như thể Pippin nói rằng còn đường này là một đường rãnh dẫn đến hang của một con rồng. Những người khác nhìn ông với vẻ ngạc nhiên.

"Ông già Maggot thì sao nào?" Pippin hỏi. "Ông ta là một người bạn tốt của tất cả mọi người ở Brandybuck. Tất nhiên ông ta là một nỗi kinh hoàng đối với những ai xâm nhập và nuôi những con chó dữ - như dù sao thì những người ở dưới đó ở gần biên giới và phải phòng vệ nhiều hơn."

"Tôi biết," Frodo nói. "Nhưng cũng thế thôi," ông nói thêm với một tiếng cười xấu hổ, "tôi sợ ông ta với những con chó của ông ta. Năm này qua năm kia tôi cứ phải trốn trang trại của ông ta. Ông ta đã nhiều lần bắt được tôi xâm nhập sau những cây nấm, khi tôi còn nhỏ ở Phòng Rượu Mạnh. Lần cuối thì ông ta nện tôi, và mang tôi đến, chỉ tôi cho những con chó của ông ta. ‘Thấy chưa, các chú bé,’ ông nói, ‘lần tới nếu thằng nhãi vô công rồi nghề này đặt chân lên đất của ta, các cưng có thể chén thịt nó. Bây giờ thì nhìn nó biến này!’ Chúng rượt theo tôi suốt đoạn đường ra đến Bến Phà. Tôi không bao giờ quên được nỗi khiếp hãi ấy - cho dù tôi dám nói rằng những con vật ấy biết việc của chúng và không thật sự định chạm vào tôi."

Pippin cười phá lên. "Được rồi, đến lúc anh phải giải quyết chuyện này rồi. Đặc biệt là nếu anh trở về sống ở Buckland. Ông Maggot già thật sự là một người rất can đảm - nếu như anh để cho nấm của ông ta yên. Hãy đi xuống đường và như thế thì chúng ta không phải là những kẻ xâm nhập. Nếu chúng ta gặp ông ta, tôi sẽ nói chuyện. Ông ta là bạn của Merry, và tôi đã từng đi đến đấy với cậu ấy một lần rồi."

Họ đi dọc theo đường, cho đến khi họ thấy những mái che của một căn nhà lớn và những đồn điền nhô ra từ phía trên những hàng cây. Nhà Maggot và nhà Puddifoot của Stock, và phần lớn cư dân ở Marish, đều là người chuyên ở nhà, và cái đồn điền này được xây rất vững chắc bằng gạch và có một bức tường cao bao quanh nó. Có một cánh cửa gỗ mở rộng ra khỏi bức tường dẫn vào đường.

Thình lình có có những tiếng chó sủa nhặng lên khi họ tiến lại gần và một giọng nói hét to lên: "Grip! Fang! Wolf! Thôi nào, các con!" Frodo và Sam sợ điếng, dừng lại, nhưng Pippin bước tiếp vài bước nữa. Cánh cổng mở ra và ba con chó khổng lồ xồ ra đường, lao thẳng đến những lữ khách, sủa điên dại. Chúng không chú ý đến Pippin, nhưng Sam thụt lại phía từng, trong khi hai con chó nhìn như sói khụt khịt đánh hơi anh đầy vẻ nghi ngờ, và gầm gừ nếu anh chuyển động. Con lớn nhất và hung bạo nhất trong số ba con thì dừng ngay trước Frodo, lông dựng lên và gầm gừ.

Lúc này một hobbit rậm râu với một khuôn mặt tròn đỏ băng qua cửa. "Xin chào! Xin chào! Các ông là ai, các ông muốn gì?" ông hỏi.

"Xin chào, ngài Maggot!" Pippin nói.

Người chủ trại nhìn kỹ ông. "À, không phải là Thầy Pippin đó sao - ngài Peregrin Took chứ!" ông la lên, đổi thái độ từ cau có chuyển sang cười toe cười toét. "Lâu lắm rồi tôi không thấy ngài đến đây. Thật may cho ngài khi tôi biết ngài. Tôi vừa để cho bọn chó của tôi tấn công bất kỳ khách lạ nào. Hôm nay có một số chuyện kỳ cục lắm. Tất nhiên, thỉnh thoảng chúng ta cũng có những người khách kỳ lạ đến vùng này. Quá gần Sông," ông nói, lắc đầu. "Nhưng gã này thì hết sức kỳ quặc mà tôi chưa từng được thấy bao giờ. Hắn ta không sẽ băng ngang đất của tôi mà không lui lại, nếu như tôi không cản hắn."

"Ngài muốn nói gã nào?" Pippin hỏi.

"Thế ngài không thấy hắn à?" người chủ trại nói. "Hắn vừa mới đi lên con đường hướng về đường bờ đắp. Nhưng có lẽ các vị nên đi vào trong, và chúng ta sẽ nói về những tin tức này một cách thoải mái hơn. Tôi có sẵn bia trên bàn, nếu như ngài và các bạn của ngài sẵn lòng, ngài Took."

Có vẻ như người chủ trại sẽ nói thêm với họ, nếu như thời gian và và tính cách của ông ta cho phép, nên họ chấp nhận lời mời. "Thế còn bọn chó thì sao?" Frodo lo lắng hỏi.

Người chủ trại cười phá lên. "Chúng sẽ không hại anh đâu - trừ phi tôi cho phép chúng làm thế. Đến đây nào, Grip! Fang! Heel!" ông la lên "Heel, Wolf!" Trước sự nhẹ nhõm của Frodo và Sam, bọn chó tránh ra và để họ tự do bước đi.

Pippin giới thiệu hai bạn mình với người chủ trại. "Ngài Frodo Baggins," ông nói. "Có thể ngài không còn nhớ ông ta, nhưng ông ấy từng sống ở Phòng Rượu Mạnh." Nghe đến tên Baggins thì người chủ trại giật mình và liếc nhìn Frodo thật sắc. Trong một thoáng Frodo nghĩ rằng ký ức của việc ăn trộm nấm đã sống dậy, và bọn chó sẽ được ra lệnh tống cổ ông đi. Nhưng Người Chủ Trại đã nắm lấy tay ông.

"Trời, chẳng lẽ lại kỳ lạ đến thế sao?" ông kêu lên, "Ngài Baggins đấy ư? Vào trong đi nào! Chúng ta phải nói chuyện thôi."

Họ đi vào bếp của người chủ trại, và ngồi bên cạnh một cái lò sưởi lớn. Bà Maggot mang bia ra trong một cái bình lớn, và rót đầy bốn cái ca. Đó là một loại bia ngon, và Pippin thấy mình đã được đền bù cho việc để lỡ quán Chuồng Vàng. Sam nhấp ca bia của mình một cách nghi ngờ. Anh vốn không tin tưởng một cách tự nhiên tất cả mọi cư dân ở những vùng đất khác không phải ở Quận; và anh cũng không có ý định nhanh chóng kết bạn với bất kỳ ai đã từng nện chủ anh, cho dù đã lâu rồi.

Sau vài câu phù phiếm về thời tiết và triển vọng của nông nghiệp (vốn không hề tệ hơn thường lệ), Chủ Trại Maggot đặt cái ca của mình xuống và lần lượt nhìn khắp mọi người.

"Nào, ngài Peregrin," ông nói, "ngài từ đâu đến thế, và ngài sẽ đi đâu? Không phải là ngài đến thăm tôi đấy chứ? Vì nếu vậy thì ngài đã đi qua cổng mà tôi không thấy được ngài."

"À, không," Pippin trả lời. "Thật sự mà nói, do ngài đã đoán ra, chúng tôi đi vào con đường làng từ đầu kia: chúng tôi đã băng qua nông trại của ngài. Nhưng đó chỉ là sự ngẫu nhiên. Chúng tôi lạc đường trong rừng, quay trở lại ngừng Woodhall, trong khi thử tìm một đường tắt qua Bến Phà."

"Nếu như các ngài đang gấp, thì con đường lớn sẽ hữu dụng hơn," người chủ trại nói. "Nhưng tôi không lo lắm về điều này. Các ngài phải đi trên vùng đất của tôi, nếu như ngài suy nghĩ kỹ một chút, ngài Peregrrin ạ. Và ngài, ngài Baggins, - cho dù tôi dám nói là ngài vẫn còn thích nấm. " Ông cười phá lên. "À phải, tôi đã nhận ra cái tên. Tôi đã nhớ lại lúc cậu Frodo Baggins trẻ là một trong những gã quậy phá nhất ở Buckland. Nhưng không phải là tôi đang nghĩ đến nấm đây. Tôi đã nghe đến cái tên Baggins trước khi ngài xuất hiện. Ngài nghĩ như thế nào khi biết rằng cái gã khách quái gở kia đã hỏi tôi về ngài?"

Họ nín thở chờ ông nói tiếp. "Ờ," người chủ trại tiếp tục, rề rà lôi kéo sự chú ý, "hắn cưỡi trên một con ngựa đen to tướng cổng trại, lúc ấy đang mở, và phóng thẳng đến cửa nhà tôi. Hắn cũng đen tuyền từ đầu đến chân, mặc áo choàng và đội mũ trùm, như thể hắn không muốn ai biết mặt hắn. "Thế bây giờ thì hắn muốn biết gì ở Quận nhỉ?" tôi thầm nghĩ. "Chúng ta đâu có thấy nhiều Gã Đen vượt biên giới đâu; và dù sao thì tôi cũng chưa bao giờ nghe đến một ai giông như cái gã đen này."

"Xin chào!" tôi nói vọng ra với hắn, "Con đường làng này không dẫn đến đâu cả, và dù anh sẽ đi đâu, thì hãy quay trở lại càng nhanh càng tốt." Tôi không thích vẻ ngoài của hắn, và khi Grip phóng ra, nó hít ngửi rồi la lên ăng ẳng giống như vừa bị sút: nó cụp đuôi xuống và tru lên rùng rợn. Cái gã đen ấy vẫn ngồi yên.

"Tôi đến từ đằng kia," hắn nói, chậm chạp và có vẻ cứng ngắc, chỉ về phía tây, phía trên nông trại của tôi, nếu như các ngài muốn biết. "Ông đã từng thấy Baggins chưa?" hắn hỏi bằng một giọng rất kỳ quặc, và cúi người về phía tôi. Tôi không thể thấy một khuôn mặt nào cả, vì cái mũ trùm của hắn cũng rũ xuống rất thấp; và tôi cảm thấy một cảm giác ớn lạnh trên sống lưng. Nhưng tôi không hiểu vì sao mà hắn lại phóng ngựa qua đất của tôi táo tợn thế."

"Đi đi!" tôi nói, "không có Baggins nào ở đây hết. Anh đến sai phần Quận rồi. Tốt hơn anh nên quay trở lại phía tây về phía Hobtitton - nhưng lúc này thì anh có thể đi trên đường cái."

"Baggins đã rời khỏi đó," hắn thì thầm trả lời. "Nó đang đến. Nó không xa đây. Ta muốn tìm thấy nó. Nếu nó đi qua đây thì ông sẽ nói với ta chứ? Ta sẽ cho ông vàng."

"Không, không đâu," tôi nói. "Tốt hơn anh nên trở về nơi của mình, nhanh lên. Ta cho anh một phút trước khi ta gọi tất cả chó của ta đến."

"Hắn khẽ rít lên. Có thể đó là tiếng cười, hoặc có thể không phải. Rồi hắn thúc con ngựa to tướng của hắn lại phía tôi, và tôi chỉ vừa kịp nhảy tránh ra khỏi đường. Tôi gọi bọn chó, nhưng hắn đã phóng đi, phóng qua cái cổng trại và lao lên đường hướng về đường bờ đắp như một tia chớp. Các ngài nghĩ sao nào?"

Frodo ngồi một lúc nhìn về phía ngọn lửa, nhưng ông chỉ nghĩ đến một việc là làm thế nào mà họ lại đến Bến Phà. " Tôi không biết phải nghĩ gì," cuối cùng ông nói.

"Thế thì tôi sẽ nói ngài nên nghĩ gì," Maggot nói. "Ngài đừng bao giờ hoà mình vào đám người Hobtitton cả, ngài Frodo ạ. Những người trên đó kỳ cục lắm." Sam cựa quậy trên ghế, và nhìn người chủ trại với ánh mắt không thiện cảm. "Nhưng ngài chỉ luôn là một đứa trẻ thiếu trận trọng. Khi tôi nghe rằng ngài đã rời Brankdybuck và đến chỗ ông Bilbo già, tôi nghĩ rằng ngài sẽ gặp rắc rối. Hãy nhớ lấy lời tôi, tất cả những chuyện này xuất phát từ những việc làm lạ lùng của ông Bilbo. Tiền bạc của ông ấy có được theo một cách lạ lùng ở những vùng đất kỳ lạ, họ nói thế. Có thể là có một số người muốn biết vàng bạc châu báu mà ông ấy chôn giấu trên ngọn đồi ở Hobtitton đến từ đâu, theo như tôi biết?"

Frodo không nói gì, những ước đoán sắc sảo của người chủ trại làm ông khá bối rối.

"Được rồi, ngài Frodo ạ," Maggot tiếp tục, "tôi rất vui mừng khi ngài đã tỉnh trí mà quay lại Buckland. Lời khuyên của tôi là: hãy ở lại đấy! Và đừng giao du với những người lạ nữa. Ngài sẽ có bạn ở những nơi đó. Nếu nhưng có bất kỳ một gã đen nào lại đuổi theo ngài, tôi sẽ xử lý chúng. Tôi sẽ nói là ngài đã chết, hoặc đã rời khỏi Quận, hoặc bất kỳ điều gì mà ngài muốn. Và điều này có thể cũng khá đúng; vì có vẻ nhưng họ không muốn biết tin tức về ông Bilbo."

"Có thể là ngài đúng," Frodo nói, tránh ánh mắt của người chủ trại và nhìn vào phía bếp lửa.

Maggot nhìn ông trầm ngâm. "Được lắm, tôi thấy là ngài đã có những ý tưởng riêng của mình," ông nói. "Thật rõ như ban ngày rằng chẳng phải ngẫu nhiên gì mà ngài và cái tay kỵ sĩ ấy lại cùng đến đây vào cùng một buổi chiều; và có thể dù sao thì tin tức của tôi không phải là một tin quá bất ngờ với ngài. Tôi không yêu cầu ngài phải nói với đôi những gì mà ngài định giữ cho mình; nhưng tôi thấy là ngài đang gặp phải rắc rối. Có thể ngài nghĩ rằng không dễ dàng gì để đến được Bến Phà mà không bị bắt gặp?"

"Tôi đã nghĩ thế," Frodo nói. "Nhưng chúng tôi phải thử để đấy; và việc ngồi và suy nghĩ sẽ không giải quyết được gì. Thế nên tôi sợ rằng chúng tôi phải đi. Vô cùng cám ơn về sự tốt bụng của ngài. Tôi đã rất kinh hoàng với ngài và những con chó của ngài vào hơn ba mươi năm trước, Chủ Trại Maggot ạ, cho dù có thể ngài sẽ cười khi nghe thế. Thật là đáng tiếc, vì tôi đã mất một người bạn tốt. Và bây giờ thì tôi xin lỗi vì phải rời khỏi đây sớm. Nhưng tôi sẽ trở lại, có thể là một ngày nào đó khi tôi có cơ hội."

"Ngài sẽ được chào đón khi ngài đến," Maggot nói. "Nhưng lúc này thì tôi có một ý kiến. Lúc này mặt trời đã gần lặn, và chúng tôi sẽ ăn một bữa khuya; vì chúng tôi gần như sẽ lên giường ngay sau Mặt trời. Nếu ngài và ngài Peregrin và mọi người có thể ở lại và cùng ăn với chúng tôi, thì chúng tôi sẽ rất vui!"

"Và chúng tôi cũng thế!" Frodo nói. "Nhưng chúng tôi phải đi ngay, tôi e là thế. Cho dù là trời sẽ tối trước khi chúng tôi đến được Bến Phà."

"A! Nhưng đợi một phút nào! Tôi đã định nói rằng: sau bữa ăn khuya, tôi sẽ lấy ra một cái xe ngựa nhỏ, và tôi sẽ chở tất cả các ngài đến Bến Phà. Nó sẽ đỡ các ngài một đôi đường, và nó cũng có thể là một cách giúp các ngài tránh khỏi rắc rối."

Lúc này thì Frodo đồng ý lời đề nghị với vẻ rất biết ơn, trước sự nhẹ nhõm của Pippin và Sam. Mặt trời đã ở sau những ngọn đồi phía tây, và ánh sáng đang tắt dần. Hai con trai của Maggot và ba con gái của ông đi vào, và một bữa khuya ê hề được dọn ra cái bàn lớn. Bếp đã chiếu sáng bởi những ngọn nến và lửa được khởi lại. Bà Maggot tất bật đi lại. Một hoặc hai hobbit khác trong nông trại cũng đi vào. Sau một lúc ngắn thì có mười bốn hobbit ngồi vào ăn. Có rất nhiều bia, một lượng lớn nấm và thịt muối, ngoài rất nhiều những món ăn của nông trại khác. Bọn chó nằm bên lửa, gặm vỏ phomat và nhai xương.

Khi họ ăn xong, người chủ trại và các con trai của ông đi ra với một cái đèn lồng và chuẩn bị cỗ xe ngựa. Khoảng sân đã khá tối, khi những người khách đi ra. Họ ném hành lí lên xe và leo vào. Người chủ trại cầm lái, và quất roi vào hai con ngựa lùn tráng kiện, Vợ ông đứng trong vùng sáng của cánh cửa mở rộng.

"Cẩn thận nhé, anh Maggot!" bà kêu lên. "Đừng tranh cãi với bất kỳ người lạ nào, và trở về ngay nhá!"

"Anh sẽ làm thế!" ông nói, và phóng xe ra khỏi cổng. Lúc này không còn hơi gió nào nữa, đêm trở nên tĩnh mịch và im lặng, và không khí trở lạnh. Họ đi mà chẳng có ánh sáng gì và tiến bước rất chậm chạp. Sau một vài dặm thì họ đi hết con đường làng, băng qua một cái rãnh sâu và leo một dốc ngắn lên một đường bờ đắp cao.

Maggot cúi xuống và nhìn sang mọi phía, hướng bắc và nam, nhưng không thể thấy được gì trong bóng đêm, không có một âm thanh nào trong không khí tĩnh lặng. Bờ sông nhìn rất mờ ảo - sương mù đang dâng lên phía trên rãnh và lan ra khắp các cánh đồng.

"Nó sẽ trở nên rất dày đây," Maggot nói; "nhưng tôi sẽ không thắp đèn cho đến khi tôi về nhà. Chúng ta sẽ nghe thấy mọi thứ trên con đường từ xa trước khi chúng ta gặp nó."

Từ con đường làng nhỏ chỗ Maggot đến Bến Phà khoảng hơn năm dặm. Các hobbit quấn kín mình, nhưng tai họ vẫn dõi theo mọi tiếng động trên tiếng bánh xe ken két và tiếng vó ngựa lọc cọc chầm chậm. Frodo cảm thấy cỗ xe có vẻ như còn chậm hơn một con ốc sên, Bên cạnh ông Pippin đang gật gù muốn ngủ; nhưng Sam thì đang nhìn chằm chằm vào màn sương dâng lên.

Cuối cùng họ cũng đã đến con đường làng dẫn vào Bến Phà. Nó được đánh dấu bởi hai cây trụ trắng cao vừa chợt lờ mờ hiện ra bên phải họ. Chủ Trại Maggot kéo những con ngựa lùn của ông và cỗ xe cót két ngừng lại. Họ chỉ mới vừa lục tục kéo ra, thì thình lình họ nghe thấy cái mà tất cả đều sợ khiếp: tiếng vó ngựa vang lên trên con đường phía trước. Âm thang vang thẳng đến chỗ họ. Maggot nhảy xuống, đứng trước đầu ngựa và nhìn thẳng vào vùng tối. Người kỵ sĩ phóng đến với tiếng vó ngựa lọc cọc. Tiếng móng ngựa vang lên thật rõ trong vùng không khí tĩnh lặng đầy sương mù.

"Tốt hơn là ngài nên trốn đi, thưa ngài Frodo," Sam lo lắng nói. "Ngài nên leo xuống xe ngựa và phủ mền lên, và chúng tôi sẽ nhử tên kỵ sĩ ấy đi!" Ông leo ra và đi đến bên người chủ trại. Các Kỵ Sĩ Đen sẽ phải vượt qua anh mới đến cỗ xe được.

Lọc cọc, lọc cọc. Tay kị sĩ đã gần đến chỗ họ.

"Xin chào!" Chủ Trại Maggot kêu lớn. Tiếng vó ngựa ngừng lại liền sau đó. Họ nghĩ rằng họ có thể lờ mờ thấy được một bóng áo khoác đen trong sương mù, cách đó vài mét. "Nào!" người chủ trại nói, ném dây cương vào tay Sam và bước lên. "Sao anh không đến gần hơn một bước! Anh muốn gì, và anh đi đâu?"

"Tôi muốn ông Baggins. Ông có thấy ông ta không?" một giọng nói nghèn nghẹt vang lên - nhưng đó là giọng của Merry Brandybuck. Một ngọn đèn tối được giở ra, và ánh sáng của nó chiếu lên khuôn mặt kinh ngạc của người chủ trại,

"Ngài Merry!" ông la lên.

"Phải, tất nhiên! Thế ông nghĩ rằng đây là ai?" Merry nói và bước đến.

Khi ông đi ra khỏi sương mù và sự sợ hãi của họ đã bớt đi, thì ông chợt có vẻ như thu nhỏ về hình dạng bình thường của một hobbit. Ông đang cưỡi một con ngựa lùn, và một vết trầy được băng vòng qua cổ ông và phía trên cằm ông nhô ra khỏi sương mù.

Frodo chạy ra khỏi cỗ xe ngựa để đón bạn. "Cuối cùng thì cậu cũng đã đến!" Merry nói. "Mình đang bắt đầu tự hỏi không biết là cuối cùng cậu có đến không, và mình đã định trở về ăn bữa khuya. Khi sương dày hơn thì mình băng lên về hướng Stock để nhìn xem anh có ngã vào một cái rãnh nào đó không. Nhưng chúa phù hộ mình nếu mình biết được cậu sẽ đến bằng đường nào. Ông đã tìm thấy họ ở đâu, ông Maggot? Ở trong ao vịt của ông à?"

"Không, tôi thấy họ xâm nhập vào chỗ tôi," người chủ trại nói, "suýt nữa tôi đã xua chó vào họ; nhưng họ sẽ kể với ngài về mọi chuyện, tôi tin vậy. Nào, nếu như các ngài thứ lỗi, thưa ngài Merry và ngài Frodo cùng với mọi người, tôi sẽ trở về nhà, bà Maggot sẽ lo lắng khi đêm trở nên khuya."

Ông đánh cỗ xe vào con đường làng và quay đầu nó lại. "Nào, tạm biệt tất cả các ngài," ông nói. "Bữa nay kỳ cục quá, không thể nào lầm được. Nhưng mọi sự tốt đẹp sẽ kết thúc tốt đẹp thôi; cho dù có thể chúng ta không nên nói thế cho đến khi chúng ta về đến cửa. Tôi sẽ không phủ nhận rằng tôi sẽ vui mừng nếu khi tôi làm điều này." Ông thắp những cái đèn lồng của mình, và treo lên. Thình lình, ông lấy ra một cái túi lớn dưới chỗ ngồi. "Suýt nữa thì quên," ông nói, "bà Maggot làm cái này cho ngài Baggins, cùng với lời hỏi thăm của bà." Ông đưa nó xuống và phóng đi, cùng với những lời cám ơn và chúc tụng bám theo.

Họ quan sát những vòng sát mờ nhạt quanh những cái đèn lồng của ông khi chúng nhỏ dần trong màn sương đêm. Chợt Frodo cười phá lên: từ cái túi được đậy kín mà ông đang cầm, mùi nấm đang bốc lên.