You are here

Báo ân cái đầu ngươi ý! - Chương 30

Chương 30KLrs: YêdHViu quái?

Đêm KLrskhuya yênJsbT tdHViĩnh, BạcJsbTh TốKLrs TdHVirinh KLrslẳng dHVilặng hộjBMb phápKLrs Uhu8cho HứaUhu8 Tiên,JsbT nhìnUhu8 kUhu8huôn dHVimặt đỏKLrs hồnKLrsg kJsbThá KLrsthường cdHViủa ngJsbTười tdHVirên giườngKLrs kiUhu8a, đáyUhu8 mUhu8ắt hJsbTắn hiệnJsbT lênJsbT ýjBMb cườidHVi JsbTôn ndHVihu. CúJsbTi đầKLrsu nhìUhu8n KLrstay jBMbmình, rồiUhu8 vươdHVin KLrsra KLrsnắm tjBMbhật JsbTchặt. CjBMbả đờKLrsi nàdHViy, Uhu8có KLrslẽ JsbTcũng sẽUhu8 KLrskhông buônJsbTg tay.

 

Mãi chdHVio đếndHVi khJsbTi hừjBMbng Uhu8sáng, HJsbTứa TiêndHVi mJsbTới mUhu8ơ mơUhu8 màKLrsng màndHVig tJsbTỉnh lJsbTại. KLrsVừa mởKLrs mắdHVit liJsbTền thấyKLrs BạKLrsch TốUhu8 TdHVirinh đdHViang đợiUhu8 bKLrsên người.

“Tiểu Bạch.KLrs” HứajBMb TijBMbên mỉUhu8m cườdHVii, cảmjBMb gijBMbác vừKLrsa tỉJsbTnh dậyKLrs liJsbTền thấdHViy TiểuUhu8 Uhu8Bạch thậdHVit tốt.

“Cảm thấjBMby tJsbThế nàUhu8o?” BUhu8ạch TUhu8ố TjBMbrinh đỡUhu8 JsbTHứa TidHViên ngồjBMbi dậKLrsy hỏi.

“Ừm...” HứjBMba TiJsbTên cảmUhu8 nhậnJsbT dHVithân thJsbTể củaKLrs mình,jBMb sJsbTo sánhKLrs, cdHVió chúdHVit kiJsbTnh JsbTngạc mdHViở miKLrsệng, “CảmUhu8 dHVigiác thjBMbân thểdHVi thậJsbTt giốngdHVi KLrsnhư KLrsso JsbTvới trướcdHVi kidHVia JsbTnhẹ hơJsbTn rấtjBMb nhiều,KLrs dHVicó thểjBMb nghjBMbe đUhu8ược âmKLrs thandHVih rjBMbất Uhu8xa bêndHVi ngoài,Uhu8 Uhu8còn njBMbhạy KLrsbén hUhu8ơn trướcJsbT kijBMba nữa.”

“Ừ, thếJsbT Uhu8thì tốt.”JsbT BJsbTạch JsbTTố TridHVinh njBMbhàn nJsbThạt gậjBMbt Uhu8đầu, “KếjBMb tiếpKLrs JsbTta sẽjBMb từJsbT JsbTtừ dạyjBMb nàngJsbT mộJsbTt chUhu8út phJsbTáp thuật.”

“Sau nKLrsày dHVita KLrscũng cjBMbó thdHViể dHVibay saJsbTo?” HứajBMb TiJsbTên hdHViai mắtjBMb sánUhu8g ngJsbTời, hưngKLrs JsbTphấn hỏi.

“Dĩ nJsbThiên dHVicó thể.”JsbT BạcJsbTh TjBMbố TrinUhu8h gậJsbTt JsbTđầu. NdHVihìn bộUhu8 dạngJsbT kíchdHVi độngjBMb củaKLrs KLrsHứa TJsbTiên, JsbTtrong lòngKLrs khôJsbTng kKLrshỏi buồjBMbn cười.

Hứa TiêjBMbn kíUhu8ch độUhu8ng KLrsxong, lúKLrsc JsbTnày mớjBMbi nhJsbTớ tớidHVi jBMbtình cảnhJsbT bâUhu8y jBMbgiờ. JsbTLương Uhu8vương pUhu8hủ kiUhu8a chjBMbắc lJsbTà jBMbkhông tJsbThể tKLrsrở lKLrsại rJsbTồi, nJsbThư vậJsbTy trjBMbở vềdHVi tjBMbrấn GianJsbTg đi.

“Ta nhớjBMb dHVitiểu ThanhJsbT, cJsbTon cudHVia njBMbhỏ cùnUhu8g mấyjBMb ngườijBMb nhjBMbà tỷjBMb tjBMbỷ qJsbTuá.” HứadHVi TidHViên tựajBMb vàKLrso trdHViong njBMbgực BạchjBMb TốjBMb JsbTTrinh nhẹjBMb nhdHViàng nói.

“Ừ, vKLrsậy thUhu8ì KLrsđi TrấnJsbT GiadHVing.” BạchKLrs TốdHVi TrindHVih đồndHVig ý.

“Vậy LươngUhu8 vươUhu8ng phủjBMb bênKLrs kiKLrsa...” HứaUhu8 TJsbTiên tớiKLrs Uhu8tới cáiKLrs JsbTvăn tKLrshư JsbTđiều pjBMbhái kia.

“Cái nàyKLrs khKLrsông cầKLrsn lJsbTo lắng,Uhu8 JsbTta đjBMbi mộtUhu8 chUhu8uyến lJsbTà được.dHVi” BdHViạch TốdHVi TKLrsrinh đãUhu8 sớmKLrs cJsbTó tínjBMbh tdHVioán, JsbTđem JsbTvăn thdHViư đidHViều pUhu8hải KLrssửa dHVilại lJsbTà jBMbxong. ChuyệnJsbT Uhu8của KLrsthế tụdHVic kJsbThông thUhu8ể nhúUhu8ng taUhu8y dHViquá ndHVihiều, nếuJsbT kjBMbhông JsbTsẽ cdHVió ảnUhu8h hưởng.

“Ừ.” HứaJsbT KLrsTiên cajBMbo hứngJsbT gậjBMbt đầu,jBMb cóJsbT TiểuUhu8 BạchKLrs jBMbở đâyKLrs, hìUhu8nh Uhu8như Uhu8tất dHVicả đềKLrsu khôndHVig phảiUhu8 ldHVià vấnjBMb đềdHVi JsbTkhó khăjBMbn nữa.

“Đi CôUhu8 jBMbTô trước.”dHVi JsbTBạch TjBMbố TrinJsbTh ômjBMb chầmjBMb lấydHVi HứUhu8a jBMbTiên, jBMbtrực Uhu8tiếp bJsbTay lênJsbT trời.

Đi tKLrsới JsbTcăn nhàKLrs ởKLrs jBMbCô jBMbTô, TUhu8iểu jBMbThanh cùngjBMb TiểdHViu chídHVinh thUhu8ái chấdHVin độnJsbTg, chạyJsbT rKLrsa nUhu8ghênh đJsbTón bọjBMbn Uhu8họ. jBMbTiểu chínJsbTh tháiKLrs vKLrsừa nhìnKLrs tdHVihấy HứUhu8a TjBMbiên, lUhu8iền kjBMbích KLrsđộng JsbTmuốn nhJsbTào vàjBMbo tUhu8rong ngựcJsbT nàng.Uhu8 MKLrsà HứjBMba TiêdHVin cũngjBMb cườidHVi chuẩnJsbT bịjBMb KLrsôm jBMbnó. AJsbTi ddHViè TijBMbểu chíUhu8nh thádHVii nhàoUhu8 Uhu8tới trướUhu8c mặtJsbT, dHVichỉ cjBMbòn JsbTcách mUhu8ấy tấJsbTc, thUhu8ì ldHViàm saKLrso cũngJsbT khôngUhu8 bổUhu8 KLrsnhào đưJsbTợc tớKLrsi ngựcJsbT KLrsHứa TiêndHVi nữa.KLrs TiểujBMb chjBMbính thjBMbái ủyKLrs khuấdHVit ngẩngdHVi đầu,KLrs lUhu8iền thấJsbTy BạchKLrs TốJsbT TrinJsbTh mặjBMbt lJsbTạnh, đajBMbng JsbTtúm dHVicổ áUhu8o nójBMb lênJsbT, khônUhu8g chdHVio njBMbó tjBMbiến tKLrshêm nửaKLrs bước.

“Sư pKLrshụ...” TdHViiểu chínhdHVi tháidHVi mKLrsở tUhu8o đôjBMbi mjBMbắt đjBMben lóKLrsng lánJsbTh rưjBMbng rUhu8ưng, Uhu8đầy ủyjBMb khuấUhu8t nhìn KLrs BKLrsạch jBMbTố TUhu8rinh, khángKLrs ndHVighị Uhu8hành độngJsbT củajBMb hắn.

“Tiểu JsbThài tử&Uhu8nbsp; mUhu8à hdHViuynh cKLrsũng ghKLrsen à.”Uhu8 HứaKLrs TiKLrsên Uhu8đẩy tjBMbay BạcKLrsh TdHViố TrjBMbinh raJsbT, KLrsmột tdHViay ôKLrsm KLrslấy TiểdHViu chínhJsbT tdHVihái đangjBMb lJsbTã dHVichã chựcUhu8 khdHVióc vàKLrso tronJsbTg Uhu8ngực. TiJsbTểu chínjBMbh tháJsbTi KLrsnheo mdHViắt lJsbTại, cũndHVig thậtUhu8 chặJsbTt ômUhu8 cổUhu8 HjBMbứa Tiên.

“Tu lKLrsuyện jBMbthế jBMbnào rồi?”Uhu8 GiọdHVing BạchJsbT TốKLrs jBMbTrinh gJsbTiờ phjBMbút nàyJsbT âmdHVi lãUhu8nh JsbTvô cùng.

“Dạ...” TiJsbTểu chdHViính tdHVihái cdHVió chúdHVit bjBMbối rối,KLrs cUhu8ắn cắndHVi đầujBMb ngódHVin tUhu8ay, mớijBMb jBMbyếu ớtjBMb nójBMbi, “CoKLrsn rấtKLrs cdHViố gắng.”

“Vậy tjBMbhì tốt.”dHVi BKLrsạch TốdHVi TrJsbTinh dHVixem xUhu8ét tUhu8u Uhu8vi TiểudHVi chínUhu8h tháJsbTi, thấyjBMb Uhu8so vớiJsbT JsbTtrước kKLrsia tinUhu8h tiếnJsbT JsbThơn mộJsbTt chútjBMb rồi,KLrs lúcJsbT nUhu8ày mớiJsbT bJsbTỏ qjBMbua cUhu8ho nó.

“Hứa TiênJsbT, ngươiUhu8 cdHVió liJsbTnh JsbTcăn rồi?”JsbT TiểuJsbT ThdHVianh vdHViẫn khjBMbông nóiUhu8 gìUhu8 KLrslúc dHVinày dHVibỗng nUhu8hiên kinjBMbh ngạdHVic mởjBMb miệng,Uhu8 mớdHVii JsbTvừa rồidHVi hắnjBMb jBMbvẫn đjBMbang quaKLrsn sáKLrst HứaUhu8 TiêjBMbn, cUhu8ảm thấyjBMb HứaJsbT TidHViên cJsbTó cjBMbái gìJsbT đUhu8ó khanjBMbg khác.KLrs HjBMbiện jBMbtại Uhu8rốt jBMbcục hiểUhu8u đKLrsược ljBMbà ddHVio đâu.

“Ừ, TidHViểu KLrsBạch đãJsbT KLrstìm đadHVin thảdHVio chdHVio jBMbta ădHVin đUhu8ó.” JsbTHứa TiêUhu8n KLrscao hứndHVig nói.

“Cái gì?dHVi ChỗJsbT KLrsnguy hKLrsiểm dHVinhư vậy,KLrs đạiJsbT Uhu8ca huynh...Uhu8” TiểJsbTu TKLrshanh dHVikinh nUhu8gạc tJsbThấp giọnUhu8g hôdHVi lUhu8ên, nhìnJsbT vềjBMb pKLrshía BạcjBMbh TốdHVi Trinh.

Bạch TjBMbố JsbTTrinh lạiUhu8 lạnjBMbh lùnUhu8g lườmKLrs lạUhu8i, jBMbđem câKLrsu nóUhu8i kếJsbT dHVitiếp củJsbTa TiKLrsểu TJsbThanh éUhu8p tdHVirở về.

Hứa JsbTTiên nUhu8gơ ngKLrsác, njBMbhìn vềUhu8 phíaKLrs vẻdHVi mặtJsbT kUhu8hông đổiJsbT jBMbcủa BạcdHVih KLrsTố TrindHVih, cajBMbu Uhu8mày dHVilo lắKLrsng hỏUhu8i: JsbT“Nơi đKLrsan tKLrshảo sjBMbinh tUhu8rưởng, rấtUhu8 nguUhu8y hiểmdHVi KLrscó phjBMbải hjBMbay không?”

Bạch Uhu8Tố TrinUhu8h JsbTkhông nódHVii gì.

Hứa TiênUhu8 cắnJsbT cắnKLrs jBMbmôi, nhìnJsbT BạchdHVi dHViTố TKLrsrinh Uhu8mặt khôngdHVi chúJsbTt thKLrsay đổi,dHVi nhjBMbưng trojBMbng lòUhu8ng vôjBMb cùngJsbT phứcjBMb tạKLrsp. TijBMbểu BạdHVich vUhu8ì mUhu8ình lJsbTại jBMbmạo hiểmUhu8 nhưUhu8 JsbTvậy... CóKLrs cjBMbảm độngKLrs, dHVilo lắJsbTng, còUhu8n jBMbcó sợdHVi hãi.

“Ha hảdHVi, KLrsha Uhu8ha, JsbTvậy, vậyKLrs HứaUhu8 TiKLrsên ngươiJsbT phảijBMb chdHViăm Uhu8chỉ dHVitu Uhu8luyện jBMbđó, đừngKLrs lãnjBMbg pjBMbhí dHVikhổ tâmJsbT củaUhu8 Uhu8đại Uhu8ca ta.jBMb” TiểudHVi TJsbThanh dHVibiết jBMbmình nóijBMb sajBMbi ndHViói jBMbrồi, ngượndHVig Uhu8ngùng cKLrsười cười,KLrs vộjBMbi đánUhu8h trốnJsbTg lảng.

“Ừ.” HứadHVi TiênJsbT nặngKLrs nềKLrs gậtUhu8 đầu,Uhu8 đápJsbT ứng.

“Nàng jBMbđi nUhu8ghỉ ngJsbTơi trướUhu8c dHViđi. TUhu8a đJsbTi xửJsbT lýJsbT chuyệdHVin vădHVin thJsbTư.” BạJsbTch TốJsbT TrinKLrsh nójBMbi xonUhu8g khôngdHVi JsbTđợi HJsbTứa TiênKLrs JsbTtrả ldHViời, ngườjBMbi đãJsbT biếdHVin mấtKLrs ngaJsbTy KLrstại chỗ.

“Ngươi cjBMbó đóijBMb dHVibụng khôngKLrs? TKLrsa chJsbTuẩn jBMbbị đJsbTiểm tâdHVim chjBMbo ngưKLrsơi nhKLrsa.” TiJsbTểu ThanJsbTh nhKLrsìn KLrsHứa Uhu8Tiên JsbTsững sKLrsờ đJsbTứng ởdHVi tạjBMbi chỗUhu8, mjBMbở jBMbmiệng hỏi.

“Nga, đdHViúng làUhu8 cJsbTó chútJsbT đóJsbTi bụdHVing, dHVita mJsbTuốn ădHVin sKLrsữa đậujBMb nJsbTành KLrsbánh quẩy.”JsbT KLrsHứa TiJsbTên sờJsbT sờjBMb bụngKLrs, ljBMbúc KLrsnày mớidHVi cKLrsảm thấyKLrs cjBMbó chútJsbT đói.

“Một jBMblát nữjBMba JsbTta JsbTra ngKLrsoài mua.KLrs” TdHViiểu ThanKLrsh tứJsbTc dHVigiận nói.

“Thỏ KLrsta nuôidHVi thếUhu8 nJsbTào rồi,JsbT cKLrsó mjBMbập hadHViy khôngdHVi?” HứaKLrs TJsbTiên ômUhu8 TiểudHVi chíJsbTnh tháiUhu8 hướngjBMb hậKLrsu việJsbTn đijBMb tớidHVi, “jBMbCòn cdHVió, cJsbTây Uhu8rụng tiềnKLrs củajBMb JsbTta đâujBMb, lớnJsbT lKLrsên chútJsbT nàodHVi chưa?”

Tiểu dHViThanh khóeKLrs miệdHVing Uhu8co quắpUhu8: “CKLrsây dHVirụng tiền?”

“Chính làUhu8 cJsbTây LinJsbTh ÂmdHVi mUhu8à tKLrsa cùUhu8ng dHViTiểu JsbTBạch KLrsđi Uhu8Phổ ĐdHVià sKLrsơn lUhu8ấy vềJsbT đdHVió.” dHViHứa TiênKLrs khẩuUhu8 kJsbThí rjBMbất Uhu8khinh bỉ.

Cây LiJsbTnh Uhu8Âm lJsbTà câUhu8y rụngKLrs tiền...

Tiểu JsbTThanh cảmJsbT Uhu8thấy rấtJsbT vUhu8ô lực.

Chưa tớiJsbT giữUhu8a trưa,KLrs BạchJsbT TốjBMb TrindHVih đjBMbã tKLrsrở lại.

Hứa TiKLrsên nghJsbTênh đón:Uhu8 “ChuyệKLrsn Uhu8đều giảiUhu8 quyếtjBMb xUhu8ong rồi?”

Bạch TjBMbố TJsbTrinh nhànjBMb nhạKLrst gdHViật đầudHVi: “Ừ.”KLrs ChujBMbyện đãKLrs giảUhu8i quyếtjBMb, nhưUhu8ng làJsbT khôUhu8ng phKLrsải hUhu8ắn Uhu8giải KLrsquyết. KhUhu8i hắnjBMb JsbTtới pháKLrst hjBMbiện KLrsLương dHViLiên đãUhu8 đedHVim chudHViyện củaKLrs jBMbHứa TiêndHVi làmKLrs KLrsxong hếtKLrs rồiUhu8, Uhu8đã Uhu8gửi văJsbTn thưUhu8 KLrscho njBMbàng trjBMbở vKLrsề trấjBMbn GiangUhu8. TUhu8inh tjBMbhần LươngdHVi dHViLiên khUhu8ông đưdHViợc tốdHVit JsbTcho lắmjBMb, vẫnKLrs sắcJsbT mặtdHVi tJsbTái nhKLrsợt ngồJsbTi ởKLrs KLrstrước KLrsbàn đọjBMbc sáKLrsch nhìnUhu8 vdHViăn dHVithư điềuKLrs pháUhu8i kiUhu8a Uhu8không dHVinói gì.dHVi BdHViất quá,jBMb nhKLrsững thứJsbT nàyJsbT, BạcjBMbh dHViTố TrindHVih jBMbđương KLrsnhiên sẽUhu8 khôndHVig đKLrsể dHVicho HJsbTứa Uhu8Tiên biết.

“Vậy chúnKLrsg tjBMba códHVi thUhu8ể trởKLrs vềKLrs TrấUhu8n GUhu8iang rồi?”JsbT HứUhu8a JsbTTiên JsbTcao dHVihứng hỏi,JsbT “PhảiKLrs mandHVig theUhu8o thUhu8ỏ KLrscủa tjBMba, cònJsbT códHVi câyJsbT Uhu8rụng tiềUhu8n củdHVia tUhu8a nữa.KLrs VKLrsề đjBMbến nhàjBMb tỷdHVi tỷjBMb nKLrshìn Uhu8thấy KLrschúng tKLrsa nhKLrsất đUhu8ịnh sẽUhu8 rjBMbất cjBMbao hứng.”

Bạch TốJsbT jBMbTrinh JsbTvừa KLrsnghe cUhu8ây rụjBMbng tiềnUhu8 Uhu8cũng bijBMbết HứaJsbT JsbTTiên JsbTám chỉUhu8 jBMbcái gì,dHVi gUhu8ật đầuJsbT đồngKLrs ý.

Hứa TijBMbên cùnKLrsg BạchJsbT dHViTố JsbTTrinh đdHVii trướjBMbc, TiểuUhu8 TKLrshanh cùngJsbT TiểuKLrs chUhu8ính thUhu8ái cjBMbhờ dànJsbT dHVixếp xUhu8ong đâJsbTu dHViđấy sẽjBMb đemJsbT thJsbTỏ cdHViùng câyUhu8 LKLrsinh ÂmjBMb manJsbTg vềJsbT sau.

Đứng jBMbở cửKLrsa, HứJsbTa TiKLrsên KLrsgõ jBMbthật lKLrsâu, mJsbTới KLrsnghe đượcdHVi tdHViiếng bUhu8ước cjBMbhân vanjBMbg lêUhu8n bdHViên trong.

“Tới liền,Uhu8 tớJsbTi lKLrsiền, JsbTgõ cáiJsbT gJsbTì Uhu8mà gdHViõ aKLrs, KLrscửa cũJsbTng sắKLrsp bJsbTị gõKLrs thủngJsbT rồi.Uhu8” KLrsBên JsbTtrong làjBMb giọnUhu8g njBMbói queUhu8n thuộcJsbT cJsbTủa HJsbTứa KKLrsiều Dung.

Vừa mởUhu8 cửaKLrs Uhu8ra, thấyjBMb HứaJsbT TiênjBMb, HKLrsứa KiJsbTều DunjBMbg dHVimừng KLrstới njBMbước mdHViắt liUhu8ền tíUhu8 táJsbTch chjBMbảy xuống.

“Hán VdHViăn, HánjBMb VăUhu8n, thậJsbTt sựKLrs dHVilà mjBMbuội saoJsbT.” HứUhu8a KUhu8iều DudHVing jBMbkéo KLrstay HứaUhu8 TjBMbiên khôngdHVi buônUhu8g, sợjBMb ljBMbà mJsbTình dHViđang nằmJsbT mơ.

“Là muộiJsbT, tỷJsbT Uhu8tỷ.” Uhu8Hứa TJsbTiên cũngdHVi nUhu8ắm tdHViay HứaJsbT KiềudHVi dHViDung, cdHViao hứngKLrs khôngKLrs thUhu8ôi. KLrsChợt Uhu8thấy bjBMbụng HjBMbứa KiềuUhu8 DKLrsung Uhu8kia khdHViẽ JsbTnhô raKLrs, kinKLrsh ngạJsbTc hỏJsbTi, JsbT“Tỷ dHVitỷ, jBMbtỷ, tjBMbỷ mandHVig thai?”

Trên jBMbmặt HứajBMb KiềujBMb DunjBMbg hiệndHVi lêKLrsn nụdHVi cườidHVi hạdHVinh phúc,Uhu8 lôKLrsi Uhu8kéo HjBMbứa Tiên:Uhu8 “Uhu8Mau, JsbTmau vàojBMb rồUhu8i JsbThãy nói.”KLrs BỗngdHVi nhiênUhu8 lạiUhu8 cJsbTảm tjBMbhấy KLrscó điểmjBMb gJsbTì dHVilà lạ,dHVi lJsbTúc nàJsbTy mjBMbới nhìndHVi vUhu8ề phJsbTía nJsbThững ngườijBMb jBMbbên cạJsbTnh dHViHứa jBMbTiên, chợtUhu8 nKLrsói, JsbT“Ai ndHViha, đệjBMb muộiKLrs, Uhu8ta lUhu8ại khUhu8ông cóUhu8 KLrschú ýjBMb tớiJsbT mujBMbội, thậtJsbT dHVilà, dHVimau, đềJsbTu maUhu8u điJsbT vàoJsbT jBMbđi đã.”

Ba dHVingười vàodHVi pKLrshòng, JsbTHứa KiềujBMb DUhu8ung bUhu8ận rộnjBMb KLrsđi pjBMbha tKLrsrà, HjBMbứa TiêKLrsn vUhu8ội vdHViàng kéodHVi Uhu8nàng lại:JsbT “Tỷ,jBMb tỷdHVi KLrsđang dHVimang thKLrsai, đừndHVig vội,jBMb muộKLrsi phKLrsa làUhu8 được.”

Hứa KiềuJsbT DJsbTung ngồiJsbT xuốngKLrs, sờdHVi Uhu8sờ bụngUhu8 cKLrsủa mìndHVih, tjBMbrong mKLrsắt tràjBMbn đầyjBMb KLrsyêu thương.

Hứa jBMbTiên cùKLrsng HKLrsứa JsbTKiều Uhu8Dung đjBMbại kdHVihái nóiKLrs tjBMbình trạngKLrs gầjBMbn đâyUhu8 củadHVi mìnhKLrs, HứaKLrs KiềUhu8u DunjBMbg ngJsbThe dHViHứa TijBMbên Uhu8nói đdHViược đKLrsiều vềdHVi, JsbTkhông cdHViần phjBMbải dHVitha hươnjBMbg cJsbThịu tộiKLrs KLrsnữa, dHViliền jBMbvui Uhu8mừng mJsbTuốn đJsbTi dângUhu8 hưJsbTơng JsbTcho QuJsbTan ÂmjBMb ĐạKLrsi sĩjBMb, KLrsnói rằKLrsng đềudHVi nhờKLrs KLrsQuan ÂmjBMb ĐạjBMbi sKLrsĩ phJsbTù hộKLrs mớUhu8i đJsbTược nhưjBMb vậdHViy. KLrsBạch TốjBMb TrinjBMbh nghUhu8e đượcUhu8 lờiUhu8 nàdHViy, ánKLrsh mắtjBMb tảnJsbT JsbTra KLrskhí lạnh.JsbT KLrsBên trdHViên QdHViuan ÂjBMbm ĐạiJsbT dHVisĩ Uhu8hắt Uhu8hơi mUhu8ột cjBMbái, sờKLrs dHVisờ dHVicái mũiJsbT củKLrsa mìnhUhu8. ĐồngjBMb jBMbtử bêUhu8n cjBMbạnh JsbTcũng cảmjBMb KLrsthấy kỳJsbT quáijBMb. ThdHViần dHVitiên cònJsbT KLrscó thểdHVi cảmdHVi cdHViúm sao?

Hứa TiêdHVin nhìJsbTn cKLrshung quJsbTanh, pjBMbhát hiJsbTện đồJsbT dùUhu8ng tKLrsrong JsbTnhà đjBMbã đổidHVi mới.jBMb Uhu8Mà khuJsbTôn mjBMbặt HứajBMb KijBMbều DunKLrsg tjBMbỏa sángKLrs rạKLrsng KLrsngời cũnJsbTg chứngUhu8 miJsbTnh LýjBMb CônKLrsg PUhu8hủ chKLrsăm sócKLrs Uhu8nàng vôdHVi cùngKLrs tốt.

Hứa KiJsbTều JsbTDung dHVicố cjBMbhấp dKLrsù thjBMbế nàjBMbo cdHViũng jBMbmuốn HdHViứa TiêKLrsn dHViở chuJsbTng cUhu8ùng bọnjBMb họjBMb, HdHViứa TdHViiên từUhu8 chốJsbTi khôKLrsng đượJsbTc KLrsđành phảijBMb đápKLrs ứngdHVi. BuổiKLrs dHVitối dHViLý Uhu8Công PhủUhu8 trởjBMb vJsbTề, ngưjBMbời mộtKLrs ndHVihà tụKLrs lạiKLrs vớidHVi dHVinhau. LUhu8ý JsbTCông PhjBMbủ hỏiUhu8 HứKLrsa TijBMbên cJsbTó KLrstính toUhu8án dHVigì khôndHVig, HứadHVi TUhu8iên còjBMbn Uhu8chưa trảdHVi lờiUhu8, BạchjBMb TốdHVi TriJsbTnh đjBMbã mjBMbở miệdHVing, KLrsnói jBMbchuẩn mUhu8ở tiệJsbTm thKLrsuốc. LýKLrs KLrsCông PhủUhu8 đồjBMbng jBMbý KLrslia lịa.

Buổi tốiKLrs, jBMbHứa dHViTiên dHVihỏi jBMbBạch TJsbTố TUhu8rinh chuyệnUhu8 này,JsbT BạchKLrs Uhu8Tố TriUhu8nh thjBMbản nhiêUhu8n njBMbói: “TiệmKLrs thuốcUhu8 tếKLrs tjBMbhế cứJsbTu nKLrshân, lạdHVii tídHVich gdHVióp từngKLrs cKLrshút cônjBMbg đứcjBMb, JsbTcó lợidHVi cJsbTho viJsbTệc dHVitu hJsbTành củUhu8a nàng.”

Hứa TiêUhu8n lúJsbTc njBMbày mớidHVi chợtdHVi hiểjBMbu, dJsbTĩ KLrsnhiên khJsbTông jBMbcó ýdHVi kiJsbTến nữa.

Qua hadHVii ngàjBMby sauJsbT, TiểuUhu8 JsbTThanh cùngJsbT TiểKLrsu chínhJsbT tdHVihái cUhu8ũng tới.JsbT CòJsbTn maKLrsng tUhu8heo cKLrsây rụngJsbT tiUhu8ền cùdHVing JsbTthỏ jBMbcủa HứajBMb TiJsbTên trởdHVi vềJsbT, HứaUhu8 TiênKLrs dHVivây Uhu8quanh cdHViây rụKLrsng tdHViiền Uhu8vui mdHViừng JsbTtới mứcJsbT ádHVinh mắKLrst đềuJsbT hjBMbíp thàJsbTnh mộtdHVi KLrsđường jBMbthẳng rồi.

Cứ nhdHViư vậyjBMb, HKLrsứa TidHViên mởUhu8 KLrsmột giaKLrsn jBMbtiệm thudHViốc. jBMbHứa KiềuJsbT JsbTDung đặtjBMb tênUhu8 làKLrs BảodHVi JsbTAn đường,Uhu8 jBMblàm Uhu8cho mặtjBMb HứdHVia Uhu8Tiên sundHVig hUhu8uyết. BảjBMbo Uhu8An đườnUhu8g, nghĩJsbT Uhu8cả nKLrsửa nUhu8gày tKLrsrời kếJsbTt dHViquả KLrsvẫn lấydHVi cUhu8ái jBMbtên này.

Những ndHVigày tiếpUhu8 tKLrsheo trKLrsôi qJsbTua nKLrshàn dHVinhã màJsbT KLrsthư thUhu8ái. dHViCác JsbTca bKLrsệnh phổUhu8 biếnjBMb thìKLrs Uhu8do HứaKLrs TiêjBMbn rJsbTa tjBMbay dHVixử lýKLrs, cònKLrs cácJsbT tạjBMbp chứnUhu8g KLrsnan jBMby khônJsbTg dHVixử dHVilý đưKLrsợc, tjBMbhì BạchJsbT TdHViố TrdHViinh sẽjBMb Uhu8ra JsbTtay. DầndHVi dUhu8à, dUhu8anh tiếnKLrsg củaJsbT BKLrsảo AdHVin đườjBMbng liKLrsền dHVilan dHVixa. ĐặcUhu8 Uhu8biệt làUhu8 chuUhu8yện BảodHVi JsbTAn dHViđường Uhu8có mộKLrst KLrsloại thuốKLrsc bjBMbí KLrschế, cóJsbT tKLrshể giúpJsbT thuậjBMbn sinhJsbT. GiJsbTá Uhu8tiền tuJsbTy KLrshơi caojBMb, nhưdHVing mọiUhu8 ngUhu8ười vẫnUhu8 đềuKLrs chấpdHVi njBMbhận. BởjBMbi jBMbvì jBMbsinh KLrscon chíJsbTnh lJsbTà đdHVii ddHViạo QuỷKLrs MôndHVi quJsbTan, JsbTtốn Uhu8chút Uhu8tiền JsbTcó thểUhu8 bjBMbảo vệdHVi mKLrsẫu tKLrsử bUhu8ình KLrsan, tJsbThấy thKLrsế JsbTnào cũUhu8ng lUhu8à Uhu8chuyện vjBMbô cUhu8ùng cjBMbó lUhu8ời. BKLrsởi dHVivì tiệmdHVi thJsbTuốc, JsbTHứa dHViTiên nếudHVi nKLrshư thânUhu8 làdHVi nUhu8ữ Uhu8tử rdHVia mặJsbTt cũnUhu8g KLrskhông ổn,JsbT cUhu8ho nêdHVin nàngKLrs cũngjBMb cUhu8hưa lậpdHVi tứcUhu8 kdHVihôi dHViphục tJsbThân pjBMbhận củaUhu8 mìdHVinh. TạdHVim thjBMbời cứUhu8 nhưJsbT vKLrsậy JsbTtiếp tục.

“Oa nhdHVia Uhu8nha, TiểuKLrs BạjBMbch, rdHViất nhiềdHViu bạcjBMb đó.”dHVi HứajBMb JsbTTiên nhdHViìn đốjBMbng JsbTbạc trắdHVing dHVilóa trênjBMb bàn,KLrs khóKLrse miệngjBMb KLrsthiếu chUhu8út nữJsbTa chảyjBMb nướcdHVi KLrsmiếng. NàndHVig đjBMbang tíndHVih ljBMbấy dHVithêm chúKLrst bạcUhu8 đưaJsbT cdHViho HứUhu8a KiềjBMbu DujBMbng, đjBMbể jBMbHứa KiềujBMb JsbTDung mudHVia thJsbTêm vàiKLrs thKLrsứ. CjBMbhi tiêujBMb ngàyUhu8 thưdHViờng cKLrsũng Uhu8tốn khôngdHVi ít.

“Như ngươiJsbT vậy,KLrs cJsbTòn dHVimuốn tUhu8u tiên?”JsbT Uhu8Tiểu dHViThanh ởdHVi bêUhu8n cạndHVih kKLrshinh bỉ.

“Cũng khôngdHVi thểKLrs nUhu8ói nhjBMbư vậyJsbT aJsbT, cKLrsó tiềnJsbT cdHVió thểUhu8 sUhu8ui jBMbma khUhu8iến quỷKLrs jBMbmà khôngKLrs phảKLrsi saoUhu8? ThầdHVin tiêndHVi chẳnUhu8g lẽJsbT khôdHVing cầnJsbT JsbThương khóidHVi KLrscung phụJsbTng chắcJsbT? QUhu8uỷ JsbTsai khônUhu8g Uhu8cần tiềUhu8n dHViâm KLrsphủ KLrsà?” KLrsHứa TiKLrsên dHVithuận KLrsmiệng phảnjBMb bác.

Tiểu ThandHVih cứdHVing họng,KLrs hjBMbắn jBMbkhông thểJsbT khôngJsbT thừajBMb nhậnjBMb KLrslời nàyJsbT HứadHVi KLrsTiên nóijBMb đúngKLrs rồi...

Hứa Uhu8Tiên ndHVihìn sjBMbắc mUhu8ặt TdHViiểu ThanjBMbh, hiếuUhu8 kUhu8ỳ nóijBMb: “ChẳngUhu8 Uhu8lẽ tKLrsa KLrsnói đúngjBMb Uhu8rồi?” ThậtjBMb JsbTra thKLrsì HứjBMba TiUhu8ên chJsbTỉ lJsbTà jBMbnói mòKLrs tUhu8hôi, bởJsbTi dHVivì sJsbTự kiệjBMbn PdHViháp HảiJsbT kiJsbTa cJsbTho KLrsnên nàUhu8ng mớiKLrs JsbTnói jBMbra mjBMbột phedHVin vừadHVi rồi.

Bạch TốjBMb jBMbTrinh ldHViúc Uhu8này KLrsmở Uhu8miệng: “Phải”

Tiểu Uhu8Bạch jBMbmở miệndHVig, vậyJsbT cKLrsòn cUhu8ó thểUhu8 giảKLrs sao?

Oanh dHVi—— HKLrsứa TiJsbTên chợtKLrs cảmKLrs thấyKLrs thiênUhu8 lôKLrsi (sUhu8ấm KLrssét) cKLrsuồn cUhu8uộn, khônUhu8g nUhu8ghĩ tjBMbới mìdHVinh lạKLrsi njBMbói tjBMbrúng rồi.

Cho nên,jBMb Uhu8ngày jBMbthứ hUhu8ai, HứaKLrs TijBMbên muUhu8a rấtjBMb nhUhu8iều tráUhu8i cKLrsây tươiKLrs, njBMbhang đènUhu8 thKLrsượng hạng,JsbT jBMbvề đếnJsbT JsbTnhà, chạyKLrs tdHVihẳng tớiKLrs tKLrsrước bứcdHVi họUhu8a Uhu8Quan ÂUhu8m ĐạiKLrs sĩ.JsbT XếpjBMb tdHVioàn bdHViộ trJsbTái câdHViy rUhu8a, sKLrsau dHViđó đốtJsbT nKLrshang đèn,Uhu8 rồUhu8i hàjBMbnh lễjBMb. JsbTTrong miUhu8ệng lẩUhu8m bKLrsẩm: KLrs“Quan Uhu8Thế ÂKLrsm BKLrsồ TátdHVi, sdHViau nàUhu8y JsbTta mỗKLrsi jBMbngày đềuUhu8 jBMbmua chdHVio ngàdHVii jBMbtrái cjBMbây tươidHVi ngonJsbT, nhJsbTang jBMbđèn thượndHVig hạngJsbT. jBMbCho nênUhu8, vềUhu8 saKLrsu xKLrsin chiếuJsbT cUhu8ố nhiềudHVi hơnJsbT nha.”

Hứa KiềUhu8u DundHVig vừaJsbT lújBMbc đJsbTi vàojBMb, ngKLrshe đJsbTược lờijBMb dHVicầu dHVinguyện cjBMbò kèUhu8 mặcUhu8 Uhu8cả KLrscủa HKLrsứa TJsbTiên, vjBMbừa sUhu8ợ vjBMbừa giậnjBMb, KLrsđưa KLrstay JsbTgõ mộjBMbt cáiKLrs Uhu8lên đầuKLrs HứKLrsa TiêdHVin: “MuộijBMb đứKLrsa nUhu8hỏ đángKLrs cJsbThết jBMbnày, njBMbói cáiUhu8 KLrsgì dHVithế hả.KLrs QjBMbuan ÂmjBMb jBMbBồ TátUhu8 háUhu8 lạiJsbT đểjBMb yêndHVi chjBMbo muộiKLrs kJsbThinh jBMbnhờn nhưjBMb vậy?”

Hứa TiênKLrs ômKLrs đầu,jBMb dHVikhông pjBMbhục nóiJsbT: “NóidHVi suôngdHVi thdHViì cdHVió JsbTích gìKLrs cKLrshứ, cjBMbhúng jBMbta cjBMbần jBMbphải nóiKLrs tjBMbhực tếdHVi, JsbTthực tếKLrs a.”

“Muội đứaUhu8 ndHVihỏ Uhu8đáng jBMbchết KLrsnày, JsbTlại cònJsbT cKLrsố cãi...”

Trên.

“Không tUhu8ệ, rấtdHVi cóKLrs cjBMbhí hướng.”KLrs TrêjBMbn kdHVihuôn mặtKLrs jBMbtuấn mJsbTỹ củadHVi KKLrsim ThdHViiền jBMbTử hiệnUhu8 jBMblên njBMbụ cười.

Quan ÂJsbTm ĐạiKLrs KLrssĩ vừaKLrs lòngjBMb gKLrsật JsbTđầu: “KhôngdHVi uổnKLrsg KLrsta giúpJsbT nàjBMbng nhijBMbều nhdHViư thế.”

“Bất jBMbquá, nóUhu8i dHViđi cũdHVing phJsbTải nJsbTói lạUhu8i, tdHViại JsbTsao chỉUhu8 KLrscung phụngKLrs ngjBMbươi, khôngUhu8 dHVicó pJsbThần củUhu8a KLrsta?” dHViKim ThiUhu8ền TửKLrs JsbTtrong lònJsbTg bấtKLrs bình.

“Ai bảUhu8o ngươdHVii khôdHVing chKLrsịu hiểJsbTn linh.KLrs” QuaKLrsn dHViÂm ĐạiJsbT sKLrsĩ khiKLrsnh thườnUhu8g vạchUhu8 rõ.

Kim ThiềndHVi tửdHVi ngdHViẩng đjBMbầu KLrsđảo cặdHVip mắtjBMb trắngdHVi KLrsdã, sJsbTau đJsbTó troUhu8ng ldHViòng nổKLrsi JsbTlên tíKLrsnh toándHVi. XjBMbem Uhu8ra jBMbkhi nàUhu8o đóJsbT mìnhUhu8 cũngjBMb phảdHVii hiKLrsển lijBMbnh mộtKLrs chjBMbút mớiUhu8 được.

Cuộc sốJsbTng ngàJsbTy từngjBMb nKLrsgày trôdHVii JsbTqua, HKLrsứa TiêJsbTn mỗdHVii njBMbgày Uhu8ở BảoUhu8 AdHVin đườngJsbT khádHVim bệnh,JsbT BạchdHVi TKLrsố TriKLrsnh cùngdHVi TiKLrsểu ThaUhu8nh dạydHVi TiểuJsbT jBMbchính tjBMbhái pháJsbTp thuậtdHVi, đốcJsbT thúUhu8c nóUhu8 tUhu8u luJsbTyện. BuổKLrsi JsbTtối HdHViứa TjBMbiên jBMbtrở vềKLrs, BạdHVich Uhu8Tố TrUhu8inh sẽJsbT KLrsdạy nànUhu8g mộdHVit chdHViút pUhu8háp thuậtKLrs nềnKLrs tjBMbảng. CdHViòn tUhu8huật pUhu8hi hànKLrsh Uhu8mà HứaKLrs TUhu8iên JsbTtâm tKLrsâm nKLrsiệm niệUhu8m, vẫUhu8n cjBMbòn rấjBMbt xa.

Hôm Uhu8nay, Uhu8Hứa JsbTTiên vUhu8ừa vềKLrs tớJsbTi nhJsbTà, KLrsHứa KiềuJsbT JsbTDung lJsbTiền lUhu8ôi kéoUhu8 tJsbTay nàng,KLrs vjBMbẻ mặtdHVi ngưnUhu8g trọngKLrs nóUhu8i: “HánjBMb dHViVăn, tjBMbrong tjBMbhời gdHViian nUhu8ày muộiUhu8 đừUhu8ng Uhu8đi JsbTra ngodHViài JsbTvào KLrsbuổi tối.”

“Tại Uhu8sao vậy?”dHVi HứKLrsa TidHViên KLrsnghi hoặcdHVi hỏi.

“Đã xảyJsbT rJsbTa chuyệnUhu8 rồi.jBMb TJsbTỷ phdHViu củdHVia Uhu8muội nójBMbi gầnUhu8 đâydHVi JsbTcó vUhu8ài nữdHVi tửUhu8 dHVibị mấtKLrs tíchKLrs, lạUhu8i KLrskhông cKLrso bấJsbTt kdHViì jBMbđầu mốUhu8i nào”JsbT KLrsHứa KiềudHVi DuUhu8ng jBMbkhuôn mjBMbặt đầyJsbT JsbTu sầu.

“Muội dHVikhông cójBMb nUhu8ghe tỷKLrs JsbTphu njBMbói chUhu8uyện nàjBMby KLrsmà.” HứaKLrs TiJsbTên nhdHViìn bKLrsộ dạnjBMbg Uhu8rầu JsbTrĩ cjBMbủa HUhu8ứa KiềuJsbT DujBMbng, cànKLrsg jBMbnghi hoặc.

“Tỷ pKLrshu Uhu8muội sợKLrs chújBMbng jBMbta lUhu8o lắng,JsbT nênjBMb khôngjBMb nóJsbTi. Uhu8Hôm qujBMba dHVibị KLrsđánh đưJsbTợc nângKLrs KLrstrở vềKLrs tỷJsbT jBMbmới biUhu8ết chuyệnJsbT Uhu8đó.” HứjBMba KiềuKLrs jBMbDung vừajBMb KLrsnói nướJsbTc mắtKLrs liềnUhu8 chảyKLrs xuốngdHVi, ladHViu điUhu8 rồiJsbT nóUhu8i, “TỷdHVi pJsbThu muộJsbTi Uhu8nói, nửKLrsa thángUhu8 gầndHVi dHViđây lUhu8iên tjBMbục mấjBMbt tícJsbTh khôUhu8ng ítJsbT nữdHVi Uhu8tử, trdHVia thếdHVi nàojBMb JsbTcũng trjBMba khôngKLrs đượjBMbc tUhu8ung tíchUhu8. BaJsbTn đầudHVi cJsbTho dHVilà bọnjBMb lừaUhu8 đảoKLrs Uhu8(*) ljBMbàm, nhưngdHVi caKLrsnh chdHViặt cửaKLrs thàjBMbnh, cũnJsbTg khôndHVig thdHViấy KLrscó aJsbTi kJsbThả nJsbTghi JsbTra JsbTvào. NếuJsbT khKLrsông đượcKLrs phJsbTá áJsbTn, KLrstỷ pKLrshu mjBMbuội sUhu8ợ ldHVià sẽJsbT bịjBMb cácjBMbh chUhu8ức mất.”

(*) NgdHViuyên vănJsbT làdHVi Uhu8quải tửKLrs: KLrsnghĩa JsbTlà bọndHVi jBMblừa đảo,dHVi bắtJsbT cóc,dHVi mẹUhu8 mìjBMbn. TKLrsa địnhjBMb đKLrsể mjBMbẹ mdHViìn màUhu8 thKLrsấy ndHVió hdHViiện JsbTđại quUhu8á nêndHVi lạiUhu8 thôi.

Hứa TiêndHVi sửdHVing sốtjBMb, chdHViuyện Uhu8này ndHVighe tựaUhu8 Uhu8hồ rấdHVit khôjBMbng Uhu8tầm thường.

“Tóm lại,jBMb JsbTbuổi tốiKLrs muộiUhu8 đừngUhu8 jBMbra ngUhu8oài.” dHViHứa KJsbTiều Uhu8Dung lạiKLrs tiKLrsếp tụcKLrs dặjBMbn dò.

“Muội dHVibiết rồi.”Uhu8 HứKLrsa JsbTTiên gậtKLrs JsbTđầu, “TỷjBMb pKLrshu đãdHVi tJsbTìm đạiUhu8 phUhu8u xdHViem quJsbTa chưa?”

“Rồi, cjBMbũng đdHViã bôJsbTi tjBMbhuốc rồJsbTi.” TâjBMbm tdHViình HứKLrsa KiềuKLrs DunUhu8g vJsbTẫn jBMbkhông tốtKLrs lắm.

“Không códHVi chudHViyện gìUhu8 đâu,jBMb JsbTtỷ pJsbThu trUhu8ẻ tuổijBMb, rấtKLrs mjBMbau sẽJsbT khôiUhu8 JsbTphục thôi.jBMb TKLrsỷ JsbTđang mdHViang hàijBMb tUhu8ử, đdHViừng Uhu8thương tâmUhu8, đốdHVii vớijBMb hJsbTài jBMbtử trojBMbng bụngUhu8 khUhu8ông tốtKLrs đâu.Uhu8” HUhu8ứa TJsbTiên khuyêndHVi giải,jBMb nhưngjBMb troUhu8ng lònjBMbg JsbTthầm JsbTsuy tưJsbT chuJsbTyện nàjBMby. KLrsNghĩ láUhu8t nữajBMb đjBMbi tìmUhu8 TKLrsiểu BJsbTạch thươngjBMb lưUhu8ợng mộtKLrs chúUhu8t mKLrsới được.

“Ừ, KLrstỷ bdHViiết rUhu8ồi. TỷJsbT đJsbTi JsbTphòng bếUhu8p xdHViem mộUhu8t cUhu8hút JsbTTiểu ThanJsbTh làmUhu8 Uhu8cơm xdHViong chưa.dHVi” HứKLrsa Uhu8Kiều DUhu8ung jBMbgật JsbTđầu, ldHViau khôUhu8 dHVinước mắtdHVi, mdHViiễn cưỡngjBMb lộUhu8 rjBMba nụjBMb cườjBMbi, điKLrs xuốngUhu8 bếp.

Buổi tốidHVi, HứUhu8a TidHViên KLrsđem jBMbchuyện nàjBMby nójBMbi cUhu8ho BạchJsbT TốUhu8 Trinh.

Bạch Uhu8Tố TriUhu8nh trầmjBMb tưdHVi Uhu8rồi nUhu8ói: “Uhu8Hẳn lUhu8à dHViyêu quJsbTái làm.”

“Ta cũjBMbng vjBMbậy cKLrsảm thấyjBMb lUhu8à yêdHViu quáJsbTi.” jBMbHứa TiKLrsên gậdHVit đầu,Uhu8 “KLrsTỷ pUhu8hu bâUhu8y gjBMbiờ cònKLrs đjBMbang nằmUhu8 KLrsở trêdHVin giườJsbTng KLrsđây, haJsbTy jBMblà Uhu8chúng tKLrsa giKLrsúp tỷKLrs pdHVihu diKLrsệt trừJsbT têKLrsn yUhu8êu quáUhu8i nJsbTày KLrsđi. ĐâyJsbT cũngdHVi lKLrsà côndHVig đứcJsbT đó?”

“Được” BạKLrsch JsbTTố TriUhu8nh nhàJsbTn nhạJsbTt gậJsbTt đầu.

“Hắc hắjBMbc, cójBMb thểJsbT tKLrshử mjBMbột JsbTchút phdHViáp JsbTthuật Uhu8huynh dạdHViy tUhu8a rồi.”JsbT HứdHVia TiêjBMbn hưngjBMb phJsbTấn JsbTreo lên.

Bạch TKLrsố TriUhu8nh nhìjBMbn bộUhu8 dJsbTạng JsbThưng phấjBMbn jBMbcủa HứaUhu8 Tiên,JsbT tronJsbTg mắtUhu8 nổdHVii lênjBMb vẻjBMb sủjBMbng nịch,jBMb nhẹUhu8 ndHVihàng ndHViói: “Ừ.”dHVi BấtdHVi kểKLrs pháJsbTt sidHVinh cádHVii gì,JsbT dHVihắn cũngKLrs sUhu8ẽ KLrsđứng ởKLrs dHVibên cạnJsbTh KLrsnàng, bảoKLrs vUhu8ệ nàjBMbng, sẽjBMb khJsbTông đểjBMb chdHVio nàjBMbng bịdHVi dHVimột jBMbtia thjBMbương tổndHVi nào.