You are here

Báo ân cái đầu ngươi ý! - Chương 30

Chương 3qGRMRSAb0: v3Kworq4Yêu quái?

Đêm khuqGRMRSAbya v3Kworq4yên tĩnhv3Kworq4, BqGRMRSAbạch TốqGRMRSAb Tv3Kworq4rinh lẳnqGRMRSAbg lặngiNui iNuihộ phápiNui chqGRMRSAbo qGRMRSAbHứa Tiên,qGRMRSAb nqGRMRSAbhìn qGRMRSAbkhuôn mặiNuit đỏqGRMRSAb qGRMRSAbhồng kháv3Kworq4 thườngiNui củaqGRMRSAb nqGRMRSAbgười iNuitrên giườv3Kworq4ng kiaqGRMRSAb, iNuiđáy mắtv3Kworq4 hiNuiắn hiệniNui iNuilên iNuiý cườiiNui ôiNuin nqGRMRSAbhu. CúiqGRMRSAb điNuiầu nhìqGRMRSAbn tiNuiay mìiNuinh, qGRMRSAbrồi vưv3Kworq4ơn v3Kworq4ra nqGRMRSAbắm v3Kworq4thật chqGRMRSAbặt. CảqGRMRSAb qGRMRSAbđời nàqGRMRSAby, iNuicó lẽv3Kworq4 cv3Kworq4ũng v3Kworq4sẽ khôqGRMRSAbng buôngv3Kworq4 tay.

 

Mãi ciNuiho đếv3Kworq4n qGRMRSAbkhi hừqGRMRSAbng sqGRMRSAbáng, HứaqGRMRSAb TiênqGRMRSAb iNuimới qGRMRSAbmơ mqGRMRSAbơ mv3Kworq4àng mànqGRMRSAbg tiNuiỉnh lạiiNui. VừqGRMRSAba mởv3Kworq4 mắv3Kworq4t qGRMRSAbliền thấyqGRMRSAb v3Kworq4Bạch TốiNui TriNuiinh đqGRMRSAbang đợiqGRMRSAb iNuibên người.

“Tiểu Bạch.”qGRMRSAb iNuiHứa Tiênv3Kworq4 mỉqGRMRSAbm v3Kworq4cười, iNuicảm qGRMRSAbgiác vừav3Kworq4 iNuitỉnh dậyv3Kworq4 liềnqGRMRSAb thấyqGRMRSAb Tiv3Kworq4ểu Bạchv3Kworq4 thậtv3Kworq4 tốt.

“Cảm thấyiNui tv3Kworq4hế nàov3Kworq4?” BạiNuich TốqGRMRSAb iNuiTrinh đv3Kworq4ỡ Hứv3Kworq4a TiqGRMRSAbên v3Kworq4ngồi dậyiNui hỏi.

“Ừm...” HứaqGRMRSAb Tv3Kworq4iên cảmv3Kworq4 nqGRMRSAbhận tv3Kworq4hân qGRMRSAbthể cqGRMRSAbủa mình,iNui siNuio qGRMRSAbsánh, cóqGRMRSAb chútqGRMRSAb kiqGRMRSAbnh ngạcqGRMRSAb mởiNui miệnqGRMRSAbg, “CảiNuim giv3Kworq4ác tiNuihân thểqGRMRSAb thậtiNui gv3Kworq4iống nhv3Kworq4ư sv3Kworq4o v3Kworq4với trướciNui kqGRMRSAbia nv3Kworq4hẹ hơnv3Kworq4 rấtqGRMRSAb v3Kworq4nhiều, cóqGRMRSAb qGRMRSAbthể ngqGRMRSAbhe đưqGRMRSAbợc âmv3Kworq4 tv3Kworq4hanh rấiNuit qGRMRSAbxa bênqGRMRSAb ngoiNuiài, iNuicòn nqGRMRSAbhạy bénv3Kworq4 hơqGRMRSAbn trướcqGRMRSAb kiqGRMRSAba nữa.”

“Ừ, v3Kworq4thế iNuithì tốt.qGRMRSAb” qGRMRSAbBạch TốqGRMRSAb Trv3Kworq4inh niNuihàn nhạv3Kworq4t gv3Kworq4ật đầu,qGRMRSAb “Kếv3Kworq4 tiếpiNui qGRMRSAbta sẽv3Kworq4 qGRMRSAbtừ từv3Kworq4 dạiNuiy iNuinàng mv3Kworq4ột ciNuihút phiNuiáp thuật.”

“Sau iNuinày tqGRMRSAba cũngv3Kworq4 ciNuió thqGRMRSAbể baqGRMRSAby saov3Kworq4?” v3Kworq4Hứa Tiv3Kworq4ên hv3Kworq4ai mắiNuit sqGRMRSAbáng ngời,qGRMRSAb hưnv3Kworq4g phấv3Kworq4n hỏi.

“Dĩ qGRMRSAbnhiên cóv3Kworq4 tiNuihể.” iNuiBạch TiNuiố Tv3Kworq4rinh giNuiật đầuv3Kworq4. NhìniNui bqGRMRSAbộ dv3Kworq4ạng kqGRMRSAbích độngv3Kworq4 v3Kworq4của HqGRMRSAbứa TiqGRMRSAbên, qGRMRSAbtrong lòv3Kworq4ng qGRMRSAbkhông khỏiqGRMRSAb buqGRMRSAbồn cười.

Hứa TiênqGRMRSAb kqGRMRSAbích độngv3Kworq4 xv3Kworq4ong, lúqGRMRSAbc niNuiày mớiiNui nhớiNui v3Kworq4tới tìqGRMRSAbnh cảnhqGRMRSAb qGRMRSAbbây giờ.v3Kworq4 LươngiNui vươngv3Kworq4 iNuiphủ kiv3Kworq4a iNuichắc lv3Kworq4à khôngv3Kworq4 thểqGRMRSAb trởqGRMRSAb liNuiại rồiqGRMRSAb, iNuinhư iNuivậy trv3Kworq4ở vv3Kworq4ề trv3Kworq4ấn Giav3Kworq4ng đi.

“Ta nhớiNui tiểuqGRMRSAb iNuiThanh, qGRMRSAbcon v3Kworq4cua nhv3Kworq4ỏ cùqGRMRSAbng mấyiNui nv3Kworq4gười qGRMRSAbnhà qGRMRSAbtỷ tqGRMRSAbỷ quáqGRMRSAb.” HứaiNui TiênqGRMRSAb qGRMRSAbtựa viNuiào tronqGRMRSAbg ngựcv3Kworq4 Bạchv3Kworq4 TqGRMRSAbố iNuiTrinh nhẹiNui nhànv3Kworq4g nói.

“Ừ, vậyiNui thv3Kworq4ì iNuiđi TrấiNuin Giangv3Kworq4.” BạcqGRMRSAbh TốiNui Trinv3Kworq4h đồngiNui ý.

“Vậy LươqGRMRSAbng vqGRMRSAbương phủqGRMRSAb iNuibên kia.iNui..” Hứav3Kworq4 TqGRMRSAbiên iNuitới tớiv3Kworq4 cáiqGRMRSAb qGRMRSAbvăn thiNuiư điềuqGRMRSAb piNuihái kia.

“Cái nàiNuiy khôniNuig cầiNuin v3Kworq4lo lắnqGRMRSAbg, iNuita điNuii qGRMRSAbmột chuv3Kworq4yến lv3Kworq4à được.v3Kworq4” BạcqGRMRSAbh TốqGRMRSAb qGRMRSAbTrinh đãqGRMRSAb sqGRMRSAbớm cv3Kworq4ó tív3Kworq4nh iNuitoán, đqGRMRSAbem vqGRMRSAbăn thiNuiư điNuiiều phqGRMRSAbải sửaiNui lạiqGRMRSAb qGRMRSAblà xongiNui. Chuyệnv3Kworq4 ciNuiủa thếqGRMRSAb v3Kworq4tục khônqGRMRSAbg tiNuihể nhqGRMRSAbúng tqGRMRSAbay v3Kworq4quá nhv3Kworq4iều, nếuiNui khôngiNui sẽiNui qGRMRSAbcó ảv3Kworq4nh hưởng.

“Ừ.” Hứv3Kworq4a iNuiTiên caiNuio hiNuiứng gậtv3Kworq4 đầuv3Kworq4, cóiNui Tiểuv3Kworq4 BạiNuich ởiNui đv3Kworq4ây, hìv3Kworq4nh nhưiNui tấtv3Kworq4 cảv3Kworq4 v3Kworq4đều kv3Kworq4hông phảiv3Kworq4 làv3Kworq4 iNuivấn qGRMRSAbđề v3Kworq4khó kv3Kworq4hăn nữa.

“Đi iNuiCô iNuiTô trước.”v3Kworq4 Bạchv3Kworq4 TiNuiố qGRMRSAbTrinh ômiNui chầiNuim lấyiNui qGRMRSAbHứa Tiên,iNui trựciNui tiếpiNui biNuiay lêniNui trời.

Đi tớiv3Kworq4 căiNuin nhàv3Kworq4 iNuiở qGRMRSAbCô Tôv3Kworq4, TiểuqGRMRSAb ThanqGRMRSAbh ciNuiùng Tv3Kworq4iểu chv3Kworq4ính v3Kworq4thái ciNuihấn qGRMRSAbđộng, chạyiNui iNuira nv3Kworq4ghênh đónv3Kworq4 biNuiọn họ.qGRMRSAb TiểqGRMRSAbu chínqGRMRSAbh tháiiNui vừav3Kworq4 nhv3Kworq4ìn thiNuiấy HứqGRMRSAba qGRMRSAbTiên, liềv3Kworq4n kqGRMRSAbích iNuiđộng mv3Kworq4uốn nhàiNuio vv3Kworq4ào tronv3Kworq4g ngựqGRMRSAbc nàngv3Kworq4. qGRMRSAbMà v3Kworq4Hứa TiêqGRMRSAbn cv3Kworq4ũng cườiiNui chuẩqGRMRSAbn bịv3Kworq4 ômiNui nóiNui. AiNuii qGRMRSAbdè TiểuqGRMRSAb chiNuiính tháiNuii nqGRMRSAbhào tqGRMRSAbới v3Kworq4trước mặiNuit, chỉiNui cònqGRMRSAb cácqGRMRSAbh v3Kworq4mấy tấciNui, v3Kworq4thì làqGRMRSAbm saiNuio cũngqGRMRSAb kv3Kworq4hông bv3Kworq4ổ nqGRMRSAbhào đượcqGRMRSAb iNuitới ngựcqGRMRSAb HứiNuia TqGRMRSAbiên nv3Kworq4ữa. TiểuqGRMRSAb cqGRMRSAbhính thqGRMRSAbái ủyv3Kworq4 khuấtqGRMRSAb ngẩngiNui v3Kworq4đầu, lqGRMRSAbiền thqGRMRSAbấy iNuiBạch Tốv3Kworq4 TriiNuinh mặv3Kworq4t lạniNuih, đaiNuing túmv3Kworq4 cv3Kworq4ổ áoiNui nqGRMRSAbó lên,qGRMRSAb khôngiNui cv3Kworq4ho qGRMRSAbnó tiqGRMRSAbến qGRMRSAbthêm nửv3Kworq4a bước.

“Sư phụ...v3Kworq4” Tiểuv3Kworq4 cv3Kworq4hính iNuithái v3Kworq4mở v3Kworq4to điNuiôi iNuimắt iNuiđen lv3Kworq4óng lániNuih iNuirưng rưqGRMRSAbng, đầqGRMRSAby iNuiủy khuiNuiất nv3Kworq4hìn  BạchqGRMRSAb TiNuiố qGRMRSAbTrinh, khángv3Kworq4 nghịv3Kworq4 hànhiNui độngv3Kworq4 củav3Kworq4 hắn.

“Tiểu qGRMRSAbhài tử v3Kworq4 mv3Kworq4à huyniNuih cũniNuig ghev3Kworq4n à.”v3Kworq4 HứqGRMRSAba TiiNuiên đẩyqGRMRSAb qGRMRSAbtay BạciNuih TốqGRMRSAb TriiNuinh raqGRMRSAb, iNuimột tav3Kworq4y qGRMRSAbôm lấv3Kworq4y Tiv3Kworq4ểu v3Kworq4chính tiNuihái điNuiang liNuiã chv3Kworq4ã ciNuihực khóiNuic vàoqGRMRSAb trqGRMRSAbong ngv3Kworq4ực. qGRMRSAbTiểu cv3Kworq4hính thqGRMRSAbái nhiNuieo mắiNuit iNuilại, cqGRMRSAbũng thậqGRMRSAbt ciNuihặt iNuiôm qGRMRSAbcổ HứaiNui Tiên.

“Tu luyiNuiện iNuithế nqGRMRSAbào rồqGRMRSAbi?” GiọngqGRMRSAb BạqGRMRSAbch Tốv3Kworq4 TqGRMRSAbrinh giờqGRMRSAb v3Kworq4phút nàyqGRMRSAb âmv3Kworq4 lãv3Kworq4nh qGRMRSAbvô cùng.

“Dạ...” TiểuiNui cv3Kworq4hính thqGRMRSAbái iNuicó chútqGRMRSAb biNuiối rối,iNui ciNuiắn cắnqGRMRSAb iNuiđầu ngónv3Kworq4 tayiNui, mớiiNui yếuqGRMRSAb ớtiNui qGRMRSAbnói, “ConqGRMRSAb rấtqGRMRSAb cốiNui gắng.”

“Vậy tiNuihì tốqGRMRSAbt.” Bạchv3Kworq4 Tv3Kworq4ố Trinv3Kworq4h xiNuiem xétqGRMRSAb iNuitu v3Kworq4vi Tiểv3Kworq4u chív3Kworq4nh tiNuihái, thấyv3Kworq4 qGRMRSAbso vớiv3Kworq4 trv3Kworq4ước qGRMRSAbkia tiiNuinh tiếv3Kworq4n qGRMRSAbhơn miNuiột chv3Kworq4út riNuiồi, lúcqGRMRSAb nàyqGRMRSAb mớiqGRMRSAb bỏv3Kworq4 qGRMRSAbqua qGRMRSAbcho nó.

“Hứa iNuiTiên, ngươqGRMRSAbi cóiNui linqGRMRSAbh cănqGRMRSAb rồi?”iNui iNuiTiểu ThqGRMRSAbanh vẫniNui kiNuihông nv3Kworq4ói gv3Kworq4ì lúv3Kworq4c iNuinày bỗngv3Kworq4 niNuihiên v3Kworq4kinh niNuigạc mởv3Kworq4 miệqGRMRSAbng, mớiv3Kworq4 vừiNuia rồiv3Kworq4 hắiNuin vẫnqGRMRSAb đanv3Kworq4g quv3Kworq4an v3Kworq4sát HqGRMRSAbứa Tiên,iNui cảmv3Kworq4 thấyiNui Hv3Kworq4ứa Tiêv3Kworq4n v3Kworq4có cáv3Kworq4i v3Kworq4gì v3Kworq4đó qGRMRSAbkhang iNuikhác. iNuiHiện iNuitại rốtv3Kworq4 cụcv3Kworq4 hiểuiNui qGRMRSAbđược iNuilà qGRMRSAbdo đâu.

“Ừ, Tiểuv3Kworq4 Bạv3Kworq4ch v3Kworq4đã tqGRMRSAbìm đqGRMRSAban thảoqGRMRSAb chiNuio tv3Kworq4a ăqGRMRSAbn đó.”qGRMRSAb HứaiNui TiqGRMRSAbên caqGRMRSAbo hứngiNui nói.

“Cái gìv3Kworq4? CqGRMRSAbhỗ iNuinguy hiểmqGRMRSAb nhưv3Kworq4 vậy,v3Kworq4 đạiqGRMRSAb cqGRMRSAba huyv3Kworq4nh...” TiểuiNui ThanqGRMRSAbh iNuikinh ngạiNuic tv3Kworq4hấp giv3Kworq4ọng iNuihô lêqGRMRSAbn, nqGRMRSAbhìn v3Kworq4về iNuiphía Bv3Kworq4ạch iNuiTố Trinh.

Bạch TốiNui TiNuirinh v3Kworq4lại lạnhv3Kworq4 lùniNuig lườmv3Kworq4 lạiv3Kworq4, đeiNuim ciNuiâu nóiiNui v3Kworq4kế tiv3Kworq4ếp cqGRMRSAbủa TqGRMRSAbiểu ThqGRMRSAbanh v3Kworq4ép tiNuirở về.

Hứa qGRMRSAbTiên ngơiNui ngqGRMRSAbác, nhìnv3Kworq4 vềqGRMRSAb pqGRMRSAbhía vqGRMRSAbẻ mv3Kworq4ặt khqGRMRSAbông đổiNuii củaqGRMRSAb Bv3Kworq4ạch iNuiTố TrqGRMRSAbinh, iNuicau v3Kworq4mày iNuilo qGRMRSAblắng hỏv3Kworq4i: “Nơiv3Kworq4 đav3Kworq4n thảov3Kworq4 siniNuih trưv3Kworq4ởng, rấiNuit v3Kworq4nguy hqGRMRSAbiểm cqGRMRSAbó piNuihải hav3Kworq4y không?”

Bạch TốiNui TriNuiinh khôqGRMRSAbng nv3Kworq4ói gì.

Hứa Tiv3Kworq4ên cv3Kworq4ắn cv3Kworq4ắn v3Kworq4môi, qGRMRSAbnhìn BqGRMRSAbạch qGRMRSAbTố TriqGRMRSAbnh mặtv3Kworq4 khôngiNui chútiNui qGRMRSAbthay đổiqGRMRSAb, v3Kworq4nhưng qGRMRSAbtrong lqGRMRSAbòng vqGRMRSAbô cùniNuig phứiNuic qGRMRSAbtạp. TqGRMRSAbiểu qGRMRSAbBạch vìiNui mìnhqGRMRSAb lạiiNui miNuiạo hiqGRMRSAbểm iNuinhư vậy...v3Kworq4 v3Kworq4Có cảmv3Kworq4 động,qGRMRSAb lv3Kworq4o lắqGRMRSAbng, qGRMRSAbcòn cóqGRMRSAb sợiNui hãi.

“Ha hả,qGRMRSAb hiNuia haqGRMRSAb, vậv3Kworq4y, vậiNuiy HứaiNui TiênqGRMRSAb iNuingươi phảiiNui cv3Kworq4hăm v3Kworq4chỉ tqGRMRSAbu luyiNuiện đó,qGRMRSAb đqGRMRSAbừng lv3Kworq4ãng v3Kworq4phí khổiNui tâv3Kworq4m v3Kworq4của iNuiđại ciNuia tiNuia.” TiểuiNui Thv3Kworq4anh biNuiiết iNuimình qGRMRSAbnói sav3Kworq4i iNuinói rồiqGRMRSAb, ngượngqGRMRSAb ngqGRMRSAbùng cườv3Kworq4i cười,qGRMRSAb viNuiội đv3Kworq4ánh trốnqGRMRSAbg lảng.

“Ừ.” HứaqGRMRSAb TiqGRMRSAbên nặniNuig iNuinề gậtqGRMRSAb đầuqGRMRSAb, đqGRMRSAbáp ứng.

“Nàng iNuiđi nghỉv3Kworq4 ngơv3Kworq4i trướcv3Kworq4 iNuiđi. TqGRMRSAba điNuii xv3Kworq4ử lv3Kworq4ý chuyệv3Kworq4n vănv3Kworq4 thư.”iNui qGRMRSAbBạch TqGRMRSAbố TrinqGRMRSAbh nóiv3Kworq4 xoiNuing khôv3Kworq4ng đợiqGRMRSAb Hứv3Kworq4a v3Kworq4Tiên trảqGRMRSAb v3Kworq4lời, ngườiiNui đqGRMRSAbã biếnv3Kworq4 mấtqGRMRSAb iNuingay qGRMRSAbtại chỗ.

“Ngươi cv3Kworq4ó qGRMRSAbđói biNuiụng iNuikhông? Tv3Kworq4a cqGRMRSAbhuẩn bqGRMRSAbị điểiNuim qGRMRSAbtâm iNuicho ngqGRMRSAbươi nhv3Kworq4a.” Tiểuv3Kworq4 ThaiNuinh iNuinhìn HqGRMRSAbứa Tiêv3Kworq4n sữngv3Kworq4 sờv3Kworq4 đứngiNui v3Kworq4ở tqGRMRSAbại chỗiNui, mqGRMRSAbở miqGRMRSAbệng hỏi.

“Nga, đúiNuing làiNui cóqGRMRSAb qGRMRSAbchút đv3Kworq4ói bqGRMRSAbụng, tiNuia muốniNui ăniNui sữaiNui đậuiNui iNuinành bqGRMRSAbánh quẩy.”qGRMRSAb Hv3Kworq4ứa TiêniNui sờiNui sờqGRMRSAb bụniNuig, lúciNui v3Kworq4này mớiNuii v3Kworq4cảm thấiNuiy qGRMRSAbcó chútiNui đói.

“Một liNuiát nữaqGRMRSAb tqGRMRSAba iNuira ngv3Kworq4oài mua.v3Kworq4” Tiểuv3Kworq4 ThaqGRMRSAbnh iNuitức gv3Kworq4iận nói.

“Thỏ tiNuia iNuinuôi iNuithế nàov3Kworq4 riNuiồi, qGRMRSAbcó mậpiNui v3Kworq4hay kv3Kworq4hông?” qGRMRSAbHứa TqGRMRSAbiên ômv3Kworq4 TiểuqGRMRSAb chív3Kworq4nh iNuithái hưiNuiớng hậuqGRMRSAb việniNui qGRMRSAbđi tới,qGRMRSAb “CiNuiòn iNuicó, câyv3Kworq4 iNuirụng tv3Kworq4iền củqGRMRSAba tqGRMRSAba đâuqGRMRSAb, lớnv3Kworq4 lêv3Kworq4n v3Kworq4chút iNuinào chưa?”

Tiểu ThiNuianh kiNuihóe miv3Kworq4ệng iNuico qqGRMRSAbuắp: “Câyv3Kworq4 rụniNuig tiền?”

“Chính iNuilà câyqGRMRSAb qGRMRSAbLinh ÂmiNui iNuimà tiNuia cùngv3Kworq4 TiểuiNui BạchqGRMRSAb điv3Kworq4 Pv3Kworq4hổ ĐiNuià sơniNui qGRMRSAblấy vềiNui điNuió.” HứiNuia TiNuiiên khv3Kworq4ẩu khqGRMRSAbí qGRMRSAbrất khiNuiinh bỉ.

Cây LiqGRMRSAbnh Âmv3Kworq4 làqGRMRSAb cv3Kworq4ây rụngiNui tiền...

Tiểu ThaqGRMRSAbnh ciNuiảm thấyv3Kworq4 rấtv3Kworq4 vôv3Kworq4 lực.

Chưa v3Kworq4tới giữaqGRMRSAb trqGRMRSAbưa, qGRMRSAbBạch TốqGRMRSAb TrqGRMRSAbinh đãqGRMRSAb trởiNui lại.

Hứa Tiênv3Kworq4 nghênhqGRMRSAb đón:qGRMRSAb “Cv3Kworq4huyện đềuv3Kworq4 gv3Kworq4iải qv3Kworq4uyết xv3Kworq4ong rồi?”

Bạch qGRMRSAbTố TrinqGRMRSAbh nhàniNui niNuihạt gậiNuit đầuqGRMRSAb: “v3Kworq4Ừ.” Cv3Kworq4huyện v3Kworq4đã giảiv3Kworq4 quyếtv3Kworq4, v3Kworq4nhưng qGRMRSAblà khôqGRMRSAbng phv3Kworq4ải hắnqGRMRSAb giqGRMRSAbải quqGRMRSAbyết. KqGRMRSAbhi hiNuiắn tiNuiới pqGRMRSAbhát hiệnqGRMRSAb Lươnv3Kworq4g LiqGRMRSAbên v3Kworq4đã đqGRMRSAbem chuyqGRMRSAbện củav3Kworq4 v3Kworq4Hứa iNuiTiên làmqGRMRSAb xv3Kworq4ong hếtiNui rồiv3Kworq4, đãiNui v3Kworq4gửi iNuivăn thiNuiư v3Kworq4cho qGRMRSAbnàng tqGRMRSAbrở vềiNui qGRMRSAbtrấn Giangv3Kworq4. TiiNuinh thầnqGRMRSAb LươqGRMRSAbng LiqGRMRSAbên kiNuihông đượciNui tốtiNui iNuicho lắm,qGRMRSAb vẫiNuin sắiNuic miNuiặt tv3Kworq4ái nhợtqGRMRSAb ngồqGRMRSAbi ởv3Kworq4 trướcqGRMRSAb bàv3Kworq4n đọcv3Kworq4 sáv3Kworq4ch v3Kworq4nhìn iNuivăn thưv3Kworq4 điềqGRMRSAbu phv3Kworq4ái kv3Kworq4ia khôniNuig v3Kworq4nói gì.iNui BấqGRMRSAbt quiNuiá, nhữnv3Kworq4g thv3Kworq4ứ nv3Kworq4ày, BiNuiạch Tv3Kworq4ố qGRMRSAbTrinh đươngiNui nhqGRMRSAbiên sẽiNui khôv3Kworq4ng qGRMRSAbđể chv3Kworq4o HứiNuia TiêniNui biết.

“Vậy qGRMRSAbchúng tiNuia cqGRMRSAbó thểiNui trởv3Kworq4 vềv3Kworq4 TrấiNuin GiqGRMRSAbang rồi?”iNui v3Kworq4Hứa TiêniNui iNuicao hv3Kworq4ứng iNuihỏi, “Phảiv3Kworq4 maiNuing tqGRMRSAbheo thỏv3Kworq4 qGRMRSAbcủa taiNui, cònqGRMRSAb cóqGRMRSAb v3Kworq4cây iNuirụng v3Kworq4tiền iNuicủa tqGRMRSAba nữa.v3Kworq4 ViNuiề đếnv3Kworq4 nhàqGRMRSAb qGRMRSAbtỷ iNuitỷ nhv3Kworq4ìn thqGRMRSAbấy chúngqGRMRSAb tqGRMRSAba nhấtv3Kworq4 địnhiNui v3Kworq4sẽ v3Kworq4rất caiNuio hứng.”

Bạch TốiNui v3Kworq4Trinh vừaiNui nqGRMRSAbghe cqGRMRSAbây qGRMRSAbrụng tiqGRMRSAbền cũniNuig biếtqGRMRSAb HiNuiứa v3Kworq4Tiên ámiNui iNuichỉ cáiv3Kworq4 iNuigì, qGRMRSAbgật đầuv3Kworq4 đồnqGRMRSAbg ý.

Hứa TiêniNui qGRMRSAbcùng Bạv3Kworq4ch TốiNui TrqGRMRSAbinh điqGRMRSAb trước,v3Kworq4 iNuiTiểu v3Kworq4Thanh cùngv3Kworq4 TiểuiNui ciNuihính tháiqGRMRSAb chqGRMRSAbờ dv3Kworq4àn qGRMRSAbxếp xonv3Kworq4g đâuqGRMRSAb qGRMRSAbđấy qGRMRSAbsẽ iNuiđem iNuithỏ cùngv3Kworq4 câyv3Kworq4 iNuiLinh Âv3Kworq4m manqGRMRSAbg iNuivề sau.

Đứng qGRMRSAbở cửqGRMRSAba, HứaqGRMRSAb TiênqGRMRSAb giNuiõ qGRMRSAbthật lv3Kworq4âu, mqGRMRSAbới nv3Kworq4ghe đượv3Kworq4c tiv3Kworq4ếng bưqGRMRSAbớc ciNuihân vav3Kworq4ng lqGRMRSAbên bênqGRMRSAb trong.

“Tới v3Kworq4liền, tớiiNui liềniNui, gv3Kworq4õ cáqGRMRSAbi gìiNui màv3Kworq4 gv3Kworq4õ iNuia, ciNuiửa iNuicũng sv3Kworq4ắp biNuiị giNuiõ thủv3Kworq4ng rồqGRMRSAbi.” Bv3Kworq4ên tv3Kworq4rong iNuilà giiNuiọng nv3Kworq4ói quv3Kworq4en tv3Kworq4huộc cqGRMRSAbủa HứaqGRMRSAb Kiv3Kworq4ều Dung.

Vừa miNuiở ciNuiửa riNuia, thấyv3Kworq4 Hứav3Kworq4 TiêqGRMRSAbn, HiNuiứa Kiềv3Kworq4u DuiNuing v3Kworq4mừng iNuitới nv3Kworq4ước mắtqGRMRSAb liềniNui tíqGRMRSAb táchv3Kworq4 v3Kworq4chảy xuống.

“Hán iNuiVăn, iNuiHán Vănv3Kworq4, thậtv3Kworq4 siNuiự v3Kworq4là mv3Kworq4uội sao.”qGRMRSAb v3Kworq4Hứa v3Kworq4Kiều DiNuiung kév3Kworq4o taqGRMRSAby HứaiNui TiêiNuin khôngiNui buôniNuig, sợqGRMRSAb làv3Kworq4 mìnqGRMRSAbh điNuiang nằqGRMRSAbm mơ.

“Là muội,qGRMRSAb tỷv3Kworq4 tỷ.v3Kworq4” HiNuiứa iNuiTiên iNuicũng niNuiắm tv3Kworq4ay HứaqGRMRSAb KiềuqGRMRSAb DuqGRMRSAbng, caqGRMRSAbo hứnqGRMRSAbg khôniNuig thv3Kworq4ôi. Chợv3Kworq4t thấyqGRMRSAb bv3Kworq4ụng HứqGRMRSAba qGRMRSAbKiều Dv3Kworq4ung kqGRMRSAbia iNuikhẽ nhiNuiô rqGRMRSAba, iNuikinh ngạciNui hqGRMRSAbỏi, “Tv3Kworq4ỷ tqGRMRSAbỷ, tiNuiỷ, tỷv3Kworq4 mv3Kworq4ang thai?”

Trên miNuiặt Hứav3Kworq4 Kiềv3Kworq4u DiNuiung hiệnqGRMRSAb lênqGRMRSAb nqGRMRSAbụ cườiqGRMRSAb hiNuiạnh phúqGRMRSAbc, liNuiôi kéqGRMRSAbo Hứv3Kworq4a TiêqGRMRSAbn: iNui“Mau, maqGRMRSAbu vàoiNui rồiqGRMRSAb hãyv3Kworq4 nóiNuii.” Bỗngv3Kworq4 nv3Kworq4hiên lạiv3Kworq4 cảmv3Kworq4 thấyqGRMRSAb cóv3Kworq4 điqGRMRSAbểm gìiNui lqGRMRSAbà lạqGRMRSAb, lv3Kworq4úc nàyv3Kworq4 qGRMRSAbmới nhiNuiìn vềiNui phqGRMRSAbía nhiNuiững ngườv3Kworq4i bênqGRMRSAb iNuicạnh HứaiNui Tiên,v3Kworq4 ciNuihợt qGRMRSAbnói, qGRMRSAb“Ai qGRMRSAbnha, đệiNui muộiiNui, v3Kworq4ta lạiv3Kworq4 kv3Kworq4hông cqGRMRSAbó iNuichú ýiNui tiNuiới muộiv3Kworq4, thậqGRMRSAbt liNuià, mqGRMRSAbau, đềqGRMRSAbu maqGRMRSAbu điiNui vàqGRMRSAbo điiNui đã.”

Ba ngườiqGRMRSAb v3Kworq4vào phòngqGRMRSAb, HứiNuia Kiv3Kworq4ều DuiNuing bậnv3Kworq4 rộnqGRMRSAb điv3Kworq4 v3Kworq4pha tràiNui, HứaqGRMRSAb TiNuiiên vộiNuii vv3Kworq4àng kéov3Kworq4 nàniNuig lqGRMRSAbại: “TiNuiỷ, tiNuiỷ iNuiđang maiNuing tiNuihai, đừv3Kworq4ng vội,iNui muqGRMRSAbội pv3Kworq4ha iNuilà được.”

Hứa KiềuiNui Duv3Kworq4ng ngồiv3Kworq4 xuốqGRMRSAbng, iNuisờ qGRMRSAbsờ bụngqGRMRSAb ciNuiủa mv3Kworq4ình, troqGRMRSAbng mắtv3Kworq4 trqGRMRSAbàn đầyiNui yv3Kworq4êu thương.

Hứa qGRMRSAbTiên cùngiNui HqGRMRSAbứa v3Kworq4Kiều DunqGRMRSAbg đạiiNui kiNuihái nv3Kworq4ói iNuitình trạngqGRMRSAb gầnqGRMRSAb đâyqGRMRSAb củqGRMRSAba v3Kworq4mình, HứqGRMRSAba KiềqGRMRSAbu qGRMRSAbDung nv3Kworq4ghe qGRMRSAbHứa TiiNuiên v3Kworq4nói đượcqGRMRSAb qGRMRSAbđiều vềv3Kworq4, kv3Kworq4hông cầnv3Kworq4 phảiNuii tv3Kworq4ha hiNuiương chiNuiịu v3Kworq4tội nv3Kworq4ữa, liềqGRMRSAbn viNuiui iNuimừng muốv3Kworq4n qGRMRSAbđi dânv3Kworq4g v3Kworq4hương cv3Kworq4ho Qv3Kworq4uan iNuiÂm iNuiĐại v3Kworq4sĩ, nqGRMRSAbói rằngqGRMRSAb đềuv3Kworq4 nhờv3Kworq4 Quav3Kworq4n Âmv3Kworq4 qGRMRSAbĐại v3Kworq4sĩ iNuiphù hv3Kworq4ộ v3Kworq4mới đượqGRMRSAbc niNuihư vv3Kworq4ậy. BạqGRMRSAbch TốiNui TrinqGRMRSAbh ngqGRMRSAbhe đượcv3Kworq4 lờiqGRMRSAb niNuiày, ánqGRMRSAbh miNuiắt tảqGRMRSAbn rv3Kworq4a khiNuií v3Kworq4lạnh. qGRMRSAbBên trêqGRMRSAbn Quv3Kworq4an Âmv3Kworq4 ĐiNuiại sĩiNui hắqGRMRSAbt hơiqGRMRSAb mv3Kworq4ột iNuicái, sờqGRMRSAb sờv3Kworq4 iNuicái iNuimũi củav3Kworq4 mìnhiNui. ĐồngqGRMRSAb tv3Kworq4ử bênqGRMRSAb cạniNuih cqGRMRSAbũng cảmiNui qGRMRSAbthấy v3Kworq4kỳ quái.qGRMRSAb TqGRMRSAbhần tiênv3Kworq4 còv3Kworq4n cóiNui thểqGRMRSAb qGRMRSAbcảm ciNuiúm sao?

Hứa iNuiTiên iNuinhìn qGRMRSAbchung quanqGRMRSAbh, phátqGRMRSAb hiNuiiện qGRMRSAbđồ diNuiùng tronqGRMRSAbg niNuihà đãv3Kworq4 đổiiNui mới.qGRMRSAb v3Kworq4Mà kiNuihuôn mặtv3Kworq4 HứiNuia iNuiKiều DiNuiung v3Kworq4tỏa sáqGRMRSAbng rqGRMRSAbạng ngờiqGRMRSAb ciNuiũng iNuichứng miiNuinh LýqGRMRSAb CôiNuing PiNuihủ chămqGRMRSAb sóiNuic nànv3Kworq4g viNuiô cùngiNui tốt.

Hứa KiềuiNui Dv3Kworq4ung cqGRMRSAbố chấpv3Kworq4 dùiNui thếv3Kworq4 nàqGRMRSAbo cũngqGRMRSAb mqGRMRSAbuốn qGRMRSAbHứa Tv3Kworq4iên ởiNui chuqGRMRSAbng v3Kworq4cùng biNuiọn hv3Kworq4ọ, HứaqGRMRSAb Tv3Kworq4iên từv3Kworq4 ciNuihối v3Kworq4không iNuiđược đànhiNui pv3Kworq4hải đqGRMRSAbáp ứngqGRMRSAb. Buv3Kworq4ổi tốv3Kworq4i LýqGRMRSAb Côv3Kworq4ng PiNuihủ tv3Kworq4rở viNuiề, nv3Kworq4gười mộtqGRMRSAb iNuinhà tụv3Kworq4 lạiqGRMRSAb iNuivới nhaqGRMRSAbu. v3Kworq4Lý qGRMRSAbCông PhqGRMRSAbủ hỏiv3Kworq4 v3Kworq4Hứa TiqGRMRSAbên cóiNui tínv3Kworq4h toiNuián gv3Kworq4ì khqGRMRSAbông, iNuiHứa TiêniNui ciNuiòn chưv3Kworq4a tiNuirả lqGRMRSAbời, BạqGRMRSAbch Tốv3Kworq4 Trinv3Kworq4h đqGRMRSAbã mởqGRMRSAb mv3Kworq4iệng, nóqGRMRSAbi v3Kworq4chuẩn mởqGRMRSAb tiệmv3Kworq4 thqGRMRSAbuốc. LýiNui CôqGRMRSAbng PhủiNui đồv3Kworq4ng iNuiý liv3Kworq4a lịa.

Buổi qGRMRSAbtối, HqGRMRSAbứa TiêniNui v3Kworq4hỏi iNuiBạch Tốv3Kworq4 TriiNuinh chuyqGRMRSAbện nàyiNui, BạchiNui TốqGRMRSAb TqGRMRSAbrinh tqGRMRSAbhản nhiqGRMRSAbên nóqGRMRSAbi: “TiệmqGRMRSAb thuốciNui iNuitế thếv3Kworq4 iNuicứu nhân,iNui qGRMRSAblại tíiNuich v3Kworq4góp từniNuig chútv3Kworq4 cv3Kworq4ông đức,qGRMRSAb cóqGRMRSAb lợiv3Kworq4 chqGRMRSAbo việciNui iNuitu hànv3Kworq4h củaiNui nàng.”

Hứa iNuiTiên lúv3Kworq4c nv3Kworq4ày mớiqGRMRSAb chqGRMRSAbợt hiểv3Kworq4u, diNuiĩ nhqGRMRSAbiên kv3Kworq4hông cóv3Kworq4 qGRMRSAbý kiếniNui nữa.

Qua v3Kworq4hai ngàiNuiy siNuiau, TiểuqGRMRSAb Thv3Kworq4anh cùnv3Kworq4g TiqGRMRSAbểu chíiNuinh tháiiNui cũngqGRMRSAb tới.qGRMRSAb Cònv3Kworq4 maiNuing iNuitheo ciNuiây rụngiNui iNuitiền cùnqGRMRSAbg thqGRMRSAbỏ củav3Kworq4 HứaqGRMRSAb v3Kworq4Tiên trởiNui về,iNui HứaiNui TqGRMRSAbiên v3Kworq4vây quiNuianh iNuicây rụngqGRMRSAb tiềniNui viNuiui mừv3Kworq4ng tiNuiới mứv3Kworq4c v3Kworq4ánh mắv3Kworq4t đềqGRMRSAbu hípv3Kworq4 tqGRMRSAbhành mộtqGRMRSAb đườngv3Kworq4 thẳngqGRMRSAb rồi.

Cứ nhưv3Kworq4 vqGRMRSAbậy, HứaiNui Tv3Kworq4iên mởiNui iNuimột giaiNuin tiệmiNui thuốc.qGRMRSAb Hứav3Kworq4 KiềuiNui Dv3Kworq4ung đặv3Kworq4t tênv3Kworq4 liNuià Bảov3Kworq4 AiNuin đường,qGRMRSAb làmv3Kworq4 cqGRMRSAbho iNuimặt HiNuiứa Tiv3Kworq4ên suqGRMRSAbng huyếtqGRMRSAb. BảoqGRMRSAb v3Kworq4An đường,iNui nqGRMRSAbghĩ iNuicả niNuiửa ngàyv3Kworq4 trờiiNui kếtqGRMRSAb v3Kworq4quả v3Kworq4vẫn lấyqGRMRSAb cáiqGRMRSAb têqGRMRSAbn này.

Những ngàqGRMRSAby qGRMRSAbtiếp theqGRMRSAbo triNuiôi iNuiqua nv3Kworq4hàn nhqGRMRSAbã màqGRMRSAb thiNuiư thqGRMRSAbái. CqGRMRSAbác cqGRMRSAba bệnqGRMRSAbh phổqGRMRSAb biếnqGRMRSAb qGRMRSAbthì dv3Kworq4o iNuiHứa TiqGRMRSAbên rqGRMRSAba tiNuiay xửv3Kworq4 liNuiý, còv3Kworq4n cv3Kworq4ác tạiNuip chứnv3Kworq4g v3Kworq4nan v3Kworq4y khôngqGRMRSAb xửiNui qGRMRSAblý được,v3Kworq4 tqGRMRSAbhì BạchiNui Tốv3Kworq4 TriiNuinh v3Kworq4sẽ iNuira tiNuiay. DầniNui dàqGRMRSAb, daniNuih tiếngqGRMRSAb củaiNui Bảov3Kworq4 Av3Kworq4n đườngqGRMRSAb lv3Kworq4iền laiNuin iNuixa. iNuiĐặc biệv3Kworq4t iNuilà chuyệnqGRMRSAb BảoiNui v3Kworq4An đườiNuing cóv3Kworq4 mqGRMRSAbột v3Kworq4loại thuốciNui iNuibí cqGRMRSAbhế, cóv3Kworq4 tiNuihể v3Kworq4giúp thuậniNui siiNuinh. GiqGRMRSAbá tqGRMRSAbiền v3Kworq4tuy hơqGRMRSAbi qGRMRSAbcao, nhưngqGRMRSAb mv3Kworq4ọi ngườiv3Kworq4 vẫniNui đềuv3Kworq4 cqGRMRSAbhấp nqGRMRSAbhận. BởqGRMRSAbi vìv3Kworq4 qGRMRSAbsinh coiNuin chínv3Kworq4h liNuià đv3Kworq4i dạoiNui QuỷqGRMRSAb MiNuiôn quav3Kworq4n, qGRMRSAbtốn chútiNui tiv3Kworq4ền ciNuió thểiNui iNuibảo qGRMRSAbvệ v3Kworq4mẫu tiNuiử biNuiình aniNui, thấyqGRMRSAb thqGRMRSAbế nàoiNui cqGRMRSAbũng làqGRMRSAb iNuichuyện qGRMRSAbvô cùngiNui iNuicó lờiqGRMRSAb. BiNuiởi vìqGRMRSAb tiệmv3Kworq4 tv3Kworq4huốc, HứaiNui TiênqGRMRSAb nqGRMRSAbếu v3Kworq4như tqGRMRSAbhân làv3Kworq4 nữiNui tửv3Kworq4 iNuira mặtqGRMRSAb cũqGRMRSAbng khôngiNui ổiNuin, v3Kworq4cho nêqGRMRSAbn nqGRMRSAbàng cv3Kworq4ũng qGRMRSAbchưa lậpv3Kworq4 tứcv3Kworq4 khiNuiôi v3Kworq4phục thiNuiân phiNuiận củav3Kworq4 mìv3Kworq4nh. TạmqGRMRSAb thờiiNui v3Kworq4cứ iNuinhư vậyqGRMRSAb tiv3Kworq4ếp tục.

“Oa nqGRMRSAbha nhqGRMRSAba, TiqGRMRSAbểu BạciNuih, rqGRMRSAbất niNuihiều bạqGRMRSAbc đó.”v3Kworq4 HứaqGRMRSAb TiqGRMRSAbên nhìqGRMRSAbn đốngiNui bạcqGRMRSAb trắnqGRMRSAbg v3Kworq4lóa trqGRMRSAbên bàv3Kworq4n, iNuikhóe miệngqGRMRSAb thiếuv3Kworq4 iNuichút qGRMRSAbnữa chảv3Kworq4y nướcqGRMRSAb miqGRMRSAbếng. v3Kworq4Nàng đangiNui tínhqGRMRSAb liNuiấy v3Kworq4thêm chúqGRMRSAbt bạcv3Kworq4 đưaiNui iNuicho HứiNuia KiềuqGRMRSAb Dunv3Kworq4g, v3Kworq4để v3Kworq4Hứa KiềuqGRMRSAb DuiNuing mqGRMRSAbua thêqGRMRSAbm iNuivài tv3Kworq4hứ. v3Kworq4Chi tiêv3Kworq4u nqGRMRSAbgày tv3Kworq4hường cqGRMRSAbũng v3Kworq4tốn iNuikhông ít.

“Như ngưv3Kworq4ơi qGRMRSAbvậy, ciNuiòn iNuimuốn tiNuiu tiqGRMRSAbên?” Tiv3Kworq4ểu TiNuihanh ởqGRMRSAb bênv3Kworq4 cạnhv3Kworq4 khiniNuih bỉ.

“Cũng kv3Kworq4hông thv3Kworq4ể nóqGRMRSAbi iNuinhư vậyv3Kworq4 av3Kworq4, cóiNui tiềnqGRMRSAb cv3Kworq4ó iNuithể sqGRMRSAbui miNuia khiếnqGRMRSAb iNuiquỷ mv3Kworq4à khôniNuig pv3Kworq4hải iNuisao? Thầnv3Kworq4 tiêiNuin v3Kworq4chẳng lẽiNui khôngiNui cầnqGRMRSAb hươngqGRMRSAb kv3Kworq4hói cunv3Kworq4g piNuihụng chắqGRMRSAbc? QuỷiNui sqGRMRSAbai khônqGRMRSAbg cầniNui tiqGRMRSAbền âmv3Kworq4 piNuihủ à?v3Kworq4” HứaqGRMRSAb TiênqGRMRSAb thuậniNui v3Kworq4miệng v3Kworq4phản bác.

Tiểu Tv3Kworq4hanh cứngiNui họngqGRMRSAb, hắniNui khôngqGRMRSAb thqGRMRSAbể kiNuihông iNuithừa qGRMRSAbnhận lờiqGRMRSAb nàyqGRMRSAb HứaiNui TiênqGRMRSAb nóv3Kworq4i đúngiNui rồi...

Hứa v3Kworq4Tiên nhìnv3Kworq4 sắcqGRMRSAb mặtqGRMRSAb TiqGRMRSAbểu v3Kworq4Thanh, v3Kworq4hiếu v3Kworq4kỳ nv3Kworq4ói: “Chẳngv3Kworq4 lẽqGRMRSAb tqGRMRSAba nqGRMRSAbói v3Kworq4đúng rồi?”iNui ThậtiNui riNuia thìiNui qGRMRSAbHứa TiNuiiên chỉqGRMRSAb làv3Kworq4 nóiNuii miNuiò v3Kworq4thôi, bởiqGRMRSAb vìqGRMRSAb v3Kworq4sự kiệnv3Kworq4 PqGRMRSAbháp Hảiv3Kworq4 iNuikia chiNuio nêiNuin niNuiàng mớqGRMRSAbi qGRMRSAbnói iNuira iNuimột phv3Kworq4en qGRMRSAbvừa rồi.

Bạch Tốv3Kworq4 TriiNuinh liNuiúc qGRMRSAbnày v3Kworq4mở miệnqGRMRSAbg: “Phải”

Tiểu Bạchv3Kworq4 mqGRMRSAbở miNuiiệng, viNuiậy qGRMRSAbcòn iNuicó tv3Kworq4hể giiNuiả sao?

Oanh ——iNui HqGRMRSAbứa Tiêv3Kworq4n chv3Kworq4ợt cảmqGRMRSAb thấv3Kworq4y thiv3Kworq4ên lqGRMRSAbôi (sấiNuim sét)iNui cuồnv3Kworq4 cuộiNuin, khônqGRMRSAbg ngv3Kworq4hĩ tớiv3Kworq4 qGRMRSAbmình lạiqGRMRSAb nóiqGRMRSAb trqGRMRSAbúng rồi.

Cho nênv3Kworq4, ngàyv3Kworq4 tqGRMRSAbhứ hiNuiai, HứaiNui TiiNuiên muv3Kworq4a v3Kworq4rất niNuihiều tráiiNui câyiNui tươi,v3Kworq4 niNuihang đèv3Kworq4n thưiNuiợng hạngiNui, qGRMRSAbvề đv3Kworq4ến nhà,qGRMRSAb chạyiNui thẳqGRMRSAbng tớv3Kworq4i trướcqGRMRSAb bứv3Kworq4c hqGRMRSAbọa Quav3Kworq4n iNuiÂm ĐạqGRMRSAbi sĩiNui. XếpiNui toàqGRMRSAbn bộiNui v3Kworq4trái iNuicây rav3Kworq4, sv3Kworq4au đóv3Kworq4 đốqGRMRSAbt nhiNuiang đèniNui, rqGRMRSAbồi qGRMRSAbhành qGRMRSAblễ. TiNuirong miv3Kworq4ệng lẩiNuim bẩm:qGRMRSAb “QuaniNui ThiNuiế Âmv3Kworq4 BồqGRMRSAb TáqGRMRSAbt, siNuiau nàyiNui tqGRMRSAba mỗiqGRMRSAb ngàiNuiy đềuiNui mv3Kworq4ua ciNuiho nv3Kworq4gài tráiv3Kworq4 câqGRMRSAby tươiv3Kworq4 nqGRMRSAbgon, nhv3Kworq4ang iNuiđèn thượnqGRMRSAbg hạng.qGRMRSAb CiNuiho nên,v3Kworq4 qGRMRSAbvề v3Kworq4sau iNuixin ciNuihiếu cốqGRMRSAb nhiềuqGRMRSAb hơqGRMRSAbn nha.”

Hứa qGRMRSAbKiều DuqGRMRSAbng v3Kworq4vừa lúv3Kworq4c điv3Kworq4 vàiNuio, ngv3Kworq4he đượcqGRMRSAb liNuiời qGRMRSAbcầu qGRMRSAbnguyện v3Kworq4cò iNuikè mặcv3Kworq4 cqGRMRSAbả củqGRMRSAba Hứav3Kworq4 Tiên,iNui qGRMRSAbvừa sợiNui vừaqGRMRSAb giận,qGRMRSAb đưqGRMRSAba iNuitay v3Kworq4gõ mqGRMRSAbột cqGRMRSAbái lêqGRMRSAbn đầuqGRMRSAb HứiNuia Tiênv3Kworq4: “MuộqGRMRSAbi qGRMRSAbđứa nhv3Kworq4ỏ đángqGRMRSAb iNuichết này,iNui qGRMRSAbnói cv3Kworq4ái qGRMRSAbgì tqGRMRSAbhế hả.iNui qGRMRSAbQuan iNuiÂm BồiNui TátiNui háv3Kworq4 lạiNuii đểiNui yênqGRMRSAb ciNuiho qGRMRSAbmuội khinqGRMRSAbh nhờnv3Kworq4 nhv3Kworq4ư vậy?”

Hứa TiêiNuin ômqGRMRSAb đầuiNui, kiNuihông phụcv3Kworq4 nóqGRMRSAbi: qGRMRSAb“Nói suônqGRMRSAbg v3Kworq4thì cv3Kworq4ó íchiNui iNuigì ciNuihứ, cv3Kworq4húng iNuita ciNuiần phảiiNui nv3Kworq4ói thựcqGRMRSAb qGRMRSAbtế, thựcqGRMRSAb iNuitế a.”

“Muội đứaiNui nv3Kworq4hỏ điNuiáng chiNuiết nàqGRMRSAby, lạiiNui cv3Kworq4òn cốqGRMRSAb cãi...”

Trên.

“Không v3Kworq4tệ, riNuiất iNuicó v3Kworq4chí hướnv3Kworq4g.” Trêv3Kworq4n khuôiNuin iNuimặt tuấqGRMRSAbn mỹiNui v3Kworq4của KiiNuim ThiềnqGRMRSAb Tửv3Kworq4 hiệnqGRMRSAb lêiNuin nụv3Kworq4 cười.

Quan ÂiNuim ĐạiqGRMRSAb sĩv3Kworq4 vừaqGRMRSAb lòqGRMRSAbng qGRMRSAbgật iNuiđầu: “KhôngiNui uổnv3Kworq4g qGRMRSAbta giúpiNui qGRMRSAbnàng iNuinhiều nhưiNui thế.”

“Bất quáqGRMRSAb, nóiv3Kworq4 đqGRMRSAbi cũngv3Kworq4 phảiqGRMRSAb nóv3Kworq4i lại,iNui tạiiNui siNuiao chỉv3Kworq4 cunv3Kworq4g phụniNuig ngươi,qGRMRSAb kiNuihông cv3Kworq4ó phầnv3Kworq4 củaqGRMRSAb tav3Kworq4?” qGRMRSAbKim Thv3Kworq4iền TửiNui tiNuirong lònv3Kworq4g bấtqGRMRSAb bình.

“Ai bảoiNui ngươiNuii khônv3Kworq4g chịuqGRMRSAb hiểniNui linhqGRMRSAb.” qGRMRSAbQuan ÂiNuim iNuiĐại v3Kworq4sĩ kqGRMRSAbhinh thưv3Kworq4ờng vạcqGRMRSAbh rõ.

Kim v3Kworq4Thiền tửiNui ngẩniNuig đầuqGRMRSAb đảov3Kworq4 cặpv3Kworq4 mắtqGRMRSAb tqGRMRSAbrắng dã,qGRMRSAb saqGRMRSAbu điNuió tqGRMRSAbrong qGRMRSAblòng qGRMRSAbnổi lênqGRMRSAb iNuitính toán.iNui XeqGRMRSAbm rv3Kworq4a khv3Kworq4i nqGRMRSAbào đóqGRMRSAb miNuiình cũnv3Kworq4g pqGRMRSAbhải hiểiNuin liiNuinh miNuiột chúqGRMRSAbt qGRMRSAbmới được.

Cuộc v3Kworq4sống niNuigày tv3Kworq4ừng ngiNuiày tqGRMRSAbrôi iNuiqua, HiNuiứa qGRMRSAbTiên mỗiNuii ngàiNuiy ởv3Kworq4 Bảv3Kworq4o iNuiAn đườngiNui kiNuihám bv3Kworq4ệnh, BqGRMRSAbạch qGRMRSAbTố TriiNuinh cv3Kworq4ùng TiqGRMRSAbểu ThanqGRMRSAbh v3Kworq4dạy qGRMRSAbTiểu ciNuihính thiNuiái phápiNui thuật,v3Kworq4 đốciNui thúciNui nóv3Kworq4 iNuitu luyện.qGRMRSAb BuqGRMRSAbổi tiNuiối HứaqGRMRSAb qGRMRSAbTiên tv3Kworq4rở về,v3Kworq4 Bạchv3Kworq4 Tốv3Kworq4 TriniNuih iNuisẽ dạyiNui nàiNuing mộtv3Kworq4 chútv3Kworq4 pqGRMRSAbháp thuậiNuit iNuinền tảniNuig. CqGRMRSAbòn thuiNuiật phv3Kworq4i iNuihành iNuimà v3Kworq4Hứa TiênqGRMRSAb tâmiNui tqGRMRSAbâm niv3Kworq4ệm niệmv3Kworq4, vẫiNuin cònv3Kworq4 rấv3Kworq4t xa.

Hôm nayiNui, HứaqGRMRSAb Tiv3Kworq4ên qGRMRSAbvừa vềv3Kworq4 tiNuiới qGRMRSAbnhà, HứaiNui iNuiKiều DuqGRMRSAbng v3Kworq4liền lôiNuii kv3Kworq4éo tv3Kworq4ay v3Kworq4nàng, vv3Kworq4ẻ v3Kworq4mặt ngiNuiưng trqGRMRSAbọng niNuiói: “HánqGRMRSAb VăniNui, tqGRMRSAbrong thờiv3Kworq4 qGRMRSAbgian nàv3Kworq4y muqGRMRSAbội iNuiđừng đqGRMRSAbi iNuira ngoàqGRMRSAbi vàoiNui buổv3Kworq4i tối.”

“Tại siNuiao vậy?”iNui Hứav3Kworq4 Tiv3Kworq4ên nghiNuii hoặcqGRMRSAb hỏi.

“Đã xảyv3Kworq4 qGRMRSAbra chqGRMRSAbuyện qGRMRSAbrồi. TqGRMRSAbỷ phqGRMRSAbu ciNuiủa v3Kworq4muội nóqGRMRSAbi gv3Kworq4ần đâiNuiy cóv3Kworq4 qGRMRSAbvài nv3Kworq4ữ v3Kworq4tử bịiNui miNuiất tícqGRMRSAbh, liNuiại khôngiNui iNuico bqGRMRSAbất kìv3Kworq4 đầuv3Kworq4 mốiv3Kworq4 nàv3Kworq4o” HứaqGRMRSAb Kiv3Kworq4ều DuiNuing kiNuihuôn miNuiặt đầyqGRMRSAb qGRMRSAbu sầu.

“Muội kv3Kworq4hông v3Kworq4có ngqGRMRSAbhe v3Kworq4tỷ iNuiphu niNuiói cv3Kworq4huyện nàyqGRMRSAb mà.iNui” HứaiNui TiênqGRMRSAb nhìnv3Kworq4 bv3Kworq4ộ dạngv3Kworq4 rầuiNui riNuiĩ củaiNui HqGRMRSAbứa KqGRMRSAbiều Duv3Kworq4ng, ciNuiàng qGRMRSAbnghi hoặc.

“Tỷ phv3Kworq4u muộiqGRMRSAb sợiNui chiNuiúng qGRMRSAbta liNuio lắngiNui, qGRMRSAbnên khiNuiông nv3Kworq4ói. HôqGRMRSAbm quiNuia bịv3Kworq4 v3Kworq4đánh v3Kworq4được nâv3Kworq4ng tqGRMRSAbrở vềv3Kworq4 tv3Kworq4ỷ mớiiNui biqGRMRSAbết chuyệnv3Kworq4 đó.iNui” HứiNuia KiềuiNui qGRMRSAbDung viNuiừa v3Kworq4nói v3Kworq4nước mắv3Kworq4t liềv3Kworq4n ciNuihảy xuốniNuig, iNuilau điv3Kworq4 rồiqGRMRSAb nóiiNui, “Tỷv3Kworq4 phiNuiu muộiqGRMRSAb nóiv3Kworq4, nửaiNui thángv3Kworq4 gv3Kworq4ần đqGRMRSAbây liNuiiên tụcqGRMRSAb mấtv3Kworq4 tíiNuich qGRMRSAbkhông ítv3Kworq4 nữqGRMRSAb tử,qGRMRSAb trqGRMRSAba tiNuihế nàoiNui cũniNuig triNuia khônv3Kworq4g đượcv3Kworq4 tuv3Kworq4ng qGRMRSAbtích. BaiNuin đầuv3Kworq4 chiNuio làiNui bọniNui lừqGRMRSAba v3Kworq4đảo (*qGRMRSAb) làm,qGRMRSAb niNuihưng cv3Kworq4anh chv3Kworq4ặt cv3Kworq4ửa v3Kworq4thành, cũv3Kworq4ng khv3Kworq4ông v3Kworq4thấy ciNuió av3Kworq4i khảqGRMRSAb v3Kworq4nghi rv3Kworq4a viNuiào. Nếv3Kworq4u khiNuiông đượciNui pháqGRMRSAb án,v3Kworq4 tỷiNui v3Kworq4phu iNuimuội sv3Kworq4ợ làiNui sẽqGRMRSAb qGRMRSAbbị v3Kworq4cách chứv3Kworq4c mất.”

(*) NgiNuiuyên văniNui v3Kworq4là quảv3Kworq4i tử:qGRMRSAb ngqGRMRSAbhĩa làv3Kworq4 bọv3Kworq4n lqGRMRSAbừa đảo,qGRMRSAb bắtqGRMRSAb cóqGRMRSAbc, iNuimẹ v3Kworq4mìn. TiNuia v3Kworq4định đểiNui iNuimẹ qGRMRSAbmìn màv3Kworq4 v3Kworq4thấy niNuió hiv3Kworq4ện đạiiNui quqGRMRSAbá nqGRMRSAbên iNuilại thôi.

Hứa Tiênv3Kworq4 sửiNuing sqGRMRSAbốt, chuyqGRMRSAbện nàv3Kworq4y niNuighe tựaqGRMRSAb hiNuiồ rấqGRMRSAbt v3Kworq4không qGRMRSAbtầm thường.

“Tóm liNuiại, biNuiuổi tốqGRMRSAbi mqGRMRSAbuội đừv3Kworq4ng riNuia iNuingoài.” HqGRMRSAbứa KiiNuiều DunqGRMRSAbg lạiiNui v3Kworq4tiếp tụcqGRMRSAb dặiNuin dò.

“Muội biếqGRMRSAbt rồiNuii.” HứqGRMRSAba Tiêv3Kworq4n v3Kworq4gật đầu,qGRMRSAb “qGRMRSAbTỷ v3Kworq4phu đqGRMRSAbã tìmiNui đạiNuii pv3Kworq4hu xqGRMRSAbem v3Kworq4qua chưa?”

“Rồi, cũngiNui đãqGRMRSAb bv3Kworq4ôi iNuithuốc rồi.”iNui TâmiNui tìnhqGRMRSAb v3Kworq4Hứa qGRMRSAbKiều DqGRMRSAbung vẫnv3Kworq4 v3Kworq4không tốtqGRMRSAb lắm.

“Không cqGRMRSAbó chuyệniNui gìiNui đâqGRMRSAbu, iNuitỷ phv3Kworq4u trv3Kworq4ẻ tuổi,qGRMRSAb iNuirất v3Kworq4mau sẽv3Kworq4 khv3Kworq4ôi phụcv3Kworq4 tiNuihôi. Tỷv3Kworq4 đv3Kworq4ang manv3Kworq4g hàiqGRMRSAb tử,v3Kworq4 đừngiNui thươngqGRMRSAb tâm,qGRMRSAb đốiiNui iNuivới hàv3Kworq4i v3Kworq4tử trqGRMRSAbong bqGRMRSAbụng khôngqGRMRSAb tqGRMRSAbốt đâu.”qGRMRSAb HứqGRMRSAba Tiênv3Kworq4 iNuikhuyên giảiNuii, nhưqGRMRSAbng troqGRMRSAbng lòngqGRMRSAb thiNuiầm sv3Kworq4uy iNuitư chiNuiuyện niNuiày. v3Kworq4Nghĩ lqGRMRSAbát nữav3Kworq4 điv3Kworq4 tìiNuim TiểqGRMRSAbu Bạv3Kworq4ch thươv3Kworq4ng lượv3Kworq4ng mộtv3Kworq4 chúv3Kworq4t mqGRMRSAbới được.

“Ừ, tqGRMRSAbỷ qGRMRSAbbiết qGRMRSAbrồi. Tv3Kworq4ỷ đqGRMRSAbi phòqGRMRSAbng bếpqGRMRSAb xv3Kworq4em mv3Kworq4ột chútiNui TiqGRMRSAbểu ThaniNuih làmiNui qGRMRSAbcơm xonqGRMRSAbg chưa.”v3Kworq4 HứaiNui KiềuiNui Dv3Kworq4ung iNuigật đầu,iNui qGRMRSAblau kiNuihô nướciNui iNuimắt, miễqGRMRSAbn cưỡqGRMRSAbng lv3Kworq4ộ qGRMRSAbra nụv3Kworq4 cười,iNui điNuii xuốngv3Kworq4 bếp.

Buổi tốiv3Kworq4, HứiNuia Tiênv3Kworq4 đev3Kworq4m chuyệniNui qGRMRSAbnày nóv3Kworq4i cv3Kworq4ho BạchiNui Tốv3Kworq4 Trinh.

Bạch TốiNui TriiNuinh qGRMRSAbtrầm tqGRMRSAbư rv3Kworq4ồi nóiiNui: “Hv3Kworq4ẳn lv3Kworq4à yv3Kworq4êu quv3Kworq4ái làm.”

“Ta cqGRMRSAbũng vậyiNui cảmv3Kworq4 tqGRMRSAbhấy iNuilà yêuv3Kworq4 quái.”qGRMRSAb HứaiNui v3Kworq4Tiên gậqGRMRSAbt đầuv3Kworq4, “iNuiTỷ iNuiphu iNuibây qGRMRSAbgiờ v3Kworq4còn iNuiđang iNuinằm qGRMRSAbở trv3Kworq4ên giv3Kworq4ường đâv3Kworq4y, hav3Kworq4y iNuilà chqGRMRSAbúng iNuita giúqGRMRSAbp tỷv3Kworq4 iNuiphu diệtv3Kworq4 iNuitrừ têv3Kworq4n yêuiNui v3Kworq4quái qGRMRSAbnày điqGRMRSAb. ĐâyiNui cũqGRMRSAbng iNuilà cqGRMRSAbông đứqGRMRSAbc đó?”

“Được” Bạv3Kworq4ch Tốv3Kworq4 Tv3Kworq4rinh nhànv3Kworq4 nhv3Kworq4ạt iNuigật đầu.

“Hắc hv3Kworq4ắc, cv3Kworq4ó tqGRMRSAbhể thửiNui mộtqGRMRSAb chútqGRMRSAb piNuiháp tqGRMRSAbhuật huqGRMRSAbynh iNuidạy tv3Kworq4a rồi.”v3Kworq4 iNuiHứa qGRMRSAbTiên hưngv3Kworq4 phv3Kworq4ấn riNuieo lên.

Bạch TiNuiố Trv3Kworq4inh nhìqGRMRSAbn bộqGRMRSAb v3Kworq4dạng hv3Kworq4ưng phấiNuin củaiNui HứaqGRMRSAb TiênqGRMRSAb, troiNuing mắiNuit nv3Kworq4ổi qGRMRSAblên vqGRMRSAbẻ sủnqGRMRSAbg v3Kworq4nịch, nhẹiNui nhàqGRMRSAbng qGRMRSAbnói: “Ừ.”qGRMRSAb Bấtv3Kworq4 kiNuiể phátv3Kworq4 sqGRMRSAbinh cáv3Kworq4i gv3Kworq4ì, hắniNui ciNuiũng siNuiẽ đứiNuing ởqGRMRSAb v3Kworq4bên iNuicạnh nàngv3Kworq4, bảqGRMRSAbo vệv3Kworq4 nànv3Kworq4g, qGRMRSAbsẽ qGRMRSAbkhông iNuiđể chqGRMRSAbo nàngiNui bv3Kworq4ị mộtqGRMRSAb tiv3Kworq4a thươv3Kworq4ng tổiNuin nào.