Kim Ốc Hận (Tập 1: Duyên) - Phần II - chương 44 (Hết)

Chương 44: Gượng cười
xoá bỏ mọi ân oán

A Kiều trở về lầu Mạt Vân thì cứ suy nghĩ mãi. Chẳng lẽ nửa
cuộc đời này lại cứ từng ngày từng ngày trôi qua như thế hay sao? Nàng chợt
nghe thấy có tiếng thở nhè nhẹ trong gian phòng trống trải liền làm mặt lạnh,
bình tĩnh hỏi, "Ai?"

"Nương nương?" Lục Y mỉm cười, "Người nói
gì..." Còn chưa dứt lời thì một bóng đen sau bức rèm gấm đã lao vụt ra,
mũi kiếm loé lên trong đêm tối rồi kề vào cổ Trần A Kiều.

Lục Y kinh hãi suýt hô toáng lên, người kia khẽ gằn giọng,
"Nếu như ngươi không cần tính mạng của chủ nhân thì hô lên xem."

Trong bóng tối bốc lên mùi máu tươi nhàn nhạt, Trần A Kiều
không hề bối rối, nhẹ nhàng hỏi, "Ngươi bị thương? Lục Y, thắp đèn
lên."

Lục Y cúi đầu đáp một tiếng rồi tiến lên châm nến.

Quả nhiên là gương mặt trẻ trung mà quen thuộc của Lưu
Đường. A Kiều thầm than một tiếng, nói: "Ngươi vô ý vào phủ Đường Ấp hầu
hay cố ý tới tìm ta?"

Lưu Đường không biết trả lời thế nào. "Sao ngươi không
hoảng sợ?", hắn nhìn vẻ mặt thanh thản của Trần A Kiều.

"Lúc phụ thân ngươi qua đời, ngươi còn nhỏ", Trần
A Kiều nói: "Ta chưa từng gặp ngươi."

"Thế nhưng ta đã thấy ngươi", Lưu Đường ngắt lời,
"Trong thư phòng phụ thân ta có treo một bức tranh của ngươi nhưng nhìn
cao quý ngạo mạn nên lần đầu tiên gặp mặt ta không nhận ra."

"Phụ thân ngươi trên trời nếu có linh thiêng sẽ không
hy vọng huyết mạch duy nhất của ông ấy vì báo thù mà tự chôn vùi bản
thân."

Sắc mặt Lưu Đường bi phẫn, "Thế nhưng là con cái mà
không báo thù cho phụ thân thì có thể làm người được sao?"

A Kiều giễu cợt, "Nếu như vậy, ngươi có hận Tiên hoàng
đã phế bỏ ngôi vị thái tử của phụ thân ngươi hay không? Có hận Cơ nương nương
vì không giữ mồm miệng nên đắc tội với Tiên hoàng hay không? Vô tình nhất ấy là
đế vương, được làm vua thua làm giặc, ngươi nghĩ kỹ chưa?"

"Trần nương nương", Lưu Đường vẫn bướng bỉnh,
"Ngươi cho là nói thế thì ta sẽ tha cho ngươi sao?"

Trần A Kiều nở nụ cười hoà hoãn. Luu Đường trông thấy mắt
nàng dưới ánh nến soi nghiêng ánh lên vẻ ngạo nghễ không gì sánh kịp. Nàng
khống chế thanh kiếm trong tay hắn, vặn một cái khiến thanh kiếm dài ba thước
văng ra, đánh trúng mất đỉnh đồng trên án vang lên một tiếng "cạch"
nặng nề.

"Xảy ra chuyện gì?" Người của Hầu phủ cảnh giác hô
lớn ngoài lâu, "Nương nương, có chuyện gì thế?"

Mũi kiếm vừa rời khỏi cổ A Kiều, Lục Y thở phào nhẹ nhõm,
thét lớn, "Bắt thích khách."

Tiếng động lớn như thế tất nhiên kinh động tới đến Trưởng
công chúa Quán Đào.

"Thật to gan, dám hành thích A Kiều. Thị vệ Hầu phủ ở
đâu mà để người tiến vào cũng không biết", Lưu Phiếu luôn miệng khiển
trách. Bà trông thấy mặt thích khách liền im bặt, nhớ tới những ồn ào gần đây
trong thành Trường An thì hiểu ra mọi chuyện.

"Mẫu thân", A Kiều gạt đi, "Chắc là hôm nay
tất cả đều ra ngoài nên thủ vệ Hầu phủ mới hơi lơi lỏng hơn thường ngày. Mẫu
thân đừng trách bọn họ nữa."

Lưu Phiếu bình tĩnh lại, ra lệnh, "Giải lên phủ Đình
Uý."

"Dù sao cũng là con cháu của Cao Tổ, không thể quá
tuyệt tình", A Kiều thở dài, "Tiếp đãi ở trong phủ một đêm, ngày mai
hãy giải đi."

Lưu Sơ ở bên cạnh nghe vậy tò mò nhìn sang, "Hắn là ai
vậy?"

"Đó là đường ca của con", A Kiều dịu dàng,
"Tên là Lưu Đường."

Lưu Sơ sáng mắt, "Đường ca ca này có chiều con như ca
va không vậy? Sao...", cô bé nghi hoặc hỏi tiếp, "Đường ca ca lại
hành thích mẫu thân?"

"À", A Kiều xoa đầu, mắng yêu, "Con muốn biết
thì tự hỏi đường ca ca đi."

Lưu Đường tỉnh dậy sau cơn hôn mê, vừa mở mắt ra đã thấy một
cô bé xinh đẹp như ngọc đang chống má nhìn mình, mặt mũi trông hơi giống Trần
nương nương đêm qua.

"Đường ca ca", cô bé nháy mắt, "Sao muội chưa
từng gặp ca ca nhỉ?"

Lưu Đường im lặng, lúc này mới phát hiện đang bị trói cứng,
không thể động đậy. Người con gái kia thật là khó hiểu, đêm qua giữa hai người
xảy ra việc binh đao như vậy nhưng hôm nay vẫn đồng ý để con gái đến gần mình.

Quan Nội đình Trương Thang nhận được tin từ phủ Đường Ấp hầu
đưa tới thì bất giác lau mồ hôi đang túa ra trên trán.

Hôm qua, cuối cùng một nhà dân ở thành Trường An phát hiện
được Lưu Đường, một mặt phái người đuổi bắt, một mặt báo cho Hoàng thượng phát
lệnh điều Kỳ Môn quân ở trong thành phối hợp truy nã nhưng không ngờ dưới thiên
la địa võng như vậy mà thủ hạ của Lưu Đường đã liều chết chống cự để cho hắn
chạy thoát. Nếu lần này vẫn không thể bắt được Lưu Đường... Trương Thang nhớ
tới sự vô tình của Lưu Triệt khi nổi giận mà không khỏi thấy lòng ớn lạnh. Cũng
may theo tin báo thì Lưu Đường đã bị thương nên chắc chắn phải lưu lại dấu vết,
nhưng không ngờ lão chưa kịp lần theo dấu vết tìm ra tung tích của Lưu Đường
thì phủ Đường Ấp hầu đã tới báo rằng nghịch phạm Lưu Đường đêm qua lẻn vào phủ
Đường Ấp hầu, suýt nữa làm Trần nương nương đang ở tạm trong Hầu phủ bị thương.
Nếu để cho thiên tử ở trong cung Vị Ương biết Lưu Đường bị phủ Đình Uý của lão
truy bắt thế mà vẫn đột nhập được vào khuê phòng của Trần nương nương thì e
rằng sẽ càng thêm thịnh nộ. Trương Thang không dám chậm trễ, đích thân dẫn
người chạy tới phủ Đường Ấp hầu áp tải Lưu Đường về.

Hầu phủ cho bố trí Lưu Đường ở trong lầu khách cách xa nội
viện. Lưu Đường bị nhốt một đêm, sắc mặt có vẻ nhợt nhạt nhưng những vết thương
trên người đã được băng bó và không hề bị suy sụp tinh thần như lão tưởng
tượng. Trương Thang lạnh lùng đánh giá rồi lên giọng, "Lưu Đường, ngươi đã
mấy lần hành thích Hoàng thượng và Trần nương nương, vậy đã biết tội
chưa?"

Lưu Đường khinh thường đưa mắt nhìn lão một lượt rồi hừ một
tiếng, quay đầu đi. Trương Thang cũng không tức giận, ra lệnh cho thuộc hạ đứng
chung quanh, "Dẫn đi."

Bốn gã sai nha lực lưỡng bước lên khoá chặt Lưu Đường lại
rồi áp giải đi ra ngoài cửa. Trương Thang trông thấy Lưu Sơ mặc váy áo dài loà
xoà đứng ở ngoài cửa bèn vội vàng cúi mình bái chào, "Thần Trương Thang,
tham kiến công chúa Duyệt Trữ."

Lưu Sơ gật đầu, nhìn lướt qua Lưu Đường mặt mũi tái nhợt rồi
bảo, "Trương đại nhân, ông phải đối xử tử tế với Đường ca ca của ta
đó."

Trương Thang trầm ngâm một lúc rồi đáp, "Thần đã
biết."

"Tảo Tảo!" Một cô gái xinh đẹp mặc bộ y phục đỏ từ
sau phòng khách đi ra nói: "Làm sao con vẫn còn ở đây, mẫu thân đang tìm
con đấy."

Lưu Sơ liền nhanh nhảu đáp lời, "Vâng. Dì Lăng, con
đang định về đây."

Trương Thang nghe vậy liền biết cô gái này chính là Trưởng
công chúa Phi Nguyệt nổi tiếng Trường An, quả nhiên là dung nhan rực rỡ đẹp tựa
hoa đào.

"Người này là?" Lưu Lăng nhìn Lưu Đường bị áp giải
đi.

"Khởi bẩm Trưởng công chúa Phi Nguyệt, người này chính
là Lưu Đường, con trai trưởng dòng thứ của Lâm Giang vương ngày xưa. Đêm qua
hắn lẻn vào Hầu phủ hành thích Trần nương nương, thuộc hạ đang định giải về phủ
Đình úy tra hỏi."

"Ồ?" Lưu Lăng bất giác ồ lên, "Đi thôi!"
Nàng dẫn Lưu Sơ đi về hướng lầu Mạt Vân.

Trương Thang nhìn theo bóng nàng, ngơ ngẩn một hồi rồi xoay
người lại ra lệnh, "Đi theo ta. Áp giải Lưu Đường về điện Tuyên Thất gặp
Hoàng thượng."

"A Kiều tỷ không muốn thấy Lưu Đường phải bỏ mạng
chứ?"

Trần A Kiều thôi không chơi với con vẹt đang nhảy nhót trong
lồng, mỉm cười nhìn Lưu Lăng đang tha thướt bước vào trong lầu, nói,
"Người hiểu tỷ tỷ chỉ có Lăng Nhi vậy."

"Thế nhưng tỷ tỷ vẫn giao gã cho Trương Thang cơ
mà."

"Trương Thang là người hiểu rõ tâm ý của Hoàng thượng
nhất." Trần A Kiều bình thản trả lời, "Tỷ không biết ý đồ cụ thể của
Hoàng thượng đối với Lưu Đường như thế nào? Nhưng cũng không thể vì những điều
phỏng đoán mà chậm trễ trị bệnh cho Lưu Đường."

"Tóm lại là trước hết cứ quan sát một chút đã. Nếu bỏ
chạy thật sự thì chính thức phạm tội phản nghịch mất."

A Kiều cũng không muốn đi hỏi thăm tình hình Lưu Đường để
phải gặp mặt Hoàng thượng, chỉ nghe nói rằng Hoàng thượng đã triệu Tiêu Phương
đến điều trị cho Lưu Đường. Nàng cũng cảm thấy hài lòng, thì ra Lưu Triệt cũng
có những lúc không phải là một người tàn nhẫn.

Cuối mùa xuân năm Nguyên Thú nguyên niên, Hoàng thượng triệu
Tư Mã Tương Như ở vùng phía Tây trở về, lại phái Bác Vọng hầu Trương Khiên đi
sứ vùng Tây Nam. Các vương tử chư hầu cũng đã biết chuyện Hoàng thượng không
hiểu từ đâu tìm ra đứa con lưu lạc Lưu Đường của huynh trưởng Lưu Vinh và phong
làm Cú Dung hầu.

Khi Cú Dung hầu Lưu Đường mới phong đi nhận đất, Trần A Kiều
dẫn Lưu Sơ đến đưa tiễn. Lưu Đường mỉm cười nghe giọng nói trẻ con non nớt của
Lưu Sơ, lơ đãng liếc về hướng chiếc long xa buông rèm che kín đậu ngoài xa.
Người con gái trong chiếc long xa kia chắc đang rất hạnh phúc. Cho đến hôm nay
thì hắn đã có thể nhận ra ân tình ngày đó nàng che chở cho mình. Phụ thân, hắn
thầm nghĩ, chắc là người ấy vẫn còn nhớ đến phụ thân, cũng không uổng công phụ
thân nhớ tới người ấy suốt bao nhiêu năm qua. Vận mệnh là cái gì đó thật kỳ
quái, có khi chỉ một lần bỏ lỡ mà đau thương vĩnh viễn.

Khi chiếc xe ngựa của Cú Dung hầu bon bon chạy ra khỏi thành
Trường An thì câu chuyện tranh đoạt thảm thiết thời Cảnh Đế năm xưa đã đến lúc
hạ màn, ngay cả những dư âm cuối cùng cũng tan biến đi trong bối cảnh vui sướng
quanh vinh của Đại Hán đang bao trùm cả đất nước. Đến cuối năm Nguyên Thú
nguyên niên, dưới sự phối hợp hành động của Tang Hoằng Dương và Lý Thái, chính
sách muối sắt quy công đã được mặc nhiên áp dụng trên toàn lãnh thổ Đại Hán.
Các vương tử chư hầu cũng có người oán hận nhưng cuối cùng đều phải làm theo
lệnh.

Một hôm, Lưu Triệt vời Tang Hoằng Dương đến điện Tuyên Thất,
tính toán xem của cải trong khố liệu có đủ để cung cấp dê bò tuấn mã cho quân
đội hay không. Các triều thần liền hiểu rằng một cuộc đại chiến quy mô lớn giữa
Hán Hung đã bắt đầu được châm ngòi rồi.

Cũng vào năm này, con gái trưởng của hoàng đế Đại Hán Lưu
Triệt là Vệ Trường công chúa Lưu Phỉ xinh đẹp duyên dáng ở điện Tiêu Phòng đã
ăn mừng ngày sinh nhật tròn mười bốn tuổi của mình. Chuyện hôn nhân của cô liền
được đưa vào chương trình nghị sự của hoàng thất.

Vệ Tử Phu gảy đàn thánh thót trong điện Tiêu Phòng, hiểu
rằng đây chính là cơ hội tốt nhất của mình. Từ ngày đầu tiên Trần A Kiều trở về
Trường An và một lần nữa tiến vào hậu cung thì nàng ta phát hiện ra rằng mình
đã không còn hiểu được người con gái luôn rõ như ban ngày của thời xưa nữa. Nếu
có thể thì nàng ta tình nguyện được đối mặt với Trần A Kiều tính nóng như lửa
đốt nhưng ruột để ngoài da của ngày xưa, hay ít ra cũng không là một đối thủ
chẳng biết đường nào mà lần như bây giờ.

Hoàng hậu ở trong cung Vị Ương bị thất thế chính là do Trần
A Kiều ra tay, đến khi đoạt lại được sự sủng ái của Lưu Triệt thì nàng lại nhởn
nhơ rời cung, tạm trở về ở trong phủ Đường Ấp hầu. Lần tạm trở về này thoáng
cái đã gần một năm. Hoàng thượng lại vui vẻ để mặc. Tuy người thường xuyên đi
thăm Trần A Kiều nhưng dù sao y vẫn là vua của một nước nên không thể ở lâu lại
bên ngoài. Hơn nữa Lưu Triệt vẫn đến qua đêm với các phi tần trong cung Vị Ương
như cũ nhưng tính theo số lượng thì lại dường như không bằng ngày trước.

Vệ Tử Phu cảm thấy lòng chua xót. Hoàng thượng ơi Hoàng
thượng, năm xưa người gỡ trâm cài tóc của nàng ta xuống mà khen rằng "Mái
tóc đẹp quá!" Thế mà dần dần đã không còn giữ hình bóng của nàng ta trong
tim nữa. Nàng ta đã từng trao cho y tất cả tấm chân tình nhưng rồi tình yêu cứ
từng ngày từng ngày thở thành băng giá. Đôi khi nàng ta thậm chí còn hoài niệm
lại thời Trần A Kiều nắm giữ ngôi hoàng hậu, lúc đó nàng ta ở cung Vị Ương mặc
dù gian khổ nhưng lại được Hoàng thượng sủng ái, có các con gái tạo thành một
gia đình hoà thuận vui vẻ đầm ấm. Sau này y dần dần có nhiều con gái hơn thì
cũng mất đi tình cảm đầm ấm này. Đã không còn tình cảm đó, nàng ta cũng chỉ còn
cách phải từng bước tìm đường sinh tồn ở trong cung Vị Ương.

"Hoàng hậu nương nương!" Thải Thanh bước lại, thấy
nàng ta buồn bã rơi nước mắt thì trong lòng thầm thương xót, khuyên nhủ,
"Đêm đã khuya rồi, nương nương nên ngủ đi thôi."

"Ừ", Vệ Tử Phu buông đàn, dặn dò, "Ngày mai
sai người báo tin cho Thiếu chưởng sứ phu nhân nhé."

Cuối năm Nguyên Thú nguyên niên, phủ Đường Ấp hầu nghênh đón
một vị khách hiếm có.

Trần A Kiều đặt quyển sách trên tay xuống, ngạc nhiên ngẩng
đầu lên, "Bình Dương trưởng công chúa tới chơi ư?"

"Dạ!" Lục Y quỳ đáp, "Mọi người nói như
thế."

Bình Dương trưởng công chúa Lưu Tịnh thời thiếu nữ cũng được
coi là có quan hệ tốt với A Kiều nhưng đến năm Kiến Nguyên thì trở mặt giúp Vệ
Tử Phu làm loạn, sau đó hai người không còn gặp riêng nhau nữa, thế mà bây giờ
lại tới chơi là có dụng ý gì? A Kiều ngẫm nghĩ rồi bảo, "Mời Trưởng công
chúa vào đi."

Khi Lưu Tịnh còn là thiếu nữ thì đã nhiều lần tới lầu Mạt
Vân, lần này bước vào, trong lòng thầm cảm khái. Thế sự biến đổi quả nhiên
ngoài dự liệu của con người.

"Tịnh tỷ tỷ chịu tới phủ Đường Ấp hầu thật sự là rồng
tới nhà tôm", Trần A Kiều ra đón.

"Nhiều năm không gặp rồi", Lưu Tịnh nhìn nàng,
"mà muội vẫn thế, chẳng khác xưa là bao."

Cả hai đều là những người từng trải sóng gió ở hoàng gia nên
dù cho trong bụng có nghĩ thế nào cũng không hề để lộ ra trên mặt.

A Kiều kéo tay Lưu Tịnh đi vào, nói, "Muội muội mới
kiếm được một loại lá trà, Tịnh tỷ tỷ không ngại thì nếm thử xem, nếu thích thì
mang một ít về uống."

"Ồ", Lưu Tịnh liền cảm thấy hứng thú, "Ngay
cả hoàng đệ cũng khoe trà ở chỗ A Kiều là tốt nhất, tỷ tỷ quấy quả rồi."

Trà Bích Loa Xuân do Tang Hoằng Dương tìm ra được trước đây
ít ngày được đưa đến, bưng lên thì quả nhiên là hương thơm mê hồn hệt như tên
gọi. Lưu Tịnh khen luôn miệng nhưng dù sao thì vẫn có chuyện cần nói nên liền
đặt chén xuống, nhìn sang A Kiều.

Trần A Kiều liền xoay người lại, "Lục Y, ta muốn tìm
một quyển sách, ngươi ra ngoài lấy giúp ta đi."

Lục Y lui ra, Lưu Tịnh ướm lời, "Mấy ngày trước, Thiếu
chưởng sứ phu nhân đến thăm tỷ, nói rằng Vệ Trường công chúa là anh em họ với
Tương Nhi, cũng là chỗ quen biết, nếu có thể giao ước tơ duyên thì đúng là một
việc tốt."

A Kiều chớp mắt, lúc này mới nhớ ra rằng cô con gái luôn
cười dịu dàng, cực kỳ giống Vệ Tử Phu cũng đã đến tuổi cập kê. Lần đầu tiên
nàng trông thấy Lưu Phỉ ở cung Vị Ương thì đã cảm thán cho vận mệnh của cô, một
đại công chúa sớm phải chịu tang vị hôn phu, sau lại bị phụ thân cưỡng ép gả
cho phương sĩ Loan Đại, cuối cùng Loan Đại cũng bị Lưu Triệt xử tử khiến cô
phát điên lên.

Vị hôn phu lần đầu của cô chính là Bình Dương hầu Tào Tương,
người con độc nhất của Trưởng công chúa Bình Dương. Hôm nay, Trưởng công chúa
Bình Dương tới đây mà nói thẳng vào vấn đề như thế thì chắc là cũng không định
chấp nhận cuộc hôn nhân này. A Kiều phảng phất nhìn thấy lịch sử ở trước mặt
nàng dâng lên một con sóng rồi chậm chạp chuyển vào khúc ngoặt.

Thật ra thì ngay từ lúc nàng và Lưu Triệt gặp lại; hay khi
Mạch Nhi, Tảo Tảo sinh ra đời, hoặc là sớm hơn nữa vào lúc Hàn Nhạn Thanh xuyên
không nhập thể Trần A Kiều, thì lịch sử đã không còn là lịch sử nguyên bản.
Theo cách đánh giá của A Kiều thì Lưu Tịnh luôn luôn là một người đầu cơ chính
trị, xét theo những thành tựu giành được dưới thời Hán Vũ Đế thì nàng ta đúng
là một người vô cùng khôn khéo. Hôm nay Vệ gia không còn oai phong nữa, nàng ta
đương nhiên muốn xem xét lại cuộc hôn nhân này.

Lưu Tịnh nhìn Trần A Kiều đầy ý tứ, "Đáng tiếc là Sơ
Nhi còn nhỏ, nếu không thì cũng rất là xứng đôi với Tương Nhi."

Trần A Kiều không biết nên khóc hay cười. Chưa nói đến tuổi
tác, cũng không nói có tâm đầu ý hợp hay không, cho dù là mọi chuyện đều tốt
thì Tảo Tảo và Tào Tương cũng có huyết thống quá gần, nhất định không thể hạnh
phúc.

"Tịnh tỷ", nàng vào chuyện chính, "Rốt cuộc
là tỷ muốn nói cái gì? Nói thẳng đi, A Kiều nghe đây."

"Tỷ thừa nhận rằng ban đầu đã xem thường muội, chưa bao
giờ nghĩ rằng người Triệt đệ yêu thích nhất suốt bao nhiêu năm qua lại chính là
muội. Những ân oán năm xưa đến nay cũng đã quá lâu rồi, không cần nhắc lại nữa.
Hôm nay, A Kiều muội cũng chưa coi là đứng vững ở cung Vị Ương, nếu như có tỷ
tương trợ thì dựa vào địa vị của tỷ ở trong lòng Triệt đệ chắc cũng sẽ không để
cho muội thất vọng đâu."

"Tiên phu Bình Dương hầu qua đời đã nhiều năm, Trường
Tín hầu anh dũng cường tráng đến nay còn chưa lập gia đình. A Kiều, hẳn là muội
hiểu được ý của tỷ."

Trần A Kiều nhớ lại câu nói sau cùng của Trưởng công chúa
Bình Dương trước khi rời đi.

Yêu? Nàng tự hỏi mình, Lưu Triệt yêu nàng sao. Có lẽ, nhưng
nếu nàng vẫn như cũ xung đột vương quyền với y thì chắc y cũng không ngần ngại
lần nữa gạt bỏ. Lưu Tịnh quả nhiên là nhà đầu cơ chính trị sắc sảo. Theo lịch
sử, nàng ta tái giá với Đại tướng quân Vệ Thanh củng cố tư cách chính trị mà
cũng đoạt được quyền lực cho mình. Nàng cho là Lưu Tịnh ít nhiều cũng yêu Vệ
Thanh nhưng không ngờ rằng sau khi đánh giá tình hình thì nàng ta lại có quyết
định ngược lại như vậy. Nếu như nàng thật sự là Trần A Kiều trước kia thì đương
nhiên sẽ không cự tuyệt lời đề nghị này, thế nhưng, nàng không phải. Liễu Duệ
cũng không phải là người nàng có thể hoàn toàn sai khiến được. Do tình cờ trùng
hợp mà bọn họ cùng tới một thời đại, trong lòng mỗi người đều có một pháo đài,
kể cả về chuyện tình cảm, không hoàn toàn tình nguyện thì nhất định không chịu
khuất phục. Nàng là thế, Lưu Lăng là thế, Liễu Duệ là thế, Tang Hoằng Dương
cũng là thế.

Liễu Duệ đã như vậy thì làm sao có thể bắt hắn vì bất
cứ lý do gì phải chấp nhận thành thân với Trưởng công chúa Bình Dương được chứ?

Hết_____

Thực
hiện bởi

nhóm
Biên tập viên Gác Sách

Chimcanhcut100786
– Hải Băng – thao1011

(Tìm
- Chỉnh sửa - Đăng)