Nhảy, nhảy, nhảy - Chương 33 phần 1

33

Sáng hôm sau, tôi ra kiểm tra chiếc Maserati. Nó vẫn ở
đó, chưa bị đụng chạm gì. Nhìn nó đậu ở chỗ thường ngày của chiếc
Subaru, cảm giác của tôi là lạ. Tôi vào xe và ngồi lên ghế, nhưng không
hề thấy thoải mái. Giống như khi ngủ dậy, thấy một cô gái xinh đẹp xa lạ
nằm kế bên vậy. Có thể nom cô ta trông rất tuyệt, nhưng ta cảm thấy
thật bất tiện. Hơi căng thẳng. Người ta cần thời gian để làm quen với
mọi thứ.

Cuối cùng, tôi để chiếc xe lại một mình suốt ngày, thay vào đó, tôi đi bộ, xem phim và mua vài cuốn sách.

Tối hôm đó Gotanda gọi. Cám ơn vì hôm qua. Đừng bận tâm làm gì.

“Về
chuyện Honolulu,” cậu ta nói. “Tôi đã gọi điện tới câu lạc bộ. Đúng là
từ đây cũng có thể đặt hàng một cô gái ở Hawaii. Cậu biết rồi đấy, thuận
tiện lắm.”

“Ừm.”

“Tôi cũng hỏi thông tin về cô June của
cậu. Tôi nói có người giới thiệu cô gái Đông Nam Á này cho tôi. Họ đã
kiểm tra lại dữ liệu. Họ giữ thông tin kín lắm, nhưng nể mặt tôi là
khách quen thôi. Nói cho cậu biết, chẳng tự hào lắm đâu. Tóm lại, họ
cũng có một cô June ở Honolulu. Người Philippin. Nhưng cô ta đã rời khỏi
đó cách đây ba tháng rồi.”

“Ba tháng ư?”

“Họ nói với tôi như vậy.”

Tôi cám ơn Gotanda và cúp máy. Chuyện này thật khó hiểu.

Tôi lại ra ngoài đi dạo.

June
bỏ việc ba tháng trước, nhưng tôi đã ngủ cùng cô cách đây chưa đầy hai
tuần. Cô ta cho tôi số điện thoại, nhưng gọi không ai nhấc máy cả. Đó là
cô gái gọi thứ ba mà tôi quen đã biến mất, đầu tiên là Kiki, Mei và bây
giờ là June, tất cả đều kết nối với Gotanda, Makimura và tôi theo cách
nào đó.

Tôi bước vào một quán cà phê và vẽ biểu đồ thể hiện các
mối quan hệ cá nhân của mình vào sổ. Trông như biểu đồ các thế lực ở
châu Âu trước khi Chiến tranh Thế giới thứ Nhất nổ ra vậy.

Tôi
nghĩ về cái biểu đồ, nửa cảm khái, nửa thất vọng. Ba cô gái gọi, một
diễn viên quá hào nhoáng so với bản chất thật của anh ta, ba nghệ sĩ,
một cô bé đang tuổi lớn và một cô lễ tân khách sạn bồn chồn căng thẳng.
Nếu đây là cái gì ngoài một mạng lưới quan hệ bình thường, rõ ràng là
tôi chưa nhận ra nó. Nhưng nó có thế làm nên một cuốn tiểu thuyết hay
của Agatha Christie. George, chính nó. Cô thư ký đã làm điều đó. Hiềm nỗi là có ai cười đâu cơ chứ?

Vậy
tôi đang đùa cợt với ai? Tôi không biết. Cuộn chỉ càng gỡ lại càng rối.
Đầu tiên là những sợi của Kiki, Mei và Gotanda. Sau đó là Makimura và
June. Rồi Kiki và June lại liên kết với nhau bằng một số điện thoại theo
cách nào đó. Và mọi thứ cứ rối bòng bong.

“Thật là một vụ hóc búa
phải không Watson?” Tôi nhìn chằm chằm vào cái gạt tàn trước mặt. Tất
nhiên cái gạt tàn không trả lời. Đúng là một cái gạt tàn thông minh.
Tách cà phê, hộp đựng đường và tờ hóa đơn cũng y như vậy. Chúng đang giả
vờ không nghe thấy gì. Chỉ có tôi ngốc. Tôi là kẻ phải chạy như một
thằng điên giải quyết những việc lạ kỳ. Tôi kiệt sức rồi. Một đêm xuân
tuyệt vời, và chẳng có viễn cảnh gì cho một cuộc hẹn hò cả.

Tôi về
nhà thử gọi cho Yumiyoshi. Không được. Làm ca sớm sao? Có lẽ cô đang ở
câu lạc bộ bơi lội! Tôi muốn được gặp cô ấy quá. Tôi nhớ thái độ bồn
chồn, bước đi nhanh nhẹn của cô. Cách cô đẩy cặp kính trên mũi, nét mặt
nghiêm trọng khi cô lẻn vào phòng tôi. Tôi thích cách cô cởi áo khoác
trước khi ngồi xuống cạnh tôi. Chỉ cần nghĩ đến cô tôi đã cảm thấy ấm áp
rồi. Tôi bị cô cuốn hút. Nhưng đã bao giờ chúng tôi nói chuyện thẳng
thắn với nhau đâu?

Đứng sau bàn lễ tân khách sạn, tới câu lạc bộ
bơi lội khiến cô cảm thấy thỏa mãn. Cũng giống như việc tôi cảm thấy
thoải mái với chiếc Subaru, những băng đĩa cũ cũng như những món ăn đồ
uống ngon lành mặc dù vẫn đồng thời phải tiếp tục công việc xúc dọn
tuyết. Hai chúng tôi là như vậy. Có thể mọi thứ diễn ra như vậy, rồi
cũng có thể không. DỮ LIỆU CHƯA ĐẦY ĐỦ, KHÔNG THỂ DỰ ĐOÁN ĐƯỢC. Hay tôi
sẽ kết thúc mối quan hệ này bằng cách làm tổn thương cô, giống như tôi
đã làm với những người đàn bà từng dính dáng đến tôi? Như lời vợ cũ của
tôi đã nói.

Càng nghĩ về Yumiyoshi, tôi càng muốn bay ngay tới
Sapporo để bổ sung thông tin còn thiếu. Hoặc ít nhất tôi cũng có thể nói
với cô cảm giác của mình. Không, nhưng trước tiên, tôi phải tháo gỡ vài
nút quan trọng đã. Mọi thứ vẫn còn dở dang, tôi không muốn tiếp tục dây
dưa với những chuyện này nữa. Một bóng mây xám xịt sẽ che phủ lên con
đường của tôi trong hết những ngày còn lại. Không lý tưởng cho lắm.

Vấn
đề là Kiki. Tôi không thể gạt bỏ cảm giác nàng là trung tâm của những
chuyện này. Nàng đang cố liên lạc với tôi. Trong những giấc mơ của tôi,
trong bộ phim ở Sapporo, trong thành phố Honolulu. Nàng đi qua con đường
của tôi, cố gắng dẫn tôi tới một nơi nào đó và để lại cho tôi một thông
điệp. Điều này đã quá rõ ràng. Nhưng chỉ có như vậy thôi. Kiki, nàng
muốn gì ở tôi?

Tôi nên làm gì bây giờ?

Tôi chỉ có thể chờ
đợi, cho tới khi điều gì đã hiện ra. Lúc nào cũng vậy. Vội vàng chẳng có
ích gì. Có điều gì đó sắp xảy ra. Có cái gì đó sắp hiện ra. Chỉ cần
ngồi chờ nó hiện ra, từ trong sương mù. Kinh nghiệm mách bảo tôi như
vậy.

Tốt lắm, tôi sẽ chờ.

Sau đó, cứ vài ngày tôi lại gặp
Gotanda. Sau một thời gian, việc này trở thành thói quen. Và mỗi lần gặp
nhau, cậu ta lại xin lỗi vì đã giữ chiếc Subaru của tôi quá lâu.

“Cậu vẫn chưa lao chiếc Maserati xuống biển chứ?” Gotanda đùa.

“Xin lỗi, nhưng tôi chưa có thời gian để ra biển,” tôi đáp.

Gotanda và tôi ngồi trong quán uống vodka pha tonic. Cậu ta uống nhanh hơn tôi một chút.

“Tôi nghĩ sẽ rất tuyệt. Lao cái xe ấy xuống biển,” cậu ta nói, nhấp ly rượu lên môi.

“Việc đó cũng dễ thôi mà,” tôi nói. “Nhưng cậu sẽ lại có thêm một cái Ferarri thôi.”

“Rồi tôi cũng dìm nó luôn.”

“Sau Ferrari thì sao?”

“Ừm. Ai biết được. Nhưng sớm hay muộn, công ty bảo hiểm sẽ muốn nói chuyện với tôi.”

“Công
ty bảo hiểm? Ai thèm quan tâm tới công ty bảo hiểm của cậu? Nghĩ thoáng
ra đi. Nghĩ rộng vào. Đây là ảo tưởng, không phải là một bộ phim kinh
phí thấp của cậu. Ảo tưởng không có giới hạn kinh phí, vậy tại sao lo lo
lắng lắng như đám tiểu tư sản vậy. Thoải mái đi! Lamborghini, Porsche,
Jaguar! Bầu trời là giới hạn! Và đại dương đủ lớn để nuốt hết hàng ngàn
chiếc xe. Hãy để cho trí tưởng tượng của cậu được làm việc của anh bạn.”

Gotanda cười lớn. “Hê, nói chuyện với cậu làm tôi thấy nhẹ nhõm hơn đấy.”

“Tôi
cũng vậy, đặc biệt vì đó không phải là xe của tôi, cũng không phải là
tưởng tượng của tôi,” tôi nói, rồi hỏi thăm chuyện với vợ cũ của cậu ta
thế nào.

Gotanda nhấp một chút rượu rồi ngắm mưa bên ngoài. Khách
trong quán đã về hết, chỉ còn lại mỗi chúng tôi. Tay bartender không
biết làm gì khác ngoài lau những chai rượu ám bụi.

“Mọi chuyện vẫn
ổn,” cậu ta nhẹ nhàng đáp, thoáng cười buồn bã. “Chúng tôi yêu nhau. Đó
là một tình yêu đã được khẳng định và trở nên hoàn hảo bằng một cuộc ly
hôn. Nghe có lãng mạn không?”

“Phải, lãng mạn đấy. Tôi ngất xỉu mất.”

Cậu ta cười một mình.

“Nhưng đúng vậy đấy,” Gotanda nói tiếp.

“Tôi biết,” tôi trả lời.

Đó
là những chuyện tôi và Gotanda hay nói mỗi lần gặp nhau. Chúng tôi toàn
nói những chuyện nghiêm túc đến nỗi chẳng biết làm gì ngoài việc giảm
nhẹ nó đi. Phần lớn các câu bông đùa đều chẳng hay ho cho lắm, nhưng
cũng chẳng ảnh hưởng đến ai. Chúng tôi có thể đùa, chúng tôi còn đùa được, thế là đủ. Bản thân chúng tôi còn không biết mình nghiêm túc tới độ nào cơ mà.

Ba
mươi tư là cái tuổi hết sức khó khăn. Không phải cái khó của tuổi mười
ba, mà khó hơn nhiều. Cả Gotanda và tôi đều ba mươi tư tuổi, cùng bắt
đầu chấp nhận tuổi trung niên. Đây là thời gian chuẩn bị sẵn sàng mọi
thứ để giữ ấm cho quãng thời gian lạnh lẽo hơn ở phía trước.

Gotanda buông một câu ngắn gọn. “Tình yêu. Đó chính là thứ tôi cần.”

“Xúc động quá,” tôi nói. Thật tình, chính tôi cũng đang cần nó.

Gotanda trầm ngâm. Tôi cũng thế. Tôi nhớ Yumiyoshi. Nhớ cô ấy đã uống hết tất cả đống Bloody Mary đó thế nào.

“Tôi
đã ngủ với quá nhiều đàn bà, không đếm nổi nữa. Cậu ngủ với một người,
hay với tất cả. Khốn thật, thì cũng chỉ từng ấy động tác thôi,” Gotanda
nói sau một hồi ngẫm nghĩ. “Tôi muốn tình yêu, Tôi đang ở đây, lại thổ
lộ mọi tâm tư tình cảm với cậu. Nhưng tôi xin thề, người đàn bà duy nhất
mà tôi muốn ngủ cũng chính là vợ cũ của tôi.”

Tôi bật ngón tay
tanh tách. “Thật không thể tin được. Lời từ Cõi Trên đây, hào quang rực
rỡ ra phết. Cậu phải tổ chức họp báo. Tuyên bố
tôi-chỉ-muốn-ngủ-cùng-vợ-tôi. Mọi người sẽ xúc động trào nước mắt. Có
khi cậu còn được thủ tướng khen ngợi nữa ấy chứ.”

“Không, cái này phải đáng giải Nobel. Đâu phải chuyện tầm thường những gã đàn ông bình thường làm được.”

“Cậu sẽ cần một cái áo choàng dài cho buổi lễ đó.”

“Tôi sẽ mua. Tính vào tài khoản thanh toán của tôi.”

“Sanctus tax deductum.”

“Tôi
sẽ đứng trên bục với vua Thụy Điển,” Gotanda tiếp tục. “Tôi sẽ tuyên bố
cho cả thế giới, thưa quý ông, quý bà, người đàn bà duy nhất mà tôi
muốn ngủ cùng là vợ của tôi! Sóng cảm xúc trào dâng, mây bão tan tành,
ánh dương rọi chiếu.”

“Sông băng tan chảy, hải tặc Viking cũng bị chinh phục, các nàng tiên cá ca hát.”

Ôi,
tình yêu. Hai chúng tôi cùng chìm lắng trong im lặng, trầm tư về sự vĩ
đại của tình yêu. Tôi có rất nhiều việc phải nghĩ đến. Tôi phải đi lấy
vodka, nước cà chua, Lea & Perrins và chanh.

“Nhưng có khi cậu
lại không được nhận giải đâu,” tôi tiếp tục cuộc trò chuyện. “Có khi họ
chỉ coi cậu như một thằng ngớ ngẩn biến thái.”

Gotanda suy nghĩ,
“Cũng có thể. Ở đây chúng ta đang nói về cách mạng tình dục mới. Đám
đông có thể phát cuồng lên và chà đạp tôi đến chết,” cậu ta nói. “Tôi sẽ
là một kẻ tuẫn đạo vì sex.”

“Diễn viên đầu tiên tuẫn đạo trong cuộc cách mạng tình dục mới.”

“Tuẫn đạo và sẽ không bao giờ ngủ cùng vợ cũ của anh ta nữa.”

Đến lúc uống thêm vòng nữa.

Nếu Gotanda
rỗi, cậu ta lại gọi và hai chúng tôi cùng ra ngoài, cậu ta sẽ qua chỗ
tôi hoặc tôi sẽ qua chỗ cậu ta. Ngày ngày trôi qua. Tôi kiên quyết không
làm việc. Tôi không thể bị làm phiền. Thế giới vẫn ổn mà không có tôi.
Đồng thời tôi vẫn đang chờ đợi.

Tôi gửi cho Hiraku Makimura tiền thừa và mớ hóa đơn trong chuyến đi.

Ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại của Thứ Sáu, năn nỉ tôi giữ lại tiền thừa.

Thật
khó chịu với cái kiểu nằn nì đưa đi đẩy lại đó, vậy nên tôi đã nhượng
bộ. Nếu điều đó làm ông chủ vui lòng thì tôi là ai mà dám phản kháng cơ
chứ? Và trước khi tôi kịp nói “tiền trong ngân hàng,” Makimura đã gửi
cho tôi một tấm séc ba trăm nghìn yên. Trong phong bì còn có một hóa đơn
CHI DỊCH VỤ - NGHIÊN CỨU THỰC ĐỊA. Tôi ký giấy, đóng dấu và gửi qua bưu
điện. Trở lại thế giới tuyệt vời của các tài khoản thanh toán, tôi đặt
tấm séc ba trăm nghìn yên lên bàn để thưởng thức giá trị của 8,75% tiền
lãi.

Những ngày nghỉ trong Tuần lễ Vàng đến và đi.

Tôi gọi
cho Yumiyoshi nhiều lần. Lúc nào cô cũng là người quyết định độ dài của
cuộc nói chuyện. Đôi khi chúng tôi nói chuyện khá lâu, nhưng thỉnh
thoảng cô chỉ nói: “Tôi đang bận, phải đi ngay đây,” rồi cúp máy. Hoặc
nếu có khoảng lặng quá lâu, cô sẽ kết thúc mà không báo trước với tôi
một lời. Nhưng ít ra chúng tôi cũng nói chuyện với nhau. Trao đổi thông
tin, từng chút từng chút một. Rồi một hôm, cô cho tôi số điện thoại nhà
riêng. Có tiến bộ.

Cô tới câu lạc bộ bơi lội hai lần một tuần. Tôi
hơi thất vọng, đôi khi còn ghen tị. Các huấn luyện viên đẹp trai và mọi
thứ. Tôi chỉ tệ như một cậu học sinh cấp III và tôi cũng biết thế. Và
tệ hơn nữa, tôi sợ cô biết điều đó. Ghen tị với câu lạc bộ bơi lội ư? Thật là nực cười! Anh trẻ con quá. Tôi sợ cô không bao giờ muốn gặp lại tôi.


vậy cứ mỗi khi chủ đề ấy được khơi lên, tôi đều câm như hến. Mặc dù
không nói gì về chuyện ấy chỉ càng làm chứng hoang tưởng của tôi thêm
trầm trọng. Những hình ảnh của huấn luyện viên - Gotanda, tất nhiên -
cậu ta sẽ giữ Yumiyoshi lại sau buổi học để kèm thêm một thầy một trò.
Khi cô tập, hai tay cậu ta sẽ nâng ngực và bụng cô, tay cậu ta sẽ vuốt
ve ngực cô, mơn trớn hai bắp đùi. Đừng ngại, không sao đâu, cậu ta nói.

Đừng ngại. Em biết không? Người đàn bà duy nhất mà anh muốn ngủ cùng là vợ anh.

Rồi
cậu ta sẽ cầm bàn tay Yumiyoshi đặt vào đũng quần mình. Cô bắt đầu xoa
bóp nó. Và nó cương cứng lên dưới nước, như san hô. Yumiyoshi ngất ngây
phấn khích.

Đừng ngại. Em biết không? Người đàn bà duy nhất mà anh muốn ngủ cùng là vợ anh.

Ngu
xuẩn, nhưng đó là hình ảnh hiện lên trong đầu tôi bất cứ khi nào tôi
gọi cho Yumiyoshi. Dần dần, những hình ảnh càng lúc càng trở nên phức
tạp, thậm chí với cả một dàn diễn viên. Kiki, Mei và Yuki làm khách mời.
Khi những ngón tay của Gotanda vuốt ve thân thể Yumiyoshi, cô biến
thành Kiki.

“Nghe này, tôi chỉ là một người tẻ nhạt và tầm
thường,” Yumiyoshi nói trong một đêm nọ. Dường như cô hoàn toàn kiệt sức
sau một ngày vất vả. “Khác biệt duy nhất giữa tôi và những người khác
là cái tên. Nếu không thì tôi cũng hệt như họ. Ngày này qua ngày khác,
tôi chỉ làm việc sau quầy trong một khách sạn, cuộc sống của tôi cứ ngày
ngày trôi qua vô nghĩa như thế đấy. Đừng gọi cho tôi nữa. Tôi không
đáng để anh tốn tiền điện thoại đâu.”