Nhảy, nhảy, nhảy - Chương 14

14

Thật quái gở - nhưng có lẽ cũng chẳng đến mức đó - khi
ngã mình xuống giường lúc nửa đêm, tôi ngủ thiếp đi ngay lập tức. Và đến
tám giờ sáng hôm sau tôi mới tỉnh. Đúng tám giờ sáng, như thể tôi đã đi
trọn một vòng thời gian. Tôi thấy thật thoải mái, và còn hơi đói nữa.
Vì vậy tôi lại tới quán Dunkin’ Donuts, sau đó đi bộ một vòng xung quanh
khu phố. Đường phố đông cứng, những bông tuyết xốp nhẹ lặng lẽ rơi. Bầu
trời vẫn vậy, nặng trĩu những đám mây. Thời tiết không thích hợp lắm để
đi dạo, nhưng ra ngoài giúp tinh thần của tôi sảng khoái hẳn lên. Cái
lạnh làm đầu óc tôi thêm sáng suốt và tỉnh táo. Tôi vẫn chưa giải quyết
được vấn đề gì, nên chỉ đơn giản thả lỏng mình như vậy lại có thể
giúp tâm trạng thay đổi hẳn khiến tôi thấy rất ngạc nhiên.

Sau một
tiếng đồng hồ, tôi quay lại khách sạn. Cô bạn lễ tân của tôi trực tại
quầy cùng một đồng nghiệp đang bận tiếp khách. Cô bạn tôi đang trả lời
điện thoại với một nụ cười rất chuyên nghiệp, quay quay chiếc bút giữa
những ngón tay một cách vô thức. Tôi bước tới và đợi cô nghe điện thoại
xong.

Cô ném về phía tôi một cái nhìn trách móc, nhưng không để
cho nó làm ảnh hưởng đến nụ cười chuyên nghiệp hoàn hảo của cô. “Tôi có
thể giúp gì ông?” cô lịch sự hỏi.

Tôi hẵng giọng. “Xin lỗi” tôi
bắt đầu, “nhưng tôi nghe đồn có hai cô gái bị một con cá sấu tấn công ở
bể bơi đêm qua. Không biết liệu câu chuyện đó có đáng tin không vậy?”

“Ờ,
người ta chẳng bao giờ biết về những chuyện như thế, phải không nhỉ?”
cô trả lời, nụ cười kiêu kỳ tươi tắn có phần không tự nhiên in rõ trên
khuôn mặt. Má cô hơi ửng hồng, cánh mũi phập phồng. “Thưa ông, tôi không
thể nói là mình biết gì về việc đó. Nhưng xin thứ lỗi, ông có chắc đó
là câu chuyện ông nghe được không?”

“Con cá sấu rất to, như người
ta kể lại, chắc phải bằng cái xe thùng hiệu Volvo. Nó phi vào cửa sổ
trần, làm kính cửa vỡ tung tóe khắp nơi, rồi nuốt chửng hai cố gái chỉ
bằng một nhát đớp. Sau đó nó ăn nửa cây cọ cảnh để tráng miệng. Tôi băn
khoăn không biết con vật đó có còn tự do ngoài kia không. Cô nghĩ là ra
ngoài bây giờ có an toàn không?”

“Thứ lỗi cho tôi,” cô ngắt lời,
chẳng buồn thay đổi nét mặt, “nhưng ông đã nghĩ tới việc liên lạc
trực tiếp với cảnh sát chưa, thưa ông? Tôi tin rằng họ có thể cung cấp
cho ông những tin tức mới nhất. Có một đồn cảnh sát không xa đây lắm.
Ông nên đến đấy hỏi.”

“Cám ơn cô. Tôi sẽ làm thế,” tôi nói. “Trời phật sẽ phù hộ cô.”

“Không dám,” cô lạnh lùng nói, và chỉnh lại kính.

Tôi
về phòng không được bao lâu thì cô gọi đến. “Anh có phiền giải thích
cho tôi biết những điều đó nghĩa là gì không?” Giọng nói đều đều của cô
hầu như không che giấu nỗi tức giận. “Anh không được làm những điều ngớ
ngẩn trong giờ làm việc. Tôi đã yêu cầu anh như thế đúng không? Tôi rất
ghét những trò đùa cợt kiểu đó khi đang làm việc.”

“Tôi chỉ muốn
nói chuyện với cô thôi mà,” tôi nói với giọng ăn năn. “Tôi muốn nghe
giọng nói của cô. Đó là một trò đùa ngớ ngẩn. Tôi xin lỗi. Tôi chỉ muốn
chào một tiếng thôi. Hoàn toàn không có ý làm phiền cô đâu.”

“Tôi
rất khó chịu. Tôi đã nói với anh rồi. Khi đang làm việc, tôi rất căng
thẳng. Cho nên, xin anh, đừng bao giờ làm như thế nữa. Anh đã hứa là
không nhìn tôi mà.”

“Tôi không nhìn cô, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thôi mà.”

“Ồ, vậy thì, từ bây giờ, đừng nói chuyện như vậy nữa nhé. Xin anh đấy.

“Tôi
hứa, tôi hứa. Không nói chuyện. Không nhìn và không nói chuyện. Tôi sẽ
im như thóc. Nhưng mà, nhân tiện đây ta đang nói chuyện điện thoại, tối
nay cô có rỗi không? Hay hôm nay cô có buổi học leo núi?”

Có tiếng
cười khan, gần như im lặng, rồi cô gác máy. Tôi đợi ba mươi phút, nhưng
cô không gọi lại. Hẳn là tôi đã làm cô khó chịu lắm. Đôi lúc người ta
không biết là tôi đang đùa hay nghiêm túc. Chẳng có việc gì khác để làm,
tôi lại ra ngoài đi dạo. Nếu may mắn, có thể tôi sẽ tìm được cái gì đó
mới. Dù sao đi nữa. ý kiến đi dạo vẫn hay hơn là cứ ngồi đó và chẳng làm
gì cả. Biết đâu ông Trời sẽ ở cạnh tôi cũng nên.

Tôi đi dạo gần
một giờ đồng hồ và kết quả là chỉ thấy lạnh thêm. Tuyết vẫn không ngừng
rơi. Lúc mười hai rưỡi, tôi vào cửa hàng McDonald’s ăn một cái hamburger
phô mai, uống coca và khoai tây chiên. Tôi còn chẳng biết tại sao lai
làm thế. Vì những lý do nào đó không nhớ, thỉnh thoảng tôi lại ăn mấy
thứ đó. Có thể cấu trúc cơ thể tôi đã được lập trình để định kỳ tiêu hóa
các loại thức ăn không dưỡng chất này. Có thể tôi “cần được xả hơi.”

Ra
khỏi tiệm McDonald’s, tôi đi dạo thêm ba mươi phút nữa. Vẫn chưa tìm ra
được cái gì đặc biệt. Tuyết rơi mau dần. Bão mạnh hơn. Tôi kéo khóa
phéc mơ tuya lên tận cằm và quấn khăn che mũi. Thế mà tôi vẫn lạnh. Sau
đó còn phải đi tiểu nữa. Tại sao tôi lại ra ngoài uống rượu và coca
trong một ngày như thế này chứ? Tôi liếc quanh xem chỗ nào có thể đi
toilet được, nhưng nơi duy nhất lại là rạp chiếu phim. Một nơi chán
chết, nhưng chắc là trong đó phải có toilet. Với cả trong đó hẳn rất ấm.
Tại sao lại không nhỉ? Tôi có thời gian để giết cơ mà. Để xem đang
chiếu phim gì nào. Một vé xem hai phim nội địa, một là ‘Tình đơn phương’, bạn cùng lớp cũ của tôi đóng vai chính. Hay thật đấy.

Sau
khi thả hồn hồi lâu trong toilet, tôi mua một ly cà phê nóng mang vào
rạp. Rạp vắng tanh, đúng như tôi nghĩ và rất ấm. Phim đã chiếu được ba
mươi phút, nhưng cốt truyện có vẻ chẳng có gì phức tạp. Bạn tôi đóng vai
một giáo viên sinh học cao ráo, đẹp trai, được một cô học trò đem lòng
ngưỡng mộ. Rất dễ đoán là cô gái đã phát điên lên vì anh thầy, thậm chí
là choáng váng mỗi lần bắt gặp anh ta. Và tất nhiên, có một cậu chàng
khác - một gã luyện kendo khi rảnh rỗi - đem lòng yêu cô hết mình. Một
câu chuyện quá nhàm. Khỉ thật, một bộ phim kiểu này thì đến tôi cũng
viết được.

Dẫu vậy, tôi cũng phải thừa nhận là cậu bạn cùng lớp
tôi - tên thật là Ryoichi Gotanda, không hẳn là cái tên hợp với một gã
khiến các cô gái ngất ngây, thế nên người ta đã gán cho cậu ta cái nghệ
danh khá bóng bẩy - cũng đóng được một vai có tính cách hơi phức tạp.
Nhân vật cậu ta đóng không những đẹp trai, tốt bụng, vân vân... mà lại
còn có một quá khứ trắc trở. Nhân vật ấy phải chịu kha khá tổn thương,
chắc chắn rồi - có thể anh ta từng là một sinh viên cấp tiến, hay có thể
anh ta đã làm một cô gái có mang rồi ruồng rẫy - nhưng vẫn tốt hơn là
không có gì. Thỉnh thoảng bộ phim lại xuất hiện những cảnh hồi tưởng -
CẮT SANG CẢNH SINH VIÊN KIỂM SOÁT TRƯỜNG ĐẠI HỌC TOKYO - được vụng về
chèn vào như một con khỉ đang nghịch ngợm trét đất sét lên tường.


sao đi nữa, Gotanda đóng vai này rất đạt. Nhưng bộ phim quá lố bịch còn
tay đạo diễn thì hoàn toàn bất tài, thêm vào đó, kịch bản ấu trĩ đến tệ
hại, với cả lô những cảnh kịch tính vô nghĩa và những đoạn quay cận
cảnh cô gái, cho nên số của Gotanda ngay từ đầu là đã tiêu rồi. Cho dù
cậu ra có đóng đạt đến đâu, tôi vẫn không thể chịu đựng nổi bộ phim.

Thế
rồi, trong phim có đoạn Gotanda đang ở trên giường trong căn hộ của
mình cùng người phụ nữ nào đó vào một buổi sáng Chủ nhật, cô gái phải
lòng nhân vật chính đột nhiên xuất hiện mang theo thứ bánh tự làm hay gì
đó. Ô hay, là tôi viết cái kịch bản phim này thật. Gotanda
thật ngọt ngào, chậm rãi và thành thật khi ở trên giường, đúng như tôi
đã tưởng tượng. Cảnh sex rất tuyệt. Và có vẻ như mùi hương ở nách cậu ta
cũng rất dễ chịu. Tóc Gotanda buông rơi đầy gợi cảm. Cậu ta vuốt ve tấm
lưng người phụ nữ kia. Cô ta hoàn toàn trần truồng. Máy quay xoay xung
quanh và chiếu cận cảnh người phụ nữ. Và đột nhiên tôi thấy gương mặt
cô.

Đó là Kiki!

Tôi đông cứng trên ghế. Tôi có thể nghe thấy
tiếng một cái chai rỗng đang lăn xuống lối đi giữa các hàng
ghế. Không thể tin được. Đó đúng là hình ảnh tôi đã trông thấy trong cái
hành lang tối ở khách sạn Cá Heo. Gotanda đang ngủ với nàng!

Đó là lúc tôi nhận ra: tất cả chúng tôi đều có liên hệ với nhau.

Đó
là cảnh đuy nhất Kiki có mặt. Sáng Chủ nhật, trên giường với Gotanda.
Chỉ có thế. Gotanda đến quán bar vào đêm thứ Bảy, cưa cẩm và đưa nàng về
nhà. Sau đó họ làm tình thêm một lần nữa vào buổi sáng. Đó cũng là lúc
cô học sinh bị cậu ta bỏ bùa, vai nữ chính bước vào. Anh chàng quên khóa
cửa. Đó là toàn bộ cảnh phim. Kiki chỉ có mỗi một câu thoại. Và câu
thoại đó thật tồi tệ. Nó là thế này:

KIKI

Chuyện này là gì vậy?

Sau khi nữ nhân vật chính choáng váng chạy ra khỏi phòng còn Gotanda thì chưa khỏi bàng hoàng, Kiki đã nói những lời đó.

Tôi
còn không chắc là đó có phải giọng nàng hay không. Những hồi ức của tôi
về nàng không còn rõ ràng nữa, và âm thanh từ giàn loa của rạp chiếu
phim cũng không được sắc nét lắm. Dẫu vậy tôi vẫn còn nhớ rõ cơ thể
nàng. Tấm lưng nàng, cảm giác về cái cổ và bộ ngực mềm mại của nàng -
phải, chính là nàng. Tôi ngồi đó như đóng đinh vào ghế, mắt dán
vào màn hình. Cảnh đó chỉ kéo dài chưa được vài phút. Kiki nằm trong
vòng tay Gotanda, nàng chuyển động theo những vuốt ve của cậu ta, nàng
thích chú nhắm mắt lại, đôi môi khẽ run run. Nàng thở ra nhè nhẹ. Tôi
chẳng thể biết được có phải nàng đang diễn hay không - nhưng cứ cho là
nàng diễn di. Nói cho cùng, đây cũng chỉ là một bộ phim. Nhưng tôi chẳng
tin rằng Kiki có thể diễn. Và điều này gợi ra những vấn đề về hiện
tượng học.

Nếu cho là Kiki không diễn trong cảnh ấy, thì có nghĩa
là nàng đã làm tình thực sự với Gotanda. Nhưng nếu nàng đang diễn, thí
đó không phải là người phụ nữ mà tôi biết. Nàng không tin vào chuyện
đóng phim. Nàng sinh ra không phải để đóng phim. Nhưng có theo cách nào
đi nữa, tôi đều cảm thấy điên người vì ghen.

Đầu tiên lớp học bơi, và giờ là một bộ phim vớ vẩn. Phải chăng tôi có khả năng ghen tị với bất cứ cái gì? Đó có phải là một dấu hiệu tốt?

Giờ
là lúc nữ diễn viên chính mở cửa. Cô bắt gặp cảnh hai thân hình lõa lồ
đang ôm nhau. Cô nín thở, nhắm mắt lại, quay đầu bỏ chạy.

Gotanda
không khỏi bị choáng váng. Kiki hỏi: “Chuyện này là gì vậy?” Máy quay
quay cận cảnh khuôn mặt tái mét và choáng váng của Gotanda. MỌI THỨ NHÒA
DẦN.

Ngoài cảnh đặc biệt đó ra, Kiki không xuất hiện trong cảnh
nào khác nữa. Quên đi cái kịch bản ngớ ngẩn của bộ phim, tôi dán mắt vào
màn hình, và tôi biết nàng chẳng ở đâu trong phim nữa. Nàng được chỉ
định là người tình một đêm, nhân chứng cho một phút thoáng qua trong
cuộc đời Gotanda, để rồi biến mất mãi mãi. Đó là vai của nàng. Cũng
giống như với tôi vậy. Đột nhiên nàng xuất hiện, thấy hết những gì phải
thấy và sau đó nàng biến mất.

Bộ phim kết thúc. Đèn bật sáng. Nhạc
nổi lên. Tôi vẫn ngồi đó, sững sờ nhìn chằm chằm vào màn hình trống
không. Đây có phải là sự thực không? Bộ phim đã kết thúc, nhưng tôi vẫn
chưa hiểu. Kiki làm gì trong một bộ phim? Và hơn nữa, lại còn với
Gotanda chứ không phải ai khác. Thật vô lý. Chắc hẳn tôi đã nhầm lẫn.
Tôi bị chập mạch. Dây thần kinh bị đảo lộn. Còn có cách giải thích nào
khác nữa đây?

Tôi đi loanh quanh một lúc sau khi
rời khỏi rạp chiếu phim. Liên tục nghĩ về Kiki. “Chuyện này là gì vậy?”
nàng thì thầm vào tai tôi.

Chuyện này là gì vậy?

Đó chắc chắn là nàng. Không thể nhầm
lẫn. Gương mặt nàng cũng như vậy khi làm tình với tôi, đôi môi nàng
cũng rung nhẹ như thế, nàng cũng thở dài như thế. Đó không phải đóng
kịch. Không thể nào. Nhưng đây là một bộ phim.

Nó chẳng có nghĩa gì cả.

Càng đi, tôi càng thêm ngờ vực trí nhớ của mình. Có khi bộ phim chỉ là một ảo giác.

Khoảng tiếng rưỡi sau đó, tôi lại quay lại rạp chiếu phim. Xem lại “Tình đơn phương
từ đầu. Sáng Chủ nhật, Gotanda đang làm tình với một phụ nữ. Cô ta quay
lưng vào camera. Camera xoay xung quanh. Khuôn mặt người phụ nữ hiện
ra. Đó là Kiki! Rõ như ban ngày. Nhân vật nữ chính bước vào. Cô nín thở.
Nhắm mắt. Bỏ chạy. Gotanda, ngạc nhiên và bối rối. KIKI: “Chuyện này là
gì vậy?” MỌI THỨ NHÒA DẦN.

Y hệt, chính xác từng chi tiết.

Tôi
đã xem lần thứ hai mà vẫn không thể tin nổi. Hoàn toàn không. Chắc hẳn
phải có nhầm lẫn gì ở đây. Tại sao Kiki lại ngủ với Gotanda?

Ngày hôm sau, tôi lại đến rạp xem bộ phim. Tôi kiên quyết ngồi chịu đựng “Tình đơn phương
thêm lần nữa để chờ cảnh đó. Bực bội và nôn nóng. Rốt cuộc thì cảnh đó
cũng đến. Sáng Chủ nhật, Gotanda đang làm tình với một phụ nữ. Người phụ
nữ quay lưng về phía camera. Camera xoay xung quanh. Khuôn mặt người
phụ nữ hiện ra. Đó là Kiki! Rõ như ban ngày. Nhân vật nữ chính bước vào.
Cô nín thở. Nhắm mắt. Bỏ chạy. Gotanda ngạc nhiên và bối rối. KIKI:
“Chuyện này gì vậy?” MỌI THỨ NHÒA DẦN.

Trong bóng tối, tôi thở dài.

Thôi được. Em thắng. Điều này là thực. Chẳng có sự nhầm lẫn nào cả. Chúng ta được kết nối với nhau.