Nhảy, nhảy, nhảy - Chương 12

12

Trở về phòng, tôi đi tắm. Tôi cởi bỏ quần áo, rồi từ từ
đầm mình xuống bồn. Nhưng thật kỳ lạ, tôi chẳng hề thấy ấm lên. Cả
người tôi sởn gai ốc, ngâm mình trong nước nóng chỉ khiến tôi
run lên bần bật. Tôi định bụng sẽ ngồi trong bồn tắm cho đến khi hết
run, nhưng hơi nước lại làm tôi choáng váng, nên tôi đành trèo ra. Tôi
tì trán lên cửa sổ cho đầu óc tỉnh táo, sau đó rót một ly brandy và uống
một hơi hết sạch rồi buông mình xuống giường. Tôi chỉ muốn ngủ mà không
nghĩ ngợi gì trong đầu, nhưng lại chẳng may mắn được như thế. Tôi nằm
trên giường, không kiểm soát được dòng suy nghĩ của mình. Cuối cùng trời
cũng sáng, nặng nề và u ám. Tuyết không rơi, nhưng mây ken đầy trời,
kết lại thành một tầng dày, phủ lên thành phố một màu ghi xám xịt. Tất
cả những gì tôi trông thấy là màu xám. Một bể chất thải trong thành phố
ngập ngụa những linh hồn đọa lạc.

Suy nghĩ quá nhiều không phải lý
do khiến tôi khó ngủ. Tôi chẳng nghĩ ngợi gì cả. Tôi quá mệt để nghĩ
được bất cứ điều gì. Ngoại trừ một phần ngoan cố trong não cứ kiên quyết
khiến thần kinh tôi căng ra. Tôi cảm thấy bị thúc giục, nôn nóng như
khi đang cố đọc tên biển trạm ga khi đang ở trên một con tàu điện lao
rất nhanh. Một trạm ga hiện ra. Những ký tự mờ dần ngay sau đó. Ta tưởng
như đã đọc được cái gì đó, nhưng con tàu lại đang lao quá nhanh. Ta có
thử một lần nữa khi trạm tiếp theo xuất hiện trong tầm mắt, nhưng rốt
cuộc lại lao vút qua trước khi kịp nhìn rõ. Và rồi đến trạm tiếp theo...
một nơi vô danh ở nơi xa xăm thăm thẳm. Con tàu hú còi. Rất cao, tàu
rít lên chói tai, âm sắc the thé.

Cứ như vậy cho đến chín giờ, khi tôi ra khỏi giường. Tôi cạo râu, nhưng luôn phải tự nhủ, mình đang cạo râu để
làm cho xong. Tôi thay quần áo, chải đầu và xuống nhà hàng của khách
sạn. Tôi chọn một bàn gần cửa sổ, gọi cà phê và bánh nướng. Tôi trệu
trạo mãi mới nhai hết được cái bánh, cái thứ xơ như vải và xám xịt màu
bầu trời. Bầu trời như thể báo trước ngày tận thế. Tôi uống cà phê và
đọc đi đọc lại thực đơn. Đầu óc tôi mụ mẫm cả. Chẳng thể tập trung vào
cái gì. Con tàu tiếp tục lao vút đi. Còi tàu hú vang. Tôi thấy mình như
một cục kem đánh răng khô. Xung quanh tôi, mọi người vẫn đang ngấu
nghiến phần ăn của mình, khuấy cà phê, phết bơ lên bánh mì nướng, xiên
thịt xông khói và trứng. Tiếng dao đĩa chạm nhau lanh canh lanh canh. Một sân ga thường nhật.

Tôi
nghĩ về Người Cừu. Thời khắc này đây, ông ta thực sự tồn tại, ở đâu
đây, trong một góc vênh nho nhỏ của không thời gian khách sạn này. Phải
rồi, ông ta ở đây. Và ông ta đang cố gắng nói với tôi điều gì đó. Nhưng
chẳng ích gì. Tôi không thể hiểu được. Tôi đã lướt qua quá nhanh nên
không kịp nhận ra thông điệp đó. Đầu óc tôi trở nên đặc sệt đến
nỗi không thể tiếp nhận thêm thông tin nào nữa. Tôi chỉ có thể đọc những
gì không chuyển động: (A) Bữa sáng kiểu Âu - Nước quả (chọn nước cam, nước nho, hay nước cà chua), Bánh mì nướng hoặc...


ai đó đang nói chuyện với tôi. Chờ tôi trả lời. Nhưng ai thế? Tôi nhìn
lên. Đó là người phục vụ. Tinh tươm trong bộ đồng phục trắng, hai tay
nâng bình cà phê, như thể nâng một chiếc cúp. “Thêm cà phê chứ,
thưa ông?” anh ta lịch sự hỏi. Tôi lắc đầu. Anh ta quay đi, và tôi cũng
đứng lên. Để lại sân ga đằng sau.

Trở về phòng, tôi tắm lần nữa.
Lần này thì không bị run nữa. Tôi nằm duỗi dài trong bồn tắm,
thả lỏng cơ thể cứng đờ. Những ngón tay tôi đã cử động thoải mái trở
lại. Đây đúng là cơ thể tôi rồi. Tôi đang ở đây. Trở về một căn phòng
thật, trong một cái bồn tắm thật. Chứ không ở trên con tàu tốc hành nào
hết. Không tiếng còi tàu bên tai. Không cần đọc biển tên trạm, Không cần
phải nghĩ gì nữa.

Ra khỏi bồn tắm, tôi leo lên giường. Mười giờ
ba mươi phút. Tuyệt tuyệt vời. Tôi băn khoăn không biết có nên đóng hộp
cơn buồn ngủ lại để ra ngoài đi dạo, nhưng trước khi quyết định được,
cơn buồn ngủ đã đánh gục tôi. Đèn phụt tắt và mọi thứ bỗng trở nên tối
tăm. Nó xảy đến thật nhanh. Tôi nhớ được khoảnh khắc mình bắt đầu chìm
vào giấc ngủ. Như thể có một con đười ươi to lớn màu xám lẻn vào phòng
và nện một cái chùy vào đầu tôi vậy. Tôi bất tỉnh nhân sự.

Tôi ngủ một
giấc thật say. Quả tôi không nhìn được bất cứ gì. Chẳng có tiếng nhạc
du dương nhè nhẹ. Chẳng có “Moon river” hay “Love is blue.” Một giấc ngủ
đơn giản chẳng có gì đặc biệt. Có ai đó hỏi tôi, “Sau 16 là gì?” Tôi
trả lời, “41.” Con đười ươi xám bước ra và nói, “Anh ta ngủ rồi.” Phải,
tôi đang ngủ. Cuộn tròn lại như con sóc nhỏ bên trong quả cầu
thép. Một quả cầu thép đặc chuyên dùng để đập phá, nhanh chóng chìm vào
giấc ngủ.

Có ai đó đang gọi tôi

Còi hơi nước?

Không, cái gì đó khác, bọn hải âu bảo tôi.

Có ai đó đang cố cắt toạc quả bóng thép bằng một chiếc đèn xì. Là thứ tiếng ấy.

Không, không phải đâu, lũ hải âu đồng thanh. Như một dàn hợp xướng Hy Lạp.

Đò là tiếng chuông điện thoại, tôi tự nhủ.

Lũ hải âu biến mất.

Tôi
với tay dò dẫm tìm cái điện thoại cạnh giường. “A lô?” tôi thấy mình
cất tiếng. Nhưng tất cả những gì tôi nghe thấy là tút tút liên hồi. Biiiii, biiiiii, âm thanh vọng đến từ một nơi nào khác. Chuông cửa! Ai đó đang rung chuông cửa! Biiiii.

“Chuông cửa,” tôi lầm bầm.

Lũ hải âu biến mất. Không ai vỗ tay. Chẳng có tiếng hoan hô, chẳng còn gì cả.

Biiiiiiii.

Tôi khoác vội cái áo choàng tắm lên người và đi ra cửa. Chẳng buồn hỏi xem là ai, tôi mở cửa luôn.

Đó là cô bạn tiếp tân của tôi. Cô lướt nhẹ vào phòng và đóng cửa lại.

Sau gáy tôi tê tê. Sao con đười ươi đó phải nện tôi mạnh đến thế? Cảm giác như có một vết lõm trên sọ.

Cô để ý thấy cái áo choàng tắm, đôi mày cô nhíu lại. “Ngủ vào lúc ba giờ chiều à?” cô nói tỏ vẻ khó tin.

“Ba giờ chiều thì sao?” tôi nhắc lại. Nó chẳng có ý nghĩa gì thậm chí là đối với chính tôi. “Sao thế nhỉ?” tôi tự hỏi.

“Anh đi ngủ lúc mấy giờ?”

Tôi cố nghĩ. Căng óc ra nghĩ. Nhưng chẳng được gì.

“Không
sao mà, được rồi.” cô nói và lắc đầu. Sau đó cô ngả mình lên sofa,
chỉnh lại gọng kính, và nhìn thẳng vào mặt tôi. “Trông anh rất tệ.”

“Đúng, tôi cá là vậy,” tôi nói.

“Mặt anh xanh xao sưng húp. Anh ổn chứ? Có bị sốt không?”

“Tôi ổn. Tôi chỉ hơi thiếu ngủ một chút. Đừng lo. Bình thường tôi rất khỏe. Cô đang trong giờ nghỉ à?”

“Phải,” cô nói. “Tôi muốn gặp anh, hy vọng là tôi không làm phiền anh.”

“Ồ không đâu,” tôi nói và ngồi xuống giường. “Tôi mệt quá, mà không, cô không làm phiền tôi đâu.”

“Anh sẽ không làm bậy chứ?”

“Tôi sẽ không làm bậy.”

“Mọi người đều nói không, nhưng họ vẫn cứ làm.”

“Người khác thì có thể, nhưng tôi thì không,” tôi nói.


nghĩ ngợi một lúc và gõ gõ ngón tay lên thái dương như thể xác nhận lại
các kết quả kiểm tra tâm lý. “Ừm, có lẽ là không. Anh không giống những
kẻ khác.”

“Dù sao thì giờ tôi cũng đang buồn ngủ quá,” tôi bổ sung thêm.


đứng lên và cởi áo khoác ra, trải lên lưng ghế như hôm trước. Nhưng lần
này cô không lại ngồi cạnh tôi. Cô bước đến gần cửa sổ và đứng nhìn ra
bên ngoài. Có lẽ cô hơi ngạc nhiên khi thấy tôi trong tình trạng phờ
phạc như vậy, chỉ khoác mỗi cái áo choàng tắm - nhưng ta chẳng thể có
tất cả được. Tôi không thể lúc nào trông cũng phong độ.

“Nghe này,” tôi lên tiếng. “Tôi chưa nói với cả, nhưng tôi nghĩ chúng ta có vài điểm chung.”

“Ờ?” cô chẳng biểu lộ cảm xúc gì “Chẳng hạn như...?”

“Chẳng
hạn...” tôi bắt đầu, nhưng ngay sau đó dòng suy nghĩ của tôi bất
ngờ nghẽn lại. Tôi chẳng thể nghĩ được gì. Chẳng thể nói gì thêm được
gì. Có lẽ đó chỉ là cảm giác. Nhưng nếu đó là cảm xúc giũa hai chúng
tôi, dẫu nó có mong manh thế nào, thì ít nhất cũng có ý nghĩa gì đó.
Không có chuyện chẳng hạn hay thậm chí. Biết là đủ.

“Tôi
không biết,” tôi bắt đầu lại. “Tôi cần sắp xếp các ý nghĩ. Một phương
pháp để bị điên. Đầu tiên là sắp xếp, sau đó xác định chắc chắn.”

“Ờ,
hay thật,” cô chăm chú nhìn vào ô cửa kính. Giọng cô không biểu lộ sự
châm biếm, nhưng cũng chẳng thể hiện chút nhiệt tình nào.

Tôi ngồi
lên giường, tựa lưng vào thành và quan sát cô. Chiếc sơ mi trắng không
một nếp nhăn. Váy bó màu xanh hải quân. Tất dài. Nhưng, ngay cả cô cũng
thoảng sắc xám, giống như một bức ảnh cũ. Công nhận là tuyệt. Tôi có cảm
tưởng như mình đã kết nối với thứ gì đó. Tiếp theo, tôi nhận thấy mình
bắt đầu cương lên. Không tồi. Bầu trời xám xịt, mệt mỏi, và cương cứng
lúc ba giờ chiều.

Tôi tiếp tục quan sát cô. Ngay cả khi cô quay lại và thấy tôi đang nhìn, tôi vẫn nhìn cô.

“Sao anh lại nhìn tôi như thế?” cô hỏi.

“Tôi ghen với lớp học bơi của cô,” tôi nói.

Cô lắc đầu, và nở một nụ cười. “Anh là một kẻ quái gở, anh biết không?”

“Không đâu,” tôi nói. “Chẳng qua tôi đang bối rối. Tôi cần sắp xếp các suy nghĩ của mình.”

Cô lại gần và sờ trán tôi. Hừm, không sốt, cô nói. “Anh nên ngủ đi. Mơ những giấc mơ đẹp.”

Tôi muốn
cô ở lại với tôi. Cạnh giường tôi, khi tôi ngủ. Nhưng tôi biết là điều
đó không thể, nên tôi không nói gì thêm. Tôi nhìn cô mặc áo khoác vào và
đi khỏi. Sau đó con đười ươi với cái chùy của nó bước vào phòng.
“Cũng chẳng sao, dù sao thì tao cũng đang buồn ngủ,” tôi mở miệng nói
với nó. Nhưng những lời đó không thể ra khỏi miệng tôi trước khi một cú
đập khác giáng xuống.

“Sau 25 là gì?” có ai đó hỏi. “71,” tôi
trả lời, “Anh ta ngủ rồi,” con đười ươi nói. Ngạc nhiên, ngạc nhiên
thật, tôi nghĩ. Mình bị đánh mạnh như thế mà vẫn không ngất xỉu à? Bóng
tối lại bao trùm lấy tôi.