Nhảy, nhảy, nhảy - Chương 08 phần 1

8

Từ phòng mình, tôi gọi điện cho anh bạn đối tác cũ
ở Tokyo. Một người không quen cầm máy và hỏi tên tôi, sau đó lại một
người khác bắt máy và hỏi tên tôi tiếp, cuối cùng mới đến anh bạn cũ của
tôi nhấc máy. Cậu ta có vẻ bận bịu. Đã một năm rồi chúng tôi không nói
chuyện. Không phải tôi cố ý tránh cậu ta; đơn giản là tôi và cậu ta
chẳng có gì để nói, Tôi đã luôn quý cậu ta, bây giờ vẫn vậy. Nhưng thực
tế, người bạn cũ này đối với tôi (và cả tôi đối với cậu ta) là “quá khứ
đã xa.” Nhắc lại một lần nữa, không phải chúng tôi đẩy nhau vào vị trí
thế này. Chẳng qua chúng tôi chỉ đi theo con đường riêng của mình, và
hai con đường này không giao nhau nữa. Không hơn, không kém.

Dạo này thế nào rồi? Tôi hỏi.

Cũng tốt, cậu ta trả lời.

Tôi bảo cậu ta rằng tôi đang ở Sapporo. Cậu ta liền hỏi thời tiết có lạnh không.

Có, rất lạnh, tôi trả lời.

Công việc thế nào? Đó là câu hỏi tiếp theo của tôi.

Bận, cậu ta đáp gọn lỏn.

Không uống nhiều nữa chứ, tôi hy vọng.

Dạo này thì không, gần đây cậu ta cũng không uống nhiều nữa.

Ở đó tuyết có rơi không? Đến lượt cậu ta hỏi tôi.

Giờ thì không, tôi tiếp tục câu chuyện.

Chúng tôi cứ kéo dài mãi trò xã giao tung hứng như vậy.

Cuối cùng tối cũng đi vào chủ đề chính: “Nghe này, tôi có chuyện muốn nhờ cậu.”

Ngày
trước tôi cũng đã giúp cậu ta một lần, Cả tôi và cậu ta đều còn nhớ. Vả
lại, tôi cũng chẳng phải là loại người thích nhờ vả người khác.

“Rất sẵn lòng,” cậu ta nói không chút kiểu cách.

“Cậu
có nhớ lần chúng ta làm dịch vụ bản tin tận nhà của tập đoàn khách sạn
đó không?” tôi hỏi. “Hình như năm năm trước thì phải?”

“Có, tôi nhớ.”

“Cậu có còn qua lại với họ khỏng?”

Cậu
ta suy nghĩ một lúc. “Khó thể nói là rất thân thiết, nhưng cũng không
đứt đoạn. Không tới mức không thể hâm nóng quan hệ nếu cần thiết.”

“Có
một chằng cha biết rất nhiều về những việc đang xảy ra trong ngành này.
Tôi quên mất tên hắn rồi. Người gầy nhẳng, lúc nào cũng đội cái mũ
trông buồn cười. Cậu nghĩ có có thể liên lạc với hắn được không?”

“Tỏi nghĩ chắc là được. Cậu muốn biết chuyện gì?”

Tôi
tóm tắt lại cho cậu ta bài báo về vụ scandal khách sạn Cá Heo. Cậu ta
ghi lại ngày bài báo xuất hiện. Sau đó tôi nói về cái khách sạn Cá Heo
cũ và xập xệ đã có ở đó trước cái khách sạn Cá Heo quái quỷ kia, tôi nói
rằng muốn biết thêm những điều sau: Một là, tại sao khách sạn mới lại
giữ nguyên tên cũ? Hai là, người chủ cũ hiện ra sao? Và cuối cùng là gần
đây vụ scandal đó có diễn biến gì mới nữa không?

Cậu ta ghi chép tất cả thông tin và đọc lại cho tôi kiểm tra.

“Đủ chưa?”

“Đủ rồi đấy,” tôi đáp “Chắc cậu đang vội hả?” cậu ta hỏi.

“Xin lỗi, nhưng...”

“Tôi sẽ xem hôm nay có thể làm gì cho cậu. Số của cậu ở đó là gì?”

Tôi cho cậu ta số điện thoại của tôi.

“Nói chuyện sau nhé,” cậu ta nói rồi gác máy.

Tôi
ăn bữa trưa đơn giản ở căng tin trong khách sạn. Sau đó tôi xuống tiền
sảnh và trông thấy cô tiếp tân đeo kính đang ở sau quầy. Tôi ngồi xuống
một chỗ trong góc và quan sát cô. Cô đang bận và có vẻ không chú ý đến
tôi. Hoặc có thể cô đã để ý thấy, nhưng lại giả vờ lạnh lùng. Nhưng tôi
đoán đó cũng chẳng phải là vấn đề. Tôi thích ngắm cô từ vị trí này. Đồng
thời tôi tự nhủ rằng hôm qua mình đã có thể ngủ với cô nếu muốn.

Có những lúc tôi cần phải tự cổ vũ bản thân mình như vậy.

Sau
khi đã ngắm cô gái đủ lâu, tôi vào thang máy phòng mình và đọc sách.
Bầu trời bên ngoài nặng mây, khiến tôi cảm thấy như đang sống trong một
cái lồng thiếu ánh sáng. Vì không rõ khi nào thì anh bạn cũ sẽ gọi lại,
nên tôi cũng không muốn ra khỏi phòng, điều này khiến tôi chẳng còn việc
gì để làm ngoài đọc sách. Tôi nhanh chóng đọc xong Jack London và
chuyển sang cuốn Nội chiến Tây Ban Nha.

Ngày hôm nay
giống như một đoàn phim quay chậm cảnh chiều tối. Chẳng có sự kiện gì,
đây là đã nói giảm đi rồi đấy. Màu ghi sáng của bầu trời nhẹ nhàng thấm
vào sắc đên, và cuối cùng hòa trộn thành màn đêm. Chỉ là một mức đỏ khác
của sự u ám mà thôi. Như thể trên thế giới chỉ có hai màu duy nhất, đen
và xám, hoán đổi nhau tuân theo quỹ đạo thời gian nhất định.

Tôi
gọi phục vụ phòng yêu cầu mang bánh sandwich lên, tôi ăn một miếng bánh,
rồi lại làm một ngụm bia. Khi không có việc gì làm, người ta thường làm
mọi thứ chậm rãi và tỉ mẩn. Bảy giờ ba mươi, anh bạn cũ của tôi gọi
tới.

“Tôi đã tìm thấy thằng cha đó,” cậu ta nói.

“Có tốn công lắm không?”

“Ừm,
tương đối,” cậu ta nói sau một giây im lặng, tạo ra cảm giác như thể
việc đó đúng là rất khó khăn. “Để tôi tóm tắt lại cho cậu. Chắc cậu cũng
thấy là vụ này đã được bưng bít khá kín rồi. Mà không chỉ kín thôi đâu,
nó còn được đóng chốt và khóa vào trong hầm ấy. Không ai đụng tới cả.
Vụ việc kết thúc. Không cần cả bùn đất để đào bới lên ấy chứ. Có vẻ như
đã có vài chuyện bất bình thường trong chính phủ hay tòa thị chính.
Không có gì quan trọng, chỉ là điều chỉnh một chút, họ đã nói vậy đấy.
Chẳng ai biết gì thêm nữa. Viện kiểm sát cũng đã chõ mũi vào, nhưng cuối
cùng cũng chẳng đi đến đâu. Nhiều đầu mối chạy qua đây lắm. Rất phức
tạp. Khó khăn lắm mới moi được tin đấy.”

“Đây chỉ là vấn đề cá nhân của tôi thôi mà. Sẽ không gây rắc rối cho ai cả đâu.”

“Tôi cũng nói với hắn ta đúng như vậy đấy,” vẫn giữ ống nghe, tôi với sang tủ lạnh lấy chai bia khác và rót vào cốc.

“Có
vẻ như tôi lắm chuyện giống mẹ cậu, nhưng nói thế này chắc cậu hiểu:
Nếu định tọc mạch, cậu sẽ dính đòn đấy,” bạn cũ của tôi nói. “Có vẻ như
vụ này khá lớn, thực sự lớn. Tôi không biết cậu được gì khi dấn thân
vào, nhưng nếu là cậu, tôi sẽ không lún sâu vào việc này đâu. Hãy nghĩ
đến tuổi tác và hoàn cảnh của mình, cậu nên sống an phận hơn đi. Tôi
không bảo cậu học theo tôi, hiểu không?”

Cậu ta ho khan, tôi uống một ngụm bia nữa.

“Còn
về người chủ khách sạn Cá Heo cũ, có vẻ như anh ta đã không nhượng bộ
cho đến phút cuối, vì thế mà anh ta phải chuốc lắm tai họa. Đáng lẽ ra
nên đi khỏi đó ngay, nhưng anh ta lại không chịu chuyển đi. Chắc là
không nhìn được bức tranh toàn cảnh lúc đó.”

“Thằng cha ấy đúng là loại người đó đấy,” tôi nói. “Rất cổ hủ.”

“Chuyện kinh doanh của anh ta kết thúc vô cùng tồi tệ. Một đám yakuza đến
khách sạn và ở lì đó. Không làm chuyện gì quá tệ đến mức phạm pháp.
Chúng tụ tập trong tiền sảnh và hằm hè nhìn bất cứ ai bước vào trong.
Cậu tưởng tượng ra được chứ? Tuy nhiên, tay chủ ấy vẫn kiên quyết không
nhượng bộ.”

“Tôi hiểu,” tôi nói. “Người chủ khách sạn Cá Heo cũ
chắc đã quá quen với đủ loại khó khăn khổ sở rồi. Vài chuyện bất hạnh
lặt vặt ấy chẳng thể làm anh ta nao núng.”

“Cuối cùng thì chủ cũ
của khách sạn Cá Heo đã đưa ra một đề nghị lạ đời. Thằng cha của cậu đã
nói với bọn người đó là hắn sẽ ra đi. Với một điều kiện. Cậu biết là gì
không?”

“Chịu,” tôi đáp.

“Đoán thử xem nào. Suy nghĩ đi, anh bạn, chỉ một chút thôi. Đó là câu trả lời cho một trong các câu hỏi của cậu đấy.”

“Với điều kiện là phải giữ nguyên tên khách sạn Cá Heo. Đúng vậy không?”

“Chính xác,” cậu ta nói. “Đó là điều kiện và những người mua đã đồng ý.”

“Nhưng tại sao?”

“Đó cũng không phải một cái tên quá dở. Tên ‘Khách sạn Cá Heo’ nghe cũng ổn mà.”

“ Ừm, có lẽ vậy,” tôi nói.

“Hơn
nữa, khách sạn này sẽ là lá cờ tiên phong cho chuỗi khách sạn mới mà A
Enterprises đang có kế hoạch xây dựng. Khách sạn siêu cao cấp, không
phải hạng tầm tầm như trước đây. Mà lúc đó họ cũng chưa có tên cho nó.”

“Hiểu rồi! Chuỗi khách sạn Cá Heo.”

“Đúng vậy. Một chuỗi khách sạn để cạnh tranh với Hilton hay Hyatts trên thế giới.”

“Chuỗi
khách sạn Cá Heo,” tôi nhắc lại một lần nữa. Một di sản được chuyển
giao, một giấc mơ được trải rộng. “Vậy chuyện gì đã xảy ra với người chủ
khách sạn cũ?”

“Ai biết được?”

Tôi uống một ngụm bia nữa và lấy đầu bút gãi tai.

“Lúc
ra đi, bọn họ đã cho anh ta một món tiền kha khá, nên anh ta có thể làm
bất cứ việc gì. Nhưng chẳng có cách nào tìm ra anh ta đâu. Anh ta chỉ
là một nhân vật nhỏ, một kẻ qua đường mà thôi.”

“Có lẽ vậy.”

“Đại khái là thế,” anh bạn cũ của tôi nói. “Đó là tất cả những gì tôi tìm hiểu được. Hết rồi. Vậy có đủ cho cậu không?”

“Cám ơn. Cậu đã giúp tôi rất nhiều,” tôi nói.

Bạn tôi hắng giọng.

“Cậu phải xùy tiền ra à?” tôi hỏi.

“Không,”
cậu ta nói. “Tôi sẽ mời hắn đi ăn tối, rồi đưa tới hộp đêm ở Ginza, trả
tiền xe cho hắn về nhà. Chẳng nhiều nhặn gì đâu, để ý làm gì. Đằng nào
tôi cũng có thể tính nó thành kinh phí mà. Mọi thứ đều có thể khấu trừ.
Mẹ khỉ, kế toán của tôi lúc nào cũng bảo phải chi nhiều hơn nữa. Cậu
đừng bận tâm làm gì. Lúc nào muốn đến hộp đêm ở Ginza thì cho tôi biết.
Tôi bao. Chưa đến những nơi đó bao giờ phải không?”

“Hộp đêm ở Ginza thì có gì hay ho chứ?”

“Rượu và gái,” bạn tôi nói. “Những lời khen của thằng cha kế toán nữa.”

“Sao cậu không đi với hắn?”

“Tôi cũng mới đi với hắn đấy chứ,” cậu ta nói, có vẻ vô cùng ngao ngán.

Chúng tôi chào tạm biệt và gác máy.

Tôi
bắt đầu nghĩ về anh bạn đối tác cũ này. Cậu ta bằng tuổi tôi, nhưng
bụng đã phệ. Bàn làm việc của cậu ra chất đủ các thứ thuốc theo đơn bác
sĩ kê. Thực sự quan tâm đến việc ai trúng cử. Rất lo lắng chuyện học
hành của con cái. Lúc nào cậu ta cũng cãi nhau với vợ, nhưng về cơ bản
thì đúng là một người đàn ông của gia đình. Chắc chắn là cậu ta cũng có
điểm yếu, cậu ta nổi tiếng là uống rượu nhiều, nhưng thuộc típ người
chăm chỉ, thẳng thắn. Theo đúng nghĩa đen của những từ ấy.

Chúng
tôi hợp tác với nhau từ sau khi tốt nghiệp đại học và làm việc khá ăn ý.
Đầu tiên chỉ là dịch tài liệu vặt vãnh, sau đó công việc dần dần mở
rộng. Chính xác thì hai chúng tôi không phải bạn thân, nhưng quan hệ
cộng tác thì khá ổn. Ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau nhưng chẳng cãi vã
bao giờ. Cậu ta trầm tính và lịch sự, còn bản thân tôi cũng chẳng phải
là hạng ưa tranh cãi. Dẫu vẫn có những điểm khác biệt, nhưng chúng tôi
đã cố gắng làm việc dựa trên tôn trọng lẫn nhau. Nhưng rồi có vài chuyện
bất ngờ xảy ra, chúng tôi không hợp tác với nhau nữa, có lẽ cũng là
thời điểm thích hợp nhất. Cậu ta bắt đầu lại từ đầu, tiếp tục làm việc
cho cả hai người, thậm chí có khi còn tốt hơn khi chúng tôi làm chung
nữa, thành thật mà nói là vậy. Nếu dựa trên danh sách khách hàng của cậu
ta thì đúng là như vậy. Công ty ngày càng phát triển, cậu ta tuyển thêm
cả một đội ngũ nhân viên mới. Thậm chí về mặt tâm lý, cậu ta cũng có vẻ
vững vàng hơn.

Hình như tôi mới là người có vấn đề. Và có lẽ tôi
đã có ảnh hưởng không-lành-mạnh lắm đến cậu ta. Điều này giải thích tại
sao cậu ta có thể tìm ra con đường của mình sau khi tôi ra đi. Khen ngợi
lấy lòng nhân viên để họ làm việc với kết quả tốt nhất, kể những chuyện
cười ngu ngốc cho các cô tài vụ, dẫn khách hàng đến hộp đêm
ở Ginza theo nghĩa vụ bất chấp chuyện cậu ta thấy việc đó thật buồn
chán. Có lẽ cậu ta cảm thấy căng thẳng nếu phải làm những việc đó khi có
mặt tôi. Cậu ta luôn để ý xem tôi nhìn cậu ta như thế nào, lo lắng xem
tôi sẽ nghĩ gì. Cậu ta là kiểu người ấy. Mặc dù, thành thật mà nói, tôi
chẳng quan tâm lắm đến chuyện cậu ta làm gì trước mắt mình cả.

Tốt thôi, giờ cậu ta đã là chính bản thân mình. Ở mọi góc độ.

Có nghĩa là, việc tôi ra đi đã khiến cậu ta không ngại ngần hành động đúng với tuổi tác, và cậu ta trở lại là chính mình.

Còn với tôi, điều này đã dẫn tôi tới đâu nhỉ?

Chín
giờ, chuông điện thoại reng. Tôi không chờ cuộc gọi nào cả - chẳng ai
ngoài anh bạn đối tác cũ biết tôi đang ở đây - cho nên ban đầu tôi không
chú ý mấy đến tiếng chuông điện thoại lắm. Sau bốn tiếng chuông, tôi
nhấc máy.