Hòn Đất - Chương 08 phần 2

Vào tới rìa xóm, thím Ba nghe tiếng người dậy lên rào rào như ong vỡ tổ. Và tiếng lính la ó vang rân, thím đứng lại một chút mới đi vô. Vừa mới ló ra ngã ba, thím liền bị một tên lính chộp tay thím lôi đi. Thằng lính la oang oang:
- Bắt được thêm con mẹ này đâý
Thím Ba ú hốt hoảng, tính xô tên lính mà chạy. Nhưng một thằng đi trờ tới chợt lầu bầu:
- Đ.mẹ, dân xứ này ngu quá, tới coi hát bóng mà cũng phải rượt như rượt gà!
Nghe vậy, thím Ba vỡ lẽ, nên không chạy. Thím dục dặc tuột tay thằng lính:
- Bỏ tôi ra, để tôi đi, làm gì mà dữ vậy!
Thằng lính buông tay thím. Nó nói:
- Muốn bà nội đi hay không đâu có ăn nhằm gì tới tôi. Lùa mấy bà đi, tôi cũng chớ có được đồng xu cắc bạc nào. Ngặt thiếu tá kêu lùa là tụi tôi phải lùá
- Đi thì đi.. Vậy chớ hát tuồng gì đó hả cậu, mà hát ở đâu?
- Bà nội này nãy giờ bộ lên chuồng ngủ rồi sao chớ? Người ta phát loa năm bảy lượt mà không nghe. Hát tuồng Huê Kỳ, hát ở trong hang!
Thím Ba ú thừa biết rồi, nhưng thím thấy cần phải đến đó, nên thím chịu đi, không cự nự gì nữa.
Lát sau, lại có một đám bà con cũng bị dồn tới. Hỏi ra thì là những người cuối cùng mà bọn giặc vừa bắt được.
Bọn lính dắt mọi người tới bãi đất trống trước miệng hang thì ở đó đã đen nghẹt những người. Loa phóng thanh của địch treo trên các cây cọc tre thét oang oang kêu bà con giữ trận tự. Nhưng đám bà con ngồi trên bãi đất trống vẫn nhốn nháo, ầm ĩ. Tên thiếu úy tâm lý chiến đêm nay đóng vai trò nổi bật. Tiếng gào của hắn trong loa không lộ vẻ bất bình mà lại lộ vẻ phấn chấn. Vì rốt cuộc, cái sáng kiến của hắn đã được đem ra thực hiện. Vì máy nổ đã khởi động, tấm vải trắng màn ảnh đã được treo, và ít ra thì cũng có tới một ngàn người bị dẫn tới ngồi trên bãi đất này.
Mặc cho đám quần chúng bị bức bách coi phim đó còn ồn ào huyên náo, tên thiếu úy vẫn cứ bắt đầu. Hắn trịnh trọng:
- Kính thưa toàn thể đồng bào. Hôm nay tôi xin hân hạnh giới thiệu cùng quý đồng bào cuốn phim hay nhứt mà chúng tôi vừa nhận được của trên. Xin lưu ý cùng toàn thể quý đồng bào, đây là cuốn phim chiến trận ở Cao Ly. Quận đội Huê Kỳ đánh phá một trái núi tên gọi Thượng Cam Lĩnh..
Đèn điện vụt tắt ngấm. Máy chiếu phim quay sè sè. Một đoàn máy bay xuất hiện, che rợp màn ảnh.
Rồi bộ binh kéo đi rầm rộ. Quân Mỹ đội nón sắt cắp súng chạy sau những xe tăng có gắn đại bác nòng dài nghễ nghện.
Những hình ảnh đầu tiên đó quả có sức lôi kéo của nó. Trên bãi đất, tiếng nhốn nháo lắng xuống dần.
ở trong hang, tổ gác miệng hang cũng nhìn thấy rõ mồn một. Anh Hai Thép nói:
-Tụi này đánh mình không nổi, giờ bày trò chiếu phim tác động đây. Để coi coi..
Ngạn ghìm súng, dán mắt theo dõi. Màn ảnh ở hơi xa một chút, nhưng anh trông thấy rõ đạn đại bác nổ, những vầng khói, cả những cái nón sắt bóng loáng và các đôi chân quấn xà cạp của quân Triều.
- Trung cuống chạy lẫn vào trong miệng hang núi sâu hoắm. Ngạn nghĩ: "Chắc tụi nó bắt lính Lý Thừa Vãn và lính Tàu Tưởng đóng cho nó quay!.."
Trên màn ảnh, các cánh quân Triều – Trung lần lượt bị tiếng máy bay, xe tăng và bộ binh Mỹ dồn vào hang. Ngạn văng tục:
- Mẹ nó nói xuyên tạc trận Thượng Cam Lĩnh. Cái phim này các đồng chí Trung Quốc quay rồi, hồi gần hòa bình, tôi có coi!
- Phải, tôi cũng có coi...
- Trọng nói.
Ngạn tiếp lời
- Ai chạy lấy mấy cái loa mo cau ra đây cho tôi!
- Để tôi đi!
Trên màn ảnh bắt đầu diễn ra những cuộc xung phong ác liệt. Quân Mỹ nhiều lượt tràn vào hang. Chúng cũng bị đánh bật ra. Rồi các giếng nước có cần vọt quanh núi đều bị quân Mỹ chiếm. Trong hang, những chiến sĩ Trung – Triều rã rượi, đói khát.. Quân Mỹ lại xung phong hết sức dũng mãnh. Kìa những chiến sĩ Triều – Trung ngã gục tại miệng hang, tay chới với buông những khẩu tiểu liên kiểu có nhiều lỗ tỏa nhiệt.
Loa phóng thanh không ngớt rít rống, giải thích. Cuối cùng tiếng loa dồn dập, câu nọ xọ câu kia:
- Bọn Trung cộng và Bắc Cao rất chi là ngoan cố. Chúng bị vây siết mà vẫn không chịu đầu hàng. Quân đội Huê Kỳ buộc lòng phải phá hang. Đây là lúc Huê Kỳ đang đem chất nổ vô!
Ngay lúc đó tarên màn ảnh quả nhiên hiện ra bọn lính Mỹ vác hòm thuốc nổ chạy xốc vô hang, dưới làn hỏa lực của các cỡ súng yểm trợ. Cuối cùng toàn bộ trái núi bị giật nổ tung, bắn ra vô vàn đất đá.
Tên thiếu úy tâm lý chiến nói một tràng kết luận:
- Quý đồng bào chắc đã thấy rõ, trái núi lớn như vậy mà còn nát vụn, huống hồ là cái Hòn này..
Tới đây, miệng loa của chúng bỗng day vào phía hang. Vẫn là cái giọng đang hồi phấn chấn của tên thiếu úy:
- A-lô, a-lô, hỡi các phần tử Việt cộng trong hang! Chúng tôi khuyên các người hãy đầu hàng. Nếu không quân đội cộng hòa buộc lòng phải đánh nát cái hang của mấy người y như trong phim này vậy..
Ngạn lập tức giơ cái loa mo cau lên, thét ra:
- Nghe đây, đồng bào hãy nghe chúng tôi nói đây! Vừa rồi tụi giặc chiếu cái phim gì đồng bào biết không? Cái phim láo đó! Đồng bào đừng tin. Chuyện này chúng tôi biết rất rõ, chính bộ đội chí nguyện Trung Quốc và bộ đội Triều Tiên đã vùi chôn giặc Mỹ tại trái núi đó!
Ngạn nói tới đây, đồng bào ở ngoài hang liền vỗ tay như sấm.
Anh nói tiếp theo:
- Bà con ơi, chúng tôi còn một người chiến đấu một người, còn hơi thở nào chiến đấu hơi thở nấy. Tất cả chúng tôi đều còn sống, còn đánh.. Bớ mấy thằng giặc theo Mỹ – Diệm, tụi bây có giỏi thì vô đây.. Vô đây tụi tao bắn đổ ruột hết thảy.. Nhướng mắt mà coi nè!
Ngạn liệng cái loa, xóc khẩu tôm-xông, nhắm vào màn ảnh bóp cò. Súng nổ, đoành đoành đoành. Màn ảnh bị lủng ba lỗ dụm vào nhau. Bà con bên ngoài lại vỗ tay, reo hò dữ dội.
Anh Thép ngăn:
- Thôi đừng bắn nữa, để dành đạn.
Đến khi bọn giặc bắt đầu xổ trung liên vào hang thì Ngạn và anh em đã nép mình sau các mỏm đá. Loạt trung niên của giặc vừa dứt. Ngạn lại bắc loa nói ra:
- Hỡi các anh em bình sĩ, chúng tôi khuyên các anh em đừng đánh vô hang nữa mà chết uổng mạng. Tốt hơn hết là đòi về hoặc đào ngũ. Nếu anh em nghe lời tụi chỉ huy xông vô đây thì chúng tôi phải nổ súng. Mà khi chúng tôi đã nổ súng thì anh em ắt phải chết.. Nói để anh em biết, ở trong này bắn ra không trật đâu!
Loạt trung liên thứ hai bây giờ lại xổ vào. ý chừng tên xạ thủ vừa đóng băng đạn mới. Nhưng giữa cái khoảng nó thay băng. Ngạn đã lợi dụng xong rồi
Buổi chiếu bóng thế là thất bại. Bà con đốt đuốc kéo về. Tiếng cười nói rộn lên khắp khu vườn. Tên thiếu úy tâm lý chiến hổn hển nguyền rủa tên thiếu tá:
- Tôi đã nói đừng lừa tụi nó tới coi mà không chịu, ai biểu tham.. Tỷ như không có tụi nó thì Việt cộng, coi ên, thối chí hay không thối chí cũng không hại. Đằng này..
.. Trong lúc đó thì tên thiếu tá vẫn đang ngồi nhậu giữa ngôi nhà nền đúc. Nghe tên lính chạy về cho hay, hắn liệng ly rượu vỡ "choang", cười kha kha:
- Đ.mẹ hư hết rồi sao hả? ối, thằng thiếu úy Sanh non lắm. Hồi nó đưa ý kiến đó, tôi nghi rồi. Ngặt nó cứ đeo theo tỉ tê ton hót hoài, tôi mới buông xuôi cho nó làm. Muốn hiểu tụi Việt cộng hỏi tôi đây nè!.. Hồi tôi làm quận ở Xợo rô, tôi trói tụi nó lại đập đầu bằng búa mà tụi nó còn không ngán. Đập thằng trước té xuống, thằng sau vẫn tự nhiên như thường. Mấy con nữ cán bộ cũng vậy, tôi càn vô cứ bắt được mấy đứa đem về ghim kim vô đầu ngón tay. Mới ghim kim xong chưa kịp lấy búa gõ thì đã có đứa nói: - "coi đây!" rồi nó vỗ mạnh mười ngón tay vô tường, lút kim. Đ.mẹ, Việt cộng là vậy đó! Không thấy con nhỏ hôm trước sao, chém gần lìa cổ rồi mà vẫn chửi. Huống chi đem tuồng hát bóng ra dụ nó dụ mẹ gì được mà dú
Tên thiếu tá nói, chửi thề, và tiếp tục rót rượu. Hắn rót tràn rượu trắng vào một cái ly mới, dằn mạnh cái chai xuống mặt bàn làm ly rượu sóng sánh đổ tạt. Hắn đưa tay ra dáng như đè vật gì trong không khí xuống:
- Th..ôi, để đó...
Hắn guay ngoắt sang bên:
- Trung úy Tự!
- Dạ, có tôi.
Một tên trung úy trạc bốn mươi tuổi đang đứng dựa tường vội vàng bước tới. Tên thiếu tá bảo:
- Anh cho trộn xi-măng, gánh gạch vô hang, như hôm nọ đã bàn..
- Ngay bây giờ à, thưa thiếu tá?
- Ngay bây giờ, phải làm cho gấy. Sáng mai tôi chỉ huy lấy mẹ cái miệng hang đó là yên!
3
Chú Tư Râu nói với Cà Mỵ:
- Té ra hồi chiều tao bị tụi nó bắt đi làm cũng không uổng công Mỵ à. Anh em trong hang nói nghe "đã" quá!
.. Trên đường ra bãi, Cà Mỵ lẽo đẽo đi theo sau lưng chú Tư. Thằng út nói vậy mà đúng. Bà Cà Xợi hiện đang ở ngoài nhà nó. Bữa trước, bà con bao bọc bà ở xóm lưới. Nhưng tụi lính lùng kiếm riết quá nên hôm qua chú Tư lảnh đem bà ra giấu ở nhà nò. Đợi lúc trên đường không còn ai, Cà Mỵ hỏi:
- Má tui hôm rày ra sao chú Tư?
- Vẫn mạnh
- Má tui có buồn hay chết xỉu nữa không chứ?
- Không.. có cái là tao thấy bả coi hơi khác khác...
- Khác sao chú!
- Tao cũng không biết. Mà bây giờ má bây mần công chuyện coi mau mắn lẹ hết sức!
- Má tôi mần công chuyện gì!
- Má bây nấu cơm, vá lưới giùm tao. Tội nghiệp, má bây cũng chưa vui..
Cà Mỵ không hỏi nữa. Cô áp đôi tay lên ngực, bước đi từng bước một. Trước mặt cô, sóng biển nhuốm ánh trăng muộn dào dạt la liếm vào bãi cát. Cô đi trong vầng trăng và tiếng sóng đó, mà tấm lòng chất phác của cô trào lên biết bao uất ức.
Hôm qua cái nhà của cô đã bị tụi giặc đốt. Và bây giờ cô cảm thấy sợ tiếng lá dừa khô kêu rắc rắc, vì trên những tàu lá đó cô đã bị mấy thằng lính thay nhau cưỡng hiếp, trong lúc cô đem cơm đi vô hang.
Chiếc xuồng của chú Tư vẫn nằm trên bãi. Sóng biển tung tóe liên tiếp sau lái xuồng. ý chừng sóng muốn vỗ tới lái chiếc xuồng đó, nhưng nó vẫn không sao vô tới được. Chú Tư Râu bước đến kéo vần chiếc xuồng. Cà Mỵ vịn be phụ đẩy với chú. Mũi xuồng chuồi xuống, rập vã vào ngọn sóng, để lại phía sau một đường cát miết dài.
Chú Tư bơi lái bằng cây chèo. Chú bơi cật lực nhưng mũi xuồng không rấn lên được bao nhiêu. Gió thổi chỉ mũi xuồng đi rất chật vật. Chiếc xuồng nhảy nhót men theo các cây hàng rào nò hiện mờ mờ, chạy dài tít tắp. Xa xa phía trước, ánh đèn đỏ nhà nò nhấp nháy như nổi trên lưng sóng. Chú Tư trỏ tay về ánh đèn nói vui vẻ:
- Má bây còn biết nổi đè lên giùm tao là bả còn tỉnh lắm. Không sao đâu!
Cà Mỵ nhìn ánh đèn. Ban đầu cô chỉ nhìn thấy ánh đèn đó, nhưng xuồng đi một đỗi sau thì cô bắt đầu thấy dạng nhà nò.
Dưới ánh trăng bàng bạc, nhà nò của chú Tư hiện ra giống như cái chuồng chim bồ câu, nổi hêu một mình giữa bốn bề sóng động.
Từ trong bãi bỗng có tiếng bìm bịp kêu giục gĩa một thôi dài. Tiếng kêu của con chim lông nâu báo con nước triều lên xuống ấy nghe tợ tiếng tù và rúc, càng về cuối nghe càng nhặt.
- Nước lên rồi! – chú Tư nói.
- Bây giờ chú tư đi thăm nò không? Để cháu đi thăm với chú nghen?
- Thôi.. Không kịp đâu Mỵ à. Để con nước ròng sáng thăm cũng được!
Chiếc xuồng vượt qua mấy cây hàng rào cuối cùng rồi cặp vào bậc thang sàn lảng của nhà nò. Cà Mỵ bò tới giơ tay bám vịn nấc thang, vừa leo lên vừa kêu lớn:
- Me, me ơi!
Bà Cà Xợi đang nằm trong chòi vùng choàng dậy. Bà chệnh choạng chạy ra. Hai mẹ con gặp nhau ở chỗ sàn nhà. Cà Mỵ vì vấp cái cây lót sàn nên khuỵu xuống, ôm ngang người mẹ. ánh trăng chiếu rọi ngấn mắt long lanh giàn giụa của Cà Mỵ đang ngước lên. Giữa lúc chú Tư đang quấn thêm vòng lòi tói nữa, buộc xuồng vào cầu thang. Sợi dây lòi tói đó cứ bật kêu rủng rẻng. Chiếc xuồng tuy đã buộc ở gầm cầu nhưng nó chẳng thể đậu yên với nhịp sóng lúc thì nâng nó lên, lúc lại níu nó xuống.
Chú tư đi vào lấy tấm đệm trải giữa sàn nhà nói:
- Thím Cà Xợi với con Mỵ ngủ ở đây nghe!
Rồi chú đến ngồi bên cái mẻ un còn ngún khói kề miệng thổi phù phù. Chú móc bì thuốc, vừa vấn thuốc vừa nói:
- Mẹ nó, mới tới đây có mấy bữa mà nhà nào nó cũng gây oán. Thím Cà Xợi à, thím với con Mỵ đừng sợ, cứ ở đây, chừng nào tụi nó rút, thím hẵng về. Chừng đó tụi tôi sẽ ráp cất nhà lại cho thím. Mùa tới có thiếu mạ cấy thì cô bác giúp đỡ, không lo..
- Tui còn có hai bàn tay, có cô bác, tui đâu lo.. Mà điều..
Bà Cà Xợi ngập ngừng, lát sau mới nói tiếp, giọng rền rẫm:
- Để thằng Xăm cũng khổ, mà nó chết rồi tôi cũng khổ.
Chú Tư ngước nhìn về phía bà Cà Xợi. Chú thấu hiểu lòng bà. Nhưng chú nói:
- Thím đừng nghĩ vậy, đừng nghĩ gì nữa.. Kể như thím không có đẻ thằng Xăm đi. Hồi giờ chủ Mưu dưỡng dạy nó, thằng Mỹ-Diệm tập dượt nó thành đứa ác ôn. Nó có còn là con thím nữa đâu. Nói thiệt, tôi mà có thằng con thế đó thì tôi chặt lâu rồi!
Bà Cà Xợi làm thinh. Chú Tư lại nói:
- Thím Cà Xợi à, trận này tụi nó về đây đánh phá tính lập bót rồi giựt đất giựt biển của mình lại ráo đó đa thím!
- Tui biết..
- Cái đó mới là cái khổ nạn lớn!
- Thằng Xăm có nói với tui, bữa nó chết..
- Nói sao?
- Nó nói là chừng tiêu diệt hết đàng mình trong hang thì nó ở lại đây luôn
- Ghê không? ở đây đặng rồi giựt đất thâu tô chớ gì, ở đây đặng bắt bà con mình trở lại cái cảnh đi mua từng thước đất nắn nồi như hồi nẩm chớ gì!
Nói thế xong, chú Tư khoát tay trỏ biển:
- Bà mẹ nó, nó tính vậy, chớ dễ dầu gì mình chịu rủ tay lần nữa thím? Thằng bé tôi nghe nói cụt tay, tôi cũng không thối chí. Tôi hứa với thím, hễ tụi nó mà nhổm khiêng gạch xây bót là tôi bỏ nò vô xóm nhập du kích liền. Hổm nay tôi cứtính tới nước cùng là cho nó chiếm được hang và anh em trong hang có hy sinh hết đi thì rồi Hòn Đất này cũng nhen nhóm đánh nữa. Nói là nói giả dụ vậy, chớ anh em ở trong đâu có chết thím..
Cà Mỵ nói:
- Tám bữa rồi nó không nhập vô hang được. Võng trong xóm đều bị tụi nó lấy để khiêng thây!
- Cứ cái "mửng" này chắc là nó phải rút. Lính tráng mất thần hết rồi. Bà con mình trong xóm mấy bữa nay hễ gặp lính là dọa. Tụi lính sợ dữ lắm. Mai tôi cũng vô trong xóm coi..
Cà Mỵ nhích tới, khẽ bảo:
- Chú tư ơi, chừng nào cần đem gạo vô hang thì để cháu đi..
Cà Mỵ nói chưa dứt câu, chú Tư bỗng rùng mình. Hôm qua lúc ghé nhà mẹ Sáu, mẹ đã kể cho chú nghe rằng Cà Mỵ đã nói với mẹ chuyện nó bị hiếp. Cà Mỵ khóc rấm rứt và bảo mẹ Sáu: "Muốn đem gạo vô hang cho mấy chú nên con liều mình bà ơi"
Chú Tư Râu thương con Cà Mỵ quá nên khi nghe cô đòi đi đem gạo nữa thì chú gạt ngang:
- Không, không..
Chú vụt cái tàn thuốc xuống kẽ sàn. Khoang tay ngồi im lúc lâu, chú mới đứng dậy nói:
- Má bây ngủ rồi. Thôi bây ngủ đi. Tao cũng đi ngủ đây! Chú Tư lại chỗ góc trại, vạch nóp chun vô. Cà Mỵ dặn:
- Gần sáng có đi thăm nò kêu cháu dậy đi với nghe chú?
- ờ, để tao kêu!
Chú Tư mới nằm xuống đã ngáy liền.
Chú ngủ một giấc dài thì Cà Mỵ mới chợp mắt thiếp đi.
Lúc bìm bịp kêu nước giựt ròng, chú Tư trở dậy. Chú lại bếp thổi lửa, hút thuốc. Hút hết điếu thuốc chú mới mò, kiếm cái lưới vợt, lom khom đi ra. Ngang chỗ Cà Mỵ nằm, thấy Cà Mỵ vẫn còn ngủ thì chú không gọi, vác vợt ra bậc thang, mở xích xuồng.
Trời hãy còn tối. Sóng vẫn đùa giỡn với làn sương phủ dày mặt biển.
Chú Tư bơi xuồng từ trụ "ông bổn", ra tới họng nò.
Vừa bơi chú vừa nghĩ bụng. "Mình bỏ một con nước, bây giờ ra thăm chắc thế nào cá cũng chạy khá!"
Buộc xuồng cập bến vô hàng rào xong, chú xốc cây vợt bước tới mũi xuồng. Nước trong nò đã giựt cạn. Mấy con cá chẽm tung mình lên rồi lại rới xuống. Cá chạy quẩn trong nò tóe nước sáng trưng. Tôm búng tanh tách, tanh tách. Chú Tư đứng chịu hai chân chữ bát nơi sạp mũi, thọc cây vợt xuống. Hai tay chú nhấc cán vợt nặng trĩu, đổ hất vào khoang xuồng. Cá giống, cá gộc, cá chẽm chuồi mình giãy đành đạch. Chú Tư xúc hết vợt này tới vợt khác, xúc mỏi cả tay. Còn mấy con cá to vẫn chạy vòng quanh nò. Chú Tư bèn thọc sâu cây vợt xuống, rà đón đặng bắt nốt. Thình lình sóng xô đập một vật gì vào dây hàng rào ở ngoài. Rồi vật ấy cứ cạp theo hàng rào mà trôi tới. Tưởng có con cá mú lớn chạy vào, chú Tư vội rút cây vợt lên, để yên, cho nó đâm thẳng vào miệng nò. Nhưng lạ quá, vật đó trôi tới miệng nò thì vướng lại, quay ngang. Chú thọc vợt xúc đại. Nhưng tay vợt của chú sao cứ trớt trợt, nằng nặng. Quỳ rạp xuống, lừa lọc mãi chú mới bợ lên mấp mé mặt nước một phần của vật ấy. Trời hơi sang sáng, chú trố mắt nhìn và buột miệng kêu: "á" lên một tiếng.
Trên miệng vợt, một mớ tóc rũ xõa, rập rềnh
- Thì ra đó là một cái xác chết.
Chú Tư trấn tĩnh lại, dùng vợt rà nâng cái xác cặp vào mé hàng rào. Không nghe mùi thối. chú nghĩ bụng: "Phải vớt lên mới được!". Nhưng ở phía ngoài hàng rào chú không thể vớt cái xác. Chú thu cây vợt về, liệng xuống khoang, và cầm chèo hộc tốc bơi xuồng vào giữa nò.
Sau một lúc loay hoay chú tìm lại được cái xác. Lúc nắm phải cặp chân mang đôi giày bố đã mềm sũng, chú Tư hiểu ngay rằng đó là một tên lính. Tay chú muốn buông cặp chân giày đó ra rồi. Chú nghĩ: "Chà, công đâu vớt nó lên! Cứ để nó nằm đây làm mồi nhử cá..". Nhưng nghĩ thế, chú đã vội nghĩ lại: "Cứ đem lên thử coi, biết đâu chừng có súng ống hoặc lựu đạn".
Chú Tư rán sức lôi cái xác lên xuồng. Thì quả là một người lính thật. Với đôi giày bố đó, với bộ quân phục xám trĩu nặng trên người anh ta đó. Giữa buổi bình minh mới hé trời hãy còn đầy sương và bốc cuộn hơi thở biển, người lính nằm ngửa trên sạp xuồng thẳng đơ. Chung quanh anh ta, những con cá chú Tư mới vợt ở nò lên vẫy giãy giụa. Chú tư khoát nước rửa tay, rồi cúi xuống. Vẫn không nghe mùi hôi thúi. Nhưng mặt người lính thì đen sạm, nứt toác. Đôi tay anh ta co co như giơ lên sắp đón ôm một vật gì vào lòng, còn các khuỷu ngón tay thì quắp lại. Chú Tư không dám nhìn lâu bộ mặt người lính vì nó gieo cho chú cái cảm tưởng hình như chú đã gặp bộ mặt đó ở đâu rồi. Cái bộ mặt trông vất vả và lương thiện, trước kia nếu không phải là dân lối ruộng thì cũng là dân hạ bạc, nếu không phải là dân tát đìa mướn thời cũng chắc là dân bạn ghe, chống chèo dầm mưa dãi gió. Cặp mắt anh ta trông mới lạ chứ, nó cứ mở he hé, cho thấy đôi con ngươi đó như có rắc tro, như dại vì nỗi tức giận và hối tiếc khôn nguôi.
Chú tư không chịu nổi khi nhìn thấy đôi tay co co giữa không trung của người lính chết, nên chú khom cúi người cầm đôi bàn tay ấy đè xuống. Nhưng cánh tay vẫn không chịu buông xuôi, vẫn cứng nhắc giơ lên, như đợi ôm lấy cái gì. Nhưng đâu có cái gì. Giữa vòng tay chết đó chỉ có làn sương tan, hơi biển vờn lên như khói, và ánh bình minh mỗi lúc một trắng sáng.
Một lần nữa chú Tư lại cố vịn bàn tay người lính đè xuống. Lần này, chú chợt chạm nhằm phải lớp chai cộm dày, nhám cứng nổi trong lòng hai bàn tay người lính. Chú vối rụt tay mình lại như bị phóng lửa. Lát sau, chú mới rón rén cầm bàn tay người lính lên nhìn. "Trời.." chú buột miệng kêu khẽ. Lòng bàn tay người lính chay nhám hết. Trừ hơi sần sần tróc trắng vì bị ngâm nước lâu. Chú Tư từ từ buông tay người lính ra. Bàn tay của chú bỗng rụng rời, yếu nhớt. Chú lẩm nhẩm trong bụng: "mình đoán không sai.. Thằng này cầm cày ít nhứt cũng mươi năm.. cái cục chai đó.."
Mãi sau chú mới mò mẫm khắp người anh ta. Không có thứ khí giới nào cả. Chú lôi ra từ túi áo anh ta một cái "bóp" bằng da giả màu nâu, đã rách beng, để lòi một mớ giấy tờ và rơi rớt mấy đồng bạc in đầu Ngô Đình Diệm ướt xỉn. Trong hai cái túi đãy nơi đùi người lính cũng chẳng có gì, ngoài một miếng cơm dừa cứng cạy đã nhớt nhợt.
Chú tư ngồi lặng trước thây người lính. Chú thẫn thờ không cần thiết gì tới chuyện vợt cá trong nò nữa. Mặc dù trong đó còn có nhiều con cá lớn, chú cũng không để tâm tới ngọn sóng luôn nhồi lắc chiếc xuồng. Lòng chú giờ cứ nhói lên, như bị rất nhiều mũi kim châm chích.
Mấy câu hỏi dồn dập đến với chú cùng một lúc: "ở đâu mà trôi vô nò mình? Chết hồi nào, trận nào? Thiệt kỳ quá! Nhưng coi bộ chết chưa lâu, cao lắm là hai ngày.. Đáng lẽ thì sình rồi, chắc nhờ nước biển mặn..". Chú tư lập vập nghĩ thế và tính tới tính lui không biết có nên chở cái xác về hay bỏ lại biển.
Bỗng chú sực nhớ tới đám lính hiện ở xóm: "Không, mình không nên bỏ cái xác xuống biển. Nên báo liền cho thím Hai Thép hay.. sẵn có cn Mỵ, để kêu nó đi.."
Chú tư bỏ không xúc cá trong nò nữa, vớ mái chèo, lái mũi xuồng hướng về phía nhà chòi, bơi riết. Vừa bơi chú vừa thầm kêu:
"Bớ tụi lính bỏ ruộng bỏ đồng, đất đai của tụi bây ở nhà cũng đương bị bọn đầu trâu mặt ngựa lăm le lấy lại, sao không lo, còn theo tiếp bọn nó đi giựt đất bà con để chết cách thê thảm.. Đồ lính ngu lính dại, tao phải đem cái thây này vô cho tụi bây ngó thấy mới được!.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3