Nơi nào hạ mát - Chương 19 - 20

Chương 19. Thần thánh bất khả xâm phạm

An Kiệt ấn nhẹ vào hai bên thái dương, chậm rãi bước về phía
phòng làm việc, dù sao cũng đã đến muộn, muộn thêm mười hay hai mươi phút nữa cũng
có gì khác đâu, cô cứ từ từ, chẳng việc gì phải vội. Vẫn chưa vẫy tay nói lời tạm
biệt với người ngồi trong xe, không chừng người này còn đang nghiến răng nghiến
lợi tức tối cũng nên. Chiều hôm qua, hẹn cô trong tầng hầm gửi xe của công ty, vừa
nhìn thấy cô, anh đã lập tức kéo cô đến một chỗ khuất để hôn. An Kiệt không hiểu
sao dạo này anh lại to gan đến thế, ở nơi công cộng, lúc nào cũng có người qua lại
mà lại dám làm như vậy... quả là hơi lạ.

Kỳ
thực sống chung với một người như Tịch Hy Thần, không thể nói là hoàn toàn thoải
mái được, nhưng cũng không thể nói là không có chút thú vị. Anh hiểu hết mọi sở
thích của cô. Ngay cả giận, anh cũng có chừng mực nhất định. Anh biết làm thế nào
để đối phương không thể từ chối, biết làm thế nào để đổi phương cảm động. Anh cẩn
thận nhưng không tầm thường. Những thứ mà anh theo đuổi rất ít, nhưng chỉ cần mong
muốn, anh sẽ ra sức thực hiện, không cần phải dùng những thủ đoạn thấp hèn, ác độc.
Đôi khi An Kiệt cảm thấy tình cảm của Tịch Hy Thần thật phức tạp nhưng cũng có phần
trẻ con. Anh thẳng thắn biểu lộ tình cảm với cô, cố chấp, thậm chí nhất nhất mang
theo suốt đời.

An
Kiệt đã không ít lần tự hỏi tại sao mình lại gặp phải một nhân vật khó ứng phó thế
này.

Hôm
qua bị bắt ép về sớm, hai người rẽ qua siêu thị mua vài thứ, vừa mới bước vào, Tịch
Hy Thần đã đẩy xe chở hàng đến chỗ cô, ghé sát tai cô thì thầm: “Thì ra ngay cả
những chỗ đông người, anh cũng không thể dập tắt nổi sự thèm muốn đang thiêu đốt
trong lòng.”

An
Kiệt dừng lại, nheo mắt nhìn anh hồi lâu, cuối cùng đành chán nản lắc đầu tiếp tục
đi về phía trước. Hy Thần rảo bước theo sau, làm ra vẻ ung dung, lạnh nhạt, coi
như câu nói lúc trước chỉ là lời nói đùa chẳng đáng bận tâm. Dạo quanh siêu thị
hơn hai mươi phút, An Kiệt mơ hồ cảm thấy dường như hôm nay anh có vẻ im lặng khác
thường, thậm chí nhìn thấy cái gì cũng vô thức bỏ vào giỏ xe hàng.

“Anh định mở tiệc chiêu đãi cả khu phố đấy à?”

Hy
Thần cười nhạt: “Anh chỉ đang suy nghĩ khi nào thì em mới có ý định nói chuyện với
anh?”

An
Kiệt lấy mấy chai rượu vang đỏ, bỏ vào giỏ xe, rồi quay sang căn dặn: “Tốt lắm,
vậy thì anh đi xếp hàng, thanh toán đi nhé!”

“An
Kiệt...” Anh cười vẻ vô tội.

“Em
sẽ đứng ở bên ngoài đợi anh...”

Lời
còn chưa dứt, người đã tiến thẳng ra phía cửa siêu thị.

Hy
Thần chỉ còn biết thở dài. Cho dù hôm nay có là sinh nhật của anh đi nữa thì anh
cũng không thể được voi đòi tiên, đành lặng lẽ xếp hàng chờ thanh toán.

Trên
trường về nhà, An Kiệt ngồi ở ghế phụ, ngả người ra sau, nhắm mắt vẻ thư giãn. Tịch
Hy Thần ngoan ngoãn lái xe.

Hôm
nay, An Kiệt là đầu bếp chính, cô khéo léo bày biện một bàn ăn trông cũng không
đến nỗi nào. Nhìn các món ăn trên bàn tiệc, cô cảm thấy hài lòng, không uổng công
cô đến lớp học nấu ăn một tuần.

“Thành
quả thế nào?” Tịch Hy Thần bước vào. “Có cần anh giúp gì không?”

“Tạm
thời vẫn chưa cần”, An Kiệt cười nói. “Em vừa nghe thấy có tiếng động, gia đình
Phác Tranh đến rồi à?”

“Ừm!”
Tịch Hy Thần đứng một bên, tiện tay nhón miếng khoai tây chiên bỏ vào miệng.

“Này!” An Kiệt nhíu mày. “Không được ăn vụng!”

“Chà,
ngon quá!”

An
Kiệt khẽ mỉm cười: “Chí ít trước khi ăn cũng phải rửa tay chứ.”

Tịch Hy Thần ngây ra một lát rồi bước tới, ôm lấy ai đó hôn
cuồng nhiệt. An Kiệt bị giam giữa cái tủ bát đằng sau và một thân hình rắn chắc
phía trước, miễn cưỡng đón nụ hôn nóng bỏng, bất ngờ.

“Sorry.” Tịch Hy Thần nhìn thẳng vào mắt cô vẻ say đắm. “Anh đã không kìm chế được bản thân.”

An
Kiệt lúng túng, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra: “Được rồi, vậy bây giờ làm
phiền anh kìm chế một chút, em còn bận làm cơm.”

Tịch Hy Thần vừa nghe thấy thế liền mỉm cười, tựa đầu vào
vai cô dịu dàng vuốt ve: “Mấy hôm trước có phải em đã liên lạc với trợ lý của anh
không?”

An
Kiệt “ừm” một tiếng: “Thì ra luật sư Âu Dương là cố vấn pháp luật của công ty anh.”


được bổ nhiệm làm trợ lý cho cô ấy.

“Em
liên hệ trực tiếp với anh có phải tốt hơn không?” Hơi thở ấm áp của anh khẽ luồn
qua tai khiến cô như mê dại.

“Đây là công việc, phải công tư phân minh chứ.”

“Nhưng...
em là vợ anh.” Hai tay anh đã nhẹ nhàng luồn vào áo cô, quyến luyến ở hông, đầu
ngón tay nóng bỏng mang theo chút tình ý.

“Ok,
lần sau em sẽ nhớ gọi trực tiếp cho anh.” An Kiệt nhận lời một cách ậm ờ, sau đó
mỉm cười đẩy anh ra. “Còn bây giờ, thưa Tịch tiên sinh, mời anh ra ngoài tiếp khách.”

Tịch Hy Thần giả bộ thở dài một tiếng: “Cả người anh bây giờ
đều là của em, em không muốn sao?”

An
Kiệt đưa tay xoa trán, cảm thấy hoàn toàn bất lực trước người đàn ông đang đứng
trước mặt mình. Câu trả lời của cô là trực tiếp đuổi anh ra khỏi đây.

Cơm
nước xong xuôi, mấy người nhà họ Phác xin phép ra về, không giữ họ ở lại lâu hơn,
An Kiệt tiễn họ ra cửa. Khi quay vào, cô đã thấy Tịch Hy Thần đứng dựa lưng vào
hành lang gỗ cạnh tường, mỉm cười nhìn cô. Lúc cô bước qua trước mặt anh, anh liền
nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.

“Em
có biết anh đã tưởng tượng giây phút này bao nhiêu lần rồi không?”

An
Kiệt mỉm cười, vòng tay ôm lấy anh: “Bây giờ vẫn còn là tưởng tượng sao?”

Tịch
Hy Thần trầm ngâm: “Mãi mãi không phải là tưởng tượng phải không em?”

“Vâng,
tất nhiên rồi!”

Tịch
Hy Thần ôm cô thật chặt: “Cảm ơn em!” Cuối cùng, con người không thể kiềm chế nổi
bản thân ấy kéo cô vào phòng, chậm rãi làm càn.

“Cô
Giản!” Người đi theo An Kiệt vào thang máy là nhân viên của tòa soạn báo bên cạnh.

An
Kiệt đặt cánh tay đang day day thái dương xuống, mỉm cười gật đầu: “Xin chào!”

“Cô
có nhìn thấy chiếc xe màu đen đỗ trước tòa nhà của chúng ta không?” Khưu Toàn ghé
sát tai cô, cười một cách thần bí. “Tôi vừa tới thì chiếc xe ấy đi luôn. Chà! Tôi
làm việc ở đây suốt hai năm nay mà chưa bao giờ phát hiện ra khu này có anh chàng
nào đẹp trai như thế.”

An
Kiệt không kìm được lại giơ tay lên day day thái dương: “Thực ra vẫn có!”

Khưu
Toàn cười nói: “Tôi tạm thời đưa ra kết luận: Thì ra thực sự có người mặc sơ mi
trắng cũng vẫn rất gợi cảm.”

An
Kiệt không biết phải nói sao, may là thang máy đã dừng: “Tạm biệt, cô Khưu.”

Khưu
Toàn vẫn đi theo cô ra khỏi thang máy: “Tối qua bạn trai tôi cầu hôn, thực lòng
tôi có chút đắn đo. Hey! Điều này được gọi là gì nhỉ? Đứng núi này trông núi nọ?”

An Kiệt đang uống dở chai nước trái cây Tịch Hy Thần đưa cho
trước lúc xuống xe, bất giác bị sặc.

“Cô
không sao chứ?”

An
Kiệt hắng giọng hai tiếng: “Không sao! Chúc mừng cô!”

“Chúc
mừng cái gì, đã là môn đăng hộ đối thì đành phải chấp nhận chứ sao.” Khưu Toàn chần
chừ một lát rồi tiếp: “Nghe nói trước kia cô đã từng học tâm lý học, cô nói xem
có phải tôi đã mắc chứng sợ hãi tiền hôn nhân không?”

An
Kiệt mỉm cười lắc đầu: “Là phụ nữ, ai cũng vậy, đối với chuyện hôn nhân có phần
hơi nhạy cảm, so với đàn ông, họ coi trọng mối quan hệ này hơn. Cô chấp nhận cuộc
hôn nhân này có nghĩa cô rất coi trọng đối phương, ít nhất cô đã đánh giá cao anh
ta.”

“Có
thể.” Kèm theo câu nói là tiếng thở dài rất khẽ. “Không mong gặp được người tốt
nhất, nhưng cũng phải hy vọng gặp được người thích hợp chứ.”

“Thì
đương nhiên là như vậy rồi.” An Kiệt gật đầu, cuộc sống vốn là con đường tìm kiếm
người thích hợp nhất với mình, không nhất thiết phải theo đuổi những mục tiêu cao
xa.

“Cô
Giản kết hôn chưa?”

“Rồi!”

“Ồ!
Chắc hẳn ông xã cô phải là một người rất xuất sắc.”

“...
Cũng được.”

Cửa
thang máy lại mở ra lần nữa, Khưu Toàn nhìn thấy người trong thang máy đi ra, không
khỏi há hốc miệng vì kinh ngạc.

Người
đàn ông bước tới chỗ An Kiệt đang quay lưng lại phía anh, đưa chiếc túi đang cầm:
“Thuốc đau đầu, lần sau đừng cố ý đánh rơi nữa nhé!”

Thấy anh đến, An Kiệt cũng có chút ngạc nhiên, nhưng trước
những chuyện xảy ra bất ngờ như vậy, cô đã hoàn toàn có thể làm chủ được tình huống:
“Hôm nay em không thấy khó chịu nữa.”

Khóe
miệng Tịch Hy Thần hơi nhếch lên: “Cứ cầm lấy trước đã.” Nói rồi, anh đưa tay lên
xem đồng hồ: “Còn không mau vào đi? Chẳng phải đã muộn giờ làm rồi sao?”

An
Kiệt thở dài: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở!”

“Không
cần phải khách sáo.” Khuôn mặt anh biểu lộ vẻ tinh nghịch.

Vốn
dĩ An Kiệt định giới thiệu anh với Khưu Toàn đang đứng bên cạnh, đây là phép lịch
sự, nhưng đáng tiếc Tịch Hy Thần đã vội vã rời đi: “Tan làm thì về nhà sớm một chút!”
Nói xong, anh liền bước vào cửa thang máy đang mở.

“Cô
Giản, cô nói “cũng được” thật là có phần tương đối hàm súc đấy.” Cửa thang máy đóng
lại, Khưu Toàn nhướn mày vẻ cảm khái.

An
Kiệt có chút xấu hổ: “Lần sau sẽ giới thiệu hai người làm quen.”

Khưu Toàn liên tục lắc đầu: “Không dám, không dám.” Cô vừa
cười vừa nói: “Có điều, sau này tôi có thể đến tìm cô nhiều hơn được không?”

“Hả?”

“Tôi
thấy thế này. Anh ấy vừa nhìn là biết thuộc típ rất khó theo đuổi, cô nhất định
phải có chút bí quyết nào đó. Ý tôi là sau này có thể nhờ cô chỉ dạy, chứ không
hề có ý gì khác, thật tâm mong muốn được chỉ dạy. Hơn nữa, tôi cũng có rất nhiều
vấn đề, cô là người học tâm lý, tôi cảm thấy nói chuyện với cô rất đáng tin cậy.”

An
Kiệt cảm thấy hơi kỳ lạ, tại sao phần lớn mọi người đều cho là cô chủ động theo
đuổi đối phương?

“Cô
có thể đến tìm tôi. Nếu giúp được gì, tôi sẵn lòng giúp đỡ.”

“Nhất
định, nhất định thế rồi!”

Hai
người tạm biệt nhau, An Kiệt cảm thấy không biết từ khi nào nhân duyên của mình
lại trở nên tốt như thế.


điều, nghĩ đến vấn đề ai theo đuổi ai, An Kiệt cảm thấy không thoải mái, rõ ràng
anh là người chủ động theo đuổi cô. Có lẽ do biểu hiện bên ngoài của Tịch Hy Thần
trước mặt mọi người chẳng khác nào thánh thần bất khả xâm phạm...

Nhưng
người đó có cái gì mà như thánh thần bất khả xâm phạm chứ?!

Chương 20. Biển xanh mỗi năm

Tuần
trước, luật sư Âu Dương đề nghị An Kiệt cùng đi Nam Kinh gần một tháng để làm công
tác điều tra. Đó là cơ hội rất tốt để trau dồi kinh nghiệm nhưng suy đi nghĩ lại
cô vẫn quyết định từ chối, vì thứ nhất Tịch Hy Thần chắc chắn sẽ không đồng ý, thứ
hai là vì gần đây sức khỏe của cô không được tốt lắm, sợ không đáp ứng được yêu
cầu công việc.

Mấy
hôm trước ở nhà Phác Tranh, mới chơi với em bé một lúc mà cô đã cảm thấy hoa mắt
chóng mặt, trưa phải đến bệnh viện thành phố để kiểm tra, kết quả họ chỉ nói là
do thiếu máu, cô thấy chán nản, hai năm nay bổ sung vẫn chưa đủ hay sao mà còn thiếu
máu.

Ngày
hôm sau đến công ty lại bị một trận chóng mặt nữa, đành xin phép về nhà nghỉ ngơi.

Cầm
cốc nước hoa quả từ phòng bếp đi ra phòng khách, cô thấy Tịch Hy Thần đang nghe
điện thoại, sắc mặt có vẻ nghiêm trọng.

“Chuyện
xảy ra khi nào?”

Thấy
anh vẻ mặt không chút biểu cảm hỏi người đầu máy bên kia, An Kiệt đi đến, ngồi xuống
bên cạnh, cầm lọ thuốc trên bàn trà đổ ra bốn viên.

Bên kia nói ít nhất phải mất hơn hai phút, Tịch Hy Thần cuối
cùng chỉ “ừm” một tiếng rồi cúp máy.

“Đừng
uống nước lạnh.” Tịch Hy Thần giật lấy cốc nước trên tay cô, đứng dậy đi vào phòng
bếp đổi lấy một cốc nước ấm.

“Công
ty anh có việc thì không cần phải ở nhà với em đâu.” An Kiệt uống xong thuốc liền
kéo anh sang ngồi sát bên mình.

Tịch
Hy Thần vuốt nhẹ má cô, sắc mặt đúng là vẫn còn hơi tái: “Cảm thấy không được khỏe,
sao không nói với anh?”

“Không
có gì nghiêm trọng, chỉ cảm thấy hơi mệt, không muốn làm việc thôi.”

Tịch
Hy Thần trầm mặc một lát rồi nói: “Hay là đi bệnh viện kiểm tra một lần nữa xem
thế nào, được không?”

“Phác
Tranh đã đưa em đi kiểm tra rồi, bác sĩ nói không việc gì”, An Kiệt an ủi chồng.

Chuông
điện thoại reo, An Kiệt lấy máy trong túi ra, vừa nhìn thấy số điện thoại đã chau
mày, nhưng đó là khách hàng nên không thể không nghe máy.

“Xin
chào.”

“Tôi
là Trương Quân đây, chắc cô vẫn còn nhớ chứ? Chúng ta đã hẹn hôm nay gặp nhau.”

An
Kiệt không biết phải nói sao: “Xin lỗi, Trương tiên sinh, tôi không nhớ là đã nhận
lời anh. Thực tế thì vụ án của anh nên thương lượng với luật sư Âu Dương, tôi chỉ
là trợ lý của cô ấy thôi.”

Người
đàn ông Đài Loan này thực sự khiến cô đau đầu, lúc nào cũng nói với cái giọng tự
cao tự đại. An Kiệt rất ít khi ghét người khác, nhưng người đàn ông này đúng là
có một không hai.

“Gặp
nhau rồi hãy nói.”

“Hôm
nay tôi xin nghỉ, không đi làm.”

Cuối
cùng, anh ta đã tự đưa ra quyết định: “Vậy trưa mai tôi đợi cô ở tầng dưới văn phòng
các cô.” Sau đó không đợi đối phương trả lời, cứ thế tắt máy.

An
Kiệt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay, không thể không bái phục tính
khăng khăng cố chấp của một số người.

Tịch
Hy Thần khẽ nhướn mày, nhưng không hề hỏi một câu, đôi khi khả năng tiết chế cảm
xúc của anh đúng là phi thường.

Hôm
nay, đồng nghiệp hẹn cô đi mua sắm, cô rất ít khi đi mua quần áo, ngày trước không
hứng thú, giờ lại càng không, bởi vì Tịch Hy Thần luôn sắm sửa cho cô đầy đủ, đồ
lót, đồ ngủ, giày đông, dép hè, không thiếu thứ gì.

Hôm
nay, cô phải đi tiếp khách hai tiếng đồng hồ, luật sư Hứa có vẻ ái ngại, cuối cùng
mời cô vào nhà hàng ăn cơm. Kết quả là vừa bước vào nhà hàng liền gặp người quen.
Anh đang ăn cơm cùng một người con gái, nếu cô nhớ không nhầm thì cô ấy là Lâm Mẫn.

Hứa
Thần chọn một chỗ rồi ngồi xuống, cách bàn của Tịch Hy Thần khoảng ba, bốn mét,
xa thì chẳng xa, còn rất gần là đằng khác, nhưng cũng may là đối phương ngồi quay
lưng về phía cô nên An Kiệt thản nhiên ngồi xuống.


nhà hàng không đông khách lắm nên hai người đó càng thêm nổi bật, khí chất của anh
vốn rất cao quý, còn cô Lâm kia thì cười nói dịu dàng, duyên dáng, phong thái, cử
chỉ của họ đều rất cuốn hút, An Kiệt nheo nheo mắt.

Hứa
Thần gọi món xong, kéo kéo tay áo An Kiệt, thì thầm vẻ bí mật: “Nhìn thấy không?
Lâm Mẫn, người mẫu quảng cáo son môi cho hãng Estée Lauder đấy.”

An
Kiệt cười gượng: “Tôi nghĩ là luật sư thì không quan tâm đến điều đó chứ.”

“Con
gái thì dù ít hay nhiều cũng quan tâm đến tin đồn chứ.” Hứa Thần nghiêng đầu, vẻ
mặt đầy nghi hoặc: “Người cùng ăn với cô ấy là ai thế nhỉ? Thật là táo bạo, không
sợ bị người ta chụp hình à?”

An
Kiệt nhấp một ngụm nước, chỉ nói: “Người ta không lo lắng thì thôi, cô quan tâm
làm gì?”

“Không
thể nói như thế được, nói không chừng chính vì thế mà chúng ta được nhận nhiều case
một lúc đấy.”

An
Kiệt không kìm được lắc đầu: “Những vụ scandal tình ái kiểu này nhận ít thì tốt
hơn.”

“Haizz,
quan điểm của cô và luật sư Kim đúng là trùng hợp quá.”

Đồ ăn được mang lên, An Kiệt bóc gói khăn ướt ra lau tay:
“Con trai của luật sư Kim thật đáng yêu.”

Hứa
Thần đồng tình với quan điểm của An Kiệt: “Nghe nói cô đã kết hôn rồi, sao vẫn chưa
sinh em bé?”

An Kiệt cười cười: “Chồng tôi chưa muốn có con.”

Hứa
Thần thở dài một tiếng rồi xua xua tay: “Đàn ông như nhau cả.”

Suốt
bữa cơm, An Kiệt luôn ngẩn ngơ, hai lần vô thức nhìn về phía Tịch Hy Thần, vốn không
định để ý tới chuyện này, nhưng không hiểu tại sao hôm nay lại trở nên so đo như
vậy, cô chỉ ngồi cách anh chưa đầy năm mét, vậy mà anh không phát hiện ra cô, chợt
nghĩ có những lúc người bên cạnh anh không phải là cô, trong lòng cô chợt dấy lên
cảm giác khác thường.

Ăn
cơm xong, Hứa Thần có ý muốn đưa An Kiệt về nhưng cô từ chối, không muốn làm phiền
người khác mất công đưa mình về. Đang định gọi taxi thì đột nhiên trước mặt mờ đi.

“Sao
thế?” Hứa Thần nhanh tay đỡ lấy cô.

An
Kiệt lắc lắc đầu, cô đã nhìn rõ hơn: “Không sao, chỉ hơi chóng mặt một chút thôi.”

“Sao
tự nhiên lại chóng mặt? Hay tôi đưa cô về nhé!”

An
Kiệt đang định nói gì đó thì bỗng thấy đầu óc quay cuồng. Đã hai năm rồi không còn
bị cái kiểu chóng mặt vô duyên vô cớ như thế này, hôm nay lại ngã nhào xuống ngay
cả khi đã cố vịn vào cánh cửa kính nhà hàng... An Kiệt gắng sức vịn vào vật gì đó,
cô không muốn mình không chịu nổi mà quỵ xuống, nhưng cô nhận thấy mình không còn
chút sức lực nào.

Bên
ngoài cửa sổ, sắc trời âm u, thời tiết ở Pháp không đẹp như ở Anh, hôm nay còn lất
phất mưa, không khí ẩm ướt bao trùm cả thành phố tạo cảm giác âm u, mờ mịt, từng
cơn gió lạnh thổi vào làm chiếc rèm cửa sổ trắng muốt tung bay.

An
Kiệt bị cơn gió lạnh làm cho tỉnh giấc. Cô bò ra khỏi giường, đóng cửa sổ, từ hôm
kia đến giờ cô bị sốt nhẹ, bàn tay phải cũng không biết tại sao lại đau đến thế,
uống bao nhiêu thuốc cũng không đỡ. Cô đưa tay cầm lấy viên đá cuội trên khung cửa
sổ bị mưa táp vào lạnh ngắt, lúc đóng cửa còn nhìn thấy lũ chim nhỏ vẫn đậu trên
dây điện.

“Mưa
thế này sao còn không về tổ?” An Kiệt lại bị cách nghĩ ngây thơ, ấu trĩ của mình
đánh gục, thật không biết tại sao.

Hôm
qua, bạn đến thăm, lái xe đưa cô đến bệnh viện, cô mơ mơ màng màng không biết đã
nói những gì, người bên cạnh chợt rơi lệ, xe đỗ bên đường, nói: “An, dù có chết,
mình cũng ở bên cạnh cậu, cậu không chỉ có một mình, mãi mãi không chỉ có một mình.”

An
Kiệt nhẹ nhàng cúi đầu. Cô không đau khổ, thật đấy, cũng không khóc, không ồn ào.
Cô sống bình dị, dè dặt, đói thì ăn, ốm thì đi khám bệnh... Cô luôn ngoan ngoãn
như thế, không gây chuyện bao giờ, cô luôn muốn xoa bóp vùng gáy đau nhức cho mẹ
hay chạy lên tầng lấy giúp bà chiếc áo khoác bà quên khi ra đường; cô luôn nỗ lực
thể hiện mình, hy vọng được người cha khen ngợi dù chỉ là một chút... Tại sao họ
lại có thể nói không cần là không cần dễ dàng với một đứa trẻ biết nghe lời đến
thế?...

Bệnh viện yêu cầu cô nhập viện ba ngày. Khám xong, An Kiệt
cúi đầu từ chối, cô không có nhiều tiền.

Chạng
vạng, Christine đưa cô về trường, sau khi bị buộc thôi học, cô ấy vẫn làm việc ca
tối tại một siêu thị ở ngoại thành nên không nán lại lâu, chào cô rồi lái xe đi
luôn.

An
Kiệt nhìn theo, chợt nhìn thấy phía xa xa có một dáng người, cô giật mình, mưa bụi
giăng mù mịt khiến cô không dám chắc mình có nhìn nhầm không, cái dáng lạ mà quen,
sau đó cô nhìn thấy cái dáng ấy đi vào bãi đỗ xe cạnh đó.

Chắc
là mình nhìn nhầm...

An
Kiệt về đến ký túc xá, uống thuốc giảm đau rồi lên giường đi ngủ, ngủ rồi cơn đau
sẽ giảm đi chút ít.

Lúc
tỉnh dậy, đập vào mắt cô là trần nhà trắng toát cùng ánh đèn chói mắt, nhất thời
cô không biết mình đang ở đâu.

“An
Kiệt?” Hứa Thần đứng bật dậy. “Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi! Tạ ơn trời đất, tạ ơn
trời đất.”

Nhìn
người đang đứng trước mặt, ý thức dần quay lại, cô nhìn bốn phía mới biết mình đang
trong bệnh viện: “Tôi bị làm sao thế?”

“Cô
bị ngất...” Hứa Thần dừng lại vài giây. “Với lại, cô có biết cô đã có thai rồi không?”

An
Kiệt hơi kinh ngạc: “Có thai?”

Hứa
Thần hơi chau mày, thấy hơi khó mở lời: “Là có thai ngoài tử cung.”

“...
Nghĩa là sao?”

Hứa
Thần nhìn người con gái mặt trắng bệch trên giường bệnh, có chút không nhẫn tâm:
“Không có gì đâu, An Kiệt, thật đấy, tình trạng này cũng thường gặp, không sao đâu.”

“Hứa
Thần, tôi muốn ra viện.”

“Không
được, cô phải nằm viện để theo dõi, nếu chảy máu trong sẽ rất nguy hiểm...” Nói
tới đây, cô nhớ ra một việc: “An Kiệt, chồng cô chắc cũng sắp tới rồi.”

An
Kiệt lặng người. Hứa Thần giải thích: “Vừa nãy điện thoại của cô đổ chuông, tôi
đã nghe hộ.”

Khi
Tịch Hy Thần bước vào phòng bệnh, An Kiệt đang uống nước, nhìn thấy người vừa đến
vội cúi xuống.

Còn Hứa Thần đang ngồi trên sofa thì vô cùng kinh ngạc, chẳng
phải người này vừa ngồi ăn với minh tinh trong nhà hàng sao? Cô nhìn người đàn ông
điềm tĩnh bước đến bên giường, hai tay chống vào cạnh giường, nhẹ nhàng hôn lên
trán người bệnh.

An
Kiệt hơi run lên khi ngón tay cô chạm vào người đó... Vì lạnh...

Mi
mắt cô nhẹ nhàng cụp xuống.

“Hy
Thần, hình như em vừa mơ thấy anh.”

Đối
phương không nói gì, lùa một cánh tay vào trong chăn, An Kiệt rùng mình vì lạnh.

“Lạnh
không?” Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng.

“... Ừm.” Cô vẫn không dám nhìn vào mắt anh.

Hứa
Thần biết ý ra khỏi phòng bệnh, cô thực sự thấy khó hiểu, người đàn ông này vừa
trắng trợn ăn cơm với người khác, lại vừa có vẻ rất lo lắng cho vợ mình; trong khi
An Kiệt vừa đối với chồng mình như thể một người xa lạ, ví dụ như lúc ở nhà hàng,
vừa không giống như đang chiến tranh lạnh... Thật không hiểu nổi. Càng không thể
hiểu được chồng của An Kiệt là một người đàn ông tốt hay tên sở khanh nữa.

Trong
phòng chỉ còn lại hai người.

Tịch
Hy Thần dùng tay che mắt An Kiệt lại, run run hôn lên môi cô: “Mơ gì về anh thế?”

“Mơ
anh đang ở Pháp...”

“Còn
sau đó?”

“Sau
đó anh đi mất.”

“Thế
à?”

An
Kiệt nhắm mắt, nói một cách khó hiểu: “Hy Thần, em nhất định phải mổ để lấy đứa
con không thể sống này nữa ư?”


cảm thấy má mình ướt nước...

An
Kiệt ngây người, đưa tay định chạm vào mặt người ấy. Hy Thần giữ tay cô lại, giọng
khàn và nhỏ: “Làm gì thế?”

“Anh...”

“An Kiệt...” Anh nhẹ nhàng gọi cô. “Anh chỉ...”

Chưa
kịp nói hết câu, anh đã vùi đầu vào cổ cô, nhiều năm sau An Kiệt vẫn nhớ như in
khi đó Tịch Hy Thần đã khóc.

Đèn
trong căn phòng bệnh đơn không bật, hoàng hôn buông xuống khiến căn phòng càng trở
nên tối tăm, An Kiệt cựa mình, cánh tay ở gần hông hơi thu lại. Tịch Hy Thần tựa
vào đầu giường ngủ thiếp đi, tư thế của anh như đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng cô
biết, anh đã ngủ rồi, hơi thở rất nhẹ, lại có chút bất an. An Kiệt nhớ Phác Tranh
đã từng nói đùa với cô rằng: “Chồng em cẩn thận còn hơn cả phụ nữ.”

Họ
vẫn sống bình dị như thế. Trong chuyện tình cảm, anh là người sống nội tâm, cô thì
lãnh đạm. Cô thấy như thế thật tốt, cô không cần cuộc tình kinh thiên động địa,
không nghĩ sẽ lâu bền mãi mãi, không nghĩ sẽ yêu đến chết... Thế nhưng bây giờ tại
sao cô lại khó chịu đến thế. Cô vô thức ôm lấy bụng...

Tại
sao lúc này cô lại muốn có một sự gắn kết không thể tách rời với anh đến thế...

Trong
lòng An Kiệt chợt dâng lên cảm giác ngột ngạt, khó chịu. Cô ngẩng đầu, ghé sát vào
người đàn ông khôi ngô đang ở rất gần, một sự gàn bướng bất chấp tất cả khi cô đặt
lên cổ anh một nụ hôn.


mắt Tịch Hy Thần khẽ động đậy, anh từ từ mở mắt, khi môi của An Kiệt chạm vào môi
anh, cô khẽ nhắm mắt.

An
Kiệt hít một hơi thật sâu, bạo gan thử hôn sâu hơn, đối phương cũng rất hợp tác,
nhẹ nhàng mở miệng, mặc cho cô tiến vào. Bị xúc động mạnh, cho dù xấu hổ nhưng lúc
này cô chỉ muốn hôn anh, cô cần phải làm như thế mới có thể làm dịu đi những cảm
xúc kỳ lạ trong lòng.

Bất
chấp mọi thứ, An Kiệt từ từ cởi cúc áo của Tịch Hy Thần, nhưng ngón tay run lên,
không tài nào cởi được, cuối cùng định xé rách...

“An
Kiệt...”

An
Kiệt không dám ngẩng lên nhìn anh, mê man hôn lên cổ anh, chầm chậm di chuyển xuống
vùng ngực gợi cảm. Ngón tay luồn vào trong chiếc sơ mi, hướng về phía dưới bụng,
nhưng ngay sau đó đã bị anh dùng tay giữ lại.

Khi
Tịch Hy Thần ôm cô, không thể tránh được cặp mắt chỉ muốn nuốt lấy cô, lồng ngực
phập phồng lộ rõ cảm xúc của anh, còn An Kiệt trong lòng như có trống đánh.

Ánh
sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu lên cặp mi hơi khép
lại của An Kiệt, để lại một vệt bóng dịu dàng, Tịch Hy Thần nhẹ nhàng kéo cô vào
lòng, khẽ rên lên như than thở: “An Kiệt, anh không thể chiều ý em.”

Tám giờ sáng, một bóng người nhỏ bé xuất hiện trước giường
bệnh: “Chị...” Tiếng nói không rõ nhưng cũng có thể nghe thấy cậu bé đang gọi chị.


vẫn chưa tỉnh, anh ở bên cạnh cô mở mắt, khẽ cười: “Chào buổi sáng.”

“Hình
như chúng ta đến sớm rồi.” Đứng sau đứa trẻ lên hai là Phác Tranh và vợ anh. Có
cả cô của An Kiệt. “Có chuyện gì thế?”

Tịch Hy Thần kéo chăn đứng dậy rồi kéo lại chăn cho An Kiệt:
“Chúng ta ra ngoài nói chuyện.”

Ngày
hôm đó liên tục có người đến thăm. An Kiệt vẫn nằm trong phòng, không bị làm phiền
ngủ đến mười giờ mới tỉnh.

Buổi
trưa, cô ăn cháo ngân nhĩ mà Phác Tranh mang tới, Tịch Hy Thần ngồi bên cạnh gọt
táo, vợ Phác Tranh ngồi trên sofa dạy cậu bé đọc. An Kiệt không để tâm nghe cô nhắc
nhở những điều cần lưu ý, mắt hướng về phía Tịch Hy Thần, từ trước đến nay anh vẫn
có dáng vẻ tự nhiên như thế, nhưng cô cảm thấy khó xử, nhớ lại tối qua, lần đầu
cô chủ động, rất chủ động. Haizz, mất mặt quá, còn mất mặt hơn khi bị đối phương
từ chối.

“Được
rồi.” Hy Thần vừa cười vừa đưa tay đỡ bát cho cô.

An
Kiệt cúi đầu đưa bát cho anh...

Sao
anh biết đúng lúc cô không muốn ăn nữa? An Kiệt không cẩn thận nghiêng đầu nhìn
lên, bắt gặp anh đang nhìn cô. Cô khẽ ho một tiếng rồi quay đầu đi.

Mười phút sau, khi Phác Tranh cùng mọi người ra căng tin bệnh
viện ăn cơm, Tịch Hy Thần cầm đĩa hoa quả bón cho người đang nằm trên giường.

An
Kiệt do dự một chút, rồi cố ăn, vừa nuốt hết, Tịch Hy Thần đã nghiêng người liếm
khóe môi cô. An Kiệt theo phản xạ hơi lùi lại, nhưng ngay lập tức bị đối phương
giữ lấy gáy, kéo lại hôn. Mặt An Kiệt đỏ ửng, cô thầm nghĩ, miếng táo vừa nãy bị
anh ấy nuốt rồi...

Khi
bước ra khỏi cổng bệnh viện, Hứa Thần gặp Lâm Mẫn, đi được vài mét, cuối cùng quay
lại gọi: “Cô Lâm.”

Lâm
Mẫn dừng lại, bỏ kính xuống, cười hỏi: “Có việc gì à?”

“Phải
nói thực, cô Lâm là người xuất sắc như thế, việc gì phải làm người thứ ba?”

Lâm
Mẫn hơi nhướn mày: “Luật sư Hứa quả nhiên rất thẳng thắn.”

“Cô
biết tôi là ai?” Hứa Thần hơi ngạc nhiên.

Lâm
Mẫn cười, có chút ý vị sâu xa, nhưng lại bắt đầu một chủ đề chẳng hiểu ra sao: “Nếu
như không biết rõ cách đối nhân xử thế của cô, cô nghĩ là anh ấy cho phép cô cùng
vợ anh ấy đi dạo, mua sắm, ăn mỳ Ý à?”

Hứa
Thần giật mình, một lúc lâu sau mới định thần lại: “Anh ta theo dõi cô ấy?”

“Theo
dõi? Không, cô đánh giá thấp Tịch Hy Thần rồi. Chỉ là anh ấy có khả năng biến việc
mình muốn biết thành sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi.”

Hứa
Thần thất kinh, không nói nên lời, vậy rốt cuộc anh ta là người như thế nào?

“Rất
đáng sợ phải không? Đúng vậy đấy.” Lâm Mẫn tán thành.

Trước
khi đi, Lâm Mẫn còn quay lại nói một câu: “Cô gọi tôi là “kẻ thứ ba” đúng là oan
cho tôi quá, luật sư Hứa ạ! Tôi mới là người bị lợi dụng.” Lợi dụng để báo giới
không quấy nhiễu An Kiệt, cho dù chỉ một chút.”