Lần đầu biết yêu - Chương 06 part 2

Ngược lại với sự vui vẻ của Hàn Thần Dật, Lạc Phán Phán đang thấy chông chênh. Cô dường như không nghe thấy cậu nói gì, chỉ bước về phía trước theo thói quen, đầu cúi xuống, không biết là đang nghĩ gì.

Hàn Thần Dật chau mày, giữ cô đứng lại.

"Sao thế?" Cô ngẩng đầu nhìn cậu vẻ hoang mang.

"Gấu nhỏ yêu quý, có phải cậu đang nghĩ đến chuyện vừa xảy ra không?"

Lạc Phán Phán bặm môi, cúi đầu yên lặng không nói gì.

"Gấu nhỏ yêu quý, sự thực là cậu không nên đau lòng như thế anh họ tôi và Diêu Nguyệt Thi..."

Hàn Thần Dật chỉ nói nửa câu rổi dừng lại, bời vì qua vai cô, cậu nhìn thấy Hướng Vũ Phàm đang chạy theo họ. Thấy ánh mắt lo lắng của Hướng Vũ Phàm, cậu nở một nụ cười gian giảo.

"Anh họ cậu với Diêu Nguyệt Thi làm sao?" Đợi hổi lâu không thấy cậu nói gì, Lạc Phán Phán không khỏi tò mò, ngẩng đầu hỏi. Đang định nhìn theo ánh mắt của cậu thì Hàn Thần Dật không để cô có cơ hội, ôm cô vào lòng.

Lạc Phán Phán sợ hãi ôm cái mũi bị đau, từ trong lòng cậu ngẩng đầu hỏi: "Này, cậu sao thế?".

Cậu học sinh ở phía xa dừng lại, ngạc nhiên nhìn hai người.

Ánh mắt của Hàn Thần Dật rất dịu dàng, trong như nước suối. Cậu cúi đầu nhìn cô trong lòng mình, khuôn mặt cậu rất đẹp.

"Gấu nhỏ yêu quý, tôi thích cậu, chúng ta đi chơi với nhau nhé!"

"Ồ! Cậu nói là Hàn Thần Dật đã ngỏ lời với cậu rồi sao? Thật là tuyệt!" Đoàn Khanh Nhi giơ tay lên tỏ vẻ ngưỡng mộ. "Mình vẫn nghĩ phải giới thiệu bạn trai cho cậu, giờ thì tốt rồi, chúng ta chưa kịp đi tìm thì đã có ngay một anh chàng đẹp trai chạy đến, hơn nữa, Hàn Thần Dật không kém Hưóng Vũ Phàm ở bất kỳ điểm nào! Phán Phán, cậu thật là hạnh phúc!"

"Hạnh phúc sao? Sao mình không thấy thế?"

Lạc Phán Phán buồn bã cúi đầu, nằm bò ra bàn.

"Con bé này thật là..." Đoàn Khanh Nhi lườm cô, không nén được tò mò. "Cậu đã nói đồng ý chưa?"

"Chưa."

"Gì cơ? Cậu không đồng ý?! Cậu đúng là đang hạnh phúc mà không biết! Cậu có biết chiếc kẹp tóc Hàn Thần Dật tặng cậu ở căng tin hôm qua bao nhiều tiền không? Nói ra thì cậu ngạc nhiên đến chết ấy chứ! Cậu không biết là biết bao nữ sinh trong căng tin hôm qua bị choáng váng, ngay cả mình cũng thấy ghen tỵ với sự may mắn của cậu!"

"Cậu đừng nhắc đên chuyện xảy ra ở căng tin hôm qua nữa, nhắc đến chuyện đó làm mình phát phiền!" Lạc Phán Phán ngồi dậy, tuôn một tràng: "Hôm qua không biết là ai kể chuyện này với mẹ mình. Tối về mẹ mình đã nói mình một trận! Mình giải thích đến khô cả cổ, mẹ mình mới miễn cưỡng tin giữa mình và Hàn Thần Dật không có gì!".

"À, đúng rồi! Suýt nữa thì quên, cô chú Lạc đều là giáo viên của trường mình, các thầy cô giáo cấm học sinh yêu sớm..." Nụ cười trên mặt Đoàn Khanh Nhi biến mất, cô nhìn Lạc Phán Phán với ánh mắt vô cùng lo lắng. "Phán Phán, sau này cậu và Hàn Thần Dật phải làm thế nào? Không phải sẽ giống như Lương Sơn Bá với Chúc Anh Đài hay Romeo và Juliet chứ?"

Lạc Phán Phán mím môi, không biết có nên nhắc nhở cô bạn nên thoát ra khỏi mộng tưởng không, so với việc quan tâm quá nhiều tới chuyện này thì lo cho bài kiểm tra trắc nghiệm lịch sử sắp tới còn tốt hơn. Cô nhớ ra vừa rồi Đoàn Khanh Nhi còn kêu rằng hôm qua quên không mang vở lịch sử về nhà ôn bài...

Đúng lúc đó, một bạn học nữ ngồi gần cửa lớp gọi cô: "Phán Phán, có người tìm cậu đây, một anh chàng rất đẹp trai!". Nói xong cô bạn đó nháy mắt với cô.

"Anh chàng đẹp trai? Anh chàng đẹp trai nào? Mình có quen không?" Nghe đến anh chàng đẹp trai nào đó, Đoàn Khanh Nhi rất háo hức, ánh mắt chăm chú nhìn Lạc Phán Phán, dò hỏi: "Phán Phán, mình phát hiện ra gần đây cậu quen rất nhiều anh chàng đẹp trai! Cậu đào hoa từ lúc nào thê? Cậu có giấu mình đi tham gia hội giao lưu nào không đây? Mau thú nhận đi!".

"Cậu đừng làm ầm ĩ lên nữa, người ta vẫn đang chờ mình mà!"

Lạc Phán Phán đứng dậy bước ra cửa lớp học.

Bước ra ngoài, cô vô cùng ngạc nhiên. Ở hành lang, một dáng người quen thuộc đang đứng dựa vào lan can đợi cô, ánh nắng mùa thu chiếu lên nửa khuôn mặt cậu.

Cổ họng cô chợt khô lại, đứng đó hồi lâu, cô mới có thế mở miệng nói một cách khó khăn: "Là cậu?".

Cậu học sinh nghe thấy tiếng cô lập tức quay người lại, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt để lộ sự vui mừng, môi mím lại thành một đường cong rất đẹp, khẽ gọi: "Phán Phán...".

Lạc Phán Phán cúi đầu tránh ánh mắt tha thiết của cậu, hỏi nhỏ: "Cậu tìm tôi có việc gì không?".

"Tôi..." Cậu bước lên một bước vì muốn gần cô hơn, thì cô lùi lại một bước.

Cậu ngạc nhiên nhìn vẻ lạnh lùng của cô, ánh mắt trở nên u buồn.

"Phán Phán, quan hệ giữa tôi và Tiểu Thi không như cậu nghĩ."

"Không giống như tôi nghĩ?" Cô không thể không cảm thấy buồn cười. "Ý cậu là Diêu Nguyệt Thi không phải là bạn gái của cậu?"

Hưóng Vũ Phàm yên lặng một lát.

"Tôi và cô ấy không phải là bạn nam nữ bình thường."

Cô cười lạnh lùng.

"Hướng Vũ Phàm, cậu đang muốn khoe khoang với tôi là quan hệ của hai người thân mật hơn người yêu phải không?"

Ánh mắt cậu bất động, dường như không hiểu sao cô lại lạnh lùng đến thế.

Trong ánh nắng rạng rỡ đến chói mắt, hai người nhìn nhau rất lâu, cậu cúi đầu, tóc mai rủ xuống che đôi mắt buồn bã. Cậu không giải thích nữa, chỉ nhắc nhở cô: "Đừng qua lại với Hàn Thần Dật, cậu ta không thật lòng với cậu đâu. Theo như tôi hiểu, cậu ta tiếp cận với cậu là vì mục đích khác".

"Hàn Thật Dật không thật lòng với Phán Phán, lẽ nào cậu thật lòng với Phán Phán? Hướng Vũ Phàm, tôi thấy cậu là một người vô cùng đào hoa!" Một giọng nói khiêu khích xen ngang, Đoàn Khanh Nhi đứng ở cửa lóp, ánh mắt lạnh lùng nhìn vẻ ủ rũ của cậu.

Hướng Vũ Phàm im lặng không nói gì, quay người bỏ đi.

"Á... Á!! Cậu ta không thèm để tâm đến mình! Đúng là mất lịch sự!" Đoàn Khanh Nhi trừng mắt nhìn theo, tức giận nhảy dựng lên.

Lạc Phán Phán không để ý đến thái độ của bạn mình. Cô vẫn đứng ở đó, yên lặng nhìn theo cậu. Bóng dáng cậu lạc lõng giữa ánh nắng rực rỡ.

Không ngờ cậu đã từng là một thiếu niên vui vẻ, vô lo vô nghĩ. Nụ cười rạng rỡ, vui vẻ biến mất trên môi cậu từ bao giờ? Cậu trở thành người đa sầu đa cảm, buồn bã từ bao giờ?

Diêu Nguyệt Thi là lựa chọn của cậu ấy, vì sao cô không nhận thấy một chút hạnh phúc nào trên khuôn mặt cậu?

Cả buổi chiều, Lạc Phán Phán không thể tập trung làm bất kỳ việc gì.

Tan học, Lạc Phán Phán và Đoàn Khanh Nhi bước ra khỏi cổng trường như mọi ngày. Đoàn Khanh Nhi nói liên hồi bên cạnh cô. Trong lòng Lạc Phán Phán có nhiều tâm sự nên nghe tai này ra tai khác, không hiểu cô bạn đang nói gì, chỉ thỉnh thoảng gật đầu lấy lệ mà thôi.

Hai người đang đi thì nghe thấy một tiếng gọi đột nhiên vang lên từ bên kia đường.

"Gấu nhỏ yêu quý!"

Hai người cùng ngẩng đầu lên, Đoàn Khanh Nhi nhận ra trước, vui mừng kéo tay áo cô nói: "Phán Phán, Hàn Thần Dật kìa!".

Lạc Phán Phán nhìn sang, quả nhiên thấy Hàn Thần Dật đang đứng ở bên kia đường, dưới gốc cây cổ thụ, một tay đút túi quần, một tay vẫy họ, cười vui vẻ.

"Phán Phán, đúng là cậu ấy đến đón cậu rồi. Thật là lãng mạn! Mình rất ngưỡng mộ cậu!" Đoàn Khanh Nhi chắp tay, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm muốn.

Lạc Phán Phán không nén được tiếng thở dài. "Cậu ngưỡng mộ thì mình nhường cậu ta cho cậu."

Vừa lúc đó, Hàn Thật Dật đã kịp chạy đến chỗ hai người.

Rõ ràng cậu ấy nghe thấy câu nói của Lạc Phán Phán, tay phải ôm lấy tim, trách móc cô: "Gấu nhỏ yêu quý, sao cậu lại dễ dàng nhường tôi cho người khác thế? Lẽ nào tôi không có vị trí nào trong tim cậu?".

"…”. Trán Lạc Phán Phán nhăn lại. Cô lau mồ hôi toát ra ở thái dương, hỏi: "Cậu tìm tôi có việc gì không?".

"Không có việc gì thì không được tìm gặp cậu sao?" Hàn Thần Dật ôm lấy vai cô, cười nói: "Không phải hôm qua tôi nói sẽ theo đuổi cậu sao? Mặc dù cậu chưa đồng ý nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Trường tôi vừa tan học là tôi chạy đến đây ngay! Tôi có thành ý như thế cậu có đi ăn tối cùng tôi không?"

"Hàn Thần Dật, cậu bỏ cuộc đi! Chúng ta không hạp nhau."

"Nói linh tinh, tôi thấy chúng ta rất hợp, không tin hỏi thử bạn cậu xem."

Nói xong, Hàn Thần Dật quay sang cười với Đoàn Khanh Nhi, nụ cười rạng rỡ hút hồn. "Cô bạn xinh xắn đáng yêu, cậu thấy tôi và Phán Phán có hợp nhau không?"

Đoàn Khanh Nhi nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu: "Hợp, hợp!! Rõ ràng hai người là trai sắc gái tài!".

Trai sắc gái tài... Lạc Phán Phán miễn cưỡng nở một nụ cười, mềm mỏng nói: "Nhưng tôi còn phải về nhà ôn bài, e rằng không thể đi ăn cơm cùng cậu được".

Lần này chưa đợi Hàn Thần Dật mở miệng, Đoàn Khanh Nhi, bị mê hoặc bởi vẻ đẹp trai của cậu ta, đã tự động mở miệng đỡ lời: "Thành tích của cậu tốt như thế rổi, một ngày không ôn bài cũng không chết được. Người ta từ xa đến tìm cậu, cậu nên đi với người ta chứ!".

Con bé này đúng là không ra sao... Lạc Phán Phán cắn răng, bực bội vì không làm gì được con người "trọng sắc khinh bạn" đó.

Hàn Thần Dật gượng cười, cố chớp chớp đôi mắt đẹp ra vẻ đáng thương nói: "Bạn của cậu đã nói vậy, cậu đồng ý nhé!".

"Nhưng..."

Đúng lúc Lạc Phán Phán đang khổ sở nghĩ cách để từ chối Hàn Thần Dật, một giọng nói kiên định vang lên từ phía sau cô.

"Cô ấy không thể đi cùng cậu được."

Ba người đồng loạt quay lại nhìn. Thấy Hướng Vũ Phàm, Đoàn Khanh Nhi nổi giận.

"Lại là cậu? Phán Phán đi ăn với ai thì có liên quan gì đến cậu? Cậu dựa vào đâu mà không cho Phán Phán đi?"

Hướng Vũ Phàm không buồn để ý đến cô, chăm chú nhìn Lạc Phán Phán, giọng nói không giấu được vẻ căng thẳng: "Cậu có đi không?". Ánh mắt cậu như van lơn.

Cậu ấy đã từng là người kiêu ngạo như thế, tại sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hạ mình cầu xin cô.

Lạc Phán Phán đứng trân trân nhìn cậu, không dám tin những gì mình đang thấy.

"Tất nhiên Phán Phán sẽ đi!" Không đợi Lạc Phán Phán trả lời, với tính cách nóng vội, Đoàn Khanh Nhi trả lời hộ cô. "Cậu đừng cho rằng trên đời này chỉ có cậu là con trai, cậu không thích Phán Phán nhà tôi, Phán Phán nhà tôi cũng không thèm thích cậu! Người theo đuổi cô ấy có thể dài từ đầu sông Trường Giang đên cuối sông Trường Giang!"

Im lặng nhìn ba người, Hướng Vũ Phàm điềm đạm nói: "Tôi nhớ là trường mình cấm học sinh yêu sớm, đúng không?".

Lạc Phán Phán ngạc nhiên nhìn cậu. "Cậu nói thế là có ý gì?"

Hàn Thần Dật cũng nhìn cậu, ánh mắt vừa thăm dò vừa lộ vẻ thích thú, cười không hiểu vì lý do gì.

"Nếu cậu đi với cậu ấy, tôi sẽ kể với mẹ cậu." Cậu nhìn cô, nói rõ ràng từng tiếng một, có vẻ như không hề nói đùa. "Tôi nghĩ là bố mẹ cậu không hy vọng là cậu sẽ yêu bây giờ."

"Cậu! Tại sao cậu lại có thể làm như vậy?" Đoàn Khanh Nhi phẫn nộ nhìn cậu, tức giận đến mức người run lên. "Không phải là cậu và Diêu Nguyệt Thi yêu nhau sao? Cậu dựa vào đâu mà không cho Phán Phán hẹn hò với người khác?"

Mặc dù Lạc Phán Phán không hề có ý đi ăn với Hàn Thần Dật, nhưng câu nói của Đoàn Khanh Nhi rõ ràng là động chạm đến lòng tự ái. Cô cảm thấy bị tổn thương, cất lời bảo vệ mình theo một phản ứng vô điều kiện: "Nếu tôi nói tôi nhất định sẽ đi thì sao?".

"Cậu đi cũng được, nhưng phải cho tôi đi theo, nếu không tôi sẽ gọi điện cho cô giáo Lạc ngay."

"Cho cậu đi theo?" Đoàn Khanh Nhi ngạc nhiên nhìn cậu. "Người ta đi hẹn hò, cậu đi theo làm gì?"

Lạc Phán Phán không dám tin, nhìn cậu, thậm chí thoáng nghĩ rằng cậu bị điên. Cô không hiểu vì sao cậu lại có thái độ như vậy, rõ ràng là có Diêu Nguyệt Thi rồi, vì sao còn không chịu buông tha cô?

Hướng Vũ Phàm không giải thích, chỉ kiên định nhìn Lạc Phán Phán.

Hàn Thần Dật từ nãy đến giờ đứng cạnh không nói gì, đột nhiên bật cười. "Nếu anh ấy thích thì cho anh ấy đi theo!"

"Nhưng..."

Lạc Phán Phán chau mày, định từ chối nhưng Hàn Thần Dật xua tay, cười một cách rất kỳ lạ. "Không sao, tôi rất muốn xem anh ấy sẽ làm gì!"

Hàn Thần Dật không đưa Lạc Phán Phán tới một nhà hàng trang trọng, nơi họ đến là một quán trà sữa ấm cúng có tên Tình yêu. Nhìn từ bên ngoài, cửa hàng không có gì đặc biệt, nhưng bước vào trong, đó quả là một nơi tuyệt đẹp.

Mái nhà thấp hình tam giác màu trắng sữa, nền lát gỗ màu vàng nhạt, cửa sổ có ô màu đỏ, rèm cửa ca rô xanh lam, chiếc đèn treo ở giữa trần nhà tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo giống như ánh sáng của nến. Bốn mặt tường có trang trí các giá gỗ, trên đó đặt rất nhiều đồ mô phỏng các nhân vật hoạt hình như búp bê bằng sứ hiếm thấy, hoặc một số đạo cụ hoạt hình không thấy ngoài thị trường, cách bố trí độc đáo khiến cho khách đèn cảm thấy như lạc vào thế giới cổ tích.

Quán này rất đông khách, nhìn cách ăn mặc và ngoại hình có thể thấy hầu hết đều là những đôi tình nhân trẻ và các nữ sinh, nhân viên phục vụ mặc những bộ đồ giống trong phim hoạt hình khiến không gian ở đây rất sinh động.

"Ở đây thật là thú vị. Hàn Thần Dật, sao cậu biết quán này?"

Lạc Phán Phán thích thú nhìn bốn phía, cách trang trí độc đáo khiến cho cô quên mất trước mặt mình là một người mà cô không muốn gặp.

"Tôi có một người bạn rất thích đến đây, anh họ tôi cũng quen người bạn này." Hàn Thần Dật nhìn Hướng Vũ Phàm đầy ẩn ý, thái độ nửa như cười nửa như không. "Anh họ thân mến, có phải thế không?"

Khuôn mặt Hướng Vũ Phàm hơi biến sắc, ánh mắt cũng trở nên khó hiểu.

Lạc Phán Phán không phát hiện ra sự khác lạ của hai người, vừa ngắm lọ hoa làm từ giấy bìa trên bàn, vừa hỏi: "Ồ, vậy sao? Người bạn đó là ai? Tôi có quen không?".

Hàn Thần Dật nhìn người ngồi đối diện rồi nói: "Người bạn đó chính là...".

"A! Đồ ăn đến rồi!" Hướng Vũ Phàm đột ngột đứng dậy, vẫy tay gọi người phục vụ đứng gần đó, hành động bột phát khiến cho khách ngồi xung quanh ngạc nhiên ngước mắt nhìn.

"Này! Cậu làm gì thế? Mau ngồi xuống! Thật là mất mặt!" Lạc Phán Phán đỏ mặt, cười tỏ vẻ xin lỗi với khách ngồi xung quanh rồi vội vàng kéo Hướng Vũ Phàm ngồi xuống. "Vừa rồi cậu đang ngồi yên, sao đột nhiên lại đứng dậy? Lẽ nào người phục vụ không biết chỗ chúng ta ngổi? Cần cậu phải vẫy tay dẫn đường sao?"

"Tôi đói bụng mà!" Hướng Vũ Phàm xoa bụng, cúi đầu ấm ức.

Lạc Phán Phán nhìn dáng vẻ đáng thương của cậu, thầm trách cậu không biết chịu đựng còn nói ra miệng, cuối cùng đành miễn cưỡng nói một câu: "Đói bụng thì về nhà! Làm sao mà nhất định phải đi theo chứ!".

Hướng Vũ Phàm mím môi, không nói gì nữa. Hàn Thần Dật ngồi bên cạnh không nói gì, nhìn Hướng Vũ Phàm giả bộ, ánh mắt tỏ vẻ khinh thường.

Mặc dù Tình yêu là một quán trà sữa nhưng đồ ăn rất phong phú, tài nghệ của đầu bếp cũng không tồi. Các món ăn đều rất ngon, màu sắc đẹp, được đặt trong những chiếc đĩa nhỏ xinh xắn, trông rất hấp dẫn.

"Gấu nhỏ yêu quý, món bánh cảo ở đây rất ngon." Hàn Thần Dật gắp một miếng vào bát cô, cưòi nói. "Cậu thử xem."

Lạc Phán Phán đỏ mặt, gật đầu ngại ngùng đáp: "Cảm ơn".

Hướng Vũ Phàm buồn bực ngồi ăn, nhìn hai người nói chuyện với nhau, khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú dài ra, thì thầm với cô: "Không phải là không có tay, việc gì phải cần người ta gắp thức ăn cho".

“…”. Lạc Phám Phám bặm miệng, lườm cậu rồi đẩy đĩa cá tới trước mặt cậu. "Không phải cậu nói là đói bụng sao? Mau ăn đi!"

Hướng Vũ Phàm chán ngán nhìn đĩa cá, không vui nói: "Tôi không thích ăn cá!".

"Nói linh tinh! Lần trước ăn cơm ở nhà cậu, rõ ràng cậu gắp cả con cá vào bát cậu, để lại xương cá cho tôi còn gì!"

Hướng Vũ Phàm nhìn cô tỏ vẻ khinh thường. "Chuyện xảy ra lâu rồi mà cậu vẫn còn nhớ sao? Đúng là nhỏ nhen!"

Đây đâu phải là vấn đề nhỏ nhen hay không? Lạc Phán Phán nhìn cậu không nói gì, sau đó quyết định ăn chiếc bánh cảo Hàn Thần Dật gắp cho cô, không thèm để ý đến tên ngốc đó nữa.

Nhưng miếng bánh chưa kịp đưa lên miệng đã bị người ta cướp mất. Lạc Phán Phán trợn mắt ngẩng đầu nhìn, thấy Hướng Vũ Phàm đang nhai miếng bánh của cô, có vẻ khổ sở nói: "Bánh này nhiều thịt, ăn không tốt, hàm lượng nicôtin cao!".

Hướng Vũ Phàm, cậu là đồ trứng thối... Lạc Phán Phán cắn răng, nghĩ xem có nên mời nhân viên của quán đến đuổi tên trứng thối trước mặt đi không.

Hàn Thần Dật nhìn hai người, mỉm cười, gắp cho Lạc Phán Phán một miếng tảo tía nói: "Ăn thịt không tốt thì ăn rau vậy!".

Lạc Phán Phán còn chưa kịp cảm ơn thì miếng tảo cũng đã bay vào miệng Hướng Vũ Phàm rồi. Lạc Phán Phán tức giận, bỏ đũa xuống, túm lây cổ áo cậu kêu lên: "Hướng Vũ Phàm! Cậu...".

"Cẩn thận, cẩn thận nào, đừng trách tôi không nhắc cậu, đây là nơi công cộng đấy!" Hướng Vũ Phàm cười rồi kéo tay cô ra, chỉnh lại cổ áo bị cô làm nhàu rồi gắp một cây cải ngọt vào bát cô. ''Ăn nhiều các món ăn có dầu không tốt cho sức khỏe, tôi làm thế này cũng vì muốn tốt cho cậu. Cậu đừng giận. Nào, ăn nhiều rau một chút, rất có lợi cho sắc đẹp đấy."

Lạc Phán Phán tức giận trừng mắt nhìn cậu, gắp miếng rau đưa lên miệng, dáng vẻ bực bội giống như là đang muốn nhai nát ai đó.

Bữa ăn này quả thật là rất vất vả, ba người diễn trò "gắp đồ ăn, cướp đồ ăn" cả buổi tối. Hướng Vũ Phàm đầy một bụng thịt, Lạc Phán Phán đầy một bụng rau, Hàn Thần Dật hầu như không ăn gì. Sau bữa ăn, cả ba người đều thấy đau dạ dày.

Từ quán Tình yêu bước ra, Hàn Thần Dật muốn đưa Lạc Phán Phán về nhưng cô không đồng ý.

“Giờ này chỗ nào cũng có xe buýt, rất an toàn, tôi về một mình là được rồi."

“Vậy cũng được! Cậu cẩn thận nhé!"

Ánh mắt nhìn theo Lạc Phán Phán, cho đến khi bóng dáng cô khuất trong màn đêm, Hàn Thần Dật mói quay lại nhìn Hướng Vũ Phàm đang đứng phía sau. Trong bóng tối, Hướng Vũ Phàm căng thẳng, lạnh lùng nhìn cậu, không nén được tức giận.

Hàn Thần Dật cười nhạt, nhếch môi nói: "Người ta đi xa rồi, anh muốn hỏi gì thì cứ hỏi".

"Vì sao cậu lại cố tình đưa cô ấy đến quán Tình yêu? Rõ ràng cậu biết đó là nơi Tiểu Thi thích đến nhất!" Cậu mím môi, giọng nói lạnh lẽo hơn cả sương đêm.

"Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh, bây giờ anh có bạn gái rồi, đừng đi theo tôi và Phán Phán. Anh biết thừa với hoàn cảnh hiện giờ của anh, anh không còn cơ hội đến với cô ấy nữa."

Hướng Vũ Phàm im lặng giây lát rồi lạnh lùng nói: "Tôi không có cơ hội đến với cô ấy thì cậu có cơ hội sao? Cậu đừng có nói với tôi rằng cậu đến với cô ấy là vì thích cô ấy thật".

Hàn Thần Dật nhếch miệng cười, điềm nhiên trả lời: "Không sai, lúc đầu tôi tiếp cận cô ấy chẳng qua là vì tò mò. Tôi tò mò vì sao trên đời này lại có người ngốc nghếch như vậy, chơi cầu trượt mà cũng ngã, càng tò mò hơn vì không hiểu tại sao anh lại chơi với người như thế. Sau đó, tôi phát hiện ra, quan hệ giữa hai người không hề đơn giản nên muốn tiếp cận cô ấy để tìm câu trả lời. Tỏ tình với cô ấy chỉ là điều không định trước, mục đích là để dò xem ý của anh thế nào và tìm câu trả lời cho những phỏng đoán của tôi mà thôi. Sự thực chứng minh, điều tôi đoán là đúng, thật sự là anh thích cô ấy! Tôi nghĩ, chuyện giữa anh và Diêu Nguyệt Thi có uẩn khúc riêng, đúng không?"

"Chuyện này không liên quan đến cậu!"

"Đúng là Diêu Nguyệt Thi không liên quan đến tôi, vậy chúng ta nói chuyện liên quan đến Phán Phán! Đầu tiên tôi tiếp cận cô ấy là vì tò mò, nhưng..." Nói đến đây, Hàn Thần Dật dừng lại một lát rồi nháy mắt với cậu. "Sau một thời gian, tôi phát hiện ra cô ấy là con người rất thú vị, có thể tôi sẽ thích cô ấy thật!"

Hướng Vũ Phàm nắm chặt tay lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay, lạnh lùng nhìn người đối diện, ánh mắt rất kiên quyết.

"Tôi sẽ không cho cậu cơ hội đó."

"Vậy sao?" Hàn Thần Dật cười. "Chúng ta cùng chờ xem"