Anh có thích nước Mỹ không? - Chương 16 part 03

Đôi tay đó vẫn gầy và mỏng, ngoài nắm cây bút đen ký tên, không còn gì khác.

Anh đọc xong dòng cuối cùng, ký tên mình lên vị trí dành cho trợ lý, “Em nói với giám đốc hộ tôi là tôi sẽ đôn đốc phòng nghiên cứu và phát triển kỹ thuật, cố gắng làm theo yêu cầu của giám đốc”.

“Dạ vâng, anh yên tâm”. Cô gật đầu, gấp tập tài liệu vào, quay người đi ra, ra đến cửa đột nhiên nghe thấy anh gọi “Đợi đã”.

Cô liền dừng bước, bỗng nhiên không có đủ can đảm quay đầu, chỉ nghe thấy tim mình đập thình thịch, tiếng nào cũng hoảng hốt, thấp thỏm. 

Một lát lâu sau, cô mới nghe thấy người phía sau nói: “Thư ký, em quên bút rồi này”.

Cô cười một tiếng, “Anh trợ lý, anh nhớ nhầm rồi, lúc vào em không mang bút”. 

Một lúc sau nghĩ lại, cô thấy mình mở cửa quá vội, có lẽ cô nên hít thở sâu vài cái là có thể bình tĩnh đi ra trước mắt anh, nhưng lúc đó không còn lựa chọn nào khác, cô không thể đứng ở vị trí cũ thêm một giây nào nữa, vì sợ rằng trong giây tiếp theo, giọt nước mắt không nghe lời sẽ rơi ngay xuống.

- © -

Bất kỳ nơi làm việc nào, đóa hoa tình yêu công sở đều nở rộ, có người coi là báu vật, có người lại coi như liều thạch tín. Trịnh Vi không tài nào lý giải, hai người làm tám tiếng đồng hồ ra vào gặp nhau, khi đóa hoa tình yêu đến hồi tàn, làm thế nào để thu dọn cành rơi lá rụng. Có thể có người sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí hào hứng với những tình cảm mờ ám đó, nhưng rõ ràng cô không thể làm như vậy được, vì từ trước đến giờ cô đều coi tình yêu công sở là điều ngu xuẩn nhất, nhưng thượng đế lại không ngừng đùa giỡn với cô.

Hãy để cho những chi tiết lãng mạn trong các bộ phim tình cảm đi gặp quỷ, đó là một sự hụt hẫng và khó xử thật khó tả, người không ở hoàn cảnh đó sẽ không thể hiểu, người đã từng cùng mình đi qua những năm tháng thanh xuân, người đã từng cùng mình chia sẽ những niềm vui riêng tư nhất của cuộc đời, một ngày nào đó xuất hiện trước mặt mình với bộ quần áo công sở chỉnh tề những cái ôm và vuốt ve run rẩy chuyển thành cái bắt tay, đôi môi với lời hứa trọn đời trọn kiếp và những nụ hôn nồng cháy, giờ lại mỉm cười và lịch sự nói: “Xin chào, thư ký Trịnh Vi”.

Trái tim đã ngủ yên ba năm giờ lại rộn ràng không nơi để trốn, mỗi ngày mỗi ngày, khi cô giữ ý cất lời trước mặt anh, chiếc cưa cùn gỉ đó lại từ từ cứa vào trái tim cô, có lúc cô chỉ mong đó là một con dao sắc, giống như câu nói cuối cùng của anh khi anh ra đi, vung dao thấy máu, đau đớn đến tột cùng, đó mới là một nỗi từ bi. Trong truyện người con gái của biển, vì tình yêu mà nàng tiên cá lên bờ và đổi lấy đôi chân, nhưng mỗi bước đi trên đất, đau như dao cắt, nàng đau không chỉ vì nàng đánh mất bản thân, mà vì có quá nhiều điều ấm ức, không nơi giãi bày.

Nguyễn Nguyễn an ủi cô: “Nếu cậu không có cách nào lựa chọn thì chỉ còn cách là nhìn về phía trước. Bất kể anh ấy quay về vì mục đích gì, cậu đừng quan tâm, cậu chỉ cần biết mình cần cái gì”.

Trịnh Vi nói: “Tớ cần cái gì? Cái mà tớ cần chỉ là sự yên ổn”. Nhưng cô đã yêu anh, cô không thể yên ổn. 

Và thế là cô không ngừng đặt câu hỏi: “Tại sao chúng ta đều như vậy, rõ ràng là biết không đáng để làm như thế, nhưng lòng vẫn thấp thỏm chờ đợi”. 

Nguyễn Nguyễn thông minh cũng không biết trả lời cô thế nào.

Kể cả trong những ngày tháng cô đơn đó, trong lúc tuyệt vọng nhất, cô vẫn lựa chọn ghi nhớ những giây phút ngọt ngào ngày trước, quên đi những nỗi buồn sau này. Cô không ngừng thử đặt mình vào vị trí của anh để lý giải quyết định của anh, tôn trọng sự lựa chọn của anh, thỉnh thoảng cảm thấy oán hận, là do vẫn còn yêu anh. 

Làm sao cô không yêu được? Tình cảm không phải là cái vòi nước, nói mở là mở, nói đóng là đóng. Cô đã sống hết mình cho mối tình đó mà không giữ lại điều gì. Nhưng anh đã ra đi bất ngờ trong lúc cô hạnh phúc nhất, giữa chừng không có cãi nhau, không có chiến tranh lạnh, không cho cô cơ hội dừng lại, để nhiệt tình vơi bớt, giống như một bài hát, hát đến đoạn hay nhất, bất ngờ phải dừng lại. 

Không sai, cô yêu Trần Hiếu Chính, trước kia yêu, hiện tại vẫn yêu. Nhưng anh nói đúng, con người phải biết yêu mình trước, có phần đắng, nếm một lần là đủ rồi.

Vì thế đến Công ty, họ vẫn đối xử đúng mực với nhau, ngoài một chút do dự và luống cuống thoáng qua trong bữa tiệc chiêu đãi lần trước. Sau này anh luôn giữ thái độ bình thường với cô, ngay cả nụ cười cũng có một khoảng cách, dường như họ chỉ là những đồng nghiệp, tất cả mọi chuyện trong quá khứ, chỉ là tưởng tượng của cô mà thôi. Cô thầm thương cho sự đa tình của mình, anh đã nói từ lâu không người nào phải chờ đợi cả, Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc là đơn vị mạnh nhất trong ngành kiến trúc của Trung Quốc, anh quay về, lại bị phân vào Công ty 2, nhưng sự trùng hợp ngẫu nhiên đó cũng khiến cô tưởng rằng anh đến đây là vì cô.

Thực ra, không phải khoảng thời gian 3 năm không để lại dấu vết gì trên con người Trần Hiếu Chính, có lẽ bản tính cô độc, lạnh lùng trước sau vẫn không thay đổi, nhưng so với ngày trước, anh đã có thêm sự khôn ngoan, sắc sảo. Trên bàn họp, anh có ý kiến trái ngược với Phó giám đốc Trương tính tình nóng nảy, Phó giám đốc Trương bực mình buông ra những câu bất lịch sự, ngay cả Chu Cù cũng phải lên tiếng can ngăn, với tính cách ngày trước của Trần Hiếu Chính, chắc đã hất tay bỏ đi từ lâu, nhưng hiện giờ anh chỉ cười cho qua chuyện. Rõ ràng anh biết mình đúng, nhưng cũng không khăng khăng giữ ý kiến của mình. Cô từng một lần nhìn thấy Giám đốc Phùng Đức Sinh của Công ty Thụy Thông đến thăm anh, Phùng Đức Sinh là con người tham tài, hiếu sắc, đều là những đức tính mà anh ghét nhất, cô lạnh lùng theo dõi, rõ ràng thấy vẻ khinh bỉ, căm ghét hiện rõ trong mắt anh, nhưng miệng vẫn tỏ ra rất khách khí.

Đương nhiên là con người sẽ phải trưởng thành, không phải cô gái cẩu thả hấp tấp ngày trước cũng đã trở thành cô thư ký giám đốc mặc váy ngắn, cẩn thận, đoan trang rồi đó sao. Vậy thì việc Trần Hiếu Chính vốn là người yêu ghét rõ ràng học được cách đeo mặt nạ trong đối nhân xử thế cũng không có gì là lạ. Cô chỉ thấy tê tái trong lòng, lúc cô bê cốc trà đến trước mặt Phùng Đức Sinh, lão già đó cười cợt vuốt tay cô một cái, nói: “Quả đúng không phải người vùng này, da tay cô Trịnh Vi cũng đẹp hơn rất nhiều so với con gái sống ở đây”. 

Trịnh Vi vừa xấu hổ vừa bực mình, cô rụt ngay tay lại, cốc trà rơi xuống đất, nước nóng đổ tung tóe, cô cố gắng nén cơn giận lại, nghiến răng nói: “Giám đốc Phùng, tôi kính trọng anh vì anh là bề trên và cũng là lãnh đạo, mọi người đều là đồng nghiệp, tại sao lại làm những việc đáng xấu hổ như thế? ”

Phùng Đức Sinh không ngờ một cô thư ký như cô lại phản ứng dữ dội như vậy, cũng cảm thấy ngượng ngùng trước mặt Trần Hiếu Chính, bèn cất lời mỉa mai: “Tôi chỉ đùa vậy thôi, cô cũng nóng tính quá nhỉ, lẽ nào chỉ có sếp của cô là được sờ hay sao? Chắc không phải cô không biết đó chứ? Năm xưa tôi làm trưởng phòng, Chu Cù chỉ là một anh kĩ sư quèn, đừng bảo tôi ghê gớm, nếu tôi có dạy cô một vài câu, Chu Cù cũng không dám nói gì đâu”.

Máu trong người Trịnh Vi sôi lên, nước mắt chực trào ra, theo phản xạ cô liếc Trần Hiếu Chính một cái, anh cúi đầu mắt nhìn xuống, vẻ mặt thản nhiên, dường như mọi chuyện xảy ra không liên qua gì đến anh. Đột nhiên Trịnh Vi có cảm giác như rơi xuống núi băng, ngay cả cơn thịnh nộ nóng như lửa ban nãy cũng dần dần lạnh ngắt, nước mắt cũng không chảy được nữa, chỉ có có cười lạnh lùng. Cô bóp chặt hai tay, cuối cùng đã nén được giận, không nói gì mà chạy thẳng ra ngoài. Lúc ra cửa, còn nghe thấy Phùng Đức Sinh nói với Trần Hiếu Chính: “Tôi đã nói với cậu Chu Cù, cô gái này tính tình nóng nảy, giống hệt như cậu ta hồi trước”.

Hôm đó Chu Cù đi về, thấy hai mắt cô sưng đỏ, thần sắc như người mất hồn, bèn hỏi: “Sao vậy, ai gây sự gì với cô à? ” 

Trịnh Vi lấy gương soi mắt mình, cười nói: “Không có gì ạ, nhớ lại bộ phim Hàn Quốc tối hôm qua, người Hàn Quốc ăn nhiều kim chi quá, bệnh máu trắng cũng nhiều, thảm thương quá”. 

Chu Cù lắc đầu bật cười: “Khác biệt, hai thế hệ có nhiều khác biệt”.

Anh bước vào phòng làm việc của mình, nụ cười của cô liền tắt, người trong gương muốn khóc mà không có nước mắt là ai? Ha ha, Ngọc diện Tiểu Phi Long oai phong lẫm liệt năm nào, vật lộn trong xã hội xấu xa vài năm, cuối cùng đã biến thành một con lươn. 

Hôm sau, Trần Hiếu Chính dùng điện thoại phòng mình gọi sang phòng Trịnh Vi: “Thư ký Trịnh Vi, tôi cần gấp bộ hồ sơ của công trình xx năm ngoái, sao phòng Lưu trữ lại không có ai trực nhỉ? ”
Cô nói: “Hôm nay mọi người trong phòng Lưu trữ đều lên tổng Công ty để học bồi dưỡng rồi ạ, anh Trợ lý đợi một lát, chìa khóa ở chỗ em, em sẽ sang mở cửa cho anh”.

Cô vội vàng chạy lên tầng 7 mở cửa phòng lưu trữ cho anh, căn cứ vào số hồ sơ anh yêu cầu, loanh quanh giữa các tủ hồ sơ được xếp thành hàng, mãi mới tìm được tài liệu anh cần.

“Tài liệu anh cần để ở đây. Anh trợ lý, phiền anh ký tên vào thẻ mượn tài liệu hộ em”. Cô bước về phía bàn làm việc của phòng Lưu trữ, anh đứng ở giữa lối đi chật hẹp ngăn bởi hai tủ hồ sơ đợi cô, lúc bước đến gần anh, cô cúi đầu nói: “Phiền anh tránh giúp”. 

Cô đợi mấy giây, mới phát hiện ra anh dường như cố tình đứng đo.

Vì phải bảo vệ các bộ hồ sơ bằng giấy này, ánh đèn trong phòng Lưu trữ lúc nào cũng tối tăm, kể cả bên ngoài ánh nắng rực rỡ, thì cửa vẫn đóng kín bưng và các máy điều khiển độ ẩm vẫn khiến căn phòng nằm lọt trong góc tòa nhà văn phòng này âm u, lạnh lẽo lạ thường, kèm thêm cả mùi ẩm mốc. Trịnh Vi thở sâu một hơi, đột nhiên có cảm giác những ký ức mà mình đang âm thầm giữ kín cũng giống như mùi này, cô ngẩng đầu nhìn Trần Hiếu Chính, ngước sang, cô nhìn không rõ mặt anh, chỉ cảm thấy anh rất xa lạ. 

“Tránh giúp ạ”. Cô ôm hộp đựng tài liệu dày trước ngực, nhắc lại một lần nữa.

Lần này, cô đã khẳng định không phải anh không nghe thấy mà là không hề có ý định tránh ra. Hai người căng thẳng một lúc trong sự im lặng, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường khiến cô thấy bực bội, cũng không thèm quan tâm đến việc chức anh cao hơn cô, cô lấy hết can đảm, cố gắng lách qua người anh, vai anh bị cô chen khẽ nhúc nhích, một tay chống vào tủ hồ sơ, chặn cô lại. 

“Anh sẽ không tha cho lão ta”. Đột nhiên anh nói gấp.

Trịnh Vi liền cười. 

“Chắc chắn anh sẽ không tha cho lão ta”. Anh lại nhắc lại một lần nữa, vẻ sốt sắng cố giữ bình tĩnh trong giọng nói đó khiến Trịnh Vi lầm tưởng rằng, đứng trước mặt cô vẫn là chàng trai ngượng nghịu xin làm hòa sau những lần cãi nhau ngày nào. 

Cô từ từ nhấc bàn tay đặt trên tủ hồ sơ của anh xuống, “Anh Trợ lý, anh ký tên hộ”.

Mãi cho đến khi anh hoàn thành mọi thủ tục, cô đóng cửa phòng Lưu trữ đi xuống, hai người không nói với nhau gì thêm. 

Mấy hôm sau, chiếc máy hủy tài liệu của anh liên tục bị hỏng, Trịnh Vi sang xem mấy lần, cũng gọi người đến sửa nhưng vẫn lúc được lúc không. Cuối cùng không chịu được nữa anh lại gọi điện thoại cho cô: “Thư ký Trịnh Vi, em sang xem hộ hỏng ở đâu”.

Trịnh Vi nói: “Hôm qua em đã nhờ người sửa hộ rồi, không phải đã sử dụng được rồi đó sao? ” 

Anh nói: “Nhưng bây giờ anh lại không dùng được, nếu em cảm thấy có thể sử dụng thì giúp anh hủy tập tài liệu này đi”.

Trịnh Vi liền cúp máy, gọi cô phục vụ đang rỗi việc vào, thấy nói là làm giúp Trần Hiếu Chính, không nói câu nào gật đầu đồng ý ngay. Chưa đầy mấy phút sau, Trịnh Vi thấy cô tiu nghỉu bước ra.

“Hủy xong chưa? ” Trịnh Vi hỏi. 

Cô phục vụ tỏ ra nhăn nhó, lén chỉ vào phòng Trần Hiếu CHính, “Như đụng phải thuốc nổ, em bị chơi đúng vào đầu súng. Anh ấy bảo đó đều là các giấy tờ bỏ thầu bí mật, chị Vi, thôi chị làm đi."

“Chị đang dở việc, em mang giúp sang đây hộ chị, nói là chị sẽ giải quyết bằng máy hủy tài liệu của chị”. 

Khi cô phục vụ thoát khỏi hỏa tuyến lần thứ hai, chưa kịp đợi Trịnh Vi nói gì đã năn nỉ: “Chị Vi, chị đừng bắt tội em nữa, kể cả đẹp trai, bị mắng hai lần cũng đủ rồi! ” 

Trịnh Vi an ủi cô bé bị mắng oan rồi đưa ra cửa, đang định đi sang, Trần Hiếu Chính đã ôm tài liệu cần hủy bước đến, anh đặt mạnh xuống bàn làm việc của cô: “Em bận thế hay sao? Em có biết là có những tài liệu không thể tùy tiện đưa cho người khác hay không? ”

Giọng anh không hề khách khí, mặt Trịnh Vi đang biến sắc, anh tưởng cô sẽ nổi giận, không ngờ cô chỉ xị mặt xuống, cầm tài liệu anh đặt trên bàn, “Em biết ạ, vừa nãy em bận quá, không nhớ ra quy định này, em xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa”. 

Đột nhiên anh cảm thấy hơi bất ngờ, dường như bây giờ mới phát hiện ra trước mặt mình là một người không quen biết. 

“Em vẫn giận à? ” Anh đè tay vào tập tài liệu.

“Sao có chuyện đó được, anh trợ lý”. 

Anh cau mày, “Đừng anh Trợ lý, anh Trợ lý mãi như thế”. 

Trịnh Vi nói: “Đợi sau khi anh nhận chức mới, chắc chắn em sẽ gọi anh là Phó giám đốc”.

Cuối cùng Trần Hiếu Chính kiêu ngạo đã tỏ ra chán nản, bất lực, anh nhắm mắt lại một lát, hạ giọng nói: “Vi Vi, đừng như thế…” Giọng gần như năn nỉ.

Ba năm rồi, cuối cùng cô lại được nghe thấy giọng nói quen thuộc đó gọi tên mình, tựa như chiêm bao. 

“Trần Hiếu Chính, chúng ta còn có thể như thế nào? ” 

Họ chỉ có thể như thế.

Chu Cù mở cửa phòng làm việc bước ra, nhìn hai người với vẻ kinh ngạc, “Sao vậy, có chuyện gì vậy? ”

Trịnh Vi như trút được gánh nặng, “Không có gì đâu ạ, Giám đốc, em và anh Trợ lý đang bàn nhau nên hủy các tài liệu bỏ thầu này như thế nào”.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/