Anh có thích nước Mỹ không? - Chương 11 part 02

Lúc nhìn thấy Trịnh Vi, mẹ anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên, nhưng tục ngữ nói “đánh người không đánh người cười”, trước nụ cười của Trịnh Vi, bà nhanh chóng mỉm cười đáp lễ, sau đó nhìn sang con trai với vẻ thắc mắc. 

“Mẹ, bạn ấy là Trịnh Vi, là …là bạn học cùng trường với con, đến nhà mình chơi một hai hôm. Vi Vi, đây là mẹ anh”. Dù sao thì anh cũng còn trẻ, ít va chạm, ngại giới thiệu với mẹ mình rằng “đây là bạn gái của con”, nhưng với tính cách của anh, làm sao có thể đưa bạn gái cùng học về nhà một cách dễ dàng như vậy, huống hồ, ánh mắt thân mật mà anh dành cho Trịnh Vi và việc hai người nắm chặt tay nhau sau lưng đã nói lên tất cả.

Mẹ Trần Hiếu Chính đã chuẩn bị xong cơm nước, dường như chỉ cần đợi con trai về là có thể ăn cơm, trên bàn bày gọn gàng ba chiếc bát và ba đôi đũa, Trịnh Vi thấy hơi bất ngờ, dường như căn nhà không còn ai nữa thì phải, lẽ nào mẹ anh đã linh cảm được trước con trai mình sẽ đưa một cô gái về nhà? Đang mải nghĩ, mẹ anh đã giục: “Chính, mau mời bạn con ngồi đi, mẹ lấy thêm cái bát nữa”. Nói rồi bà liền đi vào bếp.

Trần Hiếu Chính đã nhận ra vẻ thắc mắc của cô, anh lén ghé sát vào tai cô nói: “Bộ bát đũa kia là của bố anh”. 

Trịnh Vi càng ngạc nhiên hơn, suýt nữa cô buột miệng hỏi: không phải bố anh đã mất rồi đó sao? May mà cô đã kịp hiểu ra vấn đề, dưới ánh đèn lờ mờ cô khẽ rùng mình.

Tranh thủ lúc mẹ anh đi vào, Trịnh Vi liếc nhanh một lượt khắp phòng, bây giờ thì cô đã hiểu ra được phần nào, tại sao lúc đầu cô cứ cảm thấy căn phòng này gây cho người ta một cảm giác ức chế đến kỳ lạ, hóa ra là do bóng đèn ở phòng khách có công suất quá thấp, khiến đồ vật xung quanh càng trở nên cũ kỹ, tồi tàn, dường như các đồ dùng trong nhà đều là của hai mươi năm trước, nếu ở thời đó, cũng có thể coi là cao cấp. Nhưng trải qua bao nhiêu năm tháng, chúng đã trở nên sờn bạc cũ kỹ, nếu không có anh ở bên cạnh, thì một người từ nhỏ được sống trong môi trường đầy đủ như cô sẽ tưởng mình đang ngồi trên cỗ máy thời gian, quay trở lại hai mươi năm về trước.

Tuy nhiên, mặc dù cũ kỹ, nhưng trong tầm nhìn của cô, tất cả đều không có một hạt bụi hay bất cứ sự bừa bộn nào, mọi đồ vật đều xuất hiện đúng vị trí, sạch sẽ gọn gàng đến mức không giống nơi để ở, mà giống như một gian phòng trưng bày theo phong cách cổ. Cô nghĩ, đúng là giỏ nhà ai, quai nhà nấy, Trần Hiếu Chính lớn lên trong một gia đình như thế này, thảo nào anh cũng cẩn thận đến mức khó gần.

Tiếp đó ánh mắt cô không thể tránh khỏi việc dừng lại trước khung ảnh thờ đặt trên chiếc tủ nhỏ trải vải đen, không cần hỏi cô cũng đoán được người đàn ông trong tấm ảnh đen trắng kia là cha anh, các nét thanh tú gọn gàng đó, Trần Hiếu Chính đúng là bản sao của người trong ảnh. Không biết có phải do cha anh mất khi ông còn quá trẻ hay không mà hình ảnh đó khiến Trịnh Vi cảm thấy quen thuộc và thân thiết, vì thế sau khi nhìn một hồi lâu, cô cũng không cảm thấy sợ hãi. Cô khẽ nói với Trần Hiếu Chính: “Anh Chính, bố anh đẹp trai thật đấy, anh còn kể rằng ông rất có tài đúng không, lấy được một người chồng như thế, chứng tỏ hồi trẻ mẹ anh cũng rất đẹp”.

Trần Hiếu Chính đang định đáp lời, đúng lúc mẹ anh cầm bát đũa từ bếp đi ra, hai người vội im bặt. 

“Bác để cháu ạ! ” Trịnh Vi nhanh nhảu nở một nụ cười và bước lên phía trước, những lúc như thế này, thể hiện vẻ chăm chỉ, nhanh nhẹn chắc chắn là lựa chọn sáng suốt. 

“Không sao, không sao, ai lại để cháu làm, cháu ngồi đi, cháu ngồi đi”. Mẹ anh đâu chịu nhường cô, rồi bà nhìn Trần Hiếu Chính với vẻ trách móc: “Chính, sao vẫn để bạn con đứng thế”. Trần Hiếu Chính đành kéo Trịnh Vi ngồi xuống cạnh bàn ăn, còn mình cũng ngồi xuống bên cô. 

Vì quãng đường về nhà anh khá dài nên Trịnh Vi đã thấy bụng đói meo từ lâu, nhưng cô biết lúc này phải giữ phép tắc, phụ huynh còn chưa động đũa, chắc chắn cô chưa thể động, không thể để mẹ anh nghĩ cô là con nhà thiếu giáo dục.

Sau khi đã ngồi xuống ghế, mẹ anh liếc cậu con trai và Trịnh Vi một cái rồi nhìn sang chỗ ngồi trống có bày bát đĩa bên cạnh, và nói một câu giọng hơi lạc đi: “Ông ơi, ông ăn cơm đi. Hôm nay thằng Chính nhà mình cũng về rồi, ông vui thì ăn nhiều vào nhé”. 

Nói xong bà quay sang Trần Hiếu Chính, “Được nghỉ rồi, con nói một câu với bố đi”.

Dường như Trần Hiếu Chính có vẻ hơi ngại, nhưng vẫn nghe theo lời mẹ và nói một câu với không khí: “Bố, con về rồi ạ…Con đưa Trịnh Vi về nhà gặp bố”.

“Thôi ăn cơm đi”. Nói xong câu đó, mẹ anh bắt đầu gắp thức ăn vào bát Trịnh Vi, “Bác không nghĩ là nhà có khách nên cũng chẳng chuẩn bị gì, đồ ăn đơn giản quá, nhưng nếu cháu không chê thì ăn nhiều vào nhé”.

“Đâu có ạ, bác khách khí quá ạ”. Trịnh Vi nhanh miệng đáp, nhưng vẫn chưa hết bất ngờ vì chuyện vừa nãy, tay cầm đôi đũa, không biết nên ăn thế nào.

“Sao vậy…à, bác quên mất là thanh niên các cháu không thích người khác gắp thức ăn”. Mẹ anh tỏ ra luống cuống, bà nhìn Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính với vẻ ngại ngùng rồi nói thêm: “Nhưng cháu yên tâm, bác dùng đũa riêng đấy, đũa bác đã rửa hai lần rồi còn khử độc nữa”. 

“Không phải ạ, không phải đâu bác ạ, vừa nãy cháu đói quá, nhìn thấy các món ngon, mừng qua nên quên cả gắp”. Trịnh Vi vội nói, để chứng minh cho độ tin cậy trong lời nói của mình, cô còn và một miếng cơm lẫn thức ăn vào miệng, suýt nữa thì nghẹn. 

Trần Hiếu Chính vội vỗ lưng cho cô, mẹ anh thì đứng ngay dậy rót một cốc nước và đặt xuống trước mặt cô: “Cứ từ từ thôi, cháu không chê là được rồi, hiếm khi có dịp Chính đưa bạn về nhà, bác chỉ sợ tiếp khách không được chu đáo, Chính, con cũng ăn cơm đi”.

Trần Hiếu Chính vội vỗ lưng cho cô, mẹ anh thì đứng ngay dậy rót một cốc nước và đặt xuống trước mặt cô: “Cứ từ từ thôi, cháu không chê là được rồi, hiếm khi có dịp Chính đưa bạn về nhà, bác chỉ sợ tiếp khách không được chu đáo, Chính, con cũng ăn cơm đi”. 

Ba người cùng ngồi ăn cơm, cảnh tượng này hoàn toàn khác với những điều Trịnh Vi tưởng tượng lúc trước, cô tưởng mình sẽ gặp một người phụ nữ trung niên ghê gớm, hà khắc, ít nhất cũng là một người khó tính, trong lòng đã nghĩ ra mọi cách để đối phó. Không ngờ mẹ anh lại là một người phụ nữ khắc khổ và thật thà như thế này, mặc dù trông có vẻ hơi nhạy cảm, nhưng hoàn toàn là điều có thể lý giải đối với một người phụ nữ trung niên ở góa từ lâu, và bà không hề tỏ ra ngại ngần, vẫn rất lịch sự, chu đáo tiếp đón vị khách đến chơi bất ngờ này.

Sau khi ăn xong cũng vẫn như vậy, Trịnh Vi chủ động đòi thu dọn bát đũa và rửa bát nhưng bị mẹ anh từ chối ngay, bà bảo Trần Hiếu Chính ngồi trên ghế sofa xem tivi cùng Trịnh Vi, còn mình thì thu dọn trong bếp, xong xuôi, bà còn bê ra cho họ một đĩa hoa quả đã được gọt bổ cẩn thận. 

Đúng vậy, mẹ anh quá khách khí, đó là sự tiếp đãi ân cần chu đáo, Trịnh Vi có cảm giác mình được coi trọng như thượng khách, nhưng cảm giác này càng khiến cô cảm thấy có điều gì bất ổn, cô không nghĩ ra được vấn đề nằm ở đâu, nhưng đây chắc chắn không phải là điều mà cô đã dự đoán.

Trịnh Vi bóc một quả quít trước ánh mắt chờ đợi của mẹ Trần Hiếu Chính và đưa một múi vào miệng, rất chua, cô chỉ thích chua rôn rốt, suýt nữa cô nhăn mặt, nhưng đã kịp cưỡng lại, sợ người phụ nữ đang có phần khó hiểu này lại để lộ ra vẻ thất vọng một lần nữa. Cũng may Trần Hiếu Chính thò tay lấy ngay quả quýt trên tay cô và nói: “Lâu lắm mình chưa ăn cái này rồi”. Coi như cứu cho Trịnh Vi một bàn thua.

Mẹ anh đi ngủ sớm, chưa đến 10 giờ 30 đã ngủ rồi, Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính cũng không tiện ngồi riêng ở phòng khách. Căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách, mẹ anh để con trai ngủ trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, nhường phòng ngủ cho Trịnh Vi. 

“Ga trải giường và chăn đều là mới cả”. Bà nói với Trịnh Vi như vậy. 

Trịnh Vi vội vàng cảm ơn, “Bác vất vả quá ạ”.

Đêm đến, Trịnh Vi nằm trên giường suy nghĩ liên miên, không tài nào chợp mắt được, cô lạ nhà, rất khó làm quen với những nơi xa lạ, nhưng làm sao có thể nói đây là nơi xa lạ? Mặc dù cô chưa từng đặt chân đến đây, nhưng căn phòng này là căn phòng Trần Hiếu Chính đã từng sống, nền nhà là nơi anh đã đi qua, giường là chỗ ngủ của anh, mỗi tấc đất ở đây đều chứng kiến dấu chân trưởng thành của anh, còn có điều gì khiến cô cảm thấy gần gũi hơn? Cô đã đến đây, mặc dù sự khách khí của mẹ anh khiến cô thấy hơi khó thích nghi, nhưng dù sao cũng tốt hơn gấp nhiều lần so với cô dự đoán.

Đang mơ màng, Trịnh Vi nghe thấy có tiếng gõ cửa khe khẽ, đêm hôm khuya khoắt, căn nhà cũ này lại phát ra âm thanh đó khiến cô bất giác rùng mình. Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên, cô đành khoác áo xuống giường, lấy hết can đảm ra mở cửa, Trần Hiếu Chính ngủ ngoài phòng khách, cô còn sợ gì. 

Khi cửa mở ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng trước cửa, cô vui mừng khẽ gọi “Anh…”, chưa kịp nói hết câu, người đang ra phải ngủ ở ghế soga đó đã nhanh tay bịt mồm lại: “Suỵt! ” Anh khẽ ra hiệu cho cô, cô lập tức hiểu ngay ý, cũng bắt chước đặt một ngón tay lên môi, cửa phòng khẽ khép lại, trong bóng tối, bóng đen đó liển ôm chặt lấy cô. Trịnh Vi cảm nhận hơi thở mà mình quen thuộc, cảm thấy yên tâm và hạnh phúc, kèm thêm cả sự hồi hộp vì làm chuyện xấu sau lưng người lớn.

Trong trường, cơ hội được ở gần nhau trong không gian vắng lặng như thế này không nhiều, hai người vội vàng chia sẻ cho nhau cảm giác hồi hộp, ngọt ngào quen thuộc mà lạ lẫm đó. Trịnh Vi hỏi Trần Hiếu Chính: “Có phải mẹ anh không thích em lắm đúng không? Em có làm sai điều gì không? ” Trần Hiếu Chính khẽ vuốt mái tóc cô: “Không đâu, em thể hiện rất tốt, bình thường mẹ anh đã như thế, nhưng bà không xấu bụng đâu”.

Hai người thì thầm nói chuyện và cố gắng nói thật khẽ, chỉ sợ làm mẹ anh thức giấc, cả đêm lúc ngủ lúc tỉnh, 5 giờ sáng Trần Hiếu Chính đã tỉnh dậy và quay trở lại phòng khách, anh nói mẹ anh có thói quen dậy sớm, nếu không thấy anh ngủ trên ghế sofa sợ sẽ không hay.
Sau khi Trần Hiếu Chính ra ngoài, một đêm sống trong thấp thỏm, hồi hộp, Trịnh Vi lại tiếp tục say sưa trong giấc nồng, lúc tỉnh dậy vén rèm cửa sổ trời đã sáng rõ, cô nhìn đồng hồ trên đầu giường, mới biết đã hơn 9 giờ, bất giác giật mình, vội thay quần áo, thầm mắng mình không chịu để ý ngủ quá giờ, anh nói mẹ anh có thói quen dậy sớm, kiểu này thì gay to rồi.

Lúc cô mở cửa bước ra, Trần Hiếu Chính và mẹ anh đã ngồi trước bàn ăn đợi cô, trên bàn đặt sẵn bát đũa, cháo hoa và đồ ăn sáng. Vẫn chưa ai đụng đũa, xem ra họ đợi cô khá lâu rồi.

Trịnh Vi thẹn thùng chào: “Bác ạ, anh ạ” rồi cúi đầu chạy vụt ra đánh răng rửa mặt. Cuối cùng khi đã ngồi xuống bàn ăn, vẫn là mẹ anh nói vài câu với chỗ trống bên cạnh, sau đó mới bắt đầu ăn sáng.

Đã qua bữa cơm tối hôm qua, Trịnh Vi không còn thấy lạ trước thói quen kỳ dị này của nhà anh nữa, ngược lại, cô cảm thấy hơi cảm động, một người phụ nữ ở góa hơn hai mươi năm, nuôi đứa con của người chồng đã khuất lớn khôn, vẫn không giây phút nào quên người đã mất, chắc chắn những tình cảm bà dành cho chồng phải sâu nặng biết bao.

Cô ăn một miếng cháo, đã nguội hết rồi, điều này càng chứng tỏ họ đã đợi cô rất lâu, cô ngại ngùng nói: “Cháu xin lỗi, cháu ngủ say quá”. Nói xong lại quay sang người đang cúi đầu ăn, trách: “Đáng lẽ anh phải gọi em một tiếng mới phải! ” Trần Hiếu Chính chỉ cười mà không nói gì, cuối cùng mẹ anh lại can khéo: “Không sao, không sao, thanh niên thích ngủ là chuyện rất bình thường, hồi bác bằng tuổi cháu cũng thèm ngủ lắm, bây giờ muốn ngủ cũng không ngủ được”. 

“Ơ, thế hôm nay bác không phải đi làm ạ? ” Trịnh Vi sực nhớ mặc dù ở trường đã cho nghỉ, nhưng hôm nay không phải là ngày nghỉ cuối tuần, mẹ anh vẫn đang đi làm, giờ này đáng lẽ không có mặt ở nhà mới phải. 

“Số là thế này, Chính vừa mới về, nhà lại có khách nên bác xin nghỉ hai ngày, sáng sớm bác đã đi chợ, buổi trưa và buổi tối bác còn phải nấu cơm cho 2 đứa."

Ăn xong bữa sáng, dường như mẹ anh vẫn bận rộn với công việc trong bếp, Trịnh Vi không có việc gì làm, lòng cũng cảm thấy thực sự ái ngại, nghĩ lúc này không chịu thể hiện còn đợi lúc nào? Cô bèn chủ động đi vào trong bếp, “Bác ạ, cháu làm việc vặt hộ bác nhé”. 

“Ấy chết, cháu đừng vào bếp, chỗ nào cũng đầy dầu mỡ, bẩn quần áo thì khổ đấy”.

Trịnh Vi vội nói không sao, Trần Hiếu Chính cũng bước vào nói với mẹ: “Mẹ, không sao đâu, hơn nữa cũng có phải người ngoài đâu, mẹ để cô ấy giúp một tay đi”.

Mẹ anh nhìn thấy vẻ thành khẩn gật đầu liên hồi của Trịnh Vi, đành phải lấy ra một cái tạp dề sạch sẽ cho cô mặc vào, “Mệt thì phải nói đó nhé, một mình bác cũng làm được mà”.

“Bác ơi, cháu rửa rau nhé! ” Hồi ở nhà, Trịnh Vi đâu có cơ hội được vào bếp, bây giờ mặc tạp dề vào, cảm thấy cái gì cũng mới lạ thích thú.

Mẹ anh thấy Trịnh Vi nhấc rổ rau bên cạnh bồn rửa lên, vội nói: “Không cần, không cần, cái đó bác đã rửa rồi”. 

“Thế cháu thái rau bác nhé, việc này cháu biết làm”. Trịnh Vi quay sang mấy quả dưa chuột đang để trên thớt.

“Thôi để bác làm cho, cẩn thận không đứt tay đấy”. Mẹ anh nói với vẻ không yên tâm. 

“Không sao đâu ạ, việc này bác giao cho cháu”. Trịnh Vi hứa hẹn.

Lúc đầu Trần Hiếu Chính tựa người vào khung cửa bếp và nhìn với vẻ lo lắng, một lát sau liền bị mẹ và Trịnh Vi hùa vào đuổi ra, anh vừa ngồi xuống ghế sofa, thì nghe thấy trong bếp vọng lại tiếng kêu thất thanh một trước một sau của Trịnh Vi và mẹ anh, anh vội chạy vào. Thấy con dao Trịnh Vi vừa cầm nằm chỏng chơ trên trên thớt, tay phải cô đang nắm chặt ngón tay trái, máu không ngừng nhỏ từng giọt qua kẽ tay, mẹ anh vừa nhìn thấy máu, mặt biến sắc, vội túm lấy bàn tay vừa bị thương của Trịnh Vi đặt dưới vòi nước xả cho sạch, sau đó giục Trần Hiếu Chính đi lấy cồn và cuộn băng. Trần Hiếu Chính cũng hết hồn, lúc mở ngăn kéo tìm cuộn băng, trán anh đã lấm tấm mồ hôi, mẹ anh đón lấy cuộn băng rồi vội rửa vết thương và băng bó cẩn thận lại cho Trịnh Vi, vừa làm vừa còn tự trách mình, “Chỉ tại bác, bác không nên để cháu làm việc đó”.

Sau khi được băng bó, Trịnh Vi được dìu ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, hai mẹ con anh ngồi xuống bên cạnh cô. Vết đứt khá sâu, may mà chưa vào xương, cô không hề biết quả dưa chuột sẽ lăn tròn trên thớt khi thái, thế là cô liền cắt ngay vào ngón tay mình. Họ đều hỏi cô có đau không với vẻ lo lắng, thực ra giấy phút này đây, ngoài đau đớn ra, cô còn trách mình vô tích sự nhiều hơn, cô đã làm hỏng hết mọi việc, giờ thì mẹ anh làm sao còn tin rằng cô là một cô gái đảm đang biết tề gia nội trợ nữa? 

Cô nghĩ như vậy, những giọt nước mắt lúc mới đứt tay chưa xuất hiện, giờ đã ngân ngấn, cô không dám nhìn mặt mẹ anh, cô cảm thấy mình đã để anh mất mặt. Lúc mẹ anh đi thu dọn đám bông băng, cô mới ngẩng đấu lên, nước mắt vòng quanh nhìn anh, “Em xin lỗi, anh Chính, em vụng về quá, em chằng làm được gì ra hồn cả”.

Trần Hiếu Chính ngồi bên cô, dường như không nghe thấy gì mà nhẹ nhàng đặt bàn tay vừa bị đứt của cô vào lòng bàn tay mình, chỉ sợ làm cô đau, lúc tay cô chảy máu, anh như người hồn vía lên mây. Một đôi tay như thế này, đôi tay mà anh nâng niu nhất lại được băng bó xấu xí ở nhà anh. Anh không nói gì mà chỉ nhìn bàn tay cô, nhìn trân trân không rời, đó là nhát dao cứa vào tim anh.
 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/