Tình yêu đau đớn thế - Chương 11 - Phần 2

Đường Du bỗng sực nhớ ra một chuyện: “Sinh nhật bạn mà sao không thấy anh chuẩn bị quà?”

Gã nhìn cô, chậm rãi nói: “Chị ấy còn nhiều tiền hơn cả anh, chẳng để mất thứ gì cả. Lâu rồi bọn anh không tặng quà cho chị ấy nữa.”

“Hay bọn mình mua một chiếc bánh gato?”

Gã dừng lại nhìn cô, khẽ cười, kéo tay cô đặt lên đầu gối mình, giọng ấm áp: “Không phải lo lắng, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, chỉ mấy người ăn cùng nhau bữa cơm thôi mà. Hơn nữa, còn có anh ở bên.”

Kết quả là đúng là đến một nông trại, Đường Du vô cùng kinh ngạc. Nông trại này, nằm ở ngoại ô thành phố B, ruộng khoảng sáu bảy mươi mẫu. Tôn Văn Tấn nói chị Thang mua nông trại này để chơi, chuyên trồng rau quả, hoa củ nhưng Đường Du thấy từng dãy cây ăn quả, vườn nho, ruộng dưa hấu, vườn nho, rồi bát ngát rau xanh, ớt, cà, đậu cove, khoai lang… thậm chí còn có một ao cá nữa, thấp thoáng thấy bóng mấy người đang lao động, quy mô không nhỏ chút nào.

Cạnh nông trại có một tòa nhà nhỏ màu trắng, Tôn Văn Tấn sau khi xuống xe liền dẫn Đường Du về phía đó. Dưới giàn nho trước tòa nhà, có tiếng người gọi, “Văn Tấn, bên

Gã dắt tay cô đi qua, gật đầu chào với người phụ nữ đang ngồi trên ghế mây: “Chị Thang.”

Người phụ nữ nhếch mép cười, “Văn Tấn, dạo này bận bịu gì thế, lâu lắm rồi không gặp cậu.” rồi chuyển sang nhìn Đường Du, mỉm cười, gật đầu với cô, “Lại kiếm được ở đâu ra cô gái xinh đẹp thế?”

Người này hẳn là chị Thang, chị ta mặc bộ đồ thể thao vừa khít, tôn lên đôi chân dài, trên cổ có thắt chiếc khăn lụa, tóc bới cao, trang điểm nhạt, khuôn mặt đầy đặn, nước da trắng ngần, khi cười hai lúm đồng tiền hiện rõ, trông vô cùng xinh đẹp và toát lên vẻ nữ tính, cảm giác rất trẻ. Nếu Tôn Văn Tấn không nói trước, Đường Du chắc chắn không thể nghĩ rằng người đàn bà này đã ba mươi chín tuổi. Nghe nói chị Thang mua cả một nông trại chỉ để chơi, cô đoán ra lai lịch chị ta ắt không đơn giản, nhưng gặp rồi mới thấy ngạc nhiên, không ngờ chị Thang mà Tôn Văn Tấn nói lại chính là Thang Dĩnh, nữ thần cổ phiếu của Trung Quốc. Nghe nói Thang Dĩnh khi còn trẻ là sinh viên của học viện sân khấu trung ương, khoa diễn kịch, sở trường là múa ba lê, sau này không hiểu sao lại bỏ nửa chừng khi chưa tốt nghiệp, hiện nay có rất nhiều ngôi sao nổi tiếng là bạn học của chị năm đó. Những năm chín mươi của thế kỷ trước khi thị trường chứng khoán của Trung Quốc mới phát triển, trong lần giao dịch đầu tiên, chị đã kiếm được một khoản tiền lớn, sau này chơi cổ phiếu ở thành phố SZ, rồi dần trở nên nổi tiếng. Giờ Thang Dĩnh sở hữu một công ty tài chính, nhiều người đồn đại rằng có không biết bao nhiêu người vái lạy trước cửa xin chị ta dạy về cổ phiếu kỳ hạn, nhưng người bình thường muốn gặp Thang Dĩnh còn khó nữa là. Không ngờ lần này Đường Du lại có cơ hội dự sinh nhật của vị nữ nhân truyền kỳ này.

Cô mỉm cười, gật đầu chào.

Dưới giàn nho còn có mấy chiếc ghế mây nữa, đều đã có người ngồi. Trần Thích là người Đường Du biết sớm nhất, Thẩm Tử Quất, trước đây cô cũng gặp ở hộp đêm, một người phụ nữ ngồi cạnh Trần Thích, có khuôn mặt hơi giống Thẩm Tử Quất, chắc hẳn là phu nhân của Trần Thích. Tôn Văn Tấn giới thiệu mọi người cho cô: Thang Dĩnh, Trần Thích, Thẩm Tử Tịnh, Thẩm Tử Quất. Trần Thích cũng đã biết cô từ lâu, nhưng lúc chào hỏi, trên khuôn mặt anh ta chả để lộ điều gì, như thể là lần đầu gặp mặt. Những người khác đều tạo cho cô cảm giác thân thiết, không mất tự nhiên, đặc biệt là Thang Dĩnh, lời nói và cử chỉ đều khiến người khác thấy dễ chịu, chỉ có Thẩm Tử Quất là có chút không tự nhiên, nhưng có lẽ đã bị chị gái lên lớp trước nên thái độ có thể coi là hữu h

Do ánh mặt trời không gắt, nhiệt độ ấm áp, nên sau khi mọi người đến đầy đủ, Thang Dĩnh liền bảo mọi người ra vườn hái dưa hấu về ăn, nhân tiện mang về. Trong nông trại đương nhiên có người làm thuê nhưng Thang Dĩnh không gọi họ đến hái giúp mà bảo mọi người tự chọn. Hai người đàn ông là Trần Thích và Tôn Văn Tấn xuống ruộng chọn, Đường Du và Thẩm Tử Tịnh che ô đợi ở trên, Thẩm Tử Quất cùng Thang Dĩnh ngồi dưới giàn nho.

Dưa hấu trong ruộng đều rất to, từng luống dưa trong mấy mẫu đất được chăm chút cẩn thận, tiếc là lại chỉ có rất ít quả, nếu có nhiều hơn sẽ bị ngắt đi, có những cây kết quả rồi cũng bị ngắt đi, chị Thang sợ rằng, nhiều quá ăn không hết. Có thời gian rảnh mọi người đến đây hái, mang về cho bạn bè, bạn học cùng ăn. Hoa quả ở đây không phun thuốc thang gì, để rụng xuống lãng phí thì thật đáng tiếc.”

Dưa hấu mới hái lên vừa thơm vừa ngọt, Thang Dĩnh cười vui vẻ nhìn mọi người ăn. Ăn dưa hấu xong, bên kia có người gọi ăn cơm, tất cả lại đi vào phòng khác dùng bữa. Đồ ăn đều được làm từ những thứ nuôi trồng trong nông trại như rau xanh, hoa quả, gà đồng, vịt, mùi vị rất thơm ngon. Mọi người ăn no đến nỗi không thể ngủ trưa nổi, do đó, lại tụ tập chơi mạt chược dưới giàn nho.

Đường Du không biết chơi, Thẩm Tử Tuất cũng không biết nhiều, chỉ có Tôn Văn Tấn, Thẩm Tử Tịnh, Trần Thích, Thang Dĩnh ngồi thành một bàn chơi.

Tôn Văn Tấn lo Đường Du không quen ai sẽ cảm thấy buồn, nhưng vì là sinh nhật của Thang Dĩnh nên cũng không dám phật lòng chị, đành ngồi đó chơi mạc chược. Thẩm Tử Tịnh đưa mắt nhìn Tôn Văn Tấn cười mà như không, nhắc nhở em gái, “Tử Quất, em tiếp chuyện cô Đường nhé.”

Tuổi tác của Thẩm Tử Quất và Đường Du ngang nhau, nhưng do Thẩm Tử Quất từ nhỏ sống bên Mỹ, Đường Du thì không giỏi giao tiếp, nên cũng chẳng biết nói gì. Bỗng, Thẩm Tử Quất nói: “Này, mình dạy cậu xem bói nhé, mình biết được qua một người bạn học Hoa kiều, nghe nói bố bạn ấy trước đây là giảng viên nghiên cứu Kinh Dịch ở trường đại học Đài Loan, chuyên xem bói cho các vị quan chức cấp cao bên Đài.”

Thẩm Tử Quất đương nhiên chưa học cách xem bói của vị giảng viên đó, cô chỉ biết xem chỉ tay. Đầu tiên là xem hoa tay trên từng ngón. Thẩm Tử Quất chăm chú xem từng ngón tay, Đường Du lại cúi đầu vô cùng nghiêm túc. Tôn Văn Tấn vô tình ngoái đầu lại, thấy Đường Du đang cúi thấp đầu, chỉ có thể thấy nửa khuôn mặt, sống mũi thẳng tắp, trắng ngần, nhỏ xinh, cặp lông mày đen rậm như hai cánh quạt rủ xuống, đôi mắt chớp chớp, môi mím chặt, mấy sợi tóc rơi nhẹ trên vai cô quên không vuốt ra phía trước, gã chưa bao giờ thấy dáng vẻ cô chăm chú đến thế nên cứ thẫn thờ ngắm.

Không biết Thẩm Tử Quất đã xem được cái gì, bỗng cô tỏ ra vừa nghiêm trọng vừa bí mật nói: “Đường vân này của cậu vừa giống hoa tay lại vừa giống luồng vân, mình chưa nhìn thấy bao giờ. Nếu hoa tay, khi còn trẻ cậu sẽ gặp được người tốt, cả đời hạnh phúc, mạnh khỏe; nếu là luồng vân, nếu là luồng vân thì…”

Đường Du cười nói: “Chỗ này khi nhỏ mình không cẩn thận nên bị bỏng, sau này trông rõ hơn thì thành tròn tròn như thế này, không thấy được nét ban đầu nữa.”

Thẩm Tử Quất tỏ vẻ rất tiếc nuối, nói: “Thôi, để mình xem cái khác. Ồ, đường sinh mệnh của cậu sao lại bị đứt ở giữa vậy? À, mà không đúng, phía sau vẫn còn một đường nữa, nhưng sao lộn xộn thế, ở giữa thì ngắt quãng một đoạn, có lẽ là khi còn trẻ, cậu gặp phải đại hung, cũng có khả năng là…” chưa nói hết lời, Tôn Văn Tấn lúc nãy còn đang chăm chú đánh mạt chược bỗng giơ tay ra kéo Đường Du, “Bọn em đang bói lung tung gì đấy, học được gì rồi? Nào, đến đây, xem giùm anh với.”

Vừa nói, gã vừa đưa tay cho cô, Đường Du mới học được cách phân biệt giữa “hoa tay” và “luồng vân tay”, đang tò mò nên cầm tay Tôn Văn Tấn thực hành luôn. Một tay gã xoa mạt chược, tay kia đưa cô, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn, trong mắt gã tràn đầy sự yêu chiều khiến Thẩm Tử Quất nhìn mà thấy ghen tị. Trước đây, cô đã từng muốn khoe tài xem bói với gã, nhưng lúc đó gã luôn tìm mọi cớ từ chối.

Đường Du duỗi thẳng những ngón tay thon dài của gã, bắt chước dáng vẻ khi nãy của Thẩm Tử Quất chăm chú phân biệt. Tay cô chạm vào tay gã tạo nên cảm giác ngưa ngứa, mang theo cảm giác rất riêng, gã bỗng cúi đầu cười, lật bàn tay mình lại, tóm gọn tay cô. Đường Du ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn, gã đang cười, rồi dùng sức kéo mạnh Đường Du ngồi lên đùi mình. Một tay gã ôm vai, đầu dựa trên bả vai của cô, nói: “Xem bói gì chứ, đến đánh bài cùng anh, em xem nên đánh con nào?”

Tôn Văn Tấn như vậy không có gì là lạ, nhưng trước mặt nhiều người, Đường Du lại hay xấu hổ, mặt cô đỏ ửng. Cô liếc nhìn x người vẫn bình thản, cô sợ rằng mình quá để ý sẽ lại thành ra nhỏ mọn, đành vừa thản nhiên gỡ tay gã vừa lắc lắc đầu nói: “Anh cũng biết em không biết chơi mạt chược mà.”

Gã mỉm cười, nói: “Vậy em ngồi đây giúp anh xếp bài vậy.”

“Sao anh lười thế?” Cô liếc nhìn gã.

Thẩm Tử Tịnh cười nói: “Anh ấy muốn tranh thủ lúc này trêu chọc cô Đường đấy, đừng giúp anh ta xếp bài, con người này xấu lắm.”

Thang Dĩnh ngồi đối diện cũng đang cúi đầu cười, Trần Thích nhìn mọi người nói, “Cậu này, từ nhỏ đã biết gạt phụ nữ rồi! Hồi nhỏ, trong khu tổ chức chiếu phim ngoài trời, cậu ấy chẳng bao giờ chịu bê ghế mà chỉ gạt các em bê giúp. Đến sân lớn rồi, cũng lại gạt các em bê ghế về. Con người này, từ nhỏ, chỉ biết gây họa cho người khác thôi.”

Mặt Tôn Văn Tấn hơi đỏ, gã ho một tiếng rồi cất giọng: “Nói linh tinh gì thế!”

Trần Thích đánh một con Bát Vạn, cười nói tiếp: “Cậu ta còn hại chúng tôi nữa. Còn nhớ mùa đông năm nào đó, sông đều đóng băng rồi, cá vàng trong nước lạnh đến nỗi sắp chết cóng, cậu ta liền bảo tôi đổ nước trong bể cá đi, đổi nước sôi vào, kết quả chưa đầy hai mươi phút, cá bị chết hết, làm tôi bị bố đánh cho một trận. Loài cá đó rất quý, nghe đâu là do bố tôi được bạn bè tặng, muốn mua cũng không mua được, lần đó, mẹ tôi cũng chẳng dám khuyên can gì.”

Thẩm Tử Tịnh bật cười ha hả, tiếp lời: “Không chỉ có vậy. Vào mùa xuân một năm, anh ấy lừa em nói vỏ cây dương có thể làm bông, như vậy, mùa đông sẽ chẳng phải mua chăn bông nữa. Một hôm, trên đường đi học về, em nhặt một túi vỏ cây dương mang về nhà, kết quả là bị lỡ một buổi tối học đàn, em nói với mẹ là con nhặt vỏ cây dương về để làm chăn bông, liền bị mẹ mắng cho môt trận. Sau đó, em còn bị dị ứng với sợi dương, khắp người mẩn đỏ, phải truyền dịch mất một tuần. Tiếp đó, khi học đến phổ thông, anh ấy phải chuyển trường, bắt em và Trần Thích cũng phải chuyển đến thành phố N, may mà sau này quen được Đại…” Thẩm Tử Tịnh bỗng im bặt, vội lấp lánh, chỉ Tôn Văn Tấn nói: “Hồi nhỏ, anh ấy là như vậy, không giống với bọn mình, là con út trong nhà nên chả ai dám đánh, chỉ khổ cho bọn mình, cứ phải chịu đòn thay.”

Đường Du lúc này cũng không nén được phải bật cười. Thang Dĩnh cũng không nhịn được cười, khiến Tôn Văn Tấn cảm thấy rất ngượng. Mọi người đều vô tình, cố ý bỏ qua câu lỡ miệng của Thẩm Tử Tịnh ban nãy, nhưng Thẩm Tử Quất lúc này lại nói thêm một câu, “Sau này, khi anh Văn Tấn học cấp hai tại thành phố N có quen chị Tôn Đại Ảnh, giờ chị ta…”

Thẩm Tử Tịnh sầm mặt, nói: “Tử Quất, em nói linh tinh gì thế?” Lúc này, cả bàn đang náo nhiệt bỗng yên lặng, nụ cười của Tôn Văn Tấn tắt ngấm trên mặt, thần sắc của Trần Thích cũng không được tự nhiên, Thang Dĩnh ngước nhìn trời nói: “Không chơi nữa, chẳng còn sớm sủa gì, mọi người đi hái nho đi, mang về ăn hay cho người khác đều được, hái xong, thì đi ăn bữa tối.”

Cả đám đồng ý, chuẩn bị đứng dậy, Tôn Văn Tấn bất giác ngẩng đầu nhìn Đường Du, đúng lúc cô đang nhìn gã, sắc mặt bình thản, bàn tay cô được gã ngắm khẽ cựa quậy, bất giác Tôn Văm Tấn nắm chặt hơn.

Sau đấy, mọi người được Thang Dĩnh nhiệt tình dẫn ra hái nho, thực ra cũng chẳng cần họ hái, trong này có công nhân, chẳng qua là thích sự huyên náo, mới mẻ mà thôi. Thang Dĩnh, Đường Du, Thẩm Tử Quất đều đội khăn, Thẩm Tử Tịnh sợ sâu nên che ô đứng nhìn từ xa, từng luống nho gọn gàng, trên mỗi cây đều lơ lửng những chùm nho chín mọng, họ dùng dao để cắt xuống.

Thang Dĩnh vừa cắt nho vừa nói: “Trần Thích, khi nào chú giúp chị tìm một người ủ rượu giỏi? Tốt nhất là người Pháp, lúc đó chị sẽ tự mình ủ rượu nho, không phải đỏ mắt ngóng các cậu đến hái nho hàng ngày nữa.”

Tôn Văn Tấn kéo Đường Du ra một luống nho cách xa đó, gã phụ trách việc cắt nho, Đường Du lo đỡ những chùm nho xếp vào chiếc giỏ dưới chân. Cả hai phối hợp nhip nhàng, không nói năng gì. Không hiểu sao, cô chỉ lặng thinh, gã bỗng có chút lo lắng nhưng không dám cất tiếng.

Đường Du hoàn toàn vô thức, cô nhìn vườn nho rộng lớn trong nông trại, nói: “Chị Thang giàu có thật, mua một mảnh đất rộng lớn ngay ở ngoại ô thành phố chỉ để trồng rau quả, nếu như dùng mảnh đất này xây biệt thự thì không biết sẽ kiếm được bao nhiêu tiền.”

Tôn Văn Tấn cười. “Giờ chị ấy đâu cần kiếm tiền, Trần Thích còn gọi thẳng chị là Thần Tài đấy.” Nghe Đường Du cất tiếng, trong lòng gã cũng thấy nhẹ nhõm.

Buổi tối, Thẩm Tử Tịnh không dám để cho Đường Du và Thẩm Tử Quất ngồi cạnh nhau, mà để Thẩm Tử Quất đi vào bếp giúp Thang Dĩnh, Trần Thích và Tôn Văn Tấn ở bên ngoài hướng dẫn công nhân xếp nho vào thùng, trong phòng khách chỉ còn Đường Du và Thẩm Tử Tịnh. Qua cửa phòng khách, Đường Du có thể nhìn thấy Tôn Văn Tấn và Trần Thích cách đó không xa. Gã đang xắn nửa ống tay áo sơ mi trắng, tác phong gọn gàng mà nho nhã, vài sợi tóc vương trên trán rất tự nhiên. Không biết gã đang nói gì với Trần Thích, dáng vẻ đậm chất phong trần. Lúc này, trông gã vô cùng cuốn hút khiến Đường Du nhìn say đắm.

Thẩm Tử Tịnh nhân cơ hội nói bên tai cô, “Mặc dù con người Văn Tấn tưởng như chẳng hề quan tâm đến điều gì, nhưng anh ấy rất tốt, khảng khái, trọng nghĩa khí với bạn bè, có khí phách nam nhi, bấy nhiêu năm nay, làm việc gì cũng cẩn thận, tỉ mỉ, nhưng đôi lúc cũng rất yếu đuối…”

Chưa nói hết, Tôn Văn Tấn đã phủi phủi tay ngoài cửa, đi vào trong phòng khách, thấy Đường Du đang thẫn thờ, gã khẽ mỉm cười.

Đường Du vội cúi đầu, mặt đỏ tía tai.

Gã nhìn thấy nhưng không nói gì, ánh mắt ánh lên vẻ âu yếm, gã đi qua cô vào nhà vệ sinh rửa tay.

Sau bữa tối, Thang Dĩnh ở lại nông trang thêm mấy ngày, Tôn Văn Tấn và Trần Thích ai lái xe người nấy ra về.

Trần Thích lái xe đi trước, nhưng Tôn Văn Tấn lái xe mà cứ nghĩ đâu đâu. Kỹ thuật lái của gã rất tốt, nhưng lần này liên tục mấy lần không kịp rẽ, suýt đâm phải xe trước mặt, cuối cùng gã dừng xe trước một ngọn núi.

Tôn Văn Tấn mở cửa xe, từng cơn gió đêm thổi tới, gã miễn cưỡng cười với Đường Du, nói, “Có lẽ vì lúc nãy uống chút rượu nên đầu hơi choáng.”

Cô mỉm cười, “Vâng, chúng mình nghỉ một lát đi.”

Gã xuống xe, sờ soạng tìm thuốc lá, dựa vào xe lặng lẽ hút. Nụ cười của Đường Du vẫn trên môi, cô thò đầu ra nhìn, nụ cười bỗng dần tắt ngấm. Cô từng thấy gã thoái mái trước bạn bè, nói cười rôm rả, cũng từng thấy dáng vẻ bất cần đời của gã, gã thậm chí luôn giễu cợt bản thân, nhưng khi cô ở bên, tất cả những gai góc, sắc sảo đó đều thu về, chỉ còn lại sự dịu dàng, ấm áp. Vậy mà vào khoảnh khắc này, dáng vẻ gã lại toát lên vẻ hiu, cô độc khó nói thành lời. Sực nhớ đến lời Lý Văn trước đây, gã thường xuyên thẫn thờ giữa đám đông huyên náo ở Loạn thế giai nhân, nhưng nếu có một ai đến nói chuyện, gã ngay lập tức trở lại sự vui vẻ, bất cần. Nghĩ đến đây, trái tim cô như thể đang bị ai vò xé.

Đường Du mở cánh cửa bên đi xuống, vòng qua đầu xe, gã đã ra chỗ khác, đi thẳng đến trước rào phân cách, dựa người vào lan can nhả những vòng khói thuốc. Dáng vẻ hút thuốc của gã luôn sầu muộn, thê lương như thế, cô chợt thấy lòng mình xót xa.

Linh cảm có người ở đằng sau, như thể còn nhìn thấy cả đôi mắt chất chứa cảm thông lẫn thương xót của cô. Tôn Văn Tấn thấy lòng mình nghẹn ứ, lớp bụi quá khứ dâng trào trong lòng. Gã thả một vòng khói dài, chậm rãi nói: “Thang Dĩnh là em của chị dâu anh, trước đây chị ấy là người của học viện sân khấu trung ương, thành tích rất tốt, ngoại hình cũng chiếm ưu thế. Nếu không bỏ giữa chừng thì sẽ tốt nghiệp năm 1990, nhưng sau này chị một thân một mình đi thành phố SZ, vốn đã định kết hôn rồi, nhưng vào năm anh chị định kết hôn thì anh trai anh xảy ra chuyện, vì yêu thầm anh trai anh, sau khi anh ấy qua đời, chị cứ sống đơn độc cho tới tận bây giờ.”

Gã hít một hơi thuốc, chầm chậm nhả khói, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang đắm chìm trong ký ức xa xưa. Gã nói tiếp: “Sau này, khi nhận được tin, anh liền từ nước ngoài trở về, nhưng cả nhà đã chẳng còn ai, chỉ còn mẹ nằm một mình trong bệnh viện, lúc ấy nếu không có chị Thang Dĩnh thì ngay cả tiền thuốc thang anh cũng không trả nổi.”

Bên nhau lâu như vậy nhưng rất ít khi gã nhắc đến chuyện gia đình, những gì Đường Du biết chỉ là những lời đồn trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, cô cũng biết qua loa rằng nhà gã đã từng xảy ra chuyện, nhưng gã không kể, cô cũng không hỏi. Giờ gã đã nói ra rồi, cô lại chẳng biết phải làm sao, chỉ ngơ ngác đứng đó nhìn.

“Nông trại này là của anh trai anh trước đây, sau khi anh ấy xảy ra chuyện, Thang Dĩnh đã mua lại. Khi chị dâu anh vẫn còn sống, chị ấy một mình bỏ học đi thành phố SZ học chơi cổ phiếu, đã nhiều năm qua rồi, có những thứ dần trở nên mai một trong lòng, không thể quay lại được. Nhưng chị ấy vẫn vậy, không muốn kết hôn, cứ rảnh rỗi là lại đến nông trại, một mình ôm ấp quá khứ, hồi ức, giữ cho riêng mình, anh cũng chẳng dám gặp chị nhiều.”

Gã tiếp tục hút, khói thuốc dày đặc trong đêm, che mờ khuôn mặt, hư hư ảo ảo, thấy cô đang nhìn gã liền cười. Nụ cười yếu ớt khiến côót xa, liền rảo bước lên ôm gã từ phía sau, tay cô ôm chặt lấy gã, gã sững người nhưng chỉ lặng thinh.

Không gian vắng lặng, tay cô đặt trước ngực gã, trái tim gã như thể đang đập trong lòng bàn tay cô, chầm chậm, đều đặn. Hai người cứ lặng lẽ ôm nhau như vậy mà chẳng ai nói gì, lúc này có thứ gì đó trong tim họ như được gỡ ra, có gì đó vĩnh viễn mất đi, có gì đó đang nảy mầm.

Cuối cùng, Đường Du chậm rãi nói: “Văn Tấn, lần sau anh dạy em lái xe, em sẽ lái, sau này bọn mình thường xuyên đến chơi với chị ấy có được không?”

Câu nói của cô cuối cùng cũng xóa tan nốt chút khổ tâm còn lại trong lòng gã, gã nắm tay cô, từ từ quay người lại, dìu vai cô, ánh mắt nhìn chan chứa. Đường Du hơi nghiêng đầu, trong ánh mắt cô dường như có sợi chỉ nhỏ mỏng manh nối thẳng tới trái tim gã, ánh mắt ấy dịu dàng như nước, nhưng lại kiên định, dũng cảm, không hề do dự. Chưa bao giờ họ nhìn nhau như vậy, gần gũi đến vậy, đôi mắt cô mở thật to, cặp đồng tử đen láy lấp lánh bao điều. Ở một góc khuất trong tim gã nhói đau như bị đâm, gã đưa tay ghì chặt cô vào lòng. Gã ôm chặt quá, gấp quá, như thể muốn cô hòa tan vào cơ thể mình. Gã biết ôm chặt làm cô đau, nhưng lại không muốn buông lỏng tay, tim gã ngập tràn một nỗi sợ, một cảm giác day dứt, nhưng gã không dám nói ra, câu chuyện của gã thành ra lại là chuyện giữa anh trai và chị Thang Dĩnh.

Cô cứ ngoan ngoãn, lặng lẽ như thế trong lòng gã, cơn gió đêm thổi tới, gã ngửi thấy hương thơm thoảng thoảng trên cơ thể cô, mùi sữa tắm oải hương. Hơi thở ấm áp của cô phả vào lồng ngực gã, vài sợi tóc tơ vương trên trán, mề mại bay trong gió, chạm vào mặt gã, cảm giác ngưa ngứa, nhưng gã lại chẳng hề muốn vuốt ra. Rất lâu sau, gã buông tay, khẽ nâng cằm cô lên hôn, nụ hôn ấm áp, êm ái, dịu dàng như cơn gió đêm.

Buổi tối, về đến nhà, Đường Du đi tắm trước, buổi chiều hôm nay đã hái nho hết hơn một tiếng đồng hồ. Tôn Văn Tấn xếp nho vào tủ lạnh, lúc gã làm xong mọi thứ, tắm xong, Đường Du đã ngủ say.

Đệm hơi lún xuống, cô dịch người nhường chỗ, vừa nằm xuống, gã đã ôm choàng lấy cô. Gã luôn thích ôm cô ngủ như thế, lúc đầu cô chỉ quen ngủ một mình, không sao thích ứng được, nhưng dần dần rồi cũng quen. Cô vặn vẹo người trong lòng gã để tìm một tư thế thoải mái, đang chuẩn bị ngủ tiếp, cánh tay gã đã nhẹ nhàng thọc vào trong chiếc áo choàng tắm cô đang mặĐường Du thật sự mệt, lúc đầu cô vẫn tiếp tục ngủ, nhưng dần dần, gã khiến cô không yên, cánh tay gã vuốt ve trong lớp áo choàng, rồi nhẹ nhàng lướt qua bộ ngực nhỏ xinh, căng mọng. Giọng cô run run, “Anh lái xe cả ngày rồi, không mệt sao?”

Gã không đáp, bàn tay gã trong cơ thể cô nóng ran như có lửa, hơi thở của cô dần loạn nhịp, cô hổn hển nhưng vẫn muốn nói, định mở miệng thì bị chiếc lưỡi ấm áp, mềm mại của gã bịt lại, gã lật đè người lên cơ thể cô, không ngừng hôn.

Sau đó, gã ôm cô, ngắm cô đang say sưa ngủ trong lòng, không kìm nén được, gã lại nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán.