Tình yêu đau đớn thế - Chương 08 - Phần 2

Nghĩ đến đó, cô vừa định mở cửa xe, vừa nói với Tôn Văn Tấn: “Anh Tôn, chuyện lần trước, thật sự rất cảm ơn anh, tôi xuống xe trước.”

Có thể do Tôn Văn Tấn đã bình tĩnh lại, có thể do nụ cười thê lương của cô khiến gã nhớ đến một vài chuyện cách đây lâu rồi, tim gã nhói buốt. Gã giơ tay giữ chặt bàn tay đang mở cửa xe của Đường Du, nhẹ nhàng nói: “Đừng đến hộp đêm đó, và cũng đừng dây dưa với Hà Khâm nữa.”

Đường Du không nói gì.

Tôn Văn Tấn đã quen thuộc với phản ứng im lặng của Đường Du, gã chầm chậm nói tiếp: “Càng đừng nên đến các hộp đêm khác, không thì, em đến chỗ nào, chỗ đó sập tiệm.”

Tôn Văn Tấn buông nhẹ tay cô ra, “Không tin, em cứ thử xem.”

Trong lòng Đường Du bỗng dâng trào nỗi tủi thân, nhưng cô nén xuống rất nhanh, nhìn thẳng vào mặt Tôn Văn Tấn nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Anh Tôn, đó là việc của tôi, mong anh…”

Rõ ràng Đường Du đã nén được cảm giác tủi thân xuống rồi, nhưng sao vẫn muốn chảy nước mắt, cô đành ngoảnh đầu sang mở cửa xe. Sự ngụy trang của cô luôn chỉ có vậy, dù thế nào đi chăng nữa cô cũng không để Tôn Văn Tấn nhìn thấy nước mắt mình rơi.

Cô vừa mở được cửa xe, vẫn chưa kịp ra, bả vai chợt đau nhói lên, cả người cô đã bị Tôn Văn Tấn kéo lại. Đường Du sợ hãi, một tay gã đóng cửa xe lại, trước mặt cô tối sầm, Tôn Văn Tấn đã áp sát. Cô hoang mang ngẩng đầu lên, đôi môi nằng nặng, Tôn Văn Tấn đã hôn lên đó. Gã khóa chéo tay cô sau lưng, đè cả người vào người cô, hôn cuồng dại. Nụ hôn lần này không hề giống lần trước, Tôn Văn Tấn vô cùng mạnh mẽ, ngang ngược, trong không gian xe chật chội, Đường Du bị ôm trọn đến nỗi không thể cử động, đau đến chảy nước mắt nhưng chẳng thể đẩy được gã ra. Cô cuống quýt đành phải dùng chân đá, nhưng Tôn Văn Tấn như đã lường trước, nhanh nhẹn tránh, cơn say tình càng dữ dội hơn. Gã giữ cổ cô, nụ hôn bắt đầu chuyển sang cổ, hõm vai, tay kia thọc vào trong người, tháo đồ lót, mang theo sự thô bạo và cuồng nhiệt đến bản thân gã cũng không tưởng tượng nổi, rồi lại dùng sức vỗ về, hôn lên môi cô sau đó tiếp tục cuồng loạn chiếm đoạt như muốn nuốt sống cả cơ thể đối phương.

Chẳng biết bao lâu sau, hôn đến khi thấy vị đắng chát, gã mới như tỉnh giấc mộng buông cô ra, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt Đường Du. Cô ngồi dậy, vừa chỉnh lại quần áo vừa khóc. Nhìn dáng vẻ này của Đường Du, Tôn Văn Tấn bỗng thấy sợ như thể có chút m không dám dựa sát cô. Nhân cơ hội ấy, Đường Du mở cửa bỏ đi.

Vừa chạy ra khỏi xe, Đường Du trông thấy Lý Văn đứng trước cổng hộp đêm Loạn thế giai nhân nhìn theo lo lắng. Thấy cô ra khỏi xe, Diệp Đào Hoa vội nhắc nhở Lý Văn mấy câu, Lý Văn liền chạy về phía Đường Du.

Cô dìu Đường Du đi khỏi đó, Diệp Đào Hoa chần chừ mãi mới dám đi về phía chiếc ô tô, cô đứng bên ngoài cửa xe nhìn Tôn Văn Tấn đờ đẫn bên trong.

Lúc này Tôn Văn Tấn vừa suy sụp, vừa sợ hãi, không lường được sự việc lại diễn ra như thế, gã không làm chủ được mình, đã nhiều năm nay không có cảm giác ấy, cảm giác khiến gã vừa mụ mẫm, vừa sợ hãi. Không hiểu sao gã lại giận dữ, lại đến hộp đêm Loạn thế giai nhân, dáng vẻ của Đường Du khiến gã đau lòng. Nụ cười thê lương, cái buông tay tự nguyện và cả sự cam tâm trốn tránh Lâm Khai của cô, có người nói cô không duyên không cớ từ bỏ cậu người yêu là nghiên cứu sinh tài năng xuất sắc như thế, không biết đã xảy ra bao nhiêu chuyện khiến trái tim cô tan nát, và cả cái hôm nước mắt cô nhạt nhòa, ngã trước mặt Tô Nhiêu cầu xin tha thứ. Tất cả đều khiến gã thấy đau lòng, đau lòng vì một người con gái là chuyện lâu rồi trước đây, điều gì lại khiến gã lại có cảm giác ấy?

Gã từng thấy Chu Nhiễm vì gã mà mất hết nhân cách, Tô Nhiêu tự sát vì gã, Thẩm Tử Quất nửa đêm canh ba một mình lái xe về thành phố B, thư ký Châu bấy nhiêu năm nay đi theo gã, nhiều người nói những người phụ nữ đó đều yêu gã, nhưng đối diện với tình yêu của họ, gã chỉ luôn thấy mệt mỏi. Đôi lúc thấy họ đáng thương, đôi lúc cũng thấy áy náy nhưng gã chưa từng đau lòng vì họ.

Với Đường Du, lần đầu tiên gã có cảm giác mất tự chủ, điều này khiến gã sợ, chẳng ai thích cảm giác mất tự chủ cả, nên gã không dám nhìn thẳng vào vấn đề này.

Nhớ lại lần đưa cô về căn hộ của gã ở thành phố B, gã đã cố tính lẩn tránh bằng cách quay về thành phố N, nhưng tự đáy lòng lại dâng trào một nỗi chán chường mà ngay cả bản thân cũng không ngờ tới. Chẳng còn muốn chơi bời, chuyện kinh doanh, việc công ty đều giao hết cho thư ký Châu, Trần Thích muốn hợp tác làm ăn, gã cũng chẳng hứng thú. Trước đây tiền là mục đích duy nhất của gã, mọi thứ đều có thể không có trừ tiền, giờ gã lại thấy tiền đã đủ tiêu, kiếm thêm nữa cũng chẳng ích lợi gì. Cuộc đời này, cái muốn có thì chưa có được, cái không nên tuột mất thìất từ lâu. Trong gã dâng trào nỗi tuyệt vọng, chấp nhận số phận, cảm giác này đã không còn kể từ biến cố lớn năm đó. Gã thấy mình đúng là đã già, chìm nổi, phiêu bạt ba mươi năm nay rốt cuộc là vì cái gì? Bạn bè khuyên gã nên tìm một người phụ nữ để ổn định cuộc sống, với Ôn Lỗi, nếu không gặp chuyện bất ngờ, có thể gã sẽ cùng cô yên ả sống bên nhau quãng đời còn lại, không yêu đương, không bàn đến tương lai, chỉ cần sự yên ổn, nhưng sao gã vẫn quay lại thành phố B, rồi lại để mất tự chủ thế này?

Diệp Đào Hoa đứng ngoài nhìn Tôn Văn Tấn rất lâu mới dám gõ cửa xe, đầu cúi thấp, chị ngồi vào trong xe.

Tôn Văn Tấn lặng thinh.

Diệp Đào Hoa thấy bồn chồn, chị ngồi một lúc, tiện tay bật nhạc để làm dịu đi không khí. Trong xe của Tôn Văn Tấn, dù một vạn năm nữa, đĩa hát của Đồng An Cách cũng sẽ vẫn ở đó. Giọng Đồng An cách khàn khàn, đượm sầu, chất chứa sự bất lực trước những đổi thay nhân thế. Trước đây, khi biết Tôn Văn Tấn thích những bài hát của ca sĩ này, chị cũng đi mua đĩa nhạc đó, rồi nghe, cả đêm không sao chợp mắt được, con sóng lòng cứ cuồn cuộn dâng trào.

Bài Tình yêu và nỗi sầu của Đồng An Cách năm đó được rất nhiều người yêu thích, anh hát mà như đang khóc.

Trước bão giông, anh không lùi bước

Anh muốn mình quen với cô đơn

Nếu hai ta không cùng trong giấc mộng

Thì anh đâu sầu muộn nhường này

Tình yêu đâu có tội

Hận thù cũng không phải là lối thoát

Yêu và sầu giống như ly rượu mạnh

Đẹp lung linh mà sao thật đắng lòng>

Điều thuốc, ly rượu có làm anh say

Tỉnh lại rồi, vẫn chỉ mình anh.

Chưa hát hết bài, Tôn Văn Tấn đã tắt đi, trong xe lặng ngắt. Diệp Đào Hoa càng thấy sợ và bắt đầu ân hận vì đã ép Đường Du đến bước này, có lẽ chị không ngờ tình cảm Tôn Văn Tấn dành cho Đường Du lại sâu nặng đến thế. Không hiểu sao, chị luôn cảm thấy cách cư xử của Tôn Văn Tấn với Đường Du có gì đó đặc biệt. Ban đầu Tôn Văn Tấn năm lần bảy lượt đến hộp đêm, chị cũng thấy mừng thầm. Nhưng buổi tối hôm Hà Khâm làm loạn, Tôn Văn Tấn bỗng ra tay cứu giúp. Mỗi hành động mỗi cử chỉ của gã, thậm chí chỉ một ánh mắt gã nhìn Đường Du đều khiến chị nghẹt thở. Gã cứu giúp bất kỳ cô gái nào, chị đều thấy bình thường, nhưng với Đường Du thì khác. Bấy nhiêu năm nay, Diệp Đào Hoa luôn nghĩa khí với các cô gái xung quanh, bản thân chị cũng không ngờ mình lại nhỏ nhen với Đường Du đến vậy. Ý nghĩ muốn lợi dụng lúc Tôn Văn Tấn không có mặt để biến Đường Du thành một Chu Nhiễm khác không hiểu từ lúc nào đã xuất hiện trong chị, giờ đây, ngồi trên xe của Tôn Văn Tấn, Diệp Đào Hoa chỉ biết lặng thinh.

Rất lâu sau, chịu mới ngắc ngứ nói: “Đường Du, cô ấy, bố cô ấy bị trúng gió trong bệnh viện, do gặp khó khăn, nên đã đến xin em…”

Diệp Đào Hoa đã làm chuyện không phải, nên chỉ cố sức biện minh. Tôn Văn Tấn nghe xong, gật đầu, gã đã hiểu phần nào. Trước lúc đi, gã nói với Đào Hoa: “Sau này, đừng để cô ấy đến hộp đêm nữa.”

Trên đường lái xe về nhà, Tôn Văn Tấn gọi điện cho Trần Thích hỏi về mấy văn phòng thám tử có tiếng, sau đó gọi điện thoại đến một trong số đó, dặn dò mấy câu. Ngay buổi sáng hôm sau văn phòng thám tử đã có thông tin gửi về, gã đã rõ đầu đuôi sự việc.

Việc kinh doanh của ông Đường Kỳ Chính, phát sinh vấn đề từ năm ngoái, nợ nần chồng chất, không đủ khả năng chi trả. Tháng Tám năm ngoái, ông lại phát hiện mình mắc bệnh tim, không sống được bao lâu, để sau khi chết, con gái không phải gánh trách nhiệm, ông đã lặng lẽ cắt đứt quan hệ phụ tử với Đường Du. Nhưng vì ông làm chính thức quá, nên bà Đường nghi ngờ. Bà Đường iện nay là vợ hai của Đường Kỳ Chính. Mẹ ruột của Đường Du thì đã tự sát mười một năm trước đây. Bà ta bắt đầu điều tra về Đường Kỳ Chính và Đường Du, tháng Năm năm nay, lợi dụng Đường Kỳ Chính phát bệnh, phải nằm viện, bà Đường đã làm đơn ly dị với Đường Kỳ Chính rồi bán căn biệt thự cuối cùng của ông, ôm tiền bỏ trốn. Khi biết sự thật, bệnh tim của Đường Kỳ Chính tái phát khiến ông ngã từ giường bệnh xuống, trúng gió, bại liệt nửa người. Đường Kỳ Chính có một người cố vấn pháp lý tên là Hoàng Lạc, Đường Du từ nhỏ đã biết ông ra, cô cũng từng đưa địa chỉ liên lạc cho ông. Giờ Đường Kỳ Chính bốn bề khốn đốn, Hoàng Lạc chỉ còn cách gọi điện cho Đường Du nói rõ nguyên nhân. Mẹ kế của Đường Du từng có một người con gái nhỏ hơn Đường Du hai tuổi, trong một lần đi du lịch khi Đường Kỳ Chính mới tái hôn, không cẩn thận nên cả Đường Du và cô bé cùng bị ngã xuống sông, Đường Du được cứu, nhưng vì thế mà mắc chứng sợ nước, con gái của bà mẹ kế bị nước cuốn trôi, không tìm thấy xác. Bà Đường giận lây Đường du, ép Đường Kỳ Chính phải đuổi Đường Du ra khỏi nhà. Do mẹ ruột của Đường Du sớm qua đời, người cậu duy nhất đã di cư sang Canada, Đường Du đành phải học mười mấy năm trong trường nội trú, tính cách trở nên cô quạnh. Nhận được điện thoại của Hoàng Lạc, Đường Du chạy khắp nơi gom tiền, lại đến hộp đêm tìm Diệp Đào Hoa xin được tiếp tục đi làm, Diệp Đào Hoa cho cô vay một khoản tiền. Đường Du sau khi mang tiền về thành phố N, khi quay lại liền trở thành tiếp viên dưới sự quản lý của Diệp Đào Hoa.

Văn phòng thám tử điều tra rất kỹ, chuyện từ mười mấy năm trước cũng điều tra ra. Thì ra Đường Du bị bỏ rơi ngần ấy năm trời là vì nguyên nhân như vậy.

Tôn Văn Tấn nhớ lại lần đầu gặp Đường Du, làm cô sợ đến nỗi ngã xuống bể bơi, nhớ giọng nói sợ hãi, nhớ cả sự hoảng loạn khi cô víu chặt cánh tay gã, trong lòng bỗng thấy xót xa. Văn phòng thám tử tư không nói rõ tại sao Đường Du trở thành tiếp viên, nhưng Tôn Văn Tấn đã đoán ra phần nào. Người như Đường Du, nếu người khác không hoàn toàn tự nguyện, cô tuyệt đối không nhận ân tình của họ, nên khi đưa cô từ bệnh viện về, gã đã rời thành phố B mà không để lại một đồng. Cô gái này, mặc dù rất mong manh, nhưng lại quá kiêu ngạo, tự tôn, nhạy cảm nên làm gì cũng quá đỗi quyết liệt. Nghĩ đến cách cô đối xử với Đường Kỳ Chính bây giờ hẳn là vẫn chưa dứt nổi tình nghĩa cha con. Dù sao Đường Kỳ Chính cũng đã chu cấp nuôi dưỡng cô mười mấy năm trời, trước khi chết ông cũng biết nghĩ đến cô nên Đường Du không thể không trả ân huệ đó, thậm chí dù phải bán thân. Nghe Diệp Đào Hoa nói, gã chưa hẳn đã tin hoàn toàn. Còn nhớ cái hôm Đường Du bảo gã đưa cô đi gặp Tô Bất Dị, trông cô lúc ấy vừa chán nản vừa thất vọng, nếu không bị dồnđường cùng, gã không tin Đường Du sẽ làm chuyện tuyệt vọng đến vậy.

Trên đường đưa Đường Du về, Lý Văn đã hiểu đôi chút vướng mắc giữa Đường Du và Tôn Văn Tấn, hiểu tính cách của Đường Du nên cô không hỏi han nhiều. Chỉ cảm giác kể từ hôm Đường Du quay lại hộp đêm Loạn thế giai nhân, giữa cô và Diệp Đào Hoa có gì đó là lạ, không biết lạ ở điểm nào, cô chỉ lờ mờ nghĩ là có liên quan đến Tôn Văn Tấn. Chuyện giữa Diệp Đào Hoa và người đàn ông đó, cả hộp đêm truyền tai nhau bao năm nay, phục vụ và tiếp viên đều biết. Anh ta sau này bỗng nhiên ra tay giúp Đường Du, rồi cả hai đều không xuất hiện ở hộp đêm, việc này đã gợi ra nhiều liên tưởng. Mọi người đều nghĩ đến chuyện Chu Nhiễm bỏ hộp đêm ra đi cùng anh hồi trước. Tuy nhiên tất cả đều không ngờ, Đường Du lại xuất hiện ở Loạn thế giai nhân, lặp lại chính con đường của Chu Nhiễm.

Lý Văn là cô gái thông minh, chuyện giữa Đường Du và Diệp Đào Hoa không ai rõ bằng cô, nhưng những người trong cuộc đều muốn giấu nên cô cũng không dám suy đoán bừa bãi.

Tuy không hiểu vì sao Diệp Đào Hoa không giúp Đường Du, nhưng làm việc nhiều năm ở nơi này, Lý Văn đã học được rằng nhìn người không nên quá tuyệt đối, trên đời này chẳng có ai là xấu hay tốt hoàn toàn, tất cả đều vì lợi ích của bản thân thôi. Còn Đường Du, vừa không muốn nhận ân huệ của người khác, lại càng không chịu để người ta khinh thường, chắc chắn giữa họ có vấn đề. Lý Văn có ý tốt nói: “Nếu cậu thực sự muốn trả hết nợ cho chị Đào Hoa ngay, mấy năm làm việc ở đây mình cũng tích cóp được chút ít, hay cậu lấy mà dùng? Tốt nghiệp đại học rồi kiếm tiền trả mình sau cũng được.”

Đường Du vô cùng cảm động, nhưng cô vẫn từ chối.

Về đến nhà, lúc tắm cô soi mình vào gương, môi đã sưng phồng, nhớ đến lời Tôn Văn Tấn nói “Em đi đến đâu, ở đó sập tiệm”, lại nhớ đến cái hôn của gã, cô thấy tủi nhục, nước mắt bỗng tuôn trào.

Tâm trạng Đường Du vô cùng phức tạp, Diệp Đào Hoa đối xử với các chị em khác đều rất tốt, chỉ với riêng cô là khác, chẳng phải cô không hiểu, giữa hai người đang xen vào một Tôn Văn Tấn, cô hiểu hơn bất kỳ ai về cơn sóng ngầm đang cuồn cuộn giữa họ. Nhưng hôm nay vì sao cô lại như vậy? Khi vay tiền cô đã tình nguyện đáp ứng yêu cầu của Diệp Đào Hoa, cô luôn ý thức rõ nhận rồi thì phải trả giá. Nhưng tại sao, trước mặt Tôn Văn Tấn, cô lại thấy tủi thân, lại muốn khóc, lại không muốn gã thấy sự hèn mọn của bản thân mình?

Cô và gã có quan hệ gì? Gái điếm, khách làng chơi, tình một đêm, hay cô đã yêu Tôn Văn Tấn, vì không có sự che chở của gã nên cô phải chịu tủi, muốn khóc và thấy oán hận? Hay là, cô đã yêu gã, cho nên sợ gã nhìn thấy sự thấp hèn của mình?

Nhưng Tôn Văn Tấn là người thế nào? Tô Nhiêu vì gã tự sát, Chu Nhiễm vì gã đã tự hủy loại đời mình, Diệp Đào Hoa cũng vì gã mà lãng phí tuổi xuân, cô thì đáng gì? Đường Du khẽ cười, trong gương, nụ cười thê lương, hiu hắt, cười vì mình không biết đến trời cao, đất dày.

Cô nghĩ mình có lẽ thực sự không thể đến hộp đêm Loạn thế giai nhân nữa, song dù thế nào, tiền vay Diệp Đào Hoa, cô nhất định sẽ trả. Giờ phút này, Đường Du vô cùng kiên quyết, nhưng cô lại quên mất là tại sao mình phải tranh giành hơn thua với Diệp Đào Hoa.

Chiều hôm sau, Đường Du nhận được điện thoại của chị khóa trên, người đã giới thiệu công việc dịch thuật trước đây. Sau khi Đường Du không làm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, chị lại giới thiệu cho cô công việc dịch thuật mới, chuyên dịch hợp đồng cho các công ty. Vì cô mới đang là sinh viên năm thứ hai nên chị lo chuyên ngành của Đường Du không vững, lần nào cũng yêu cầu cô đưa bản dịch để kiểm tra. Làm được một thời gian, thấy dịch tốt, chị cũng yên tâm, dần dần để Đường Du tự dịch. Lần này, công ty đó gọi điện cho chị hỏi về tài liệu Đường Du dịch, chỉ đích danh muốn gặp Đường Du, họ cũng không nói gì thêm, chỉ nói bản dịch hợp đồng có chút vấn đề khiến chị rất lo lắng. Chị biết, gần đây tài liệu Đường Du dịch có liên quan đến một dự án của châu Phi, nếu xảy ra lỗi gì, thì chính là lỗi trong bản dịch hợp đồng thương mại giá mấy trăm triệu ấy, chị hốt hoảng nói trong điện thoại: “Tiểu Du, có chuyện rồi.”

Giọng điệu của chị khiến Đường Du lo lắng, “Chuyện gì ạ?”

“Khách hàng nói, bản dịch hợp đồng có vấn đề, muốn gặp trực tiếp em.”

Đường Du mới chỉ là sinh viên năm thứ hai, nên cô rất cẩn thận mỗi khi dịch hợp đồng, chưa từng xảy ra sai sót gì. Giờ thấy nói thế, cô cũng có chút hoang mang. Dù tâm trạng cô gần đây như búi chỉ rối, nhưng chắc chắn không thể có sai sót, “Sai chỗ nào nhỉ

“Chị không biết, họ không chịu nói, em đi gặp họ xem sao, nhớ là thái độ phải ôn hòa, chuyện gì cũng có thể từ từ thương lượng, nói năng phải mềm mỏng, đừng làm mất lòng người ta.”

Trước khi đi gặp họ, chị còn gọi điện dặn dò, “Trước đây chị có xem mấy bản dịch của em, đều khá ổn, khách hàng rất có ấn tượng về em. Lúc nãy chị có hỏi mấy người bạn học, họ nói có khả năng khách hàng muốn ép giá, khi gặp họ, em đừng tỏ ra quá sợ hãi.”

Nơi khách hàng hẹn là một quán ăn tao nhã mà lãng mạn, ở giữa có sân, biểu hiện bên ngoài không mấy bắt mắt, khách cũng chẳng đông. Nhưng nhìn phong cách của quán, Đường Du biết đây không phải nơi bình thường. Khi làm việc ở hộp đêm, cô từng nghe đến tên quán này, nó được coi là phòng ăn tư gia của những người nổi tiếng trong thành phố B, giá cả rất đắt đỏ, có thể thường xuyên gặp giới thượng lưu trong xã hội đến đây. Trước khi đến đều phải đặt trước phòng, cũng có khi, ngay cả chỗ ở đại sảnh cũng không còn. Quả nhiên, Đường Du vừa bước vào, nhân viên hướng dẫn đã hỏi: “Xin hỏi, cô đã đặt chỗ chưa?”

Đường Du gật đầu, nói tên phòng mà khách hàng đặt. Người nhân viên bỗng trở nên nhiệt tình hơn, lịch sự đưa cô vào phòng.

Bên trong phòng có treo một bức tranh thủy mặc trên tường, đồ đạc đều rất tao nhã tinh tế, khách hàng vẫn chưa đến. Một người phục vụ xuất hiện, thấy khách hàng chưa tới, Đường Du chỉ gọi một ly nước suối. Đợi khoảng năm phút, vẫn chưa thấy khách hàng đâu, người phục vụ bỗng đi vào nói: “Xin lỗi cô, phòng này đã có người đặt. Lúc nãy do nhầm lẫn, giờ chúng tôi đã chuẩn bị một phòng khác, xin cô vui lòng đi cùng tôi?”

Đường Du sững người, nghe loáng thoáng thấy giọng nói quen quen bên ngoài, “Lần nào đến đây tôi chả ngồi ở phòng đó, đã nói là giữ phòng đó lại, vậy mà các người sắp xếp kiểu gì vậy? Gọi giám đốc đến đây.” Giọng nói vừa hạ xuống, người đó đã bước tới cửa phòng, trông thấy Đường Du, đối phương lập tức ngẩn ra.

Dường như đi đến đâu Hà Khâm cũng hung hăng, hống hách như vậy, Đường Du vẫn ngồi im, Hà Khâm vội đi về phía cô, chưa đến nơi thì sau lưng hắn bỗng vang lên giọng nói, “Hà Khâm.

Hà Khâm dừng lại, Tôn Văn Tấn đi đến, nói: “Phòng này tôi đã đặt.”

Đây là lần đầu tiên Đường Du nghe thấy Tôn Văn Tấn gọi Hà Khâm, gặp Tôn Văn Tấn, cả Hà Khâm và Đường Du đều tròn mắt ngạc nhiên.

Đường Du nhớ, tối qua khi cả ba gặp nhau, Hà Khâm vẫn rất hống hách. Lúc này, Hà Khâm nhìn Tôn Văn Tấn rồi lại nhìn Đường Du. Nét mặt Tôn Văn Tấn thản nhiên, bình tĩnh, còn Hà Khâm vẫn giống lần trước, bỏ đi không nói một lời. Người phục vụ đi theo sau, nói sẽ chuẩn bị cho Hà Khâm một phòng khác, mấy người bạn đi cùng cũng khuyên can hắn.

Một lúc sau mới nghe thấy giọng nói giận dữ của Hà Khâm, “Đổi cái gì, ông mày không ăn nữa!”

Trong phòng chỉ còn lại Đường Du và Tôn Văn Tấn, cô thẫn thờ nhìn ly nước trước mặt. Không ngờ vị khách hàng mà chị khóa trên nói lại chính là Tôn Văn Tấn, rồi lại nghĩ đến biểu hiện quái đản của Hà Khâm lúc nãy, cô đã hiểu ra phần nào. Tối hôm trước, Tôn Văn Tấn dọa cô, nói, cô làm ở đâu, ở đó sập tiệm. Chị khóa trên hốt hoảng nói, bản dịch của cô có sai sót lớn, khách hàng không hài lòng, ai ngờ lại chính là Tôn Văn Tấn, gã thực sự muốn làm những gì đã nói sao?

Không khí có phần ngột ngạt, Tôn Văn Tấn lưỡng lự một lát, toan tiến lại, không đợi gã ngồi xuống, Đường Du cất tiếng trước, “Bố tôi mắc bệnh tim, công ty bị phá sản, biệt thự cũng bị mẹ kế bán đi, giờ ông lại bị trúng gió, đang nằm trong bệnh viện. Tôi vay tiền của chị Đào Hoa, nợ thì phải trả, tôi cần có việc làm, dịch thuật hoặc làm ở hộp đêm, anh Tôn, mong anh nương tay.”

Tôn Văn Tấn ngẩn người, không ngờ Đường Du lại nói như vậy, gã ngồi xuống, châm một điếu thuốc. Đường Du đã hiểu lầm, trong lòng gã vốn đã rối bời, gã biết cái đêm tình ái ấy luôn canh cánh trong cô. Lần này gã cũng không biết nên nói gì trước cô gái vừa nhạy cảm vừa hay tự ái này.

Một lát sau, gã mới cất tiếng: “Số tiền của Diệp Đào Hoa, tôi đã giúp em trả, sau này em đừng đến nơi đó nữa.”

Đường Du nhìn chằm chằm vào ly nước,.

Đợi một lát, Tôn Văn Tấn rút từ trong túi ra một chiếc thẻ tín dụng rồi đẩy nó về phía Đường Du, nói: “Bệnh tình của bố em, tôi biết, tấm thẻ này, mật mã chính là ngày sinh nhật của em.”

Đường Du bỗng ngẩng đầu nhìn Tôn Văn Tấn, ánh mắt cô quá sắc nhọn, Tôn Văn Tấn không dám nhìn vào đó. Trong đời Đường Du, mẹ đã bỏ rơi cô, bố cũng chẳng đoái hoài gì, trên bước đường trưởng thành, chưa từng có người nào khiến cô ấm lòng, không ai quan tâm, cô cho đó là chuyện bình thường, không bao giờ vì thế mà oán hận họ. Nhưng cô cũng từng khao khát sự ấm áp, cảm giác yên bình bên Lâm Khai, tình bạn với Tô Nhiêu, sự che chở của Diệp Đào Hoa. Tất cả những điều này đều đã lần lượt bị dập tắt.Cô đã được dạy rằng, càng “được” nhiều thì cái giá phải trả càng đắt, một người đàn ông từng trao đổi tình ái với cô vô cớ cho tiền, rốt cuộc là vì cái gì? Cô sực nhớ đến cái hôm Chu Nhiễm vứt tiền vào mặt gã, Đường Du không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào gã, trong lòng đau nhói. Cô không hiểu sao lúc này lại buồn đến thế, tựa như có gì đó đang vò xé trái tim khiến cổ họng cô nghẹn cứng, khóe mắt cay xè.

Tôn Văn Tấn không nhìn cô, Đường Du càng thấy chua xót. Một lát sau, cô mỉm cười, “Anh Tôn, cảm ơn, tôi không cần cái này, số tiền của chị Đào Hoa coi như tôi nợ anh, tôi sẽ cố trả anh sớm.” Dứt lời cô liền đứng dậy bỏ đi. Trả bằng cách nào? Tôn Văn Tấn không cho cô đến làm ở hộp đêm, công ty dịch thuật cũng có liên quan đến gã, cô làm gì để trả nợ đây? Con đường trước mặt đã bị chặn, mười mấy năm trời chưa từng có khi nào muốn khóc, sao lúc này trong lòng lại khó chịu đến thế. Cô tự nhủ không sao đâu, chẳng có gì cả, cô không sợ khổ, dù là phải làm gì đi chăng nữa, dù gian khổ nữa cũng còn hơn nhận tấm thẻ của Tôn Văn Tấn.

Vừa ra đến cửa, Tôn Văn Tấn liền chạy nhanh đến tóm chặt lấy tay cô. Đường Du không quay người lại, cô nhìn cánh tay của Tôn Văn Tấn, nghĩ đến cái hôm ở bệnh viện, gã lại đặt lên tay cô, nhẹ nhàng nói “Nghe anh”, không hiểu sao lúc này nước mắt cô bỗng trào ra, cô không thích khóc, đặc biệt là lúc này, trước mặt Tôn Văn Tấn. Cô nhìn bàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đó anh nói, chuyện của chúng ta sẽ không có người thứ ba biết. Giờ anh đã quên lời hứa đó rồi sao?”

Nước mắt Đường Du rơi xuống tay Tôn Văn Tấn, cô không ngăn được nên đành để mặc nó tuôn rơi, lặng lẽ đợi phản ứng của gã. Tôn Văn Tấn ngập ngừng, nhìn những giọt nước mắt, gã thấy tay mình bỏng rát, Đường Du mở cửa bỏ đi, chẳng hề ngoái đầu nhìn.