Tình yêu đau đớn thế - Chương 01 - Phần 2

Đường Du không biết bơi, cô vùng vẫy trong nước vài cái rồi dần chìm xuống. Khi nước ngập đến vai, chỉ còn nghe thấy tiếng ì ùm, cả người đã bị chìm nghỉm. Không thể nào thở nổi, bốn bề là nước đang bủa vây, nhấn chìm cô. Mắt tối sầm, cảm giác có vật gì đó dưới chân đang kéo cô xuống, cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, cô thấy ngộp thở, đầu ù ù, một nỗi sợ tuyệt vọng ùa đến.

Sau một hồi vẫy vùng Đường Du mới được cứu lên, người đang ôm lấy cô vẫn là gã đàn ông đó. Cuối tháng mười một, nhiệt độ dưới bể bơi rất thấp, cô lạnh đến nỗi toàn thân run rẩy, chỉ có hơi ấ từ người gã truyền sang và tiếng cười khe khẽ như muốn chọc tức của gã phía sau là khiến tai cô nóng ran. Lên đến bờ, cô vội đẩy gã ra. Lúc này, đèn trong khu vường bỗng bật sáng, Tô Nhiêu đi về phía bể bơi với vẻ mặt ngạc nhiên, "Không biết lúc nãy ai đã dập cầu dao điện?" Không đợi nghe câu trả lời, cô chú ý ngay đến hai người đang ướt như chuột lột cạnh bể bơi, "Tiểu Du, cậu sao thế?"

Trông thấy Tô Nhiêu, Đường Du nghĩ ngay đến người đàn ông đứng bên. Cô không quen gã nên không biết nên trả lời ra sao. Dù gã ta đã cứu cô nhưng cũng chính tại gã mà cô ra nông nỗi này, còn chưa rõ trắng đen, phải trái thế nào đã ôm hôn người ta. Đáng ghét nhất là gã vẫn đang nhăn nhở cười. Đường Du bước về phía Tô Nhiêu,

Chẳng thể ngờ Tô Nhiêu lại tiến về phía kẻ đó, hỏi: "Văn Tấn, sao hai người đều ướt sũng thế, có phải ngã xuống bể bơi không?"

Tô Nhiêu gọi gã ta là gì? Văn Tấn à? Đường Du quay người lại nhìn Tô Nhiêu rồi lại nhìn gã đàn ông đang ướt sũng, trợn tròn mắt, "Tô Nhiêu, anh ta… anh ta chính là Tôn Văn Tấn sao?" Cô nhìn Tôn Văn Tấn thêm lần nữa, dưới ánh đèn có thể quan sát được rõ ràng hơn. Vài sợi tóc trên trán gã vẫn đang rỏ nước, những dg nét trên khuôn mặt tinh xảo như thể được vị họa sĩ tài ba nào đó vẽ ra, một vẻ tuấn tú không chút khuyết điểm.

Đây… đây chính là Tôn Văn Tấn sao?

"Ừ, đây là Văn Tấn, người mà mình từng kể với cậu rất nhiều lần." Trong khi Đường Du còn đang ngẩn người ra thì gã đàn ông đã giải thích với Tô Nhiêu chuyện vừa rồi, "Anh đi đứng thế nào mà lại ngã xuống bể bơi thế, không biết hôm nay dưới đó mấy độ à, thôi, hai người mau về thay đồ không lại bị cảm."

Đường Du chau mày, rồi lại nhìn Tôn Văn Tấn, phát hiện gã cũng đang nhìn cô, không những thế ánh mắt của gã hình như đã đợi cô lâu lắm rồi. Không hiểu sao cô luôn cảm giác ánh mắt ấy cứ xoáy vào môi cô một cách tục tằn như muốn gợi cô nhớ điều gì đó.

Thì ra người này chính là Tôn Văn Tấn, Đường Du còn nhìn gã thêm mấy lần nữa, cuối cùng cô nhận ra điểm mấu chốt, mọi nguyên nhân đều do chính khuôn mặt này mà ra, sắc mặt cô bỗng trầm xuống.

Đường Du vốn không có cảm tình với những gã bảnh trai, đằng này Tôn Văn Tấn lại điển trai quá mức. Mẹ của Trương Vô Kỵ từng nói phụ nữ càng xinh đẹp thì càng dễ lừa gạt người khác, thực ra, đàn ông cũng chẳng hề kém cạnh, không những thế họ còn thường dựa vào hình thức trời phú của mình để kiêu căng, nhưng tại sao một người như Tôn Văn Tấn lại có thể yêu Tô Nhiêu được nhỉ?

Tô Nhiêu là cái tên khá đẹp, đọc lên có cảm giác man mác buồn, viết ra thấy thật kiều diễm. Tuy thế, hình thức của cô lại rất đỗi bình thường, không hề thướt tha xinh đẹp, mà người còn hơi béo, chẳng hề giống với cái tên chút nào, nếu so sánh Tô Nhiêu với các cô gái đang ngồi trong phòng khách kia, thì người nào có hình thức kém nhất ở đó cũng đẹp hơn Tô Nhiêu không biết bao nhiêu lần. Chả trách khi nãy họ bàn tán về Tô Nhiêu với tường như vậy.

Sau khi thay đồ xong, Đường Du và Tôn Văn Tấn lại chạm trán nhau khi xuống cầu thang. Mặt gã hơi đỏ, gã ho một tiếng hắng giọng, nói: "Xin lỗi cô, lúc nãy không nhìn rõ nên tôi tưởng cô là Nhiêu Nhiêu."

Lúc này Đường Du mới để ý hôm nay cô và Tô Nhiêu mặc hai chiếc áo gió giống nhau. Đường Du mua chiếc áo đó hồi học năm thứ nhất, Tô Nhiêu rất thích nó nhưng vì đắt quá nên hồi đó không mua được. Không ngờ đến thành phố N Tô Nhiêu lại mua nó. Đường Du khẽ "hứ" một tiếng, thầm nhủ sao ngay cả người yêu của mình mà gã ta cũng không nhận ra?

Đêm hôm đó, Đường Du và Tô Nhiêu ngủ chung phòng. Cứ ngỡ sau hai tháng không gặp nhau hai người sẽ có nhiều chuyện để hàn huyên, nhưng có ai biết trong lòng cả hai đều đang chất chứa vô số tâm sự không thể thốt thành lời. Đường Du trở mình mãi, không sao ngủ được.

Khi Đường Du còn nhỏ, bố mẹ ly hôn, mẹ tự sát. Từ nhỏ cô đã bị bố đưa đến thành phố B học trường nội trú. Từ tiểu học đến trung học rồi bây giờ là đại học cô đều học tại thành phố B. Có lẽ vì xinh đẹp nên ngay từ thời phổ thông cơ sở, cô đã luôn được bọn con trai lấy lòng, nhưng cô chẳng bao giờ thèm để ý đến họ. Song cũng bởi là người luôn cuốn hút sự chú ý của phần lớn nam sinh trong trường nên chẳng có bạn gái nào thích cô, tính cách cô vì thế trở nên cô quạnh. Trước đây, một thầy giáo môn Quốc họa từng nói, có thể vì từ nhỏ cô đã không được sống trong không khí đầm ấm gia đình và thiếu thốn tình cảm của người mẹ nên tính cách cô trở nên lập dị, cô độc, không thích giao tiếp với người khác.

Tô Nhiêu là bạn đại học của Đường Du, bố mẹ Tô Nhiêu cũng ly dị khi cô còn nhỏ. Tuy nhiên tính cách của Tô Nhiêu và Đường Du lại hoàn toàn trái ngược nhau. Tô Nhiêu là cô gái khoan dung, chân thành, tốt bụng và khiêm tốn, ở trường cô rất cởi mở, chan hòa, trước đợt tập quân sự ba ngày cô đã làm quen với tất cả các bạn trong lớp, rồi trở thành lớp trưởng. Vào tháng cuối cùng của học kỳ một năm thứ nhất, Đường Du bị ốm, người váng vất bơ phờ mà không rõ bệnh gì, ngày nào cũng sốt, cơ thể kiệt sức. Cô không nói với ai mà chỉ xin phép thầy giáo cho nghỉ học. Khi đó cả lớp chỉ có Đường Du trọ ở ngoài nên Tô Nhiêu vì việc lớp phải thường xuyên đến tìm gặp Đường Du. Sau đó, cũng là Tô Nhiêu phát hiện Đường Du ngất xỉu trong nhà trọ nên đã đưa cô đi bệnh viện, phải truyền nước suốt nữa tháng. Trong thời gian đó toàn là Tô Nhiêu chăm sóc Đường Du, vì cô không ăn được đồ ăn sẵn mua ở ngoài nên Tô Nhiêu phải nấu ăn dùm ở nhà trọ. Tô Nhiêu giúp cô nấu nướng, giặt giũ và khi cô phảii truyền nước trong bệnh viện, thậm chí khi cô sốt li bì, Tô Nhiêu còn giúp cô lau rửa. Đường Du ngần này tuổi rồi nhưng chưa từng được ai đối xử tốt như thế. Mẹ Đường Du tự sát khi cô mới lên chín, sau đó lại bị bố đưa đến thành phố B, ngoài việc đưa cô một tấm thẻ tín dụng thì cả năm cũng chẳng thèm ngó ngàng gì. Còn người cậu duy nhất, do năm đó oán hận mẹ cô nên đã di cư sang Canada, từ đó đến nay cũng không hề hỏi han đến một lời. Những người thân thiết nhất đều đối xử như vậy, nên cô mới sinh ra tính cách cô quạnh đến nỗi ốm ngất trong phòng mà vẫn không có ý định nhờ vả họ.

Sau khi Đường Du khỏi ốm, họ trở thành bạn. Đường Du trọ một mình bên ngoài, hơn nữa vẫn còn phòng trống nên sang học kỳ hai, Tô Nhiêu đã chuyển đến ở cùng.

Tô Nhiêu là cô gái tốt bụng, đáng yêu nhưng có một nhược điểm là thiếu khả năng kiềm chế trước những thứ quá đẹp và vô cùng để ý đến hình thức bình thường của mình, cô thường đứng trước gương rồi thở vắn than dài. Dù sao Tô Nhiêu cũng có lý khi quan trọng hóa hình thức, vì đàn ông đó có nhìn thấy ngay sự chân thành, khoan dung, khiêm tốn, tốt bụng ở phụ nữ mà điều họ để ý trước tiên chính là hình thức bên ngoài. Cũng bởi lý do đó mà nhân duyên của Tô Nhiêu rõ ràng là hơn hẳn Đường Du nhưng suốt năm thứ nhất đến năm thứ hai đại học, Đường Du luôn có các vệ tinh vây quanh, còn Tô Nhiêu lại chẳng có ai. Hai mươi năm nay, Tôn Văn Tấn là người tình đầu tiên của Tô Nhiêu. Người ta thường nói phụ nữ thường yêu hết mình ở mối tình đầu, chắc là không sai, ít nhất là đúng trong trường hợp của Tô Nhiêu.

Trời tối đen như mực, cả hai nằm trên giường mà không sao chợp mắt được, không khí có phần ngột ngạt. Tô Nhiêu có lẽ do chột dạ liền chủ động nói, "Tiểu Du, có phải cậu nghĩ mình thật ngốc nghếch, cậu đang khinh thường mình đúng không?" Trước đây nghe Diệc Thư nói hàng ngàn lần rằng do bụng dạ đàn bà nông cạn, nên vô tình đề cao người đàn ông, không ngờ giờ đến lượt mình cũng không tránh khỏi cái quy luật đó. Tô Nhiêu vừa thấy hổ thẹn lại vừa thấy bất lực, nhưng dẫu sao giờ đây cô đã dám thẳng thắn hỏi Đường Du có khinh thường cô không thì rõ ràng cô đã chấp nhận số phận rồi.

"Chỉ vì gã Tôn Văn Tấn ấy mà cậu bỏ bê việc học hành, cậu còn nói cùng lắm là bỏ học lấy anh ta sao?"

Tô Nhiêu không nói gì.

Đường Du sực nhớ ra một chuyện, cô hỏi: "Tôn Văn Tấn đã cầun cậu chưa?"

"Chưa."

Đường Du không biết nói thế nào với Tô Nhiêu nữa, bình thường xem ra cô cũng rất thông minh, không hiểu sao sau khi gặp người đàn ông này lại trở nên như vậy, vội vã lao vào mạo hiểm. Im lặng một hồi, cuối cùng Đường Du chỉ có thể thốt lên, "Cậu không điên đấy chứ?"

Chẳng phải vết xe đổ vẫn còn hằn rõ nét đó sao, gần nhất là bố Tô Nhiêu đã bỏ rơi mẹ con cô, khiến hai mẹ con không nơi nương tựa mười mấy năm trời; chẳng đâu xa là mẹ Đường Du vì chuyện ly hôn mà tự sát. Những chuyện như thế chính bản thân họ đã trải qua, Tô Nhiêu lẽ ra phải là người sớm ý thức được hơn bất kỳ ai.

Tô Nhiêu lặng im một lát, có lẽ đang tự kiểm điểm, sau đó nói với giọng thành khẩn: "Cậu không phải là mình nên đâu biết mình cảm thấy may mắn thế nào khi gặp được anh ấy. Mình sợ nếu mất anh ấy rồi, mình sẽ chẳng bao giờ có được cơ hội thứ hai như thế này nữa."

"Chưa bao giờ mình nghĩ lại được một người đàn ông đẹp trai như thế yêu, cũng chưa từng có người đàn ông nào yêu chiều, quan tâm đến mình như thế. Khi mới đến đây, ngay cả băng vệ sinh cũng do anh ấy mua, mình cứ như công chúa ấy, mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cậu cũng biết, một người đàn ông hoàn mỹ như vậy sao có thể yêu người như mình, nhưng đó là cơ hội trời ban, dù sau này có phải ân hận thì giờ mình cũng không muốn từ bỏ."

Người chưa từng được làm công chúa, một khi đã được coi như công chúa rồi thì đâu dễ từ bỏ ngôi vị, huống hồ lại được người như Tôn Văn Tấn cung phụng. Nghĩ đến ánh mắt Tô Nhiêu nhìn Tôn Văn Tấn tối nay, đôi mắt ngập tràn tình yêu của cô cứ bám riết Tôn Văn Tấn, đến nỗi con ngươi dường như bất động. Có lẽ phụ nữ là những con bạc bẩm sinh, dù biết rõ rằng sẽ thua nhưng vẫn cứ chơi, vì nếu bỏ lỡ canh bạc này rồi thì e rằng sau này sẽ không còn cơ hội chơi nữa.

Đường Du thở dài, cũng không thể trách Tô Nhiêu, đây có lẽ là số phận của người phụ nữ, trời sinh ra họ vốn là vậy rồi.

Sau cả đêm nói chuyện, Tô Nhiêu vẫn không muốn quay lại trường, Đường Du thì không thể nán lại thành phố N thêm nữa. Cô còn có một số việc quan trọng khác trong chuyến đi lần này là đến thành phố S, bố cô đã hẹn ở đó. Trên đường ra bến xe, Tôn Văn Tấn và tiễn cô. Nhìn bạn, Đường Du thầm thở dài nghĩ Tô Nhiêu thật đáng thương.

Trước lúc chia tay, cô ôm Tô Nhiêu, "Nhiêu Nhiêu à, về trường lần này mình sẽ nói với thầy giáo là cậu bị cảm lạnh vừa mới khỏi thì lại bị ngã cầu thang, phải bó bột hai tháng, nhưng nhớ phải chuẩn bị giấy xác nhận của bệnh viện đấy nhé." Đường Du nghĩ, xin nghỉ thêm cho bạn hai tháng nữa, sau đó sẽ là thi cuối kỳ rồi nghỉ đông, nếu Tô Nhiêu vẫn không muốn quay lại trường thì cô cũng chẳng còn cách nào.

Mắt Tô Nhiêu rơm rớm, cô gật gật đầu.

Tôn Văn Tấn đứng cạnh đó chợt hỏi: "Cô Đường Du đi thành phố S có việc gì à?"

Đường Du vẫn chưa quên chuyện tối hôm trước, cô lạnh lùng nhìn gã nói từng tiếng: "Có việc cắt đứt quan hệ cha con."

Tôn Văn Tấn "ồ" một tiếng rồi tiếp: "Cô vui tính thật." Đường Du nhìn gã với ánh mắt khinh miệt, sau đó đi thẳng vào trong bến. Cô không nói đùa mà sẽ cắt đứt quan hệ cha con thực sự.

Kể từ tháng chín năm nay, ông Đường Kỳ Chính cha cô không gửi tiền vào thẻ tín dụng cho cô nữa. Trước đây Đường Du chưa từng kiểm tra xem trong thẻ có bao nhiêu tiền, chỉ biết tiền học phí, tiền sinh hoạt của cô đều dùng tấm thẻ này, nhưng chưa khi nào dùng hết. Cha cô bỗng dưng không gửi tiền, cô cũng chẳng buồn hỏi tại sao. Lần trước cô đã dùng thẻ rút tiền trả ba tháng thuê nhà, số còn lại chỉ đủ cầm cự đến tháng mười một, nhưng học phí vẫn chưa đóng, số tiền mang theo người cũng đang hết dần. Tuy vậy, lần này cha cô muốn cắt đứt quan hệ, cô cũng không có ý định cầu xin. Cô chưa bao giờ chủ động tìm ông ta khi cần bất kỳ thứ gì. Từ lúc mẹ cô mất, cha cô chưa từng coi cô là con gái của ông. Nhưng bây giờ, ông ta muốn chính thức cắt đứt quan hệ cha con, còn gọi cô từ thành phố B về, mời cả luật sư và nhân viên công chứng đến, còn phải ký cả một biên bản chính thức. Thật không hiểu sao lại làm rùm beng thế. Chả lẽ ông ta sợ sau khi cắt đứt quan hệ rồi, cô sẽ ân hận, sẽ muốn nối lại tình cha con nên cố ý mời nhiều nhân chứng đến để lỡ sau này nếu cô chối cãi thì cũng khó hay sao?

Trở lại trường từ thành phố S, buổi chiều cô đến văn phòng khoa tìm thầy hướng dẫn, nói rằng Tô Nhiêu bị gãy chân, phải bó bột không đi học đc, khi nào Tô Nhiêu gửi chuyển phát nhanh giấy chứng nhận của bệnh viện đến, cô sẽ mang nộp. Thầy giáo nhìn Đường Du nói: "Thầy biết rồi, Tô Nhiêu nhớ đưa cho thầy tất cả hóa đơn trước khi kết thúc học kỳ, học phí của trường chúng ta bao gồm cả bảo hiểm thân thể, nhiều nhất có thể thanh toán được tới sáu mươi phần trăm."

"Dạ?"

Thầy hướng dẫn vừa dặn dò vừa giải thích: "Tô Nhiêu chỉ có mẹ, gia cảnh khó khăn, em nhắc bạn đừng quên nhé."

"Dạ, vâng ạ."