Bất Ái Thành Hôn _ Chương 86 part 1

Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)


Lâm Lệ kéo chăn nhẹ nhàng đắp lên cho thằng bé, quay đầu liếc nhìn Chu Hàn đứng ở một bên, không nói thêm gì, trong ánh mắt nhiều nhất cũng chỉ là bất đắc dĩ.


Từ trên giường đứng dậy, chỉ nhẹ nói một câu, "Đi ra ngoài đi."


Chu Hàn đưa tay kéo cô qua, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô, hạ giọng hỏi: “Tức giận?”
Lâm Lệ lắc đầu, nhưng không có lên tiếng.


Đang lúc cô không nói lời nào, Chu Hàn cho là cô vẫn còn đang tức giận, tưởng là thật liền nói: “Nếu tức giận thì cứ mắng anh đi.” Anh biết tình cảm của cô đối với Tiểu Bân, cũng hiểu bởi vì đã mất đi một đứa bé, tình cảm cô dành cho Tiểu Bân cũng tuyệt đối không đơn giản là yêu quý và đồng cảm bình thường.


Nghe vậy, Lâm Lệ không nhịn được cười khẽ lên tiếng, nhìn anh nói: “Mẹ cũng đã mắng anh, em mắng anh nữa, thì anh không phải quá đáng thương đi.” Vừa ăn cơm xong, anh đã bị mẹ gọi vào trong phòng, không cần đoán, cô cũng biết bọn họ nói những chuyện gì với nhau cũng nói về những thứ gì.


Chu Hàn cũng cười, đưa tay sờ sờ mặt của cô, nói "Em biết rồi."


Lâm Lệ kéo tay anh xuống, khẽ thở dài, nghiêng người nhích lại gần trong lồng ngực anh, nói “Chỉ là sau này không được hung dữ với con như vậy nữa, thằng bé rất yếu đuối.”


Chu Hàn siết chặt hai tay, cúi đầu hôn lên trán cô, gật đầu, lên tiếng nói “Được, tất cả nghe theo em.”


Khóe miệng Lâm Lệ cong lên thành nụ cười nhàn nhạt, không có nói nữa, hai người cứ đứng ôm nhau như vậy.


Lúc xế chiều Chu Hàn bị trợ lý Từ gọi điện thoại về công ty, nhưng mà trước khi đi đặc biệt căn dặn Lâm Lệ bảo cô chờ anh ở đại viện, buổi tối anh sẽ qua đón cô và Tiểu Bân trở về.


Sau khi Chu Hàn đi, Lâm Lệ và mẹ Chu ở trong phòng khách cùng nhau làm việc nhà, lúc sau mẹ Chu lại bị bác Trương ở cách vách gọi đi, nói là một ít hải sản và hoa quả khô mà lần trước mẹ Chu nhờ bà ấy mua hộ đã có rồi, bảo bà đi lấy.


Sau khi mẹ Chu đi khỏi Lâm Lệ có chút nhàm chán, ngắm hoa trong sân một lát, rồi lại quay về phòng.


Nhẹ nhàng mở cửa đi vào, thằng bé còn đang ngủ, nhắm mắt lại, lông mi đen kia vừa dài vừa cong, rất đẹp, hô hấp đều đều không hề có dấu hiểu nào là sắp tỉnh.


Ngồi ở bên giường nhìn thằng bé một lúc, lúc này mới đứng dậy rời đi.


Trở lại phòng khách lần nữa, mẹ Chu còn chưa có trở lại, dì quản gia đang bận rộn gì đó trong phòng bếp bận rộn.


Nhàm chán quá cũng đi xem một chút, nghĩ tới mình có thể giúp được với cả mình cũng có thể tìm ít chuyện để làm.


Sau khi tiến vào mới biết được thì ra là dì quản gia là đang pha trà.


Dì quản gia nghe thấy tiếng động xoay đầu lại, đúng lúc Lâm Lệ đi vào, cười hỏi “thiếu phu nhân, muốn uống trà sao? Tôi pha cho cô một chén, đây là đại hồng đào mà ông chủ mang từ Phúc Kiến về, rất thơm đấy.”


“Dì, gọi tên cháu là được rồi, đừng có thiếu thiếu gì đó, không tự nhiên.” Lâm Lệ cười nói, nhìn chén trà lưu ly bày đặt trên khay, nghịch ngợm lè lưỡi, nói: “Cháu không có uống trà, sau khi uống xong đoán chừng cả đêm không ngủ được.”


Dì quản gia cũng cười, nói “Ừ, trà này chính là nâng cao tinh thần, nhưng mà nếu uống vào cả đêm không ngủ được thì vẫn là đừng đừng uống, người không ngủ được sao còn có tinh thần.” Vừa nói vừa lấy nắp chén trà để lên miệng chén, chuẩn bị mang vào thư phòng cho ba Chu.
Đang lúc bà muốn đi, Lâm Lệ tò mò hỏi "đã xong rồi sao?"


“Đúng vậy, lúc trước đã dùng nước sôi tráng qua một lần rồi, đây là trà lần thứ hai, sẽ uống ngon hơn, uống vào sẽ không thấy vị đắng chát nữa.” Dì quản gia cũng ở Chu gia mười mấy hai mươi năm rồi, dĩ nhiên cũng đã pha trà cho ba Chu nhiều năm như vậy, rất có kinh nghiệm cùng tâm đắc rồi.


Đang lúc dì quản gia bưng trà từ trong phòng bếp ra, điện thoại trong phòng khách vang lên, hai người mắt nhìn nhau, Lâm Lệ cười nói “Trà để cháu đưa vào cho ba đi.” Cô cũng không biết trả lời thế nào, đến lúc cô không xử lý được phải phải gọi dì quản gia đến, phiền phức không cần thiết.


Dì quản gia gật đầu, đưa chén trà trong tay cho Lâm Lệ, nói: “bây giờ ông chủ đang ở thư phòng đọc sách.”


Lâm Lệ gật đầu, vừa nói bưng trà đi đến thư phòng.


Đến trước cửa thư phòng, đưa tay gõ cửa thư phòng, đội một lát, bên trong cũng không có lên tiếng, giơ tay lên gõ gõ lại, cũng lên tiếng gọi “Ba.”


Lại đợi một lúc, bên trong vẫn không có tiếng động.


Lâm Lệ nghi hoặc nhíu mày lại, lẩm bẩm “Dì vừa mới nói có thể là ở trong thư phòng a.” Vừa nói vừa đưa tay xoay cái tay nắm cửa trực tiếp mở cửa ra.


Sau khi mở cửa đi vào, Lâm Lệ mới phát hiện trong thư phòng cũng không có ai, nhưng mà trên bàn đặt mấy quyển sách, bên cạnh còn để mắt kính hiển nhiên chứng minh vừa mới có người ngồi trong thư phòng này.


Đoán là ba Chu chỉ mới đi ra ngoài, một lát sẽ trở về, không nghĩ nhiều, bưng trà đi đăt lên bàn sách, đến gần mới nhìn thấy quyển sách để trên bàn vậy mà là “Tư Trì thông giám”


Nhớ đến lầu đầu tiên cô đến nhà An Nhiên, trên bàn trong phòng An Nhiên cũng để một quyển sáng này, nghe nói là quà sinh nhật mà ba Cố tặng cho cô ấy, nói có buồn tẻ thì cũng phải giả bộ làm trí thức, nhưng mà sau khi mở ra nhìn cổ văn (văn chương cổ đại) khiến cô quáng mắt, xem qua mấy tờ rồi đóng lại luôn.


Đưa tay cầm lên, nhìn mấy lần, những câu chữ kia vẫn quen thuộc như cũ, dĩ nhiên cũng làm choáng váng đầu như cũ, cười cười để xuống lần nữa. Lúc xoay người chuẩn bị rời đi, liếc thấy giấy tờ ở trên bàn, bỗng dưng dừng lại, chậm rãi xoay người cầm giấy tờ kia lên.


Khi ba Chu từ phòng vệ sinh trở lại thư phòng có chút ngoài ý muốn nhìn thấy Lâm Lệ ở trong này, ngoài ý muốn hơn nữa là thứ cô cầm trên tay.


Lâm Lệ nghe thấy tiếng động, xoay người lại, nhìn ba Chu nhất thời có chút không biết nên nói gì.


Ba Chu lấy lại tinh thần, thu hồi ánh mắt, lúc này mới xoay người đóng cửa thư phòng lại.

 
“Ba...” Lâm Lệ nhìn ông, vẫn không biết nên nói cái gì cho phải, cô cho là qua việc Chu Hàn đã làm sáng tỏ lần trước, chuyện Tiểu Bân là con trai ruột của Chu Hàn sẽ không có ai nghi ngờ nữa, lại không ngờ rằng sẽ nhìn thấy bản giám định quan hệ ruột thịt trong thư phòng của ba Chu!


Ba Chu thấy cô, thản nhiên nói: “Đến bên này ngồi đi.” Vừa nói vừa đi tới ghế salon tiếp khách trong thư phòng.


Nghe vậy, Lâm Lệ cũng theo ông đến ngồi, sau khi ngồi xuống đối diện với ông, để bản báo cáo giám định thân nhân kia xuống, nói “con xin lỗi, lúc để trà lên bàn, con vô tình thấy được.”


Ba Chu gật đầu, không có ý trách tội cô, nói “Cũng là do ba không cất kỹ.”


“Ba, Tiểu Bân nó...” Lâm Lệ muốn nói gì đó, mở miệng muốn nói nhưng lại không biết nên nói cái gì.


Thấy cô mở miệng nhưng không biết nói gì, ba Chu chậm rãi mở miệng, nói “mặc dù quan hệ giữa ba và Chu Hàn đã nhiều năm không được tốt lắm thậm chí có phần căng thẳng, nhưng nó là con trai của ba, ba ít nhiều cũng hiểu được tính cách của nó.”


“Trước kia ba và mẹ nó cực lực phản đối chuyện của nó và Lăng Nhiễm, một là nó và Tô Dịch Thừa vẫn là bạn tốt, ba vẫn dạy nó làm người không thể bất trung bất nghĩa, hai là đối với cách đối nhân xử thế của Lăng Nhiễm ba và mẹ nó cũng không ủng hộ, dĩ nhiên là có mấy lời lúc đầu sơ sót không nói với nó, cho nên mới có chuyện nó đưa Lăng Nhiễm đi Mỹ sau này. Nếu thật truy cứu ra, thật ra thì nó đối với Lăng Nhiễm si mê không tỉnh có trách nhiệm của chúng ta.”
Lâm Lệ nhìn ông, chỉ lẳng lặng nghe, cũng không có mở miệng nói gì.