Bất Ái Thành Hôn _ Chương 79

Chương 79: Duyên số vợ chồng

Editor: Tigon
Beta: Violetin_08

Ngồi đối diện với nhau trong quán cà phê ở trung tâm mua sắm, Lâm Lệ cùng An Nhiên chọn chỗ ở gần cửa sổ, Lâm Lệ gọi cà phê, An Nhiên gọi sữa nóng.

Khó có được chủ nhật rảnh rỗi, chiều qua sau khi tan học Tiểu Bân được đón về đại viện. Suốt cả một tuần không được gặp cháu nội, mẹ Chu rất nhớ cháu, mặc dù thằng bé có chút không muốn đi, nhưng cũng không có từ chối.

Cho nên sáng nay thấy An Nhiên nói muốn hẹn cô ra ngoài đi dạo một chút, cô liền không suy nghĩ mà đồng ý đến đây.

Hai người đi dạo hơn nửa trung tâm, bởi vì An Nhiên đang mang thai, nên nhanh chóng thấy mệt, chân ê ẩm, cái hông cũng có chút đau.

 

Cho nên hai người liền tìm chỗ nào đó ngồi một chút, thuận tiện hàn huyên với nhau. Từ sau đám cưới thật ra hai người chưa có dịp nào ngồi nói chuyện.

Thật ra thì tới chỗ này chủ yếu là mua đồ cho trẻ con, áo quần, đồ chơi vân vân. Mặc dù ở nhà hai mẹ đã tích cực chuẩn bị cái này, chuẩn bị cái kia, nhưng dù sao cũng là con của mình, An Nhiên nghĩ muốn đích thân đi chọn một chút.

Đi theo An Nhiên, Lâm Lệ cũng thuận tiện mua thêm hai bộ quần áo cho Tiểu Bân, tưởng tượng bộ dáng thằng bé mặc vào, khóe miệng không nhịn được nở nụ cười.

An Nhiên cầm thìa nhẹ nhàng khuấy sữa, nhìn Lâm Lệ tự nhiên lại cười, không nhịn được liền hỏi: “Nghĩ gì mà cười vậy a?”

Lâm Lệ lấy lại tinh thần, chỉ lắc đầu nói: “Không có gì.” Vừa nói vừa cho đường vào cà phê của mình.

“Ai nha.” An Nhiên gọi Lâm Lệ, nhìn cô cười chế nhạo nói: “mi thêm quá nhiều đường rồi kìa!”

Lâm Lệ sửng sốt, không nhịn được có chút lúng túng, đưa tay gãi gãi đầu, “Thật sao?” Vừa nói vừa bưng cà phê lên miệng uống.

An Nhiên chăm chú nhìn cô, cũng không nói chuyện, khóe miệng cười như không cười.

Lâm Lệ bị An Nhiên nhìn đến cả người không được thoải mái, mất tự nhiên dịch dịch mông, tức giận nói: “mi làm gì vậy a, muốn nói gì liền trực tiếp nói đi, cứ nhìn ta chằm chằm không được tự nhiên a, làm như ta chưa có rửa mặt nha.”

An Nhiên cười, nghiêng người về phía trước một chút, cố ý giảm âm lượng xuống có chút mập mờ hỏi: “mi và Chu Hàn thế nào rồi?”

Lâm Lệ có chút không tự nhiên, cúi đầu khuấy cà phê, cố ý tránh ánh mắt của An Nhiên, không nhìn cô ấy, chỉ nói: “Không có, không thế nào cả.”

Thấy thế, An Nhiên cười, ý nghĩ trong lòng tựa hồ chắc chắn hơn một chút, cúi đầu ngửi ngửi ly sữa, sau đó kỳ lạ nói với Lâm Lệ: “Ta ngửi thấy mùi gì a.”

Lâm Lệ không nghĩ nhiều, cho là An Nhiên đang nói về sữa, liền lo lắng sữa có vấn đề gì, có chút căng thẳng hỏi: “Mùi gì? Hay là sữa quá hạn rồi?” Cô không dám lơ là, dù sao người ngồi đối diện là phụ nữ mang thai, lại là thai đôi nha! Không thể có nửa điểm sai lầm.

Thấy bộ dáng căng thẳng của cô, An Nhiên cười đặc biệt ngọt, nói: “Ta nói không phải là sữa, ta ngửi thấy được có mùi vị gian tình, mi có ngửi thấy được hay không a?”

Lúc này Lâm Lệ mới biết được mình bị đùa giỡn, liền tức giận nói: “Lộn xộn cái gì a, mi cho rằng ta giống như mi và Tô lãnh đạo nhà mi hả.”

An Nhiên nhún nhún vai, nói: “Cũng không phải là không thể được a.” Cô chỉ là hi vọng bạn tốt của mình được hạnh phúc. Nếu như Lâm Lệ giống như cô gặp được người đàn ông tốt, cô tất nhiên sẽ vui mừng thay cho cô ấy. Thật ra thì mấy lần tiếp xúc với Chu Hàn, Chu Hàn cho cô cảm giác rất tốt, nếu như Lâm Lệ và anh ta có thể hạnh phúc thì cô cũng vui mừng.

Lâm Lệ không nói chuyện, chỉ cúi đầu khuấy cà phê, cô bây giờ không dám đánh cuộc.

“Lâm Lệ, mi nói thật với ta, mi và Chu Hàn thật không thể phát triển hơn được sao?” Cô biết chuyện của Trình Tường đã thương tổn Lâm Lệ thật sâu, nhưng là cũng không thể bởi vì vết thương trong quá khứ mà ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời của mình được!

Lâm Lệ có chút vô lực, cô không biết làm sao để trả lời, chỉ có thể nói: “An tử, ta không muốn nói về vấn đề này, cho ta thêm chút thời gian, nếu như ta quyết định, ta nhất định sẽ nói cho mi biết.”

An Nhiên nhìn cô, thấy cô nói như vậy cũng không nói thêm gì nữa, chỉ có thể gật đầu.

Lâm Lệ nhìn An Nhiên cười cười, chuyển đề tài, nhìn bụng An Nhiên hỏi: “Gần đây các con nuôi của ta có ngoan không, có luyện Hàng Long thập bát chưởng trong bụng mi không a?”

“Thỉnh thoảng sẽ đá ta, nhưng mà may là, biên độ cũng không lớn. Dịch Thừa nói là con gái, bởi vì con gái nhã nhặn hơn.” Nói đến các con, An Nhiên nở nụ cười thỏa mãn, cúi đầu nhìn cái bụng to cao vút của mình, đã bảy tháng rồi, không bao lâu nữa cô sẽ được ngắm các bảo bối của mình rồi, nghĩ tới cảm thấy thật hạnh phúc.

Lâm Lê xem thường nói: “gì chứ, nhất định là bé trai.”

An Nhiên cười, về việc hai người này cố chấp về giới tính của đứa nhỏ cô nhìn đã quen, nhớ tới thằng bé con nhà Chu Hàn, không khỏi hỏi: “Đúng rồi, mi và thằng bé nhà Chu Hàn sao rồi?”

“Rất tốt, thậm chí có chút ít dính ta.” Nhớ tới tối hôm qua lúc đưa thằng bé đi đại viện, trước khi xuống xe nó còn dùng ánh mắt ai oán nhìn cô, Lâm Lệ không khỏi cười.

Nhìn nét mặt của Lâm Lệ, An Nhiên biết bọn họ chung sống rất tốt, cô cũng biết trong tình cảm đó, Lâm Lệ nhất định dành tình yêu đối với đứa nhỏ không thể giữ được trước đây dồn sang Tiểu Bân.

An Nhiên đang muốn mở miệng nói gì, lúc này điện thoại Lâm Lệ đặt trên bàn vang lên.

Lâm Lệ cầm điện thoại, liếc qua màn hình, chần chừ một chút, cuối cùng nhận điện, “A lô, bác ạ.”

Là mẹ của Trình Tường gọi tới, từ lúc Trình Tường phẫu thuật xong, cô cũng không đến bệnh viện nữa, nhưng mà mấy lần mẹ Trình đã gọi cho cô, ý là hi vọng cô có thể đến bệnh viện thăm Trình Tường, thật ra thì việc đến bệnh viện là cách nói khéo, nhưng mà cô vẫn nghe ra được, bà hi vọng cô quay lại với Trình Tường, bắt đầu lại lần nữa, nhưng cô biết rõ đó là điều không thể, chưa nói đến Chu Hàn hiện giờ, trên phương diện pháp luật cô là vợ hợp pháp của Chu Hàn,  mặt khác là, tình cảm của cô dành cho Trình Tường trong mười năm qua đã cạn kiệt rồi, không còn sót lại chút nào, cho nên cô không thể quay lại với Trình Tường.

Chính vì thế, cô mới không muốn phức tạp hóa một cách không cần thiết, biết rõ anh ta phẫu thuật thành công là được rồi.

“Lâm Lệ a, cháu đang ở đâu vậy? Hôm nay là cuối tuần, không phải đi làm đúng không?” Mẹ Trình ở bên kia điện thoại thân thiết hỏi.

Lâm Lệ cong cong môi, chỉ nói: “Vâng, không đi làm, đang ra ngoài với bạn ạ.”

“Lâm Lệ, nếu không có chuyện gì thì đến bệnh viện một chuyến đi, từ khi tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật, Trình Tường vẫn không có cách nào chấp nhận sự thực mình đã mất đi một chân, không hề  phối hợp điều trị, có chút cam chịu a.” Bên kia điện thoại mẹ Trình có chút bất đắc dĩ nói, nghe giọng rất bất lực.

Lâm Lệ từ chối nói: “bác, cháu còn có việc, khả năng là không qua được.”

“Lâm Lệ, cháu rút ra một chút thời gian đi thăm nó được không, nửa tiếng hay mấy phút cũng được, Trình Tường nó nghe lời cháu, chỉ cần cháu nói với nó bảo nó phối hợp phục hồi chức năng, nó sẽ nghe lời cháu.” Mẹ Trình ở bên kia điện thoại vẫn chưa từ bỏ ý định nói: “Lâm Lệ, cháu có thể không nhìn mặt mũi của bác, nhưng hãy nghĩ đến tính cảm nhiều năm của cháu và Trình Tường a, nếu không phải là bất đắc dĩ bác sẽ không mở miệng xin cháu!”

Lâm Lệ im lặng, một lúc lâu vẫn không nói gì, ánh mắt nhìn chằm chằm cà phê trên bàn.

Lâu vẫn không thấy trả lời, mẹ Trình ở bên kia điện thoại có chút không xác định hỏi thử: “Lâm Lệ, cháu còn đó không?”

Lâm Lệ vô thức gật đầu, sau kịp phản ứng mới mở miệng nói: “bác, người có thể khiến Trình Tường đứng lên (*) lần nữa chỉ có chính anh ấy, người khác ai cũng không thể giúp được.”

(*) Đứng lên: ở đây từ gốc có nghĩa là tỉnh lại, phấn chấn lại, VL hiểu là làm lại từ đầu, bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng chưa tìm được từ nào thích hợp hơn, nên sẽ để tạm là từ này nhé!

“Cháu có thể, Lâm Lệ chỉ có cháu mới có thể!”

Lâm Lệ có chút mệt mỏi, “Cháu còn có chuyện, trước như vậy đi.”

Nghe cô muốn cúp điện thoại, mẹ Trình nói gấp: “Lâm Lệ, cháu có thể trơ mắt nhìn Trình Tường suy sụp như vậy sao?”

Lâm Lệ không nói chuyện, chỉ im lặng một lát, rồi liền cúp điện thoại, cuộc đời của anh ta, thì anh ta phải có trách nhiệm, người khác không thể gánh vác thay anh ta được.

Đặt điện thoại sang một bên, ngẩng đầu lên mới phát hiện An Nhiên đang nhình chằm chằm cô, ánh mắt kia rất nghiêm túc.

Lâm Lệ nhìn cô ấy, không khỏi hỏi: “Sao vậy?”

An Nhiên nhíu mày hỏi: “mi còn lưu luyến Trình Tường?”

“Ta không có.” Lâm Lệ liếc mắt đi, bưng cà phê lên uống một ngụm.

Gạt ly sữa trước mặt sang một bên, An Nhiên đưa tay nắm lấy tay Lâm Lệ hỏi: “Lâm Lệ, mi nói cho ta biết, có phải vì Trình Tường hay không, cho nên mi không thể tiếp nhận Chu Hàn?”

“Không có, thật không có.” Cô xác định đã hoàn toàn không còn lưu luyến gì với Trình Tường, còn có một chút chưa dứt hẳn được là vì chuyện đứa con hồi đó, trong lòng thế nào cũng không thể quên được.

“Vậy mà mi còn đi gặp anh ta.”

Lâm Lệ nhìn An Nhiên, khẽ thở dài, nói: “trước đây Trình Tường bị ung thư xương, vẫn không tiếp nhận trị liệu, cho nên mẹ Trình mới tìm ta.”

“Xương, ung thư xương?!” An Nhiên không khỏi trừng to mắt, cô biết Trình Tường ngã bệnh nhưng không biết là bị ung thư xương, thử nghĩ cũng thấy thật đáng sợ.

Lâm Lệ gật đầu, “Tính mạng được giữ, nhưng là phải phẫu thuật cắt bỏ một chân.”

An Nhiên im lặng, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.

Nhất thời không khí trở nên có chút ngưng trọng, không muốn hai người gặp mặt mà lại bị chuyện này làm mất vui, Lâm Lệ chuyển đề tài nói: “Đúng rồi, không phải Tô Dịch Thừa nhà mi nói đến đón mi sao, làm sao còn chưa tới?” Lúc trước đang đi dạo ở trung thâm thương mại, thì nhận được điện thoại Tô Dịch Thừa gọi tới, nói không yên lòng An Nhiên đang mang thai một mình về nhà, cho nên muốn đi qua đón người về.

An Nhiên cũng phục hồi tinh thần, chỉ cười nói: “Đúng vậy, làm sao còn chưa tới a?” Vừa nói vừa quay đầu nhìn về phía cửa.

Lâm Lệ cũng nhìn ngoài cửa sổ, đúng lúc nhìn thấy người kia bước xuống xe, liền nói: “Đừng tìm nữa, đã đến rồi.”

Nghe vậy An Nhiên quay đầu nhìn lại, thấy Tô Dịch Thừa ngoài cửa sổ liền giơ tay vẫy vẫy anh. Tô Dịch Thừa gật đầu, chỉ về phía cửa ý nói chờ anh đi vào.

Sau khi Tô Dịch Thừa đi vào, Lâm Lệ không nhịn được trêu đùa anh: “Đại lãnh đạo nhật lý vạn kỵ (trăm công nghìn việc) vậy mà còn có thể rút ra thời gian đi đón bà xã, quả nhiên là người đàn ông tốt thời đại mới a.”

Tô Dịch Thừa cười ôn hòa, “anh sợ nếu anh làm không tốt sẽ có người không bỏ qua cho anh.”

Lâm Lệ cũng cười, lời này là trước đây cô nói với anh.

Tô Dịch Thừa quay đầu dịu dàng nhìn An Nhiên hỏi: “Có thể đi chưa, mẹ nói chờ chúng ta trở về.” Hôm nay là cuối tuần, thời gian cố định đến đại viện.

Dí dỏm thè thè lưỡi với anh, nói: “Em đi phòng vệ sinh đã.”

Nhìn vào bụng bầu của cô, Tô Dịch Thừa có chút không yên lòng nói: “Để anh đi cùng em.”

“Không cần đâu, nhà vệ sinh nữ anh cũng không thể đi vào nha.” An Nhiên đứng dậy, lôi kéo anh ngồi lại chỗ mình, “Anh ngồi chuyện trò với Lâm Lệ đi, em đi sẽ trở lại.”

Lâm Lệ nhìn bóng dáng An Nhiên biến mất ở ngã rẽ, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa cười nói: “An Nhiên có thể gặp được anh thật là may mắn của cô ấy.”

Tô Dịch Thừa cũng cười, ôn nhuận nho nhã trước sau như một: “Gặp được cô ấy cũng là may mắn của anh.” Giọng nói không lớn không nhỏ.

Lâm Lệ gật đầu đồng ý, rồi lại có chút cảm khái nói: “Có lẽ đây chính là duyên số đi, duyên số vợ chồng.” Trước đây qua sáu năm, An Nhiên trước sau vẫn không quên được Mạc Phi, thế mà qua một lần xem mắt nhầm lẫn, hôn nhân chớp nhoáng lại gặp được tình yêu thực sự, có lẽ đây là cái số đã được định trước như mọi người thường nói đi.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, khóe miệng mang theo ý cười hỏi: “anh và An Nhiên như vậy, vậy thì em và Chu Hàn thì sao?”

Lâm Lệ sửng sốt, giương mắt nhìn anh, có chút không rõ ý anh.

“Anh và An Nhiên là duyên vợ chồng, vậy em và Chu Hàn cũng không khác là mấy?” Tô Dịch Thừa giải thích: “Trước kia em và Trình Tường có tình cảm mười năm, thậm chí còn có con, cuối cùng cũng không thể kết thành vợ chồng, nếu như nói hai người kết hôn rồi sống chung với nhau là một loại duyên số, vậy thì em và Chu Hàn sao không phải là không có cái duyên này chứ.”

Lâm Lệ nhìn anh một lúc lâu, không nói chuyện, chỉ che dấu bằng cách uống một ngụm cà phê, nhưng mà cà phê kia dường như đã nguội đi rồi.

Thấy cô không đáp, Tô Dịch Thừa ngồi đối diện nói: “Vài tuần trước Chu Hàn có tới tìm anh.”

Nghe vậy, Lâm Lệ nâng mắt nhìn anh, muốn hỏi tại sao, há mồm nhưng vẫn không thể hỏi ra.

Dường như  xem thấu ý nghĩ trong lòng cô, Tô Dịch Thừa chủ động giải thích: “Thật ra thì cùng không có gì, chính là tìm anh uống rượu, sau đó có nói chút ít.”

“Anh ấy nói gì?” Cơ hồ là theo bản năng, nói xong Lâm Lệ mới kịp phản ứng.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười tà mị, “em muốn biết sao?”

Đang lúc Lâm Lệ muốn mở miệng thì An Nhiên đã trở lại, nhìn bọn họ hỏi: “Hai người nói chuyện gì vậy?”

Tô Dịch Thừa đứng dậy, nhìn Lâm Lệ nhưng không nói chuyện.

An Nhiên cảm giác được bầu không khí dường như khác với trước lúc mình đi, nhìn Tô Dịch Thừa một chút, rồi nhìn Lâm Lệ, “sao vậy, nói gì không thể cho ta biết sao?”

Lúc này Lâm Lệ mới đứng dậy, lắc đầu với cô, nói: “Không có gì, Tô Dịch Thừa đón mi rồi, ta về trước đây.” Nói xong liền xoay người đi ra cửa.

“Này, Lâm Lệ…” An Nhiên muốn gọi cô ở lại hỏi chuyện gì xảy ra, lại bị Tô Dịch Thừa bên cạnh kéo lại.

“Để cho cô ấy đi, có một số việc phải do chính cô ấy nghĩ mới rõ được.”

An Nhiên khẽ nhíu mày, nhìn anh hỏi: “rốt cuộc hai người vừa nói gì vậy?”

Tô Dịch Thừa mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn giữa lông mày của cô nói: “Về nhà sẽ nói cho em biết.”