Bất Ái Thành Hôn _ Chương 71

Chương 71: Lồng ngực quen thuộc

Editor: Tigon
Beta: Violetin_08

Điện thoại là mẹ của Trình Tường gọi tới.

Việc mẹ Trình gọi điện tới vào lúc này khiến cho Lâm Lệ rất bất ngờ, hoàn toàn không có chuẩn bị gì.

“Lâm Lệ cháu có rảnh không? Bác muốn mời cháu cùng ăn bữa cơm có được hay không?”

Lâm Lệ sửng sốt, bên kia điện thoại mẹ Trình nói rất thành khẩn, thậm chí giọng nói có phần nài nỉ, thái độ này trước kia chưa từng có, cho dù trước kia Trình Tường chạy khỏi hôn lễ, làm hại sảy thai, bà ta cũng chưa từng chân chính thấp giọng nói chuyện với cô, thái độ luôn là cao cao tại thượng trước sau như một.

Không nghe thấy Lâm Lệ trả lời, bên kia mẹ Trình có chút không xác định hỏi cô: “Lâm Lệ, cháu có đang nghe bác nói không?”

Lúc này Lâm Lệ mới kịp phản ứng, chỉ nói: “Xin hỏi có chuyện gì không?” Cô cảm thấy bà không nhàm chán đến độ đột nhiên muốn mời cô ăn cơm, cho dù trước kia ở bên Trình Tường mười năm, bà ta cũng chưa từng thật lòng muốn tiếp nhận cô. Cuối cùng nếu không phải là vì cái thai, hẳn là bà ta sẽ không đồng ý cho bọn họ kết hôn.

 

Người bên kia điện thoại im lặng, chỉ nghe thấy mẹ Trình nói: “Là về chuyện của Trình Tường.” Giọng nói dường như đang đè nén đau đớn.

Lâm Lệ cau mày, hít một hơi thật sâu nói: “Tôi nghĩ bác Trình tìm nhầm người rồi, chuyện của tôi và Trình Tường đã kết thúc nửa năm trước rồi, tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói.”

Nghe cô nói vậy, bên kia điện thoại mẹ Trình vội vàng muốn giải thích cái gì, nói: “Lâm Lệ, bác biết bác…”

Lâm Lệ không muốn nghe, trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Cô và Trình Tường cần kết thúc đã kết thúc trong hôn lễ kia rồi, không có gì đáng để dính líu tới nữa.

Thu dọn đồ đạc trên bàn làm việc, Lâm Lệ cầm cặp công văn trực tiếp đi đón Tiểu Bân tan học.

Cô không biết mẹ Trình Tường gọi điện đến là muốn nói gì với cô, cũng không muốn biết, bởi vì cô và Trình Tường sau này sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Chẳng qua là lúc về nhà, ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Tô Dịch Thừa gọi tới, nói là muốn cô giúp đỡ, nghe anh nói xong mới biết hóa ra anh muốn trước lúc An Nhiên trở lại, sắp xếp một bất ngờ cho cô ấy, mà bất ngờ kia chính là đám cưới của anh và An Nhiên.

Lâm Lệ hiểu đám cưới kia không chỉ là một đám cưới bình thường, mà còn hàm chứa lời hứa hẹn của Tô Dịch Thừa đối với An Nhiên.

Cô hiểu quá trình bọn họ đến với nhau, cũng hiểu cái hôn lễ này đối với bọn họ mang ý nghĩa chính thức.

Lâm Lệ tự đáy lòng cảm thấy vui mừng thay cho An Nhiên, vui mừng vì An Nhiên có thể tìm được một người đàn ông chân chính yêu cô ấy.

Cho nên khi Tô Dịch Thừa nói vậy, Lâm Lệ cũng không suy nghĩ liền đồng ý.

Thật ra thì yêu cầu của Tô Dịch Thừa rất đơn giản, cũng không cần cô làm cái gì, chỉ cần đồng ý giúp anh giấu diếm, sau đó lúc An Nhiên về nước thì trực tiếp đến sân bay đón An Nhiên rồi đưa cô đi thẳng đến nơi tổ chức đám cưới.

Lúc gọi điện cho An Nhiên, nghe thấy cô trong điện thoại nói mẹ Cố đã phẫu thuật thành công, vết thương phục hồi thuận lợi, Lâm Lệ thực sự thấy vui vẻ thay cô ấy, dựa theo kế hoạch, Lâm Lệ không tiết lộ cho An Nhiên về tính toán tổ chức đám cưới của Tô Dịch Thừa, chỉ hỏi An Nhiên khi nào về nước, hai người họ thật lâu rồi không có hảo hảo trò chuyện cùng nhau.

Cứ cuối tuần Lâm Lệ sẽ đưa Tiểu Bân trở về đại viện thăm mẹ Chu và ba Chu, có đôi khi là cùng nhau ăn một bữa cơm, có đôi khi ngủ lại một buổi đêm.

“Nào, Tiểu Bân ăn cái này đi, đây là thịt viên kho tàu bà nội đặc biệt làm cho cháu đó.” Cháu nội bảo bối một tuần mới về được một lần, mẹ Chu ân cần gắp thức ăn, sợ bé đói bụng.

Dường như từ sau khi Chu Hàn tuyên bố với truyền thông bản báo cáo giám định kia, thái độ của mẹ Chu đối với Tiểu Bân càng thêm thân thiết. Lâm Lệ biết như vậy một phần cũng bởi áy náy vì lúc trước không kịp thời quan tâm đứa nhỏ, bây giờ không còn nghi ngờ gì về thân phận thằng bé kia là cháu đích tôn Chu gia nữa.

Nhưng mà thằng bé kia thì ngược lại, bởi vì hoàn cảnh từ nhỏ cho nên tương đối nhạy cảm với ý nghĩ của mình, có phần chưa thay đổi được việc vẫn lạ lẫm với ba Chu và mẹ Chu, nụ cười nhiều khi mang theo một phần xa cách và đề phòng. Lâm Lệ đoán bởi vì bé quá nhạy cảm cho nên vẫn canh cánh câu nói của Chu Hàn lúc trước, không có để xuống.

Chỉ thấy bé ngẩng đầu nhìn mẹ Chu, rồi sau đó cung kính nói: “Cảm ơn.”

Trong lòng Mẹ Chu hơi chua xót, bà nào muốn bé nói cảm ơn gì, chỉ cần bé bằng lòng cười với bà, bà liền thỏa mãn. Đem thái độ của bé quy tội về mình, nội tâm mẹ Chu lại càng tự trách, đưa tay sờ sờ đầu bé nói: “ngoan quá!”

Ăn cơm tối xong, Tiểu Bân ngồi trên ghế sa lon xem ti vi, mà Lâm Lệ thì trò chuyện với mẹ Chu.

“Ai nha, Tiểu Bân có phải đang giận mẹ hay không?” Nhìn đứa nhỏ, ánh mắt mẹ Chu có chút chán nản.

Lâm Lệ cũng nhìn theo ánh mắt bà: “Chuyện lần trước ảnh hưởng không ít đến nó, mà Tiểu Bân lại vốn là một đứa nhỏ tương đối nhạy cảm, nên nó cần nhiều thời gian hơn.”

Mẹ Chu gật đầu, “Mẹ hiều, mẹ hiểu.” Vừa nói vừa quay đầu nhìn Lâm Lệ, đưa tay kéo tay cô đặt trên đùi mình, “nhưng mà may quá còn có con, Lâm Lệ, thật cám ơn con, có con ở bên cha con nó, mẹ cũng đỡ lo lắng.”

Lâm Lệ cười cười, cầm tay bà nói: “Mẹ đừng nói như vậy.”

“Lâm Lệ a, có phải gần đây con và Chu Hàn giận nhau không a?” Đang lúc nói chuyện thì mẹ Chu chuyển chủ đề tới trên người cô.

Lâm Lệ giật mình, sắc mặt khẽ biến, gượng cười có chút mất tự nhiên nói: “không có, không có a, hai chúng con rất tốt.” Nếu như dựa theo quan hệ hợp tác mà nói, hai người bọn họ quả thực hợp tác rất tốt.

“Đừng giấu mẹ, mẹ nhìn ra rồi.” Mẹ Chu nói: “Lúc trước các con rất tốt, nếu về cũng là cùng nhau về, con xem hiện tại, một mình con đưa Tiểu Bân về, còn Chu Hàn thì bóng người cũng không có nhìn thấy.”

“Chẳng qua gần đây anh ấy tương đối bận rộn.” Lâm Lệ gượng cười giải thích.

Thật ra thì kể từ sau cuộc nói chuyện đó, Chu Hàn dường như đang tránh cô. Nếu như không cần thiết thì sẽ không chủ động tìm cô nói chuyện, dĩ nhiên có nói cũng là nói về chuyện làm ăn. Thật ra thì anh tránh cô đồng thời cô cũng tránh anh. Hai người ở nhà cực ít gặp nhau, bởi vì cô đã sắp lệch thời gian hai người, cho dù cả cô và anh đều đồng thời ở nhà thì cô cũng luôn tận lực ở trong phòng, tránh gặp anh.

Lời của Lâm Lệ, mẹ Chu tự nhiên là không tin, nhìn cô chăm chú hỏi: “Lâm Lệ, nói thật với mẹ, có phải con để ý đến quá khứ của Chu Hàn hay không?” Bà nhìn ra, dường như từ như sau khi thân thế của Tiểu Bân bị vạch ra, tình cảm của hai người chuyển biến xấu đi rất nhiều.

Lâm Lệ quay đi, chỉ nhỏ giọng nói: “Con không có…” rút tay khỏi tay bà, để trên đùi mình, nắm chặt lại mất tự nhiên.

Thấy cô như thế, mẹ Chu cho là cô để ý Chu Hàn từng có một cuộc hôn nhân, than nhẹ, rồi lại có chút khó hiểu hỏi: “Con có thể tiếp nhận Tiểu Bân, vậy tại sao lại không thể tiếp nhận rằng Chu Hàn từng có một cuộc hôn nhân đây?”

Lâm Lệ ngẩng đầu, biết bà hiểu lầm cô, liền giải thích: “Mẹ, con không có, con không có để ý anh ấy từng kết hôn.” Muốn nói đến hôn nhân thì hồi đó cô và Trình Tường cũng chỉ kém một thủ tục mà thôi.

“Vậy thì vì cái gì chứ?” Mẹ Chu lại càng khó hiểu.

Lâm Lệ lắc đầu, chỉ là miễn cưỡng cười: “Không có gì, thật sự là không có gì mà mẹ.”

“Lâm Lệ, con có lời gì thì nói với mẹ, mẹ nhất định sẽ không thiên vị con trai mình.” Thân là mẹ, bà vốn là hi vọng hai người họ có thề hòa thuận vui vẻ, bây giờ nhìn bọn họ như vậy, trong lòng bà khó chịu biết bao nhiêu.

Lâm Lệ xoay người sang chỗ khác, trong lòng không khỏi có lại chua xót khó tả, chỉ thấp giọng nói: “có lẽ trong lòng Chu Hàn căn bản không quên được Lăng Nhiễm.” Cho dù là ban đầu bị thương rất sâu.

Mẹ Chu kéo cô lại, có chút kích động nói: “ Con nói là a Hàn còn yêu Lăng Nhiễm?”

Lâm Lệ cười khổ, chỉ nói: “Có lẽ vậy.”

Mẹ Chu thu tay lại, cúi đầu suy tư.

Có đôi khi chính là vậy, khi anh lên kế hoạch muốn cho người yêu một bất ngờ, thì người yêu của anh cũng sắp xếp muốn cho anh một cái vui mừng.

Cho nên khi Tô Dịch Thừa vạch kế hoạch chờ An Nhiên trở lại liền cho cô một đám cưới, thì An Nhiên cũng giấu anh về nước sớm hi vọng lúc anh nhìn thấy mình sẽ thật bất ngờ.

Nhưng may mà Tô Dịch Thừa biết tùy cơ ứng biến, cũng không lộ ra sơ hở. Vốn sớm định để cho Lâm Lệ và em gái Tô Dịch Kiều cùng đến sân bay đón An Nhiên lại bị đổi thành sáng hôm sau đến nhà Tô Dịch Thừa đón cô dâu đi nơi tổ chức đám cưới.

Tô Dịch Thừa bố trí bất ngờ này cho An Nhiên thực làm An Nhiên kinh ngạc, dĩ nhiên cũng thực sự vui mừng, gần như là khóc trôi hết trang điểm, bởi vì quá cảm động, cảm động bởi vì có một người đàn ông sẵn lòng làm nhiều điều vì cô như thế.

An Nhiên rất đẹp, mặc dù bụng đã hơi to, nhưng là vẫn không làm mất đi phong thái nữ chính bây giờ.

Cả đám cưới được tiến hành đâu vào đấy, rất thuận lợi, có thể nhìn ra là Tô Dịch Thừa thật sự rất dụng tâm, đám cưới được chuẩn bị rất ảo mộng, rất duy mỹ.

Nhìn An Nhiên khoác tay ba Cố, từng bước từng bước trên thảm đỏ đến chỗ Tô Dịch Thừa, đáy lòng Lâm Lệ thực sự thật lòng chúc phúc cho bọn họ.

Có lẽ là tức cảnh sinh tình, đối mặt với tình cảnh này Lâm Lệ không khỏi có chút bùi ngùi.

Cảnh tượng như vậy cô đã mơ tới vô số lần, từ lúc bọn họ tốt nghiệp đại học cô đã mơ ước mình mặc áo cưới đi về phía Trình Tường, mỗi lần mơ như vậy cũng khiến cho cô tỉnh lại mà mỉm cười hạnh phúc.

Một khoảng thời gian dài sau này mãnh liệt nghĩ đến hôn lễ, chẳng qua là hôn lễ kia không bao giờ là giấc mộng đẹp cho cô tỉnh lại mà cười nữa, mà là vô số lần khiến cô tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng. Bởi vì một quãng thời gian dài sau khi mất đi đứa con, cô luôn mơ tới cô và Trình Tường trong hôn lễ, mơ thấy Trình Tường phản bội cô mà chạy đi, mơ thấy anh ta đẩy cô xuống đất, sau đó cô tỉnh lại.

Cả người mãnh liệt run lên, lòng bàn tay mồ hôi chảy ròng ròng, cho dù là bây giờ nghĩ lại, cô vẫn thấy sợ hãi.

Ổn định lại hô hấp, nhìn phía trước ba Cố trao tay An Nhiên vào tay Tô Dịch Thừa, Lâm Lệ mỉm cười, xoay người chuẩn bị đi phòng vệ sinh, đang lúc xoay người, không cẩn thận bị mắc vào lễ phục phù dâu của mình, cả người mất trọng tâm, chân mất thăng bằng chuẩn bị té xuống. Đột nhiên cảm thấy phía sau có một trận gió thổi qua, sau đó khi còn chưa kịp phản ứng thì cảm giác được bản thân mình đã rơi vào một lồng ngực rất quen thuộc.