Bất Ái Thành Hôn _ Chương 57

Chương 57: Thằng bé

Editor: Violetin_08

Cuối cùng mẹ Chu cũng không đi, Lâm Lệ thu dọn phòng khách cho bà nghỉ ngơi, vì trước sau bà vẫn không yên lòng cháu nội, sợ nửa đêm nó lại sốt cao mà không có ai ở bên cạnh sẽ xảy ra chuyện gì.

Sáng hôm sau Chu Hàn thức dậy đi vào trong phòng thằng bé thì thấy nó còn chưa tỉnh, đứng đầu giường nhìn một lát cuối cùng dưới ánh mắt nghiêm khắc của mẹ Chu đi thẳng ra ngoài phòng, không ăn sáng, cầm cặp đi đến công ty.

Lâm Lệ chưa đi cùng anh ra cửa, tối qua cô nói với anh, hôm nay không đến công ty, ở nhà chăm sóc thằng bé, Chu Hàn im lặng thật lâu, cuối cùng dù không hề mở miệng nói chuyện, nhưng là gật đầu đồng ý.

 

May là đêm nay thằng bé ngủ rất yên ổn, cũng không sốt nữa, buổi sáng khi tỉnh lại, Lâm Lệ đo nhiệt độ cơ thể, đã hạ sốt rồi, nhưng vẫn còn ho khan, nói chuyện hơn khàn khàn, mẹ Chu vẫn không dám lơ là,  vẫn bảo bác sĩ kê đơn thuốc cho nó uống thêm.

Mẹ Chu đi xuống siêu thị tầng dưới mua thức ăn, Lâm Lệ ở nhà với thằng bé, Lâm lệ đi ra khỏi phòng thì thấy một mình thằng bé kia đứng ở cửa thư phòng, nhìn thư phòng trống không, trên mặt ẩn ẩn nỗi thất vọng khó nhìn ra.

Lâm Lệ biết đứa nhỏ nhớ Chu Hàn rồi, tính đúng là thì cũng đã vài ngày không gặp.

Đôi khi thân tình huyết thống chính là như vậy, mặc dù Chu Hàn đối xử không tốt với nó, luôn luôn lạnh lùng, tất nhiên điều này cũng không trách được Chu Hàn không có sắc mặt hòa nhã với nó, đổi lại thành bất cứ ai gặp phải chuyện như vậy còn phải đối mặt với đứa bé hằng ngày, thì hoàn toàn không có năng sẽ tươi cười được mà trong lòng không có ngăn cách, nhưng là Tiểu Bân cũng không biết, nó vẫn nghĩ Chu Hàn chính là cha của nó, cho dù là cha nó luôn mặt lạnh với nó, nhưng trong tư tưởng của nó, Chu Hàn có hung dữ nữa cũng luôn là người thân nhất của nó, cũng như là Lăng Nhiễm lần nào cũng ngược đãi nó, nó vẫn nhớ Lăng Nhiễm, bởi vì Lăng Nhiễm không phải ai khác, mà là mẹ nó!

Trong lòng Lâm Lệ có chút thương xót đứa nhỏ này, tiến lên khom nửa người xuống đưa tay sờ sờ đầu nó: “tiểu Bân, ba đi làm, phải đến tối mới trở về.”

Thằng bé quay đầu nhìn cô, không nói chuyện, rồi đi ra phòng khách.

Lâm Lệ nhìn bóng lưng của nó, đáy lòng có nỗi đau không nói thành lời, vì nó cũng là vì Chu Hàn.

Có chút bất đắc dĩ khẽ thở dài, Lâm Lệ bước chân theo nó đến phòng khách, chỉ thấy đứa nhỏ ôm gối co quắp ở trên ghế sa lon, trên khuôn mặt nhỏ bé không có chút biểu cảm, nếu không phải Chu Hàn nói thằng bé không phải con của anh, cô chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì, chưa nói đến mặt mũi, chỉ cần nhìn tính nết, có lẽ là do sống chung lâu nên có điểm giống như Chu Hàn.

Lâm Lệ ngồi xuống cạnh nó, nở nụ cười ôn hòa, đưa tay sờ sờ đầu nó, nhẹ giọng hỏi, “Tiểu Bân, có muốn xem TV không, dì mở cho con nhé?”

Thằng bé quay đầu nhìn cô, nhìn chằm chằm, không nói được, cũng không nói không được.

Thấy nó im lặng không nói, Lâm Lệ chỉ coi như là đồng ý, cầm lấy cái điều khiển trên bàn trà, nhấn phím mở TV, chuyển kênh, hiện giờ đang chiếu phim hoạt hình. Quay đầu mỉm cười nhìn thằng bé, chỉ thấy nó vẫn nhìn chằm chằm cô với tư thế vừa rồi, không hề có ý định nhìn lên TV.

Lâm Lệ thấy quái lạ, đưa tay vuốt đầu nó hỏi: “sao thế, không thích xem TV sao?”

Thằng bé vẫn không đáp, chẳng qua là nhìn chằm chằm, đôi mắt to đen nhánh nhìn không chớp mắt.

Thấy nó như thế, Lâm Lệ không khỏi lo lắng có phải nó có không thoải mái ở đâu hay không, hỏi vội: “người có chỗ nào khó chịu sao?” Vừa nói, tay áp lên trán nó thử đo nhiệt độ.

Sờ sờ nó rồi đặt lên trán mình cảm nhận, nhiệt độ vẫn bình thường, nhìn nó nhẫn nại hỏi: “tiểu Bân, nói cho dì, có phải có chỗ nào không thoải mái không?”

Tiểu Bân vừa nhìn cô một lúc lâu, nhỏ giọng ấp úng hỏi: “dì, có phải dì và ba có em gái rồi không?”

Nhìn nó, Lâm Lệ sửng sốt, cô tưởng là cơ thể nó không thoải mái, lại không nghĩ rằng nó sẽ hỏi như thế.

Sửng sốt một lúc lâu, Lâm Lệ mới nhìn nó, dịu dàng hỏi: “sao tiểu Bân lại hỏi như vậy?”

Đứa bé nhìn cô, đôi mắt to đen nhánh thoáng cái mờ đi, nhìn Lâm Lệ hỏi: “có phải ba sẽ không cần con nữa?”

“Không có, làm sao sẽ.” Thấy nó muốn khóc, Lâm Lệ vội vàng giải thích, “ba không hề không cần con, sao sẽ không cần tiểu Bân chứ.” Gần đây chẳng qua là ba bề bộn công việc, cho nên mới không có thời gian đi đón tiểu Bân về, cũng không có thời gian sang thăm tiểu Bân, không hề nói không cần tiểu Bân, thật!”

Trong ngực, thằng bé nhẹ nhàng mở miệng, “ba, ba không thích con.”

Lòng Lâm Lệ chấn động, người ta nói tâm hồn trẻ con là yếu ớt nhất, mặc dù tiểu Bân còn nhỏ, nhưng hoàn cảnh gia đình thế này đã xây dựng nên tính cách trưởng thành sớm cho nó, Chu Hàn đối với nó như vậy đương nhiên nó cũng biết, cho nên không cần người khác giải thích cái gì có thích nó hay không, trong lòng chính nó đã sớm có đáp án.

Lâm Lệ hoàn toàn không biết mình có thể nói gì, mà vào lúc cô đang cố gắng tổ chức lại ngôn ngữ để an ủi nó thì thằng bé mở miệng, hỏi tiếp: “dì, có phải dì và ba sẽ có em gái không, cho nên mới không cần con?” Đang khi nói chuyện giọng nói kia pha lẫn tiếng nghẹn ngào.

“Không có, không có…” Lâm Lệ vô cùng đau lòng nó, đau lòng sự trưởng thành sớm của nó, sự nhạy cảm của nó, nhưng mà cô không biết nên an ủi thế nào, nên nói thế nào cho nó biết thật ra thì chuyện không phải như thế, nên bảo vệ nó thế nào cho nó không bị tổn thương. Cô thúc thủ vô sách (không có cách nào), hoàn toàn không biết làm gì bây giờ.

Tựa vào lòng Lâm Lệ, Tiểu Bân nhẹ nhàng nói: “Lần trước bà nội gọi điện thoại cho ba con nghe thấy.” Bà nội bảo ba đến thăm nó, nhưng mà ba không muốn, nó biết ba vẫn không thích nó, lần trước bà nội và dì nói muốn em gái, cho nên có phải vì có em gái rồi, cộng thêm vốn không thích nó nên ba quyết định không cần nó nữa?

Nghĩ tới, giọt nước mắt to như hạt đậu liền trong hốc mắt chảy xuống, nghẹn ngào nói: “dì, sau này con sẽ rất ngoan rất nghe lời, cũng sẽ không chọc dì tức giận không vui, đi bảo ba đừng có không cần con có được không, đừng không quan tâm con, đừng không quan tâm con…” Vừa nói, tay nắm chặt phần áo bên hông Lâm Lệ, nắm thật chặt.

“Tiểu Bân…” Nhìn nó như vậy Lâm Lệ đau lòng không nỡ, dùng sức ôm nó chặt hơn, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu nó, cố gắng không để cho mình khóc lên, chỉ có thể nhỏ giọng ghé vào lỗ tai nó nói: “dì và ba không hề không cần tiểu Bân, tiểu Bân thông minh như vậy hiểu chuyện như vậy, làm sao mà ba sẽ không thích Tiểu Bân được, gần đây thật sự ba bề bộn nhiều việc, không có thời gian nghỉ ngơi, cho nên mới không lo lắng cho Tiểu Bân, không hề không cần Tiểu Bân, chờ, chờ ba hết bận rộn rồi, dì bảo ba đưa Tiểu Bân đi viện hải dương học xem cá xinh đẹp, có được không?” Nói xong, nước mắt của mình cũng không khống chế mà rơi xuống.

Mỗi một đứa trẻ là một thiên sứ, đều cần người yêu thương, sao có thể để trẻ con đau lòng …

Thẳng bé kia khẽ ngẩng đầu lên khỏi lòng coo, đôi mắt ngấn lệ nhìn chằm chằm Lâm Lệ, có chút không xác định hỏi: “Có thật không?”

Lâm Lệ đưa tay lau nước mắt trên mặt nó đi, sau đó lại duỗi thân tay lâu nước mắt trên mặt mình, dùng sức gật đầu, nói: “Ừ, thật!”

Thằng bé nhìn, nhìn một lúc lâu, giống như là xác định cô nó thật, lúc này mới nặng nề  gật đầu, trên mặt cũng nở nụ cười hiếm thấy.

Thấy nó cười, Lâm Lệ cũng cười, đưa tay lau sạch sẽ mặt nó.

ở trong nhà Lâm Lệ đang lau nước mắt cho đứa bé thì đột nhiên tiếng mẹ Chu vang lên từ ngoài cửa.

“A hàn, con đứng ở cửa làm gì? !”

Nghe vậy, bên trong nhà Lâm Lệ và thằng bé cùng nhau quay đầu lại, chỉ thấy Chu Hàn đã quay lại từ lúc nào, lúc này đang cầm chìa khóa đứng trước cửa, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng nặng nề.

Khi Lâm Lệ còn chưa kịp phản ứng, thằng bé trong lòng liền nhảy xuống ghế sô pha, chạy tới cửa, đến khi cách cửa khoảng ba mét thì đột nhiên dừng lại, tay này nắm tay kia, đôi mắt đen nhánh lóe sáng, nhìn chằm chằm Chu Hàn, sau đó dùng giọng nói nhỏ đến nỗi khó có thể nghe thấy gọi một tiếng: “ba.”

Nó gọi rất nhỏ, giọng điệu rất nhẹ, nhưng mà vì cả căn nhà quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cái kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, cho nên giọng nói vốn không lớn của Tiểu Bân lúc này đặc biệt rõ ràng.

Lâm Lệ nhìn chằm chằm Chu Hàn, tâm tình không khỏi đột nhiên căng thẳng, hỏi cô vì sao, cô cũng không biết nguyên nhân.

Chu Hàn nhìn chằm chằm đứa trẻ đứng cách mình không xa, tay cầm chìa khóa xe không hỏi chặt thêm.

Thằng bé đứng đó, mãi chưa thấy được đáp lại, bước chân vô thức lùi về sau, mẹ Chu đứng bên cạnh Chu Hàn thấy thế, bỏ đồ bên tay trái sang tay phải, đưa tay đẩy Chu hàn, ý bảo anh nhanh bước lên.

Chu Hàn quay đầu liếc nhìn mẹ mình, lại bị ánh mắt rét lạnh của mẹ Chu trừng trở lại, cái tay đặt trên lưng anh dùng lực mạnh một cái, mặc dù không nhìn, nhưng Chu Hàn biết sau lưng mình nhất định là thâm tím rồi.

Chu Hàn không tiếng động than nhẹ, cuối cùng thả chìa khóa cầm trong tay lên trên cái tủ bên cạnh, đi về phía thằng bé.

Thằng bé nhìn Chu Hàn, dường như hơi sợ hãi, chân vô thức lùi ra sau.

Chu Hàn đứng lại trước mặt anh, vẻ mặt lạnh lùng kia thật ra không thay đổi nhiều lắm, hỏi: “Thoải mái hơn rồi chứ?” Thanh âm vẫn có chút lạnh lùng, xen lẫn chút cứng ngắc.

Hiển nhiên là thằng bé kia có chút bất ngờ, nhìn chằm chằm Chu Hàn cả nửa ngày, mới chậm chạp gật đầu.

Có lẽ là còn đang để ý thân thế của tiểu Bân, Chu Hàn không nói gì thêm nữa, đưa tay xoa xoa đầu tiểu Bân, lúc này mới để xuống, xoay người đi vào thư phòng.

Thằng bé sững sờ đưa mắt nhìn Chu Hàn vào thư phòng, một lúc lâu khóe miệng mới nhàn nhạt cong lên, quay đầu nhìn Lâm Lệ một chút, rồi quay đầu nhìn mẹ Chu một chút.

Mẹ Chu xách đồ ăn vào nhà, khóe miệng cũng mỉm cười thản nhiên.

Lâm Lệ cũng đứng dậy từ trên ghế sa lon trong phòng khách, quay đầu liếc nhìn hướng thư phòng, lại quay đầu nhìn khuôn mặt tươi tắn hồn nhiên của đứa nhỏ kia một chút.