Anh Tan Rồi Đó - Phần 11

* Tại 1 căn nhà ngoài ngoại ô xinh xắn : 

- Sao lúc nào cô cũng chỉ rán mỗi trứng vậy! _ Thiên Kì lấy đũa khều khều miếng trứng vẫn còn có dính ít vỏ , nhăn mày 

- Tôi chỉ biết nấu món này thôi ! _ Loan thở dài nói, cho dù nó có cố gắng thế nào thì cũng không thể nào nấu được nhưng món ăn bình thường khác 

- Đổ đi ! _ Thiên Kì lạnh giọng ra lệnh 

Trong lòng nhỏ bỗng cảm thấy hẫng hụt , lê bước vào phòng bếp nhỏ cầm theo đĩa trứng rán lưu luyến đổ chúng vào thùng rác ..... 

- Cô đừng có để bộ mặt ỉu xìu đó nữa ! Mau ra phụ tôi nấu đồ _ Tiếng nói nhẹ nhàng của Thiên Kì nhẹ vang lên 

- Sao? anh nấu à? 

- Chả lẽ tôi lại để cho bụng mình lại bị đói ! 

n phút sau: 

Oa thơm thật đấy ! trong lòng nhỏ khẽ mỉm cười , trên tay bưng toàn món ăn ngon 

- Anh giỏi thật đấy! _ Nhỏ vừa ăn vừa nói
- Cô có phải lâu lắm rồi mới được ăn không ? _ Thiên Kì nhìn chằm chằm vào nhỏ 

- Hả ! anh cũng biết được chuyện này à ! Không hổ danh là thiên tài _ Nhỏ giơ ngón tay cái lên vs anh nhưng vẫn cắm đàu vào đống thức ăn 

Anh biết cô đang mất bố mẹ từ năm 10 tuổi , sống chủ yếu vs 1 người bạn thân của mẹ. Nhưng do 1 số vấn đề mà cô không thích ở trong nhà họ mà đến ở trong kí túc xa của trường . Lúc nào rảnh rỗi thì mới về thăm họ . Chắc là trong thời gian ở trong trường cô chỉ toàn ăn vặt lên mới như vậy ..... 

- Anh không ăn à ! 

- Tôi đâu phải là heo 

- Sao lúc nào anh cũng nói móc tôi thế ! 

" Cốp " Thiên Kì gõ nhẹ lên trán nhỏ 

- Ăn nhanh xong rồi dọn dẹp đi ! _ Thiên kÌ chỉ ăn 1 ít , rồi anh đứng dậy ra phòng khách xem phim 

---------------------------- 

** Nửa đêm : 

Tuy buổi chiều trời có đổ mưa nhưng nó không thể nào làm dịu đi cái nóng oi bức của mùa hè . Một mình một giường cùng 1 điều hòa mà nhỏ không thể nào ngủ được , mồ hôi cứ túa ra như tắm vậy! Khó chịu trong người nhỏ liền xuống nhà đi tắm 

Ngâm người trong bồn nước nhỏ cảm thấy thật thoảng mái , nhưng bỗng có tiếng gì đó ghê ghê, vang lên ngày càng to 

"... kẹt... kẹt..." 

'' hú...hú..." 

"ngao....ngao.." 

Sợ quá nhỏ liền nhảy ra khỏi bồn tắm , cuốn tấm khăn lên người rồi chạy nhanh ra khỏi về phòng .... 

Nhưng ai ngờ nhỏ lại vào nhầm phòng ! 

Á khẩu , mắt nhỏ trơn tròn nhìn người thanh niên tuấn mĩ đang kép đôi mắt đẹp lại , 
từng hơi thở đều đều .... 

" Chết cha ! mình vào nhầm phòng mới chết chứ " Nhỏ khẽ lấy tay che miệng , không ngừng mắng bản thân bất cẩn . Nhấc thật nhẹ gót chân , nhỏ nhẹ nhàng nhẹ nhàng lên từng bước nhỏ ra phía cửa 

Bỗng , nhỏ bị kéo mạnh về phía sau . Hiên tại nhỏ đang nằm ngay ngắn trên giường mà trên người nhỏ đang bị Thiên Kì đè lên 

- Anh...anh mau đi xuống cho tôi _ Loan run rẩy nói 

- Đây là phòng tôi ! mà cô lại ăn mặc như thế này mà vào phòng tôi có phải...._ Thiên Kì đưa 1 tay xoa cằm 

- Không...không....không có tôi đi nhầm phòng ! _ Loan ra sức giải thích . Nhỏ rất muốn thoát ra khỏi tư thế nguy hiểm này 

- Cô đã đến rồi thì cứ ở lại đây ngủ cũng được . Huống hồ 2 chúng ta ....._ Thiên Kì kéo dài giọng của mình ra , anh khẽ cúi sát đầu mình vào cô 

Sợ quá Cô khẽ nhắm mắt lại . nhưng không thấy động tĩnh gì , chỉ nhẹ cảm thấy có 1 hơi thở rất nhẹ rất đều quanh mặt mình . Cô mở mắt ra 

...Hóa ra là anh dã ngủ rồi 

Cô khẽ cựa mình trong vòng ôm của anh 

- Em là còn nhúc nhích nữa là tôi sẽ làm thật đấy! Nhắm mắt lại và ngủ đi !_ Thiên Kì khẽ nói , vòng tay anh lại càng ôm chặt cô hơn 

Nghe thấy lời đe dọa như vậy , cô chỉ biết yên lặng mà nhe lời 

Một lúc sau cô đã chìm vào giấc ngủ 

Một giấc ngủ rất ngon....
Bạn đang đọc truyện tại topkute.net
* Nhân vật mới: 

- Phạm Thủy Tiên 18 tuổi )_ Cùng tuổi vs Phan Loan , xinh xắn đáng yêu , rất thích Thiên Kì. 

------------------------ 

Cháp 7: Những sõng gió mới 

Từng ánh nắng yếu ớt chiếu rọi vào căn phòng của Thiên Kì , Anh khẽ mở đôi mắt sáng ra nhìn người con gái đang cuộn tròn bên cạnh anh ngủ . Trông như một con mèo nhỏ vậy , khuôn mặt thanh tú , mi cong cong , mắt to và môi hồng cánh đào khiến cho người ta mê mẩn . Bỗng cảm thấy có đều gì không đúng anh liền chuyển ánh nhìn xuống bên dưới , chiếc khăn tám đang lỏng đần ra để lộ nửa bầu ngực trắng nõn . 

Chết tiệt! Cô lại muốn anh phạm tội chắc ! 

Kéo chăn lên cho cô , anh nhẹ nhàng đi ra bên ngoài. 

" Cứ để cô ngủ thêm chút nữa cũng được !" 

* 30 phút sau : 

Cuối cùng cô cũng dậy , thay quần áo cô bước từng bước khoan thai xuống dưới phòng khách. 

- Chào buổi sáng ! _ Loan nhẹ nhàng cất tiếng, khuôn mặt theo đó mà ửng hồng hình như cô đang nghĩ đến sự việc tối hôm quan thì phải 

- Ưhm...._ Thiên Kì lơ đãng gật đầu , mắt nhìn chằm chằm vào 1 tập tài liệu gì đó . 

- Hôm nay là sinh nhật Mẫn Chi thế nên tôi định ra ngoài mua ít đồ _ Loan ngồi bên cạnh Thiên Kì , ánh mắt theo dõi từng động tác của anh. 

Ngẩng đầu lên nhìn cô , Thiên Kì bỗng đặt tập tài liệu xuống rồi anh lấy cái chiều khóa trên nóc tủ rồi khoan thai bước ra ngoài 

Nhỏ vẫn ngồi ngây ra như bỗng ... 

- Thế em không định đi à _ Thiên Kì nói với vào trong 

- Hả? Anh đưa tôi đi sao ! _ Loan chạy nhanh đến trước mặt Thiên kì , ngước đôi mắt to lên nhìn anh 

- Nhanh lên ! Lên nhớ sự kiên nhẫn của tôi rất kém . 

" Vèo " nhanh như 1 cơn gió nhỏ Loan đã thay xong quần áo vào chuẩn bị cho cuộc hành trình. 

------------------------- 

* Tại nhà của Quân : 

- Ê, anh có biết hôm nay là ngày gì không ?_ nó tíu tít chạy vòng quanh Quân 

- 16/4 

- Đúng rồi ! nhưng anh có biết hôm nay là ngày có 1 thiên thần ra đời không ?_ Nó cố gợi ý cho anh 

- Thiên thần ? Anh nghĩ em chắc bị lẫn rồi , theo như lịch phương tây thì hôm nay là ngày của những con lợn 

- Lợn ?_ Mắt nó trợn to như muốn lồi ra ngoài vậy , hai tay lại còn run run nữ chứ (t/g; Chị ấy bị sốc đó ) 

- Thôi muộn rồi đó ! mau lên thay đồ rồi đi học đi ! Hôm nay anh sẽ trở em đến trường ! _ Quân vẫn nhẹ giọng nói 

- Anh...anh....em không thèm chơi vs anh nữa _ Nó để lại câu nói tức giận đó rồi đi luôn 

" Ngốc ! này gì liên quan đến em anh đều nhớ mà ! " Quân cười nhẹ nhìn bóng dáng nhỏ xinh đang khuất dần 

..................... 

Tức mình nó không thèm đợi Quân đưa đi học nữa mà đã quốc bộ đi trước 

Hôm nay nó sẽ bùng học ! để đi hưởng 1 bữa sinh nhật đẹp 

" Bộp " lúc đi đến đoạn đường ngoặt , do không để ý lên cô đã va vào người khác . Chiếc áo sơ mi trắng mà nó thích rất hiện giờ đang dính đầy nước cà phê 

" Thiệt là đen mà !" 

- Xin lỗi ! Em có sao không ?_ Hải nhẹ nhàng quan tâm hỏi người bị hại ở trước mặt 

- Anh nhìn đi ! thế này có tính là bị sao không ?_ Nó hét lên . tay chỉ ào phần áo dính đầy cà phê 

- Anh...anh.... 

- Anh cái gì ! mau đền bộ khác cho tôi đi ! _ Nó lại lại hét lên miệng như phun ra lửa . Hôm nay là sinh nhật cô mà ! Nó bỗng dưng ngồi bệt xuống nền đất khóc òa lên .... 

- Đi ! _ Hải nhanh tay kéo nó vào chiếc xe limo đỗ ngay bên đường 

- Anh muốn làm gì ! _ nó lại hét lên ( t/g: Công nhận giọng chị khỏe thật đấy ) 

- Mua quần áo cho em ! _ Hải nhẹ nhàng nói rồi ra lệnh cho người lái xe khởi động máy 

- Tôi không cần nữa ! Mau cho tôi xuống ! _ Nó tức mình hét lên , hai tay cố gắng mở cánh cửa ra . Nhưng mà không được 

- Bây giờ em không được có ý kiến gì ! _ Hải cười nhẹ rồi xoa đầu nó 

" Mình lại dây vào thằng điên rồi ! Đã thế bà cho maayf sạt nghiệp nha ! " Nó liếc nhìn chiếc xe sang trọng , chắc anh ta cũng là kẻ có tiền , hai mắt hiện lên tia giảo hoạt 

Đây là nhà tư bản ! 

Chiếc xe dừng lại tại 1 khu trung tam sang trọng . 

- Em vào chọn một bộ để thay đi ! _ Hải đẩy nó vào trong 

- Là anh nói đó nhớ ! 

- Ừ ! 

Nó tiến đến chỗ chị phục vụ trong quán khẽ nở 1 nụ cười thật xin xắn 

- Phiền chị lấy cho em 1 bộ quần áo thật là đắt , đắt nhất trong quán ra đây cho em có được không ? 

- À ...được .._ Cô nhân viên liếc nhìn sang người con trai ngồi trên ghế sô pha rồi lại nhìn nó , ánh mắt hiện lên tia khinh bỉ vs nó . ' Mấy em này chỉ giỏi moi tiền của đại gia thôi ' 

Ngỡ ngàng trước thái độ của chị nhân viên nó không nói gì chỉ khẽ quan sát mọi thứ xung quanh. 

- Của em nè ! _ Chị nhân viên đưa ra 1 chiếc váy trước mặt nó 

- Cám ơn ! _ Nó không thèm để ý nhiều , mau chóng chạy vào phòng thay đồ 1 

Nhưng sao mặc cái váy này lại cảm thấy lành lạnh nhỉ . nó vừa bước ra , vừa tự hỏi mình . Đứng trước gương nó khẽ ngật mình . Chiếc váy hồng phấn vs chất liệu mỏng manh khẽ ôm sát lấy từng đường cong trên cơ thể nó , chiếc váy buộc nơ tay ngang làm lộ ra bờ vai trắng ngần cùng khoảng lưng trần gợi cảm ... 

- Đúng thật là đẹp ! _ Không biết từ khi nào Hải đã đứng ngay sau nó, ánh mắt khẽ liếc nhìn 

- Nói thừa ! tôi vốn dĩ đã xinh từ bé rồi ! _ Nó chu đôi môi nhỏ xinh ra mà khoe khoang 

- Không tôi bảo là chiếc váy này rất đẹp ! _ Hải mỉm cười đối đáp lại vs nó . Anh bỗng cảm thấy cô gái nhỏ trước mặt mình rất thú vị . 

- Anh...anh...tôi lấy chiếc này . Mau vét hết túi anh mà trả đi ! _ Nó khinh khỉnh nói , dám chê nó sao, đã thế thì càng phải làm cho anh ta sạt nghiệp 

Trố mắt ra nhìn anh chàng Hải quét thẻ mà nó đau từng khúc ruột 

Một cái váy mà những 30 triệu ! chém kinh quá ! Nó khẽ kéo hải ra 1 góc thì thầm : 

- Tôi không mặc cái này nữa đâu! Thực ra cái áo của tôi vẫn còn mặc được ! _ Nó nhỏ giọng nói , cúi gằm khuôn mặt nhỏ xinh xuống . Thật sự là nó thấy rất có lỗi 

- hahaha Em dễ thương thật đấy ! _ Hải cười to lên 

- Anh ..không...phải tiếc tiền quá mà ...mà bị điên chứ ! 

- Không ! em cứ mặc nó đi ! Anh có rất nhiều tiền !_ Hãi khẽ vươn tay véo nhẹ vào chiếc mũi nhỏ xinh của nó 

- Á 

- HẠ MẪN CHI! 

Một giọng nói lành lạnh khẽ vang lên .....

- HẠ MẪN CHI ... 

Một giọng nói lành lạnh vang lên khiến cho cả người nó như cứng lại . Chậm rãi quay đầu về phía đằng sau nó chỉ thấy Quân mặc 1 cây trắng như chàng bạch mã hoàng tử đang đứng nở nụ cười kì quái . 

Nuốt nước bọt xuống , nó trưng ra bộ mặt nịnh nọt và khẽ nở nụ cười và gọi anh .... 

- Hi hi Anh .... 

- Đây là anh trai em à ! _ Anh chàng Hải nhìn Quân đánh giá 

- Không phải anh ấy là...... 

Chưa nói hết câu vs Hải nó đã bị Quân kéo đi . 

- Hoàn trả lại số tiền vừa rồi cho cậu ta !_ Quân đi đến quầy thu ngân , ném chiếc thẻ của mình xuống rồi ra lệnh . Quả thực là anh đang giận run người lên đây 

- Dạ ...dạ...._ Cô nhân viên ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của anh 

Thu xếp mọi việc xong Quân liền kéo mạnh nó tiến ra ngoài 

- Anh đang làm cho tay em đau đó ! _ Nó nhăn nhó nói , thực sự là anh kéo rất mạnh tay nha 

- Bây giờ em không được quyền ý khiến ! _ Quân ghé vào tai nó khẽ đe dọa 

- Khoan đã cô ấy nói là không muốn đi mà ! _ Hải thấy tình thế không được ổn cho nắm liền chạy đến kéo tay kia của nó 

- Bỏ tay ra ! _ Quân khẽ nói 

- Chính anh mới là người phải bỏ ! cô ấy đã nói là không thích rồi mà _ Hải bênh vực nó 

- Em không đồng ý sao ?_ Quân nheo mắt bắn tia nhìn nguy hiểm về phía nó 

Lắc đầu ...nó lắc đầu liên tục 

- Anh thấy rồi chứ ! Giờ thì bỏ ngay tay ra ! _ Giọng nói uy quyền của Quân đều đều vang lên 

---------------- 

Nó đang ngồi bên cạnh Quân , từ lúc về nhà tới giờ anh chả nói gì cả . Điều này làm nó rất sợ ..... 

- Anh...anh_ Nó kéo nhẹ gấu áo của Quân , giọng hối nỗi vang lên 

- Sao ?_ Quân lạnh lùng hỏi , ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào nó ( t/g: Nhìn vào chiếc váy đấy các bạn à ) . 

- Em sai rồi ! 

- Sai thế nào ? 

- Em không nên trốn học ! 

Quân lơ đãng gật đầu , ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ . 

- Em không nên đi vs người lạ! _ Giọng nó nhỏ lại 1 cách lại thường 

- Tốt ! _ Quân liền đứng dậy và kéo nó đi ra ngoài 

*2 tiếng sau : 

Tại phòng thay đồ của 1 hãng thời trang nổi tiếng .... 

- Em...em...thực sự không thể thử được nữa ! _ nó thểu não nói , khuôn mặt đầm đìa mồ hôi . Sau khi nhận tội xong nó liền bị anh kéo đến đay và bắt thử quần áo liên tục 2 tiếng . Nhìn đống quần áo trước mặt nó bỗng thấy rợn cả người . 

Thực sự là anh rất biết cách hành hạ người khác mà . Nó khóc thầm trong lòng , đôi mắt to tròn không ngừng nhìn về phía anh , cầu mong sự khoan hồng của anh . 

- Mệt rồi hả ?_ Quân thản nhiên nói 

Nó gật đầu như giã tỏi 

- Thử thêm 1 tiếng nữa thì về ! _ Quân khẽ cười rồi ra lệnh . Nhìn khuôn mặt nhăn nhó đó anh càng muốn trừng phạt cô hơn

Hiện tại nó khóc không ra nước mắt 

.....1 tiếng sau ..... 

- Xong ! _ Nó cố lết ra ngoài 

- Vất vả cho em rồi ! _ Quân khẽ mỉm cười rồi xoa nhẹ đầu nó 

" Ai làm cho tôi vất vả hả ! Anh đúng là đồ yêu nghiệt mà ! " Nó mắng thầm trong lòng 

- Gói hết đống đồ này rồi đưa đến địa chị này cho tôi ! _ Quân để lại 1 cái thẻ rồi kéo nó ra ngoài 

- Anh không bị làm sao chứ ! _ Nó mở to mắt hết sức , chỉ sợ mình nhìn nhầm 

- Không ! 

- Thế sao anh mua lắm quần áo thế ! 

- Cho em 

- Em không cần ! 

- Không cần thì cũng phải mặc ! 

Chỉ cần 1 câu nói của Quân thôi nó cũng đành nín thíp , chả dám ho he phản đối . 

" Không sao ! đấy không phải là tiền của mình mà " 

- Anh đang đưa em đi đâu vậy ! _ Nó thắc mắc từ nãy tới giờ cứ đuổi theo Quân lên nó cũng mỏi chân lắm 

- Không biết ! 

- Sao ?_ nó hét ầm lên 

- Em thích đi đâu! _ Quân lơ đãng hỏi 

- Rạp chiếu phim ! _ Nó hồ hởi hét lên 

- Vậy Đến đó đi !

Sau khi kết thúc bộ phim , hiện giờ nó đang cũng Quân quốc bộ trên đường .... 

- Phim hay nhỉ ?_ nó 

- Vớ vẩn 

- Eo , vớ vẩn mà anh cũng theo em xem đó thôi ! _ Nó lè lưỡi nói 

" Cốc " Quân gõ nhẹ lên cái trán bướng bỉnh của nó, rồi nhanh chân bước về phía trước ... 

- Á _ nó kêu lên 

- Em sao vậy ! _ Quân chạy lại chỗ nó , quan tâm hỏi thăm 

- Chân em bị chẹo rồi ! _ Nó đáng thương chỉ vào chân của mình 

- Lên đây ! _ Quân đưa lưng về phía nó , khẽ ra lệnh 

Nó sưng sướng leo lên lưng anh . Rất ấm nha , nó áp cái tai vào lưng anh 

- Em ăn cái gì mà nặng như heo vậy ! _ Quân trêu 

- Em...em...có mà anh là heo đó ! _ Nó chống chế phản bác 

...... 

- Anh đang nghĩ gì vậy ? _ nó hỏi khi thấy anh không nói gì cả 

- Mẹ ! _ Anh vô thức trả lời , thực ra hôm nay cũng là ngày sinh nhật của mẹ anh 

Nó chẳng nói gì cả chỉ vòng tay chặt hơn ôm lấy cổ anh ... 

- Em đang định xiết cổ anh đó hả! _ Quân phá tan bầu không khí tĩnh lặng 

- Không có nha ! Em đang an ủi anh mà ! _ Nó chu đôi môi nhỏ xinh ra mà cãi 

- Được rồi ! anh biết em tốt rồi ! _ Quân 

- À ! anh cùng em đến 1 nơi được không ? 

- Ưhm 

-------------------- 

Nó đưa Quân đến 1 căn nhà nhỏ , đó là căn nhà của cô Lan ( t/g: Cái cô mà đã đưa nó về nhà ở mấy cháp đầu đó ) 

- Cô lan ơi ! cháu đến rồi nè ! ..._ nó gọi to 

- ChI hả ! sao bây giờ chÁu mới đến thăm cô_ Giọng nói ấm áp từ bên trong truyền ra 

Sao giọng nói này nghe quen quá ! 

Rồi 1 người đàn bà phúc hậu đang ngồi trên xe lăn đi ra ngoài ! 

Quân ngỡ ngàng , hai mắt hơi cay cay 

Mẹ ! mẹ ! anh rất muốn hét lên nhưng cho lòng khẽ không muốn bộc lộ . Chỉ nhìn chằm chằm vào bà 

- Quân _ Bà lan nhìn anh chàng trước mặt , khóe mắt cay xè , hai tay run run .... 

- Cô ...cô..._ nó chạy đến bên cạnh khi thấy sự xuống sắc thảm hại của bà 

- Con... 

- Bà không có quyền gọi tôi như thế ! _ Quân lạnh lùng nói , rồi bước chân ra ngoài 

- Không , mẹ ..._ bà lan ngã khỏi chiếc xe lăn , hai mắt đẫm lệ nhìn về phía bóng hình dần khuất trong bóng tối 

- Cô không sao chứ ! _ Nó đỡ vôi cô lên rồi lo lắng hỏi han 

- Cháu đuổi theo nó đi ! _ Giọng nói bà Lan như năn nỉ 

- Nhưng....nhưng ...còn cô ..._ Nó vừa muốn đi vừa muốn ở lại 

Việc gì đang xảy ra vậy ? 

Nhìn cô Lan nước mắt đầm đìa khóc lóc , bảo nó nhanh đuổi theo Quân mà nó đau thắt trong lòng . Dường như đã hiểu được 1 phần của sự việc nó chạy nhanh chân về phía trước .... 

Rào! Rào! Rào ! 

Cơn mưa như chút nước bỗng đổ ập xuống ! Mặc kệ trời mưa nó vẫn cố mở căng mắt ra tìm anh . Cơn mưa dường như cũng cản trở đi mắt tầm mắt của nó .... 

Kia rồi ! bên cạnh hồ nước ! 

- Anh _ Nó hét to lên 

Quân dường như không nghe thấy gì , anh chỉ đứng nguyên như tượng tại 1 chỗ . 

- Anh về với em đi ! _ Nó ôm chặt lấy anh , mặc cho cơn mưa không ngừng rơi 

- Anh tìm thấy bà ấy rồi ! _ Quân khẽ nói 

- Đúng ! Anh mau về đi , mẹ anh đang rất lo cho anh đó ! _ Nó kể lể 

- Không ! bà ấy đã bỏ anh mà đi ! _ Quân khẽ nói đôi mắt đỏ đỏ 

- Không ! không phải chắc chắn là có hiểu lầm ! _ Nó lắc đầu 

- Tại sao ! tại sao ! Quân nhẹ nói rồi ngất lim đi trước mặt nó 

------------------------- 

Tiếng chim vẫn nhẹ nhàng vang lên , nó cũng cô lan đang nói chuyện .....Cả hai đều hướng nhìn về phía chiếc giường 

- Cháu tin là anh ấy sẽ hiểu cho cô ! _ Nó nắm chặt lấy bàn tay gầy gò đầy trai sặm của bà Lan mà nói 

Nó thực sự rất thương bà . Không phải bà tự dương mà rời xa anh . 

Cuộc đời của bà thật khổ ! Do nhà bà bị phá sản nên Năm 18 tuổi bà được gả cho bố Quân để trả nợ . Ai ngờ Bố Quân chính là người mà bà yêu thầm trong 2 năm học cấp 3 , cứ tưởng tỉnh cảm theo thời gian sẽ được cải thiện nhưng không phải . Bà càng yêu thì Bố Quân lại càng lạnh nhạt , bà biết vậy lên dã rất cố gắng. Cuối cùng thì bà cũng mang thai , nhưng cùng lúc đó thì cô bạn thanh mai trúc mã mà bố Quân thích lại trở về . Khổ càng thêm khổ , bà định bỏ đi để tác hợp cho người mình yêu nhưng Bố Quân bắt bà phải ở lại sinh xong đứa con . Nhịn nhục cuối cùng bà cũng đã xinh ra được 1 câu con trai kháu khỉnh . Người bạn Thanh mai đó lại cướp đứa con mà bà đứt ruột đẻ ra rồi còn khiến bà phải ngồi xe lăn nữa . Truyện không chỉ dừng ở đó mà , cô ta còn xui bố Quân phải rời xa Quân , nếu không thì sẽ không bao giờ cho bà gặp Quân nữa .... 

Bà rất sợ ! Sợ một ngày không được nhìn thấy anh ! sợ họ sẽ đem anh đi khỏi nơi này ! 

Nó nắm lấy chặt lấy tay anh .... 

Mí mắt khẽ động đậy.... 

- Anh tỉnh rồi à ! _ Nó lau nhẹ nước mắt trên mặt , rồi tươi cười hỏi anh 

- Sao em lại khóc ! _ Quân xoa nhẹ lên đầu nó 

- Chả sao cả ! Tại em vui quá ấy mà ! 

" Cạch " 

Bà lan lăn từng vòng xe đi vào .... 

- Em ra ngoài ! Hai người nói chuyện vs nhau nhé ! _ Nó nắm lấy tay anh như để truyền thêm sức mạnh .....

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor