Anh Tan Rồi Đó - Phần 08

Buổi đi leo núi theo kế hoạch cũng đã đến , nhờ tài năn ni kinh khủng của nó mà Quân đã theo đi , cả tốp ngồi trên chiếc xe du lịch to đùng......... 

Nó phải ngồi cạnh Gia Huy 

- Cậu ăn kẹo không?_ Gia Huy đưa 1 túi kẹo nhiều màu sắc cho nó 

- Ăn hết cả túi được chứ! _ Nó giật nhanh túi kẹo về phía mình hồn nhiên nói 

- Haha được cho cậu hết , khuyến mãi thêm cả mình luôn_ Gia Huy trêu chọc nó 

- Ai thèm cậu chứ !_ nó lè lưỡi lêu lêu , bây giờ trông nó thật đáng yêu và nhí nhảnh 

Toàn bộ màn đó đã rơi vào mắt của 1 người.......... 

- HẠ MẪN CHI mau ra rót nước cho tôi _ Chất giọng lành lạnh của Quân vang lên 

- Hả ?_ nó vẫn đang mơ màng 

- Anh ấy bảo cậu rót hộ cốc nước đấy! _ Một cô nàng mắt kính nói lại cho nó nghe 

- Á......... 

- Đây ! Anh uống di _ nó bưng 1 cốc nước đầy ra chỗ Quân ngồi ,liếc nhìn khuôn mặt hoàn mĩ đó nó thấy có vẻ bây giờ tâm trạng của anh rất không tốt . Có phải là bị say xe không 

- Tự mình uống hết đi! _ Quân giở cuốn sách trên tay ra nhưng mắt lại đang lườm nó 

Sặc! cuối cùng thì nó cũng biết là tại sao rồi ! 

SAu n (phút ) nó đã tu hết cả 1 đống nước 

" Anh thật dã man! em sẽ trả thù " nó khẽ than thầm , lê từng bước chân nặng nề về chỗ ngồi trước những con mắt thương hại của mọi người 

- Sao cậu lại uống nhiều nước vậy!_ Gia Huy nở nụ cười tươi roi rói khi thấy nó về 

- ĐỀU TẠI CẬU CẢ! 

- Sao lại tại mình ?_ Gia Huy khó hiểu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng hồng của nó 

Nhìn thấy vẻ mặt ngu ngơ của Gia Huy , nó liền nảy ra ý định xấu .... 

- Cậu uống hết chỗ nước này giúp mình có được không!_ nó trưng ra bộ mặt đáng thương nhất , ngón tay nhỏ xinh chỉ vào bình nước 15 lít bên cạnh 

- À , ừ _ Gia Huy như bị nó thôi miên liền làm theo 

Sau 1 hồi , mặt của Gia Huy bị biến sắc nặng........(t/g: Chị ác quá mà ) 

-------------------- 

- Tất cả về vị trí mà mình đã rút thăm được , hôm nay chúng ta sẽ nghỉ ngơi và cắm trại ở đây , mai sẽ tiến hành leo núi! Tất cả các em đã rõ chưa ? _ Tiếng nói to của thầy quản lí vang lên 

- Rõ _ cả lũ học sinh đồng thanh kêu lên 

- Trò chơi hành hạ chính thức được bắt đầu ! _ Tiếng nói nhẹ của Kim Anh vang lên đủ để cho hội bạn cô nghe thấy 


- Dựng xong lều rồi , bây giờ chúng ta làm gì nữa ?_ nó phủi bụi trên chiếc quần jean , miệng hồ hởi đề nghị . 

- Vậy thì chúng ta đi kiếm củi vậy !_ Kim anh khoanh hai tay trước ngực , ánh mắt thích thú nhìn nó 

Nó cùng bọn Kim Anh đi sâu vào bên trong, Nó không biết mình sẽ gắp nguy hiểm 

- Á_ Bỗng có 1 lực , đẩy nó lao về phía trước , nhưng may sao nó đã bám trụ vào được 1 cành cây to tại đó 

- Mau kéo mình lên vs! _ nó nói to vs bọn Kim Anh 

- Mơ à !_ nhỏ bạn của kim anh lên tiếng 

- Cô ở đó mà chết đi! bọn bay về thôi ! _ Kim Anh ra Lệnh cho cả lũ 

- Đừng đi ...các người đừng đi mà !_ nó hét lên , bàn tay đang đau rát vì cố gắng nắm lấy cành cây bên cạnh 


Trời chìm dần vào màn đêm, không ai biết là nó đã đi đâu mất .... 

- Ê, mày thấy chị Kim Anh đối xử vs nó như vậy có ác quá không?_ một con nhỏ che miệng nói nhỏ 

- Cũng tội cho con Hạ chi thật! _ một con nhỏ khác cảm thán 

- Các cô đang nói gì vậy?_ Gia Huy từ đâu đi đến , ánh mắt anh ánh lên sợ lạnh lẽo , cả buổi chiều hôm nay anh chạy đi tìm nó mà không được , ai ngờ ..... 

- Bọn ....em ....em... 

- Nói mau ! HẠ MẪN CHI hiện giờ đang ở đâu? _ Gia Huy hét lên 

- Nhỏ...nhỏ...đó đang ở cánh rừng phía đông !_ Một con nhỏ sợ hãi , lắp ba lắp bắp nói 

Nhỏ đó vừa nói xong thì cùng 1 lúc có 2 người con trai chạy nhanh về phía cánh rừng...... 

- Con khốn nay! mày dám phản tao à !_ Kim anh tát liên tiếp vào mặt cô gái vừa mới nói cho Gia Huy biết chỗ của nó 

Sau đó cô ả rút điện thoại ra ..... 

- Hành động được rồi đấy!_ tiếng nói đầy âm mưu vang lên , khiến cho những người đứng bên cạnh phải run sợ 

" SẦM " 

Trời đổ mưa , cơn mưa như trút nước , hiện giờ nó đang cố bám chắc vào cành cây đó.... 

Bỗng có vài người đến, đưa tay kéo nó lên........ 

Nhưng vừa định cảm ơn thì nó đã bị đánh cho bất tỉnh ngay tại chỗ ....



- Làm cho cô ta tỉnh dậy đi !_ Kim Anh ngồi giữa căn phòng , cô ả hút từng hơi thuốc thật dài ra lệnh 

- Dạ ! 

" Ào" 

1 xô nước lạnh được tạt hẳn vào người nó ....... 

Mở đôi mắt nặng trĩu ra , nó mơ hồ nhìn xung quanh....... 

- Các người ....._ Nó nói không lên lời , không biết có phải do tác dụng của thuốc mê hay không 

- Dội thêm xô nữa đi!_ Kim Anh khoanh tay trước mặt ra lệnh 

" Ào" 

Giờ thì nó đã tỉnh hẳn ...... 

- Cô ...sao lại bắt tôi ?_ nó cố gắng ngồi dậy trên nền nhà ẩm thấp 

- Mày nghĩ vì sao? 

- Chả lẽ vì Quân!_ Bây giờ thật sự nó mới nhớ ra cô ả chính là vợ chưa cưới hờ của Quân 

- Mày thật thông minh! Nếu mà đã biết vậy thì tránh xa anh Quân đi 1 chút ! _ Kim anh quặt mắt nói 

- Cô nghĩ tôi sẽ làm thế sao? Nói cho cô biết 1 điều rằng: người LÃNH MINH QUÂN lấy chỉ có thể là tôi thôi !_ nó đứng hẳn dậy đối mặt vs khuôn mặt hoàn mĩ của Kim Anh 

" Chát " Kim Anh vung tay tát mạnh vào má trái của nó , móng tay thường xuyên được gọt dũa đã làm 1 vết thương trên mặt nó 

- Đánh tôi thì sự thật cũng chả thay đổi được gì cả ! _ Nó khẽ liếm vết máu trên mép 

- Oh ! để xem cô chịu được bao nhiêu !_ Nói xong kim Anh ra lệnh cho lũ đàn em liên tục tát vào mặt nó..... 

Mặt nó hiện giờ đã sưng đỏ cả lên, đôi chân đứng cũng không được vững cho lắm ... 

- Được rồi !_ Kim anh lên tiếng , cô ả nở 1 nụ cười hài lòng , khẽ nâng khuôn mặt của nó lên .... 

- Bây giờ mới đến tiết mục hay ! _ cô ả nở 1 nụ cười đáng sợ , dám cướp người yêu của cô sao . Nếu vậy thì chỉ còn 1 con đường là chết thôi 

- Cô lại muốn làm những trò bẩn thủi gì nữa ?_ nó nhếch môi cười đểu 

- Thủ hỏi xem nếu thân thể của 1 người phụ nữ không sạch sẽ thì liệu anh ta có yêu cô cả đời không? 

- Cô...cô..._ nó tái cả mặt, thực sự là nó rất sợ... 

- Bọn đàn em của tao cũng đói lắm rồi ! chi bằng mày hãy hầu hạ bọn nó tốt 1 chút thì còn giữ được nửa mạng để về 1_ Kim Anh cay nghiệt nói 

" Phụt " Nó nhổ nước bọt giữa mặt cô ả ..... 

- Mày...mày....bọn bay lên cho tao !_ Kim Anh sờ lên khuôn mặt hoàn mĩ của mình , cô ả tức giận hét lên 

Tầm 5 , 6 thằng con trai bặm trợn trên người săm đầy những hình kinh dị đang tiến gần đến chỗ nó , mắt ánh họ như có lửa khiến cho tâm chí cô bị trì trệ 

- Các ...người đừng có làm bừa_ nó lùi về phía sau , miệng run run nói 

- Lại đây để anh chăm sóc em nào !_ một thằng to con tóm lấy tay nó , thuận thế đặt nó nằm dưới sàn . Bàn tay to giáp khẽ vuốt nhẹ lên đôi môi son hồng của nó ..... 

Nó gào lên trong tiếng thét, nước mắt cứ thế mà tuôn ra không ngừng 

' Chả lẽ cuộc đời của nó kết thúc ở đây sao ? ' 

" Còn tình yêu của nó thì sao " Nghĩ đến đay nước mắt của nó tuôn càng dữ dội hơn... 

" Rẹt" chiếc áo sơ mi đỏ của nó đã bị xé rách nằng sau , để lộ mảng lưng trần trắng mịm , không tì vết . Điều đó càng làm bọn con trai hứng thú hơn 

- OA! không ngờ lưng lại đẹp thế này ! Không biết chỗ khác có đẹp như vậy không ta?_ một thằng cười khả ố , ánh mắt hắn không rời tấm lừng trần của nó , bàn tay kia kẽ động vào vai áo trước ...... 

- KHÔNG !!!_ Nó hét to lên , cùng lúc đó thì .... 

" Rầm" cánh cửa mục nát đã được 1 người đá tan ra . Theo ngay sau anh là Gia Huy ....... 

- Động đến người của tôi ! các người cũng thật dũng cảm !_ Quân dựa người vào bức tường, ánh mắt u ám , khẽ nhếch miệng nói 

- Mẫn Chi! bạn không sao chứ ! _ Gia Huy nhanh chóng chạy đến chỗ nó cậu nhẹ nhàng khoác lên người nó 1 chiếc ao khoác mỏng của mình 

- Không...không...sao_ nó cười yếu ớt , hai tay khẽ ôm nhẹ lấy người mình , cả bàn tay cô đều run run vì sợ . May mà có người đến đúng lúc 

- Không sao là tốt rồi ! Cậu có biết mình lo cho cậu đến nhường nào không?_ Gia Huy vòng tay ôm nhẹ lấy nó , thật sự cậu rất muốn bảo vệ nó , muốn che chở cho nó .... 

- Anh ..anh sao anh lại tìm ra chỗ này ?_ Kim anh tái mặt vì sợ , tay cô ả không ngừng đổ mồ hôi 

- Cô nghĩ xem sao ?_ không trả lời mà Quân lại hỏi lại 

- Bọn bay còn sợ gì nữa ! mau xông lên_ Nhỏ Kim Anh lùi về phía sau , giọng run run ra lệnh 

Một đám người lao lên , anh đều xử lý gọn hết . Nhưng sự việc không dừng ở đó, con nhỏ Kim Anh đã gọi rất nhiều người đến , họ xông vào đánh anh , một tốp khác đánh Gia Huy . Còn 1 tốp khác thì lôi nó đi ..... 

- Quân...mau cứu em !_ nó hét lên, hai tay vung loạn để cố thoát ra nhưng không được ... 

- Chết tiệt !_ Anh ngắt lên, ánh mắt như có lửa ..... 

Thật sự là anh quá chủ quan mà ! 

Quân nhanh chân đuổi theo nó ....... 

Nó được đưa đến gần 1 vực thẳm , bên dưới toàn là nước ..... 

- Nếu anh bỏ qua sự việc này thì tôi sẽ cho nó sống !_ Kim Anh trong lòng rất sợ hãi nhưng cô vẫn cố làm liều 

- Tha ngay cô ấy ra ! _ Quân nhìn chằm chằm vào nó, khuôn mặt nó giờ đã tái nhợt dường như không còn sự sống , nhìn thấy cảnh này trong lòng anh khẽ nhói lên... 

- Anh đừng qua đây ! _ Kim Anh lùi về phía bọn vệ sĩ 

Anh vẫn tiếp tục bước đến chỗ nó ......bước chân kiên định , có thể nhìn ra là anh sẽ không lùi bước. Bọn vệ sĩ thấy vậy cũng sợ , nhưng vì nhận tiền của cô ả Kim Anh lên họ đành liều lên đánh anh......... 

Cuối cùng thì anh cũng tóm được tay của ả Kim Anh ...... 

- Mau bảo họ thả cô ấy ra ! _ Giọng anh lạnh băng, ánh mắt hiện lên sự chết sóc .... 

Nhưng cùng lúc đó thì có 1 gã tay cầm cây côn dài đang tiến lại chuẩn đánh vào đầu anh ....... 

- KHÔNG _ nó hét lên, vùng mạnh tay thoát ra , chạy nhanh đến đỡ cho Quân... 

- Em .....em...._ Quân nói không lên lời , thực sự nó đau thì anh cũng rất đau.... 

- Không sao ....em không sao.._ Nó cười yếu ớt .. 

Cứ tưởng như vậy sẽ xong , ai ngờ Ả Kim Anh rất độc ác , cô nhân lúc Quân đang đánh bọn thuộc hạ của mình thì đã kéo nhanh Nó ra mép vực ..... 

- Lãnh Quân! _ ả hét lên 

-.............. 

- Anh nghe đây ! Tôi mà không có được thứ mình muốn thì đừng mong người khác cũng có được _ Kim anh đã bị tình yêu làm cho mù quáng nói xong cô ả đẩy mạnh nó xuống vực..... 

Mọi truyện xảy ra rất nhanh 

Lúc nó dang dần rơi xuống thì cũng có 1 bóng đen lao xuống theo ... 

- Không ! Mẫn Chi .... 

Trên vực là tiếng hét chói tai của Gia huy....

- cô có phải con người không ?_ Gia Huy bóp lấy cổ Kim Anh , tức giận mà hét lên .... 

Nhưng cậu đã không để ý đằng sau mình vẫn có người ...... 

" Bộp" 

- Chúng mày đem thằng này nhốt vào 1 chỗ ! _ Kim Anh vuốt lại mái tóc vàng thẳng suôn của mình , giọng nói cay nghiệt ra lệnh 

- Dạ.... 

" Hai người đó chết cũng tốt ! vậy thì mình không phải lo sợ Quân trả thù nữa rồi !" Kim Anh đứng trên vực nhìn xuống , khuôn mặt xinh đẹp ánh lên sự tàn ác 

---------------------------- 

Cả đầu đau nhức , toàn thân như bị rút hết sức lực , nó khẽ động mi mắt.... 

- Cô ấy tỉnh rồi ! Bà , anh mau mau lại đây đi! _ Giọng nói thánh thót của 1 cô gái trẻ vang lên , dường như cô rất vui thì phải 

- Tôi ...tôi...đang ...ở đâu? _ Nó vỗ nhẹ đầu mình , yếu ớt hỏi cô gái trẻ đang đứng trước mặt. 

- Bạn không nhớ gì à ! anh tôi đã cứu bạn từ dưới con sống lớn đấy!_ Cô gái nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng xanh của nó chân thật nói 

Như 1 đoạn phim ngắn được tua lại...... 

" Vậy Quân đâu ? lúc bị rơi xuống hồ Quân đã túm lấy được tay mình cơ mà " Trông đầu nó hiện lên từng đoạn kí ức .... 

- Anh Quân đâu? _ nó lắc mạnh vai của cô gái nhỏ mang tên Mai. 

- Quân nào ?_ Mai dương đôi mắt một mí nhìn chằm chằm vào nó 

- Cô tỉnh lại rồi ah?_ 1 giọng nói trầm ấm vang lên , trước mặt nó là 1 anh chàng rất đẹp với làn da màu đồng khỏe khoắn 

Nó chạy nhanh xuống giường nắm lấy co áo của anh chàng tên Phong , miệng hét to lên... 

- Người đàn ôm đi cùng tôi đâu ! 

- À ! thật xin lỗi tôi không cứu được anh ta ! lúc tôi đi dọc bờ sông thì thấy 2 bóng người đang ngoi lên ngoi xuống tại 1 chỗ , tôi lên nhảy xuống đến gần thì tôi phát hiện ra có 1 người thanh niên đang cố đẩy viên đá to đang chèn lên chân mình, hai tay anh ấy cẩn thận ôm cô vào lòng ......_ Phong ngập ngừng kể lại , bổng anh dừng lại vì thấy khuôn mặt xinh đẹp của nó đang đầy nước mắt... 

- Rồi...rồi sao...nữa?_ giọng nó run lên 

- Lúc ấy cô đang bị ngất lên anh ta đã đưa cô cho tôi và dằn là phải đưa cô lên bờ an toàn . Lúc tôi quay lại thì đã không thấy anh ấy ở đó nữa. Tôi đã tìm suốt 4 tiếng đồng hồ nhưng vãn không thể thấy ..... 

Hít 1 hơi thật sâu nó gào lên trong nước mắt.... 

" Không thấy " 

- Chỗ đó là ở đâu? 

Đáng lẽ Phong cũng không định đưa nó đi đến nơi đó vì cơ thể cô còn quá yếu . Nhưng anh đã khuất khục trước sự gan lì của cô gái trẻ này .... 

- Quân anh đang ở đâu! 

Nó gào lên trong nước mắt, chân không ngừng chạy quanh con sông to , mặc cho những ánh nhìn ...Nó cứ nhìn vậy cho đến khi ngất đi . 

Như vậy hai tuần dài nó cứ đi từ sáng đến tối khuya quanh con sông .... 

Hôm nay sao sáng quá , nó ngưởng mặt lên trời , những vì sao sáng như mắt anh vậy ! 

Nó có 1 linh cảm mãnh liệt là anh vẫn còn , vẫn còn đâu đó trong đây 

- Sao sáng quá phải không ?_ Phong ngồi bên cạnh nó , ánh mắt anh ngước nhìn lên bầu trời đầy sao 

Thực sự anh đã bị cô gái này làm cho rung động rồi . Anh thấy những hành động thường ngày trong suốt 2 tuần qua của nó thật vô nghĩa nhưng nó lại rất cao thượng . Ngày nào anh cũng đi theo từng bước chân của cô. Từ trước tới giờ anh chưa bao giờ như vậy? 

- Anh ấy đẹp lắm có phải không?_ Phong nhìn vào khuôn mặt trắng hồng của nói hỏi 

- Đúng anh ấy rất đẹp ! Còn đẹp hơn những vì sao tinh tú kia nữa _ Nó hồ hởi nó 

- Chắc cậu ta phải tốt vs em lắm nhỉ? _ Phong cúi mặt xuống , trong lòng dâng lên cảm giác chua xót 

- Không ! Anh ấy hay bắt nạt em lắm ! _ nó bỗng mỉm cười, ánh mắt vẫn nhìn về những ngôi sao sáng 

Phong ngẩng người nhìn nó . Đây là nụ cười đầu tiên mà anh được thấy khi nó đến đây, nự cười rất đẹp, nó làm cho tim anh như muốn bay ra ngoài 

...Cứ như thế 1 người ngắm sao , 1 người ngắm người ...suốt đêm.... 


- Chị đi sang xã bên vs em 1 lúc có được không ?_ bé mai đề nghị , cô bé thấy nó suốt ngày ngẩng người nghĩ cái gì đó 

- Chị....chị.... 

- Không được từ chối nha ! Hôm nay em sẽ dẫn chị đến gặp 1 thiên thần _ Mai chắp hai tay vào nhau , ánh mắt hiện lên sự sùng bái , vui sướng ... 

- Thiên thần ?_ nó hỏi lại .Thực sự có thiên thần sao ? 

Không trả lời mà bé Mai đã kéo nó ngồi sau chiếc xe đạp màu xanh dương.... 

- Sao đông vậy?_ nó nhìn vào đám đông trước mặt mà hỏi. Mọi người đều đến xem thiên thần giống cô sao ? 

- Chị mau lên ! _ Bé Mai vẫy vẫy 

- Ưhm... 

Sau n phút bon chen , xô đẩy nó và bé Mai cũng đã vượt được nửa bức thành người . Hiện giờ nó đã thấy được thiên thần ..... 

Ngỡ ngàng .... 

Nước mắt lại tuôn ra .... 

- Quân ! _ nó gào to lên khi thấy bóng dáng quen thuộc mà mình mơ hằng đêm 

Như bắt được tín hiệu Quân cũng ngước nhìn về phía có tiếng gọi , Ánh mắt anh hiện lên niềm vui khôn xiết. 

Cuối cùng thì anh cũng tìm được cô rồi !
Bạn đang đọc truyện tại topkute.net
* tại một quán cà phê sang trọng : 

Có 2 cô nàng ăn mặt rất sành diều đang ngồi nói chuyện : đó là Kim Anh và Kiều Giang ( t/g: Kiều Giang là em của Tử Hạo , cô là em kết nghĩa của Kim anh) 

- Sao bản mặt của em giống cái bị rách quá vậy trời ! _ Kim Anh nhả từng làn khói thuốc , quan tâm hỏi cô em kết nghĩa của mình 

- Chị biết cái cái nhỏ Phan Loan mà em ghét chứ ! _ Kiều Giang môi mỏng nhếch lên kể tội 

- Ưhm ! Cái con mà ở nhờ nhà em chứ gì ? _ Kim anh 

- Đúng ! em hận cô ta đến tận xương tủy ! _ Kiều Giang nghiến răng ken két , quả mặn nhỏ trong tay cô nàng dường như đã bị bóp nát 

- Em muốn trả thù con bé đó phải không ?_ Kim Anh 

- Đúng ! _ Kiều Giang 

- Em biết sắp tới chủ nhân của thế giới ngầm sẽ xuất hiện chứ ! _ Kim Anh chậm rãi nói 

- Phải ! _ Kiều Giang gật đầu như trống bỏi 

- Trong bữa tiệc này sẽ không cho phép người ngoài tham dự, nếu mà người khác cứ cố tình đến thì hậu quả thật khủng kiếp ! _ Kim Anh khẽ nói , môi cô ả nhếch thành 1 đường cong hoàn mĩ .. 

- Vậy thì sao?_ Kiều Giang ngây thơ hỏi 

- Chị nghe nói dạo này tâm trạng của chủ nhân mới rất rất không tốt ! Vì vậy em hãy lừa cho con nhỏ đó đến bữa tiệc _ Kim Anh vứt điếu thuốc trong tay đi , cô nhìn thẳng vào mắt Kiều Giang 

Dường như hiểu ra ....hai cô nàng bật cười ...


Tại 1 căn phòng trang trọng vs thiết kế tinh sảo , có 1 người thanh niên đẹp tuấn mĩ , phong thái khí chất hơn người , mái tóc đen huyền bồng lên trông rất đẹp , ngũ quan trên mặt anh như được khắc ra vậy , đôi mắt hổ phách ánh lên sự lạnh lùng khó hiểu làm người khác không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy . 

- Sao anh chưa đưa bà ấy về ?_ Thiên Kì nhẹ giọng nói 

- Nhớ chị gái rồi sao ? _ Quân cười nhẹ trong điện thoại 

- Không ! _ Thiên Kì trả lời rất lạnh lùng rất dứt khoát , vì anh biết nếu mà bà chị mình ở vs Quân thì sẽ không sao cả ! 

- Bao giờ về thì anh sẽ báo ! À mà em phải để lại phần cho anh xử lý con ả đó đấy ! _ Quân 

- Chưa biết được ! Anh biết tính em mà ! _ Thiên Kì nhìn vào tập tư liệu mà bọn người dưới mới thu nhập cho anh , đôi mắt ánh lên sự lạnh lùng , khoé miệng tạo lên 1 đường cong hoàn mĩ 

............................. 

Cộc ! Cộc ! Cộc 

- Vào đi ! 

- Thiếu gia , mói thứ đã chuẩn bị xong hết rồi ! Chỉ chờ thiếu gia đến nữa thôi ạ ! _ Người đàn ông có dáng người cao to , đứng cúi thấp đầu cung kính nói 

- Được rồi ! Ông ra ngoài đi ! _ Thiên Kì kẹp cây bút trong tay , anh không để ý đến người đó chỉ buông ra vào từ 

- Dạ ...._ Người đàn ông lại cúi đầu thấp hơn , ông cẩn thận từng cử chỉ của mình 

- Alooooo....._ Loan kéo dài chất giọng ngái ngủ của mình ra , kể từ buổi tối hôm ấy đem nào cô cũng nghĩ đến Thiên Kì . Hôm nay định đi ngủ sớm để đem đỡ mất ngủ thì lại có người phá đám . Mà cái người đáng ghét đó lại chính là nhỏ Kiều Giang 

- Mau ...mau....đến ...cứu tôi ...._ Giọng nói thẩm thiết vang lên, bên cạnh lại còn những tiếng cười man rợn , Loan nghe qua điện thoại mà rùng hết cả mình , nhỏ dường như tỉnh ngủ hẳn , ngồi bật dậy trên chiếc giường nhỏ hẹp trong kí túc xá hỏi : 

- Cô ...cô bị làm sao vậy ? 

- Mau lên tôi không chống cự được rồi , tôi đang ở khu víp đường XXX....Á!!!!!!_ Từng lời nói ngắt quãng và sợ hại của Kiều Giang vang lên thật thảm thiết 

Không nghĩ nhiều nhỏ bật nhanh dậy , dùng hết tốc lực để trốn ra khỏi trường và đến địa điểm mà Kiều Giang đã nói 

- Tài diễn kịch của em ngày càng khá đấy ! _ Kim Anh nở nụ cười xinh đẹp , hôm nay là ngày đặc biệt nên cô đã kì công trang điểm và lựa chọn quần áo. Chiếc váy liền thân màu đỏ tươi ôm gọn lấy đường cong hoàn hảo tôn lên đôi chân thon dài trắng mịn , môi đỏ tươi tắn , mái tóc thẳng từng gọn đã được búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần cũng đôi vai nhỏ thon . Hôm nay cô quyết định sẽ quyết rũ tân chủ nhân mới ( t/g: Mơ à cưng ) 

- Cũng nhờ chị cả ! _ Kiều Giang mỉm cười giang tà , hôm nay cô cũng xinh đẹp không kém gì Kim Ánh . Áo ba lỗ cá tính kết hợp vs quần sóoc ngắn được đính đầy đá , mái tóc xoăn được thả xõa , môi đỏ , viền mắt được kẻ đậm làm cho khuôn mặt càng sắc sảo hơn 

- Thôi mình chờ xem kịch hay đi! _ Kim Anh cười như không cười dôi mắt ánh lên sự thích thú 

Bắt taxi đến địa điểm . Giờ nhỏ đang nấp ở bức tường bên cạnh bụi hoa hồng , nhẹ nhàng quan sát xung quanh . Suýt nữa thì nhỏ Loan đã hét lên vì cảnh tưởng ở trước mặt . Đối diện là 1 tòa nhà rất to , mọi thứ bên ngoài đều rất đẹp , hai bên đường là những chiếc xe con màu đen tuyền và màu tro tan , bên cạnh cổng có 2 người vị sĩ đang gác . Từng đoàn người đang tiến vào , trên người họ toát ra vẻ huyền bí . 

" Có thật là con nhỏ đó bị nhốt ở đây không ?" Nhỏ thầm nghĩ , bỗng màn hình di động hiện tên của Kiều Giang 

- Cô đang ở đâu vậy ?_ Kiều Giang nấc lên từng tiếng nho thật thảm thương 

- Tôi đến rồi đây ! _ Loan che miệng nói , ánh mắt nhìn vào 2 người đàn ông cao to đang canh gác bên ngoài 

- Nhanh lên đi !_ Kiều Giang giọng van nài . Thật sự cô ả đóng kịch rất giỏi 

Tút .....tút .....tút.... 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor