Anh Tan Rồi Đó - Phần 01

Trời đêm nay đầy sao, không khí oi bức của mùa hè đã dịu bớt bởi cơn mưa ban chiều. Nhưng nó không đủ để làm dịu đi ngọn lửa trong lòng tôi. Tôi tên là Hạ Mẫn Chi, năm nay vừa trong 17 tuổi, tính tình hiền lành ngoan ngoãn thi khỏi chê luôn (t/g: bốc phét) Đầu óc tôi thì không được thông minh cho lắm (t/g: chính xác là ngu ngốc), ngoại hình bên ngoài dễ nhìn_đấy là lời mẹ tôi nói. Ấy vậy mà tôi luôn bị ông trời liệt vào danh sách " xui xẻo". Điều chứng minh hiện giờ là tôi đang phải lết cái thân quèn đi mua đồ ăn vặt cho thằng em zai" iu quý". Chả là tôi thua cược nó nên mới phải vậy . Đen đủi là các cửa hàng gần nhà đã đóng cửa hết. Tôi phải đi lên một đoạn khá xa để mua đồ.

- Cám ơn bạc ạ !_ Tôi sung sướng cằm túi đồ quăng lên quăng xuống, miệng ríu rít chào ông chủ bán hàng. Chả là ông ấy giảm giá và còn khuyến mại cho tôi 1 cây kẹo bông rất ư là xinh và ngon...

Mùi thơm của hoa sữa nhè nhẹ theo làn gió lan tỏa khắp không gian. Tôi tham lam hít hà hương thơm trong lành , công nhận buổi tối đúng là không gian đẹp thảo nào hội thanh niên hay đi chơi vào buổi tối thế y hệt thằng em của tôi. Nhà tôi nằm sâu trong khu phố nên chỉ có vài cái đèn đường rọi ánh sáng yếu ớt xuống. Rảo nhanh bước chân, tôi muốn về nhà thật nhanh, tự dưng lại thấy có cảm giác ghê ghê mới kinh chứ.

- Các ngươi tránh ra...đồ lưu manh_tiếng quát to của một cô gái vang lên.

Hiện giờ trước mắt tôi là một cô gái rất xinh đẹp, mái tóc màu đẹn cắt ngắn ôm gọn lấy khuôn mặt trái xoan cùng với làn da trắng. Đúng là mĩ nữ! Cô gái xinh đẹp đang bị khoảng 4 - 5 tên lưu manh mặt người dạ thú đang vây quanh..

- Làm chi mà dữ vậy? Vui vẻ đi em_ Thằng cha mặc áo ba lỗ để lộ những hình xăm kì quái trên cánh tay rắn chắc, đang cười cợt nhả nói.

- Trông ngon phết mày nhỉ? _ Một thằng cha khác bon chen nói vào, bàn tay không an phận đang vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy.

"Thật kinh khủng" _ tôi nhẹ cảm thán, thương thay cho cô nàng, tính nghĩa hiệp nổi lên, giấu 1 thanh gỗ vừa mới nhặt được sau lưng tôi tiến lại gần chỗ họ.

- Dừng lại ngay...

- Lại thêm 1 em nữa kìa_Thằng lưu manh 1 ánh mắt sáng như đèn pha ôtô nhìn chằm chằm vào tôi.

- Em này nhìn non ghê_ Thằng lưu manh 2

- Non nhưng mà xinh_ thằng lưu manh 3

- Vào đây chơi cùng đi em_ thằng lưu manh 4 hau háu nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

Eo, mấy thằng này nói nghe ghê quá. Tôi biết mình cũng là 1 tiểu mĩ nhân nhưng tôi không muốn mấy thằng điên này mở miệng khen mình.

- Lại đây nào cưng.

- Anh sẽ nhẹ nhàng với e mà

"...Bốp..."

- Này thì nhẹ này, chết đi_ tôi giáng tới tấp cây gậy vào đầu chúng. Mấy thằng này bị đánh bất ngờ nên theo phạn xạ lùi về phía sau mấy bước. Nhân cơ hội đó tôi kéo cô gái đó chạy như bay ra khỏi khu vực nguy hiểm này.

- Con ranh đứng lại.

- Đừng để tụi nó thoát.

Chết tiệt! tôi không ngờ bọn lưu manh này lại chạy nhanh như thế. Thấy vậy tôi hét to với cô gái bên cạnh là: "Chia đường nhé" Cô nàng rất hiểu ý tôi liền rẽ vào con đường khác và hét to với tôi: "Cám ơn bạn" Tôi không còn thời gian để trả lời vì hiện giờ đang có 3 thằng đang bám sát nút tôi. Ra sức tôi chạy nhanh về phía trước.

"ÁAAAAAAAAA...."

Do không để ý nên tôi rơi xuống 1 ái hố khá sâu của 1 khu vực đang xây dựng dở. Tối thật chẳng nhìn thấy gì, tôi im lặng, tay đổ đầy mồ chả là tôi rất sợ tối và chân tôi đang bị trật.

- Con ranh đó chạy đâu rồi.

- Em vừa thấy nó chạy vào đây mà.

- Khốn thật! tìm nó ngay. Tao mà bắt được nó thì sẽ lột hết quần áo của nhỏ đó rà mà đánh.

- Đại ca thật tàn nhẫn...

- Tìm mau đi...

- Dạ....

Tối giật thót cả mình nép mình sâu vào bên trong. Một lúc sau không còn nghe thấy gì nữa tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

- Mấy thằng này biến thái thật, may mà mình chạy nhanh_ tôi tự kỉ 1 mình

Mau mau rút ngay điện thoại thoại ra gọi cho thằng em trai iu quý của mình thôi.

- Bà đang ngủ ở đâu vậy? _ tiếng hét to của thằng bé làm tôi phải để điện thoại ra xa những 1 m.

- Thiên kì ...Chị sợ lắm. em đến đón chị đi ...hix...hix_ Tôi nghẹn ngào nhỏ giọng nói, chỉ sợ mấy thằng cha lưu manh vẫn còn ở quanh đây

- Bà đang ở đâu?_ Thiên Kì khẩn trương hỏi tôi.

- Một cái hố...nó tối lắm.._ tôi kể khổ vs nó. Tuy tôi hay bắt nạt nó nhưng mà thằng em này cũng quan tâm tôi lắm chứ

- Bà leo lên, rồi nhìn xem đấy là nơi nào để tôi ra đón_Thiên kì dặn dò

- Ưhm...đợi chị tí nha!

Đang chuẩn bị leo lên thì tôi bỗng nghe có tiếng bước chân tiến gần đến cái hố. Sợ là bọn chúng tôi liền núp thật sâu vào trong nhưng vừa tiến lại gần tôi đã bị 1 bàn tay bịt lấy miệng rồi thuận thế đè lên. Tôi sợ đến không dám nhúc nhích, cái người đè lên tôi cung không có phản ứng gì chỉ lấy tay giơ lên làm giấu im lặng.

- Mày xác định là hắn đã bị thương_ một gióng nói thâm trầm kèm theo sự đáng sợ vang lên

- Chính mắt em đã nhìn thấy hắn trúng đạn mà.

- Thế giờ hắn ở đâu.

- Việc này...em....

- Phải tìm cho ra ngay.

- Dạ, theo tin mật báo thì hắn đang ở trong khu phố dân cư này.

- Tìm ngay đi, việc này mà không thành công thì hậu quả không thể lường được đâu

- Dạ ...em đi làm ngay

Tiếng bước chân rời đi, rồi cái người đè lên người tôi cũng ngồi dậy

- Anh ...anh ...bị thương rồi!_ tôi sợ sệt lên tiếng khi thấy mĩ nam trước mặt mình bị thương ở tay

- .....

- Ê...

- ......

- Này ..._ tôi khều khều áo anh ta

- .........

- Này ..._ tôi khều khều áo anh ta

- ........

- Anh bị câm ah?_ sau 1 hồi ê a tôi rút ra kết luận. Khi tôi vừa nói xong thì anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt rất đáng sợ. Thật đáng sợ mà, tôi biết mình không nên hỏi thế nhưng .... Thôi anh ta đã bị câm rồi, lại còn bị thương nữa xem ra không phải có mình tôi xui xẻo. Không nghĩ nhiều tôi liền xé mấy cái tua bèo to quanh áo ra mà trong lòng đổ máu ào ào chiếc áo 100k của tôi đó (t/g: Pó tay). Tiến lại gần không thấy anh ta phản ứng gì tôi liền nhanh chóng băng vết thương trên cánh tay để cầm máu.

- Để tôi gọi xe cứu thương_ Tôi lấy điện thoại chuẩn bị ấn ấn thì anh ta vươn cánh tay không bị thương chặn lại. Tôi trừng mắt nhìn anh. Không thua kém anh cũng dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn tôi như nhìn 1 con quái vật. Ánh mắt đó thật lạnh , sắc , quá khủng khiếp."Ều làm gì mà ghê vậy!"Tôi run run không dám nhìn lại hắn nữa. Quả thật ánh mắt có thể giết người mà.

Một lúc sau tôi thấy hắn ta lôi ra 1 cái điện thoại ra nghe mà không nói gì. Đúng thật là anh ta bị câm rồi. Đã giúp thì giúp cho trót tôi e ngại lên tiếng

- Có cần tôi nói hộ không?_ Mở miệng ra mới biết là mình ngu mà.

-...

- Không _ Tiếng nói trầm nhẹ nhàng kèm theo sự lạnh lẽo toát ra từ miệng anh ta

"Hóa ra không bị câm" Tự nhưng tôi cảm thấy mình như con ngố từ trong xóm ra vậy(t/g: đúng ròi còn gì)

- Anh đúng là điên mà_ tôi không nghĩ nhiều mà thốt ra lời nói đó

_...

Lại ánh mắt khinh người đó. Cũng may điện thoại của tôi vang lên đúng lúc.

- Bà đang ở đâu ?_ Thiên Kì

_Chị...chị ..ah em đợi chị 1 tí nha _ Không đợi nó trả lời tôi liền đem nhanh máy cúp xuống không thì thằng bé đó lại hét lên cho xem

Một lúc sau cuối cùng tôi cũng thoát ra ngoài và có cả thằng "câm giả " đi theo nữa. Biết là hắn đã gọi người đến đón tôi cũng không để ý nhiều chỉ nói:

- Tôi đi đây, anh nhớ vào viện băng bó vết thương rồi tiện thể đến khoa thần kinh khám xem sao nhé! Bye bye_ tôi nói câu đó với 2 nghĩa

Rồi tôi chạy như bay đi , không thì tôi thấy nguy hiểm lắm (t/g: Biết nguy hiểm sao chị còn nói đểu anh ấy)

Kể từ buổi tối hôm đó, tôi chả dám ló mặt vào ban đêm nữa. Nhưng hiện tại chị họ đang giới thiệu với tôi 1 công việc làm tới 11h mới được tan ca. Vì tiền không nghĩ ngợi nhiều nên tôi đi luôn.

Tiếng nhạc sàn cùng những giọng nói với nhiều cung bậc cảm xúc hòa tan với nhau tạo thành không khí hấp dẫn. Ánh đèn đầy đủ màu sắc chiếu nhập nhèm làm tôi bưng chai rượu đi không vững. Chẹp chẹp đúng là nơi khó làm việc mà.

- Em đem cái này ra bàn số 2 đi_Chị Lan người làm cùng tôi nói.

- Dạ...

----------------------

- ừm, con Lan vào phòng víp rồi à!_Một cô ả giọng chanh chua nói

- Đúng là vô sỉ mà, đãng nhẻ phải đến lượt con bé mới vào chứ_Chị ta tức giận, phẩy nhẹ cái khăn trên bàn .

- Đúng thật ...là vô sỉ _Có người nhại lại

----------------------

- Alo _Tôi chạy vào phòng vệ sinh nghe điện thoại

- Chi à, mau đến đây, tao say không đi nổi rồi ...mày ...mau_ Con Loan nói trong điện thoại .

_ Ê, mày đang ở đâu ?_Đến khổ ,uống đến không về được nữa.

-----------------------

Năn nỉ gãy lưỡi cuối cùng tôi cũng xin được nghỉ việc làm.

- Ừm con ranh! tao mà đến thì mày biết tay.

- Đây rồi "Love Love Love"

- Học sinh không được vào đây - Bảo vệ nhìn chằm chằm vào tôi .

- ...Ặc cháu không phải là học sinh _Tôi nói dối

- Phải hay không tôi nhìn là biết _Bảo vệ

- Sặc .......

Không vào được? phải nghĩ cách thôi ...

Lúc sau:

Một cậu con trai nhỏ nhắn trên người mặc nguyên 1 cây đen đội cái mũ lưỡi trai tiến vào bên trong. Vâng tên đó chính là tôi. Đi dáo dác xung quanh tôi hoa hết cả mắt với ánh đèn xung quanh Nhưng quán to và đông như thế này thì biết tìm nó ở đâu? Tôi tiến vào WC gọi điên thoại

- Này mày đang ở xó nào ?_Tôi như hét vào điện thoại .

- Khu B .....Loan mơ hồ trả lời cô bạn

- Đó là nơi nào ...?

tút...tút

Chết tiệt! Con ranh đó tắt máy rồi, lết ra khỏi WC tôi thất thểu đi về phía trước

- "Bộp " lúc chạy vào khu quày không để ý nên tôi đã va phải 1 người, lực va chạm khá lớn. Theo quán tính tôi ngã người về đằng sau, ối mông của tôi.

- Đau chết mất, anh đi đứng kiểu gì vậy? Tôi bò dậy rồi ngẩng đầu lên nhìn người đối diện, tức tối quát to. Bỗng mọi âm thanh theo tiếng quát đó tắt đi, mọi người im lặng theo dõi....

Trước mắt tôi là người con trai rất đẹp trai, làn da trắng như ngọc thạch, khuôn mặt hoàn mĩ, đôi môi mỏng tươi thắm, mũi cao, lông mày rậm, mắt sâu , lông mi dài cong vút đến nỗi con gái nhìn cũng thấy ghen tị .Gương mặt của anh ta chính là sản phẩm chúa trời ban cho .Tôi nhìn anh ta đến thất thần hắn chính là gã con trai có đôi mắt lạnh đẹp hút hồn hôm đó,xong rồi.Đúng là oan gia mà .Trong 36 kế chuồn là thượng sách .

- Đứng lại , Thiếu gia còn chưa cho cậu đi cơ mà_cái thằng đứng bên cạnh hắn cầm lấy cánh tay nhỏ bé nắm chặt đến nỗi tôi đau ứa nước mắt. Khốn tay gì mà to vậy ?

- Buông ra_tôi ra sức giằng ra nhưng tay anh ta khỏe như kìm vậy .Giằng co ...giằng co..

- Thả tay ra_Lãnh quân lười biếng phun ra 3 chữ

- Dạ

"Cốp"

"Vù"

Do không để ý nên tôi dùng rất nhiều sức để vung ra vì vậy mà chiếc mũ trên đầu nhờ sự góp sức của đôi bàn tay đã vinh quang rơi xuống đất .Mái tóc dài, đen như suốt được búi gọn trong mũ theo đó mà bay xuống.

- Á _tôi hét to lên rồi cắm đầu chuẩn bị chạy đi.

- Đứng lại_Lãnh Quân nhìn chằm chằm vào người con gái trước mặt mình lạnh lùng phun ra 2 chữ

"Có ngu mới đứng lại ,cứ chạy trước đã"_Tôi nghĩ thầm rồi cất gót ngọc chạy ra khỏi .

- Á thả tôi xuống mấy anh làm gi vậy? Tôi sẽ báo cảnh sát _Tôi liền hết ầm lên vì có 2 tên đến kẹp lấy 2 cánh tay tôi rồi lôi đi .

- Thật không ngờ thẳng nhóc đó là con gái_Người 1

- Nó dám mắng anh Quân _Người 2

- Con nhỏ này to gan thật _Người 3

- Thương thay số phận con nhỏ đó _Người 4

--------------------

Đang đau buồn cho số phận đen đủi của mình thì tôi nhìn thấy cái dáng cao cao hoàn mĩ của thằng em mình Thiên Kì

- Thiên Kì cứu chị .._Tôi hét to

- HẠ THIÊN KỲ_ tôi gào lên

- Chị..._ Thiên kỳ

- Mau ....mau ..cứu chị mày đi_ tôi như vớ được vàng vội vàng nhắc nhở nó.

- Các người mau buông tay chị ấy ra _ Thiên Kì.

- Cậu Kì, nhưng đây là lệnh của thiếu gia_ một anh chàng vệ sĩ đi đằng sau nói.

- Anh Quân? _ Thiên Kì hỏi lại

- Dạ, đúng ạ_ người kia khép nép trả lời

....3 giây....sau:

- Bà lại gây ra họa gì vậy? _Thiên Kì hét vào mặt tôi.

- Có em mới gây chiện đó_ Tôi cũng hét lên.

- Thôi, các người dẫn chị ấy đi đi..._Thiên Kì vẫy tay ra hiệu

- Áaaaa.....mày có phải là em chị không hả? Việt gian....đồ *********...

Mọi người xung quanh trố mắt ra nhìn cô nàng nhỏ, mạnh bạo phun ra những chữ không nên phun....

Đây là tình huống gì vậy trời? Như bao công xử án nha. Một đám vệ sĩ to cao xếp thành 2 hàng , cái người ngồi ở giữa đang vắt chân uống rượu, bên cạnh còn có 1 mĩ nhân, 3 vòng hoàn hảo với đôi chân dài miên man đang phục vụ tận tình. Cô nàng mĩ nữ mặc váy rất ư là ngắn nha! cái váy này mà cho tôi thì tôi cũng chả thèm. Chẹp ...chẹp ....

- Cô đã từng gặp tôi chưa? _ Lãnh Quân buông ly rượu trên tay xuống , lười biếng mở miệng hỏi.

- Sặc...có...à không, tôi không quen loại người như anh

- Loại người như tôi?_ Lãnh Quân

.. Mẫn Chi:...~~

Mọi người trong phòng ai cũng bất động, tất cả nín thở ngước mắt lên nhìn cô gái "gan to" trước mặt mình

"cạch" 

Cửa được mở ra, 1 anh chàng có khuôn mặt tuấn mĩ cùng mái tóc hung đỏ bồng bềnh bước vào.

- Anh Quân_ Thiên Kì lễ phép chào.

- Việt Gian? _ Tôi trừng mắt nhìn nó.

*Mọi người: ~ bất động tập 1~

- Bà câm miệng lại ngay cho tôi _ Thiên Kì hằn ra từng chữ.

- Máy dám nói với chị của mình như thế à?_ Tôi tiến lại gần cốc nó 1 cái rõ đau.

Nó trừng mắt nhìn tôi rồi hướng người về tên "giả câm" kia 2 chân quỳ xuống nói:

- Anh Quân mong anh tha cho chị em, có tội gì thì anh cứ xử em là được.

- Mày đang làm gì vậy ? Sao phải cầu xin thằng cha "giả câm" này _ tối túm cổ áo Thiên Kì hét ầm lên.

- Bà...Bà...im đi_ Thiên Kì tái mặt khi nghe Bà chị của mình gọi anh Quân như thế. Cũng không riêng Kì mọi người xung quanh cũng bị cô nàng dọa cho muốn chết.

- Giả câm?_ Lãnh Quân

- Đúng ..._ tôi theo phản xạ trả lời câu hỏi của thắng nào đó

* mọi người : ~ sợ hãi~

- Cô đang nói tôi sao? _ Lãnh quân nheo đôi mắt xinh đẹp của mình nhìn chằm chằm vào người con gái nhỏ nhắn ở trước mặt.

- Sặc... tôi ..tôi ...tôi hả?

*Mọi người:...~.~....

- Ai nói vậy? Chắc anh nghe nhầm rồi!...hi..hi_ Tôi nói dối không chớp mắt rồi trưng ra nụ thật tươi đáp lại.

- Thiên Kì, đi ra ngoài đi, tôi tự biết giải quyết _ lãnh Quân truyền lệnh.

- Nhưng.... _ Thiên Kì đang định nói nhưng anh lại quay ra nhìn chằm chằm bà chị gây họa của mình thở dài....

- Làm gì mà nhìn dữ vậy? Chị biết mình là tiểu mĩ nhân, nhưng mà mày đừng có nhìn chị với con ngươi trắng dã đó.

*mọi người + Thiên Kì + Lãnh Quân: ....~.~.....

Bỗng dưng tiếng chuông điện thoại của tôi reo lên...

- May mau cứu tao với, tao không cầm cự được lâu đâu_ giọng nói đầy sợ sệt của kái Loan vang lên.

- á...đợi tao..._ tôi cúp điện thoại ròi nhanh chóng phóng ra cửa, chạy đi cứu đứa bạn thân. Nhưng vừa mới chạm vào tay quay thì đã có 2 thằng vệ sĩ to con chặn lại , tức mình tôi hét to:

- Tránh ra , bạn tôi mà xảy ra chiện gì thì tôi giết các anh.

_ ....

- Để cô ta đi_ Lãnh Quân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kèm theo sự lo sợ tột độ ra lệnh.

Chạy ...chạy....Phòng 135 ?.....tôi chạy như bay tìm căn phòng đó.

Đây rồi

- Bà tránh ra để tôi mở cho_ Thiên Kì không biết từ lúc nào đã đi theo ngay sau tôi.

- Uhm...

"...Bốp..." ngay sau cánh cửa được mở ra, tôi chạy hết tốc lực vào phòng. Trước mắt có 1 thằng con trai đang ra sức đánh vào mặt con Loan, chiếc áo của nó cũng đã bị rách ra 1 nửa làm lộ ra bả vai trắng nõn, khuôn mặt con nhỏ đỏ bừng sưng lên vì bị tát nhiều, môi có dính máu. Thằng khốn nó dám hành hung với bạn thân tôi. Rất nhanh Thiên Kì đám 1 phát vào khuôn mặt đầy mụn của thằng đó..

- Loan... mày có sao không?_ tôi lo lắng chạy đến bên nó.

- Không ...không... may mà mày đến kịp _ Loan cười yếu ớt.

- Chẳng phải mày có đai đen sao?_ tôi hét lên.

- Thực sự tao không còn sức..._ Loan mỉm cười.

- Thôi, bà định để cho cô ta chết mệt ở đây sao?_ Thiên Kì sau khi giải quyết xong thằng đó, liền tiến lại gần chỗ bà chị nhắc nhở.

- Đi cái đầu mày ấy! Mau đưa chị cái kéo_ tôi cốc đầu nó rồi ra lệnh. Thực sự là tôi rất tức đó nha!

- Để làm gì?_ Thiên Kì

- Thiến thằng đê tiện này_ Tôi nhìn thằng đó với ánh mắt rực lửa.

* Loan + Thiên Kì + ...: ~~

- Tha ...tha...cho...tôi...._ Thằng đê tiện.

- Tha à? mơ đi? mau cởi quần ra.* Mọi người:~~

- hu...hu...hu...Đại tỷ tha cho tôi đi hu..hu.._ thằng đê tiện chạy ra ôm chân tôi khóc lóc van xin.

- Mày có cần tao giúp không_ Loan sau khi chỉnh lại quấn áo, cố tiến lại gần chỗ nó..

*Mọi người: Bất động với 2 cô nàng này

- Được_ tôi hồ hởi trả lời

-... hu...hu...

- Nhưng mày có thấy thằng này bẩn không_ cái Loan hỏi tôi 1 cách kì quái.

- Đúng là bẩn thật.

- Chắc chỗ đó cũng bẩn đấy mày _ loan nhìn vào phần dưới thân của thằng đó nói

- Sặc... mày biến thái thật nha!

-*Mọi người + Thiên Kì..: ...~ .~

Thế rồi thằng biến thái đó cũng được tha vì con Loan bị ngất.Nhưng trông tướng đi của thằng đó tôi đoán sau này nó chắc khó có con lắm

*Nhân vật mới:

- Hạ Thiên Kì_ (17 tuổi): là em song sinh vs Mẫn Chi. Có ngoại hình hoàn hảo, da trắng, mắt to, sâu, môi mỏng màu sắc tươi tắn. Đa tính tình, làm việc dưới sự chỉ đạo của Lãnh Quân.

- Phan Loan_ (16 tuổi): Kém Chi 1 tuổi nhưng vẫn gọi là bạn. Xinh như búp bê, với đôi mắt to màu cà phê long lanh, đáng yêu, biết võ...

 

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor