You are here

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Chương 21 - Phần 1

CHƯƠNG 21

Y tfwwrá fwwrtrưởng troCw4Bng phòng mfwwrổ coFd9ảm ticcuhấy khônoFd9g khoFd9í c3JDKa mfwwrổ hômoFd9 nfwwray củ3JDKa kiccuhoa Ngofwwrại T3JDKim mạoFd9ch thậtCw4B kỳoFd9 quặc.Cw4B Tính khíCw4B cfwwrủa Chủ3JDK nCw4Bhiệm PhươnoFd9g, cảoFd9 oFd9viện oFd9này fwwrai cũn3JDKg biccuiết, kỹfwwr thuậtoFd9 giỏi,oFd9 fwwryêu cầ3JDKu cao, mfwwrỗi lầiccun ônfwwrg đíiccuch ticcuhân cầmiccu da3JDKo mổ,Cw4B cảoFd9 phòng3JDK phẫu3JDK thuoFd9ật ciccuứ oFd9như gặpoFd9 phfwwrải đ3JDKại dịch, chỉ3JDK sợiccu 3JDKcó ch3JDKỗ iccunào sơ3JDK siccuót, biccuị iccuChủ nfwwrhiệm Phươngfwwr túm3JDK đ3JDKược mắoFd9ng cfwwrho mộoFd9t triccuận thoFd9ì đếiccun Giám đốiccuc bệnCw4Bh v3JDKiện cũfwwrng kfwwrhông oFd9bênh nổ3JDKi. iccuVì thếiccu Cw4Bhôm nafwwry côiccu piccuhải đích3JDK thân3JDK giiccuám sát 3JDKcác oFd9y tá3JDK chCw4Buẩn bịiccu trướCw4Bc fwwrca mCw4Bổ, chờfwwr đfwwrến kCw4Bhi oFd9bệnh nfwwrhân đượciccu đưa3JDK và3JDKo phòn3JDKg mổ, oFd9đèn chụpfwwr bậfwwrt Cw4Blên, báiccuc sĩCw4B gfwwrây mêoFd9 đCw4Bã bắtoFd9 đầu3JDK chiccuuẩn 3JDKbị fwwrgây mê,fwwr ciccuô cfwwrhợt fwwrcảm thấiccuy không khí3JDK cànfwwrg Cw4Bkỳ q3JDKuặc hơfwwrn nữa.

Những ciccua pfwwrhẫu toFd9huật của Chủiccu nhi3JDKệm oFd9Phương đafwwr phần3JDK 3JDKlà doFd9o fwwrmột ê3JDK kfwwríp cốfwwr địnoFd9h phoFd9ối hợpoFd9 3JDKvới Cw4Bnhau, bfwwrác iccusĩ fwwrgây mê fwwrlà cộngoFd9 sựoFd9 lâu3JDK oFd9năm, Nhiếpiccu fwwrVũ fwwrThịnh iccuthì 3JDKvào theiccuo bệnhCw4B niccuhân, thôiccung thường trfwwrong fwwrcác fwwrca Cw4Bmổ cCw4Bủa Chủiccu nhiệfwwrm Phương3JDK, fwwranh đềuoFd9 3JDKlà ph3JDKụ iccumổ thứiccu nhấtoFd9, nhưniccug fwwrhôm nay anoFd9h chCw4Bỉ đứng3JDK fwwrmột 3JDKbên n3JDKhìn bácfwwr soFd9ĩ fwwrgây oFd9mê làiccum việc.oFd9 ĐiềuoFd9 đoFd9ầu tiêiccun khfwwriến 3JDKy táfwwr trưởng cảm3JDK t3JDKhấy kỳoFd9 quặcoFd9 ciccuhính icculà Nhiếpiccu VũoFd9 Thịnh3JDK, oFd9hôm iccunay Cw4Bbác siccuĩ Nhiếpfwwr toFd9rông r3JDKất oFd9lo lắng, từCw4B oFd9lúc bướciccu vàfwwro tớifwwr oFd9giờ fwwranh cCw4Bhưa hfwwrề ngiccuồi xuốngĐiềuCw4B nàoFd9y cũnfwwrg không3JDK cóiccu goFd9ì lạoFd9, Chủ nhiệmiccu Phươnfwwrg iccucòn đCw4Bứng kiaiccu, ngoàiCw4B báCw4Bc sĩCw4B goFd9ây Cw4Bmê fwwrra, a3JDKi dáoFd9m cCw4Bả 3JDKgan ngồ3JDKi ciccuhứ? Nhưng ChCw4Bủ nhiệ3JDKm PhoFd9ương iccuhôm nafwwry cũoFd9ng khôn3JDKg 3JDKdẫn theCw4Bo họfwwrc iccutrò niccuào kiccuhác c3JDKủa mìniccuh vào 3JDKphụ mổfwwr, màfwwr d3JDKùng ha3JDKi báiccuc soFd9ĩ fwwrcó iccutay nghề3JDK 3JDKgiỏi iccunhất toFd9rong khoFd9oa l3JDKàm phụoFd9 mổ,iccu yoFd9 tá oFd9trưởng thCw4Bấy, đốiCw4B vớCw4Bi Tfwwrứ chứnfwwrg FallooFd9t th3JDKì đfwwrội noFd9gũ Cw4Bbác sĩoFd9 hômfwwr na3JDKy cóCw4B v3JDKẻ hùnfwwrg hậu quá.

Tuy độiiccu ngũiccu hiccuùng hCw4Bậu nhưng Cw4BChủ nhioFd9ệm Phươngfwwr điccuã oFd9làm r3JDKất tốt,iccu từfwwr oFd9nhát daoFd9o đầfwwru ticcuiên Cw4Bphân tácoFd9h c3JDKác cơ qiccuuan, đếnCw4B váfwwr tâiccum fwwrthất, cuốiccui cùnoFd9g liccuà koFd9hâu lạiiccu Cw4Bcác mạchiccu máCw4Bu, ôiccung đềufwwr Cw4Bthực hiện3JDK 3JDKrất chuẩn xácfwwr, fwwrmột loạfwwrt cáciccu oFd9thao táiccuc iccuthuần thụCw4Bc hooFd9àn hCw4Bảo đếnfwwr mCw4Bức oFd9có iccuthể qiccuuay lCw4Bại làm tàiCw4B liệuoFd9 giảngfwwr dạyCw4B iccucông khiccuai, đâyCw4B icculà kỹfwwr ticcuhuật fwwrmà ôoFd9ng oFd9rèn đượcoFd9 sa3JDKu hàfwwrng ch

c nămiccu đ3JDKứng 3JDKbàn mổ.iccu iccuY tá tr3JDKưởng c3JDKòn tCw4Bưởng ChoFd9ủ nhfwwriệm fwwrPhương đCw4Bang l3JDKàm mẫuCw4B, vìiccu bácfwwr s3JDKĩ Nhiếfwwrp màfwwr ôngCw4B cưngiccu noFd9hất đang điccuứng bfwwrên cạnhfwwr q3JDKuan sáfwwrt, fwwrtiếc rằnfwwrg hômoFd9 naoFd9y oFd9tâm trạ3JDKng oFd9bác s3JDKĩ NhiếoFd9p kfwwrhông được tốt,oFd9 iccutừ 3JDKlúc oFd9mở khoafwwrng nfwwrgực củ3JDKa bệiccunh niccuhân, anoFd9h khônoFd9g d3JDKám nhìn3JDK bệnhoFd9 nhCw4Bân ticcuhêm một lầnoFd9 nào3JDK n3JDKữa, mCw4Bà chạfwwry lạiCw4B phiccuía bfwwrác siccuĩ goFd9ây mêfwwr đếfwwrm tầniccu sCw4Bố mfwwráy thở.

Cô Cw4By iccutá trẻoFd9 iccuthì thầ3JDKm iccuvới y táoFd9 trưởnoFd9g: “iccuHôm naoFd9y báfwwrc Cw4Bsĩ Nh3JDKiếp fwwrsao fwwrthế nhfwwrỉ? Chưfwwra ănfwwr iccusáng fwwrnên Cw4Bbị tụtCw4B huyết oFd9áp à?”

“Lắm chuyệ3JDKn!” iccuY toFd9á trưởng mắng,fwwr nhiccuưng trofwwrng fwwrlòng coFd9ũng thCw4Bầm toFd9hắc mắc,oFd9 bìnCw4Bh fwwrthường Cw4BChủ nhiệm3JDK Phươniccug dẫn thiccueo họcCw4B tròoFd9 màiccu thấyoFd9 3JDKhọc iccutrò lfwwrơ đễnfwwrh oFd9như fwwrvậy, chCw4Bắc chắfwwrn điccuã q3JDKuay lạiCw4B miccuắng Cw4Bcho một trậnCw4B toFd9ơi bờioFd9, nh3JDKưng hôm3JDK niccuay ônoFd9g rấtfwwr tCw4Bập trun3JDKg làmiccu piccuhẫu 3JDKthuật, đếiccun 3JDKmức đầ3JDKu còn chẳng3JDK ngẩoFd9ng lCw4Bên, lCw4Bàm như3JDK bfwwrác siccuĩ Nhfwwriếp khiccuông hềiccu c3JDKó mặfwwrt troCw4Bng 3JDKphòng mổoFd9 vậy.3JDK Chủ oFd9nhiệm khfwwrông mắnfwwrg mỏoFd9 aiccui, Cw4Bca phẫoFd9u thuật3JDK nàyiccu ticcuhật fwwrlà kỳCw4B lạ,3JDK bìnhfwwr thườ3JDKng ch3JDKỉ khi3JDK nào c3JDKa mổoFd9 riccuất khôngoFd9 toFd9huận lợi,Cw4B tìfwwrnh trạfwwrng fwwrbệnh nhCw4Bân vôiccu fwwrcùng oFd9nguy kịchoFd9, Ch3JDKủ nhiệm PCw4Bhương khôngCw4B cóiccu thfwwrời gifwwran oFd9nói thìfwwr miccuới khiccuông mắng3JDK ngưfwwrời oFd9khác. NCw4Bếu 3JDKkhông thoFd9ì nào mắngiccu trợfwwr thiccuủ, 3JDKquát fwwry táiccu, roFd9ủa dụngfwwr cụ,iccu chêoFd9 oFd9kim iccucong khófwwr là3JDKm, nóiccui coFd9hung phCw4Bải tì3JDKm ra liccuỗi gìoFd9 đóoFd9 mắngiccu vàifwwr câu,oFd9 mới3JDK Cw4Bcó ticcuhể xCw4Bem như3JDK oFd9một oFd9ca phẫufwwr thiccuuật bì3JDKnh thường.

Đang phẫiccuu thoFd9uật thCw4Bì huyết ápoFd9 bệnhfwwr fwwrnhân bỗnCw4Bg nhiê3JDKn giiccuảm mạnh,iccu Cw4Bbác sĩoFd9 gfwwrây 3JDKmê rấtfwwr bìnoFd9h tĩnh3JDK trướcfwwr fwwrtình huốfwwrng bất ngiccuờ n3JDKày, liccuập tứcfwwr th3JDKông fwwrbáo chỉfwwr iccusố huCw4Byết iccuáp ch3JDKo chủfwwr nhiệm,fwwr vừ3JDKa dfwwrứt lờ3JDKi đã3JDK thấy Nhiếpiccu fwwrVũ fwwrThịnh qCw4Buay ticcurở lạioFd9 bêiccun bàfwwrn phiccuẫu thuậCw4Bt. oFd9Chủ nhiệmoFd9 PhCw4Bương l3JDKiếc iccuanh nhưng khônfwwrg buồ3JDKn đếfwwrm xỉ3JDKa gì3JDK fwwrđến, thfwwrương lượng3JDK thoFd9ẳng v3JDKới báoFd9c soFd9ĩ gâyfwwr mCw4Bê mấoFd9y ciccuâu, qua3JDKy sang tfwwrhấy Nhiếp3JDK Vfwwrũ Thịnhfwwr cCw4Bhao điccuảo nhưfwwr muốniccu ngãiccu, ChủCw4B nhiệmfwwr Phươngiccu rốticcu cuộcCw4B cũng phiccuát Cw4Bcáu: 3JDK“Tránh sanfwwrg mộfwwrt b3JDKên! Lượnfwwr fwwrqua lư3JDKợn lại,Cw4B lfwwrởn Cw4Bvởn l3JDKàm tCw4Bôi biccuực mCw4Bình! Nếu khiccuông fwwrthì c3JDKút 3JDKra ngofwwrài chiccuo tôi!”

Chủ nhi3JDKệm cuối3JDK cùng cũn3JDKg mắngCw4B ngườ3JDKi 3JDKrồi, hơnoFd9 nữaCw4B lạiCw4B oFd9mắng NhiCw4Bếp fwwrVũ ToFd9hịnh ngườfwwri iccumà fwwrthường Cw4Bngày ông t3JDKhiên iccuvị fwwrnhất, ciccuhứng tCw4Bỏ ciccua fwwrphẫu thiccuuật 3JDKnày khiccuông cfwwró vấnCw4B đCw4Bề goFd9ì lớn.oFd9 Phiccuụ mfwwrổ thoFd9ứ nh3JDKất và thứfwwr hafwwri thởCw4B piccuhào niccuhẹ n3JDKhõm, cảfwwr phiccuòng phẫu3JDK thiccuuật đCw4Bều nh3JDKư ticcurút được3JDK gánfwwrh nặng. BoFd9ác soFd9ĩ Niccuhiếp bịoFd9 mắng,3JDK rầu3JDK rĩiccu tránCw4Bh safwwrng một3JDK bên,iccu nhưngoFd9 Cw4Bvẫn khônfwwrg dámoFd9 boFd9ỏ r3JDKa ngoài. iccuMột fwwrlúc sau3JDK, huyếfwwrt ápiccu củafwwr bệnfwwrh noFd9hân tăCw4Bng trởoFd9 lại,3JDK tiếoFd9p thoFd9eo Cw4Bđó iccuca mổiccu tiến hCw4Bành rấticcu fwwrthuận 3JDKlợi, 3JDKChủ nhiệoFd9m Phươ3JDKng Cw4Bhôm na3JDKy đícfwwrh thâCw4Bn oFd9làm tấtCw4B cả3JDK moFd9ọi v3JDKiệc, thậm iccuchí đếoFd9n côngiccu đoạn3JDK kiccuhâu vế3JDKt oFd9mổ Cw4Bcuối cfwwrùng ônCw4Bg cũnfwwrg tựoFd9 mìnhCw4B thiccuực hiệfwwrn, k3JDKhông đểfwwr phụ fwwrtá độngCw4B ticcuay vCw4Bào. oFd9Sau kiccuhi khfwwrâu xongCw4B, ôngfwwr cứoFd9 n3JDKgắm ngfwwrhía 3JDKmãi, voFd9ẻ nhưiccu oFd9rất 3JDKhài lòng. Cfwwrhỉ pCw4Bhẫu thuậtoFd9 biccuây giờ3JDK fwwrđều 3JDKlà chCw4Bỉ tfwwrự tiêu,fwwr vCw4Bì thế3JDK ôoFd9ng đoFd9ã oFd9làm mộfwwrt 3JDKcái thắt3JDK chỉ iccutuyệt điccuẹp, đCw4Bến iccunỗi oFd9dường niccuhư biccuản 3JDKthân cfwwrũng rất3JDK vCw4Bừa iccuý, ngẩn3JDKg fwwrđầu lê3JDKn gọiCw4B 3JDKNhiếp Vũ Thiccuịnh: “Xongiccu rồiCw4B! Tôi3JDK Cw4Bđi riccuửa taoFd9y đây.”

Chủ fwwrnhiệm Phưiccuơng rửa tayfwwr xonoFd9g, thfwwráo cCw4Bặp kí3JDKnh oFd9ra rửaoFd9 mặtfwwr rồioFd9 mớioFd9 3JDKra khỏifwwr phfwwròng moFd9ổ. Bfwwrên ngoàiccui phoFd9òng phẫu thuật,3JDK nCw4Bgười fwwrnhà bệnhiccu nfwwrhân đanCw4Bg oFd9lo lắn3JDKg Cw4Bchờ đợi,3JDK vừaiccu nCw4Bghe tiếng3JDK cửaoFd9 piccuhòng bậtCw4B mởCw4B, trông ticcuhấy Chủiccu nhiệCw4Bm PhươngoFd9 iccuđi rafwwr, Cw4Bcô tCw4Ba liềnfwwr vộiccui vànCw4Bg đoFd9ứng dậy.

Ấn tượngoFd9 củaoFd9 ChủCw4B nhiệm PhươCw4Bng voFd9ề ĐCw4Bàm Tĩiccunh rấfwwrt tệoFd9, cfwwrho rằiccung côiccu chínhoFd9 làfwwr hồnCw4Bg iccunhan họCw4Ba thủyiccu oFd9trong truyền iccuthuyết, fwwrmột aoFd9nh 3JDKchàng fwwrngoan nfwwrgoãn bifwwrết vângiccu 3JDKlời nh3JDKư Nhiiccuếp Vũfwwr ThịnoFd9h bịoFd9 côfwwr iccuta lCw4Bàm cho oFd9ăn khôCw4Bng nfwwrgon ngủfwwr khCw4Bông yêiccun, đếfwwrn gCw4Biờ vẫ3JDKn còoFd9n phảCw4Bi trôngiccu nfwwrom fwwrđứa iccubé vôCw4B tộiiccu troniccug phòng hồiCw4B iccusức. BoFd9ởi thếfwwr Cw4Bông đanhfwwr mặtoFd9 loFd9ại, khônCw4Bg thèmiccu nhìn3JDK Đàm3JDK Tfwwrĩnh, Cw4Blúc đioFd9 ngan3JDKg qua coFd9ô c3JDKòn Cw4Bbuông mộticcu fwwrcâu 3JDK“Lần iccunày c3JDKô viccuừa icculòng rCw4Bồi nhé!”

Đàm oFd9Tĩnh biếniccu sắc,fwwr cô khôCw4Bng thiccuể hiể3JDKu đfwwrược câu3JDK nói3JDK nà3JDKy của3JDK oFd9bác sĩoFd9 mổ3JDK chínCw4Bh 3JDKcó ý3JDK iccugì. C3JDKô vốCw4Bn Cw4Bđã iccuvô cùng căn3JDKg tfwwrhẳng, Nhiếp3JDK Vũ3JDK Thịn3JDKh bưiccuớc vCw4Bào pCw4Bhòng piccuhẫu 3JDKthuật điccuến g3JDKiờ 3JDKvẫn chưaCw4B thấyCw4B ra, 3JDK giờ bácfwwr s3JDKĩ miccuổ chínCw4Bh Cw4Bvừa oFd9ra lfwwriền lạnhoFd9 3JDKtanh buiccuông fwwrmột Cw4Bcâu nhCw4Bư oFd9vậy fwwrkhiến cCw4Bả ngư3JDKời cô mềmfwwr oFd9nhũn, suýiccut chúiccut nữa3JDK ngấtoFd9 xỉ3JDKu, 3JDKmay iccucó TôoFd9n CCw4Bhí QuoFd9ân kịfwwrp đ3JDKỡ lấyoFd9, dìuoFd9 3JDKcô 3JDKngồi xuống fwwrghế. 3JDKCô hCw4Boa hếCw4Bt fwwrcả mắt,iccu oFd9một hồioFd9 lâiccuu Cw4Bsau mớiiccu địnhoFd9 thầnfwwr 3JDKnói: “GọiCw4B điệnfwwr cho Nhiế3JDKp VoFd9ũ Cw4BThịnh, hỏCw4Bi aniccuh fwwrta rútCw4B ciccuục iccuca phiccuẫu thuoFd9ật thếCw4B 3JDKnào rồi?”

Nhiếp fwwrVũ 3JDKThịnh t3JDKhu xếpCw4B ổn 3JDK thoả fwwrcho Tôn3JDK iccuBình xon3JDKg, vừ3JDKa 3JDKra đfwwrến cfwwrửa Cw4Bphòng mổ,Cw4B 3JDKnhìn quCw4Ba cửaoFd9 fwwrkính, liềiccun bắt3JDK oFd9gặp Đàm TĩnCw4Bh gầnoFd9 oFd9như niccugã voFd9ào lòngfwwr T3JDKôn ChíCw4B Cw4BQuân. Cw4BPhải tCw4Bhừa nhậiccun rằng,iccu aiccunh fwwrvẫn thấy lòng3JDK chu3JDKa x3JDKót, fwwrcó fwwrlẽ d3JDKuyên phoFd9ận giữaiccu an3JDKh v3JDKà oFd9Đàm Tĩnhfwwr đếnfwwr đâyiccu 3JDKthực sự3JDK đãfwwr hếtCw4B rồi. ChuCw4Byện đếnfwwr nước3JDK nàyiccu, khoFd9ông caiccum tCw4Bâm oFd9thì cũCw4Bng iccucó ích3JDK gì3JDK? TìnhoFd9 yêuoFd9 tfwwrrong sá3JDKng đơn thuầniccu thờfwwri nCw4Biên fwwrthiếu đã3JDK nhưCw4B mộtCw4B gioFd9ấc oFd9mơ, cò3JDKn liccuại chỉCw4B làfwwr oáCw4Bn hiccuận iccumà thôi.

Anh đẩyoFd9 cửafwwr bướcCw4B riccua, thấy ĐàmoFd9 T3JDKĩnh vẫ3JDKn đfwwrang l3JDKúi húfwwri toFd9ìm điệniccu toFd9hoại, bioFd9ết côoFd9 ấyoFd9 fwwrđịnh gfwwrọi chfwwro fwwrmình, boFd9èn nói: “Khônfwwrg c3JDKần gọfwwri nữa,Cw4B tCw4Bôi rCw4Ba đ3JDKây rồi.”

Trông thấyfwwr áoFd9nh mCw4Bắt đầy mongiccu mỏiiccu fwwrcủa ĐàmCw4B TĩCw4Bnh, a3JDKnh nói:3JDK “Phẫuiccu thuậoFd9t k3JDKết thúCw4Bc Cw4Brồi, rấtfwwr thàniccuh công.”

Đàm T3JDKĩnh ngiccuẩn ngiccuười mất iccuvài giây,oFd9 rồiccui đứnCw4Bg piccuhắt Cw4Bdậy nhưfwwrng c3JDKô khôiccung bướcfwwr n3JDKổi vCw4Bào pfwwrhòng fwwrphẫu thuật,iccu chỉ biếticcu nhìfwwrn NhiếpCw4B iccuVũ iccuThịnh đầyCw4B vCw4Ban xin3JDK, oFd9Nhiếp Cw4BVũ oFd9Thịnh cảmoFd9 thấCw4By fwwránh mắt3JDK fwwrcô nhfwwrư sáp nếCw4Bn nónoFd9g bfwwrỏng, thiê3JDKu đốtCw4B tráifwwr Cw4Btim oFd9anh Cw4Bđau Cw4Bbuốt, afwwrnh fwwrvô thCw4Bức tránoFd9h ánh3JDK iccumắt của cô,fwwr nóiiccu: “BìoFd9nh iccuBình đanCw4Bg 3JDKở Cw4Btrong pCw4Bhòng hiccuồi s3JDKức, oFd9phải thoFd9eo dõiccui mộticcu đ3JDKã, nếiccuu không iccucó giccuì bấtfwwr thườnoFd9g cófwwr thfwwrể đưafwwr vềCw4B Cw4Bphòng bệnh.”

“Tôi Cw4Bcó thểfwwr vàiccuo thămiccu nó không?”

“Vẫn chưiccua đượciccu.” Anh Cw4Bđáp, khôCw4Bng kiccuìm được3JDK vẫniccu dùiccung giccuiọng Cw4Ban ủiCw4B, “ToFd9ôi Cw4Bsẽ fwwrvào vCw4Bới 3JDKnó noFd9gay, 3JDKcô cứfwwr yên tâm.”

Đàm Tĩnh3JDK cúioFd9 đầu,3JDK dù khôngiccu Cw4Bnhìn nhưCw4Bng NCw4Bhiếp fwwrVũ ThịoFd9nh cũnoFd9g 3JDKbiết côCw4B đangCw4B khó3JDKc. TônCw4B Chfwwrí QuânoFd9 đfwwrưa cCw4Bho cô góioFd9 goFd9iấy ănoFd9, NhiCw4Bếp 3JDKVũ Th3JDKịnh cảoFd9m thấyiccu tâoFd9m ticcurạng đầyCw4B phCw4Bức tạp,iccu bè3JDKn qua3JDKy nfwwrgười trở oFd9lại piccuhòng fwwrhồi sức.

Bác iccusĩ gâfwwry Cw4Bmê 3JDKvẫn chư3JDKa đi, thoFd9ấy 3JDKanh vàoFd9o bèniccu chàoFd9o roFd9ồi hỏioFd9: “ĐứCw4Ba trẻoFd9 nCw4Bày oFd9con nfwwrhà iccuai thế?”

Nhiếp Vũiccu TCw4Bhịnh koFd9hựng lại, hỏiiccu: “Saiccuo thếoFd9 ạ?”

“Ui trờoFd9i 3JDKơi, fwwrtôi liccuàm việc vớoFd9i Chủ3JDK nhiCw4Bệm Phưfwwrơng mườioFd9 fwwrmấy nămiccu rồi,Cw4B chưaoFd9 từiccung thấyCw4B ôngoFd9 ấy3JDK nhfwwrư hô3JDKm iccunay, cứ 3JDKnhư 3JDKcon oFd9nhà mì3JDKnh fwwrđang nằ3JDKm trênoFd9 bànfwwr iccuphẫu 3JDKthuật vậy.”

Nhiếp V3JDKũ ThịCw4Bnh thấy lòng3JDK choFd9ua xót,fwwr vộiiccu đápfwwr: “fwwrĐây l3JDKà… hiccuọ hàngCw4B… iccuhọ hàCw4Bng oFd9của cháu.”

“Thảo nàCw4Bo! Đún3JDKg 3JDKlà chủ nhiệmCw4B củaoFd9 cá3JDKc iccuanh c3JDKoi oFd9anh niccuhư c3JDKon đẻ,3JDK tôifwwr coFd9ứ bảooFd9 iccusao hôoFd9m fwwrnay aCw4Bnh đứngoFd9 trong piccuhòng ph3JDKẫu th3JDKuật màoFd9 lạCw4Bi khôn3JDKg icculàm gì.Cw4B À,Cw4B đúnfwwrg rồioFd9, Cw4Bchương iccutrình CfwwrM ấoFd9y Cw4Brút cục làfwwr thếiccu nfwwrào đấy?3JDK Chủiccu nhiệ3JDKm củoFd9a cácoFd9 aoFd9nh bCw4Bất iccuchấp áCw4Bp lựciccu của3JDK viện3JDK fwwrtrưởng kCw4Béo về đây,3JDK báoFd9c bỏoFd9 rấticcu nhioFd9ều ýoFd9 kiếnoFd9 iccucủa mọiCw4B người3JDK, iccuthế 3JDKsao gCw4Biờ vẫniccu chưCw4Ba koFd9hởi 3JDKđộng vậy?”

Nhiếp fwwrVũ Thị3JDKnh tCw4Bhầm nghĩ ch3JDKuyện nàiccuy choFd9ính lCw4Bà diccuo 3JDKmình liccuàm lỡfwwr doFd9ở. An3JDKh áCw4By nfwwráy iccunói: “CoFd9hủ nhoFd9iệm đãfwwr giaoiccu cho cháu3JDK rồi,oFd9 chỉoFd9 cần3JDK tCw4Bìm đ3JDKược bệnhoFd9 nhfwwrân tCw4Bhích hợpfwwr sẽ3JDK 3JDKlập tứiccuc tiCw4Bến hành3JDK 3JDKca đầu tiên.”

“Làm tốtCw4B lfwwrà tạCw4Bo phúc c3JDKho d3JDKân đấy.”Cw4B Biccuác sĩfwwr goFd9ây 3JDKmê niccuói đùa,”3JDK Biccuao nhiêufwwr bCw4Bệnh nhCw4Bân c3JDKòn đang3JDK fwwrđỏ mắtoFd9 chờ koFd9ia kìCw4Ba, aniccuh xCw4Bem hỗ3JDK trợiccu 3JDKcho 3JDKbệnh Cw4Btim bẩoFd9m Cw4Bsinh củaoFd9 oFd9chính pCw4Bhủ, Cw4Bhộ khẩ3JDKu nôCw4Bng thôniccu có toFd9hể đượoFd9c hưởoFd9ng trợfwwr cấ3JDKp, bảooFd9 hiểmCw4B Cw4Bthất ngfwwrhiệp ởiccu t3JDKhành phiccuố cóCw4B toFd9hể đCw4Bược hưởngfwwr trợ cấiccup, Cw4Bđây không3JDK phảiCw4B hộoFd9 khẩufwwr nônfwwrg thôn3JDK, cũiccung oFd9chẳng poFd9hải thấtCw4B nghiCw4Bệp ởfwwr toFd9hành phố, fwwrtự nhiênfwwr mắcfwwr phảoFd9i cănoFd9 bệnhfwwr noFd9ặng nCw4Bhư t3JDKhế noFd9ày, khfwwrông oFd9có tiềnfwwr moFd9à chữ3JDKa, Cw4Bbằng mọi cá3JDKch phảioFd9 xoiccuay đượcfwwr hơn3JDK mưCw4Bời vạ3JDKn 3JDKtệ, còoFd9n khiccuông oFd9biết có3JDK iccubà fwwrcon iccuhọ hàn3JDKg niccuào chCw4Bịu cho vaCw4By khônfwwrg, Cw4Bthật làoFd9 ácfwwr nfwwrghiệt oFd9quá mà…”iccu Ôngfwwr Cw4Bnhìn béoFd9 TôCw4Bn Bìnhiccu đangCw4B nằmCw4B troFd9ên giường đẩ3JDKy, “iccuĐược rồi3JDK đấy,3JDK x3JDKem r3JDKa tìoFd9nh oFd9hình iccukhá khảCw4B quaniccu, fwwrtám phầnCw4B khônoFd9g phải3JDK đưa sanfwwrg phòngCw4B chămfwwr sócfwwr đặcoFd9 biệticcu, iccuanh trựciccu ở3JDK đây,oFd9 tôioFd9 điCw4B oFd9thay đCw4Bồ đã.”

Khi fwwrTôn BìnhCw4B t3JDKỉnh dậiccuy, người đầuCw4B tiêniccu cậfwwru nhfwwrìn thấyiccu fwwrlà 3JDKĐàm Cw4BTĩnh. T3JDKuy đoFd9ề phfwwròng lâoFd9y nhoFd9iễm, Đàmfwwr Tfwwrĩnh phải mặc3JDK chiếc3JDK iccuáo choà3JDKng khửoFd9 tCw4Brùng riccuộng thùngiccu thìiccunh, fwwrcòn đeofwwr khiccuẩu tfwwrrang, đội3JDK mũ,Cw4B nhưng chiccuỉ iccunhìn oFd9ánh mắfwwrt qoFd9uen toFd9huộc, TôoFd9n BìnhoFd9 liềiccun nhận3JDK oFd9ngay oFd9ra mẹ.fwwr oFd9Câu đầoFd9u tiên cậuCw4B b3JDKé hfwwrỏi lfwwrà: “Mẹ,3JDK fwwrsao mẹ

Đàm Tfwwrĩnh iccuvốn 3JDKđã nín k3JDKhóc nhưfwwrng nCw4Bghe Cw4Bcon nóiccui câuiccu ấy,oFd9 iccucô suoFd9ýt 3JDKnữa lfwwrại rơioFd9 nưCw4Bớc mắoFd9t. SoFd9ắp t3JDKới gi3JDKờ t3JDKan fwwrsở, Chủ 3JDKnhiệm 3JDKPhương fwwrlại ticcuự mình3JDK điCw4B kiểmCw4B troFd9a mộtCw4B lượt,Cw4B lầCw4Bn nà3JDKy Cw4Bông dẫnfwwr 3JDKtheo họCw4Bc trò củaoFd9 mình,3JDK iccutất Cw4Bcả 3JDKđều m3JDKặc áo3JDK bloFd9ouse trắng,Cw4B đầyoFd9 tCw4Bác phiccuong ciccuông iccuviệc, đfwwrứng tronCw4Bg phòng biccuệnh, nóioFd9 mộ3JDKt lượfwwrt nhữngfwwr điềufwwr cầnCw4B fwwrchú fwwrý fwwrsau phẫuoFd9 Cw4Bthuật. MấyCw4B vCw4Bị tiếnfwwr Cw4Bsĩ mCw4Bải miết gfwwrhi chép,3JDK Tifwwrểu Mẫn3JDK coFd9òn oFd9nghịch iccungợm lCw4Bàm Cw4Bmặt xấuCw4B choFd9ọc Nfwwrhiếp V3JDKũ Thịn3JDKh. Đợifwwr Chủ nhiệmoFd9 Ph3JDKương đfwwri Cw4Bra rồi3JDK, afwwrnh mfwwrới fwwrkhoác vaCw4Bi Nhiếpfwwr Cw4BVũ Ticcuhịnh, trêu3JDK coFd9học: “Sưiccu huoFd9ynh, nghe nóoFd9i hCw4Bôm 3JDKnay t3JDKrong phò3JDKng phẫ3JDKu thuậoFd9t aoFd9nh bịiccu 3JDKlão yêoFd9u oFd9mắng hả?”

“Làm iccugì 3JDKcó, eiccum niccughe ai nófwwri thế?”

“Ái d3JDKà, NhiếoFd9p sưCw4B huynhiccu à, Cw4Bngày nàofwwr lãooFd9 Cw4Byêu chfwwrẳng mắoFd9ng bfwwrọn eiccum vàiccui lượt3JDK, ciccuó phải3JDK liccuà chuCw4Byện g3JDKì mấfwwrt mặiccut đâu, s3JDKao anoFd9h khôngiccu coFd9hịu thừaiccu oFd9nhận nhỉ?fwwr Nhưngiccu đêmoFd9 miccuai l3JDKão yê3JDKu iccuphân côngoFd9 eCw4Bm trực baiccun fwwrthay anhCw4B, 3JDKnói nfwwrhà aoFd9nh cCw4Bó viccuiệc, fwwranh nói3JDK iccuđi, an3JDKh 3JDKphải Cw4Bcảm ơ3JDKn iccuem tCw4Bhế nàoCw4B đây nhỉ?”

Nhiếp 3JDKVũ fwwrThịnh vôoFd9 cùCw4Bng cảm kíiccuch tr3JDKước Cw4Bsự quiccuan toFd9âm oFd9của Chiccuủ nhi3JDKệm Phfwwrương, oFd9anh địnhCw4B buổCw4Bi fwwrtối qufwwra vCw4Biện túc trựcfwwr bCw4Bên giườnoFd9g bệiccunh, chămfwwr sócCw4B iccubé Tfwwrôn BoFd9ình nhioFd9ều iccuhơn mộfwwrt choFd9út, khiccuông nfwwrgờ Cw4Bchi tiết fwwrnhỏ nCw4Bhặt noFd9ày chCw4Bủ noFd9hiệm iccucũng đãoFd9 Cw4Bnghĩ choFd9u đáCw4Bo cảCw4B rồi.

Anh đáp:iccu “VậCw4By afwwrnh mời emfwwr ăniccu c3JDKơm nhé.”

Tiểu Mẫfwwrn lắCw4Bc đầuoFd9 quầy qCw4Buậy: “Ôiiccu n3JDKo noFd9o! MờCw4Bi ăiccun iccucơm thoFd9ì dCw4Bễ iccucho anCw4Bh quáiccu. Aniccuh iccumời 3JDKem ănfwwr cơm3JDK oFd9cũng được, nhưngfwwr eiccum phảoFd9i dẫnfwwr thCw4Beo Cw4Bbạn iccugái 3JDKem nữa!”

Bạn gCw4Bái iccucủa TCw4Biểu Mẫn cũnoFd9g fwwrhọc Cw4BY nhưiccung họcoFd9 NhoFd9a khofwwra, iccunăm fwwrnay mớoFd9i làoFd9 thạcCw4B sCw4Bĩ fwwrnăm thiccuứ 2iccu, đang3JDK thựcCw4B oFd9tập tại bệnfwwrh việnoFd9 nfwwrày. iccuNhiếp Vũiccu ThịnhoFd9 nóifwwr: oFd9“Được thôi,oFd9 eCw4Bm iccugọi cCw4Bả Tiểiccuu KỳoFd9 đCw4Bi, 3JDKanh mời haCw4Bi đứ3JDKa ănoFd9 cơm.”

Tiểu Mfwwrẫn cườiiccu fwwrgian Cw4Bxảo: “Sư h3JDKuynh, mờiCw4B hafwwri đứiccua e3JDKm ăfwwrn cơ3JDKm màfwwr anoFd9h điccui mộiccut mìnhfwwr, fwwrkhông ngượngCw4B àCw4B? Kfwwrhách có hai3JDK người,3JDK chủCw4B coFd9ũng 3JDKphải oFd9có haCw4Bi nfwwrgười chứ3JDK! AnCw4Bh 3JDKkêu bạnCw4B gáfwwri 3JDKanh cùnoFd9g đifwwr, ciccuho em vCw4Bới Tifwwrểu KoFd9ỳ diệfwwrn oFd9kiến, đượciccu không?”

Nhiếp iccuVũ TCw4Bhịnh thoáiccung ngây người,Cw4B đápoFd9: “Anh3JDK vfwwrà cCw4Bô ấfwwry c3JDKhia ta3JDKy rồi.”

Tiểu MẫnCw4B kiccuinh ngạc: “CáioFd9 gìoFd9 cơ?3JDK SaCw4Bo lạiCw4B thế?”

Nhiếp Vfwwrũ T3JDKhịnh khCw4Bông nói gìfwwr, TiểCw4Bu MẫnCw4B bâyCw4B giờoFd9 mớifwwr nhớiccu rfwwra họfwwr fwwrđang ở3JDK trooFd9ng Cw4Bphòng biccuệnh, oFd9vẫn c3JDKòn 3JDKbệnh nhân nằmfwwr kiafwwr, mìn3JDKh hoFd9ỏi nhiCw4Bều chuyệnoFd9 nhfwwrư vfwwrậy, qufwwrả làiccu 3JDKkhông niccuên. oFd9Vì thếoFd9 a3JDKnh vội iccu im bặtoFd9, iccunhìn Nhiccuiếp Vũ3JDK Thfwwrịnh g3JDKhi lờoFd9i că3JDKn doFd9ặn. NoFd9hiếp oFd9Vũ ThịnhoFd9 fwwrghi xonoFd9g liềiccun cùng TiCw4Bểu Mẫnfwwr đCw4Bi riccua iccungoài, oFd9Đàm fwwrTĩnh 3JDKtuy ởiccu g3JDKian trooFd9ng củoFd9a oFd9phòng b3JDKệnh, nhưng3JDK oFd9vì Cw4Bcửa mởoFd9 nên iccuhọ nóiiccu gCw4Bì côfwwr đềufwwr ngiccuhe 3JDKrõ fwwrtừng coFd9hữ một.

Lúc đầoFd9u fwwrcô ấ3JDKy cũfwwrng chỉ oFd9 nghe loánfwwrg 3JDKthoáng, mãi3JDK đoFd9ến kh3JDKi NoFd9hiếp Vũfwwr Thịnhfwwr nCw4Bói đ3JDKã ch3JDKia oFd9tay vớfwwri bạCw4Bn g3JDKái, c3JDKô mới coFd9hợt nhưoFd9 nhCw4Bận ticcuh Cw4Bđiều gì.fwwr Tínfwwrh cáiccuch của3JDK iccuNhiếp Vũiccu Thịnhiccu côiccu hiCw4Bểu r3JDKất fwwrrõ, anh Cw4Bkhông 3JDKdễ Cw4Bdàng iccuqua Cw4Blại 3JDKvới mộtoFd9 fwwrngười cCw4Bon iccugái, sCw4Bau koFd9hi qu3JDKyết địnhoFd9 yêu,3JDK liccuại càng khôngoFd9 tCw4Buỳ tiệoFd9n nfwwrói chiccuia tafwwry. Safwwro lạiccui thếoFd9 nhiccuỉ? ChẳCw4Bng lẽ3JDK fwwrvì chu3JDKyện củfwwra iccuTôn Bình?

Bất oFd9kỳ ngưfwwrời fwwrcon gáifwwr nào 3JDKcũng k3JDKhó m3JDKà oFd9chấp nhoFd9ận nổi3JDK việfwwrc bạnoFd9 tCw4Brai mìfwwrnh tựfwwr 3JDKdưng oFd9có mộtCw4B đứCw4Ba cooFd9n riêng. Đàmiccu ToFd9ĩnh ciccuhợt oFd9thấy áy3JDK náy.

Sau kiccuhi trờCw4Bi tối,3JDK đáiccung lẽ đãCw4B fwwrhết giờCw4B tfwwrhăm bfwwrệnh, nhưiccung fwwrlà phòiccung 3JDKVIP nêiccun cũoFd9ng 3JDKthoải máioFd9 hơn3JDK ciccuhút ít.3JDK Vương iccuVũ Liiccunh vCw4Bà Lươngfwwr NguyêoFd9n A3JDKn oFd9nghe niccuói hCw4Bôm nfwwray TôoFd9n BìoFd9nh oFd9làm phoFd9ẫu thuật,fwwr vừa Cw4B sáng sớmCw4B đoFd9ã gCw4Bọi Cw4Bđiện hỏi3JDK 3JDKthăm, đếiccun 3JDKtối Vưfwwrơng V3JDKũ LCw4Binh lạoFd9i đến3JDK tậnoFd9 bệnhiccu việfwwrn thăm3JDK Tôn fwwrBình, Cw4Bcô sợ3JDK fwwrquá giờfwwr 3JDKthăm bệoFd9nh báCw4Bc s3JDKĩ 3JDKkhông fwwrcho vào,Cw4B nfwwrên đế3JDKn dư3JDKới chânoFd9 lầu l3JDKiền gọCw4Bi điệnfwwr choFd9o Đà3JDKm T3JDKĩnh, Đàfwwrm Tĩnh3JDK bèCw4Bn bảo3JDK Tônfwwr Cw4BChí QuoFd9ân xuốngfwwr đ3JDKón cô.

Đã fwwrmấy ngàyfwwr khôngfwwr gặp, V3JDKương 3JDKVũ Liniccuh vừaiccu fwwrthấy fwwrĐàm Tĩn3JDKh liềoFd9n tfwwray bắtCw4B fwwrmặt mừng.iccu C3JDKô iccucầm thCw4Beo mộtCw4B hộp3JDK lfwwrớn đựng đ3JDKầy cáciccu loạiCw4B oFd9bánh ngọt,fwwr oFd9nói: “fwwrHai hôiccum niccuay cửa3JDK t3JDKiệm 3JDKcủa chúngCw4B 3JDKmình iccuvừa khai trươiccung, đfwwrắt hàn3JDKg lắm,fwwr khfwwrách hoFd9àng fwwrai fwwrcũng oFd9khen fwwrbánh noFd9gon, hôoFd9m nfwwray toFd9ớ chọoFd9n riêng mấyCw4B cáiCw4B vừaoFd9 oFd9ra oFd9lò, oFd9để nguộiiccu 3JDKrồi Cw4Bmang qCw4Bua đâyfwwr cfwwrho 3JDKcậu voFd9ới Bìfwwrnh iccuBình ăn.”

“Bình Bình3JDK vẫfwwrn coFd9hưa đượcoFd9 ăn cáioFd9 gìfwwr cả.”Cw4B Đàm3JDK TCw4Bĩnh iccuđỡ lấyoFd9 bánh,3JDK nóCw4Bi đầyCw4B cảmfwwr k3JDKích “Cảfwwrm ơ3JDKn c3JDKậu nCw4Bhiều lắm.”

“Ôi dàiccuo, giữaiccu chúngfwwr mình fwwrcần gìCw4B fwwrphải cảm3JDK ơniccu. iccuVốn tCw4Bớ địnhfwwr quiccua đâoFd9y fwwrtừ sáoFd9ng cơ,3JDK nhưn3JDKg LCw4Bương Nguiccuyên An bảooFd9 tớ3JDK điccuừng gây3JDK thêCw4Bm r3JDKắc Cw4Brối c3JDKho cậuCw4B, cfwwròn nófwwri fwwrphòng phẫ3JDKu thu3JDKật Cw4Bkhông 3JDKcho người 3JDKngoài vào,fwwr fwwrcũng khônfwwrg ch3JDKo qufwwrá iccunhiều ngườioFd9 đ3JDKợi bCw4Bên ngoàoFd9i. Tớiccu sCw4Bốt riccuuột oFd9quá, nfwwrên đến Cw4Bchiều phoFd9ải gọiCw4B fwwrcho cậuCw4B ngCw4Bay, nCw4Bghe cậufwwr 3JDKnói phẫufwwr thiccuuật fwwrđã xoiccung, fwwrBình Bìnhiccu ciccuũng tỉnh fwwr rồi, tớiccu liềCw4Bn vộifwwr oFd9vàng qoFd9ua thăm.”

Tôn Bìiccunh fwwrđã nfwwrgủ say,oFd9 Đàm oFd9Tĩnh fwwrmở cửaiccu gfwwrian troFd9ong phòng3JDK fwwrbệnh đfwwrể Vươngiccu V3JDKũ LiCw4Bnh ticcuhăm oFd9bé mộtoFd9 ciccuhút. Ticcuhực ra vẫniccu cònfwwr cácCw4Bh mộCw4Bt cániccuh 3JDKcửa iccukính nữa3JDK, b3JDKên giườngCw4B Cw4Bbệnh toiccuàn nhữiccung máyfwwr móCw4Bc theo dõi,oFd9 v3JDKì Cw4Bphòng oFd9rất r3JDKộng, nêniccu Tô3JDKn Bìiccunh nằm3JDK toFd9rên giccuiường trôoFd9ng lạiCw4B càngoFd9 nhỏoFd9 bfwwré hơn, nhìn3JDK rất3JDK tội3JDK nghiệp.

Vương VCw4Bũ Liiccunh siccuợ lfwwràm ồn khiếCw4Bn bé3JDK Tô3JDKn Biccuình tỉ3JDKnh giCw4Bấc nCw4Bên chỉ3JDK nhìnoFd9 mộtoFd9 lfwwrát r3JDKồi bảoCw4B ĐCw4Bàm Tĩfwwrnh đóngCw4B cửaoFd9 lại.

Tôn iccuChí Qiccuuân rfwwra cầu 3JDK thang thoát3JDK oFd9hiểm hútCw4B thuốc,fwwr cảiccu cCw4Băn piccuhòng oFd9rộng thoFd9ênh Cw4Bthang ngo3JDKài béfwwr TCw4Bôn 3JDKBình đang ngủ,oFd9 chỉfwwr Cw4Bcòn ĐCw4Bàm iccuTĩnh vfwwrà VươnCw4Bg Vũ3JDK L3JDKinh. Vươfwwrng Vfwwrũ Lin3JDKh nhoFd9ìn một3JDK lượtfwwr căn phòoFd9ng fwwrrồi hiccuỏi: “NằmoFd9 phfwwròng nà3JDKy chiccuắc iccutốn oFd9kém fwwrlắm iccuphải không?”

Đàm TCw4Bĩnh n3JDKói: “Tớ3JDK cũng khôiccung roFd9õ nữa,fwwr 3JDKcó fwwrngười kiccuhác 3JDKlo ch3JDKuyển poFd9hòng iccugiúp mà.”

Vương VũCw4B LinCw4Bh khôiccung n3JDKhịn được lfwwriền hỏi:3JDK “Đàmiccu Tfwwrĩnh, iccutớ đaCw4Bng 3JDKmuốn hỏoFd9i cậu3JDK đâCw4By, coFd9ậu lCw4Bấy đâuiccu iccura tiềiccun 3JDKlàm phẫu thuật

Đàm Tĩnh3JDK d3JDKo Cw4Bdự một thoiccuáng rồiccui đáoFd9p: 3JDK“Tớ 3JDKđi vay.”

“Cậu vaoFd9y ai?”3JDK iccuVương Vfwwrũ Linh sốticcu iccuruột, “ĐàmCw4B fwwrTĩnh à,3JDK cậuiccu vốniccu loFd9à ngư3JDKời thậtoFd9 thà,Cw4B đừnoFd9g đểoFd9 mắfwwrc lừafwwr ngưiccuời oFd9ta nhé. Ngườifwwr t3JDKa coFd9ho cậuCw4B vafwwry niccuhiều fwwrtiền tCw4Bhế, 3JDKsau fwwrnày cậfwwru Cw4Blấy 3JDKgì màfwwr trả?”

Đàm T3JDKĩnh 3JDKvô cùnfwwrg cảm kíchCw4B toFd9rước 3JDKsự qiccuuan oFd9tâm iccucủa baiccun, bfwwrèn fwwrnói: “Ciccuậu yênfwwr fwwrtâm đoFd9i, tớoFd9 ticcuự iccubiết ciccuách loFd9o liệu.”

“Không Cw4Bphải cậuiccu vay 3JDKGiám đốCw4Bc Tfwwrhịnh đấyiccu chứ3JDK? AnoFd9h t3JDKa 3JDKdựa vfwwrào c3JDKái gìoFd9 Cw4Bmà chCw4Bo cậ3JDKu iccuvay nfwwrhiều tfwwriền thế?”

“Không, tớoFd9 khoFd9ông vay aCw4Bnh toFd9a, tCw4Bớ voFd9ay một3JDK ngoFd9ười họCw4B hàng3JDK thôi.”

Vương V3JDKũ Lin3JDKh bánCw4B tíCw4Bn bán nghioFd9: “CậuoFd9 iccucòn 3JDKngười hoFd9ọ hfwwràng gi3JDKàu coFd9ó thếfwwr ư?oFd9 Sa3JDKo trưCw4Bớc khôniccug oFd9nghe cậiccuu nhắiccuc đến baoiccu giờ3JDK thế?”

Đàm Tĩn3JDKh gượng3JDK cườiCw4B, nói: “Cũngfwwr khôngCw4B pfwwrhải lCw4Bà oFd9họ oFd9hàng củ3JDKa tớ,oFd9 liccuà họ3JDK hàfwwrng ciccuủa Bì3JDKnh Biccuình, vìoFd9 BoFd9ình Bìiccunh nên ngườoFd9i tCw4Ba mới3JDK chịfwwru cCw4Bho tớiccu v3JDKay đấy.”

Vương VoFd9ũ LinCw4Bh Cw4Bnghĩ lfwwrà fwwrhọ hàng 3JDKbên iccuTôn Ciccuhí Quâ3JDKn, vìoFd9 oFd9Đàm TĩoFd9nh v3JDKốn đã3JDK ciccuhẳng có3JDK mấyfwwr họ3JDK hàng,oFd9 s3JDKau fwwrnày lạiiccu iccuđều không còfwwrn oFd9qua Cw4Blại oFd9nữa. Côiccu nóiccui: “fwwrTôn ChCw4Bí Quiccuân cũnoFd9g oFd9thật là,3JDK cCw4Bó ngưiccuời hoFd9ọ hà3JDKng gfwwriỏi giang nhiccuư thếfwwr saoFd9o iccukhông nóiccui sớm?iccu Điccuể cậCw4Bu vìfwwr chuyfwwrện cCw4Bhi ph3JDKí ph3JDKẫu thu3JDKật màfwwr phảoFd9i lo lắngiccu fwwrbao nhiêCw4Bu nămoFd9 nay.”

Đàm T3JDKĩnh đổifwwr iccuchủ đề: “Làm3JDK ăniccu thếiccu nàiccuo? S3JDKao L3JDKương NguyênCw4B oFd9An khôniccug đến?”

“Anh ấyfwwr cũngoFd9 muốn3JDK iccuđến lắm, nhưfwwrng mới3JDK khafwwri trương3JDK oFd9hai hfwwrôm nayfwwr, từ3JDK sáoFd9ng đ3JDKến tối3JDK l3JDKúc nàiccuo cũoFd9ng oFd9có ngườifwwr xế3JDKp hàng chờiccu moFd9ua fwwrbánh. oFd9Cậu yfwwrên 3JDKtâm đi,fwwr cử3JDKa hàoFd9ng của3JDK coFd9húng fwwrta Cw4Bnhất 3JDKđịnh ăniccu nêfwwrn làm iccura, tfwwruyệt iccuđối iccukhông iccuđể c3JDKậu lỗfwwr vốnoFd9 đfwwrâu. LoFd9ương iccuNguyên Cw4BAn còiccun nói,oFd9 phảfwwri nCw4Bhanh chóng thuêiccu thêm3JDK ngườ3JDKi tfwwrhôi, cfwwrhỉ cCw4Bó hiccuai đứafwwr bọnfwwr 3JDKtớ iccuchắc fwwrlàm khôCw4Bng Cw4Bxuể. Aiccunh ấoFd9y phải Cw4Bphụ trCw4Bách fwwrlò nướng,iccu lạCw4Bi 3JDKlo bắ3JDKt bôiccung kemoFd9, 3JDKcòn tớiccu mộiccut moFd9ình vừ3JDKa thfwwru tiềiccun, vừaCw4B gói Cw4Bbánh, vừaCw4B lấiccuy h3JDKàng, fwwrquả thựcoFd9 làfwwr iccukhông kh3JDKam nổi.”

Đàm TĩCw4Bnh b3JDKấy giờfwwr mớioFd9 nở iccunụ cười:iccu “ĐCw4Bợi BìCw4Bnh B3JDKình kfwwrhoẻ rồi,iccu t3JDKớ quiccua gi3JDKúp cáCw4Bc cậu.”

“Đừng đùaCw4B nCw4Bữa, văn phòng3JDK mátfwwr miccuẻ khôngCw4B ngồiccui, c3JDKhạy fwwrra bánfwwr bfwwránh làmfwwr gì?”

“Tớ thífwwrch bánCw4B bánoFd9h ngọoFd9t.” Đàm TĩoFd9nh nóioFd9, “VoFd9ả fwwrlại, tớ3JDK vừaiccu Cw4Bđi oFd9làm khônCw4Bg Cw4Blâu đãCw4B xiccuin nghỉoFd9 doFd9ài oFd9ngày fwwrthế này, nghĩ3JDK iccuđã tCw4Bhấy 3JDKngại 3JDKquá iccuđi mất.iccu Cônfwwrg 3JDKty khônCw4Bg đuổiiccu vifwwrệc thìfwwr tCw4Bớ oFd9cũng chẳnCw4Bg cfwwròn mặt fwwr mũi nàoiccu đ3JDKi fwwrlàm iccutiếp. 3JDKTớ xioFd9n nghfwwrỉ đếnoFd9 3JDKgiúp Cw4Bcho hoFd9ai fwwrcậu fwwrvậy, bániccu báiccunh ngọticcu cũoFd9ng t3JDKốt mà, ticcuớ iccucòn 3JDKmuốn họcfwwr cácoFd9h b3JDKắt boFd9ông ke3JDKm Cw4Bcủa LươngCw4B NguyêoFd9n iccuAn nữa.”

Vương Vũiccu Liiccunh nói: “Côngfwwr Cw4Bviệc Cw4Bấy mCw4Bà iccucậu để3JDK tuộtCw4B mấtCw4B thfwwrì 3JDKtiếc lắm3JDK đấy,oFd9 loFd9àm tronCw4Bg tòaoFd9 nfwwrhà fwwrsa nhưiccu thế, đúngiccu l3JDKà máiccut màyiccu moFd9át mặtCw4B! Nfwwrhưng cậu3JDK l3JDKà c3JDKổ điccuông củaCw4B tiệmoFd9 bánh3JDK, oFd9nếu fwwrcậu đếnoFd9 cửa hàniccug làmoFd9, tớCw4B iccuvà oFd9Lương NguyênCw4B iccuAn đều3JDK Cw4Brất Cw4Bhoan n3JDKghênh. C3JDKòn cậuoFd9 mu3JDKốn hCw4Bọc l3JDKàm bánh3JDK thì đơCw4Bn giảnfwwr thCw4Bôi, iccutan oFd9sở đến3JDK t3JDKiệm iccubánh, kêuiccu Liccuương 3JDKNguyên AoFd9n dạyCw4B cậ3JDKu 3JDKlà đượcfwwr rồ3JDKi. Nói đfwwrến oFd9đây, côCw4B chợtfwwr Cw4Bbùi ngùCw4Bi: “VậyoFd9 lfwwrà tốtoFd9 rồifwwr, iccubệnh củaoFd9 B3JDKình Bìiccunh đãfwwr ch3JDKữa lành, cCw4Bậu ciccuũng kCw4Bhỏi iccucần voFd9ừa tfwwran sở3JDK lfwwrà cuCw4Bống qiccuuýt chCw4Bạy vềfwwr oFd9trông oFd9nom Cw4Bnó nữa. oFd9Chúng fwwrta cófwwr thể3JDK thườngCw4B xuyiccuên đưaoFd9 iccuBình oFd9Bình đoFd9i chơi.3JDK Đàmfwwr Tĩnhfwwr, fwwrcoi oFd9như cậufwwr hết khổiccu rồi.”

Nghe Vư3JDKơng VũCw4B Lin3JDKh nóiccui vậy, ĐCw4Bàm Tĩnhiccu cưCw4Bời khẽ,3JDK nhưfwwrng đóCw4B choFd9ỉ là3JDK nCw4Bụ ciccuười ngoàiccui mặtCw4B oFd9chứ kCw4Bhông phoFd9ải xuất fwwr phát từiccu trái3JDK t3JDKim. Đúng3JDK vậyfwwr, BìnhCw4B 3JDKBình cuốioFd9 cùngiccu đãoFd9 đượoFd9c làfwwrm phẫu3JDK thuậticcu, điềCw4Bu này khiếnfwwr c3JDKô nhfwwrư trúoFd9t đượoFd9c oFd9một tảniccug fwwrđá nặngCw4B trịch,fwwr nhưniccug iccungay lập3JDK oFd9tức, liccuại cóiccu mCw4Bột tảng fwwrđá kháCw4Bc đCw4Bè nặiccung lêCw4Bn lònfwwrg côoFd9. CôoFd9 oFd9không thấyCw4B rằng3JDK 3JDKmình điccuã hCw4Bết khổoFd9, 3JDKtrái lại,3JDK những khổoFd9 cựciccu màoFd9 coFd9ô pCw4Bhải chịuCw4B tro3JDKng bafwwro nhiêuoFd9 n3JDKăm q3JDKua kh3JDKiến cô3JDK thCw4Bấy lòngfwwr đầy chuafwwr x3JDKót. Cw4BCô boFd9iết phíoFd9a trướcoFd9 ciccuó thiccuể còniccu nhiềuoFd9 ticcurắc toFd9rở Cw4Bhơn đafwwrng điccuợi mìCw4Bnh, fwwrví dụ nhưCw4B giiccua đìniccuh Nhiếiccup Vũiccu Thịniccuh nhấfwwrt địnhiccu 3JDKkhông chịiccuu t3JDKừ bCw4Bỏ quyfwwrền g3JDKiám hộ.iccu Lờ3JDKi luậticcu sư Cw4Bcòn vă3JDKng voFd9ẳng 3JDKbên tafwwri, triccuong lòngoFd9 oFd9cô cũnfwwrg hiCw4Bểu rõ,3JDK nhàCw4B họ3JDK Nhiiccuếp dễ3JDK dà3JDKng đồng ýCw4B cácCw4B điề3JDKu iccukhoản bồoFd9i thườngoFd9, số3JDK fwwrtiền lớnoFd9 tớioFd9 mứ3JDKc lúiccuc kýCw4B têoFd9n Cw4Bcô cũ3JDKng giccuiật c3JDKả mình, Cw4Bđó fwwrlà còfwwrn coFd9hưa kểiccu coFd9hỗ cổCw4B oFd9phiếu niêm3JDK yếtoFd9 tạioFd9 Cw4BHồng KônoFd9g. 3JDKMấy vịiccu luật3JDK s3JDKư lập tho3JDKả thuậ3JDKn đếnoFd9 nfwwrửa ngàyiccu rồiCw4B mớifwwr đưaoFd9 3JDKcho côiccu ký.oFd9 Đó3JDK khôoFd9ng piccuhải mộoFd9t Cw4Bhai vạfwwrn Cw4Btệ, cũng kiccuhông phảiCw4B mộfwwrt Cw4Bhai chCw4Bục vạnfwwr tệ,oFd9 fwwrmà 3JDKlà mộtfwwr c3JDKon số3JDK trCw4Bên Cw4Btrời, côCw4B Cw4Bkhông thể t3JDKưởng tư3JDKợng roFd9a nổi.

Nhiếp ĐCw4Bông Viễ3JDKn khônoFd9g đời fwwr nào coFd9hịu đểCw4B Cw4Byên nhưiccu vậy,oFd9 ThCw4Bịnh Phưiccuơng oFd9Đình noFd9ói, sởfwwr dCw4Bĩ fwwrông fwwrta dễ3JDK 3JDKdàng triccuao tặng qCw4Buyền sfwwrở iccuhữu cổCw4B phầniccu icculà viccuì biết3JDK mìnhiccu coFd9ó thoFd9ể fwwrgiành đưfwwrợc quyiccuền giáCw4Bm hộ.Cw4B TroCw4Bng lòng ĐàmoFd9 Tfwwrĩnh vCw4Bô 3JDKcùng oFd9u Cw4Bám, n3JDKếu Nhi3JDKếp VCw4Bũ ThoFd9ịnh biếtfwwr icculý fwwrdo nfwwrăm ấyfwwr côfwwr rCw4Bời b3JDKỏ anhoFd9, liệu sẽfwwr nghĩfwwr thếiccu nàoiccu? Cw4BCứ oFd9cho l3JDKà fwwranh iccuấy khôfwwrng oFd9biết, t3JDKhì oFd9sau fwwrnày Nhiccuiếp Cw4BĐông Viễn sẽCw4B làmfwwr goFd9ì tiếpfwwr nữa?Cw4B iccuNếu oFd9thực iccusự mấtoFd9 đifwwr quyềnCw4B giáCw4Bm hộ,fwwr cảCw4B đời3JDK 3JDKnày không3JDK gặoFd9p được BìoFd9nh iccuBình nữaCw4B, cfwwrô cảmfwwr thấyiccu 3JDKthà Cw4Bchết fwwrcòn hơn.

Cô tufwwryệt đCw4Bối khôniccug thể để3JDK 3JDKcon rờifwwr oFd9xa miccuình, tuyệt3JDK đốiiccu không.

Vương VũCw4B Linfwwrh Cw4Bra vềoFd9 rất oFd9 muộn, Đfwwràm ToFd9ĩnh địnhCw4B tiễnfwwr Cw4Bcô xuốnCw4Bg, nhưng3JDK đúnCw4Bg icculúc fwwrđó 3JDKy táfwwr lạiccui đếnCw4B đoiccu nhiệCw4Bt độ và3JDK huyếfwwrt oFd9áp, nCw4Bên Vươn3JDKg oFd9Vũ Li3JDKnh ngă3JDKn 3JDKcô lại3JDK. iccuY ticcuá kiểoFd9m oFd9tra xon3JDKg xuôfwwri, ghiccui l3JDKại những confwwr oFd9số triccuên Cw4Bcác 3JDKmáy iccutheo dõioFd9, noFd9ói rằng3JDK mọioFd9 chuyCw4Bện iccuđều ổn.fwwr Co3JDKn côiccu đang3JDK ngủCw4B rất oFd9 ngon, hoFd9ình nhoFd9ư cfwwrhăn hơiCw4B ấiccum quiccuá, iccunên tránfwwr c3JDKậu iccubé lấCw4Bm oFd9tấm mCw4Bồ hiccuôi. fwwrĐàm TĩnoFd9h liccuấy khăn oFd9mặt la3JDKu ciccuho 3JDKcon, vừoFd9a icculúc oFd9ấy, Cw4BTôn Chífwwr 3JDKQuân oFd9cũng oFd9quay lại.

Anh tCw4Ba oFd9nói: “Eiccum đioFd9 ngủ mộfwwrt láCw4Bt đi,fwwr oFd9anh ticcurông ởiccu đây3JDK đượcoFd9 rồi.”

“Không safwwro, afwwrnh oFd9về n3JDKhà ngủ điiccu, Cw4Bem ởCw4B đâyCw4B vớiiccu fwwrBình iccuBình, iccuhôm n3JDKay aniccuh cũngCw4B mệticcu cảiccu Cw4Bngày rồi.”iccu ĐàmoFd9 Tĩnh iccu bình thản3JDK noFd9ói, “CảmCw4B ơnCw4B an3JDKh đ3JDKã đến.

Rất fwwrít kh3JDKi nghfwwre fwwrcô nCw4Bói với iccumình 3JDKnhững lờCw4Bi kh3JDKách sCw4Báo nhfwwrư thếfwwr, TôoFd9n ChoFd9í Qu3JDKân thfwwrấy khôniccug quefwwrn, 3JDKliền nói: Cw4B“Hay oFd9là Cw4Bem vềfwwr Cw4Bnhà ngủoFd9 iccuđi, fwwrsớm fwwrmai đfwwrến fwwrthay cfwwra coFd9ho anh.”

“Không cầnCw4B đCw4Bâu, fwwrở Cw4Bđây vớoFd9i con, 3JDKem ciccuòn thấyCw4B dễ3JDK ch3JDKịu hơnoFd9. BáCw4Bc 3JDKsĩ nó3JDKi đếCw4Bn sáoFd9ng thfwwruốc toFd9ê hfwwrết táoFd9c d3JDKụng, voFd9ết miccuổ có thCw4Bể 3JDKsẽ đau.3JDK Tfwwrhôi oFd9cứ đểfwwr 3JDKem ở3JDK liccuại đâfwwry, anfwwrh voFd9ề noFd9hà nfwwrghỉ đi.”

Tôn oFd9Chí QuânoFd9 biếCw4Bt Đàm oFd9Tĩnh 3JDKđã Cw4Bquyết đioFd9ều gì3JDK th3JDKì sẽ3JDK iccukhông th3JDKay Cw4Bđổi noFd9ên khôfwwrng fwwrnói Cw4Bthêm oFd9gì fwwrnữa, iccuanh đứng tCw4Brong p3JDKhòng bệnhCw4B mộticcu látfwwr Cw4Brồi qua3JDKy 3JDKngười bướcoFd9 oFd9ra oFd9ngoài. Cw4BCả đêiccum qufwwra Đàmfwwr TĩnhoFd9 gần nhưiccu khfwwrông ngiccuủ, iccusáng sớmiccu nfwwray fwwrlại tú3JDKc Cw4Btrực bCw4Bên ngooFd9ài piccuhòng phẫ3JDKu thuật,oFd9 thực3JDK sựfwwr ciccuô cũng cảoFd9m thoFd9ấy hơiiccu mệt.oFd9 3JDKTrong 3JDKgóc phòngCw4B bệnhiccu fwwrcó mộtoFd9 chiếciccu giườfwwrng gấpiccu chuẩfwwrn bịfwwr iccusẵn cho hoFd9ộ lý,Cw4B Đàmfwwr Tĩn3JDKh khôfwwrng thuêoFd9 hộfwwr lýCw4B noFd9ên ciccuô nằmCw4B oFd9luôn lfwwrên ciccuhiếc giưiccuờng đó.fwwr Vốn chỉoFd9 địnhfwwr ngoFd9hỉ một3JDK loFd9át, nhCw4Bưng iccuvì fwwrquá mệtfwwr, vảiccu lại3JDK ciccua mổCw4B đã3JDK hoCw4Bàn thàniccuh, tinoFd9h Cw4Bthần cô fwwrcũng iccuthoải oFd9mái hoFd9ơn, ĐàmoFd9 oFd9Tĩnh nCw4Bgủ thiếpCw4B fwwrđi loFd9úc nào3JDK khôiccung biết.

Nhiếp iccuVũ Thịn3JDKh thựcfwwr ra vẫn3JDK ởCw4B oFd9trong phòiccung oFd9trực baiccun chưa3JDK voFd9ề, iccuhôm oFd9nay an3JDKh khoFd9ông poFd9hải trựcfwwr oFd9ca đêiccum, fwwrca trực oFd9 đêm mCw4Bấy ngàoFd9y noFd9ày củaiccu a3JDKnh ChủoFd9 n3JDKhiệm Cw4BPhương đềuoFd9 đổiCw4B giúpiccu aniccuh cảiccu rồiCw4B. Cw4BSau kiccuhi iccutan làm, anoFd9h quoFd9a thăiccum boFd9ố, tiệnoFd9 th3JDKể báiccuo cCw4Bho ôiccung tìiccunh hìniccuh phẫuiccu thufwwrật cCw4Bủa iccuBình Bình.3JDK Ông Nhiếpiccu ĐôoFd9ng Viễfwwrn oFd9đã boFd9iết trướfwwrc, thực3JDK riccua ticcuừ trưCw4Ba ônoFd9g đCw4Bã fwwrphái niccugười fwwrđến kho3JDKa Ngoại TioFd9m mạfwwrch ticcuhăm oFd9dò, nhưnfwwrg kfwwrhông đểCw4B ch3JDKo Nhifwwrếp Cw4BVũ iccuThịnh iccuhay. NhìnoFd9 vẻ3JDK 3JDKmặt mệt mỏiCw4B củCw4Ba cfwwron tr3JDKai, iccuông nóiccui: “PhẫuCw4B th3JDKuật fwwrkhông cCw4Bó vấnfwwr đềCw4B oFd9gì lfwwrà tốfwwrt rồiiccu, mấy3JDK ngày iccu nay cCw4Bon fwwrcũng mfwwrệt nhiều,iccu ăniccu k3JDKhông 3JDKngon 3JDKngủ khônfwwrg 3JDKyên, oFd9tối nfwwray Cw4Bvề 3JDKnhà oFd9mà ngfwwrhỉ ngơi đi.”

Nhiếp Viccuũ Th3JDKịnh miệng thìiccu đồfwwrng ýfwwr, nhưnfwwrg từ3JDK khoFd9oa Gfwwran mfwwrật bư3JDKớc oFd9ra oFd9anh lCw4Bại oFd9đi thẳngfwwr vềiccu phòfwwrng trự3JDKc biccuan của khCw4Boa iccuNgoại fwwrTim mạch.oFd9 ĐêCw4Bm fwwrnay làfwwr đ3JDKêm oFd9đầu Cw4Btiên 3JDKsau c3JDKa iccuphẫu thuậfwwrt, mCw4Bặc 3JDKdù hCw4Biện tạiiccu tình trạngCw4B saiccuu pCw4Bhẫu thuậtCw4B rấticcu 3JDKtốt, nhưniccug dù3JDK fwwrsao cũniccug vẫnCw4B icculà đCw4Bêm qoFd9uan tfwwrrọng nhất, hơ3JDKn nữaoFd9 3JDKqua buổCw4Bi iccusớm mCw4Bai, Cw4Bcác loCw4Bại thuốcoFd9 gâoFd9y mêfwwr sẽfwwr hoàn3JDK toànCw4B mCw4Bất tácCw4B oFd9dụng, thằng Cw4Bbé siccuẽ coFd9ảm thấfwwry rấ3JDKt đau3JDK, cófwwr loFd9ẽ cCw4Bòn 3JDKđau đếnCw4B mứcfwwr khiccuông ngủCw4B đượ3JDKc, cũn3JDKg Cw4Bcó liccuẽ sẽ p3JDKhát Cw4Bkhóc. Ngh3JDKĩ đếnfwwr nhữiccung gfwwriọt nướoFd9c mắticcu củafwwr Cw4Bnó mà3JDK icculòng an3JDKh t3JDKhắt lại,oFd9 ciccuuối cùng iccu quyết địCw4Bnh iccuở lạioFd9 khônCw4Bg về.

Thấy Cw4Banh ởCw4B lạiccui đêmoFd9 nafwwry, các iccuy táiccu tCw4Brực Cw4Bban cũniccug khCw4Bông lấ3JDKy oFd9gì lCw4Bàm 3JDKlạ, iccuvì fwwrtrước đâoFd9y cóCw4B Cw4Bnhững coFd9a phfwwrẫu thuật củafwwr bệnh3JDK nhâoFd9n Cw4Bquan trọfwwrng, fwwrvào iccuđêm đầuiccu tfwwriên siccuau kCw4Bhi mổ,iccu NCw4Bhiếp Cw4BVũ Thịnfwwrh vẫnoFd9 hayfwwr chủ độCw4Bng fwwryêu oFd9cầu triccuực, toFd9iện th3JDKể qufwwran sáiccut Cw4Btình hCw4Bình sfwwrau fwwrphẫu thuậfwwrt luoFd9ôn. 3JDKSự toFd9ận tâm vàCw4B nCw4Bghiêm túoFd9c đ3JDKó fwwranh đềufwwr họoFd9c fwwrđược từoFd9 ChủCw4B 3JDKnhiệm Phương.fwwr Hiccuai nfwwrgày iccunay anh3JDK liên tiếoFd9p iccuxin iccunghỉ pCw4Bhép, Cw4Bnên côngfwwr việc3JDK coFd9ũng bCw4Bị dồoFd9n oFd9đống oFd9khá nhiềuoFd9, sfwwrẵn tiệnfwwr tận dụngiccu lfwwrúc nàyiccu, 3JDKcái gCw4Bì iccucần bổ3JDK Cw4Bsung toFd9hì b3JDKổ sungiccu, cCw4Bái gìCw4B cầiccun kiểmiccu trfwwra thiccuì kiiccuểm tra. ToFd9hoạt đ3JDKầu aoFd9nh kiccuhông đoFd9i thfwwrăm phòngfwwr bệnh,3JDK Cw4Bbởi 3JDKanh oFd9biết sCw4Bẽ cóiccu ngườioFd9 đếCw4Bn thăm3JDK Tôn Cw4BBình, cũng3JDK biếiccut r3JDKằng Tôfwwrn Chfwwrí QuoFd9ân vẫnoFd9 còfwwrn ởfwwr đ3JDKó, mìnCw4Bh oFd9tới thoFd9ăm chiccuỉ t3JDKổ maoFd9ng lại phiềnCw4B phứciccu oFd9cho Đàm3JDK oFd9Tĩnh 3JDKmà fwwrthôi, nêfwwrn quyfwwrết địniccuh ởoFd9 lạiiccu Cw4Bphòng trựcoFd9 baniccu. 3JDKNhưng mới fwwr ngồi oFd9một Cw4Blát iccuanh đãoFd9 bfwwrắt đfwwrầu bfwwrồn ch3JDKồn liccuo lắfwwrng, khôoFd9ng còiccun tâmfwwr t3JDKrí là3JDKm việcfwwr 3JDKgì nữa, koFd9hi niccuhìn thấyoFd9 TônCw4B Cw4BChí Quânfwwr 3JDKđi khỏi,oFd9 aoFd9nh lậticcu x3JDKem bảnCw4B ghoFd9i chépfwwr Cw4Bmà 3JDKy t3JDKá oFd9vừa hoàn 3JDK thành, rồifwwr fwwrquyết địCw4Bnh tớiCw4B phòiccung bệnoFd9h xiccuem toFd9hế nCw4Bào, iccucó nhưCw4B vậiccuy Cw4Banh Cw4Bmới yêoFd9n tâmiccu được.

Phòng bCw4Bệnh oFd9rất yêfwwrn tĩnh, bónfwwrg đèniccu oFd9ở gioFd9an ngoài3JDK vẫn3JDK oFd9chưa fwwrtắt, trênCw4B bàCw4Bn điccuặt hiccuai tácfwwrh tfwwrrà, oFd9còn c3JDKó cảiccu một oFd9hộp bánhfwwr ngọt,3JDK chắfwwrc làfwwr 3JDKbánh Đ3JDKàm Cw4BTĩnh iccudùng đểfwwr tiếCw4Bp kh3JDKách. Cửafwwr phiccuòng trfwwrong chỉ khéfwwrp oFd9hờ, NCw4Bhiếp Vfwwrũ Thịniccuh vừfwwra đ3JDKẩy cửaiccu vào,3JDK liềniccu triccuông th3JDKấy ticcuhằng boFd9é đa3JDKng Cw4Bngủ rất siccuay, Đàmfwwr TCw4Bĩnh cũ3JDKng nCw4Bgủ gụcoFd9 trênoFd9 chiếcfwwr gioFd9ường xếp.