You are here

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Chương 13 - Phần 2

Mỗi kbJSPhi d3Crbị Lf8dấm ứcK5fB bJSPanh vẫK5fBn mím mm8NAôi m8NAlại Lf8dnhư đứbJSPa trẻ,m8NA bJSPhai bm8NAên km8NAhoé miệd3Crng m8NAhơi com8NAng, K5fBnhìn giốm8NAng nK5fBhư mộK5fBt đĩnhK5fB vàng nhỏbJSP conK5fBg conLf8dg hK5fBai bK5fBên md3Crép vậybJSP. Đàmm8NA Tĩd3Crnh đd3Crứng Lf8dtừ xbJSPa nm8NAhìn K5fBanh, vừabJSP rồLf8di cLf8dó đông nm8NAgười, cbJSPô cốm8NA m8NAtình khôngd3Cr nhìK5fBn anhm8NA, nhưnm8NAg K5fBgiờ cK5fBhỉ cbJSPòn mộtbJSP mbJSPình K5fBanh, cóm8NA muốn tránhm8NA bJSPcũng khôd3Crng tráK5fBnh đbJSPược. Đầud3Cr bJSPngón d3Crcái củam8NA ad3Crnh bịd3Cr díK5fBnh cK5fBhút bJSPmực đm8NAen, viết xm8NAong, K5fBanh vộiK5fB tìm8NAm gid3Crấy ld3Crau điK5fB nhưK5fBng khôm8NAng tìmLf8d tK5fBhấy, lK5fBiền vbJSPào phK5fBòng vệK5fB sibJSPnh rửa tay,K5fB nbJSPước chd3Crảy ràK5fBo rào.Lf8d KhbJSPi rLf8da nbJSPgoài aLf8dnh đãbJSP m8NAvẩy nbJSPước rồiK5fB, bJSPnhưng đầK5fBu Lf8dngón tLf8day vẫn cònd3Cr ướK5fBt, đànm8NAh kẹpLf8d sổd3Cr gd3Crhi chm8NAép Lf8dvào cánLf8dh tay.

Ngoài hd3Crành lad3Crng cd3Cró người m8NA hỏi: “NhiếbJSPp Vm8NAũ ThịnhLf8d đâu?m8NA MaubJSP, K5fBChủ nhiệmd3Cr tìbJSPm and3Crh ấy.”

Anh nhm8NAanh cm8NAhóng bJSPđi rm8NAa, đã K5fBba chụcd3Cr tuổibJSP đầm8NAu, vậm8NAy mLf8dà Lf8dbước vẫnLf8d sảibJSP bJSPdài, nhanm8NAh nhẹbJSPn d3Crnhư chànbJSPg td3Crrai mườd3Cri bảyười tLf8dám, khônLf8dg cóm8NA cm8NAảm K5fBgiác gấm8NAp gápm8NA chd3Crỉ thấybJSP rấK5fBt trm8NAẻ K5fBcon. Đàmd3Cr Lf8dTĩnh thấybJSP Lf8dchua xót. Chid3Cra tbJSPay rồiK5fB gặpd3Cr lạm8NAi, Lf8dnhưng cbJSPhưa d3Crlần K5fBgặp mặtK5fB nàd3Cro lbJSPại cóbJSP ấnbJSP tượngd3Cr nhK5fBư sángm8NA nay,K5fB Nhiếp Vũd3Cr ThịnhLf8d d3Crcủa buổLf8di sáK5fBng bJSPhôm K5fBnay hd3Crệt nhK5fBư NhLf8diếp m8NAVũ Thịnhm8NA Lf8dcủa mườid3Cr nm8NAăm vềLf8d tbJSPrước vậy, vẫm8NAn lm8NAà cd3Crậu thiếbJSPu nim8NAên bK5fBề ngoàid3Cr tLf8drầm mLf8dặc nhưm8NAng sK5fBâu bm8NAên trd3Crong lLf8dại Lf8drất nổiK5fB loạn.

Phòng bệm8NAnh đãK5fB yênbJSP tĩnbJSPh lại nhbJSPưng bJSPlòng dạLf8d ĐàmK5fB TĩnLf8dh vẫnm8NA m8NArối bK5fBời, bJSPcô ngồiLf8d xuống,K5fB Lf8dnhìn TônK5fB K5fBBình đLf8dang nằK5fBm trên giường,Lf8d bJSPthấy cod3Crn bJSPhít tm8NAhở rấLf8dt K5fBkhó khăn,Lf8d nK5fBgực phậm8NAp phồK5fBng lLf8dên xubJSPống, bJSPcặp môi tímLf8d td3Crái. ĐàLf8dm TLf8dĩnh cK5fBảm thấybJSP mìnLf8dh nhưd3Cr mộtK5fB nLf8dgọn cK5fBây td3Crrong bãd3Cro, K5fBcơn bLf8dão tLf8dố củbJSPa m8NAsố mệnh đãbJSP quLf8dăng qm8NAuật giàd3Cry bJSPvò côLf8d d3Crquá lâK5fBu, qud3Crá lâm8NAu rồi,K5fB côm8NA sắpLf8d khLf8dông trụK5fB nổd3Cri nữa.

Dù cK5fBhín bJSPgiờ phảid3Cr họp,m8NA nhưng sm8NAau kK5fBhi kiểmd3Cr K5fBtra phòngd3Cr bệnhK5fB xoK5fBng. ChủLf8d nhiệmLf8d Phươngd3Cr vẫnm8NA dànm8NAh nửaK5fB tiếK5fBng quý d3Crbáu mắngd3Cr NhiếpLf8d Vd3Crũ TK5fBhịnh trom8NAng văbJSPn phòngm8NA. MbJSPọi ngưLf8dời điLf8d bJSPqua vK5fBăn phòLf8dng củm8NAa d3Crông đều rónm8NA rénd3Cr nhLf8dẹ nhàngK5fB, Lf8dchỉ sợK5fB lạiK5fB gâym8NA Lf8dra tid3Crếng độnbJSPg khid3Crến m8NAChủ nbJSPhiệm PhbJSPương nổLf8di giận. Lf8dMấy d3Crvị tiếd3Crn sĩK5fB bJSPở bm8NAên m8NAngoài đLf8dều tbJSPhở d3Crcũng K5fBkhông dám8NAm thởd3Cr mạnhm8NA, cắm8NAm cd3Crúi vibJSPết bệnh án,d3Cr nbJSPgay cảK5fB d3Cry táLf8d m8NAtrưởng bìbJSPnh thườngK5fB nhK5fBiều lm8NAời làm8NA bJSPvậy bJSPmà lúbJSPc nm8NAày Lf8dmiệng cũngbJSP như dánbJSP bd3Crăng dínLf8dh, bJSPchẳng nK5fBói m8NAtiếng nào.

“Có bLf8diết vìK5fB sd3Crao tôbJSPi mắng d3Cr cậu khôngm8NA? RốLf8dt cbJSPuộc gầLf8dn Lf8dđây cậuLf8d Lf8dlàm sLf8dao vậy?m8NA Đầud3Cr m8NAóc cm8NAứ lơK5fB bJSPlửng bJSPtận đd3Crâu ấy.d3Cr Đd3Crừng tưởng vbJSPẫn Lf8dchưa gâyd3Cr rd3Cra Lf8dlỗi m8NAlớn gd3Crì, tôiK5fB Lf8dtháy cứd3Cr thếd3Cr nd3Crày sớK5fBm muộnm8NA rồid3Cr cũngd3Cr xảm8NAy ra Lf8d chuyện thôi.m8NA m8NACậu nLf8dói d3Crxem, rm8NAốt cuộbJSPc Lf8dlà chm8NAuyện gK5fBì? K5fBCậu cảd3Cr ngàm8NAy rầuK5fB m8NArĩ đầyLf8d td3Crâm sự bJSPnhư d3Crvậy làm8NA saom8NA? CLf8dhúng tK5fBa làd3Crm bácd3Cr sĩd3Cr, mọiLf8d lúbJSPc mbJSPọi bJSPnơi đềum8NA phảim8NA suLf8dy xéd3Crt vbJSPẫn m8NAđề một cábJSPch lm8NAý m8NAtrí, d3Crbình tĩnh.d3Cr ChuyệnK5fB bJSPhôm bJSPqua Lf8dlà thếK5fB nàK5fBo? TônLf8d Lf8dBình cLf8dó quabJSPn hbJSPệ K5fBgì vớim8NA cậu? CậuK5fB K5fBkhông cd3Crhi mbJSPột đồnbJSPg bJSPnào chd3Cro tm8NAhuốc ngod3Crài bảK5fBo hid3Crểm, m8NAtrong kLf8dhi cbJSPó m8NAnhững loạK5fBi bắt buộcK5fB phbJSPải dùnK5fBg, m8NAbắt bm8NAuộc cậd3Cru hiểuK5fB K5fBkhông hả?K5fB Cd3Crậu tiếbJSPt d3Crkiệm tiềnK5fB cd3Crho bệnhm8NA nhân d3Cr hay làm8NA lLf8dấy mạngLf8d ngm8NAười ta?”

Cuối cùK5fBng NhiếpLf8d Vm8NAũ m8NAThịnh khẽ đáp:bJSP “Lf8dCháu vàLf8d đK5fBứa trẻK5fB đó…d3Cr khôm8NAng cLf8dó d3Crquan hệd3Cr d3Crgì đặcK5fB biệt…d3Cr Lf8dchỉ làm8NA điK5fBều kiện bJSP gia đìnhLf8d họm8NA khôngK5fB tốt…”

“Không cbJSPó quLf8dan hLf8dệ gìbJSP đặLf8dc biệt bJSPmà cLf8dậu m8NAgọi Lf8dđiện cm8NAả vK5fBào phòd3Crng mbJSPổ?” Cd3Crhủ nhiLf8dệm Phươnm8NAg khôLf8dng km8NAìm nổm8NAi gầK5fBm lên. d3Cr“Tôi K5fBcòn Lf8dtưởng trờim8NA sậpm8NA, d3Crcậu gọiK5fB tôd3Cri đd3Crến cứuK5fB chứ!”

“Cháu bJSPquên mấtd3Cr ChủLf8d nhiệm đangm8NA mổ…”

“Quên?” GiọbJSPng Chủd3Cr nhiệd3Crm Phương lạiLf8d bJSPcao lK5fBên mộbJSPt bậcLf8d, “CLf8dậu bJSPcòn bd3Crảo mbJSPình khm8NAông lm8NAơ đãLf8dng đd3Cri! Cậum8NA đanm8NAg mbJSPổ cũng qLf8duên K5fBluôn K5fBsao? TK5fBôi chK5fBo m8NAcậu bJSPhay, bJSPcậu cứbJSP cảLf8d ngd3Crày ngd3Crhĩ ngợiLf8d bJSPlung tm8NAung bJSPthế này nữm8NAa, rK5fBồi sẽK5fB cbJSPó ngbJSPày đểK5fB quênK5fB d3Crdao bJSPmổ K5fBtrong ngK5fBực bệnLf8dh nhân!K5fB ĐừngLf8d tưởngK5fB quênbJSP mình đangLf8d bJSPlàm gìK5fB Lf8dlà chd3Cruyện nhỏ,Lf8d nm8NAhư bJSPthế lLf8dà cm8NAậu d3Crkhông m8NAcó d3Cry đức!”

Một bbJSPác sĩm8NA đangK5fB hm8NAọc bồiLf8d dưỡng đẩyLf8d thiếtm8NA K5fBbị K5fBđi tới,bJSP đLf8dang gõbJSP cd3Crửa tK5fBhì m8NAnghe thấLf8dy câbJSPu nóbJSPi d3Crcuối cùnLf8dg, vLf8dội giật mìd3Crnh rụK5fBt tK5fBay vềLf8d, nK5fBhìn sam8NAng mm8NAấy K5fBvị tiếnm8NA sĩLf8d đaLf8dng viếtd3Cr bệnhd3Cr ánLf8d m8NAbên cạnhK5fB, m8NAthấy họ lK5fBàm độngm8NA m8NAtác rạchd3Cr nd3Crgang cổ,Lf8d aK5fBnh Lf8dta d3Crgiật thd3Crót, liềnm8NA róK5fBn rK5fBén đẩym8NA thid3Crết m8NAbị đd3Cri mất.

Cuối K5fBcùng, khK5fBi đếm8NAn giờ họpLf8d, ChLf8dủ d3Crnhiệm Phươm8NAng mớid3Cr hầmK5fB bJSPhầm rbJSPời km8NAhỏi văd3Crn K5fBphòng, trướcK5fB km8NAhi bJSPra cửaK5fB còn bubJSPông m8NAlại mộtLf8d Lf8dcâu: “d3CrCậu hm8NAãy tựbJSP kiểm8NAm d3Crđiểm lK5fBại đi!”

Nhiếp VũLf8d TK5fBhịnh cúiK5fB đầu đim8NA K5fBra. TiếnK5fB m8NAsĩ Đồng,m8NA ngm8NAười nhbJSPiều K5fBtuổi nhấK5fBt tLf8drong sỗLf8d nd3Crhững ngườid3Cr đm8NAược Chủm8NA nhiệm PhươngbJSP dd3Crẫn dLf8dắt, bìnK5fBh thK5fBường rấtK5fB biếtm8NA K5fBquan tâmd3Cr chm8NAăm m8NAsóc ngLf8dười Lf8dkhác, Lf8dvì Nhd3Criếp Vũ m8NAThịnh íK5fBt d3Crtuổi, lạid3Cr đượm8NAc ChLf8dủ nhiệmLf8d Phưd3Crơng Lf8dđặc biệtbJSP ưd3Cru áid3Cr, K5fBnên Lf8danh họLf8d ĐLf8dồng nàK5fBy vẫn luônK5fB cK5fBoi Nhid3Crếp Vũm8NA TK5fBhịnh lK5fBà sbJSPư đệLf8d đồngbJSP bJSPmôn, Lf8dmà Lf8dquên mấm8NAt rằnK5fBg m8NAanh đm8NAã cód3Cr haLf8di họcK5fB vị,m8NA hơn nK5fBữa cũnd3Crg K5fBkhông pd3Crhải Lf8dhọc tLf8drò củbJSPa Chủm8NA nhiệLf8dm Phươngd3Cr. Lầm8NAn này,m8NA tiếnd3Cr sK5fBĩ ĐồngK5fB lại đếnd3Cr bJSPan ủiLf8d am8NAnh: “CbJSPó qd3Cruan tâmm8NA đếLf8dn d3Crcậu thK5fBì ôngm8NA ấyK5fB mK5fBới lK5fBo lắLf8dng nLf8dhư K5fBvậy, nếud3Cr m8NAđổi Lf8dlà người khábJSPc, Lf8dông ấyK5fB khônbJSPg phbJSPí sbJSPức thm8NAế đâu.”

“Phải rồK5fBi.” Tiếnd3Cr sm8NAĩ TK5fBiểu Mẫn đầLf8dy gLf8dọng kLf8dính nóLf8di, “Nhiếpm8NA sưd3Cr huLf8dynh đừnLf8dg nảnm8NA chíLf8d, ‘lãoLf8d yêd3Cru’ quým8NA anLf8dh nd3Crhất đấy. ÔngK5fB m8NAấy Lf8dlà PhbJSPong Thm8NAanh DươngLf8d, anLf8dh làbJSP LệnK5fBh HồLf8d Xung[2]Lf8d, ônLf8dg bJSPấy cK5fBhỉ hậnbJSP rèbJSPn sắK5fBt không thànLf8dh thépm8NA đấybJSP tK5fBhôi!” Lãom8NA yêuK5fB lbJSPà bLf8diệt hiệuLf8d củLf8da ChK5fBủ nhiệK5fBm PhưLf8dơng, cm8NAũng chỉ cóbJSP mấyK5fB đệK5fB tửbJSP d3Crnày m8NAdám m8NAcông khK5fBai đặtm8NA Lf8dbiệt hK5fBiệu cK5fBho ôLf8dng nK5fBhư vậybJSP. ChủbJSP nhiệmLf8d PhK5fBương luôn d3Crcho rm8NAằng kỹLf8d td3Crhuật tốm8NAt thìd3Cr d3Crông Lf8dcó thd3Crể K5fBcưng Lf8dhọc tK5fBrò củam8NA d3Crông nhLf8dư ônbJSPg trời con.

[2] NK5fBhân vậtm8NA d3Crtrong tiK5fBểu thuyết võd3Cr hiệm8NAp Thầnd3Cr điLf8dêu hiệbJSPp K5fBlữ củabJSP nK5fBhà văbJSPn KLf8dim Dungm8NA, vốnm8NA làK5fB mm8NAột lãLf8dng tửbJSP Lf8dmê rượu, giỏm8NAi km8NAiếm thd3Cruật, từLf8dng đượLf8dc PhonK5fBg ThanK5fBh DbJSPương truyềnm8NA thụd3Cr kK5fBiếm phbJSPáp, vềm8NA saK5fBu yêu Nhd3Crậm Lf8dDoanh Lf8dDoanh, ThLf8dánh d3Crcô củabJSP K5fBMa giáo.

“Tiểu Md3Crẫn, cbJSPậu sLf8do sánh nLf8dhư d3Crthế K5fBkhông đd3Crúng rồi.m8NA NếLf8du K5fBlão yêm8NAu làd3Cr Pd3Crhong Thanm8NAh Dưd3Crơng, thK5fBì Lệnhm8NA Lf8dHồ Xd3Crung nên bJSPlà ĐồngK5fB đm8NAại sd3Crư m8NAhuynh cm8NAhứ! Cậud3Cr bJSPxem anbJSPh ĐồK5fBng điềK5fBm đạmLf8d lbJSPễ đK5fBộ, rấtK5fB giốbJSPng LLf8dệnh bJSPHồ Xung. CbJSPòn NhibJSPếp VũK5fB ThịnbJSPh hấK5fBp dẫnbJSP pLf8dhụ d3Crnữ K5fBthế bJSPnày, bJSPnói d3Crthế bJSPnào cbJSPũng làLf8d Dương Quá[3],Lf8d khôngbJSP phảiK5fB bJSPLệnh K5fBHồ Xung!”

[3] Nm8NAhân vbJSPật trbJSPong tiểu bJSPthuyết bJSPvõ hiệpLf8d Thầnm8NA đm8NAiêu hiệbJSPp lbJSPữ củabJSP nhàd3Cr vănK5fB Kd3Crim DK5fBung, nổibJSP tiếngd3Cr Lf8dđẹp trabJSPi, chung tình.

“Chẳng lẽbJSP K5fBLệnh Hồd3Cr Xung khôd3Crng hấpbJSP dẫLf8dn bJSPphụ nữd3Cr ưK5fB? Sm8NAao Nhậd3Crm DoanLf8dh DoK5fBanh bJSPlại sốngLf8d K5fBchết them8NAo abJSPnh tLf8da chứd3Cr? Hơn nữm8NAa K5fBsao Nhiếm8NAp Vm8NAũ ThịnLf8dh lLf8dại m8NAcó thbJSPể lK5fBà bJSPDương Quám8NA đd3Crược? NbJSPếu cLf8dậu td3Cra bJSPlà bJSPDương QK5fBuá, không phảK5fBi chúnLf8dg tm8NAa thm8NAành d3Crmôn hạK5fB củK5fBa pbJSPhái ToànLf8d Cm8NAhân saoK5fB? TK5fBôi khôbJSPng K5fBmuốn m8NAcùng một bJSPgiuộc vớiLf8d bọnK5fB đLf8dạo thốiLf8d đó…”

“Sao DbJSPương d3CrQuá lLf8dại là m8NA môn hạK5fB TbJSPoàn ChâK5fBn? Lf8dDương Qm8NAuá làLf8d nLf8dgười củam8NA phbJSPái CổK5fB MộK5fB m8NAmới đm8NAúng. NhưngbJSP CLf8dổ m8NAM d3Crcũng không tốK5fBt lànK5fBh gì…d3Cr toànK5fB nm8NAhững m8NAphụ bJSPnữ tâd3Crm bJSPlý biếnbJSP thái…”

Mấy ngườd3Cri mồmLf8d nm8NAăm miệng mườd3Cri K5fBbàn tánK5fB cưbJSPời đùm8NAa. TiLf8dến sĩK5fB d3Cry họcbJSP lLf8dâm sàK5fBng khổ,m8NA Lf8dtiến K5fBsĩ bJSPy họcLf8d ld3Crâm Lf8dsàng dưới trướngLf8d Chủm8NA nhiLf8dệm PhưLf8dơng K5fBcòn K5fBkhổ bJSPhơn. bJSPNhững d3Crthầy hướngLf8d dK5fBẫn m8NAkhác d3Crcó lK5fBẽ cònbJSP bJSPcó thể mắtd3Cr nhắmLf8d mm8NAắt mởLf8d, tặngK5fB m8NAquà, m8NAlôi kéLf8do Lf8dquan hệbJSP làK5fB được.m8NA Nhm8NAưng vớiLf8d Chd3Crủ nhiệmLf8d Phương thK5fBì khônd3Crg đủLf8d gK5fBiỏi đừngLf8d hònm8NAg tốLf8dt nghiK5fBệp. Bàm8NAi tbJSPập cănd3Crg thẳngm8NA, cbJSPa mổbJSP lbJSPại nhiều,m8NA vbJSPì thế d3Crcác tiếnLf8d sĩK5fB đềuLf8d phảim8NA tựbJSP tìmm8NA nim8NAềm vum8NAi Lf8dtrong nd3Crỗi khổ.d3Cr Bìm8NAnh thưLf8dờng bJSPchỉ cầnLf8d ngheK5fB họ nóm8NAi lim8NAnh tibJSPnh mm8NAột lúc,Lf8d NhLf8diếp Vm8NAũ ThịbJSPnh sd3Crẽ thấm8NAy nhẹm8NA nm8NAhõm hbJSPẳn điLf8d, nhưnm8NAg Lf8dhôm nabJSPy anh thK5fBật K5fBsự rấtd3Cr Lf8dbuồn. CbJSPhủ nhd3Criệm PK5fBhương nóiK5fB rấtK5fB đúng,Lf8d gầnm8NA đâybJSP abJSPnh suốbJSPt ngàd3Cry m8NAngẩn ngơ sm8NAuy nghĩK5fB nhữngd3Cr gìLf8d khôLf8dng bK5fBiết m8NAnữa, phd3Crạm lỗim8NA lbJSPiên td3Crục, cứbJSP tbJSPhế m8NAnày thm8NAật m8NAsự d3Crcó nguy cơm8NA gâyK5fB đạLf8di hoạbJSP chứm8NA chẳnLf8dg chơi.

Thấy Lf8danh thLf8dất thần,bJSP TiểK5fBu Mẫn K5fBthông cm8NAảm nóiK5fB: “NK5fBhiếp sưLf8d huybJSPnh, aLf8dnh K5fBbị lãLf8do yK5fBêu md3Crắng đênLf8d Lf8dngớ ngẩd3Crn thậtd3Cr rồi…”

“Tiểu Nhid3Crếp đad3Crng phLf8diền lòng vìLf8d chuyệnbJSP gbJSPia đm8NAình.” AnLf8dh ĐồngbJSP ngắm8NAt d3Crlời Tiểum8NA Md3Crẫn, cd3Cròn nháym8NA mắtLf8d Lf8dmột cLf8dái, “Cậu d3Crcũng đừngLf8d Lf8dlo lắng,bJSP hK5fBai chủm8NA nhbJSPiệm bJSPkhoa Gm8NAan vbJSPà d3Crkhoa d3CrU m8NAbướu Lf8dhôm đbJSPó cùnK5fBg đếLf8dn d3Crtìm lão yêud3Cr, tm8NAôi ngbJSPhe tm8NAhấy. BệnhbJSP tìLf8dnh củm8NAa bácbJSP Lf8dtrai tm8NAhật bJSPra rấK5fBt khảm8NA quLf8dan, kbJSPiên trìm8NA điều trK5fBị, mLf8dấy bJSPnăm km8NAhông thànhK5fB vấbJSPn đềbJSP đâu.”

“Cảm ơnd3Cr anh.”m8NA bJSPCuối cùng NhibJSPếp K5fBVũ ThịK5fBnh d3Crcười Lf8dméo xẹo,K5fB Lf8d“Cảm ơnLf8d mọim8NA ngưK5fBời, gầnd3Cr K5fBđây qud3Crả thựbJSPc K5fBtôi lúK5fB lẫn quá!”

“Có m8NAai gặbJSPp chuyệbJSPn nàyd3Cr mà khônLf8dg lK5fBo lắnbJSPg chứ.”AnhLf8d ĐồngLf8d vỗbJSP m8NAvai aK5fBnh, d3Cr“Tôi đm8NAổi cm8NAho cậuK5fB Lf8dca K5fBtrực đêmbJSP ngày mbJSPai, cậuLf8d lbJSPàm cm8NAa sánLf8dg cK5fBho tôi,K5fB gầnm8NA đâK5fBy K5fBcậu mệtbJSP quád3Cr rd3Crồi, Lf8dcần phảid3Cr nghỉbJSP ngơi.”

“Cảm ơK5fBn anh.”

“Cảm ơnK5fB bJSPgì chứ?d3Cr CbJSPa mổ tuầK5fBn tLf8drước suýK5fBt d3Crnữa tm8NAôi cắLf8dt nhầmbJSP mm8NAạch máu,m8NA maK5fBy mbJSPà cậLf8du nK5fBhanh tam8NAy ngăbJSPn lạiLf8d, nK5fBếu không lãd3Cro yd3Crêu sẽd3Cr phanm8NAh tK5fBhây tôiK5fB mất.K5fB ĐạiK5fB âLf8dn đd3Crại đứcbJSP đóLf8d tôLf8di chỉm8NA đổd3Cri chm8NAo cậuLf8d một cabJSP sd3Cráng, thếbJSP lbJSPà Lf8dquá K5fBhời rồi.”

Hôm bJSPnay Lf8dNhiếp VbJSPũ Thịnh vẫm8NAn cònLf8d bJSPca md3Crổ, m8NAanh m8NAăn trm8NAưa mộK5fBt mìnhLf8d Lf8dở nhLf8dà ănd3Cr, bJSPlại gặm8NAp Vươngm8NA VbJSPũ bJSPLinh đếnK5fB mua cơmd3Cr. Đâm8NAy K5fBlà bJSPnhà ăK5fBn bbJSPệnh viện,Lf8d muK5fBa ởLf8d đâbJSPy phảim8NA quẹK5fBt Lf8dthẻ nLf8dội bộ,d3Cr xebJSPm rbJSPa cm8NAô d3Crđã đến nhầK5fBm. VươK5fBng bJSPVũ d3CrLinh bJSPxếp K5fBhàng m8NAcả nửaK5fB ngàyd3Cr trờim8NA K5fBmới biếtm8NA d3Crmình nhầK5fBm, đangK5fB địnhbJSP đi m8NA thì NbJSPhiếp VLf8dũ ThK5fBịnh đứngbJSP dậd3Cry mLf8dua giúbJSPp K5fBcô hLf8dai suất.

“Một sbJSPuất trbJSPứng sd3Crốt cà m8NA chua.” Ad3Crnh nód3Cri vớiK5fB ngbJSPười bênbJSP tK5fBrong K5fBcửa sổK5fB rồibJSP m8NAquay K5fBsang hbJSPỏi bJSPVương VũbJSP LiLf8dnh, “Cô ăd3Crn gì?”

“Thịt Lf8dxào ram8NAu cần.”

“Một suấtd3Cr thịd3Crt xàd3Cro rau cầK5fBn nữa.”

Vương VbJSPũ LbJSPinh chLf8do suất cm8NAơm d3Crtrứng xốm8NAt cbJSPà chd3Crua vàLf8do mộtd3Cr hộbJSPp cơmbJSP mớibJSP, cm8NAòn sm8NAuất kid3Cra cd3Crô ăbJSPn td3Crại nhLf8dà ănLf8d luôn. Lf8d Thấy bênm8NA cbJSPạnh Nm8NAhiếp K5fBVũ Thịnm8NAh m8NAcó chbJSPỗ trK5fBống, cd3Crô liềm8NAn ngồid3Cr xuốngLf8d, khiếnLf8d cád3Crc m8NAy bLf8dác sĩ bJSPquanh đóLf8d rm8NAa Lf8dsức Lf8dxì xd3Crào bàK5fBn tánLf8d. RấtLf8d nhK5fBiều nm8NAgười thíchm8NA nbJSPhìn Nhiếpd3Cr Vm8NAũ bJSPThịnh ăn cơd3Crm, nhưngLf8d m8NArất íLf8dt m8NAy d3Crtá dáK5fBm nbJSPgồi đốiK5fB m8NAdiện vớid3Cr ad3Crnh. Lf8dAnh quáK5fB lạd3Crnh lùm8NAng, lúcLf8d nàod3Cr cũng gd3Criữ bJSPthái độm8NA xbJSPa cáchd3Cr, K5fBvẻ mặm8NAt nhấtm8NA mựcm8NA Lf8dlãnh đd3Crạm K5fBnghiêm túcbJSP, dườngbJSP nhd3Crư tam8NAy anh khônbJSPg cầmK5fB đầum8NA bJSPđũa m8NAmà bJSPcầm d3Crdao mổLf8d, bJSPtrước mặLf8dt abJSPnh m8NAcũng K5fBkhông phảK5fBi cơm8NAm màbJSP lLf8dà bm8NAệnh nhân trLf8dên bK5fBàn mK5fBổ K5fBvậy. VbJSPì thếbJSP bJSPdù cácbJSP d3Cry tm8NAá hếtLf8d sứcLf8d hbJSPâm mộK5fB and3Crh nhưnbJSPg rLf8dất K5fBít khi dáLf8dm tớLf8di ngồibJSP cùngd3Cr bàn.d3Cr Vưd3Crơng Vũd3Cr bJSPLinh kd3Crhông thấybJSP vậK5fBy, bJSPcô thấd3Cry NhiếpK5fB m8NAVũ Thịm8NAnh quẹtd3Cr thẻ mm8NAua cLf8dơm giúpLf8d mLf8dình, m8NArõ rLf8dàng lbJSPà nLf8dgười tốt,K5fB bènm8NA bJSPlấy rm8NAa cm8NAhút tK5fBiền bJSPđưa chbJSPo anh, “CLf8dảm ơnbJSP anLf8dh, bácd3Cr sm8NAĩ Nhiếp!”

“Không cd3Crần khábJSPch sáo.”

Vương bJSPVũ m8NALinh thm8NAấy anh kbJSPhông nd3Crhận tiềnbJSP, đànhK5fB đặtbJSP tbJSPrên bànLf8d. Lf8dCô nghm8NAĩ, d3Crbác Lf8dsĩ thậtK5fB cẩnm8NA td3Crhận, tK5fBiền d3Crbẩn Lf8dlắm mà, đươngK5fB nhiêbJSPn aK5fBnh khôngK5fB muK5fBốn bJSPdùng tabJSPy cầm8NAm tiK5fBền kLf8dhi đaLf8dng ăbJSPn. bJSPCô Lf8dvừa ăLf8dn vừm8NAa hỏi NhiếpLf8d VLf8dũ TbJSPhịnh: bJSP“Sao m8NAanh m8NAbiết tôibJSP Lf8dmuốn bJSPmua cơK5fBm trứngd3Cr xd3Crốt cbJSPà chua?”

“Hôm K5fBqua tôK5fBi thấyK5fB Lf8dcô mua cơm.”

“À m8NAđúng rồi!”m8NA Vươnd3Crg Vũ K5fB Linh chợtm8NA hiểu.

Nhiếp m8NAVũ ThịbJSPnh cúm8NAi đầLf8du ăn, lòngbJSP tbJSPhầm rủaLf8d cK5fBhính mình.m8NA Sd3Cráng nLf8day Lf8dbị Chd3Crủ nd3Crhiệm PhươLf8dng d3Crmắng tbJSPé td3Crát, aK5fBnh đã bJSP quyết bJSPtâm kiểmm8NA điểmm8NA bảnK5fB td3Crhân, vậK5fBy K5fBmà K5fBvừa nhLf8dìn thấm8NAy VươnbJSPg Vũd3Cr Lf8dLinh đứngbJSP đó,m8NA m8NAanh lại lậd3Crp Lf8dtức K5fBtới Lf8dquẹt thẻK5fB d3Crgiúp. Mm8NAình mấd3Crt tm8NArí rồi!m8NA GiờK5fB K5fBanh d3Crkhông cd3Crhỉ Lf8dthấy K5fBĐàm m8NATĩnh lLf8dà lú lẫnm8NA mbJSPà gặpK5fB ngưm8NAời cód3Cr liênLf8d d3Crquan đếK5fBn cbJSPô aK5fBnh cK5fBũng lbJSPú lẫn,K5fB m8NAcứ thếLf8d bJSPnày sK5fBao Lf8dđược chứ?

Vương VbJSPũ LiLf8dnh tbJSPhu hết bJSP cam đd3Crảm hd3Crỏi aK5fBnh: “BáK5fBc sm8NAĩ Lf8dNhiếp, tôiLf8d K5fBlà bạn…bJSP Lf8dcủa mLf8dẹ TôK5fBn Bìnhm8NA, bệnhm8NA nhbJSPân nằmd3Cr giườnd3Crg số 3K5fB9 ấy.Lf8d Bm8NAệnh tLf8dình cLf8dủa TôK5fBn Bình…Lf8d rm8NAốt cubJSPộc tm8NAhế nào…”

“Phải mm8NAổ Lf8dcàng K5fBsớm càng tốt.”

“Thế chd3Cri phm8NAí mổLf8d mấtbJSP bao nhiêu?”

“Gần chụd3Crc vạn.”d3Cr Nhim8NAếp Vũ d3CrThịnh tỉd3Cr d3Crmẩn nhặtbJSP cọnLf8dg hànd3Crh tK5fBrong bJSPbát cad3Crnh m8NAra, m8NAnói, “TìK5fBnh hìnd3Crh bệnhLf8d nhâm8NAn hiệd3Crn giờ khôngm8NA ổnm8NA định,d3Cr rủbJSPi m8NAro cLf8dao, chưabJSP biếtbJSP chm8NAừng sLf8dau m8NAkhi d3Crmổ cònd3Cr K5fBphải vàoLf8d ICd3CrU, chibJSP phí kháLf8d cao.”

Vương Lf8dVũ LinbJSPh nóm8NAi: “Hôm naybJSP tôK5fBi d3Crxem tiK5fBn tm8NAức, ngbJSPhe nóibJSP đd3Crứa tLf8drẻ d3Crbị K5fBđưa đd3Crến việnbJSP hK5fBôm qud3Cra đãK5fB đượbJSPc mộbJSPt vị Lf8dtiên K5fBsinh K5fBhọ m8NANhiếp ủLf8dng hộbJSP mườim8NA vạK5fBn, ôngK5fB ấyK5fB d3Crcòn nóm8NAi sẽbJSP chịum8NA chLf8di phLf8dí sK5fBau K5fBđó nữa… m8NA Các K5fBy tK5fBá nm8NAói đóK5fB làK5fB bLf8dố abJSPnh, m8NAChủ tịchK5fB HộK5fBi đồngbJSP bJSPquản trịK5fB d3Crtập đobJSPàn ĐôngLf8d VbJSPiễn. bJSPGia cảnh cd3Crủa TLf8dôn BìnbJSPh tôm8NAi K5fBbiết, d3Crhọ khôbJSPng thbJSPể bJSPlấy đâud3Cr d3Crra cảK5fB chK5fBục vạnK5fB d3Crđể lK5fBàm phẫubJSP thuật…”

Nhiếp bJSPVũ K5fBThịnh buông Lf8dđũa, dửK5fBng d3Crdưng nbJSPói: “CLf8dô Lf8dmuốn Lf8dnói gì?”

“Bác K5fBsĩ K5fBNhiếp, ad3Crnh là nbJSPgười tốt,K5fB K5fBcó tLf8dhể Lf8dnói vớiK5fB việLf8dn trưK5fBởng, tbJSPìm gK5fBiúp chLf8do d3CrTôn BìnLf8dh ngườd3Cri d3Crnào đóbJSP ủK5fBng hbJSPộ tiền, cLf8dứu nó…bJSP hoặK5fBc Lf8danh bJSPnói vớibJSP m8NAông Nhiếp…”

“Bệnh vd3Criện khLf8dông phảiLf8d tổ chứLf8dc K5fBtừ tK5fBhiện, K5fBcũng khm8NAông pK5fBhải d3Crai m8NAcũng đượcLf8d qd3Cruyên gópm8NA tm8NAiền. KbJSPhoa K5fBTim cód3Cr hơnLf8d hm8NAai trăm bệnhbJSP nhânm8NA, Lf8dkhoa Lf8dNhi cònK5fB m8NAcó mườid3Cr mấm8NAy đứabJSP td3Crrẻ bịbJSP bệbJSPnh Lf8dtim, ngm8NAoài mộtbJSP K5fBtổ chức từm8NA thiệm8NAn d3Crhỗ tm8NArợ phbJSPẫu tm8NAhuật tK5fBim m8NAcho tbJSPrẻ d3Crnông thônbJSP rLf8da, khônd3Crg cbJSPòn bbJSPất Lf8dcứ tổK5fB chứcd3Cr xã hộK5fBi nàom8NA Lf8dcó Lf8dkế hoạchbJSP quLf8dyên tiềnbJSP d3Crnữa. bJSPXin d3Crlỗi bJSPcô VK5fBương, Lf8dtôi khôngK5fB Lf8dgiúp được.”

Vương VbJSPũ LinbJSPh nói: “Nhm8NAưng đứaK5fB tK5fBrẻ d3Crhôm qua…”

“Đứa trẻm8NA đd3Cró Lf8dđược ngườiLf8d ta qK5fBuyên tiềnbJSP d3Crcho làLf8d vK5fBì ảnhm8NA hưK5fBởng củd3Cra thờLf8di sự,m8NA d3Crbố tôid3Cr Lf8dvừa ham8NAy xbJSPem đưd3Crợc m8NAtin tứLf8dc nên độngd3Cr lònbJSPg trắcLf8d ẩnd3Cr. m8NACòn trườngK5fB hợbJSPp nhbJSPư TK5fBôn BbJSPình bệnhLf8d việbJSPn khônd3Crg cd3Cròn bJSPcách nào, d3Crtôi cũd3Crng vậLf8dy. Td3Crôi sLf8dẽ m8NAkhông bJSPvì bệnK5fBh nhânm8NA củLf8da mìLf8dnh mm8NAà yêubJSP m8NAcầu bm8NAố quyêbJSPn Lf8dtiền đâu, ôbJSPng ấyK5fB ld3Crà bJSPông ấy,m8NA tôiK5fB làd3Cr tôi.”Lf8d Nm8NAgừng mộtd3Cr cbJSPhút, Lf8danh nóibJSP, “HubJSPống Lf8dhồ tôbJSPi đã nóiLf8d chLf8duyện bJSPvới mẹm8NA TôK5fBn BìnhbJSP, cbJSPó phươngd3Cr áLf8dn hỗd3Cr trợd3Cr bJSPphẫu thubJSPật củaK5fB cônK5fBg K5fBty CMbJSP, có điềum8NA bJSPphương bJSPán m8NAnày d3Cryêu cầd3Cru sửm8NA dLf8dụng huyếtm8NA qd3Cruản nhd3Crân tbJSPạo củm8NAa K5fBCM, nhưnm8NAg mbJSPẹ bệLf8dnh nhân bJSPvẫn chưaLf8d đồnd3Crg d3Crý nêd3Crn chưad3Cr d3Crthực hiệnbJSP được.”

Vương VũbJSP Lm8NAinh khôngK5fB bid3Crết tại sd3Crao d3CrĐàm TĩLf8dnh bJSPlại khônm8NAg đồngLf8d ý,m8NA K5fBvì thếm8NA km8NAhi K5fBmang cK5fBơm K5fBvề phònm8NAg bệnd3Crh, m8NAcô liềnm8NA hỏi chuyệnLf8d nm8NAày. Đàmd3Cr d3CrTĩnh đd3Cráp: “RủibJSP rd3Cro quLf8dá lớn,K5fB hơnLf8d 50%.”

Lúc nm8NAày m8NAVương K5fBVũ Lf8dLinh mới hiểum8NA bJSPra, cũK5fBng khôLf8dng biếK5fBt nd3Crên nóLf8di gLf8dì, d3Crchỉ nhm8NAìn ĐàbJSPm Tĩd3Crnh dùnK5fBg d3Crđũa km8NAhều d3Crkhều Lf8dmấy hạt cbJSPơm m8NAtrong bát.K5fB VươngLf8d VLf8dũ LiK5fBnh thởK5fB dàiLf8d: “BácLf8d sĩLf8d Lf8dNhiếp đúngm8NA m8NAlà ngLf8dười bJSPtốt. CơK5fBm này làK5fB and3Crh ấK5fBy d3Crmua chK5fBo tớbJSP đấLf8dy. Cóm8NA ônbJSPg bK5fBố giàuLf8d cóm8NA td3Crhế mbJSPà am8NAnh Lf8dấy chẳngd3Cr m8NAra vẻbJSP chútbJSP nàbJSPo. Nhưng bJSPhễ cứd3Cr nhắLf8dc đếm8NAn Lf8dchuyện CK5fBhủ tịcbJSPh Nhiếpd3Cr quyênm8NA m8NAtiền ld3Crà d3Cranh ấyK5fB đd3Cranh mbJSPặt lại, Lf8d có vẻLf8d kK5fBhông vuK5fBi. ÀiK5fB, Đàmd3Cr TĩbJSPnh, TLf8dôn BìbJSPnh nbJSPhà chúd3Crng K5fBta khôLf8dng d3Crmay bJSPmắn đượbJSPc nhưLf8d con nhàm8NA K5fBngười taK5fB. CK5fBon nhd3Crà nm8NAgười K5fBta gặbJSPp m8NAchuyện, Lf8dbố củad3Cr bám8NAc sĩK5fB Nhim8NAếp qLf8duyên tiềm8NAn mười bJSPvạn, cònm8NA m8NAnói bệnhd3Cr m8NAviện cứm8NA cốLf8d gắnK5fBg chd3Crữa m8NAtrị, ônK5fBg bJSPấy sbJSPẽ lbJSPo hếtm8NA cbJSPhi phbJSPí sd3Crau này. ChLf8duyện nhưK5fB vậK5fBy sam8NAo chúngbJSP tLf8da kd3Crhông gd3Crặp đượcbJSP chứ…”

Đàm Tĩd3Crnh m8NAcúi đầm8NAu, nd3Crgón tay cầd3Crm đd3Crũa hơid3Cr rK5fBun rẩyK5fB, mbJSPãi mộtLf8d lúcK5fB lâm8NAu cd3Crô m8NAmới nbJSPghe thấybJSP mìLf8dnh kK5fBhó nd3Crhọc nóK5fBi: “Tự tớLf8d gâLf8dy ram8NA, Lf8dkhông trád3Crch bJSPai được.”

“Nói gm8NAì thm8NAế bJSPĐàm TĩnhbJSP?” Vương Vũm8NA LinbJSPh khLf8dông K5fBnghe K5fBrõ, m8NAcô nói,d3Cr “Cd3Crứ Lf8dvo K5fBve nK5fBhư d3Crmuỗi ấy.”

“Không cóK5fB gì.”K5fB ĐLf8dàm Tĩm8NAnh gắng lm8NAấy lạid3Cr tK5fBinh thầbJSPn, “Td3Crớ phảLf8di qud3Cra cK5fBhỗ GbJSPiám đốbJSPc bJSPThịnh xd3Crem sLf8dao. MbJSPai ld3Crà thứ had3Cri, chắcLf8d chắnLf8d Lf8dcông tLf8dy Lf8dsẽ cd3Cró rd3Crất nhiềbJSPu em8NAmail, Lf8dtớ phảLf8di d3Crđến đóK5fB xLf8dem am8NAnh ấbJSPy cần m8NA giúp gìLf8d khôbJSPng. CậuK5fB trôngLf8d Tôm8NAn m8NABình giLf8dúp K5fBtớ mộtd3Cr d3Crlát nhé.”

“Được rồi.”

“Nếu nóK5fB tỉnm8NAh m8NAdậy bJSPthì gọi bJSPcho tớ.”

“Biết rồi,Lf8d biếtLf8d rồi.”

Đàm TĩnK5fBh đibJSP Lf8dđến cuối hàm8NAnh laLf8dng, ởK5fB đóLf8d cd3Cró bJSPmột phònK5fBg vệd3Cr sind3Crh cbJSPông cộnm8NAg, rấtbJSP bJSPít nm8NAgười m8NAdùng, vK5fBì phm8NAòng d3Crbệnh bây giờd3Cr hbJSPầu nhưLf8d đềubJSP bJSPcó phd3Cròng vd3Crệ sd3Crinh riêng.Lf8d Pm8NAhòng vệbJSP sd3Crinh nàd3Cry ngoạd3Cri trừK5fB thỉnh thoảngd3Cr cm8NAó nhbJSPân viLf8dên K5fBbệnh việnbJSP sửbJSP dm8NAụng, cm8NAòn tK5fBhì rd3Crất bJSPít ngườiK5fB vàbJSPo. LúbJSPc bJSPĐàm TĩnhK5fB bước vàoK5fB, Lf8dbên m8NAtrong khôngm8NA cbJSPó aK5fBi cảd3Cr, côK5fB bèm8NAn trốnK5fB trobJSPng đm8NAó khócm8NA mộtm8NA trậd3Crn thoải mái.

Phải mấtLf8d baK5fBo nhid3Crêu nước mắtLf8d Lf8dmới vơiK5fB Lf8dđược nỗd3Cri m8NAđau K5fBđè nặngK5fB tm8NArong lòng?Lf8d PbJSPhải mK5fBất bm8NAao Lf8dnhiêu nướcK5fB mK5fBắt mớiLf8d d3Crgột sạch đượcm8NA bJSPniềm m8NAhối hậnm8NA khbJSPi xưa?Lf8d Thậtd3Cr sựd3Cr cm8NAô thấm8NAy K5fBmình đd3Crã sK5fBai, cLf8dô K5fBhoàn m8NAtoàn không cóLf8d khd3Crả năLf8dng bJSPcho com8NAn mộtbJSP bJSPcuộc sốbJSPng tốm8NAt đẹp,K5fB vậym8NA mm8NAà lạiLf8d đưd3Cra nóbJSP đếnd3Cr thếbJSP giớiLf8d nàyd3Cr để nóK5fB Lf8dvừa m8NAsinh rK5fBa đãLf8d phảiLf8d chịubJSP khbJSPổ, đếnLf8d bâyd3Cr d3Crgiờ vẫm8NAn hôLf8dn mbJSPê trLf8dong phLf8dòng bJSPbệnh. Bệnh tLf8dật khônLf8dg đánhbJSP gụcbJSP đượcK5fB Lf8dcô, K5fBlúc khm8NAó khd3Crăn nhấtm8NA côbJSP cũbJSPng cắnm8NA răngbJSP vd3Crượt d3Crqua, nK5fBhưng bây gd3Criờ d3Crsố mệnm8NAh sắbJSPp quK5fBật d3Crngã côK5fB rồi.

Cô khônK5fBg thểK5fB Lf8dchống chm8NAọi nổi nữa.

Khi vm8NAào phòK5fBng K5fBvệ sinh, m8NA Nhiếp VK5fBũ K5fBThịnh loánK5fBg thoánLf8dg m8NAnghe thấyLf8d K5fBbên d3Crkia vd3Crách cbJSPó tK5fBiếng khóK5fBc, làm8NA td3Criếng phụ nữ,K5fB Lf8dkhóc rấm8NAt kìmm8NA nénK5fB, rd3Crất đauLf8d đd3Crớn. m8NATrong bệnhbJSP Lf8dviện thườngLf8d bJSPxuyên cód3Cr ngườim8NA khóc, đặcbJSP biệtK5fB làLf8d nửaK5fB đêmK5fB, kd3Crhi am8NAnh K5fBlê cơLf8d thểK5fB mệtd3Cr mỏid3Cr d3Crra khm8NAỏi phònm8NAg mbJSPổ cấpm8NA cứbJSPu, nghe Lf8dthấy tm8NAiếng nứcK5fB nởbJSP củaLf8d ngd3Crười nhm8NAà bệnbJSPh nbJSPhân, bJSPanh thưK5fBờng cm8NAó ảod3Cr giábJSPc m8NArằng, người đangbJSP khLf8dóc đóLf8d chínhbJSP làK5fB Đàmm8NA TĩnLf8dh cm8NAủa anh.

Vì tiếngbJSP khm8NAóc củad3Cr Đàm TĩnbJSPh bJSPcũng khd3Cróc kìmbJSP nénd3Cr giốngLf8d bJSPnhư vậy,m8NA K5fBngay việcd3Cr khócbJSP tLf8dhật tm8NAo lênLf8d K5fBcô cd3Crũng khônLf8dg biết, cK5fBhỉ bLf8diết m8NAnấc lm8NAên từbJSPng tiếngLf8d. Rấtd3Cr lâuK5fB saK5fBu d3Cranh mớid3Cr épK5fB mm8NAình tbJSPhay đổid3Cr được phánLf8d đoám8NAn sK5fBai ld3Crầm đó,d3Cr bbJSPởi m8NAmỗi lầd3Crn đm8NAi ngad3Crng K5fBqua ngườim8NA nm8NAhà bd3Crệnh nhâm8NAn, anK5fBh lLf8dại ép mìnhd3Cr nhìn,m8NA nhìK5fBn m8NAcho rm8NAõ d3Crđó d3Crkhông phảiK5fB lm8NAà ĐàLf8dm Td3Crĩnh. ChbJSPiêu đóm8NA tbJSPuy tànd3Cr nhẫbJSPn nhưnbJSPg rất hiệubJSP quK5fBả, khiếK5fBn and3Crh cd3Cró thểbJSP lậpLf8d tứcm8NA tỉnhd3Cr táom8NA lK5fBại, gd3Crặp m8NAbất cứK5fB abJSPi kbJSPhóc K5fBanh cK5fBũng phải m8NA ép bảm8NAn Lf8dthân đưaK5fB mắbJSPt nhìn.Lf8d Nhd3Criếp VK5fBũ ThịK5fBnh thK5fBấy mìnhm8NA lạbJSPi mấtd3Cr tríK5fB rồim8NA, cm8NAon trad3Cri Đàm TLf8dĩnh d3Crđã d3Crtrở thm8NAành K5fBbệnh nhânbJSP củbJSPa ad3Crnh, m8NAđang K5fBnằm troK5fBng phK5fBòng bệm8NAnh tiK5fBm m8NAkhoa Ngoại, nbJSPên cảd3Cr ngK5fBày and3Crh cũnd3Crg khôbJSPng bim8NAết d3Crmình nghĩm8NA m8NAgì nữa.K5fB AnLf8dh bưm8NAớc nLf8dhanh rbJSPa khK5fBỏi phòng vệd3Cr sibJSPnh, đếnLf8d phm8NAòng tm8NArực baK5fBn K5fBkéo m8NAy tábJSP tK5fBrưởng sd3Crang mộtK5fB m8NAbên, nói:

“Cô bảod3Cr ngườiLf8d vàK5fBo pm8NAhòng vệ K5fBsinh đbJSPi, cóK5fB mộbJSPt ngbJSPười pd3Crhụ nữm8NA đaK5fBng khócK5fB troK5fBng đK5fBó, tôiLf8d sợbJSP xảm8NAy K5fBra chuyện.”

Y Lf8dtá trK5fBưởng cũnm8NAg sm8NAợ xảy K5fBra chuyệnd3Cr, trướLf8dc m8NAđây d3Crcũng từngd3Cr cm8NAó bệnbJSPh nhm8NAân nhảyd3Cr lm8NAầu khiếK5fBn cd3Crả bệd3Crnh việnK5fB nbJSPháo nhào, td3Cruy khôm8NAng pK5fBhải Lf8dsự cốd3Cr m8NAy K5fBhọc nhưbJSPng cũngK5fB khm8NAiến từm8NA trênd3Cr xuốngm8NA dướid3Cr nơmd3Cr nớbJSPp mấy thánd3Crg liềnd3Cr, nêd3Crn bm8NAệnh việnbJSP đd3Crề m8NAphòng chd3Cruyện nàK5fBy Lf8drất nghiêtd3Cr, pK5fBhòng m8NAhành chím8NAnh m8NAđã đổi hếK5fBt Lf8dtất cảK5fB m8NAcửa sổd3Cr trm8NAong phòngK5fB Lf8dbệnh vK5fBà K5fBhành d3Crlang saLf8dng loạbJSPi cm8NAhỉ mởLf8d đLf8dược Lf8dmột khe d3Crnhỏ, bênK5fB ngoàiK5fB cửaLf8d sổbJSP cód3Cr thêbJSPm soK5fBng K5fBsắt, nóK5fBi vớim8NA bm8NAên nd3Crgoài lbJSPà lbJSPưới chốnK5fBg trộbJSPm, thật m8NAra, d3Crcao thd3Crế nbJSPày trộmm8NA trèoLf8d khônm8NAg nổi,Lf8d làK5fB đm8NAề phòngbJSP Lf8dngười nhảym8NA lầuK5fB màd3Cr thôi.

Vì m8NAthế Lf8dkhi bJSPnghe NhbJSPiếp Vũ Thịnhd3Cr nód3Cri vậbJSPy, Lf8dy tád3Cr m8NAtrưởng d3Crliền đíchm8NA K5fBthân đd3Crến đm8NAó. MãibJSP d3Crlâu saLf8du mm8NAới quaLf8dy bJSPlại, ngồi xLf8duống chiếcLf8d ghếK5fB đK5fBối diệnLf8d NhiếbJSPp d3CrVũ bJSPThịnh, chỉbJSP lắbJSPc đầuK5fB tK5fBhở dài.K5fB Nhiếpd3Cr Vũd3Cr Thịnm8NAh hỏi: “m8NAThế nào?”

“Là ngưd3Crời nhàK5fB củabJSP bệnh nhânLf8d anhLf8d, m8NAđứa trẻd3Cr giưLf8dờng Lf8d39 ấy,K5fB d3Crcô ấd3Cry trốnLf8d mộtm8NA md3Crình td3Crrong đóm8NA ngồbJSPi khóbJSPc. Thấy tôbJSPi vàod3Cr, cbJSPô td3Cra vộim8NA vK5fBàng labJSPu nướcm8NA mbJSPắt lm8NAàm nhK5fBư khôngK5fB cK5fBó chuyệnm8NA Lf8dgì. Tộd3Cri nghiệpm8NA quá, tLf8dôi sợLf8d bJSPcô ấbJSPy nm8NAghĩ khôngm8NA Lf8dthông, phảbJSPi khm8NAuyên Lf8dnhủ mãibJSP K5fBmới vềLf8d đấy.”

Người m8NAnhà bd3Crệnh nd3Crhân giưd3Crờng 39… NbJSPhiếp VK5fBũ K5fBThịnh phảid3Cr mấtd3Cr Lf8dhai gbJSPiây mớLf8di hiểubJSP rd3Cra nbJSPgười Lf8dmà bJSPy K5fBtá trbJSPưởng nóbJSPi là ai,m8NA nd3Crhất thờid3Cr sữngK5fB người.

Rất nhiềuLf8d lầnd3Cr khbJSPi ngườK5fBi khác khócLf8d lóm8NAc, and3Crh tLf8doàn bJSPlo bJSPđó làK5fB d3CrĐàm Tĩnh.Lf8d NhưngK5fB đd3Crến kd3Crhi Lf8dĐàm Tĩnhd3Cr thậtLf8d sựK5fB khócm8NA lóc thm8NAì anm8NAh lạm8NAi khôbJSPng nhậnbJSP K5fBra. Rốm8NAt Lf8dcuộc thờiLf8d Lf8dgian Lf8dđã đánm8NAh cbJSPắp mK5fBất K5fBđiều gì…d3Cr mà khiếnd3Cr khoảngLf8d bJSPcách giữaK5fB d3Crhọ trbJSPở bJSPnên xd3Cra xôi,m8NA d3Crlạ lẫK5fBm K5fBnhư vLf8dậy… MLf8dãi lâuLf8d d3Crsau m8NAanh mớLf8di lên tiếngd3Cr: “GiờK5fB côbJSP ấd3Cry m8NAở đâu?”

“Cô ấyd3Cr nd3Crói muốnK5fB đid3Cr thăm d3Crđồng d3Crnghiệp cm8NAũng bJSPở bệnhbJSP việm8NAn nàyLf8d. K5fBTôi thấym8NA Lf8dcô ấym8NA vK5fBào K5fBthang máy.d3Cr” Lf8dY tád3Cr trưd3Crởng nói, “ChắcbJSP khôngm8NA d3Crsao đâu.”

Nhiếp VK5fBũ Lf8dThịnh biếtLf8d d3Crchắc hẳn m8NAcô m8NAđi tbJSPhăm ThịnhLf8d PbJSPhương ĐK5fBình, cảmd3Cr xúd3Crc lạibJSP trbJSPở nêbJSPn phứLf8dc tK5fBạp. Am8NAnh bướcK5fB tớim8NA cửa sổm8NA nm8NAhìn xuốm8NAng, pbJSPhòng bệnbJSPh Lf8dtim kK5fBhoa Nd3Crgoại K5fBở tầnd3Crg m8NA30, Lf8dquá caK5fBo, tbJSPừ đâbJSPy trônLf8dg xuốngd3Cr mọi nd3Crgười bJSPbên dướbJSPi K5fBchỉ nhưLf8d nhữm8NAng cK5fBhấm nhỏd3Cr ld3Cri K5fBti, đK5fBâu thd3Crể nhd3Crận m8NAra K5fBai Lf8dlà Đàm Tĩnh.

Anh nghm8NAĩ, cóm8NA lẽd3Cr mãbJSPi mãim8NA mình sẽK5fB thếLf8d nàLf8dy, đbJSPứng K5fBở mbJSPột nK5fBơi K5fBxa xôibJSP, khK5fBông sad3Cro lạid3Cr gần,bJSP cũnK5fBg m8NAkhông thểbJSP lạiK5fB gần, nhìnm8NA m8NAvề mộtm8NA hướng,m8NA ngóLf8dng chờm8NA bJSPsự xuấLf8dt hbJSPiện cm8NAủa cLf8dô, nhưnm8NAg K5fBkhi d3Crcô tK5fBhật sựm8NA xuấtK5fB hiệnK5fB, anh cóm8NA thểbJSP sbJSPẽ khôbJSPng m8NAnhận rLf8da côm8NA nữm8NAa, vm8NAì bJSPkhoảng cáchLf8d giữm8NAa haLf8di ngd3Crười quáK5fB xd3Cra, quá xa.

Thịnh PhươngbJSP ĐìLf8dnh đang trảm8NA lờid3Cr bJSPthư td3Crhì ngK5fBhe thấyLf8d tiếngm8NA bướcK5fB cLf8dhân queLf8dn thum8NAộc nbJSPgoài hànd3Crh labJSPng. d3CrAnh đã phânLf8d biệtbJSP đm8NAược tiếngbJSP K5fBbước m8NAchân củad3Cr K5fBĐàm TĩnLf8dh vàbJSP cábJSPc K5fBy Lf8dtá, vbJSPì ĐàmK5fB TK5fBĩnh Lf8dbước rấm8NAt nhẹ. Bệm8NAnh nhâbJSPn cùngK5fB phòK5fBng vớiK5fB abJSPnh xuấtLf8d việnbJSP rồi,bJSP d3Crgiờ chỉK5fB cK5fBòn mìK5fBnh bJSPanh trong phòngbJSP, kLf8dhi xửLf8d lýbJSP bJSPcông vd3Criệc K5fBanh sm8NAẽ Lf8dbảo hộm8NA lK5fBý TiểuLf8d PLf8dhùng xuốngK5fB vườnLf8d d3Crhoa nghỉ ngơi,d3Cr bJSPnhư m8NAvậy m8NAphòng bệnhLf8d d3Crcàng Lf8dyên tĩnh.Lf8d AbJSPnh nLf8dhấp m8NAvào núbJSPt gửbJSPi tLf8dhư, rồibJSP gấpK5fB notebook vbJSPào. Lf8dQuả nhiLf8dên ĐàLf8dm TĩnK5fBh xK5fBuất Lf8dhiện ởbJSP cửam8NA phòngd3Cr, nLf8dhưng tK5fBinh thầnK5fB cd3Crô không Lf8dđược tốLf8dt lắm,K5fB quabJSPnh mắtLf8d côbJSP cóm8NA qd3Cruầng thm8NAâm, nhưm8NAng Lf8dcô bJSPvẫn gượngbJSP cK5fBười: “Lf8dGiám đốc Thịm8NAnh, hôd3Crm nbJSPay am8NAnh bJSPthấy thd3Crế nào?”

“Rất Lf8dkhoẻ, Lf8dbác bJSPsĩ nói K5fB tuần sK5fBau K5fBtôi K5fBxuất bJSPviện đưm8NAợc rồi.”K5fB ThbJSPịnh PhươnK5fBg Lf8dĐình hỏi,m8NA “BìnhLf8d K5fBBình thếm8NA nàod3Cr rồi? Lf8d Cô cứm8NA chămd3Cr sóm8NAc chK5fBáu cd3Crho tốt,Lf8d khônLf8dg phảiLf8d quK5fBa đâyd3Cr, ởLf8d đK5fBây cód3Cr Tiểud3Cr PhùngLf8d rK5fBồi, cậm8NAu ấy rm8NAất cm8NAẩn thận.”

Nhắc đếnd3Cr K5fBTôn K5fBBình, Đàm TĩnhK5fB d3Crkhông cườK5fBi nổiLf8d nữa,m8NA d3Crhàng lôngd3Cr màyd3Cr m8NAcau lạiK5fB: “Bm8NAình BìnhK5fB vK5fBẫn chLf8dưa tỉbJSPnh. Lf8dBác sĩ nm8NAói d3Crnó quám8NA K5fByếu m8NAnên bịm8NA bJSPhôn Lf8dmê.” CôK5fB m8NAnói, “Thậtd3Cr rm8NAa tôm8NAi cd3Cró chuyệLf8dn md3Cruốn hỏbJSPi ý anhLf8d. Kiếnd3Cr thứcK5fB K5fBvà tầmLf8d d3Crnhìn củad3Cr aK5fBnh đềubJSP cbJSPao hơm8NAn tôid3Cr, Lf8dtôi cLf8dũng chK5fBẳng cònm8NA thân thíchK5fB K5fBbạn bLf8dè nLf8dào cbJSPó tm8NAhể bd3Cràn bạcLf8d cLf8dả nênd3Cr mubJSPốn đếnbJSP hỏid3Cr anh.”

“Cô cứLf8d nód3Cri, gbJSPiúp được bJSPchắc cd3Crhắn tôbJSPi Lf8dsẽ giúp.”

Đàm bJSPTĩnh lưbJSPỡng lm8NAự một chútK5fB rồK5fBi hỏid3Cr: “Lf8dAnh đLf8dã Lf8dbao giK5fBờ d3Crgặp cbJSPhuyện đặLf8dc bim8NAệt khóbJSP xm8NAử chưa?”

“Đương nhiênK5fB lLf8dà rồi.bJSP m8NACuộc đời kbJSPhông bJSPthể cứbJSP màum8NA hồngLf8d mãid3Cr, d3Crai cbJSPũng K5fBcó lúm8NAc gd3Crặp Lf8dkhó khăn.”

“Thế aK5fBnh đãLf8d K5fBbao gbJSPiờ hbJSPận ai m8NAchưa? Vôd3Cr K5fBcùng, d3Crvô cùLf8dng hận…K5fB Vìd3Cr thLf8dế đãd3Cr lm8NAàm d3Crmột việcK5fB m8NAvốn kbJSPhông nêbJSPn làm.”

“Tôi làK5fB ngườK5fBi bìK5fBnh thườnK5fBg, cũng cK5fBó lúcm8NA căK5fBm hận,m8NA d3Crcũng từngLf8d làmd3Cr K5fBviệc khôLf8dng nênd3Cr làm.Lf8d” ThịbJSPnh m8NAPhương bJSPĐình nói, “ThậbJSPt m8NAra Lf8dai cK5fBũng cóm8NA lúcm8NA K5fBmắc lỗm8NAi, abJSPi cũngLf8d cóK5fB Lf8dthể làmbJSP nhữngd3Cr việm8NAc khôLf8dng nK5fBên làmK5fB. Chúng tbJSPa ld3Crà ngườiLf8d K5fBthường, khôngbJSP phảibJSP thánhK5fB nhânK5fB, d3Crlàm m8NAsai cũd3Crng m8NAlà chuyệnK5fB thường mà.”

Đàm TbJSPĩnh khbJSPẽ bJSPthở bJSPdài, cúi đầK5fBu nói:bJSP “NhưK5fBng hậuLf8d d3Crquả quád3Cr nghm8NAiêm trọng.”

“Bất cứK5fB chLf8duyện gìbJSP cũnK5fBg không nbJSPghiêm K5fBtrọng nhưLf8d m8NAchúng tbJSPa tưởngK5fB m8NAtượng đâud3Cr.” ThịbJSPnh PhươnLf8dg ĐìLf8dnh nLf8dói, K5fB“Khi mới đK5fBến TK5fBhượng HLf8dải bJSPlàm m8NAviệc, tôim8NA K5fBđã phạmd3Cr phK5fBải K5fBmột lỗibJSP đbJSPặc biệt,K5fB đặcLf8d biệtK5fB nghiêmbJSP trọng, m8NA khiến K5fBcác nLf8dhà bJSPcung ứnm8NAg củK5fBa cảLf8d km8NAhu K5fBvực Thád3Cri Bd3Crình Dm8NAương nhậnd3Cr mK5fBột cám8NAi m8NAbáo Lf8dgiá sai. TôiK5fB nghm8NAĩ Lf8dthế bJSPlà hết,d3Cr chắcbJSP chắnd3Cr sbJSPẽ bịbJSP côm8NAng Lf8dty K5fBđuổi việc,K5fB nhưngm8NA thựcm8NA tếd3Cr tôLf8di đãK5fB lập m8NAtức cLf8dáo m8NAlỗi củad3Cr Lf8dmình cd3Crho cấpm8NA m8NAtrên, cm8NAứ thếLf8d cấpK5fB nàK5fBy báom8NA lêbJSPn cbJSPấp K5fBkia, thậmbJSP cK5fBhí kinh độngm8NA tớid3Cr tm8NAận Phód3Cr td3Crổng bJSPgiám đốcd3Cr khK5fBu vựcbJSP TbJSPhái Bìd3Crnh d3CrDương. CuLf8dối cùm8NAng côngK5fB ty cbJSPho tôibJSP mộm8NAt cLf8dơ K5fBhội, m8NAtrong nm8NAửa tLf8dháng tôd3Cri đãm8NA bLf8day bJSPtới bJSPmười sáuK5fB nướcK5fB đbJSPể m8NAxin lỗiK5fB từnbJSPg nhà cunLf8dg ứm8NAng, đồnbJSPg K5fBthời kýd3Cr kếbJSPt hợpm8NA đồngm8NA mớim8NA. SbJSPau khm8NAi m8NAvề ThượbJSPng HLf8dải bJSPtôi còd3Crn bị trừd3Cr Lf8dba thm8NAáng Lf8dlương. K5fBNhưng kếtd3Cr quảK5fB tôiLf8d đạtbJSP đượcbJSP cd3Crao sm8NAau đd3Cró rbJSPất tuym8NAệt vờLf8di, bJSPcông ty quyếbJSPt địnhK5fB giữK5fB tK5fBôi lại.d3Cr KhK5fBông lLf8dâu m8NAsau tôiK5fB bJSPthăng chứcbJSP, m8NAvì tôiK5fB bJSPtừng m8NAgặp tấtK5fB cả cK5fBác nLf8dhà cK5fBung d3Crứng, hơbJSPn nữad3Cr qud3Cran hệbJSP hợm8NAp tácLf8d sLf8dau bJSPđó cũngLf8d rấtm8NA tốd3Crt. Trờim8NA khôm8NAng tuyệt d3Cr đường củaLf8d aibJSP, côbJSP đừK5fBng nbJSPghiêm K5fBtrọng hm8NAoá lỗim8NA lm8NAầm. TáLf8di ônbJSPg md3Crất nm8NAgựa chưad3Cr cLf8dhắc đã lm8NAà chuyệbJSPn xấu.”

Đàm TĩK5fBnh thấtd3Cr tm8NAhần, thậLf8dt ra Thịnhd3Cr Phưd3Crơng ĐìnhK5fB bJSPcũng K5fBkhông nghĩbJSP mìnm8NAh lạbJSPi d3Crkể chuyệnK5fB đóK5fB bJSPcho m8NAcô ngbJSPhe. d3CrCó lẽ vìLf8d bộLf8d dK5fBạng Lf8dĐàm m8NATĩnh hômd3Cr nbJSPay m8NAquá m8NAđỗi bơm8NA vơ,d3Cr khônd3Crg nd3Crơi K5fBnương tựLf8da, khiếLf8dn aLf8dnh cảm thấK5fBy mìnhK5fB d3Crnhất địnhd3Cr phảiLf8d nód3Cri gK5fBì Lf8dđó đểK5fB bJSPcổ vũbJSP K5fBc, d3Crcó d3Crlẽ bbJSPệnh d3Crtình cm8NAủa cLf8don Lf8dtrai đã d3Cr thật sựd3Cr quậtLf8d ngd3Crã cLf8dô rồi.

Cuối cùnd3Crg ĐàmLf8d Tm8NAĩnh bJSPngẩng lên, m8NAhỏi: “NLf8dếu cbJSPó d3Crhai sựK5fB lK5fBựa K5fBchọn, mộtK5fB sbJSPẽ m8NAlàm tổK5fBn thm8NAương rấm8NAt nhK5fBiều ngbJSPười, lựaLf8d chọn kbJSPia cũm8NAng K5fBsẽ bJSPlàm tổbJSPn thbJSPương d3Crrất nbJSPhiều người…”

“Người Lf8dta vẫK5fBn nóid3Cr hãy chọnLf8d cáchLf8d m8NAtổn thươngLf8d íLf8dt hơn,m8NA trd3Crong cônK5fBg m8NAty K5fBcũng vậym8NA, cád3Cri nàd3Cro m8NAtạo ítd3Cr K5fBtổn thấd3Crt hơn thìLf8d K5fBta sẽbJSP chọnbJSP cábJSPi đó.”

Anh cLf8dố d3Crý nhấm8NAn mạnm8NAh làm8NA trong d3Crcông Lf8dty, d3CrĐàm m8NATĩnh thobJSPáng ngẩnLf8d người,m8NA cuốibJSP cùnd3Crg Lf8dcô cbJSPũng hạbJSP qum8NAyết tâmd3Cr, nói: d3Cr “Giám đốcbJSP Thịnhm8NA, cảmK5fB ơnd3Cr anhLf8d, tK5fBôi biếtLf8d nênK5fB làmbJSP gd3Crì rồi.”

Thịnh Phươnd3Crg ĐìLf8dnh nghĩ K5fB ngợi mộm8NAt chd3Crút rồibJSP nbJSPói: “Trướcd3Cr bJSPkhi quyếm8NAt địnhm8NA việcbJSP K5fBgì qm8NAuan td3Crrọng, côd3Cr phảiLf8d thậtLf8d nghiêm K5fBtúc K5fBsuy xém8NAt K5fBtất cảd3Cr cám8NAc vLf8dấn Lf8dđề cd3Cró thểK5fB xảym8NA rd3Cra. bJSPCòn khd3Cri đãm8NA d3Crquyết định,Lf8d dbJSPù kết K5fB quả km8NAhông ld3Crý d3Crtưởng m8NAthì cbJSPũng m8NAđừng hK5fBối hd3Crận, vìLf8d cbJSPô Lf8dđã cốm8NA gbJSPắng hếK5fBt sứcK5fB rồi.”

“Cảm ơm8NAn anhm8NA, Giámd3Cr đốc Thịnh.”

“Không cóLf8d gì.”

“Còn nữa…m8NA từm8NA tm8NAuần sau, tôiK5fB muốnK5fB nghỉLf8d m8NAmột tuần…”

Thịnh Phươnd3Crg Đd3Crình biếK5fBt cô phảiLf8d ởm8NA viLf8dện Lf8dchăm m8NAcon, liềm8NAn nLf8dói: “K5fBKhông sm8NAao, tLf8duần saLf8du tôd3Cri vLf8dẫn ởbJSP vd3Criện, cd3Crhắc chK5fBắn công bJSPty sẽLf8d sắpd3Cr xbJSPếp K5fBcho côm8NA tLf8diếp tbJSPục chd3Crăm sócm8NA chm8NAo tôbJSPi. NhK5fBư vậd3Cry khôK5fBng cbJSPoi Lf8dlà nghỉ, nếum8NA cm8NAông tLf8dy gọibJSP đếnm8NA, tôiK5fB sẽLf8d sắpbJSP xếp.”

Đàm TĩbJSPnh vd3Crô m8NAcùng cảmbJSP động: “Cảmm8NA bJSPơn anh.”

Sau khLf8di ĐàmbJSP Tĩm8NAnh đim8NA, ThịnhbJSP Phương ĐìnK5fBh lạibJSP mởLf8d noteboLf8dok raLf8d, rốtLf8d rd3Cruộc ngưd3Crời phbJSPụ bJSPnữ nàyK5fB muốnK5fB hbJSPỏi điềud3Cr gd3Crì nhỉ? Lf8d Anh biếtm8NA cLf8dô đbJSPã quyếm8NAt địnhbJSP md3Crột đid3Crều rấtd3Cr d3Crquan trọm8NAng, nhưnLf8dg rốtd3Cr cuộcLf8d nóLf8d lbJSPà gìm8NA? Thịnh PhưLf8dơng Đìm8NAnh nhìm8NAn bJSPánh tbJSPà dưd3Crơng ngLf8doài cửabJSP m8NAsổ md3Crà thLf8dất thần,Lf8d and3Crh bắtm8NA đLf8dầu d3Crtò mK5fBò vềLf8d mọi điềum8NA củaLf8d Đàm8NAm Td3Crĩnh, đặd3Crc bibJSPệt m8NAlà kK5fBhi phLf8dát hiệnLf8d bJSPra cbJSPô cóK5fB lLf8diên qLf8duan đếnLf8d Nm8NAhiếp Vd3Crũ Thịd3Crnh. Thật rK5fBa nhìnLf8d m8NAbề ngK5fBoài cd3Crô cóbJSP m8NAvẻ bJSPyếu đuốid3Cr, nd3Crhưng K5fBbên K5fBtrong Lf8dlại rấtK5fB m8NAcố chấd3Crp, rất kiênbJSP cưd3Crờng. CK5fBó lẽm8NA cuộbJSPc đờiK5fB đãK5fB đLf8dem lạbJSPi K5fBcho Lf8dcô rấLf8dt nhiềLf8du khód3Cr khbJSPăn, nhưngm8NA dường nhưm8NA Lf8dcô chưaK5fB bLf8dao gm8NAiờ m8NAgục ngãLf8d. Cm8NAó điềubJSP ham8NAi hômLf8d nbJSPay trôLf8dng m8NAcô vôm8NA cK5fBùng tLf8diều m8NAtuỵ, tbJSPựa hồ nhữbJSPng đòbJSPn nặnm8NAg nềd3Cr cd3Crủa sLf8dố Lf8dphận đãbJSP khiếm8NAn côd3Cr K5fBchao Lf8dđảo sLf8dắp ngbJSPã quỵ.

Thịnh PhưK5fBơng Đìnhd3Cr thởbJSP dài, cd3Cró lẽLf8d đâym8NA cm8NAhính Lf8dlà ngưK5fBời phụm8NA nữK5fB d3Crcó cm8NAon. NK5fBgười phd3Crụ d3Crnữ đãm8NA cód3Cr cm8NAon khônm8NAg bao bJSPgiờ d3Crbị quậbJSPt m8NAngã, m8NAtrừ d3Crkhi com8NAn họm8NA m8NAxảy rbJSPa chuyện