You are here

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Chương 13 - Phần 2

Mỗi khdLVC7Qi b2oaGJDị ấm2oaGJD ứcdLVC7Q anTxvNpJh vẫn mímTxvNpJ môdLVC7Qi Knlại Knnhư đứaTxvNpJ trẻ,Kn hKnai Knbên khoéTxvNpJ dLVC7Qmiệng hơiTxvNpJ conTxvNpJg, nhdLVC7Qìn giốngTxvNpJ nhưdLVC7Q m2oaGJDột đĩnh TxvNpJvàng nhỏ2oaGJD conKng cdLVC7Qong TxvNpJhai 2oaGJDbên dLVC7Qmép vậTxvNpJy. ĐàdLVC7Qm TdLVC7Qĩnh đứnTxvNpJg tTxvNpJừ xTxvNpJa dLVC7Qnhìn andLVC7Qh, vừaTxvNpJ rồ2oaGJDi có đôngdLVC7Q người,TxvNpJ côKn cTxvNpJố tì2oaGJDnh kKnhông nhìKnn aTxvNpJnh, 2oaGJDnhưng 2oaGJDgiờ chỉ2oaGJD cònKn mộtdLVC7Q m2oaGJDình anKnh, cdLVC7Qó muốnTxvNpJ tránh cũTxvNpJng khôngKn dLVC7Qtránh đượdLVC7Qc. KnĐầu ndLVC7Qgón cáidLVC7Q TxvNpJcủa anKnh bị2oaGJD dính2oaGJD TxvNpJchút 2oaGJDmực 2oaGJDđen, viết xong,dLVC7Q adLVC7Qnh vộidLVC7Q Kntìm giấy2oaGJD Knlau đ2oaGJDi ndLVC7Qhưng khôndLVC7Qg tì2oaGJDm thTxvNpJấy, lTxvNpJiền vàdLVC7Qo phKnòng vệdLVC7Q sKninh rửa tay,TxvNpJ n2oaGJDước chdLVC7Qảy rTxvNpJào rào.2oaGJD dLVC7QKhi dLVC7Qra ngoàiKn an2oaGJDh đãTxvNpJ vẩyKn nưdLVC7Qớc rKnồi, nhdLVC7Qưng đKnầu TxvNpJngón tadLVC7Qy vẫn cònTxvNpJ ướt,TxvNpJ đà2oaGJDnh kẹp2oaGJD Knsổ ghTxvNpJi chéKnp vàdLVC7Qo dLVC7Qcánh tay.

Ngoài hdLVC7Qành lan2oaGJDg TxvNpJcó người hỏi:2oaGJD “NhiếpTxvNpJ Vũ2oaGJD Thịn2oaGJDh đâu?dLVC7Q MadLVC7Qu, dLVC7QChủ nhiệmdLVC7Q tKnìm aTxvNpJnh ấy.”

Anh nhaTxvNpJnh ch2oaGJDóng đKni radLVC7Q, đã b2oaGJDa ch2oaGJDục dLVC7Qtuổi đầu,Kn dLVC7Qvậy mKnà bướcTxvNpJ vKnẫn sảTxvNpJi Kndài, nhan2oaGJDh nhẹn2oaGJD nhdLVC7Qư chTxvNpJàng t2oaGJDrai mườKni bKnảyười tám, khTxvNpJông TxvNpJcó cảmdLVC7Q gidLVC7Qác gTxvNpJấp g2oaGJDáp chỉKn thấyTxvNpJ rất2oaGJD trẻ2oaGJD cdLVC7Qon. Đàm2oaGJD TĩTxvNpJnh tTxvNpJhấy dLVC7Qchua xót. ChidLVC7Qa tTxvNpJay rồidLVC7Q gTxvNpJặp lại2oaGJD, nKnhưng TxvNpJchưa lầnKn dLVC7Qgặp mặKnt Knnào TxvNpJlại c2oaGJDó ấ2oaGJDn tượngdLVC7Q như2oaGJD sángdLVC7Q nay, NhidLVC7Qếp VũTxvNpJ ThịdLVC7Qnh của2oaGJD bKnuổi sánKng hôKnm nTxvNpJay hệt2oaGJD nhưKn NhidLVC7Qếp VũKn dLVC7QThịnh cKnủa TxvNpJmười n2oaGJDăm vềKn trước vậy,Kn vdLVC7Qẫn ldLVC7Qà cdLVC7Qậu thKniếu nKniên bềTxvNpJ ng2oaGJDoài Kntrầm 2oaGJDmặc nhưnTxvNpJg Knsâu TxvNpJbên dLVC7Qtrong lại2oaGJD r2oaGJDất nổ2oaGJDi loạn.

Phòng TxvNpJbệnh dLVC7Qđã yêdLVC7Qn tKnĩnh lại nhKnưng 2oaGJDlòng dạTxvNpJ ĐàmKn TĩnhdLVC7Q vẫnTxvNpJ rốKni bdLVC7Qời, TxvNpJcô 2oaGJDngồi xuống,2oaGJD nKnhìn TôdLVC7Qn BdLVC7Qình đandLVC7Qg nằm TxvNpJ trên giưdLVC7Qờng, thấyTxvNpJ cdLVC7Qon hít2oaGJD thở2oaGJD rấtdLVC7Q khKnó khănKn, ngựcKn phậKnp phKnồng lêTxvNpJn TxvNpJxuống, cặKnp môi Kn tím tái.Kn Đ2oaGJDàm TĩnhKn 2oaGJDcảm thTxvNpJấy mìTxvNpJnh nTxvNpJhư mộtTxvNpJ Knngọn cây2oaGJD trodLVC7Qng bdLVC7Qão, cdLVC7Qơn bKnão Kntố củaTxvNpJ sốKn mệnh đãdLVC7Q quănKng qTxvNpJuật giày2oaGJD TxvNpJvò côTxvNpJ qKnuá lâu,dLVC7Q q2oaGJDuá lâKnu rồi,TxvNpJ dLVC7Qcô sắpdLVC7Q 2oaGJDkhông tr2oaGJDụ nổiTxvNpJ nữa.

Dù dLVC7Qchín giờdLVC7Q phải2oaGJD hKnọp, nhưng saKnu TxvNpJkhi kiểmTxvNpJ tdLVC7Qra phòTxvNpJng b2oaGJDệnh xdLVC7Qong. ChủdLVC7Q nhiệmKn PhươngdLVC7Q vẫn2oaGJD dàKnnh dLVC7Qnửa tKniếng qdLVC7Quý báu mắngTxvNpJ NhKniếp TxvNpJVũ ThịnhKn trdLVC7Qong văn2oaGJD phòng.dLVC7Q KnMọi ngườTxvNpJi đi2oaGJD qdLVC7Qua Knvăn pTxvNpJhòng cdLVC7Qủa ôngdLVC7Q đều rón2oaGJD rdLVC7Qén nh2oaGJDẹ nhàdLVC7Qng, chTxvNpJỉ sợdLVC7Q lạiKn gâKny rTxvNpJa dLVC7Qtiếng độngdLVC7Q khiếKnn CKnhủ 2oaGJDnhiệm PhKnương nổidLVC7Q giận. MấdLVC7Qy vịTxvNpJ tiếnTxvNpJ sdLVC7Qĩ dLVC7Qở bênKn 2oaGJDngoài đều2oaGJD thởKn cũngdLVC7Q k2oaGJDhông d2oaGJDám thdLVC7Qở Knmạnh, cKnắm TxvNpJcúi v2oaGJDiết bệTxvNpJnh án, ng2oaGJDay cả2oaGJD dLVC7Qy tKná trưởngdLVC7Q bì2oaGJDnh thdLVC7Qường 2oaGJDnhiều lờidLVC7Q dLVC7Qlà vậyTxvNpJ TxvNpJmà dLVC7Qlúc dLVC7Qnày miệngdLVC7Q cũndLVC7Qg TxvNpJnhư dán TxvNpJbăng dín2oaGJDh, 2oaGJDchẳng 2oaGJDnói tdLVC7Qiếng nào.

“Có dLVC7Qbiết vìTxvNpJ saTxvNpJo t2oaGJDôi mắn2oaGJDg cậu khôngdLVC7Q? RốtTxvNpJ cuộcKn gầdLVC7Qn đ2oaGJDây cậudLVC7Q làdLVC7Qm 2oaGJDsao vậy?dLVC7Q TxvNpJĐầu ócTxvNpJ c2oaGJDứ dLVC7Qlơ lửng2oaGJD tậnKn 2oaGJDđâu ấTxvNpJy. Đừng tưởngTxvNpJ vẫnTxvNpJ chưTxvNpJa gâdLVC7Qy rdLVC7Qa lỗi2oaGJD lớn2oaGJD gì,TxvNpJ tô2oaGJDi TxvNpJtháy cdLVC7Qứ thTxvNpJế nàydLVC7Q sớmTxvNpJ dLVC7Qmuộn Knrồi cũTxvNpJng TxvNpJxảy rKna chuyện th2oaGJDôi. TxvNpJCậu nKnói xedLVC7Qm, rốtdLVC7Q cuộcTxvNpJ ldLVC7Qà chuKnyện gdLVC7Qì? CdLVC7Qậu cảdLVC7Q ng2oaGJDày rTxvNpJầu rĩTxvNpJ Knđầy tâmdLVC7Q sự TxvNpJnhư vậKny làTxvNpJ Knsao? ChúTxvNpJng TxvNpJta l2oaGJDàm 2oaGJDbác sĩ,dLVC7Q mọidLVC7Q lúcdLVC7Q TxvNpJmọi nKnơi đ2oaGJDều phảidLVC7Q dLVC7Qsuy x2oaGJDét dLVC7Qvẫn đềTxvNpJ mộdLVC7Qt cách TxvNpJlý trdLVC7Qí, bìn2oaGJDh 2oaGJDtĩnh. KnChuyện Knhôm qdLVC7Qua làKn tdLVC7Qhế nTxvNpJào? TôdLVC7Qn BKnình códLVC7Q Knquan hdLVC7Qệ 2oaGJDgì vớ2oaGJDi dLVC7Qcậu? Cậu TxvNpJkhông TxvNpJchi TxvNpJmột dLVC7Qđồng nàTxvNpJo Kncho thu2oaGJDốc TxvNpJngoài dLVC7Qbảo hiểm,TxvNpJ troKnng khdLVC7Qi Kncó nhữngKn loạKni 2oaGJDbắt buộc TxvNpJphải dùng,TxvNpJ bTxvNpJắt buộKnc Kncậu hiểu2oaGJD khôKnng hả?2oaGJD dLVC7QCậu tiếtKn ki2oaGJDệm t2oaGJDiền cTxvNpJho bệnTxvNpJh 2oaGJDnhân hay làTxvNpJ lấy2oaGJD Knmạng người2oaGJD ta?”

Cuối cùngKn Nhi2oaGJDếp VTxvNpJũ ThịnhTxvNpJ khẽ đáp:2oaGJD “ChdLVC7Qáu vKnà Knđứa trẻ2oaGJD đó…TxvNpJ khôKnng códLVC7Q dLVC7Qquan hệTxvNpJ 2oaGJDgì đặcTxvNpJ biệdLVC7Qt… chỉKn lTxvNpJà điềuTxvNpJ kiện gidLVC7Qa đìnhdLVC7Q 2oaGJDhọ Knkhông tốt…”

“Không TxvNpJcó Knquan hệKn TxvNpJgì đặTxvNpJc biệt dLVC7Qmà cậuTxvNpJ gọiTxvNpJ điệdLVC7Qn cảKn v2oaGJDào pdLVC7Qhòng mổ?”Kn ChTxvNpJủ nhiệ2oaGJDm PhươngKn khônKng kìm2oaGJD nổiTxvNpJ gầmKn lên.Kn “Tôi cTxvNpJòn TxvNpJtưởng t2oaGJDrời sậTxvNpJp, cậKnu gọi2oaGJD 2oaGJDtôi đến2oaGJD cứuTxvNpJ chứ!”

“Cháu qu2oaGJDên TxvNpJmất ChủTxvNpJ nhiệm đangdLVC7Q mổ…”

“Quên?” 2oaGJDGiọng CdLVC7Qhủ nhiệm PhKnương lạ2oaGJDi ca2oaGJDo TxvNpJlên một2oaGJD dLVC7Qbậc, “CTxvNpJậu Kncòn bảoKn dLVC7Qmình khdLVC7Qông lTxvNpJơ đãdLVC7Qng đidLVC7Q! CậuKn đang2oaGJD mổ cũdLVC7Qng dLVC7Qquên TxvNpJluôn saKno? Tôi2oaGJD TxvNpJcho cậudLVC7Q 2oaGJDhay, dLVC7Qcậu cứ2oaGJD cảdLVC7Q ngTxvNpJày nghTxvNpJĩ ngợ2oaGJDi lundLVC7Qg 2oaGJDtung thếTxvNpJ này nữa,TxvNpJ rồdLVC7Qi sẽTxvNpJ TxvNpJcó ngKnày để2oaGJD q2oaGJDuên dadLVC7Qo 2oaGJDmổ tro2oaGJDng ngựdLVC7Qc bệnhTxvNpJ nhân!Kn ĐừngTxvNpJ tư2oaGJDởng qTxvNpJuên mình đ2oaGJDang là2oaGJDm gì2oaGJD làdLVC7Q chuTxvNpJyện Knnhỏ, nhưKn TxvNpJthế lKnà cậuTxvNpJ 2oaGJDkhông cTxvNpJó TxvNpJy đức!”

Một 2oaGJDbác sdLVC7Qĩ đangTxvNpJ 2oaGJDhọc bồi dưỡngTxvNpJ đdLVC7Qẩy thiếKnt bị2oaGJD đ2oaGJDi tớiKn, đaTxvNpJng gdLVC7Qõ c2oaGJDửa thì2oaGJD ngTxvNpJhe thấy2oaGJD câudLVC7Q Knnói cuốdLVC7Qi cùdLVC7Qng, vộKni giật mìnhTxvNpJ rụ2oaGJDt taTxvNpJy dLVC7Qvề, nhìn2oaGJD sdLVC7Qang mấy2oaGJD Knvị ti2oaGJDến TxvNpJsĩ đaKnng vi2oaGJDết bệnhTxvNpJ TxvNpJán b2oaGJDên cạnh,TxvNpJ thấy2oaGJD họ làm2oaGJD độngKn tác2oaGJD rạdLVC7Qch ndLVC7Qgang dLVC7Qcổ, 2oaGJDanh dLVC7Qta giậdLVC7Qt thTxvNpJót, TxvNpJliền TxvNpJrón r2oaGJDén đẩydLVC7Q thiết2oaGJD bị2oaGJD 2oaGJDđi mất.

Cuối cùTxvNpJng, kKnhi đến2oaGJD giờ 2oaGJDhọp, Chủ2oaGJD nKnhiệm KnPhương mớdLVC7Qi 2oaGJDhầm hầdLVC7Qm rờiKn khỏidLVC7Q Knvăn phòng,TxvNpJ trướTxvNpJc khTxvNpJi TxvNpJra cửaKn còn buôngdLVC7Q lạiKn Knmột câu:TxvNpJ “CậuTxvNpJ hãKny tựTxvNpJ dLVC7Qkiểm Knđiểm lạidLVC7Q đi!”

Nhiếp VũKn ThdLVC7Qịnh TxvNpJcúi đầu dLVC7Q đi rdLVC7Qa. TidLVC7Qến sĩTxvNpJ ĐKnồng, ngườiTxvNpJ 2oaGJDnhiều t2oaGJDuổi nhKnất trodLVC7Qng s2oaGJDỗ nhữTxvNpJng dLVC7Qngười đượcdLVC7Q ChủKn nhiệm PhươTxvNpJng dTxvNpJẫn dắt2oaGJD, bìdLVC7Qnh thường2oaGJD r2oaGJDất biếtdLVC7Q qTxvNpJuan tâm2oaGJD chăm2oaGJD dLVC7Qsóc ng2oaGJDười khádLVC7Qc, vìdLVC7Q Nhiếp2oaGJD Vũ TdLVC7Qhịnh ítKn tuổidLVC7Q, lạTxvNpJi đượcdLVC7Q ChủKn nhiệm2oaGJD TxvNpJPhương đặcKn biệt2oaGJD ưTxvNpJu ái,Kn nêdLVC7Qn 2oaGJDanh họTxvNpJ ĐồdLVC7Qng nàTxvNpJy vẫnTxvNpJ luôn cKnoi NTxvNpJhiếp TxvNpJVũ ThịnhKn làKn dLVC7Qsư đệTxvNpJ đồngdLVC7Q Knmôn, mKnà qu2oaGJDên mấdLVC7Qt rằng2oaGJD andLVC7Qh đãTxvNpJ cTxvNpJó ha2oaGJDi hKnọc vị, hơTxvNpJn nữadLVC7Q TxvNpJcũng khônKng 2oaGJDphải họTxvNpJc trKnò củaTxvNpJ ChủdLVC7Q nhidLVC7Qệm TxvNpJPhương. LầnKn nTxvNpJày, TxvNpJtiến sĩdLVC7Q 2oaGJDĐồng lại đKnến a2oaGJDn ủi2oaGJD anTxvNpJh: “CTxvNpJó TxvNpJquan tâmTxvNpJ đ2oaGJDến c2oaGJDậu dLVC7Qthì ôngKn ấTxvNpJy dLVC7Qmới Knlo lắngdLVC7Q nTxvNpJhư vậdLVC7Qy, nếudLVC7Q đdLVC7Qổi là 2oaGJDngười kh2oaGJDác, ôngdLVC7Q ấyTxvNpJ khôngKn phTxvNpJí sứ2oaGJDc thế2oaGJD đâu.”

“Phải rồi.”Kn TxvNpJTiến sĩKn Tiểu dLVC7Q Mẫn Knđầy gọngKn TxvNpJkính ndLVC7Qói, “Nhiếp2oaGJD 2oaGJDsư huyn2oaGJDh đừngKn nảndLVC7Q chí,TxvNpJ ‘lão2oaGJD yêu’2oaGJD quKný a2oaGJDnh nhấtTxvNpJ đấy. ÔngKn ấyKn làTxvNpJ PhonKng Th2oaGJDanh Dươn2oaGJDg, dLVC7Qanh Knlà LKnệnh TxvNpJHồ Xung[2TxvNpJ], ông2oaGJD ấydLVC7Q chdLVC7Qỉ dLVC7Qhận rKnèn sdLVC7Qắt không thànKnh t2oaGJDhép đấyKn thôdLVC7Qi!” L2oaGJDão yêu2oaGJD lTxvNpJà bi2oaGJDệt TxvNpJhiệu củaKn ChủdLVC7Q nhdLVC7Qiệm PhươndLVC7Qg, cũTxvNpJng chỉ2oaGJD có mTxvNpJấy đệ2oaGJD tửdLVC7Q nàdLVC7Qy dámTxvNpJ công2oaGJD kh2oaGJDai đặtTxvNpJ b2oaGJDiệt hTxvNpJiệu cKnho ôKnng TxvNpJnhư Knvậy. dLVC7QChủ nhidLVC7Qệm Phương TxvNpJluôn dLVC7Qcho rằnKng kỹdLVC7Q thuật2oaGJD tốtdLVC7Q dLVC7Qthì ôdLVC7Qng 2oaGJDcó t2oaGJDhể cưnKng hKnọc tròdLVC7Q củaKn ôngTxvNpJ ndLVC7Qhư 2oaGJDông trời con.

[2] Nhân2oaGJD v2oaGJDật tronTxvNpJg tiKnểu thuyết võdLVC7Q hiTxvNpJệp ThầdLVC7Qn điêuTxvNpJ dLVC7Qhiệp lữdLVC7Q c2oaGJDủa nhàKn văKnn KiTxvNpJm DTxvNpJung, vốnTxvNpJ làKn mộKnt l2oaGJDãng tửKn mêKn r2oaGJDượu, giỏi kiKnếm thuật2oaGJD, từ2oaGJDng được2oaGJD KnPhong ThKnanh Dương2oaGJD truyềnKn thụdLVC7Q dLVC7Qkiếm ph2oaGJDáp, 2oaGJDvề Knsau yêu NdLVC7Qhậm Doa2oaGJDnh DoanhTxvNpJ, Thá2oaGJDnh côKn 2oaGJDcủa MdLVC7Qa giáo.

“Tiểu MẫnTxvNpJ, dLVC7Qcậu sKno sándLVC7Qh như tdLVC7Qhế khôn2oaGJDg đúngTxvNpJ rồTxvNpJi. NếuKn l2oaGJDão ydLVC7Qêu làTxvNpJ 2oaGJDPhong TxvNpJThanh Dư2oaGJDơng, thKnì Lệnh2oaGJD dLVC7QHồ Xu2oaGJDng nên làKn Đồng2oaGJD đại2oaGJD sưTxvNpJ huyn2oaGJDh chứ!dLVC7Q CdLVC7Qậu xeTxvNpJm aKnnh ĐồngdLVC7Q điềmTxvNpJ dLVC7Qđạm lễKn TxvNpJđộ, r2oaGJDất giốnTxvNpJg Lện2oaGJDh Hồ Xung.TxvNpJ C2oaGJDòn NTxvNpJhiếp TxvNpJVũ ThịdLVC7Qnh hấdLVC7Qp dẫnKn dLVC7Qphụ nTxvNpJữ tdLVC7Qhế nàTxvNpJy, n2oaGJDói t2oaGJDhế TxvNpJnào cũnKng l2oaGJDà KnDương Quá[3], kdLVC7Qhông dLVC7Qphải Lệ2oaGJDnh HồKn Xung!”

[3] Nhân2oaGJD vậtKn trondLVC7Qg tiểu thuyếtTxvNpJ võdLVC7Q hiTxvNpJệp ThầnKn điêuTxvNpJ hiệp2oaGJD lữdLVC7Q TxvNpJcủa ndLVC7Qhà vdLVC7Qăn Ki2oaGJDm DungKn, nổi2oaGJD ti2oaGJDếng đẹpTxvNpJ trai, chun2oaGJDg tình.

“Chẳng lKnẽ KnLệnh HồTxvNpJ Xung kh2oaGJDông h2oaGJDấp TxvNpJdẫn dLVC7Qphụ dLVC7Qnữ ư?dLVC7Q S2oaGJDao N2oaGJDhậm DoKnanh DKnoanh lạKni 2oaGJDsống chế2oaGJDt t2oaGJDheo aTxvNpJnh tTxvNpJa chứ?Kn Hơn nữaTxvNpJ Knsao NhdLVC7Qiếp TxvNpJVũ ThịnhKn lạiTxvNpJ dLVC7Qcó thể2oaGJD 2oaGJDlà DươTxvNpJng TxvNpJQuá được?dLVC7Q NếuTxvNpJ cậu2oaGJD dLVC7Qta lKnà DươKnng Quá, khôKnng Knphải TxvNpJchúng tKna Knthành TxvNpJmôn hạdLVC7Q củaTxvNpJ ph2oaGJDái TxvNpJToàn KnChân s2oaGJDao? Tô2oaGJDi TxvNpJkhông mu2oaGJDốn dLVC7Qcùng một giTxvNpJuộc 2oaGJDvới Knbọn đạdLVC7Qo thối2oaGJD đó…”

“Sao DưdLVC7Qơng QuáKn lTxvNpJại là mô2oaGJDn h2oaGJDạ To2oaGJDàn ChTxvNpJân? D2oaGJDương Q2oaGJDuá dLVC7Qlà người2oaGJD củTxvNpJa p2oaGJDhái Cổ2oaGJD Mộ2oaGJD mdLVC7Qới TxvNpJđúng. NhdLVC7Qưng CTxvNpJổ 2oaGJDM cũng khôdLVC7Qng tTxvNpJốt là2oaGJDnh gì…Kn Kntoàn nTxvNpJhững ph2oaGJDụ Knnữ tTxvNpJâm ldLVC7Qý biếnKn thái…”

Mấy ngườiKn mồmTxvNpJ nTxvNpJăm mTxvNpJiệng mười bànKn táTxvNpJn cườidLVC7Q đùa.2oaGJD KnTiến sdLVC7Qĩ TxvNpJy TxvNpJhọc lâm2oaGJD 2oaGJDsàng khổ,Kn ti2oaGJDến sĩdLVC7Q TxvNpJy họKnc lTxvNpJâm sàngTxvNpJ dưới tKnrướng CTxvNpJhủ nhdLVC7Qiệm PhươngKn cònKn khổTxvNpJ Knhơn. NhữnTxvNpJg th2oaGJDầy Knhướng dKnẫn TxvNpJkhác dLVC7Qcó dLVC7Qlẽ còKnn cTxvNpJó thể mắtKn nTxvNpJhắm mTxvNpJắt TxvNpJmở, TxvNpJtặng qTxvNpJuà, lôiKn kdLVC7Qéo qdLVC7Quan Knhệ ldLVC7Qà được.dLVC7Q NhưnTxvNpJg vớidLVC7Q dLVC7QChủ nhiệKnm PhưKnơng thì 2oaGJDkhông TxvNpJđủ giỏiTxvNpJ đTxvNpJừng hTxvNpJòng tốt2oaGJD nghiệdLVC7Qp. KnBài dLVC7Qtập TxvNpJcăng thẳng,Kn 2oaGJDca mdLVC7Qổ Knlại nhidLVC7Qều, vì thếdLVC7Q cácKn tiế2oaGJDn Knsĩ đềudLVC7Q 2oaGJDphải tự2oaGJD Kntìm niềTxvNpJm v2oaGJDui trTxvNpJong nỗKni khổ.Kn BKnình thường2oaGJD 2oaGJDchỉ TxvNpJcần ngheKn họ nó2oaGJDi lidLVC7Qnh tinKnh Knmột lúTxvNpJc, NhiếpTxvNpJ dLVC7QVũ Thịnh2oaGJD sTxvNpJẽ thdLVC7Qấy nhẹKn 2oaGJDnhõm hdLVC7Qẳn dLVC7Qđi, nh2oaGJDưng hTxvNpJôm nKnay anh thTxvNpJật sựdLVC7Q dLVC7Qrất buồKnn. ChKnủ nTxvNpJhiệm Phươ2oaGJDng nTxvNpJói rấtdLVC7Q đúng,TxvNpJ gầnTxvNpJ đâTxvNpJy anKnh suốtKn ngàTxvNpJy ngẩn ngơTxvNpJ 2oaGJDsuy nghdLVC7Qĩ dLVC7Qnhững dLVC7Qgì 2oaGJDkhông biế2oaGJDt nKnữa, phạmTxvNpJ 2oaGJDlỗi lTxvNpJiên tục,2oaGJD c2oaGJDứ thdLVC7Qế nàTxvNpJy th2oaGJDật s2oaGJDự cTxvNpJó nguy cơTxvNpJ gTxvNpJây đại2oaGJD hoạTxvNpJ cKnhứ TxvNpJchẳng chơi.

Thấy dLVC7Qanh thấdLVC7Qt thầ2oaGJDn, Tiểu MẫnKn dLVC7Qthông 2oaGJDcảm nó2oaGJDi: “NKnhiếp dLVC7Qsư TxvNpJhuynh, adLVC7Qnh bdLVC7Qị TxvNpJlão yêTxvNpJu mắng2oaGJD đTxvNpJên ngớKn ndLVC7Qgẩn thTxvNpJật rồi…”

“Tiểu N2oaGJDhiếp đadLVC7Qng phiềTxvNpJn lòng 2oaGJDvì dLVC7Qchuyện giTxvNpJa đình.2oaGJD” AnKnh Đồng2oaGJD dLVC7Qngắt lờiTxvNpJ TxvNpJTiểu KnMẫn, dLVC7Qcòn n2oaGJDháy mắ2oaGJDt TxvNpJmột dLVC7Qcái, “CậTxvNpJu cũng dLVC7Qđừng TxvNpJlo lắnKng, haTxvNpJi chủ2oaGJD nhiệmKn Knkhoa GaTxvNpJn vàKn TxvNpJkhoa 2oaGJDU bướuKn Knhôm đóTxvNpJ cTxvNpJùng dLVC7Qđến tìm 2oaGJDlão yTxvNpJêu, tTxvNpJôi TxvNpJnghe thấyTxvNpJ. KnBệnh tìnhKn Kncủa bácTxvNpJ traTxvNpJi thật2oaGJD rKna rKnất khả2oaGJD TxvNpJquan, kiên2oaGJD trì điềdLVC7Qu trị,TxvNpJ mKnấy nTxvNpJăm dLVC7Qkhông thànhKn vKnấn đềTxvNpJ đâu.”

“Cảm 2oaGJDơn anKnh.” CdLVC7Quối cùng Nhiếp2oaGJD 2oaGJDVũ T2oaGJDhịnh cườiTxvNpJ dLVC7Qméo xẹoTxvNpJ, “CảmKn ơnKn TxvNpJmọi ngKnười, gần2oaGJD đâyKn quảTxvNpJ thTxvNpJực tôi2oaGJD l2oaGJDú lẫn quá!”

“Có Knai gặdLVC7Qp chudLVC7Qyện này 2oaGJDmà khôngTxvNpJ ldLVC7Qo 2oaGJDlắng chứTxvNpJ.”Anh Đồng2oaGJD vỗKn Knvai anKnh, “TôiKn đKnổi cKnho cậKnu cTxvNpJa tTxvNpJrực đêKnm ngày mai,dLVC7Q cậu2oaGJD làTxvNpJm Knca TxvNpJsáng cTxvNpJho tôi,2oaGJD gầndLVC7Q đâKny c2oaGJDậu mệtKn quTxvNpJá rồi,dLVC7Q cKnần phả2oaGJDi nghỉ2oaGJD ngơi.”

“Cảm ơn2oaGJD anh.”

“Cảm 2oaGJDơn gì2oaGJD chứKn? CKna dLVC7Qmổ tuần trưTxvNpJớc suýtTxvNpJ nữaTxvNpJ tôidLVC7Q dLVC7Qcắt nhầ2oaGJDm mạchKn máudLVC7Q, mdLVC7Qay màdLVC7Q TxvNpJcậu nhanKnh tdLVC7Qay ngăTxvNpJn lạKni, nếu khôKnng lãodLVC7Q yêu2oaGJD sẽ2oaGJD 2oaGJDphanh 2oaGJDthây tKnôi mấtKn. TxvNpJĐại Knân đạidLVC7Q đức2oaGJD 2oaGJDđó tôiKn chỉdLVC7Q đổidLVC7Q cdLVC7Qho cậudLVC7Q 2oaGJDmột ca TxvNpJsáng, TxvNpJthế làdLVC7Q quá2oaGJD hờKni rồi.”

Hôm na2oaGJDy NhiếpTxvNpJ VũKn Thịnh vẫnTxvNpJ c2oaGJDòn cTxvNpJa 2oaGJDmổ, a2oaGJDnh dLVC7Qăn trưaTxvNpJ mộtKn mTxvNpJình ởTxvNpJ nh2oaGJDà ăn,Kn lạ2oaGJDi gặpdLVC7Q Vương2oaGJD dLVC7QVũ LidLVC7Qnh đ2oaGJDến mua dLVC7Qcơm. TxvNpJĐây làTxvNpJ n2oaGJDhà dLVC7Qăn bện2oaGJDh vidLVC7Qện, muKna 2oaGJDở đây2oaGJD dLVC7Qphải Knquẹt thẻTxvNpJ n2oaGJDội bộ,2oaGJD TxvNpJxem rdLVC7Qa Kncô đã2oaGJD đến nhKnầm. VươngTxvNpJ VTxvNpJũ LdLVC7Qinh 2oaGJDxếp hàngKn TxvNpJcả ndLVC7Qửa ngàydLVC7Q trờdLVC7Qi mớiTxvNpJ biếtTxvNpJ mìKnnh nhầm2oaGJD, đanTxvNpJg đdLVC7Qịnh TxvNpJđi thì Nh2oaGJDiếp V2oaGJDũ ThịnhdLVC7Q đKnứng ddLVC7Qậy mu2oaGJDa giúpKn côdLVC7Q Knhai suất.

“Một suấTxvNpJt trứngTxvNpJ 2oaGJDsốt cà chuaKn.” AnKnh Knnói vớidLVC7Q ngưdLVC7Qời TxvNpJbên trondLVC7Qg TxvNpJcửa sổKn rồi2oaGJD qua2oaGJDy TxvNpJsang hỏ2oaGJDi VdLVC7Qương VdLVC7Qũ LinhdLVC7Q, “KnCô ăn gì?”

“Thịt dLVC7Qxào rTxvNpJau cần.”

“Một suấKnt th2oaGJDịt dLVC7Qxào rTxvNpJau cần nữa.”

Vương VKnũ TxvNpJLinh chKno suất cơm2oaGJD trứngdLVC7Q xTxvNpJốt càKn chKnua 2oaGJDvào mộdLVC7Qt hộpTxvNpJ c2oaGJDơm Knmới, cdLVC7Qòn sdLVC7Quất k2oaGJDia c2oaGJDô ănTxvNpJ tạKni nhàdLVC7Q TxvNpJăn luôn. TTxvNpJhấy TxvNpJbên cạnhdLVC7Q NhiếpdLVC7Q V2oaGJDũ ThịTxvNpJnh 2oaGJDcó 2oaGJDchỗ trống,dLVC7Q dLVC7Qcô liềndLVC7Q Knngồi xuốn2oaGJDg, khiếndLVC7Q TxvNpJcác 2oaGJDy 2oaGJDbác sĩ quaKnnh đó2oaGJD dLVC7Qra sKnức x2oaGJDì xdLVC7Qào dLVC7Qbàn tánTxvNpJ. Rất2oaGJD nhiềKnu ngườiTxvNpJ thídLVC7Qch nh2oaGJDìn NhiKnếp 2oaGJDVũ ThịKnnh ăn dLVC7Qcơm, nh2oaGJDưng rất2oaGJD íTxvNpJt Kny t2oaGJDá ddLVC7Qám ngồidLVC7Q dLVC7Qđối dKniện vớKni aTxvNpJnh. KnAnh dLVC7Qquá ldLVC7Qạnh l2oaGJDùng, lúcKn nào dLVC7Q cũng giKnữ thKnái độTxvNpJ dLVC7Qxa cácTxvNpJh, vẻKn mặKnt nhấTxvNpJt mựKnc Knlãnh đạmTxvNpJ nKnghiêm tú2oaGJDc, dườndLVC7Qg nTxvNpJhư tay aKnnh khôngdLVC7Q cầmKn đầuTxvNpJ TxvNpJđũa 2oaGJDmà cầm2oaGJD 2oaGJDdao mổ,Kn trư2oaGJDớc mặtTxvNpJ anKnh cũngdLVC7Q kh2oaGJDông phảiKn cơ2oaGJDm m2oaGJDà làdLVC7Q bệndLVC7Qh nhân trdLVC7Qên bà2oaGJDn mổ2oaGJD vTxvNpJậy. KnVì 2oaGJDthế d2oaGJDù cádLVC7Qc 2oaGJDy táKn h2oaGJDết sứcKn dLVC7Qhâm mTxvNpJộ an2oaGJDh nhưTxvNpJng rấtdLVC7Q ítKn khi dámTxvNpJ TxvNpJtới TxvNpJngồi cùng2oaGJD bàn.2oaGJD VdLVC7Qương TxvNpJVũ L2oaGJDinh khônTxvNpJg thKnấy vậy2oaGJD, dLVC7Qcô th2oaGJDấy NhidLVC7Qếp VũdLVC7Q TKnhịnh quẹt dLVC7Q thẻ mudLVC7Qa cKnơm dLVC7Qgiúp mìdLVC7Qnh, rõ2oaGJD rTxvNpJàng TxvNpJlà ngư2oaGJDời tốt,Kn bTxvNpJèn l2oaGJDấy rKna chút2oaGJD TxvNpJtiền đư2oaGJDa cdLVC7Qho anh, “CảmKn TxvNpJơn 2oaGJDanh, bKnác 2oaGJDsĩ Nhiếp!”

“Không 2oaGJDcần khác2oaGJDh sáo.”

Vương KnVũ LidLVC7Qnh thấyKn dLVC7Qanh không nhậTxvNpJn 2oaGJDtiền, đdLVC7Qành đ2oaGJDặt trênTxvNpJ bàTxvNpJn. KnCô nghĩ2oaGJD, bácTxvNpJ sKnĩ thậdLVC7Qt cẩ2oaGJDn TxvNpJthận, tiềnKn bẩnTxvNpJ lắmdLVC7Q mà, dLVC7Qđương dLVC7Qnhiên andLVC7Qh không2oaGJD mu2oaGJDốn dùnKng tdLVC7Qay cầTxvNpJm tiKnền TxvNpJkhi đ2oaGJDang ăndLVC7Q. C2oaGJDô dLVC7Qvừa ădLVC7Qn vừa2oaGJD hỏi NhiếpTxvNpJ Vũ2oaGJD ThKnịnh: “SKnao aTxvNpJnh biếKnt tôTxvNpJi TxvNpJmuốn TxvNpJmua dLVC7Qcơm trứng2oaGJD xốtdLVC7Q Kncà chua?”

“Hôm quKna 2oaGJDtôi thấTxvNpJy cô m2oaGJDua cơm.”

“À đúngTxvNpJ rồi!”TxvNpJ VươngTxvNpJ VũdLVC7Q Linh Knchợt hiểu.

Nhiếp VTxvNpJũ Thịnh2oaGJD Kncúi Knđầu ăn, lò2oaGJDng tKnhầm rủTxvNpJa chín2oaGJDh mìnhdLVC7Q. SándLVC7Qg 2oaGJDnay b2oaGJDị ChủdLVC7Q nhiệmKn PhươnKng mắngdLVC7Q té2oaGJD tát,TxvNpJ aTxvNpJnh đãTxvNpJ quyết tâdLVC7Qm kiểmTxvNpJ điể2oaGJDm bảndLVC7Q t2oaGJDhân, vậydLVC7Q TxvNpJmà vừaKn nhKnìn thấydLVC7Q VươndLVC7Qg V2oaGJDũ Lin2oaGJDh đứngdLVC7Q đó,TxvNpJ adLVC7Qnh lại ldLVC7Qập tứTxvNpJc dLVC7Qtới qTxvNpJuẹt TxvNpJthẻ gidLVC7Qúp. MdLVC7Qình Knmất tKnrí Knrồi! 2oaGJDGiờ aTxvNpJnh k2oaGJDhông chKnỉ thấKny ĐTxvNpJàm KnTĩnh lTxvNpJà lú dLVC7Qlẫn mdLVC7Qà gặKnp ngườKni 2oaGJDcó liêdLVC7Qn q2oaGJDuan đế2oaGJDn cTxvNpJô a2oaGJDnh cũnKng ldLVC7Qú lẫn,Kn cKnứ th2oaGJDế 2oaGJDnày dLVC7Qsao được2oaGJD chứ?

Vương dLVC7QVũ L2oaGJDinh TxvNpJthu hết camdLVC7Q đảmdLVC7Q hỏiTxvNpJ andLVC7Qh: “BácTxvNpJ sdLVC7Qĩ NhidLVC7Qếp, Kntôi 2oaGJDlà bạndLVC7Q… cdLVC7Qủa mẹdLVC7Q TxvNpJTôn Bình2oaGJD, bệnhKn nhâ2oaGJDn ndLVC7Qằm gTxvNpJiường số 32oaGJD9 ấy.2oaGJD BệnhTxvNpJ TxvNpJtình củTxvNpJa TônKn Bình…dLVC7Q dLVC7Qrốt cuộcTxvNpJ thếKn nào…”

“Phải mdLVC7Qổ càTxvNpJng sTxvNpJớm càng tốt.”

“Thế ch2oaGJDi phKní mổTxvNpJ mấdLVC7Qt bao nhiêu?”

“Gần chụcTxvNpJ vạn.Kn” NhiếTxvNpJp Vũ dLVC7QThịnh tỉKn mẩnKn n2oaGJDhặt Kncọng hàdLVC7Qnh tKnrong b2oaGJDát TxvNpJcanh 2oaGJDra, Knnói, “Tình2oaGJD h2oaGJDình bệnhKn nhTxvNpJân hiện giờdLVC7Q khô2oaGJDng ổdLVC7Qn định,2oaGJD rủiKn dLVC7Qro Kncao, ch2oaGJDưa bidLVC7Qết chừng2oaGJD TxvNpJsau kKnhi mổKn cdLVC7Qòn phảiKn và2oaGJDo ITxvNpJCU, chi2oaGJD phí kTxvNpJhá cao.”

Vương dLVC7QVũ Lin2oaGJDh nói:TxvNpJ “Hôm dLVC7Qnay tôTxvNpJi xe2oaGJDm tKnin tứcTxvNpJ, ngTxvNpJhe TxvNpJnói đứaKn trẻTxvNpJ bịTxvNpJ đTxvNpJưa đếnKn vTxvNpJiện TxvNpJhôm quTxvNpJa dLVC7Qđã đưKnợc mTxvNpJột vị tiTxvNpJên sinTxvNpJh h2oaGJDọ NhidLVC7Qếp ủngTxvNpJ h2oaGJDộ mTxvNpJười vạn,2oaGJD ô2oaGJDng ấ2oaGJDy cò2oaGJDn nó2oaGJDi sẽKn chịuTxvNpJ chdLVC7Qi dLVC7Qphí TxvNpJsau đó2oaGJD nữa… CácTxvNpJ dLVC7Qy dLVC7Qtá dLVC7Qnói đóKn làKn bốdLVC7Q adLVC7Qnh, ChủTxvNpJ tịch2oaGJD Hội2oaGJD đồngKn quảnKn tdLVC7Qrị Kntập đoàn2oaGJD Đông2oaGJD TxvNpJViễn. TxvNpJGia cảnh c2oaGJDủa 2oaGJDTôn Bì2oaGJDnh tôiKn biết,Kn họ2oaGJD khôKnng thdLVC7Qể lấydLVC7Q đKnâu rTxvNpJa cảdLVC7Q chụcKn TxvNpJvạn đểdLVC7Q 2oaGJDlàm phẫuTxvNpJ thuật…”

Nhiếp dLVC7QVũ ThịnhTxvNpJ bu2oaGJDông đũa, dửngTxvNpJ d2oaGJDưng 2oaGJDnói: “CôKn TxvNpJmuốn nóKni gì?”

“Bác s2oaGJDĩ NdLVC7Qhiếp, adLVC7Qnh là dLVC7Qngười tốt2oaGJD, có2oaGJD thểKn nóidLVC7Q TxvNpJvới TxvNpJviện tdLVC7Qrưởng, tìTxvNpJm 2oaGJDgiúp chTxvNpJo Tôn2oaGJD BìnhTxvNpJ nTxvNpJgười n2oaGJDào đóKn ủngTxvNpJ hộ tKniền, cứuTxvNpJ nó…2oaGJD hoặKnc a2oaGJDnh nói2oaGJD 2oaGJDvới ôngTxvNpJ Nhiếp…”

“Bệnh Knviện khKnông phdLVC7Qải t2oaGJDổ chức từ2oaGJD TxvNpJthiện, cũKnng khKnông phảiTxvNpJ a2oaGJDi cũn2oaGJDg đưdLVC7Qợc qTxvNpJuyên dLVC7Qgóp tiền.Kn KhKnoa TTxvNpJim cóTxvNpJ hơKnn hai TxvNpJtrăm bện2oaGJDh nhTxvNpJân, khKnoa NhdLVC7Qi cònKn có2oaGJD mưTxvNpJời mấy2oaGJD đứKna dLVC7Qtrẻ bịKn bdLVC7Qệnh timTxvNpJ, ng2oaGJDoài Knmột tổ2oaGJD chức tTxvNpJừ thiệTxvNpJn hỗ2oaGJD trKnợ phdLVC7Qẫu th2oaGJDuật tidLVC7Qm cTxvNpJho 2oaGJDtrẻ nôKnng t2oaGJDhôn TxvNpJra, khôn2oaGJDg còKnn bấtdLVC7Q cứTxvNpJ tổTxvNpJ chức2oaGJD xã hộiTxvNpJ nTxvNpJào cKnó kếTxvNpJ TxvNpJhoạch quTxvNpJyên tiềnKn Knnữa. XdLVC7Qin dLVC7Qlỗi Kncô V2oaGJDương, t2oaGJDôi khôngKn giúpdLVC7Q được.”

Vương V2oaGJDũ LTxvNpJinh nói: “NhKnưng đứadLVC7Q TxvNpJtrẻ hôdLVC7Qm qua…”

“Đứa tTxvNpJrẻ đdLVC7Qó đKnược người tadLVC7Q quKnyên 2oaGJDtiền cdLVC7Qho dLVC7Qlà TxvNpJvì ảnKnh hưởngKn củadLVC7Q thờiKn sự,2oaGJD bốTxvNpJ TxvNpJtôi vừ2oaGJDa h2oaGJDay xdLVC7Qem đượcKn Kntin tức 2oaGJDnên độKnng lòng2oaGJD 2oaGJDtrắc ẩnKn. CdLVC7Qòn trTxvNpJường hKnợp nhưTxvNpJ TxvNpJTôn 2oaGJDBình bện2oaGJDh vTxvNpJiện TxvNpJkhông TxvNpJcòn 2oaGJDcách nào, tôidLVC7Q cũ2oaGJDng vậy.dLVC7Q TdLVC7Qôi s2oaGJDẽ không2oaGJD vìTxvNpJ bện2oaGJDh nKnhân củadLVC7Q mìdLVC7Qnh Knmà yêTxvNpJu cầu2oaGJD bKnố qTxvNpJuyên ti2oaGJDền đâu, ôngTxvNpJ TxvNpJấy ldLVC7Qà ông2oaGJD 2oaGJDấy, tô2oaGJDi Knlà tôiKn.” NKngừng mdLVC7Qột chútKn, a2oaGJDnh nóKni, “Hu2oaGJDống 2oaGJDhồ tKnôi đã nódLVC7Qi cdLVC7Qhuyện vớiTxvNpJ mẹKn TôdLVC7Qn BìnKnh, TxvNpJcó phương2oaGJD ándLVC7Q hỗ2oaGJD 2oaGJDtrợ p2oaGJDhẫu thu2oaGJDật c2oaGJDủa 2oaGJDcông tKny 2oaGJDCM, cTxvNpJó điều phươnKng ándLVC7Q n2oaGJDày y2oaGJDêu cầudLVC7Q s2oaGJDử dụngdLVC7Q huKnyết quản2oaGJD nhdLVC7Qân 2oaGJDtạo củadLVC7Q CdLVC7QM, dLVC7Qnhưng dLVC7Qmẹ bệnh Kn nhân vdLVC7Qẫn c2oaGJDhưa 2oaGJDđồng 2oaGJDý 2oaGJDnên cKnhưa thực2oaGJD hiệKnn được.”

Vương TxvNpJVũ TxvNpJLinh khônTxvNpJg biết tTxvNpJại s2oaGJDao Đà2oaGJDm TĩnhTxvNpJ lTxvNpJại kh2oaGJDông đồngdLVC7Q TxvNpJý, dLVC7Qvì thếdLVC7Q Knkhi manKng cơmKn vềKn 2oaGJDphòng bệnh,2oaGJD côdLVC7Q lidLVC7Qền hỏi chuyệndLVC7Q nàTxvNpJy. ĐàmKn TĩnhdLVC7Q đáTxvNpJp: “RủidLVC7Q r2oaGJDo quá2oaGJD lớn2oaGJD, hơdLVC7Qn 50%.”

Lúc ndLVC7Qày V2oaGJDương TxvNpJVũ LKninh mới h2oaGJDiểu rdLVC7Qa, Kncũng khô2oaGJDng biếtdLVC7Q TxvNpJnên nóKni gìTxvNpJ, ch2oaGJDỉ nhìnTxvNpJ dLVC7QĐàm Tĩ2oaGJDnh dùnKng đKnũa khều2oaGJD khềudLVC7Q mTxvNpJấy hạt cơmdLVC7Q dLVC7Qtrong bát.Kn VươngTxvNpJ 2oaGJDVũ LinKnh thở2oaGJD dà2oaGJDi: “Bác2oaGJD sĩTxvNpJ N2oaGJDhiếp đúngdLVC7Q lKnà dLVC7Qngười tdLVC7Qốt. CơTxvNpJm này 2oaGJDlà a2oaGJDnh ấydLVC7Q mu2oaGJDa 2oaGJDcho tớ2oaGJD đKnấy. KnCó ônTxvNpJg bốKn giàKnu TxvNpJcó thếdLVC7Q mKnà aTxvNpJnh TxvNpJấy chẳn2oaGJDg rTxvNpJa dLVC7Qvẻ chútTxvNpJ dLVC7Qnào. Nhưng hễTxvNpJ cTxvNpJứ nhắcKn Knđến chuyệKnn ChủKn tịchdLVC7Q NdLVC7Qhiếp q2oaGJDuyên tiềdLVC7Qn làTxvNpJ 2oaGJDanh ấdLVC7Qy đanhdLVC7Q mặtKn lại, c2oaGJDó TxvNpJvẻ khôTxvNpJng 2oaGJDvui. Ài,Kn Đà2oaGJDm TĩnhdLVC7Q, TônKn BìnhTxvNpJ nhdLVC7Qà chún2oaGJDg tKna TxvNpJkhông Knmay mKnắn đượcKn nhKnư TxvNpJcon nhà ngườiTxvNpJ taKn. dLVC7QCon nKnhà ngườidLVC7Q tKna gặdLVC7Qp chdLVC7Quyện, Knbố TxvNpJcủa bácdLVC7Q TxvNpJsĩ NhiKnếp qKnuyên tiềndLVC7Q mư2oaGJDời vạn, còTxvNpJn nó2oaGJDi bệKnnh vdLVC7Qiện TxvNpJcứ Kncố gắndLVC7Qg 2oaGJDchữa tTxvNpJrị, ôngTxvNpJ ấyKn sTxvNpJẽ l2oaGJDo 2oaGJDhết chTxvNpJi pdLVC7Qhí Knsau này. Chuyện2oaGJD nhưdLVC7Q vậyTxvNpJ sKnao chúngKn Knta khô2oaGJDng dLVC7Qgặp được2oaGJD chứ…”

Đàm TTxvNpJĩnh cúiTxvNpJ đầu,Kn ngón tayKn dLVC7Qcầm đdLVC7Qũa hTxvNpJơi dLVC7Qrun rẩyKn, mKnãi mộtdLVC7Q lúcdLVC7Q dLVC7Qlâu côTxvNpJ mới2oaGJD nghdLVC7Qe thấyKn mì2oaGJDnh khdLVC7Qó nKnhọc nói:2oaGJD “TựdLVC7Q tớ gâydLVC7Q rdLVC7Qa, kKnhông tdLVC7Qrách TxvNpJai được.”

“Nói gdLVC7Qì thdLVC7Qế ĐàmdLVC7Q Tĩnh?” Vương2oaGJD Vũ2oaGJD LdLVC7Qinh kTxvNpJhông ngh2oaGJDe 2oaGJDrõ, dLVC7Qcô Knnói, “Cứ2oaGJD Knvo vdLVC7Qe Knnhư mu2oaGJDỗi ấy.”

“Không Kncó Kngì.” ĐKnàm Tĩnh TxvNpJ gắng lấyKn lạKni tinTxvNpJh thầTxvNpJn, “Tớ2oaGJD pKnhải qKnua chdLVC7Qỗ GiáTxvNpJm đốcKn ThịnhTxvNpJ xTxvNpJem saodLVC7Q. MadLVC7Qi ldLVC7Qà thứ TxvNpJhai, Knchắc TxvNpJchắn dLVC7Qcông TxvNpJty sẽdLVC7Q códLVC7Q rdLVC7Qất nhiềuKn ema2oaGJDil, tớdLVC7Q phảTxvNpJi đến2oaGJD đódLVC7Q xeTxvNpJm adLVC7Qnh Knấy cầndLVC7Q giúp gìdLVC7Q khôngTxvNpJ. Cậ2oaGJDu trdLVC7Qông 2oaGJDTôn BìnhKn giúdLVC7Qp tdLVC7Qớ mộtKn ládLVC7Qt nhé.”

“Được rồi.”

“Nếu nTxvNpJó tỉnhdLVC7Q ddLVC7Qậy th2oaGJDì gTxvNpJọi cho tớ.”

“Biết rồi,TxvNpJ bi2oaGJDết rồi.”

Đàm KnTĩnh dLVC7Qđi đdLVC7Qến cTxvNpJuối hành 2oaGJDlang, ởdLVC7Q dLVC7Qđó c2oaGJDó mộtKn phòngdLVC7Q TxvNpJvệ siKnnh cônKng cộng,2oaGJD rấtdLVC7Q Knít ndLVC7Qgười ddLVC7Qùng, vìdLVC7Q phòKnng bKnệnh bây gTxvNpJiờ h2oaGJDầu nhưKn đề2oaGJDu 2oaGJDcó phòngKn v2oaGJDệ sidLVC7Qnh r2oaGJDiêng. PhòndLVC7Qg vKnệ si2oaGJDnh ndLVC7Qày Knngoại tTxvNpJrừ thỉnh thoản2oaGJDg cTxvNpJó nhdLVC7Qân viênKn TxvNpJbệnh việKnn TxvNpJsử dụnKng, c2oaGJDòn tTxvNpJhì 2oaGJDrất ítKn ngTxvNpJười vdLVC7Qào. Lúc2oaGJD ĐàmKn Tĩnh TxvNpJ bước vàoKn, bê2oaGJDn tron2oaGJDg khôngdLVC7Q cTxvNpJó TxvNpJai cả,Kn côTxvNpJ bènKn trốnKn trodLVC7Qng Knđó khóTxvNpJc mộdLVC7Qt trậnKn thoải mái.

Phải mất2oaGJD baTxvNpJo n2oaGJDhiêu nước mắtTxvNpJ mớidLVC7Q vdLVC7Qơi đượTxvNpJc TxvNpJnỗi đTxvNpJau dLVC7Qđè nặng2oaGJD troKnng lòndLVC7Qg? PhảiTxvNpJ mất2oaGJD 2oaGJDbao nKnhiêu nướcdLVC7Q mắdLVC7Qt mới2oaGJD gột sạchKn đượcTxvNpJ TxvNpJniềm hdLVC7Qối hdLVC7Qận khTxvNpJi dLVC7Qxưa? Thật2oaGJD sựKn côKn thKnấy m2oaGJDình đãTxvNpJ dLVC7Qsai, cKnô hoàndLVC7Q toàKnn không Kn có khảKn nTxvNpJăng TxvNpJcho dLVC7Qcon mộdLVC7Qt cuộcdLVC7Q 2oaGJDsống t2oaGJDốt đẹp2oaGJD, vdLVC7Qậy màdLVC7Q lạdLVC7Qi đdLVC7Qưa nóTxvNpJ đdLVC7Qến thếdLVC7Q gdLVC7Qiới n2oaGJDày để Knnó vừaTxvNpJ Knsinh TxvNpJra đãKn phảiTxvNpJ chTxvNpJịu khdLVC7Qổ, đếnTxvNpJ bâKny gidLVC7Qờ 2oaGJDvẫn hôTxvNpJn mêKn tdLVC7Qrong phKnòng bdLVC7Qệnh. Bệnh tậtdLVC7Q kdLVC7Qhông đáKnnh TxvNpJgục 2oaGJDđược c2oaGJDô, lúcKn kh2oaGJDó khăKnn nhất2oaGJD cô2oaGJD cũn2oaGJDg cắTxvNpJn Knrăng vượtdLVC7Q q2oaGJDua, nhưng 2oaGJDbây giờTxvNpJ sKnố m2oaGJDệnh sắ2oaGJDp dLVC7Qquật n2oaGJDgã côTxvNpJ rồi.

Cô khôKnng thểdLVC7Q chdLVC7Qống chọi nổiKn nữa.

Khi vTxvNpJào phòndLVC7Qg vệKn sinh, NhiếpTxvNpJ V2oaGJDũ TKnhịnh loádLVC7Qng thoTxvNpJáng nghdLVC7Qe thấdLVC7Qy dLVC7Qbên k2oaGJDia vTxvNpJách có2oaGJD tiếKnng khTxvNpJóc, làTxvNpJ ti2oaGJDếng TxvNpJphụ nữ, khó2oaGJDc rấtKn k2oaGJDìm nKnén, rấtdLVC7Q đdLVC7Qau đớn.dLVC7Q TronTxvNpJg bệnhTxvNpJ 2oaGJDviện thườn2oaGJDg xuyTxvNpJên có2oaGJD TxvNpJngười TxvNpJkhóc, đặc bKniệt lTxvNpJà nửaTxvNpJ đêm,TxvNpJ kh2oaGJDi aTxvNpJnh lêTxvNpJ cKnơ dLVC7Qthể mệtdLVC7Q dLVC7Qmỏi r2oaGJDa kh2oaGJDỏi p2oaGJDhòng mổdLVC7Q cấpTxvNpJ TxvNpJcứu, nghKne thấy tTxvNpJiếng nứcTxvNpJ nởdLVC7Q c2oaGJDủa ngườKni n2oaGJDhà bệTxvNpJnh 2oaGJDnhân, aKnnh thTxvNpJường có2oaGJD ảo2oaGJD giácTxvNpJ rằngTxvNpJ, người Kn đang khóc2oaGJD Knđó chín2oaGJDh TxvNpJlà Đ2oaGJDàm 2oaGJDTĩnh củdLVC7Qa anh.

Vì tiếngdLVC7Q dLVC7Qkhóc cdLVC7Qủa Đàm TTxvNpJĩnh cũngTxvNpJ khóKnc kdLVC7Qìm nén2oaGJD gKniống nTxvNpJhư vậyTxvNpJ, nga2oaGJDy vidLVC7Qệc khdLVC7Qóc thậtKn tKno Knlên 2oaGJDcô cKnũng không biếtTxvNpJ, chỉdLVC7Q biếtdLVC7Q nấcKn Knlên từndLVC7Qg tTxvNpJiếng. RấtTxvNpJ lâuKn sdLVC7Qau adLVC7Qnh TxvNpJmới dLVC7Qép dLVC7Qmình dLVC7Qthay đKnổi được dLVC7Qphán đdLVC7Qoán sKnai l2oaGJDầm đó,Kn TxvNpJbởi 2oaGJDmỗi Knlần đdLVC7Qi nKngang qudLVC7Qa nKngười nhàdLVC7Q bệKnnh nhâKnn, anKnh TxvNpJlại ép 2oaGJD mình 2oaGJDnhìn, nKnhìn cdLVC7Qho rõ2oaGJD đóTxvNpJ kh2oaGJDông phảKni ldLVC7Qà Đ2oaGJDàm TĩTxvNpJnh. ChiêuKn 2oaGJDđó tKnuy tà2oaGJDn Knnhẫn nhTxvNpJưng rất h2oaGJDiệu quả,Kn khiếnKn aKnnh cóTxvNpJ thdLVC7Qể lậpTxvNpJ tứcTxvNpJ tỉnhTxvNpJ Kntáo dLVC7Qlại, g2oaGJDặp bKnất cdLVC7Qứ a2oaGJDi khTxvNpJóc dLVC7Qanh cdLVC7Qũng phả2oaGJDi ép bdLVC7Qản thâKnn đưa2oaGJD mắt2oaGJD nhìKnn. NhiếpKn VũKn TTxvNpJhịnh th2oaGJDấy Knmình lạiKn mấdLVC7Qt Kntrí rồi,TxvNpJ TxvNpJcon trai ĐàmdLVC7Q Tĩ2oaGJDnh dLVC7Qđã TxvNpJtrở thànhKn 2oaGJDbệnh nhâ2oaGJDn củKna anhKn, đKnang nằmdLVC7Q troTxvNpJng phòn2oaGJDg bệnh2oaGJD tiTxvNpJm khoKna NgoạdLVC7Qi, nên cả2oaGJD ngà2oaGJDy an2oaGJDh cũ2oaGJDng kTxvNpJhông biKnết mìnhdLVC7Q nghdLVC7Qĩ dLVC7Qgì nữa.Kn AdLVC7Qnh bước2oaGJD 2oaGJDnhanh rTxvNpJa khKnỏi phòngKn vệ siTxvNpJnh, đếnTxvNpJ phòngTxvNpJ trựcTxvNpJ dLVC7Qban kéoTxvNpJ 2oaGJDy tKná tTxvNpJrưởng saKnng mộtdLVC7Q bê2oaGJDn, nói:

“Cô bảoTxvNpJ ngườiTxvNpJ dLVC7Qvào p2oaGJDhòng vệ sKninh đi,dLVC7Q có2oaGJD mộTxvNpJt ngườidLVC7Q p2oaGJDhụ Knnữ đaTxvNpJng TxvNpJkhóc 2oaGJDtrong đó2oaGJD, tdLVC7Qôi sợTxvNpJ xảy2oaGJD Knra chuyện.”

Y Kntá trưởnTxvNpJg c2oaGJDũng sợ2oaGJD xảy r2oaGJDa TxvNpJchuyện, trTxvNpJước Knđây cTxvNpJũng từngdLVC7Q c2oaGJDó bệnhTxvNpJ nhân2oaGJD n2oaGJDhảy l2oaGJDầu khdLVC7Qiến cảKn bệ2oaGJDnh viTxvNpJện nháo TxvNpJ nhào, tudLVC7Qy kKnhông phảdLVC7Qi sựKn c2oaGJDố TxvNpJy hdLVC7Qọc TxvNpJnhưng cũngdLVC7Q khiếnTxvNpJ từTxvNpJ trêdLVC7Qn xuốngTxvNpJ dLVC7Qdưới dLVC7Qnơm nớKnp mấy thángKn liền,2oaGJD n2oaGJDên bệ2oaGJDnh viKnện đề2oaGJD p2oaGJDhòng chuyệnTxvNpJ 2oaGJDnày rKnất nghiêKnt, p2oaGJDhòng dLVC7Qhành TxvNpJchính đã2oaGJD đ2oaGJDổi hết tấTxvNpJt Kncả cửa2oaGJD sTxvNpJổ troTxvNpJng phònKng bệnh2oaGJD Knvà 2oaGJDhành laKnng saKnng lo2oaGJDại cdLVC7Qhỉ mởTxvNpJ Knđược một2oaGJD khe nhỏ,TxvNpJ b2oaGJDên ngoàKni cửadLVC7Q sổdLVC7Q c2oaGJDó thêm2oaGJD soTxvNpJng dLVC7Qsắt, nói2oaGJD vdLVC7Qới 2oaGJDbên ngoàKni lKnà lướidLVC7Q chKnống trộm, tKnhật rdLVC7Qa, cTxvNpJao thếdLVC7Q nàTxvNpJy t2oaGJDrộm trèKno khô2oaGJDng 2oaGJDnổi, dLVC7Qlà đềdLVC7Q phòng2oaGJD ng2oaGJDười nhảTxvNpJy Knlầu mà2oaGJD thôi.

Vì thếdLVC7Q khdLVC7Qi n2oaGJDghe Nhiếp VTxvNpJũ ThịnhKn nódLVC7Qi vậy,TxvNpJ Kny tádLVC7Q t2oaGJDrưởng liềnTxvNpJ đíTxvNpJch thâKnn 2oaGJDđến đó.TxvNpJ M2oaGJDãi ldLVC7Qâu saKnu 2oaGJDmới quaKny lại, dLVC7Qngồi xuTxvNpJống chiế2oaGJDc ghếdLVC7Q đốiTxvNpJ 2oaGJDdiện NdLVC7Qhiếp VũKn ThịKnnh, chỉdLVC7Q lắcTxvNpJ đầudLVC7Q tKnhở ddLVC7Qài. NhTxvNpJiếp KnVũ Thịnh hỏ2oaGJDi: dLVC7Q“Thế nào?”

“Là nKngười nhTxvNpJà Kncủa bệnh nhândLVC7Q adLVC7Qnh, đ2oaGJDứa tKnrẻ TxvNpJgiường 3Kn9 ấydLVC7Q, côKn ấyTxvNpJ trốnKn một2oaGJD mìKnnh tron2oaGJDg đó2oaGJD ngồiTxvNpJ kh2oaGJDóc. Thấy 2oaGJD tôi 2oaGJDvào, cdLVC7Qô tdLVC7Qa vội2oaGJD vàTxvNpJng laTxvNpJu nướcdLVC7Q mKnắt lTxvNpJàm nhKnư dLVC7Qkhông cTxvNpJó dLVC7Qchuyện 2oaGJDgì. Tội2oaGJD nTxvNpJghiệp quá2oaGJD, tôi sKnợ côTxvNpJ ấydLVC7Q ndLVC7Qghĩ khôTxvNpJng thôngKn, TxvNpJphải 2oaGJDkhuyên TxvNpJnhủ 2oaGJDmãi mdLVC7Qới dLVC7Qvề đấy.”

Người nhàTxvNpJ bệnhTxvNpJ dLVC7Qnhân giường 32oaGJD9… N2oaGJDhiếp VKnũ ThịnhKn p2oaGJDhải mấtKn hTxvNpJai dLVC7Qgiây mớiTxvNpJ hiểTxvNpJu r2oaGJDa ngưTxvNpJời dLVC7Qmà TxvNpJy tTxvNpJá trưKnởng nó2oaGJDi là TxvNpJai, nh2oaGJDất thời2oaGJD Knsững người.

Rất nhiềdLVC7Qu Knlần khKni ndLVC7Qgười khác khócTxvNpJ dLVC7Qlóc, TxvNpJanh toàTxvNpJn TxvNpJlo Knđó Knlà Đà2oaGJDm KnTĩnh. NTxvNpJhưng đếndLVC7Q khdLVC7Qi ĐàmKn 2oaGJDTĩnh thậtTxvNpJ sựKn kTxvNpJhóc lóc TxvNpJthì Knanh l2oaGJDại khôngdLVC7Q nhKnận rKna. RốdLVC7Qt cuộc2oaGJD thdLVC7Qời dLVC7Qgian đãKn đá2oaGJDnh cắTxvNpJp mấtdLVC7Q điềuTxvNpJ gìTxvNpJ… mà2oaGJD khiến khoảngdLVC7Q cKnách giữa2oaGJD họdLVC7Q tTxvNpJrở nêTxvNpJn xTxvNpJa xôTxvNpJi, lạTxvNpJ lẫmKn nhưdLVC7Q 2oaGJDvậy… MãKni lâTxvNpJu saKnu anKnh mớiKn lên tiếngdLVC7Q: “GidLVC7Qờ cKnô ấyTxvNpJ ở2oaGJD đâu?”

“Cô ấdLVC7Qy nóKni mu2oaGJDốn điTxvNpJ thăm đồngKn nghiệpdLVC7Q cũn2oaGJDg ởKn bệTxvNpJnh việKnn dLVC7Qnày. 2oaGJDTôi thấ2oaGJDy TxvNpJcô ấyTxvNpJ vàoTxvNpJ thdLVC7Qang Knmáy.” KnY Kntá trưởng nóKni, “CdLVC7Qhắc khôKnng Knsao đâu.”

Nhiếp KnVũ ThịnhTxvNpJ Knbiết chắc hẳKnn cKnô điTxvNpJ Knthăm T2oaGJDhịnh PhdLVC7Qương ĐìnhTxvNpJ, Kncảm Knxúc lạidLVC7Q tdLVC7Qrở 2oaGJDnên pTxvNpJhức tạTxvNpJp. dLVC7QAnh bướcKn tTxvNpJới cửa sổTxvNpJ nKnhìn 2oaGJDxuống, phòdLVC7Qng bệnhdLVC7Q tTxvNpJim 2oaGJDkhoa NgoạiTxvNpJ ởdLVC7Q tầKnng 302oaGJD, TxvNpJquá cadLVC7Qo, từdLVC7Q Knđây trôKnng Knxuống mọi ngườiTxvNpJ b2oaGJDên dưdLVC7Qới chỉKn nTxvNpJhư nhdLVC7Qững TxvNpJchấm nhỏdLVC7Q 2oaGJDli dLVC7Qti, đâu2oaGJD thdLVC7Qể n2oaGJDhận Knra aTxvNpJi làdLVC7Q Đàm Tĩnh.

Anh TxvNpJnghĩ, códLVC7Q lẽKn TxvNpJmãi mãi mình2oaGJD sKnẽ thếTxvNpJ nTxvNpJày, đứngdLVC7Q ởdLVC7Q Knmột nơdLVC7Qi x2oaGJDa xTxvNpJôi, khônKng sKnao 2oaGJDlại gầ2oaGJDn, cũ2oaGJDng khôndLVC7Qg tTxvNpJhể lTxvNpJại gần,2oaGJD nhìn TxvNpJvề 2oaGJDmột hướnTxvNpJg, ngTxvNpJóng chờTxvNpJ sựKn x2oaGJDuất hiệnKn củKna cKnô, nhưKnng kdLVC7Qhi 2oaGJDcô th2oaGJDật sựKn xKnuất hiện, anhdLVC7Q cdLVC7Qó thKnể sẽTxvNpJ khôngdLVC7Q TxvNpJnhận Knra cô2oaGJD nữa,dLVC7Q vdLVC7Qì khTxvNpJoảng cá2oaGJDch giữaTxvNpJ 2oaGJDhai ngườidLVC7Q qKnuá xaKn, quá xa.

Thịnh PhTxvNpJương ĐìnhKn đang2oaGJD trả ldLVC7Qời thdLVC7Qư 2oaGJDthì Knnghe 2oaGJDthấy tdLVC7Qiếng bước2oaGJD chândLVC7Q queTxvNpJn thuộc2oaGJD ngodLVC7Qài hàTxvNpJnh Knlang. AKnnh đã phâKnn biệKnt đưTxvNpJợc tidLVC7Qếng bướcdLVC7Q cKnhân của2oaGJD ĐdLVC7Qàm TTxvNpJĩnh vàTxvNpJ c2oaGJDác Kny tá,dLVC7Q TxvNpJvì 2oaGJDĐàm KnTĩnh bướ2oaGJDc rất nhẹ.2oaGJD BệnhTxvNpJ n2oaGJDhân cù2oaGJDng phòdLVC7Qng Knvới andLVC7Qh 2oaGJDxuất vidLVC7Qện rTxvNpJồi, gdLVC7Qiờ ch2oaGJDỉ c2oaGJDòn 2oaGJDmình a2oaGJDnh troTxvNpJng phòng, kTxvNpJhi 2oaGJDxử lý2oaGJD dLVC7Qcông việcdLVC7Q 2oaGJDanh sẽdLVC7Q bTxvNpJảo hộ2oaGJD lTxvNpJý TiểuKn PhùndLVC7Qg xuốKnng Knvườn hTxvNpJoa nghỉ ngơi,Kn nTxvNpJhư vTxvNpJậy phò2oaGJDng bện2oaGJDh càngKn y2oaGJDên 2oaGJDtĩnh. AnKnh nTxvNpJhấp TxvNpJvào 2oaGJDnút gửi2oaGJD th2oaGJDư, rTxvNpJồi gấp notebooTxvNpJk vào.TxvNpJ QTxvNpJuả nKnhiên ĐàmKn Tĩ2oaGJDnh xuấKnt 2oaGJDhiện ởKn cửa2oaGJD 2oaGJDphòng, nhưngTxvNpJ t2oaGJDinh thầnKn cTxvNpJô không đượcKn tKnốt ldLVC7Qắm, quan2oaGJDh mắ2oaGJDt cKnô TxvNpJcó quầndLVC7Qg thâmTxvNpJ, nhdLVC7Qưng cô2oaGJD 2oaGJDvẫn gượngdLVC7Q cdLVC7Qười: “Giám dLVC7Q đốc ThịndLVC7Qh, Knhôm dLVC7Qnay TxvNpJanh thấy2oaGJD thếdLVC7Q nào?”

“Rất khoẻTxvNpJ, bTxvNpJác sTxvNpJĩ nóiKn tuần sTxvNpJau tôdLVC7Qi xuấdLVC7Qt việnKn đượcdLVC7Q dLVC7Qrồi.” ThịndLVC7Qh PKnhương ĐìnhdLVC7Q 2oaGJDhỏi, “KnBình BìnhKn dLVC7Qthế 2oaGJDnào rồi?dLVC7Q Cô cứKn cTxvNpJhăm sKnóc chTxvNpJáu chTxvNpJo tốKnt, khôTxvNpJng 2oaGJDphải Knqua TxvNpJđây, ởdLVC7Q dLVC7Qđây TxvNpJcó TiểuTxvNpJ PhùngTxvNpJ rồdLVC7Qi, cậu2oaGJD ấy rấtTxvNpJ cẩnTxvNpJ thận.”

Nhắc đếdLVC7Qn KnTôn BKnình, dLVC7QĐàm Tĩnh khTxvNpJông c2oaGJDười n2oaGJDổi nữa,dLVC7Q hKnàng lôKnng màydLVC7Q TxvNpJcau lại:TxvNpJ “Bình2oaGJD B2oaGJDình vẫn2oaGJD chưaKn tỉnhTxvNpJ. Bác 2oaGJDsĩ nóTxvNpJi nóKn quTxvNpJá yếdLVC7Qu nêKnn TxvNpJbị hônTxvNpJ mê.”Kn dLVC7QCô nói,TxvNpJ TxvNpJ“Thật r2oaGJDa tôi2oaGJD cdLVC7Qó chuyệnTxvNpJ 2oaGJDmuốn Knhỏi ý 2oaGJD anh. KnKiến 2oaGJDthức vàdLVC7Q tầm2oaGJD ndLVC7Qhìn củ2oaGJDa andLVC7Qh đềuKn cdLVC7Qao hơdLVC7Qn TxvNpJtôi, tôiTxvNpJ TxvNpJcũng chẳndLVC7Qg Kncòn TxvNpJthân thích bạnTxvNpJ bè2oaGJD n2oaGJDào 2oaGJDcó thể2oaGJD bKnàn TxvNpJbạc cả2oaGJD nêTxvNpJn mKnuốn đTxvNpJến hỏidLVC7Q anh.”

“Cô dLVC7Qcứ nóiTxvNpJ, giKnúp đượcdLVC7Q chắc chắnTxvNpJ dLVC7Qtôi sẽdLVC7Q giúp.”

Đàm dLVC7QTĩnh lưỡngdLVC7Q lTxvNpJự một chKnút rồiTxvNpJ Knhỏi: dLVC7Q“Anh Knđã baTxvNpJo g2oaGJDiờ gặKnp ch2oaGJDuyện dLVC7Qđặc biệtTxvNpJ khdLVC7Qó xKnử chưa?”

“Đương nhiêndLVC7Q TxvNpJlà rồKni. TxvNpJCuộc đời TxvNpJkhông TxvNpJthể cTxvNpJứ TxvNpJmàu hdLVC7Qồng mãi2oaGJD, TxvNpJai cũdLVC7Qng cTxvNpJó lúTxvNpJc gặTxvNpJp khódLVC7Q khăn.”

“Thế adLVC7Qnh đãKn 2oaGJDbao dLVC7Qgiờ hận aTxvNpJi chưTxvNpJa? 2oaGJDVô cùdLVC7Qng, TxvNpJvô dLVC7Qcùng h2oaGJDận… Vì2oaGJD thế2oaGJD đãdLVC7Q là2oaGJDm mộtTxvNpJ việcdLVC7Q TxvNpJvốn TxvNpJkhông nêKnn làm.”

“Tôi TxvNpJlà ngườidLVC7Q bìndLVC7Qh thường, cũnKng cKnó l2oaGJDúc cdLVC7Qăm hTxvNpJận, cũngKn từn2oaGJDg làdLVC7Qm việcdLVC7Q khôn2oaGJDg nê2oaGJDn làm.”TxvNpJ ThịKnnh PdLVC7Qhương ĐKnình nói, “ThậtTxvNpJ rdLVC7Qa adLVC7Qi cũngdLVC7Q cóTxvNpJ lú2oaGJDc TxvNpJmắc l2oaGJDỗi, TxvNpJai cũngTxvNpJ có2oaGJD thể2oaGJD làdLVC7Qm nhữKnng việcKn không2oaGJD nênKn làm. ChúngKn Knta Knlà Knngười thườTxvNpJng, khôngKn phảTxvNpJi thán2oaGJDh nh2oaGJDân, TxvNpJlàm Knsai cũKnng làTxvNpJ chuy2oaGJDện thường mà.”

Đàm TĩnhdLVC7Q khKnẽ t2oaGJDhở dài, cdLVC7Qúi đầ2oaGJDu nKnói: “NhưngTxvNpJ hậudLVC7Q qdLVC7Quả 2oaGJDquá TxvNpJnghiêm trọng.”

“Bất cứdLVC7Q dLVC7Qchuyện Kngì cũng 2oaGJDkhông nghidLVC7Qêm tTxvNpJrọng dLVC7Qnhư chúnKng tTxvNpJa tưởnTxvNpJg tượngdLVC7Q đâ2oaGJDu.” Thịnh2oaGJD PKnhương ĐTxvNpJình TxvNpJnói, “KhTxvNpJi mới 2oaGJD đến KnThượng H2oaGJDải ldLVC7Qàm việc,dLVC7Q tôi2oaGJD đKnã phạKnm 2oaGJDphải mdLVC7Qột lTxvNpJỗi đặcdLVC7Q biệt,TxvNpJ đặcTxvNpJ TxvNpJbiệt ndLVC7Qghiêm trọng, khiếndLVC7Q cTxvNpJác nhà2oaGJD cuKnng 2oaGJDứng củdLVC7Qa cTxvNpJả k2oaGJDhu vực2oaGJD TháKni Bình2oaGJD DưKnơng nhậTxvNpJn một2oaGJD Kncái TxvNpJbáo gdLVC7Qiá saiTxvNpJ. Tôi TxvNpJnghĩ TxvNpJthế l2oaGJDà hếTxvNpJt, chắKnc chắdLVC7Qn sdLVC7Qẽ dLVC7Qbị công2oaGJD 2oaGJDty đuổiKn viKnệc, nhưngdLVC7Q thựcTxvNpJ tếTxvNpJ tKnôi 2oaGJDđã Knlập tức dLVC7Qcáo 2oaGJDlỗi c2oaGJDủa mình2oaGJD TxvNpJcho TxvNpJcấp trênTxvNpJ, cứdLVC7Q TxvNpJthế TxvNpJcấp nàTxvNpJy b2oaGJDáo lKnên cấ2oaGJDp k2oaGJDia, th2oaGJDậm chí kinh2oaGJD đTxvNpJộng tTxvNpJới tậndLVC7Q PKnhó tổTxvNpJng TxvNpJgiám đốdLVC7Qc 2oaGJDkhu vựKnc TháKni BìTxvNpJnh Dương.Kn CuốdLVC7Qi cùTxvNpJng côngdLVC7Q ty TxvNpJ cho tôKni m2oaGJDột 2oaGJDcơ hội2oaGJD, tron2oaGJDg nửadLVC7Q TxvNpJtháng tôi2oaGJD 2oaGJDđã bdLVC7Qay tớidLVC7Q mưTxvNpJời sáKnu n2oaGJDước đKnể xiKnn lỗTxvNpJi từng 2oaGJD nhà cunKng ứ2oaGJDng, đồngTxvNpJ Knthời TxvNpJký kếdLVC7Qt hợpTxvNpJ đồngdLVC7Q mớTxvNpJi. SaTxvNpJu Knkhi vềdLVC7Q Thượng2oaGJD dLVC7QHải tô2oaGJDi còn2oaGJD bị trTxvNpJừ dLVC7Qba tdLVC7Qháng 2oaGJDlương. Nh2oaGJDưng kếtTxvNpJ qu2oaGJDả tôTxvNpJi đạtdLVC7Q đưTxvNpJợc TxvNpJcao sKnau đó2oaGJD dLVC7Qrất TxvNpJtuyệt vời,2oaGJD côdLVC7Qng ty quyết2oaGJD địnhTxvNpJ TxvNpJgiữ tôKni TxvNpJlại. Khôn2oaGJDg 2oaGJDlâu dLVC7Qsau tôTxvNpJi thăTxvNpJng cTxvNpJhức, vdLVC7Qì tô2oaGJDi từ2oaGJDng gặ2oaGJDp tấtdLVC7Q cảdLVC7Q các ndLVC7Qhà cKnung ứ2oaGJDng, hơnTxvNpJ nTxvNpJữa qudLVC7Qan hdLVC7Qệ hợpKn táKnc TxvNpJsau Knđó cũng2oaGJD rấdLVC7Qt tdLVC7Qốt. Trời2oaGJD khônTxvNpJg tuyệt đườngdLVC7Q củaTxvNpJ aiKn, dLVC7Qcô Knđừng nghi2oaGJDêm trdLVC7Qọng hoKná 2oaGJDlỗi lTxvNpJầm. TáTxvNpJi ôngKn mấTxvNpJt ndLVC7Qgựa chTxvNpJưa chdLVC7Qắc đã dLVC7Qlà chuyệdLVC7Qn xấu.”

Đàm TKnĩnh thấtdLVC7Q thần,dLVC7Q thật raTxvNpJ ThịnhdLVC7Q PKnhương dLVC7QĐình 2oaGJDcũng khôKnng ngTxvNpJhĩ mìnhKn ldLVC7Qại 2oaGJDkể chuyệndLVC7Q dLVC7Qđó chdLVC7Qo 2oaGJDcô ngTxvNpJhe. dLVC7QCó lẽKn vì bộdLVC7Q dạn2oaGJDg Đàm2oaGJD dLVC7QTĩnh h2oaGJDôm nTxvNpJay qu2oaGJDá đỗi2oaGJD bdLVC7Qơ dLVC7Qvơ, khôngKn nơTxvNpJi nươTxvNpJng t2oaGJDựa, khi2oaGJDến aTxvNpJnh Kncảm thấy mìnhKn nhấTxvNpJt đKnịnh phải2oaGJD dLVC7Qnói 2oaGJDgì đó2oaGJD đểTxvNpJ Kncổ vũ2oaGJD 2oaGJDc, códLVC7Q dLVC7Qlẽ bệnh2oaGJD tìnKnh củ2oaGJDa coKnn trKnai đã thậtdLVC7Q sựKn quậtKn ng2oaGJDã c2oaGJDô rồi.

Cuối cùn2oaGJDg Đ2oaGJDàm TĩdLVC7Qnh ngẩndLVC7Qg lên, hỏi:dLVC7Q “Nếu2oaGJD có2oaGJD hdLVC7Qai TxvNpJsự lự2oaGJDa cdLVC7Qhọn, Knmột sKnẽ làmKn tổdLVC7Qn thTxvNpJương Knrất nhiều2oaGJD ndLVC7Qgười, lựa chọnKn kiKna cũ2oaGJDng sKnẽ dLVC7Qlàm 2oaGJDtổn thươngTxvNpJ rấtKn TxvNpJnhiều người…”

“Người tKna vẫnTxvNpJ ndLVC7Qói hãy dLVC7Qchọn dLVC7Qcách tổnTxvNpJ thươnKng dLVC7Qít hơn2oaGJD, Kntrong cTxvNpJông dLVC7Qty cũnTxvNpJg vậy2oaGJD, 2oaGJDcái nàKno tạ2oaGJDo Knít tổn2oaGJD thKnất hơn thìTxvNpJ 2oaGJDta dLVC7Qsẽ chọnKn cáiKn đó.”

Anh cốTxvNpJ TxvNpJý nhấ2oaGJDn mTxvNpJạnh làdLVC7Q trong côngKn dLVC7Qty, ĐàdLVC7Qm TdLVC7Qĩnh thoándLVC7Qg ng2oaGJDẩn người2oaGJD, c2oaGJDuối cùngTxvNpJ cKnô TxvNpJcũng hạTxvNpJ qdLVC7Quyết tâm,dLVC7Q nói: “GiTxvNpJám đốc2oaGJD TxvNpJThịnh, cảm2oaGJD ơTxvNpJn dLVC7Qanh, tô2oaGJDi dLVC7Qbiết ndLVC7Qên làmTxvNpJ gdLVC7Qì rồi.”

Thịnh 2oaGJDPhương ĐìnhKn nghĩ ngợKni mộ2oaGJDt chTxvNpJút rồidLVC7Q nóiKn: “Trư2oaGJDớc kKnhi quyết2oaGJD đ2oaGJDịnh vTxvNpJiệc gì2oaGJD quKnan trọng,TxvNpJ Kncô phảiKn thật nghiêmdLVC7Q túcdLVC7Q dLVC7Qsuy xKnét tấtTxvNpJ cảTxvNpJ cácdLVC7Q vấn2oaGJD TxvNpJđề dLVC7Qcó tKnhể xảyKn ra2oaGJD. CònTxvNpJ k2oaGJDhi đãdLVC7Q Knquyết định,TxvNpJ TxvNpJdù kết quảKn 2oaGJDkhông lýKn tưởng2oaGJD thTxvNpJì cũn2oaGJDg đừTxvNpJng hốiTxvNpJ hận,dLVC7Q vìKn cdLVC7Qô đdLVC7Qã cốdLVC7Q gắ2oaGJDng hết2oaGJD sứ2oaGJDc rồi.”

“Cảm ơ2oaGJDn adLVC7Qnh, GiádLVC7Qm đốc Thịnh.”

“Không TxvNpJcó gì.”

“Còn nữKna… từ2oaGJD tuần2oaGJD sau, tôKni 2oaGJDmuốn ngh2oaGJDỉ mTxvNpJột tuần…”

Thịnh TxvNpJPhương ĐìndLVC7Qh biết TxvNpJcô phảiTxvNpJ ởdLVC7Q việnKn chădLVC7Qm cKnon, liền2oaGJD nói2oaGJD: “2oaGJDKhông sKnao, tudLVC7Qần saTxvNpJu Kntôi TxvNpJvẫn ở2oaGJD việdLVC7Qn, chắcdLVC7Q chắn c2oaGJDông tdLVC7Qy sẽ2oaGJD sắpKn xế2oaGJDp dLVC7Qcho dLVC7Qcô tiếp2oaGJD tdLVC7Qục chămTxvNpJ sKnóc chdLVC7Qo Kntôi. Như2oaGJD vKnậy khôngKn Kncoi lKnà nghỉ, ndLVC7Qếu cônTxvNpJg tKny gọTxvNpJi đếdLVC7Qn, tô2oaGJDi sẽ2oaGJD sắpKn xếp.”

Đàm Tĩ2oaGJDnh vdLVC7Qô cùdLVC7Qng cảmKn độKnng: “Cảm ơndLVC7Q anh.”

Sau khTxvNpJi Đ2oaGJDàm TKnĩnh đidLVC7Q, Thịnh PhươngTxvNpJ ĐìTxvNpJnh lạTxvNpJi mởdLVC7Q note2oaGJDbook TxvNpJra, r2oaGJDốt ruộKnc ngườidLVC7Q phụTxvNpJ ndLVC7Qữ ndLVC7Qày muKnốn hỏiKn điều2oaGJD 2oaGJDgì nhỉ? An2oaGJDh biếtdLVC7Q c2oaGJDô đãTxvNpJ quKnyết 2oaGJDđịnh m2oaGJDột điềdLVC7Qu TxvNpJrất q2oaGJDuan trọnKng, nhưngTxvNpJ rốt2oaGJD cuộcdLVC7Q TxvNpJnó làTxvNpJ gìKn? Thịnh TxvNpJ Phương ĐìnKnh nKnhìn ánhdLVC7Q tàTxvNpJ dươngTxvNpJ ngTxvNpJoài cửKna sổTxvNpJ m2oaGJDà TxvNpJthất tTxvNpJhần, a2oaGJDnh 2oaGJDbắt đầu2oaGJD tKnò mòKn vềTxvNpJ mọi điều2oaGJD c2oaGJDủa ĐàmdLVC7Q Tĩnh,dLVC7Q đặdLVC7Qc TxvNpJbiệt lKnà kdLVC7Qhi phát2oaGJD hiệ2oaGJDn 2oaGJDra Kncô 2oaGJDcó liêTxvNpJn q2oaGJDuan dLVC7Qđến NhdLVC7Qiếp VũdLVC7Q Thịnh. ThậtKn rTxvNpJa Knnhìn dLVC7Qbề ngo2oaGJDài cô2oaGJD cdLVC7Qó 2oaGJDvẻ dLVC7Qyếu đuốdLVC7Qi, nhưngTxvNpJ bêdLVC7Qn tron2oaGJDg lạidLVC7Q 2oaGJDrất cốKn chấdLVC7Qp, rất kiên2oaGJD TxvNpJcường. 2oaGJDCó lẽTxvNpJ cTxvNpJuộc đờdLVC7Qi đã2oaGJD đedLVC7Qm lại2oaGJD cdLVC7Qho côdLVC7Q 2oaGJDrất nhiềuTxvNpJ kdLVC7Qhó khăn,Kn nhưKnng dường 2oaGJDnhư 2oaGJDcô cKnhưa ba2oaGJDo TxvNpJgiờ gụcTxvNpJ ngã2oaGJD. C2oaGJDó đTxvNpJiều TxvNpJhai hdLVC7Qôm ndLVC7Qay trKnông cdLVC7Qô vôTxvNpJ cdLVC7Qùng tiềudLVC7Q dLVC7Qtuỵ, tựaKn hồ nhữngdLVC7Q đònKn nặ2oaGJDng nềKn c2oaGJDủa số2oaGJD phậndLVC7Q đãdLVC7Q khidLVC7Qến TxvNpJcô chTxvNpJao đảTxvNpJo sắpdLVC7Q n2oaGJDgã quỵ.

Thịnh Phươn2oaGJDg Đì2oaGJDnh tdLVC7Qhở dài, c2oaGJDó Knlẽ đdLVC7Qây chíTxvNpJnh làTxvNpJ ngưKnời phTxvNpJụ Knnữ Kncó 2oaGJDcon. Người2oaGJD phụdLVC7Q n2oaGJDữ đãKn TxvNpJcó 2oaGJDcon khôdLVC7Qng bao Kn giờ bịTxvNpJ 2oaGJDquật ndLVC7Qgã, trKnừ k2oaGJDhi c2oaGJDon họ2oaGJD xdLVC7Qảy TxvNpJra chuyện