Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 18

CHƯƠNG 18 - Thế giới quả là tàn khốc

Ăn no uống đủ không có việc gì làm, bốn người chúng tôi thích ở nhà nên quây quần bên chiếc bàn trong phòng khách, mỗi người một hướng đông tây nam bắc, tập trung tinh thần và năng lượng nghiên cứu trò Poker.

Con Đậu địa chủ ngẩng đầu ưỡn ngực ngồi ở góc phía đông nam, điềm tĩnh theo dõi trò chơi của các đại gia.

Sau khi trò chơi kết thúc, nhìn Thương Ngô vui vẻ vì đã thắng số tiền có thể mua được nửa lạng thịt lợn, tôi thấy cuộc sống của mình lúc này giống như một cái cốc có cắm hai chiếc bàn chải đánh răng trong đó.

Kết cục có hậu.

Theo định nghĩa văn học trên mạng thì đó là HE (Happy End).

Tôi từ nhỏ đã không thích chụp ảnh, cảm giác đó là một việc vô cùng ngớ ngẩn, giống như việc bị bấm huyệt, đứng đờ ra nhìn vào ống kính rồi đợi ấn nút chụp, có khi không cẩn thận còn bị ánh đèn nháy làm mờ mắt.

Nhưng mẹ tôi lại là người học mỹ thuật, dạy mỹ thuật, cả đời tiếp xúc với mỹ thuật cơ thể, nên bà ra sức tạo cho tôi các kiểu dáng rồi chụp lấy chụp để. Xét đến sự chênh lệch về vị trí trong gia đình, tôi đành phải khuất phục trước uy lực của bà.

Điều này dẫn đến vẻ mặt trông rất đau khổ của tôi trong tất cả những bức hình chụp, cũng dẫn đến việc Thương Ngô cười nắc nẻ khi xem những cuốn album ảnh của tôi...

Tôi vừa xấu hổ, vừa tức giận.

Vầng hào quang chợt xuất hiện trên đầu, tôi sực nhớ tới chiếc máy ảnh số để trong tủ lâu nay không dùng đến, liền rón rén lấy ra, sạc điện một lúc, sau đó cố ý chọn những góc độ kỳ quặc nhất để chụp, làm xấu hình ảnh của Thương Ngô.

Thương Ngô chỉ mải vui, cười lăn lộn khắp giường, không hề biết rằng vẻ kỳ quặc của mình sắp được công bố.

Sau khi làm xong, tôi lại tìm dây nối, chuẩn bị tăng hiệu quả photoshop. Tôi mở Folder ra thì phát hiện trong đó còn lưu một tấm hình chụp trước đây nên tiện tay cho vào máy tính luôn.

Mấy năm trước, sau khi mua chiếc máy ảnh này, tôi luôn để nó ở nhà, cơ bản không dùng mấy, không ngờ trong đó vẫn còn lưu ảnh nên tôi tò mò mở bức hình cũ ra xem trước.

Có lẽ do bất ngờ, nên tim tôi hơi loạn nhịp.

Nền của bức ảnh là một sân bóng rổ ngoài trời, tiêu điểm chính là hai người, tôi và Lâm Lỗi.

Một tay tôi cầm chai nước khoáng còn một nửa, tay kia túm chặt phần áo trước ngực, miệng há to, tai mặt đỏ lừ, mặt mày méo xệch.

Lâm Lỗi đứng bên cạnh, một tay đỡ lấy tay tôi, tay kia vỗ vào lưng tôi, hơi nghiêng đầu, khom người, vẻ mặt vừa lo lắng, vừa buồn cười.

Xa xa là bầu trời xanh, mây trắng, bên cạnh là một nhóm thanh niên tràn đầy sức sống trong trang phục thể thao, trông rất quen.

Tôi nhớ ra rồi, có một đám bạn Lâm Lỗi rủ nhau tổ chức thi đấu bóng rổ, tôi đi cổ vũ cho anh ta.

Vốn định ghi lại những tư thế đẹp khi Lâm Lỗi chơi bóng, nhưng vừa vào trận tôi đã lập tức bị cuốn theo không khí điên cuồng, đám người cổ vũ hò hét, nhảy nhót đến nhức óc. Từ đầu tới cuối tôi như một fan cuồng, mất lý trí...

Bức ảnh này, có lẽ được chụp sau trận đấu, không biết anh bạn nào tiện tay bấm vào nút chụp của cái máy ảnh mà tôi đế quên ở đâu đó.

Tôi vẫn nhớ cảnh tượng lúc ấy, Lâm Lỗi thấy miệng và họng tôi đều khô rát, tinh thần phấn khích, nên đưa cho tôi chai nước vừa mới mở của mình. Kết quả, tôi uống nhanh quá nên bị sặc.

Trong bức ảnh, tôi buộc tóc đuôi ngựa rất cao, mái tóc rất dài.

Trong bức ảnh, khuôn mặt Lâm Lỗi dính đầy mồ hôi, anh ta mặc bộ quần áo thể thao màu xanh, không kéo khóa, để lộ chiếc áo phông màu trắng bên trong. Có thể thấy, dù hơi gầy nhưng cơ thể anh ta rất chắc khỏe.

Từ khi học cấp hai, anh ta luôn là thành viên của đội bóng rổ trong trường. Anh ta có sở trường ném bóng từ đường vạch thứ ba, tỷ lệ vào rổ rất cao nên thường xuyên thực hiện những đòn quyết định vào phút chót.

Trong trí nhớ của tôi, Lâm Lỗi dịu dàng, tự tin một cách điềm đạm. Anh ta cũng rất cuốn hút, giống như tất cả những thanh niên khác, hay cười, thích chơi và yêu vận động.

Chưa đầy ba tháng kể từ lần đó, mối quan hệ vốn luôn tốt đẹp, chưa hề có mâu thuẫn giữa tôi và Lâm Lỗi bỗng nhiên nảy sinh chiến tranh lạnh. Giờ nghĩ lại, thậm chí không tài nào nhớ nổi rốt cuộc là vì lý do gì.

Tiếp đó, toàn bộ các cách thức liên lạc của tôi đều có vấn đề. Sau này nữa, vào ngày mùng Một Tết năm 2009, anh ta chỉ vào một cô gái nói, đây là người yêu của anh...

Tôi nhìn thời gian trong bức hình, là ngày mùng 5 tháng 5 năm 2008, cách ngày hôm nay đúng tròn hai năm.

Hai năm, hơn bảy trăm ngày lẫn đêm, có thể thay đổi biết bao nhiêu chuyện, bao nhiêu người...

- Tiểu Tường, sao không có những bức hình mấy năm trở lại đây của em?

Câu hỏi của Thương Ngô đã làm ngắt dòng hồi tưởng và cảm xúc của tôi, đồng thời, lúc này tôi cũng chẳng còn cảm hứng xử lý ảnh nữa nên bèn tắt máy tính, nói:

- Vì em ghét chụp ảnh. Hơn nữa, con gái sau khi bước qua tuổi hai mươi, ngày một già hơn nên em không muốn tận mắt nhìn thây quá trình diễn ra toàn bộ thảm kịch này.

Tôi leo lên giường, thấy Thương Ngô đang cười sung sướng, chợt nhớ ra một vẩn đề quan trọng:

- Này, anh không định cứ ở nguyên trong bộ dạng này chứ hả?

Anh bối rối:

- Trong bộ dạng này có gì không ổn sao?

- Đương nhiên rồi. Nếu anh cứ thế này, mấy năm nữa chẳng phải em sẽ thành "Trâu già ăn cỏ non" sao?

Thương Ngô như hiểu ra:

- Có lý, anh chàng đẹp trai thì vẫn đẹp trai, còn mỹ nữ lại trở thành bà vợ già.

Tôi tức giận, nhảy bổ lên người Thương Ngô, bóp mạnh cổ, nói:

- Vậy em sẽ hắt axit hủy hoại nhan sắc của anh, xem còn đẹp trai nữa không?

- Nếu em muốn ở cả cuộc đời này với anh chàng xấu xí thì cứ việc ra tay.

- Chuyện này... bàn sau.

Thương Ngô xịu mặt, lật người lại, đè tôi xuống, hỏi:

- Bàn sau á?

Tôi nghiêm túc hỏi:

- Nếu em trở thành một bà già móm mém thì anh còn thích em không?

Anh nhìn tôi chăm chú, nói:

- Không.

- …

Điều này khiến tôi nhớ đến một đoạn lưu truyền trên mạng, nói là đàn ông từ khi mười tám tuổi đêh bảy mươi tám tuổi đều thích những cô gái xinh đẹp tầm hai mươi tuổi, có thân hình đẹp. Chỉ như vậy mới có thể khiến đàn ông chung tình và lâu dài.

Do đó có thể thấy, mọi giống đực trong thiên hạ đều giống nhau, cho dù là hổ đực hay nam thần tiên. Thật khiến nước mắt tôi lăn dài mà không thốt nổi thành lời.

Có lẽ vẻ mặt đau khổ của tôi khiến Thương Ngô nhìn không quen, do đó anh giơ hai ngón tay ra nâng cằm tôi lên lắc lắc. Khóe môi anh khẽ nhếch, giọng nói trầm thấp, rành rọt nhả từng chữ:

- Chỉ cần em không chê anh già, anh cũng có thể chấp nhận việc em không còn trẻ.

Tôi nhất thời không phản ứng kịp, hỏi:

- Anh có thể sống nghìn năm bất tử, sao lại già được?

Thương Ngô bĩu môi, vẻ ta đây còn giỏi hơn thế, ngón tay anh bỗng nhiên dùng lực khiến tôi ngã nhào:

- Anh có thể biến hóa, đồ ngốc ạ.

Tôi chợt hiểu, lại nghĩ sang một vấn đề khác, đôi mắt tôi ánh lên vẻ mong đợi:

- Vậy khi chúng ta làm chuyện đó, anh có thể biến thành Chung Tiểu Oa1 không? Em đã ao ước anh ấy từ lâu rồi...

Chưa dứt lời, môi dưới của tôi đã bị cắn chặt. Tôi muốn thở thì ngay lập tức cả miệng liền bị khóa.

Nụ hôn của Thương Ngô thật mạnh mẽ, đúng là "oai hùm".

Không nói năng gì mà tiến thẳng vào rồi lướt qua mọi chỗ. Cái lưỡi linh hoạt của anh đảo qua đảo lại, lên trên rồi lại xuống dưới, không bỏ qua một ngóc ngách nào, hôn đến nỗi não tôi thiếu khí, mắt ngân ngấn nước.

Trước khi tôi chết vì ngạt, anh cuối cùng cũng dừng lại, một tay đỡ gáy tôi, tay kia vẫn tóm chặt cằm tôi, hỏi một cách tò mò:

- Lúc nãy, em nói gì?

Tôi thở gấp mấy hơi, lau nước mắt, cố tình rên rỉ, vặn vẹo người, nhanh chóng cảm nhận sự cương cứng, nong nóng của thứ gì đó. Sau đó, với vẻ mặt ngây ngô Lotia, tôi thốt ra những lời ve vãn:

- Anh chàng hổ ơi, anh định làm chuyện đó trong phòng tôi sao? Vậy tôi cần nhắc anh một chút, nếu có làm phải khẽ thôi, đừng để ông bà Đậu ở ngoài nghe thấy, không thì họ sẽ xông vào xử lý anh đấy.

1 Chung Tiểu Oa chính là Chung Hán Lương, người mẫu, diễn viên, ca sĩ của Trang Quốc.

Thương Ngô vô cùng buồn bực, chẳng có cách nào, đành phải buông tôi ra, lật người sang một bên, nằm ngửa mặt lên trời, ngực hơi ưỡn lên, mặt có vẻ hơi đỏ, có lẽ đang điều chỉnh lại cảm xúc...

Tôi lén cười đến bên, không dám cử động lung tung mà ngoan ngoãn gối đầu vào bả vai anh, ôm trọn eo anh, nói:

- Trước đây... ý em muốn nói, khi em không phải là người thì em trông thế nào?

Thương Ngô lặng im một lát rồi mới đưa tay lên day day trán tôi, đáp:

- Cũng tương tự như bây giờ.

Tôi thở dài:

- Thật tiếc là thần tiên các anh không có máy chụp ảnh.

Đầu ngón tay anh lướt xuống vai tôi rất tự nhiên rồi khẽ ấn ấn, nói:

- Tiểu Tường, tất cả hình dáng của em luôn ở trong tâm trí anh.

Tôi chống khuỷu tay nhỏm dậy, nhìn anh, nói:

- Sau khi em chết, sẽ lại đầu thai chuyển thế, liệu có thể không uống canh Mạnh Bà không? Thương Ngô, em không muốn quên cuộc đời này, em muốn mình suốt đời nhớ được bố mẹ, bạn bè, người thân. Em muốn nhớ tất cá mọi thứ xảy ra trong mấy mươi năm nay... Còn nữa, em cũng muốn nhớ cả anh.

Ngón tay anh khẽ run, sau đó anh cười nói:

- Được.

Trong đôi mắt Thương Ngô, tôi có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình, cạnh chiếc ga giường vừa bị vò nhàu nhĩ, tôi thấy mái tóc mình rối bù như đụn rơm bị sét đánh:

- Anh xem, em đổi kiểu tóc có được không?

Anh thoải mái:

- Tùy em.

- Đổi thành kiểu gì?

- Kiểu gì cũng được.

Tôi không đành lòng, tiếp tục hỏi:

- Vậy anh thích em để kiểu gì?

Anh cau mày, suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Để trọc.

- …

Tôi quyết định trả thù Thương Ngô, do đó lập tức chạy đến tiệm làm tóc của một người bạn mới mở, bảo cô ấy làm ngay cho tôi một mái tóc giả kiểu Lady Gaga, kỳ quặc độc nhất vô nhị.

Mất hơn ba tiếng đồng hồ, sau khi làm xong, trời đã tối.

Tôi nóng lòng muốn thấy dáng vẻ bi thảm, kinh ngạc của Thương Ngô nên chọn một con đường tắt để về.

Tôi đi qua sân vận động trường cấp ba, rồi lại băng qua một khu phế thải của nhà máy, nhà tôi cách đây không xa.

Giờ đang nghỉ lễ, cổng trường khóa chặt nhưng như vậy cũng không ngăn nổi bước chân khệnh khạng của tôi.

Vì tôi biết ở phía đầu tường rào, có một chỗ tường bị vỡ, khá kín đáo, phía trên không có vụn thủy tinh hay đinh sắt, có thể dễ dàng trèo qua.

Khung cảnh nơi này ban đêm nhìn có vẻ ghê rợn nhưng ban ngày lại đẹp vô cùng.

Do thường xuyên làm những việc khuất tất nên tôi dễ dàng mò mẫm được điểm đến dựa vào trí nhớ. Xung quanh rất yên tĩnh, chẳng có đến cả một bóng ma, rất thích hợp cho việc gây án. Vừa định thở phào một hơi thì tôi trông thấy bóng người đang ngồi lặng lẽ dưới chân tường, cách chỗ tôi chừng ba bước.

Hoàn cảnh này, thực giống như trong phim ma của Nhật Bản.

Tôi sợ đến nỗi hồn bay phách lạc, đang định bỏ chạy thì thấy bóng người đó khẽ cử động, sau đó, một giọng nói nhè nhẹ cất lên:

- A Phúc à?

Thời đi học, tôi là một học sinh ngoan, không bao giờ làm chuyện vi phạm nội quy của trường như trèo tường, phá phách. Nếu như muốn chơi game, xem video, tôi sẽ chui qua cái lỗ chó...

Sở dĩ biết được nơi đây có mảng tường vỡ bí mật là nhờ Lâm Lỗi.

Vào hôm nhận được thông báo nhập học của trường đại học, tôi và Lâm Lỗi chính thức xác nhận quan hệ yêu đương tại sân vận động trong trường rồi trao nụ hôn đầu cho nhau.

Trong lòng chúng tôi hân hoan, phơi phới, nên tìm một góc khuất không người lui tới để ôn lại quá khứ, nghĩ về tương lai. Nói từ lúc mặt trời hơi chếch về phía tây đến tận khi ánh trăng treo trên cao, bụng cồn cào vì đói, hai cánh tay bị muỗi đốt đầy nốt, nhìn vào mà kinh hãi, cuối cùng mới kết thúc cuộc đàm thoại có ý nghĩa lịch sử trong sự luyến tiếc.

Lâm Lỗi và tôi tay trong tay đi ra cổng thì phát hiện cổng đã khóa rồi.

Đang định đưa Lâm Lỗi đi tìm lỗ chó quen thuộc thì anh ta đã dẫn tôi đến một chỗ chân tường cỏ mọc um tùm.

Hóa ra, anh chàng chủ tịch hội học sinh trong trường, tấm gương sáng của tất cả mọi học sinh cũng chẳng ngoan ngoãn gì, cũng biết trốn tiết. Hơn thế nữa, nhìn dáng vẻ điềm đạm rất thành thục của anh ta thì có thể dễ dàng nhận thấy anh ta đã rất quen với việc này. Thế giới quan trong tôi bỗng nhiên sụp đổ...

Tường bao rất cao, dù bị vỡ một mảng lớn nhưng nhìn bằng mắt thường có lẽ cũng không thấp dưới một mét tám.

Nhưng đối với người từ nhỏ đã biết trèo lên nóc nhà dỡ ngói, trèo lên cây bắt sâu như tôi, thì đây chỉ là chuyện nhỏ.

Tôi nắm tay lùi lại sau vài bước, đang định lấy đà nhảy thì bỗng thấy Lâm Lỗi ngoái đầu về phía mình, vẫy tay nói:

- A Phúc đến đây, anh bế em lên trước.

Bế á?

Từ này khiến trái tim thiếu nữ của tôi rung rinh, tôi lập tức thu lại vẻ bướng bỉnh con trai và phô ra nét yểu điệu thục nữ, rón rén bước lại.

Trông thấy tôi như vậy, Lâm Lỗi bụm miệng cười, sau đó cúi mặt, ho khan một tiếng, hỏi:

- Em đã sẵn sàng chưa?

Vẻ ngượng ngập của anh ta khiến tôi có chút căng thẳng nên chỉ vội gật đầu.

Lâm Lỗi liền cúi xuống, hai tay ôm chặt eo tôi rồi nhấc tôi lên.

Qua lớp áo sơ mi mỏng, hơi ấm từ lòng bàn tay anh ta như thể đủ nóng để thiêu cháy da thịt tôi.

Lúc này, tôi bắt đầu thực sự thấy căng thẳng, hễ căng thẳng là chân tay lóng ngóng, chân tay lóng ngóng nên tôi bám vào tường như một con ngốc, không biết nên làm gì.

Mắt tôi đang hoa lên, đầu óc trốông rỗng, thì không biết tự khi nào tay anh ta đã di chuyển đến phần mông, đẩy lên trên, sau đó lại tiếp tục di chuyển xuống chỗ đầu gối trần nhồng nhộng của tôi, rồi lại đẩy...

May mà tôi mặc quần ngố bò chứ không phải váy, nhưng nếu mặc váy cũng chẳng sao. Hôm ấy, tôi mặc chiếc quần chíp màu hồng có in hình chú gấu đáng yêu, không sợ "lộ hàng"...

Đắm mình trong những ý nghĩ vớ vẩn và dung tục đó, tôi thấy mình như bị dòng điện cao áp xuyên khắp người từ trên xuống dưới, cuối cùng tôi cũng lên được trên tường với tư thế vô cùng đáng xấu hổ.

Lâm Lỗi thở phào nhẹ nhõm, dưới ánh trăng màu bạc, có thể thấy khuôn mặt vốn trắng trẻo của anh ta giờ đỏ như một quả cà chua chín, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Anh ta vượt tường dứt khoát, một hơi là lên.

Sau đó, anh ta đứng ở bên kia tường, giơ hai cánh tay về phía tôi, nói:

- A Phúc, qua đây.

Lúc đó, mặt anh ta đỏ lừ, còn có cả nụ cười hơi thẹn nhưng vô cùng cuốn hút nữa. Giọng anh ta không to nhưng dịu dàng, kiên định.

Lúc ấy, tôi nghĩ, bất kỳ khi nào, chỉ cần người đàn ông này nói với tôi "A Phúc, qua đây", thì tôi sẽ ào vào lòng anh ta, cho dù xung quanh có núi đao biển lửa, vạn kiếp trầm luân.

Khi ấy, chúng tôi đều trẻ, cảm giác thế giới này tồn tại vì chúng tôi, cảm thấy chúng tôi tồn tại là để yêu nhau.

Giờ đây, nam sinh thuở ấy đã là một người đàn ông.

Anh ta đứng trước mặt tôi, chỉ cách có ba bước, vậy mà tôi lại không thấy rõ dáng vóc của anh ta.

Lâm Lỗi cất tiếng trước, phá tan bầu không khí nặng nề giữa hai người, giọng anh ta nghe có vẻ vui vui:

- A Phúc, em đến đây là...

Tôi trả lời cụt ngủn:

- Trèo tường, đi tắt về nhà.

Anh ta khẽ đáp, rồi cúi đầu, mấy giây sau lại ngẩng lên, nói:

- Thật đúng lúc! Anh có thể giúp em.

Tôi vốn định nói, không cần, tự em trèo qua được, nhưng cuối cùng tôi lại nói:

- Vậy cảm ơn anh.

Có lẽ vì anh ta tiến lại gần hơn nên tôi thấy anh ta gầy đến nỗi nhìn thấy cả xương, khiến những lời từ chối của tôi không còn cách nào bật ra được nữa.

Lâm Lỗi mặc một chiếc áo khoác màu xanh đậm, khóa kéo đến tận cổ, cơ thể anh ta được bọc kín mít.

Đã là tháng Năm rồi, còn cảm thấy lạnh đến thế sao?

Từ chiều, trời trở nên xám xịt, lúc này chẳng có trăng cũng chẳng có sao, chỉ có ánh đèn đường ảm đạm phía xa xa.

Lâm Lỗi đi đến rồi dừng lại trước mặt tôi, nhìn tôi thật kỹ, đôi môi anh ta chợt tái đi, rồi khẽ nhếch lên.

Lúc này tôi mới sực nhớ, tôi đang đội trên đầu kiểu tóc kỳ quặc khiến người khác kinh ngạc. Tôi thấy bối rối, hận không thể đâm đầu vào góc tường bên cạnh chết ngay.

Tôi không sợ bị Thương Ngô nhìn thấy mọi kiểu kỳ quặc, dù có xấu xí, mất mặt đến đâu, tôi cũng chẳng ngại. Trong thời gian ở cùng nhau, hình như tôi chưa bao giờ nghĩ mình phải chú ý đến vẻ bề ngoài trước anh, nên tôi chủ yếu là trong bộ dạng nhếch nhác, đầu bù tóc rối.

Nhưng tôi lại sợ mình xấu xí trước mặt Lâm Lỗi, tôi luôn muôn anh ta nhìn thấy mình tươi tắn, xinh đẹp. Tôi lo lắng nếu như mình luộm thuộm, anh ta sẽ không thích, sẽ chê cười.

Tôi đang định bỏ tóc giả ra, khi đưa tay lên đến nửa chừng thì bị anh ta giữ lại.

Lâm Lỗi không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo tôi đến bên tường như thể bao nhiêu năm trước đây, anh ta luôn kéo tay tôi như thế đi khắp nơi.

Có điều, lòng bàn tay vốn ấm áp, giờ đây trở nên lành lạnh, xương ở các đốt ngón tay nhô ra, chạm vào tôi hơi đau.

Anh ta vẫn như lần trước, cúi xuống, ôm chặt lấy eo tôi.

Tôi không còn lóng ngóng như lần trước nữa, lấy đà leo lên, mau lẹ ngồi trên tường.

Tôi quay người nhìn xuống dưới, sắc mặt Lâm Lỗi trắng bệch như tuyết, tóc mái anh ta thấm đẫm mồ hôi.

- A Phúc, em có thể tự mình xuống không?

- Được.

- Anh bận việc nên không qua bên kia đỡ em được. Em cẩn thận nhé. Đừng để bị trẹo chân đấy. - Anh ta dừng lại, thở hổn hển vẻ mệt mỏi, sau đó lại ngước đầu lên nhìn tôi: - A Phúc...

- Gì cơ ạ?

- Không có gì... Anh chỉ muốn hỏi, Đậu địa chủ có khỏe không?

- Rất khỏe. - Tôi do dự một lát, nói tiếp: - Anh đã về đây rồi mà không tiện thể qua thăm nó sao?

- Không đâu. Có em chăm sóc rồi, anh rất yên tâm. Hơn nữa, chắc nó không còn nhận ra anh, không còn nhớ anh nữa... - Lâm Lỗi hơi ngước mặt lên, nụ cười vẫn dịu dàng, nhè nhẹ. Giọng anh ta khẽ khàng, nhưng không hiểu sao, tôi nghe rất nặng nề: - A Phúc, không ngờ lại vẫn được gặp em. Anh thật sự rất vui!

Không khí vừa có phần ẩm ướt lại vừa có phần oi ả, khiến tôi cảm thấy ngột ngạt:

- Anh... tại sao lại ở đây...

Anh ta bỗng nhíu mày, rồi cất tiếng ngắt lời tôi:

- Không còn sớm nữa. Em mau về đi. Đi đường cẩn thận nhé. Tạm biệt.

Anh ta nói rất nhanh, rồi vẫy tay chào tôi, sau đó quay người bước nhanh rời khỏi đó.

Con Đậu địa chủ vốn là vật cưng của bố mẹ Lâm Lỗi, vì phải ra nước ngoài nên không thể đem nó đi cùng, vậy nên nó mới chạy đến nhà tôi lộng hành.

Lâm Lỗi có một người anh, lớn hơn anh ta mười mấy tuổi, đã định cư ở nước ngoài từ lâu. Môi trường bên đó thích hợp với việc dưỡng lão nên mấy năm trước, sau khi bố mẹ anh ta nghỉ hưu liền được đón qua bên đó.

Lâm Lỗi là đứa con muộn của bố mẹ nên từ nhỏ anh ta đã rất được chiều chuộng. Lúc đầu, người nhà muốn anh ta sau khi tốt nghiệp đại học, ra nước ngoài lập nghiệp rồi sinh sống ở đó, nhưng anh ta không bằng lòng vì bố mẹ tôi chỉ có tôi là cô con gái duy nhất, họ chắc chắn không nỡ để tôi đi xa như vậy.

Nên Lâm Lỗi muốn ở lại bên tôi.

Bố mẹ anh ta đều là giáo sư, rất có học vấn và cũng rất đôn hậu.

Hôm tôi đi đón Đậu địa chủ, hai bác trịnh trọng nói với tôi:

- A Phúc, hai bác giao nó cho cháu đấy.

Tôi vội vàng gật đầu, nói:

- Hai bác yên tâm, mẹ cháu thích chó lắm, nhất định sẽ đối xử với nó tốt hơn cả với cháu.

Hai bác nhìn nhau cười, rồi nói:

- Con bé ngốc nghếch này, ý hai bác là, con trai hai bác cơ.

Hồi ức tôi không muốn nhớ lại đó bỗng ở đâu ùa về, trưóc mắt tôi như hiện ra hình ảnh hai con người hiền hậu, thân thiện ấy. Họ cười ha hả nhìn tôi, mái tóc bạc phơ.

Nhưng, hai bác à, con trai của hai bác không cần cháu nữa...

Trái tim tôi nghẹn lại, sống mũi cay xè.

Tôi đưa tay lên lau hai mắt đang dần nhòa đi, rồi nhìn theo hướng đi của Lâm Lỗi.

Dưới ánh sáng yếu ớt, anh ta cúi đầu đi rất nhanh, cô đơn một mình, bóng dáng mỏng manh đến đáng thương, cảm giác như khẽ chạm vào là có thể tan biến.

Tôi nhớ đến tấm hình của anh ta trước đây, trong bức hình đó, Lâm Lỗi khỏe mạnh, đầy sức sống, đầy sức trẻ, khác hoàn toàn với anh ta bây giờ.

Tại sao lại như vậy...

Tôi ngồi trên tường ba phút, sau đó nhảy xuống, vắt chân lên cổ chạy dọc theo con đường tắt.

Chạy đến bên đường mới lại nhìn thấy Lâm Lỗi.

Anh ta đang qua đường, đi được một nửa, chân anh ta bỗng khựng lại, cơ thể lảo đảo.

Đúng lúc này, một chiếc xe máy vượt đèn đỏ quệt vào cánh tay Lâm Lỗi, gầm rú lao đi.

Tôi tròn mắt nhìn anh ta ngã nhào xuống, không kêu thành tiếng.

Tiếp sau đó mọi thứ thật hỗn loạn, tôi gọi một chiếc xe đưa Lâm Lỗi đến bệnh viện. Khi đỡ anh ta lên xe, từ trong túi áo của anh ta rơi ra một hộp đầy thuốc, trên vỏ hộp có in chữ nước ngoài, tôi nhìn không hiểu.

Chú Bảy là chủ nhiệm của bệnh viện tư, hôm nay đúng buổi chú trực.

Sau khi đưa Lâm Lỗi vào phòng cấp cứu, tôi đưa cho chú Bảy xem hộp thuổc.

Chú xem xong, nét mặt tỏ ra nghiêm trọng:

- Ai uống thuốc này?

- Một người bạn của cháu.

Tim tôi đập lúc nhanh lúc chậm, có lẽ vì quá sốt ruột, hỏi:

- Thuốc này trị bệnh gì ạ?

Chú không đáp lời, nghĩ một lát rồi lại hỏi:

- Có phải là thuốc của anh chàng vừa mới đưa tới lúc nãy không?

Tôi gật đầu.

- Thảo nào suy yếu đến mức này... Thế này nhé, chú sẽ sắp xếp kiểm tra tổng quát cho cậu ấy trước, đợi sau khi có kết quả rồi nói tiếp. - Chú Bảy từ trước đến giờ làm việc vẫn luôn nhanh chóng, chú lập tức gọi điện thoại cho các phòng khoa liên quan, xong rồi liền nhắc nhở tôi: - Cháu về nghỉ ngơi trước đi, sáng mai hãy đến đây.

- Không được. Người nhà của anh ta đều ở nước ngoài, không có ai chăm sóc.

- Cháu ở đây cũng chẳng tác dụng gì. Tình trạng của cậu ấy, đến trưa mai có thể tỉnh lại được là tốt lắm rồi.

- Nhưng mà...

Chú Bảy vỗ vai tôi, thở dài:

- Nếu như liên lạc được với người nhà cậu ấy thì thông báo họ về nước ngay, tình hình... e là không khả quan.

Tôi hiểu rồi, chắc chắn Lâm Lỗi mắc bệnh giai đoạn cuối, sắp chết rồi.

Sau đó, tôi muốn bất bình phỉ nhổ vào ông trời.