Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 14 Part 1

CHƯƠNG 14 – Hồi ức

Tôi dùng thời gian của cả một ngày nhơn nhơn trước mặt sếp lướt khắp các trang web lớn nhỏ, dù có nguy hiểm và vất vả nhưng tôi cũng cố gắng tìm những thông tin liên quan. Thông qua chữ viết, hình ảnh và khả năng liên tưởng, phóng đại của não bộ, tôi đã bước đầu có chút hiểu biết về các yếu tố chính cùng trình tự trước sau trong quá trình "yêu" của nam và nữ.

Tôi rút ra một kết luận, ngoài sự khác biệt là "lối vào", thì về bản chất cũng chẳng có gì khác lắm so với những bộ phim tình yêu đồng tính mà tôi từng xem trước đây...

Đợi đến khi tan làm, dù dáng vẻ tôi có dung tục với khuôn mặt vàng vọt, miệng co cứng, máu mũi chảy ngược, con ngươi đảo điên, nhưng tôi chắc chắn sẽ giành phần thắng. Tôi tin mình sẽ nắm quyền chủ động, khống chế tuyệt đối trong chiến dịch sắp tói. Tôi sẽ khiến Thương Ngô mãi mãi chỉ có thể nhớ đến một mình tôi.

Khi công tác chuẩn bị tư tưởng đã hoàn tất, thì những thứ khác chỉ có tác dụng thêu hoa trên gấm mà thôi, không cẩn thận, có khi lại trở thành việc "vẽ rắn thêm chân", nên tôi dứt khoát không mua mấy thứ như thuốc hay dụng cụ gì gì đó.

Hơn nữa, với sức vóc và ham muốn "nhỏ bé" của Thương Ngô, chẳng cần lo anh chàng "gió mạnh không rung", mà chỉ sợ đến lúc đó, ngọn lửa bùng lên lại không dập tắt nổi. Nói như vậy, chẳng lẽ cần phải để ít đá lạnh bên cạnh, nếu điều trên thực sự xảy ra thì dùng đá dập lửa?

Tôi cười dâm đãng trên suốt con đường về nhà. Tôi đặt hai chai nước nho và mấy cây nến màu mua trong siêu thị lên bàn ăn. Thương Ngô không uống được rượu nên đành phải mua nước quả thay cho rượu nho, như thế lại đỡ phải dùng đến ly.

Mục tiêu của chúng tôi là, tiêu tốn ít nhất để đạt đến sự buông thả... à, không, là để đạt hiệu quả lãng mạn cao nhất.

Lúc chiều, Thương Ngô có gọi điện cho tôi, nói là bận chút việc ở quán, bảo tôi về nhà trước. Tôi đoán, hắn muốn tổ chức ăn mừng thời tiết nắng ấm hôm nay nên cố tình giữ bí mật để đem lại sự bất ngờ cho tôi.

Tôi ngân nga theo điệu một bài hát, chăm chỉ thu dọn toàn bộ bên trong và bên ngoài căn phòng nhỏ chỉ với một phòng ngủ và một phòng khách, rồi lại thay vỏ ghế sofa và ga giường. Không biết lát nữa sẽ lăn lộn như thế nào nên vấn đề vệ sinh nhất định phải được ưu tiên hàng đầu.

Sau khi đã làm xong mọi việc, Thương Ngô vẫn chưa về, tôi liền mặc bộ đồ lót gợi tình màu đỏ rồi soi mình vào gương tạo các kiểu dáng khêu gợi. Tôi gần như biến mình khêu gợi đến nỗi suýt không tự kiềm chế được... Ôi chao, đẹp! Thế này mới gọi là đẹp các đồng chí ạ!

Thế nhưng, tôi uốn éo tạo dáng mãi, đến nỗi chân đau tay tê, thần sắc bơ phờ, tâm trạng mệt mỏi mà vẫn không thấy bóng dáng con hổ kia đâu.

Xem đồng hồ thì đã là chín giờ mười lăm phút tối.

Vì Thương Ngô luôn luôn ngủ sớm, dậy sớm nên lừ trước đến nay chưa bao giờ về nhà muộn như thế này. Hơn nữa, hôm nay dù gì cũng là ngày đặc biệt, cứ cho là có chuyện gấp không thể nào hoãn được thì cũng không nên sống không thấy người, chết không thấy xác như thế này.

A! Phì phì phì!

Tôi bực tức với cái miệng quạ tha của mình. Rốt cuộc có chút mất bình tĩnh, nên quyết định gọi điện thoại cho hắn để thể hiện sự quan tâm.

Tôi vào phòng ngủ lây điện thoại, khi ngang qua cửa sổ mới phát hiện chưa kéo rèm. Trời đất ai, nếu có kẻ nào đó nhìn trộm thì tôi nguyền cho hắn bị xuất huyết não, mãi mãi không khỏi vì đã nhìn trộm những tư thế khêu gợi của tôi.

Tôi vừa nguyền rủa vừa đi đến bên cửa sổ định "mất bò mới lo làm chuồng", thì vô tình liếc xuống, cảnh tượng bên dưới khiến tôi suýt giống như trong lời nguyền.

Nhờ ánh trăng, ánh sao và ánh đèn đường, tôi có thể thấy rõ ràng bóng hai người đang ôm chặt nhau ở chỗ lối vào tại cửa an toàn tầng một.

Người con trai cao lớn, người con gái thon thả với những đường cong nóng bỏng. Người con gái ôm cổ người con trai, người con trai ghì chặt đôi vai của người con gái. Cảnh này, tình này thật vô cùng đẹp, vô cùng rung động lòng người.

Nếu người con trai đó không phải là người đàn ông đáng ra thuộc về tôi tối nay...

Mạch máu trong đầu tôi phút chốc như muốn nổ tung. Tôi tiện tay vớ lấy chiếc áo khoác lên người rồi lại tóm đại một vật cạnh cửa, phi ra ngoài với tốc độ kinh hồn như ôm thuốc nổ lao vào lô cốt. Đi thang máy xuốhg tầng một, tổng cộng thời gian chắc chắn không quá năm mươi giây. Thế nhưng, khi tôi kéo chiếc cửa chống trộm ra lại chỉ thấy độc nhất một người đàn ông.

Quanh đó có mỗi nền xi măng trống rỗng, xa hơn một chút là khu trồng cây làm xanh hóa khu nhà. Nhanh như Lưu Tường1 thì cũng phải để lại cái bóng chứ?

1 Lưu Tường: Vận động viên Điền kinh của Trung Quốc đã được lưu tên trong lịch sử Điền kinh Thế giới.

Mẹ ơi! Việc bắt gặp quả tang không thành công rồi.

Nghĩ đến đây, sát khí vốn phừng phừng trong tôi bỗng nguội đi già nửa. Có thần tiên thì ắt có yêu ma, quỷ quái. Cho dù là ai thì loài người nhỏ bé như tôi cũng đều không đấu nổi.

Hơn nữa, bắt gian phải bắt cả đôi, giờ thì không còn bằng chứng, tôi lấy cớ gì mà trút giận.

- Tiểu Tường, em làm gì ở đây vậy?

Thương Ngô nhìn tôi từ trên xuống dưới vẻ dò xét, hắn tỏ ra ngạc nhiên, về tài diễn xuất không lộ bất kỳ sơ hở nào thì hắn đúng là bậc cao thủ.

Tôi tức điên lên, hận là không thể hoạn ngay tại trận đồ cầm thú này.

Tuy nhiên, lần nào trước mặt hắn, tôi cũng luôn bối rối, không biết có phải do ảnh hưởng thời còn bé từ kiếp trước để lại hay không:

- Tôi... tôi thấy muộn rồi mà anh vẫn chưa về, đang định đi đón...

- Đón ta? - Thương Ngô khẽ nhíu mày: - Ăn mặc như thế này sao?

Tôi cúi đầu nhìn, bên trong chiếc áo sơ mi rộng của hắn là bộ đồ lót gợi tình lúc ẩn lúc hiện, còn cả cặp đùi trắng nõn. Thôi, không nói nữa.

Hắn lại chỉ vào thứ tôi đang cầm chặt trong tay:

- Em cầm chiếc vợt cầu lông này làm gì?

- ... Để đối phó với đồ háo sắc...

- Đối phó ư? - Hắn cười hì hì: - Ta thấy, em là người dụ dỗ thì đúng hơn?

Thái độ của Thương Ngô cuối cùng cũng kích thích phẩm chất coi thường cái chết của tôi, tiếp đó tôi chưa kịp phục hồi trạng thái, hắn đã cởi áo khoác ngoài ra rồi quấn vào người tôi, nói:

- Về nhà thôi.

Thật mất mặt! Thật vô dụng! Thật uổng cho nữ giới thế kỷ Hai mươi mốt!!! Mong các chị em đừng coi thường tôi...

Cứ tự oán, tự thương, tự giận, tự hờn, tự bi, tự nộ như vậy, tôi ngoan ngoãn bị Thương Ngô dắt về.

Vào đến cửa, hắn nhìn quanh căn phòng được trang hoàng như mới và cả chai nước nho cùng với nến trên bàn rồi kề sát tai tôi, khẽ cười, nói:

- Không đợi được à?

Hơi ấm từ miệng hắn phả ra khiến tôi xao động, vội lùi lại một bước, nhìn hắn hỏi:

- Anh cho "chim nhỏ" đi dạo xong rồi à?

-... Hả?

- Hả với hả cái gì? Ở trong cái "tổ" đó thoải mái lắm phải không?

- Tổ nào? - Thương Ngô chớp chớp mắt: - Tổ Chim là ở Bắc Kinh1, hơn nữa không được phép vào trong đó.

Cuối cùng, cơn giận của tôi cũng bùng phát:

- Tôi không nói là người ở trong đó, mà là "chim nhỏ", là "con chim nhỏ" không yên phận của anh đó!

Không ngờ Thương Ngô lại gật đầu:

- Tối nay, đúng là nó không yên phận lắm...

- ... Vậy tôi sẽ khiến nó mãi mãi an phận!

Tôi tức giận cầm cây vợt cầu lông lên định hành hung "Con chim nhỏ", hắn thì chỉ dùng hai đầu ngón tay đã tước được vũ khí của tôi, rồi tiện thể kéo người tôi lại, khiến tôi hoàn toàn trở thành tù binh không còn sức phản kháng.

Hai cánh tay Thương Ngô quấn chặt kẻ không hề sợ chết mà vẫn luôn giãy giụa là tôi, giọng hắn khe khẽ, pha l.m hóm hỉnh:

- Giờ em hãy thành khẩn khai báo, vì sao ban nãy em lại xuống dưới lầu?

Sự việc đã đến bước này, tôi cũng chẳng cần do dự, giấu giếm làm gì:

1 Sân vận động Quốc gia Bắc Kinh có tên là Sân vận động Tổ Chim, được hoàn thành tháng 3 năm 2008. Đây là sân vận động thi đấu chính của Thế vận hội mùa hè 2008 và là nơi diễn ra lễ khai mạc và bế mạc Thế vận hội này.

- Để bắt gian.

- Có phải em đã nhìn thấy gì không?

- Gian phu dâm phụ.

Hắn khẽ thở dài, quay tôi một vòng, sau đó lại đối diện với tôi, sắc mặt hắn trông vui vui:

- Em trông thấy cô ta ôm ta rồi sao?

Tôi giận dữ.

Hắn lại còn dùng giọng điệu rẻ mạt để nói ra cái việc nhơ nhuốc này. Thật vô liêm sỉ!

Cơn thịnh nộ của tôi chưa kịp bộc phát thì hắn đã nói tiếp:

- Vậy chắc hẳn em không trông thấy ta đẩy cô ta ra?

Tôi ngẩn người.

Còn có cả việc này nữa sao? Chẳng lẽ tôi mới chỉ nhìn thấy màn dạo đầu mà chưa được chứng kiến cảnh cao trào?

Thương Ngô không hề để ý đến vẻ ngu ngốc lúc này của tôi:

- Lúc đó là như thế này có đúng không? - Hắn vừa nói vừa nhấc hai cánh tay của tôi đặt lên cổ hắn.

Tôi thẫn thờ gật đầu.

- Tay của ta đặt ở đây, đúng không?

Hắn vừa nói vừa đặt hai tay lên vai tôi.

Tôi thẫn thờ gật đầu tiếp.

- Động tác tiếp theo là... - Thương Ngô vừa dùng lực đẩy một cái, tôi lập tức bị lùi ra sau khoảng một gang tay: - Là như vậy. Em đã rõ chưa hả?

Tôi thẫn thờ tiếp tục gật đầu.

Hắn cười vẻ hài lòng, ôm tôi về vị trí cũ rồi gõ cằm lên trán tôi, nhẹ nhàng nói:

- Tiểu Tường, đây là lần đầu tiên ta thấy em ghen, ghen vì ta, trông rất đáng yêu, ta rất thích.

Khi đã biết rõ chân tướng, tôi chợt thấy xấu hổ, ngại ngùng. Nhưng đã hỏi thì phải hỏi cho rõ ràng, không thể hàm hồ được:

- Rốt cuộc cô gái đó là ai?

- Đó là Mạc Linh, thầy tế của tộc ta.

Trời đất, quả nhiên không phải là người, mà là một ron hổ cái!

- Cô ta có quan hệ gì với anh?

- Quan hệ đồng tộc.

Tôi lạnh lùng hứ một tiếng:

- Chả lẽ ôm ấp là nghi lễ khi gặp mặt của loài hổ các người. Phải chăng tôi nên vui mừng, vì cái nghi lễ đó chỉ là ôm hôn mà không phải là giao lưu trên giường?

Giọng Thương Ngô nghiêm túc:

- Cô ấy nhớ ta, chỉ có vậy thôi.

- Nói như thế nghĩa là hôm nay, cô ta tìm anh để thể hiện tình cảm sao?

- Không phải... chủ yếu không phải vì điều đó. - Thương Ngô bẹo má tôi, nói: - Sau này, có vấn đề gì thì hỏi thẳng, không được giấu trong lòng, biết chưa hả?

Xem ra, hắn không định nói tiếp về mục đích thực sự khiến cô thầy tế gì gì đó kia phải đến tìm hắn. Tôi cũng chẳng hứng thú đối với chuyện của thần tiên:

- Vậy nên, lập trường của anh đối với cô ta là kiên định chứ?

- Còn kiên định hơn cả nội dung trong Đại hội đại biểu lần thứ mười tám của loài người bọn em.

- ... Sau này ít xem chương trình thời sự thôi...

Thương Ngô bật cười, bế bổng tôi lên, đi mấy bước vào phòng ngủ, rồi cả hai ngã nhào lên giường. Hắn cởi áo khoác và áo sơ mi trên người tôi ra, khụỷu tay đỡ nửa bên người, ánh mắt hắn nhìn đi nhìn lại khắp lượt cơ thể tôi không chút ngại ngùng. Đôi mắt vốn đen láy của hắn như bị bộ đồ lót gợi tình phản chiếu, cũng đỏ bừng bừng, đầy hưng phấn.

Dưới ánh mắt đỏ lửa đang nhìn mình đắm đuối, tôi như bị thiêu đốt, khẽ rên lên một tiếng rồi đè người hắn xuống, đồng thời tay tôi mò mẫm tìm khóa thắt lưng da của hắn:

- "Chú chim nhỏ" tù túng lâu quá rồi. Mau cho nó ra đi dạo thôi.

- Cái "tổ" của em vẫn còn trống chứ?

- Để không hơn hai mươi năm nay rồi. Mau lên đi!

Thương Ngô cười, rồi giữ bàn tay đang háo hức không thể chờ thêm của tôi lại, nói:

- Để ta đi tắm trước đã.

- Trời đất! Lúc nào rồi mà còn để ý đến vệ sinh cá nhân? Xong việc rồi chúng ta cùng tắm.

Hắn lật người ngồi dậy, bế tôi đặt sang một bên:

- Hôm nay, ta có đi một số nơi, nhất định phải tắm rửa sạch sẽ mới được.

Hắn dùng ngón tay từ từ lướt qua khu vực trung tâm cỡ 36C của tôi, nói:

- Tiểu Tường ngoan, ta sẽ nhanh thôi.

Tôi cắn vào tấm ga, đấm tay xuống giường, nói:

- Có thể tắm nhanh nhưng lát nữa cho "chim nhỏ" đi dạo thì phải chậm thôi đấy.

- …

Sau khi Thương Ngô đi rồi, tôi trở đi trở lại trên giường, đang lăn lộn đến nỗi đầu váng mắt hoa thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Tôi tiện tay vớ lấy, chẳng thèm nhìn xem người gọi là ai mà bấm nút nghe luôn, nói giọng uể oải:

- Alô!

Không biết có phải do giọng tôi quá dâm đãng hay không mà đầu máy bên kia im lặng mất vài giây rồi mới trả lời:

- A Phúc, em đã ngủ chưa?

Tôi không lăn lộn nữa, đáp:

- Chưa...

- Anh đang ở dưới lầu.

- Có... có việc gì sao?

- Anh muốn gặp em, có được không?