Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 13 Part 2

Người phải kìm nén, không thể kìm nén rồổi lại tiếp tục phải kìm nén là tôi cuối cùng quyết định đưa con hổ nhỏ ra ngoài chơi. Cứ ở cùng hắn trong không gian kín mít thế này, không chừng chưa hết cuối tuần thì tôi đã lỡ tay gây ra hành động cầm thú nào đó khiến trời giận, người oán mất.

Ngày Chủ nhật hình như chỗ nào cũng đông nghịt người. Tôi dắt tay con hổ nhỏ chen vào khu bán đồ hiệu dưới đường ngầm, sau đó chưa dạo được mây cửa hàng, tên nhóc bên cạnh đã dùng cái giọng trẻ con tội nghiệp nói với tôi:

- Mẹ, con mệt!

Trước con mắt yêu thương trẻ em của quần chúng xung quanh, tôi dùng ánh nhìn sáng ngời tình mẹ để che đậy khuôn mặt đáng lẽ nên biến thành dì ghẻ của mình, rồi cười hiền từ, bế hắn lên.

Thương Ngô vòng cánh tay nhỏ bé, mềm mại ôm lây cổ tôi, tay kia làm đèn chỉ đường. Hắn không ngừng chỉ bên này, chỉ bên kia, dùng cái giọng còn hơi sữa nói:

- Vào đây xem, ra kia xem...

Hãy chờ xem bà xé tan xác mày ra ăn thế nào!

Tôi cố nhẫn nhịn.

Đúng là ông trời có mắt, ánh bình minh nhanh chóng hiện ra trước mắt.

Tôi bế trên tay con hổ nhỏ đang hò hét đòi đi xem phần mềm chơi game. Với tư thế dời non lâp biển, vượt qua đám người, hai chân tôi nhanh như những mũi tên, tiến vào cửa hàng được bài trí sang trọng nhưng chỉ có lẻ tẻ vài khách hàng.

Thương Ngô sững người trong thoáng chốc rồi nhanh chóng bị các kiểu mẫu sản phẩm khác nhau với đủ loại kích cỡ, chất liệu bảo vệ môi trường, nhưng có thể đạt đến hiệu quả nguyên thủy nhất, làm chói lòa cặp mắt hổ, khuôn mặt đỏ lên vì ngượng.

Vì con hổ đáng ghét ngày nào cũng trêu chọc trước mặt, sau lưng tôi, nên hôm nay tôi sẽ để những bộ đồ lót gợi tình này báo thù cho mình. Ở hiền gặp lành, làm điều ác sẽ gặp báo ứng. Chưa thấy báo ứng, chẳng qua là chưa đến lúc mà thôi, không tin thì hãy ngẩng mặt lên trời xem liệu ông ấy đã tha cho ai?

Chỉ đáng tiếc, vốn định để hắn chọn từng bộ trước, sau đó tôi sẽ thử cho hắn xem. Nhưng kết quả, nhân viên bán hàng lại là một cô gái tốt bụng, nhân hậu và chính trực, không đành lòng nhìn thấy bông hoa nhỏ của tổ quốc chịu ảnh hưởng độc hại, nên khi chúng tôi vừa bước vào cửa, cô ta liền đón lấy con hổ nhỏ đang ngượng ngùng, rồi đặt lên chiếc ghế trước quầy. Điểu này đã dập tắt ý tưởng biến thái của tôi.

Nhưng không sao, tôi mua một bộ về để kích thích nồng độ adrenalin1 của hắn cũng được.

Tôi chậm rãi lượn quanh một vòng, chọn một bộ màu đen ẩn hiện đầy mê hoặc. Đang định cầm ra thanh toán thì nghe thấy giọng con hổ Thương Ngô, người vẫn ngoan ngoãn ngồi cúi đầu ở phía kia từ bây giờ. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, cặp mắt to ánh lên vẻ ngây ngô, đáng yêu, giọng nói trong vắt, đầy phấn khích:

- Chị ơi, bố thích bộ màu đỏ cơ.

- …

Trời đất!

Chỉ với một câu nói, không những hạ một bậc vai vế của tôi mà còn trực tiếp biến thân phận tôi thành người tình hoặc bà hai, hoặc người thứ ba đang đưa đứa con trai chưa thành niên của người tình đi mua đồ dùng trên giường dành cho người lớn... Tóm lại là hắn biến tôi thành một mụ đàn bà xấu xa, nhơ nhuốc, bỉ ổi, đáng xấu hổ, khiến tất cả mọi người căm ghét...

Đồ cầm thú, coi như ngươi lợi hại!

Trước ánh nhìn đầy phẫn nộ và khinh bỉ của cô nhân viên kinh doanh chính trực, tôi thanh toán, cho đồ vào túi, sau đó lôi tên khốn trong vỏ bọc một đứa bé ngoan ngoãn rời khỏi đó.

1 Adrenaline là hormone do tuyến thượng thận tạo ra và có nhiệm vụ điều hòa sự hoạt động của thần kinh.

Sau khi ra ngoài, tôi còn chưa kịp trút giận thì hắn đã lại nhảy nhót, hò hét như người chẳng có việc gì làm:

- Cửa hàng đằng kia xem ra rất đặc sắc, chúng ta mau qua đó đi.

Nếu như không sợ bị đánh tập thể, tôi đã ném tên khốn chết tiệt này xuống đất rồi giẫm lên, rồi...

Tôi nuốt cục tức vào bụng, bế con hổ nhỏ chen vào xem, thì ra là một cửa hàng bán đồ trang sức theo trào lưu, chính là thứ phong cách hiện đại mà người ta thường lấy dây da xâu vào những đồ vật bằng bạc với tạo hình kỳ dị rồi đeo lên người.

Những thứ dành cho giới trẻ này không hợp với người chững chạc như tôi. Tất nhiên, Thương Ngô cũng không có cảm hứng lắm đổi với tất cả những thứ không liên quan tới đồ ăn, vậy nên chúng tôi chỉ xem qua loa. Đang định đi thì tôi vô tình nhìn thấy một sợi dây không có vẻ gì là nổi bật được đặt ở trong góc.

Sợi dây cũng giống như những thứ khác, đều là dây da đen kết hợp với đồ bạc, nhưng mặt dây không phải là hình đầu lâu, hay là dao, là súng, mà lại là hình một cái chăn. Mặt dây chuyền hình cái chăn này không những không được chế tác một cách tinh tế mà còn có phần cẩu thả, nhưng trông nó lại nhỏ xinh, đơn giản và đáng yêu.

Hình như tôi đã từng hứa sẽ mua chăn cho Thương Ngô. Lần đẩu thì do để quên trên đường, sau này thì tôi lại suốt ngày quên, sau này nữa thì thời tiết cũng ấm lên, không cần dùng đến chăn nữa.

Dù nói thế nào, thì tôi vẫn còn nợ hắn một việc. Vậy nên, cứ tạm thời mua một cái gọi là tượng trưng trước, rồi khi nào đến mùa đông sẽ mua chăn thật cho hắn.

Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ mua loại chăn lông vịt dày nhất, ấm nhất, nhẹ nhất. Dù sao tôi vẫn còn cơ hội, thời gian còn dài mà...

Thương Ngô tỏ vẻ không tán thành với ý thích của tôi:

- Sao lại mua sợi dây này? Trông chẳng đẹp chút nào.

Tôi phát vào gáy hắn, nói:

- Xấu xí thế này thì đương nhiên là mua cho con rồi.

- Mua cho con á?

- Có lấy không?

- Có.

Thương Ngô vội đeo sợi dây vào cổ, hơi dài, nhưng đợi sau khi hắn biến thân xong có lẽ sẽ vừa.

- Tiểu Tường... - Thương Ngô thì thầm.

- ... Hả? - Tôi hơi ngạc nhiên, khi biến thành hổ con, hắn rất hiếm khi gọi tôi như thế.

- Cảm ơn em. Đây là món quà thứ hai mà em tặng ta.

- Thứ... thứ hai á? - sáo tôi không nhớ nổi đã từng tặng hắn thứ gì khác nhỉ?

- Ừ. - Thương Ngô thơm một cái thật kêu,vào má tôi, rồi nở nụ cười rực rỡ như mùa xuân trăm hoa đua nở, nói:

- Món quà đầu tiên là hai mươi cái bánh bao, ta đã ăn vèo một hơi hết sạch.

Chỉ tiện thể mua một bữa sáng mà cũng gọi là món quà, lại còn khiến hắn nhớ như in trong đầu, khi nhắc đến còn vô cùng xúc động. Như thế đủ thấy rằng, bình thường tôi vô tâm, sơ ý đến nhường nào.

Xấu hổ quá!

Thế nhưng từ khi quen biết đến giờ, hình như hắn chưa hề tặng tôi cái gì, đến một bông hoa cũng chẳng có. Nói như vậy có nghĩa là, hắn không bằng tôi, còn quá đáng hơn cả tôi.

Tôi thấy yên lòng.

Lại thế nhưng nữa, những thứ hắn mang lại cho tôi là những thứ mà ngay cả những điều phong hoa tuyết nguyệt nhất hay những món đồ có thể trông thấy, sờ thấy cũng không thể nào sánh được.

Tôi lại thấy xấu hổ quá!

Trong những dòng suy nghĩ nối tiếp nhau này, tôi đã hoàn thành buổi đi dạo cùng con hổ. Về đến nhà, mệt đến tê hông, đau lưng, chân mỏi nhừ, không còn sức mà thử bộ đồ lót gợi cảm nữa, nên tôi lên giường ngủ sớm.

Thương Ngô cũng không hề nhắc đến chuyện này, có lẽ là do không muốn kích động "tiểu đệ đệ" vẫn còn đang trong trạng thái tơ non...

 

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi ngủ dậy không thấy Thương Ngô đâu, thì tưởng hắn đi luyện công rồi. Thế nhưng tắm xong, mặc xong quần áo, chải xong tóc mà vẫn không thấy hắn xuất hiện.

Điều này khiến tôi lo lắng, vì hắn không về thì tôi ăn sáng bằng gì?

Vậy nên, dựa dẫm người khác không bằng dựa vào chính mình. Vốn quen những ngày tháng sống như đại gia có Thương Ngô phục vụ, giờ bỗng nhiên rời hắn ra, tôi thật sự thấy không quen.

Tôi không quen, không quen, thì ra không biết tự bao giờ tôi đã quen với những ngày có hắn ở bên.

Hai con người ở cùng nhau, điểu đáng sợ nhất không phải là những cơn tức giận sùng sục dâng trào, mà lại là thói quen dựa dẫm lẫn nhau, giống như đã thuần thục với một thói quen của người khác, không phải mình. Vì nếu cứ như vậy, đến lúc chia tay sẽ phải trải qua nỗi đau khôn cùng.

Ví dụ dễ hiểu là lần đầu chia tay với Lâm Lỗi...

Tôi vừa than thở, vừa rầu rĩ, vừa đi giày, định tranh thủ thời gian ra quầy bán đồ ăn sáng mua hai cái bánh bao mang đến công ty. Bỗng nhiên cửa bật mở, một anh chàng điển trai khiến người khác khó kìm lòng hối hả chạy vào:

- May quá, may quá! vẫn kịp. Ta sợ là em đã đi rồi.

Con hổ lớn thở hổn hển, đung đưa gói đồ ăn trong tay:

- Đợi ta một lát, ta gọi xe đưa em đi. Cầm lấy ăn trên đường.

Tôi chằm chằm nhìn hắn đầm đìa mồ hôi lao vào phòng ngủ, nửa phút sau đã áo sông chỉnh tề đi ra:

- Anh đi cướp về đấy à? Sao trông mệt thế?

- Em nói đúng đấy. - Thương Ngô đứng đối diện với chiếc gương, nhanh chóng vuốt lại chỗ tóc rối, nói: - Hai tấm vé này chẳng phải là cướp mới có được hay sao?

- Vé ư? Vé gì?

- Vé tàu.

- Anh mua vé tàu làm gì?

- Để chúng ta cùng về nhà hôm mùng Một tháng Năm.

- Về nhà á?

- Kỳ nghỉ dài, chẳng phải bọn em đều về quê sao?

- Đúng... nhưng cũng không nhất định...

- Tết em đã không về nhà rồi. Lần này còn không về nữa thì khó ăn nói đấy? - Thương Ngô tiến lại, nói: - Ta biết, em vì ta ở đây nên mới không có ý định về nhà. Nhưng cũng do ta ở đây nên chúng ta càng phải về.

Chuyện này xảy ra quá bất ngờ, khiến tôi không khỏi bàng hoàng, tôi chỉ biết hỏi một cách ngốc nghếch.

- Tại sao?

Thương Ngô nghiêm túc nói:

- Sao ta có thể để em trở thành người sau khi có chồng liền quên béng bố mẹ rồi mang tiếng bất hiếu, bất trung, bất nhân, bất nghĩa được?

-... Anh đã đẩy vấn đề lên đến một độ cao vô hạn, rất hợp với phong cách Đảng ta...

Hắn bật cười rồi giơ tay gõ vào đầu tôi, nói:

- Tiểu Tường ngốc nghếch, chẳng lẽ em không có ý định đưa ta về ra mắt người nhà và bạn bè của em sao?

Tôi càng bối rối hơn:

- Bố mẹ tôi, anh đều gặp cả rồi...

- Không giống nhau. - Hắn hơi cúi xuống, ngón tay trỏ khẽ ấn vào môi tôi, cặp mắt đen lạp lánh, nói: - Khi đó ta là người yêu của em, còn hiện tại, ta là chồng chưa cưới của em.

Tôi liền thảng thốt:

- Chồng chưa cưới á?

- Tiểu Tường, chẳng lẽ em định cả đời này chỉ sống chung với ta thôi?

Tôi thấy mình hơi choáng váng:

- Đương nhiên là không...

- Vậy thì, chúng ta vẫn cần phải cưới, đúng không?

- Đúng...

- Chúng ta đã quyết định sẽ cưới nhau rồi, nên ta là chồng chưa cưới của em, còn em... - Thương Ngô cúi người về phía trước, sống mũi chạm vào trán tôi: - đương nhiên sẽ là vợ chưa cưới của ta rồi.

Hơi thở của hắn táp vào mặt khiến tôi hoàn toàn ngất ngây.

- Về thân phận của ta, Ngưu Bôn đã giúp sắp đặt cả rồi, bố mẹ mất sớm, không ngưòi thân thích, sau khi tốt nghiệp đại học thì tự mở một cửa hàng ăn và đang kinh doanh rất tốt. Dù không phải giàu có, bề thế, nhưng cũng có thể coi là một thanh niên có tiềm năng, không phải lo lắng chuyện cơm ăn, áo mặc, có thể đảm bảo cuộc sống. - Thương Ngô vừa nói vừa đẩy tôi ra cửa: - Năm nay hai mươi tư tuổi, sinh năm hổ, bằng tuổi em, mà còn là sinh cùng giờ, cùng ngày cùng tháng. Dựa vào điểm này, đảm bảo tất cả mọi người đều khẳng định chúng ta là một cặp trời sinh.

Hắn đắc ý thao thao bất tuyệt, tôi thì như sực tỉnh từ cơn mê:

- Như vậy có nghĩa là anh đi xếp hàng mua vé tàu từ sơm tinh mơ sao?

- Đúng thế. Trời còn chưa sáng, ta đã đi rồi. May mà đi sớm, xếp ngay đầu tiên, không thì khó mà mua được vé giường nằm.

Tôi xúc động mạnh!

Bao nhiêu năm làm con dâu, rồi lên mẹ chồng, cuối cùng cũng có người cam lòng trong giờ phút sinh tử, giữa đông đảo quần chúng, lao vào cướp cho tôi một tấm vé tàu để về nhà. Điều này thực sự khiến tôi không kìm nổi nưóc mắt...

Trong khi chờ thang máy, Thương Ngô nghiêng đầu nhìn tôi:

- Thế nào? Có phải em thấy rất bất ngờ, đúng không?

- Em định đền đáp ta thế nào?

Đôi mắt ngấn nước của tôi nhìn hắn:

- Anh thực sự muốn cùng tôi sống cuộc sống loài người thanh thản, bình dị sao?

- Nói thừa. Không thì sao ta phải tuân theo quy tắc của loài người là cùng em về ra mắt bố mẹ?

- Vậy theo quy định của loài người chúng tôi... - Tôi kéo vai hắn, thì thầm vào tai: - trước khi động phòng hoa chúc, không được làm chuyện vợ chồng.

- Chẳng còn cách nào khác, đành phải tuân theo thôi.

Thương Ngô đứng yên, nheo mắt cười, rồi thờ dài, sau đó kéo tay tôi đặt vào trong cổ áo hắn, tay tôi chạm vào làn da vẫn còn lấm láp mồ hôi. Hắn nhướn mày lên, giọng thì thầm: - Ta muốn nói với em rằng, kể từ hôm nay, trời nắng rồi đó.

- Ừ.

- Có cảm động chút nào không?

- Có.

Tôi bỗng thấy máu trong người chảy rần rần.

Đồ cầm thú, được lắm! Anh lại thắng rồi.

Nhưng để tên cầm thú này thắng một đời, có lẽ cũng rất tuyệt.