Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 13 Part 1

CHƯƠNG 13 - Rung động vì tình

Gần đây, cuộc sống của tôi rất sung túc, có ăn, có uống, có bố, có con...

Điều quan trọng nhất là số tiền tích lũy trong ngân hàng đã có dấu hiệu tăng ổn định. Trong thời đại bão giá khắp nơi, một cái bánh bao nhân thịt có giá là một tệ rưỡi mà giờ bé tẹo, trông như anh em sinh đôi với cái bánh tiểu lung bao1, thì điều nói trên quả không dễ dàng, quả khiến lòng người hưng phấn, thậm chí là một chuyện đại hỷ cảm động cả Trung Quốc.

Lý do không có gì lạ lẫm, chính là quán thịt nướng của Ngưu Ngưu.

Mọi người đều biết "dân dĩ thực vi thiên2", một người bình thường cách cuộc sống xa hoa những mười vạn tám nghìn dặm như tôi, một phần ba lương tiêu vào việc ăn uống, nên thường thì sau khi ăn chực ở quán thịt nướng cùng với Thương Ngô, cái ví của tôi rõ ràng đỡ xẹp hẳn.

1 Tiểu lung bao: Một loại bánh bao nhỏ nhân thịt từ Thượng Hải, chứa nước trái cây.

2 Dân dĩ thực vi thiên: Dân lấy việc ăn làm điều quan trọng hàng đầu.

Dù sao Thương Ngô cũng đang rảnh rỗi không có việc gì làm, nên phần lớn thời gian trong ngày, hắn đều ở quán.

Trong bộ dạng hổ con, hắn là thái tử gia, khi biến thành hổ lớn, hắn là ông chủ tiệm thật sự.

Trước đây không lâu, chúng tôi phát hiện, giấy phép kinh doanh của tiệm này và các giấy tờ liên quan khác đều mang tên Phó Thương Ngô, lại còn có cả chứng minh thư đính kèm. Có lẽ thần bảo hộ Ngưu Ngưu đã nhờ người anh em chuyên làm giấy tờ giả nào đó giúp đỡ.

Nói một cách khác, quán thịt nưóng Mãnh Ngưu này thực ra được mở là vì Thương Ngô.

Cũng có thể do Ngưu Ngưu đã sớm biết một người nghèo như tôi khó lòng đảm đương nổi việc ăn uống của con hổ kia. Cũng có thể là vì, anh chàng đoán được Thương Ngô sẽ chọn việc ở lại nhân gian nên bố trí trước cho hắn một nơi an cư lập nghiệp.

Nhắc đến anh chàng Ngưu Ngưu, tôi không khỏi nhớ tới Trứng muối. Đôi uyên ương này vẫn tiếp tục trạng thái mất tăm mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Thế nhưng Thương Ngô lại vô cùng thản nhiên đối với việc này nên tôi cũng chăng tội gì mà lo lắng linh tinh.

Nói đến Trứng muối, tôi bỗng nhớ tới một câu của vị Tử Tử nào đó: "Đàn ông là động vật suy nghĩ dựa vào nửa thân dưới, tùy tiện kết hợp với một người phụ nữ nào đó cũng có thể đạt được cao trào, nhưng phụ nữ thường chỉ khi kết hợp với người đàn ông họ thích thì mới có thể tìm thấy khoái cảm. Vậy nên để biết mình yêu một người đàn ông hay không? Hãy lên giường với anh ta".

Luận điểm này nghe ra có phần hợp lý, nhưng nếu nhỡ sau khi lên giường, phát hiện cảm giác không đúng thì phải làm sao? Có thể hãm phanh giữa chừng không???

Sở dĩ tôi suy nghĩ vấn đề này là vì tôi muốn làm rõ xem rốt cuộc mình và Thương Ngô có hợp nhau không?

Việc này nói ra nghe có vẻ hoang đường, nhưng dù gì lôi cũng là người con gái dễ bị tổn thương vì liên tục phải chịu vết thương tình ái, khó tránh được khả năng đại não tạm thời ngừng hoạt động, nhận thức không rõ, dẫn đến hành động bột phát, hại người, hại mình.

Thương Ngô cứ suốt ngày đi lại trước mặt tôi, hơn nữa, theo như chút lương tâm không còn nhiều trong tôi mà nói, hắn thực sự đối xử với tôi quá tốt, tốt đến mức trời giận, người oán, tốt đến mức nổi da gà.

Tuy nhiên, phụ nữ là chúa hay nhầm lẫn giữa cảm động và động lòng. Chuyện khiến tôi cảm động thì có, có rât nhiều, còn những chuyện khiến tôi động lòng liệu có hay không, và có bao nhiêu?

Ôm trong lòng mối nghi vấn đó, tôi nhìn người đang ở bên cạnh, chợt thấy buồn thương.

Tôi thực sự có chút biến thái, khẩu vị cũng hơi khác người, nhưng dù thế nào, cũng chưa đến mức lập kế lên giường với một thằng nhóc bảy tám tuổi, đặc biệt còn là thằng nhóc nghiện chơi Đại chiến ma cà rồng đến nỗi mặt mày méo mó.

Hai tuần nay, Thương Ngô nói là đã đến giai đoạn khôi phục quan trọng nên phải cố gắng bảo tồn pháp lực, do đó gần như cả ngày hắn giam mình trong bộ dạng một đứa trẻ.

Vì mọi cảm hứng, sở thích đều chuyển từ các bộ phim Hồng Kông, Đài Loan sang mấy trò chơi nhảm nhí trên máy tính, nên con vật quý hiếm thuộc loài động vật được bảo vệ cấp một của quốc gia kia bá chiếm chiếc máy tính của tôi, đến chết cũng không rời, khiến tôi lâu lắm rồi không xem được phim tình yêu đồng tính... Đương nhiên, trong hoàn cảnh sống chung với một thằng bé như hiện nay, tôi cũng khó tìm được bộ phim đồng tính nào hợp khẩu vị...

Nhắc đến phim đồng tính, tôi lại nghĩ, trước đây hình như tôi luôn chỉ nghiên cứu việc hai người con trai làm thế nào với nhau, chứ chưa bao giờ nghiên cứu quá trình "yêu" thực sự giữa nam và nữ. Không biết vị trí cơ thể, tư thế, các bước... là đều nằm xuống hay mỗi người một tư thế khác nhau...

Ý nghĩ nối tiếp ý nghĩ ùa tới ngày một nhiều, cuối cùng, khi tôi nhìn thấy một bông hoa nhỏ màu vàng non đang đung đưa đón gió trên màn hình máy tính, trong lòng bỗng thấy ngứa ngáy, không kìm được, lẩm bẩm: "Bông hoa hướng dương này thật cuốn hút, cái tư thế hướng về mặt trời kia...".

Thương Ngô hoàn toàn phờt lờ tôi, tiếp tục toàn tâm với việc mua súng đánh nhau với bọn ma cà rồng, hắn chỉ dùng giọng nói trẻ con, trả lời ngắn gọn:

- Trời tối, không có ánh mặt trời.

- Vậy thì lúc nào mới có?

- Giờ là mùa mưa, dự báo thời tiết nói rồi, ít nhất còn âm u một tuần nữa.

Tôi vò đầu bứt tóc, lăn lộn trên ghế sofa. Hắn thực sự đang thảo luận về vầng mặt trời trên trời với tôi sao?

- Thương Ngô...

Tôi vuốt ve mái tóc mềm mượt của hắn, nói một câu như trong phim truyền hình Đài Loan khiến người khác thấy ê răng.

- Người ta làm đủ rồi.

- Ừ.

- Tôi làm mẹ đã gần hai mươi ngày rồi.

- Ừ.

Một mắt Thương Ngô dính vào màn hình chơi game, một mắt liếc tôi, sau đó hắn vừa giết ma cà rồng đầu rơi khắp nơi, vừa ôm máy tính bò lên đùi tôi, cuối cùng với khuôn mặt còn đằng đằng sát khí, hắn nói với giọng yếu ớt, đáng thương vô cùng:

- Mẹ không thích con nữa sao?

- …

Con hổ này có khả năng bị tâm thần phân liệt rồi, chắc chắn là thế.

Bản năng người mẹ trong tôi lại trỗi dậy không sao đè nén nổi, đành chấp nhận ôm hắn vào lòng, véo véo cái má non choẹt của hắn, rồi tiện thể thơm hai cái, nói:

- Xét thấy trước đây anh làm bố tôi trong nhiều năm nên tôi đành chịu mệt thêm vài ngày vậy.

- Phải bồi bổ tinh thần và thể lực, nếu không đến lúc đó, người mệt sẽ là em đấy.

Câu nói tưởng như vô tình, nghe thực sự trong sáng và ngây ngô của hắn lại kích thích máu trong tim tôi gần như trào ngược lên não.

Không nên trêu chọc người đàn bà đang đói khát, con hổ chết tiệt này chắc chắn là cố ý đây.

Sau khi nhận thức được điều đó, tôi bắt đầu phát cuồng, kề sát vào cái tai nhỏ, mềm mại của hắn, thì thầm:

- Tôi thật sự muốn biết tôi có thích anh không?

Bàn tay nhỏ bé của hắn bỗng run rẩy, khiến một hàng ma cà rồng vượt qua hai đường phong tỏa:

- Làm thế nào mới biết được?

Tôi vẫn nhẹ nhàng như thổi gió bên tai hắn:

- Phải xem lúc trên giường, tôi có thể tìm thấy khoái cảm từ anh không?

Lần này, bàn tay hắn không run rẩy nữa mà đờ ra, mấy giây sau, từ máy tính vang ra tiếng chim kêu thảm thiết đến xé gan xé ruột.

Tôi cố tình tỏ ra ngạc nhiên, nói:

- y da! Óc của anh bị ma cà rồng ăn rồi.

Lúc này hình như cổ hắn có phần cứng đờ, trông giống hệt một con rô-bốt. Hắn nhìn tôi, chớp chớp cặp mi dài, giọng nói còn thoảng hơi sữa, hỏi:

- Ma cà rồng chỉ ăn mất óc của người ta thôi, cơ thể người ta vẫn còn đây, mẹ có muốn ăn không?

- …

Trời! Từ bị động, thoáng cái đã biến thành chủ động, đúng là một con hổ lưu manh!

Choáng nữa là, tình này, cảnh này, đoạn đối thoại này liệu tôi đã đủ để bị bắt vào tù ngồi mọt gông chưa?

Không đợi tôi trả lời, Thương Ngô đã đóng máy tính lại rổi duỗi hai cái chân ngắn ra, nhảy xuống, sau đó đi vào phòng ngủ, trong mười giây đã biến thân xong.

Không biết con hổ lớn trước mặt này đang nghĩ gì mà lại khoác trên mình một chiếc sơ mi trắng cùng với cái quần âu màu xám chỉnh tề, trông như chú rể bên nhà trai vậy.

Tay áo được xắn lên tận khuỷu, cổ áo để mở ra ba cúc, đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần mỏng, đai quần vừa khít với người, khiến cặp mông đầy đặn nhô cao...

Phù...

Mười mấy ngày rồi không gặp hiện thân của con hổ lớn nên khả năng đề kháng mỹ sắc của tôi giảm mạnh theo cấp số nhân, cứ chạy miết về cực âm.

Huyết dịch trong người tôi như chảy ngược.

Thương Ngô vẻ mặt nghiêm túc đi đến, ngồi cạnh tôi, cánh tay trải rộng trên lưng ghế sofa rồi ôm tôi một cách rất tự nhiên:

- Tiểu Tường...

Giọng nói âm trầm nhưng rất rõ ràng, còn mang vẻ gợi cảm, nghe hay đến nỗi mắt tôi rưng rưng.

- Ông bố hổ, cuối cùng bố cũng về rồi.

Hắn lộ rõ vẻ bối rối, rồi trong thoáng chốc lại khẽ cười, kéo vai tôi vào lòng, nói:

- Nhớ ta rồi phải không?

Nụ cười của hắn khiến lục phủ ngũ tạng, tim gan tỳ phổi của tôi bỗng biến thành một làn khói đen bay lên trời. Đến khi gò má áp vào lồng ngực đã lâu không gặp, đến khi ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, thì trong đầu tôi chỉ còn lại hình ảnh một bông hoa hướng dương đang thỏa sức nhảy nhót dưới ánh mặt trời như một cô gái lầu xanh...

Phật Tổ ơi, lúc này không thử thì còn đợi đến khi nào?

Nếu tôi thực sự đã thích hắn thì sẽ làm chuyện vui vẻ với người tình ngay, không cẩn quan tâm những thứ linh linh khác.

Nhưng nêu tôi không... hoặc chưa... tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt hắn, rồi đá một cái... như vậy hình như hơi khó... chắc chắn sẽ bị hổ cắn một miếng! Hay là dứt khoát tấn công "bông hoa cúc" của hắn? Tóm lại là không thể để mình bị thiệt!

Chủ ý đã rõ, tôi bám vào cổ, tiện thể ngồi lên đùi hắn. Từ trên nhìn xuống, thấy ánh mắt ngạc nhiên của hắn, tôi hình thản hỏi:

- Tiếp theo, người chủ động sẽ là tôi hay anh?

Hắn lại cười, cặp môi mỏng khẽ mở, hơi nhếch lên, hai lay ôm trọn eo tôi, nhún vai đáp:

- Tùy em.

Thật biết tôn trọng phụ nữ.

Câu nói của hắn khiến tôi cảm động đến nghẹt thở.

Ngón tay tôi lẩn vào người hắn qua cổ áo rộng, làn da hắn nóng bỏng, sờ vào thấy âm ấm, nhẵn mịn, cảm giác rất tuyệt.

Nhưng tiếp theo nên làm gì?

Não bộ như đang bị sung huyết, tôi cố gắng nhớ lại tình tiết trong các bộ phim đồng tính...

Lật người hắn lại, để hắn nằm bò trên sofa, sau đó cởi quần áo hắn, rồi...

Thế nhưng, lý luận của Trứng muối là xây dựng trên cơ sở người con gái bị tấn công chứ không phải là chủ động tân công. Nếu làm ngược lại, thì sẽ ra kết luận gì nhỉ?

Thấy tôi dừng lại, Thương Ngô cười hỏi:

- Em sao thế?

- Hay... hay là, anh chủ động nhé?

Hắn không hề khách sáo, lật ngay người tôi ra, đè xuống, một tay đỡ lấy gáy tôi, tay kia đang ở vùng eo tôi, từ từ di chuyển tới địa điểm có size 36C. Qua bộ đồ ngủ cotton, nhiệt độ của lòng bàn tay hắn nhanh chóng nướng tôi thành con cá thiếu nước.

Miệng tôi khát khô, hắn vùi đầu vào mớ tóc sau tai tôi, hơi thở có phần gấp gáp chạm khẽ vào tai, đi vào màng nhĩ và chiếm đoạt tầng biểu bì đại não của tôi...

Tôi cử động chân tay, tóm lây đám quần áo trên người lum, chỉ muốn xé toạc ra để bước vào một trận chiến hoang dại, thì nghe thấy giọng Thương Ngô vô cùng nhỏ nhẹ:

- Bộ quần áo này đắt lắm đấy.

- …

Tôi bỗng dừng tay lại.

Hắn nén cười rồi tiếp tục kích thích hệ thống thần kinh đáng thương của tôi:

- Tiểu Tường, em thích ta làm như thế này với em không?

Tôi trả lời trong cơn mê loạn:

- Thích.

- Em có thích ta không?

Tôi mơ màng đáp:

- Thích.

Hắn lại khẽ cười, tôi như sực tỉnh:

- Anh lừa tôi!

- Đã biết kết luận rồi thì dừng lại vậy.

- …

Thương Ngô buông tôi ra, ngồi thẳng người trên ghế sofa, thở dài thườn thượt, khuôn mặt trắng trẻo của hắn vẫn hơi ửng đỏ.

Tôi bò dậy, xô hắn ngã rồi đè lên người hắn, nói:

- Anh đã châm lửa rồi còn muốn bỏ chạy sao?

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, hai mắt lim dim:

- Chẳng phải em nói muốn khắc trên mộ mình hàng chữ "Trả về nguyên trạng" sao? Ta đang giúp em thực hiện nguyện vọng đó.

- Bây giờ, nguyên trạng không bằng đồ dùng lại. Anh thấy đấy, nhà mua lại, giá cũng có thấp hơn so với chung cư mới đâu.

-... So sánh hay lắm...

- Nhà này của tôi vẫn mới, nếu anh không đến ở thì người khác sẽ được lời thôi.

- Em dám!

Thương Ngô hứ một tiếng rồi đột nhiên kéo mạnh tôi xuống, ôm chặt vào lòng khiến tôi nghẹt thở.

- Tiểu Tường, em hãy nhớ, em còn nguyên hay đã qua sử dụng, đều do ta quyết định.

Hì hì, lại bắt đầu rồi, nhưng tôi thích!

Thú tính nổi lên, tôi đang định phá tan lớp bọc còn niêm phong suốt hai mươi bốn năm rưỡi của mình, thì lại nghe thấy giọng hắn:

- Bây giờ chưa được...

- Cái gì chưa được?

- Ta...

- Anh... anh... không được?!

Tôi ngạc nhiên, ngóc dậy hỏi:

- "Héo" ư?

Sắc mặt Thương Ngô tím lại, rồi ửng đỏ, rồi lại trắng bệch và cuối cùng là hơi tái:

- Em xem, ta có "héo" hay không?

Tôi cúi đầu nhìn theo ánh mắt của hắn, trông thấy một "tiểu đệ đệ" vô cùng khỏe mạnh, cường tráng, đang trong tư thế ngẩng cao đầu.

- Ta đã nói với em rồi, bây giờ là thời kỳ khôi phục quan trọng cuối cùng, nên có một số chuyện tạm thời không được làm. - Thương Ngô nằm bất động tại đó... có lẽ không động đậy được thật, khuôn mặt hắn tỏ vẻ kim nén, giọng nói khàn khàn: - Đợi thêm một tuần nữa, trời sẽ nắng lên thôi.

Thế thì tôi còn biết làm gì đây? Đành phải tắt lửa.

Đang ỉu xiu đinh bò dậy thì hắn lại dang tay ôm chặt lấy tôi, giọng nhẹ nhàng, vui vẻ:

- Tiểu Tường, đừng cử động. Ngoan nào, để ta ôm em một lát.

Tôi ngân ngấn nước mắt nhìn hắn, nói:

- Anh muốn đợi để bình tĩnh lại sao?

Mặc dù không hoàn toàn thực hiện thí nghiệm theo lý luận nhưng tôi nghĩ mình đã có được kết quả. Tôi bắt đầu thích Thương Ngô.

 

Dự báo thời tiết rất chuẩn, mấy ngày sau đó quả nhiên mây đen dày đặc, mưa dầm dề không dứt, cảm giác chỗ nào cũng ẩm ướt khiến tâm trạng tôi ủ ê.

Thương Ngô vẫn độc chiếm chiếc máy tính của tôi để tiếp tục cuộc chiến không ngừng nghỉ với đám ma cà rồng, tôi đành phải tối nào cũng lủi thủi xem chương trình dự báo thời tiết được phát với một thời lượng nhất định, vào một giờ nhất định trên kênh truyền hình Hồ Nam...

Trời ấm lên, con thú nhỏ vốn yêu thích vận động trong trạng thái trần truồng càng trở nên lộ liễu, không thèm che đậy. Đặc biệt là sau khi tắm xong, hắn luôn để người ướt nhẹp, chạy đến trước mặt tôi, giơ chiếc khăn tắm lên, yêu cầu dõng dạc:

- Mẹ lau khô cho con!

Do vậy, tôi đành phải chịu thương chịu khó lau cẩn thận, từng li từng tí cho con hổ nhỏ. Da trẻ con đúng là đẹp, vừa trắng, vừa hồng, trơn nhẵn lại non nớt, dùng ngón tay ấn ấn, cảm giác như chạm vào thạch rau câu vậy. Đặc biệt là cặp mông rất có độ đàn hồi và còn cả "chú chim nho nhỏ" rất đáng yêu, rất cuốn hút nữa... OH MY LADY GAGA...

Dừng lại!