Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 09 Part 2

Tôi chợt hiểu ra:

- Anh sợ sấm?

Hắn ngượng nghịu gật đầu.

Tôi đập tay vào giường cười lớn:

- Anh đường đường là thần tiên mà cũng sợ cái này sao? Hay là anh nợ tiền của thần Sấm, thần Sét, nên mói sợ người ta đến hỏi tội?

Hắn vẫn không nói gì, chỉ buông thõng hai vai, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

Tấm lòng lương thiện không cho phép tôi trêu chọc hắn nữa, tôi do dự gãi gãi đầu:

- Nhưng hai chúng ta ngủ cùng nhau không được ổn lắm, nam nữ thụ thụ bất thân...

Hắn khẽ thở dài, rồi nói một câu khiến tôi cứng họng:

- Cùng lắm là không bắt em phải mua chăn cho ta nữa. Như thế không được sao?

Chị xấu hổ rồi, tim chị mềm rồi, coi như chú em thắng.

- Nhưng anh không được biến thành người lớn.

- Được.

Con hổ kia lập tức vui vẻ trở lại, khuôn mặt nhỏ bé tươi tắn trông như một đóa sen trắng đang nở rộ. Hắn nhanh nhẹn chui vào chăn, ngoan ngoãn nằm xuống.

Lúc này, lại một trận sấm rền lên. Tôi thấy hắn co rúm người, tình mẫu tử trong tôi bỗng dâng trào, đưa tay ra ôm lấy hắn, vỗ nhè nhẹ vào lưng.

Hắn nhích về phía tôi, sau đó gối đầu lên cánh tay tôi, nhắm mắt ngủ.

Sầm sét vang rền suốt đêm nhưng tôi lại ngủ một giấc ngon lành.

Không biết có phải vì có người nằm bên cạnh hay không.

Lúc trời sáng mới phát hiện, tôi choáng váng. Hôm nay là cuối tuần, có nghĩa Trương Thần xin nghỉ ba ngày, cộng thêm hai ngày nghỉ cuối tuần, tức là anh ở nhà người bạn kia tổng cộng năm ngày.

Khi đã làm rõ rồi, tôi chớp chớp mắt nhìn trần nhà, tay vần vò vào cái chăn một hồi lâu.

Mẹ tôi đã đặc biệt nhờ thợ làm cho đứa con có sức phá hoại hơn người từ khi còn bé là tôi một cái vỏ chăn. Thông qua việc kiểm duyệt nghiêm túc, quả nhiên cái chăn không hề bị rách, khiến tôi cảm thấy rất thất bại.

Trời vẫn âm u nhưng sâm sét không còn nữa. Như thường lệ, Thương Ngô nửa đêm canh ba đã dậy luyện công, động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng nên tôi hoàn toàn không biết hắn mất hút từ khi nào.

Hôm nay được nghỉ làm nên đương nhiên phải ở nhà ngủ nướng, nếu không sẽ có lỗi với nhân dân, có lỗi với Đảng. Tôi là một đồng chí tốt có ý thức giác ngộ cao, tuyệt đối không làm những chuyện trời đánh, sét đánh, do đó tôi nhanh chóng kéo chăn trùm lên đầu ngủ tiếp.

Kết quả chưa ngủ được bao lâu, con hổ kia đã về.

- Tiểu Tường, dậy ăn sáng!

- Đợi tôi tỉnh ngủ đã.

- Đợi tỉnh ngủ thì nguội hết.

- Nguội thì hâm nóng.

- Hâm nóng lại ăn không ngon.

- Tôi không quan tâm.

- Nhưng ta quan tâm.

Thương Ngô dứt khoát kéo chăn ra khỏi người tôi hòng lôi tôi dậy.

Tôi là người dễ bị khuất phục thế sao? Đây chính là lúc áp dụng tuyệt chiêu rồi.

Tôi lấy bản lĩnh được rèn luyện trong hơn mười năm đi học, phải đấu trí với bố mẹ ra đối phó. Hai mắt tôi nhắm tịt lại, tự coi mình như một đống bùn nhão, mà là loại nhão từ trong ra ngoài, loại nhão nhoét ấy. Dù bên ngoài có gió thổi mây vần, tôi cũng sẽ giữ trạng thái này đến cùng.

Thương Ngô đang trong hình dạng trẻ con, tay ngắn chân ngắn nên không đủ mạnh để kéo tôi dậy, chỉ có thể thay đổi tư thế của tôi từ nằm dọc chuyển thành nằm ngang. Về cơ bản không đạt được chút đột phá nào.

Con hổ nhỏ mệt rồi, nằm bò ra mép giường thở dốc, hơi thở của hắn phả vào tai tôi, buồn buồn, tôi đành phải lật người lại.

Còn chưa kịp trở lại trạng thái đông bùn nát thì đã cảm thấy cơ thể bị đè xuống. Tôi trông thấy một thằng nhóc xinh xắn đang ngồi dạng trên người tôi trong tư thế uy phong. Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, cảm xúc trên khuôn mặt rất tập trung, như thể đang nghiên cứu xem con mồi này ăn có ngon không?

Tôi bỗng sực nhớ ra thằng nhóc trước mặt mình chính là loài cầm thú ăn thịt người thực sự, lông tơ khắp cơ thể tôi dựng đứng như bị điện giật. Đang định từ trạng thái bùn nhão bật dậy, thì Thương Ngô đã nhanh tay hơn, hắn áp người xuống, ôm lấy cổ tôi, mở to miệng, cái lưỡi âm ấm liếm vào tai trái tôi.

Trời đất ơi, hổ ăn thịt người!

Như có một sức mạnh vô hình, tôi quỳ gối bật dậy, tiếp đó lao vào túm cổ đối phương, kẹp chặt, không cho hắn động đậy. Cuối cùng tôi áp dụng chiêu thức có sức sát thương cao nhất của phái Hoa Anh Đào là "Thiết đầu thần công", dùng trán đập mạnh vào trán của đối phương, khiến mắt hắn hoa lên. Đã giải quyết xong.

Cú đánh tự nhiên, không theo quy tắc nào khiến con hổ không kịp trở tay, đến lúc phản ứng lại được thì trên vầng trán trắng hồng đã có một dấu đỏ lớn.

- Tiểu Tường, em... em làm gì vậy?

- Xem anh còn dám ăn thịt tôi không?

Tôi và hắn mỗi người chiếm một góc giường, cùng há miệng nhe răng và... ôm lấy trán.

Chỉ có điều, hắn tỏ ra hoang mang, còn tôi lại rất đắc ý.

- Ai thèm ăn thịt em chứ?

- Vậy sao liếm tai tôi?

Thương Ngô lặng người, miệng hắn trề xuống rồi lại cong lên, sau trận chiến vừa rổi, miệng hắn trở nên khóe cao khóe thấp, còn hơi co giật như bị thần kinh nữa. Tuy nhiên, câu nói phát ra lại rất có lý và chứa đựng vốn tri thức nhất định:

- Loài người chẳng phải có câu "Hổ dữ không ăn thịt con" sao? Có nghĩa là trong hoàn cảnh nào, loài hổ chúng ta cũng tuyệt đối không bao giờ ăn thịt đồng loại.

Tôi nghĩ, kể ra cũng có lý, nhưng đồng thời cũng cảm thấy nghi ngờ:

- Thế lúc nãy anh định làm gì? Anh đâu phải là mèo con hay cún con, sao lại thích liếm người chứ?

Khóe mắt và khóe miệng của hắn cùng nheo lại, nói:

- Là ta gọi em dậy.

Tôi đăm chiêu nhớ lại, nói:

- Nghe đồng nghiệp nói, Phồn Thự ngày nào cũng gọi anh ta dậy như vậy.

- Phồn Thự là ai?

- Là con chó Schnauzer1 nhà anh ta. (1 Schnauzer: Một giống chó của Đức.)

 

- …

Con hổ không nói gì, hắn quay người tựa vào tường, ôm lấy chân, ngồi co lại, cằm tỳ lên đầu gối, trông rất đáng thương.

Tôi không thể không thừa nhận, ngoài người đàn ông dịu dàng ra, thì vẻ sầu muộn của phiên bản nhỏ này cũng có sức tàn sát không kém đầu đạn hạt nhân.

Tôi xê người qua xoa cái đầu rậm tóc của hắn, an ủi:

- Thực ra, giống chó thì có gì không tốt? Quá đáng yêu ấy chứ!

Hắn buồn rầu nhìn tôi.

- Được rồi, được rồi. Anh không phải là chó, anh là chúa sơn lâm, là con hổ mạnh mẽ, uy quyền nhất thiên hạ, như thế được chưa?

Hắn vẫn lặng thinh, vẻ mặt bi thương.

Dỗ dành người khác không phải là sở trường của tôi, tôi hết cách rồi:

- Rốt cuộc, anh muốn gì?

- Trước đây, ta đều gọi em dậy như vậy. - Giọng con hổ nhỏ lúc này hơi yếu, mang theo cả âm mũi run run. Cặp mắt to bỗng chớp chớp nhìn, nước mắt ngân ngấn khiến tình mẫu tử trong tôi dâng trào.

Tôi vội ôm lấy hắn, giọng nói dịu dàng vô cùng:

- Xin lỗi nhé. Tại tôi không nhớ mà. Đừng buồn nữa. Ngoan.

Hắn hít hít mũi, nhẹ nhàng tựa vào tôi, gật gật đầu, ngừng một lát rồi nói tiêp:

- Dù sao lúc ấy cũng không giống như bây giờ, thật khó trách em một chút cảm giác cũng không có. Chi bằng chúng ta làm lại thử xem!

- Làm lại á?

Con hổ bỗng nhiên khôi phục sức sống trong giây lát, hắn giãy ra khỏi lòng tôi, chui tọt vào trong chăn. Cảm thấy dưới chăn như có con chuột chũi đang đào hang, chỗ cao chỗ thấp như thể có N chiếc túi bóng lùng bùng, sau đó tôi nghe thấy một giọng nói nghèn nghẹt vang lên:

- Tiểu Tường, em vào đi.

Lại giở trò quái quỷ gì đây? Mấy nghìn tuổi rổi còn học người ta chơi trò cắm trại sao?

Tôi vừa xấu hổ thay cho cái tính trẻ con của con hổ, vừa vui vẻ chui vào. Mới vén chăn lên, tôi liền cảm thấy có một luồng lực đạo ập tới, trước mắt đen kịt, eo bị ôm chặt, bên tai âm ấm:

- Em có thấy cảm giác này quen không?

Giọng nói trầm thấp, trong không gian chật hẹp, cảm giác nó như kim loại vậy.

Con hổ lớn!

Tôi ý thức được, muốn đẩy hắn ra nhưng tay tôi lại chạm vào làn da nhẵn bóng.

Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ:

- Hình như bộ quần áo ngủ bé đó rất đắt.

- ... Một vị thần tiên như anh từ khi nào lại biết nỗi vất vả sống qua ngày vậy...

Vì không muốn làm rách bộ quần áo ngủ khi biến thành phiên bản người lớn nên lúc này con hổ hoàn toàn không mảnh vải che thân.

Tôi không dám cử động.

Hắn cũng dừng lại.

Có thể là khá giả tạo nhung không hề phô trương, phải nói rằng, trong giây phút này, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng thở và nhịp tim của nhau. Hơn nữa, chúng còn có xu hướng dần hòa thành một.

Tiếp đó, tôi cảm thấy sức cánh tay đang ôm trọn eo tôi mạnh lên, hơi ấm lại truyền đến tai. Lần này, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng những hạt nhỏ li ti trên đầu lưỡi nhẹ lướt qua lớp da mỏng manh của tôi.

Lông tơ khắp người lại lần nữa dựng đứng. Tôi nghĩ, lúc này mình có lẽ giống như một con mèo nhỏ đang xù lông, nhưng hoàn toàn không phải vì sợ hãi.

Tôi không biết cảm giác này có quen thuộc hay không, chỉ biết rằng tôi không hề phản kháng mà ngược lại, tôi rất thích.

Cơ thể có phản ứng, tôi quay đầu lại, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp, giơ tay ra bám vào tấm lưng thon, rắn chắc.

Ngón tay tôi bỗng chạm phải vết lõm dài, hẹp, sờ vào thấy ram ráp, giống như... vết thương chưa lành. Sực nhớ đến hình ảnh mình từng trông thấy trong phòng tắm lúc trước, dấu vết đó kéo dài cả lưng hắn, tôi giật mình, toàn bộ ảo giác đều tan biến.

Tôi vội phán đoán đối với tình huống hiện tại, tóm gọn lại trong một câu là, con hổ chết tiệt đang giở trò lưu manh!

Tĩnh tâm lại, tôi rụt tay, ngẩng đầu lên, thở sâu, nhắm chuẩn đối tượng trước mặt rồi cắn mạnh.

Sau đó tôi nghe thấy một tiếng kêu thê thảm, bóng đen trước mắt lùi bước cho ánh sáng chiếu vào.

Thương Ngô ôm ngực ngồi dậy, khuôn mặt biểu cảm tới nỗi, từng cung độ, từng góc độ đều trở nên vô cùng độc đáo.

Tôi theo đó chui ra khỏi chăn, nghĩ những chuyển biến trên khuôn mặt mình chắc cũng không kém phần đẹp đẽ.

Phát cắn đó, tôi không cẩn thận nên cắn trúng vào cái... bên trái của hắn. Trong tiểu thuyết thường ví nó như thế nào nhỉ? À đúng rồi, như quả thù du1... A Di Đà Phật, lội lỗi, tội lỗi...

1 Thù du là tên một loại cây, quả thù du chín rất đẹp, quả nhỏ, mọng và đỏ chót.

- Em... em... em dám... ta... ta...

Thương Ngô giống như con gái nhà lành bị ác bá lợi dụng, hắn lắp ba lắp bắp không nói nổi một câu hoàn chỉnh. Còn tôi, rất điềm nhiên kéo tay hắn ra, mở to mắt nghiên cứu kỹ càng vết đỏ thẫm nhỏ đang hằn lên:

- Sau này, chắc không ảnh hưởng đến việc cho con bú đâu.

Thương Ngô bị tôi làm cho rối trí, tính cảnh giác sụt giảm nghiêm trọng, hoàn toàn không biết đã có người vào phòng của chúng tôi.

Vậy nên cảnh tượng mà người đến nhìn thấy đại ý như thế này:

Trong phòng, rèm cửa chưa vén lên, ánh sáng tương đối mờ ảo.

Một người con gái đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, cùng với một người con trai không mảnh vải che thân, vai kề vai, tay cầm tay, ân ái ngồi trên giường.

Người con gái nghiêng mình, cúi đầu, dịu dàng nhìn ngắm bộ ngực săn chắc của người con trai. Hai người đang thảo luận vấn đề nuôi con bằng sữa mẹ.

Khi đó, tôi thấy con ngươi của Thương Ngô thoắt co lại rồi lại nở to ra, trong lòng bỗng ập đến một linh cảm chẳng lành. Đúng lúc này, bên tai tôi vang lên giọng nói thân thuộc đến nỗi không thể nào thân thuộc hơn được nữa:

- Con yêu...

Trên thế giới này, chỉ có duy nhất hai người gọi tôi như vậy.

- Bố, mẹ đến đấy ạ...