Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 02 Part 2

Đương nhiên, cách dùng từ của đám bạn vớ vẩn này không lịch sự bằng người có học thức như tôi. Trong một câu nói của chúng có gần nửa số chữ hoặc từ vi phạm yêu cầu của việc xây dựng văn minh tinh thần quốc gia, có trường hợp cá biệt cực đoan, còn đạt đến tiêu chuẩn phá vỡ sự hài hòa của xã hội.

Tôi có thể lấy bất kỳ một mẩu đối thoại nào ra làm ví dụ nhưng để không làm hư các bạn nhỏ và những thành phần tử tế, một số chỗ tôi phải dùng ký tự XX để thay thế. Có thể tôi chính là một công dân tốt, vô cùng có tinh thần xây dựng xã hội.

Trứng muối (******) 11:29:59

Tao XX! Mày đi chết ở đâu thế hả? QQ cũng không Online, di động thì tắt máy. Có phải là mày bị XX làm XX hay mày đi tìm XX chơi XX rồi? Tao không quan tâm đến cuộc sống riêng tư của mày, nhưng XX xong rồi thì nhớ gửi một tin nhắn để chúng tao biết mày vẫn còn sống. Tiện đây nói thêm một chuyện, Lâm Lỗi về rồi. Hôm nay, tao gặp hắn trên phố, hắn hỏi thăm mày. Yên tâm, tao đã giúp mày hỏi toàn bộ thông tin của gã rẻ mạt đó rồi. Cả nhà hắn XX... À đúng rồi, lại nhân tiện nói thêm một câu. Chúc mày già thêm một tuổi!

Tôi lấy điện thoại ra xem, quả nhiên hết pin. Những chuyện vừa mới xảy ra trong hai mươi bốn giờ đồng hồ làm mọi thứ đảo lộn, khiến tôi cả ngày không hề chú ý đến việc này. Thảo nào yên tĩnh thế. Cắm sạc pin vào điện thoại, vô cùng hãnh diện là cảnh tượng phong phú lại lặp lại y hệt như trên QQ.

Không thể phủ định rằng tôi bị gần trăm tin nhắn làm cho XX đến nỗi rất XX...

Có thể nhận thấy rằng, tôi làm người không chỉ không thất bại mà còn thành công một cách bại hoại.

Đang cầm di động gửi tin nhắn cho ông bố bà mẹ, những người đang ở đất khách quê người tức tối vì đã gọi mười lăm cuộc điện thoại và gửi mười tám tin nhắn mà không thấy con gái trả lời, để nói rằng con gái họ vẫn khỏe, thì trên QQ bỗng xuất hiện một cửa sổ chat.

Cát bụi (******) 23:57:54

A Phúc1, anh chờ em Online mãi. Chúc mừng sinh nhật.

1 Chữ “Phù” trong tên nhân vật còn đồng âm với chữ “Phúc”, đọc là “Fú”. Phúc ở đây ý nói Phúc Tinh, một trong ba ông tiên của bộ Tam đa gồm Phúc Tinh, Lộc Tinh, Thọ Tinh.

Đã từng có rất nhiều người muốn dùng cái tên của con búp bê đất sét này ghép cho tôi nhưng đều bị tôi đánh cho câm miệng.

Trong cuộc đời hai mươi bốn năm nay, chỉ có duy nhất một trường hợp ngoại lệ. Tôi chưa bao giờ tỏ ra thô lỗ với anh ta. Chỉ cần anh ta xuất hiện, con người mà quần chúng công nhận dữ như hổ cái là tôi bỗng lập tức biến thành con thỏ trắng dịu dàng nhất thế gian.

Anh ta chính là "Cát bụi", cũng tức là Lâm Lỗi, người mà con bạn thân thiết có nick name Trứng muối vừa nhắc đến.

Anh chàng lớn hơn tôi hai tuổi, là bạn "trúc mã" của tôi. Đáng tiếc thay, giờ "thanh mai" của anh ta không còn là tôi nữa rồi.

Mặc dù chuyện này đã qua tròn một năm nhưng hễ cứ nhìn thấy hai chữ "A Phúc", là trong lòng tôi lại có cảm giác buồn man mác. Như thể nhìn thấy con người ấy vừa xoa đầu tôi như vuốt lông con cún, vừa cười gọi to "A Phúc" vậy.

Thời đại chúng tôi, ngoại trừ những người quá xui xẻo, về cơ bản cuộc sống đều có thể coi là hạnh phúc, được ăn no, mặc ấm, bố mẹ quan tâm, thầy cô chăm sóc, cứ theo đà đó trưởng thành, không phải chịu khổ, chịu tội, cũng chẳng gặp phải sự cản trở đúng nghĩa nào.

Chính bởi vậy, chỉ cần gặp chuyện rủi ro bé như hạt cát thì cũng ầm ĩ lên, cuối cùng làm như trời sa đất sập, thấy mình là người đáng thương nhất, cứ tiếp tục mãi như vậy đến nỗi muốn tự sát để toàn dân phẫn nộ...

Cũng như chuyện thất tình, mà lại là thất tình do bạn trai đá.

Đương nhiên, một người lạc quan, yêu cuộc sống, rạng ngời như tôi, tuyệt đối không có chuyện tự sát, cùng lắm là uống liền hai chai rượu Nhị Cô Đầu, tỉnh rượu xong vẫn là một trang hảo hán. Chỉ có điều, ít nhiều vẫn có chút ám ảnh trong lòng. Giống như sáng sớm tinh mơ bị rắn cắn nên sợ ngay cả cái dây thừng suốt tận mười năm sau, cảm giác đàn ông con trai đều chả ra gì. Tôi nhất thời đã từng muốn làm ngược thói thường, muốn thử kiểu tình yêu đồng tính...

Đây cũng chính là một trong những lý do tôi mãi vẫn chưa có hành động thực tế nào đối với Trương Thần.

Sở dĩ tôi nói đó là một trong những lý do bởi vì còn rất nhiều nhân tố khác.

Ví dụ như lúc đầu, tôi có bạn trai, Trương Thần có bạn gái. Sau đó, khi tôi trở về cô đơn thì anh lại đang bàn chuyện cưới xin. Thế rồi hôn sự của anh không thành, nhưng lúc đó cả hai chúng tôi đều đang vô cùng buồn bã, những tổn thương trong lòng không dễ vượt qua, bởi thế khi ấy tuyệt đối không phải thời điểm tốt nhất để xây dựng tình cảm.

Tôi nghĩ nhiều như vậy mà thời gian trôi đi chưa đến một phút. Chả thế mà người ta nói trên thế gian này ý nghĩ của con người có tốc độ nhanh nhất, đặc biệt là với con người không thực tế, không ổn định như tôi...

A Tu La (******) 23:58:51

Cảm ơn anh nhé.

Reply xong, tôi thoát QQ.

Tay cầm di động, đang định gửi tin nhắn nhóm để báo với toàn bộ anh chị em rằng mình vẫn sống khỏe mạnh thì sau lưng bỗng vang lên giọng nam trung trầm ấm:

- Tiểu Tường...

Tôi giật nảy mình, đến nỗi làm chiếc điện thoại rơi trúng ngón chân cái của kẻ đang khỏa thân.

Chiếc điện thoại Nokia so với thiết kế nền gạch đúng là không hề thua kém, chất lượng quả không tồi.

m thanh va đập khiến tôi lập tức "ớ" ra một tiếng rồi nhảy phóc khỏi chiếc ghế, chân vừa chạm xuống đất, liền bị một người từ phía sau ôm trọn cơ thể, áp vào khuôn ngực rắn chắc.

- Hôm nay không phải là sinh nhật em. Sinh nhật của em...

Những lời tiếp theo bị tiếng pháo nổ vang làm ngắt quãng. Ánh pháo hoa rực rỡ chiếu vào cửa sổ kính lấp lánh như ánh sao.

Tôi liền ý thức lại, nhìn vào chỗ hiển thị thời gian trên máy tính - 00:00:00.

Như sực tỉnh, tôi cố hết sức vùng thoát khỏi lồng ngực kia, chạy vọt đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa, nhìn xuống dưới.

Trong màn đêm, dưới đèn đường, bên ánh pháo hoa.

Một chàng trai đang đút hai tay vào túi áo khoác ngẩng đầu nhìn tôi cười. Nói một cách không phô trương, dù có cách bởi độ cao chín tầng lầu, tôi cũng vẫn nhìn thấy hình ảnh bộ mặt ngốc nghếch của mình in trên đôi mắt kính đeo nơi sống mũi anh.

Một giây sau, tiếng pháo hoa ngừng bặt, chỉ còn lại lớp sương đêm mong manh tựa làn khói.

Chàng trai giơ cao tay phải, vẫy vẫy, sau đó quay người bước đi, để lại trong tôi một bóng dáng mê hồn.

Tôi quay về bên chiếc bàn, bò vào gầm bàn, vừa mới nhặt chiếc di động cục gạch lên thì tiếng nhạc báo có tin nhắn đến vang lên...

- Tiểu Phù, gấp quá nên anh không mua được món quà nào thích hợp. Trận pháo hoa vừa nãy coi như là món quà sinh nhật anh tặng em.

Anh chàng đeo kính ơi, anh quả là chu đáo và lãng mạn.

Tôi ôm chiếc điện thoại mà trong lòng thấy rung rinh. Bỗng nhiên tôi bị một bàn tay to lớn nhấc bổng lên, hành động vô cùng thô bạo, chẳng hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào cả.

Phiên bản người lớn của Thương Ngô chộp lấy tay tôi giống như đại bàng bắt chim sẻ. Vẻ khôi ngô, điềm tĩnh trên khuôn mặt hắn chính là sự tĩnh lặng trước cơn bão cấp mười hai.

Trong thời khắc này, trong tình cảnh này, tôi vừa tức lại vừa sợ. Tuy vậy, là thế hệ thanh niên mới không theo tư duy thông thường, đương nhiên bộ não của tôi cũng không phản xạ theo lẽ thường, do đó tôi cười.

Tôi không cười chế nhạo, cũng không cười giả bộ, càng không phải cười nhạt, cười quái quỷ, mà tôi cười rất thật.

Lần này, Thương Ngô không trần như nhộng nữa. Hắn mặc quần áo nghiêm chỉnh, một bộ quần áo ngủ màu trắng, sọc xanh, chính là đồng phục của bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần trên tivi thường chiếu...

Do con hổ này có hai phiên bản giống như Conan nên cũng phải chuẩn bị hai cỡ quần áo, giày, tất khác nhau. Điều này có thể khiến chút tiền tích lũy đang thoi thóp trong ngân hàng của tôi hoàn toàn tắt thở. Tôi tuyệt đối không thể để xảy ra tình trạng đó. Sau khi bàn bạc với Thương Ngô, chúng tôi đi đến một ý kiến thống nhất: Chỉ ở nhà mới được biến thành người lớn, khi ra ngoài phải luôn trong hình dạng trẻ con.

Do không sợ ảnh hưởng đến cảnh quan đô thị nên phiên bản người lớn của con hổ này dễ xử lý hơn, chỉ cần hai bộ đồ ngủ, một đôi dép lê là xong. Vấn đề chất lượng quần áo ra sao, thương hiệu thế nào cũng chẳng phải suy nghĩ nữa, cứ nhắm mục tiêu là rẻ, thực dụng làm chính. Bởi vậy, tôi chọn ngay loại quần áo chả ma nào ngó đến ở một quầy đại hạ giá bên dưới khu nhà.

Nói tóm lại, Thương Ngô lúc này trông giống hệt kẻ thần kinh...

Tôi kiễng chân lên, một tay vỗ vỗ đầu hắn, giọng hiền từ, ôn hoà:

- Ngoan nào! Đến giờ uống thuốc rồi.

Ngôn từ của tôi chắc chắn không nằm trong phạm vi hiểu biết của thần tiên. Đầu hắn như một cái máy tính bị treo, ngây người ra một lúc, cuối cùng cũng khởi động lại được. Sau đó, hắn mở miệng nói một câu:

- Tiểu Tường, em nghe đây. Ngoài ta ra, em không được yêu bất kỳ ai.

Lại đến lượt tôi ngẩn người.

Bàn tay hắn bỗng kéo mạnh tôi về phía trước, lồng ngực rắn chắc của hắn gần như đập vào cái mũi mềm yếu của tôi:

- Thế nên, kể từ bây giờ, em hãy tránh xa anh chàng Trương Thần kia cho ta.

- Cho anh á? - Tôi rướn người ra sau, hỏi một cách nghiêm túc: - Mẹ anh họ gì?

Hắn ngớ người:

- Chẳng phải ta đã trả lời em câu hỏi này rồi sao? Sao còn hỏi lại?

- Chắc anh đã nghe rõ, tôi nói là mẹ anh chứ đâu có hỏi là mẹ chúng ta. - Tôi muốn đẩy hắn ra nhưng không đẩy nổi nên đành phải tiếp tục giải thích trong tư thế kỳ quặc này: - Rốt cuộc những chuyện thần bí mà anh nói là thật hay giả, tôi đã không hứng thú gì ngay từ đầu vì tôi có nhớ gì đâu. Tôi cũng chẳng muốn nhớ. Giờ tôi chỉ biết tôi là người, một con người thực sự như bao người khác, có bố mẹ, có người thân, có bạn bè, có đồng nghiệp. Tôi cũng phải ăn, uống, đi vệ sinh, cũng được sinh ra, rồi già đi, rồi bệnh tật và qua đời. Nói trắng ra, tôi và anh không hề quen biết nhau. Chúng ta cùng lắm chỉ là hai kẻ xa lạ. Vì đầu của tôi bị cửa kẹp1 vào nên mới chơi trò ở cùng phòng một cách vô lý với anh. Tóm lại, tôi và anh không có liên quan gì với nhau, không ai được cản trở ai và cũng không ai được quản thúc ai. Tôi nói như vậy, chắc anh hiểu rồi chứ?

1 Đầu bị cửa kẹp: Ý nói không tỉnh táo, ngu ngốc.

Không thể không thừa nhận rằng, tài ăn nói của tôi quá tuyệt. Cách nói rõ ràng, mạch lạc, có tình có lý khiến người nghe cảm động sâu sắc và đã cảm hóa được con hổ hung hãn này.

Khi tôi nói đoạn này, Thương Ngô dần buông tay. Khi đã nói xong, hắn buông hẳn tôi ra.

Tôi vội nhân cơ hội lùi nhanh về phía sau, kết quả là cái eo mảnh mai của tôi va ngay vào góc bàn máy tính, đau đến nỗi nước mắt chực trào ra.

Với đôi mắt nhòe nhoẹt nước, tôi không nhìn rõ cảm xúc trên khuôn mặt Thương Ngô, mặt hắn như biến dạng, chỉ có giọng nói là vẫn rõ ràng.

- Tiểu Tường, em thật sự không muốn nhớ về ta sao?

Tôi xoa xoa chỗ đau, đáp lại:

- Tôi không phải Tiểu Tường...

- Cho dù em có biến thành hình dạng nào, có trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi đi nữa, thì đối với ta, em mãi mãi là Tiểu Tường. Hiện giờ em đã quên ta. Không sao, ta sẽ khiến em lại yêu thương ta, thậm chí em không biết rốt cuộc ta là ai, thậm chí không biết... giữa hai chúng ta đã từng có quá khứ như thế nào.

Giọng nói của Thương Ngô thực ra nghe rất hay, lúc này còn có chút khàn khàn, giống như một chàng trai đã kiệt sức đang dỡ bỏ vẻ bề ngoài mạnh mẽ, trong bóng đêm, thoải mái dựa mình vào lưng ghế, châm một điếu thuốc nhưng lại không hút, cứ kẹp ở ngón tay, nhờ làn khói mỏng manh che lấp vẻ yếu đuối của mình.

Trái tim tôi bỗng nghẹt lại, nước mắt trào ra, lã chã rơi.

Vẻ mịt mờ trên khuôn mặt Thương Ngô biến mất nhưng tôi vẫn không nhìn ra biểu hiện nào trên đó, chỉ thấy hắn quay người đi, trên mình là bộ đồng phục bệnh nhân thần kinh, vai rộng, eo thon, hông nở, chân dài thẳng tắp...

Tôi nghĩ nếu chụp ảnh hắn đưa lên mạng, chắc chắn sẽ giành được danh hiệu "Anh chàng thần kinh đẹp trai nhất trong lịch sử", mướn thêm vài tay viết thuê, thêm thắt chút tình tiết vào, biết đâu sẽ có người tìm đến hắn để viết sách, làm chương trình truyền hình hoặc mời đóng quảng cáo. Ha ha! Đến lúc đó, việc bữa nào hắn cũng muốn ăn buffet thịt nướng sẽ chẳng thành vấn đề nữa...

Tôi ôm ấp kế hoạch vĩ đại, đẹp đẽ đó ngủ lúc nào không hay.

Trong mơ, tôi nhìn thấy một người chỉ vào người con gái bên cạnh, nói với mình rằng:

- A Phúc, đây là bạn gái của anh.

Đúng lúc đó, có một người phóng chiếc xe máy lao như bay đến, cười lớn, hét lên với tôi một câu:

- Đậu phụ già, chúc mừng sinh nhật!