Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire - chương 49 - 50 - 51

chương
49

-Thật không. mình phải
xem mặt mới được. Hai mắt long lanh lóng lánh chấp tay lại mà ngẫm nghĩ, tưởng
tượng, haiz cái anh chàng Bo này, lúc ở Heart hay lúc ở ngoài cũng giống nhau y
chang, mọi người biết anh chàng điển trai đang có cặp mắt hết sức là nực cười
này là ai chứ, Song Bo phó bang chủ của Heart.

 -Vậy còn Ha Rum. cậu ta không có phản ứng gì
à. Cái biểu hiện vừa đáng yêu vừa mắc cười khi nãy hoàn toàn tan biến khi anh
chợt nhớ đến cô nàng mà Yun yêu đơn phương, khuôn mặt nghiệm nghị không kém phần
băng lãnh.

-Không
cần lo. chị Ha Rum đang quen với anh Woo đấy. Bước đi bỏ mặt tên bạn không biết
quan tâm này mà trở về chỗ ngồi với vẻ bực bội.
"hừ,
lâu rồi mới gặp mà không biết hỏi han sức khỏe gì hết, chỉ biết lo chuyện thiên
hạ không, tên chết bầm".

-WHAT?????.
Kèm theo tiếng nói là tiếng "rầm" của anh, choáng thiệt, kinh khủng,
toàn tin khủng bố. quay phắt qua tên đang vò đầu bức tóc. Bo đập bàn nhìn Tea
Hin làm anh suýt hun sàn. -Họ quen nhau khi nào.

-Định
ám sát ta à. cậu đang hỏi về ai vậy. Không nói rõ gì thì biết đâu mà trả lời. 

-Woo
và Ha Rum. 

-Hôm
trước, mà hỏi làm gì vậy, định phá đám à.

-No.
vui còn không kịp nữa phá gì mà phá, Vậy còn Yun. 

-Hôm
qua. híc. chị Tara ơi. huhu. Vừa nhắc tới cặp đôi này là anh tiếp tục màn rên rỉ
của mình.

-"Hôm
qua?. nếu vậy là sau khi Woo và Ha Rum quen nhau, nếu là hôm qua thì..., aha,
Yun cậu cũng biết dùng đến cái chiêu này nữa à. hắc hắc". Vừa nghĩ thầm vừa
ôm bụng cười khoái chí làm cho tên kế bên cũng phải né xa rồi giơ tay lên trán
của Bo.

-Mày hâm à. 

-Có
mày hâm đấy thằng khùng, mà tao thắc mắc một điều này nha.

-Thắc
mắc gì?.

-Tao lớn
hơn mày một tuổi, mày kêu Yun là anh sao mày không kêu tao là anh đi.

-Xí.
mày quả thật lớn hơn tao một tuổi, tại tao xui nên sinh trễ một ngày rồi bị lọt
qua năm mới thôi. tính ra mày chỉ sinh trước tao một ngày, kêu mày là anh hả,
mơ đi.

-Mày
có thấy hai anh em sinh đôi không, chỉ sinh sau vài phút thôi cũng phải xưng
anh xưng em đó mày, một ngày là nhiều rồi. 

Cóc đầu
Bo một cái rõ đau. -Tao với mày đâu phải sinh đôi, đừng có ghép chuyện này vào
chuyện kia. 

-Híc.
đau quá. huhu... sao mày bạo lực thế, mày vốn hiền lắm mà. Híc.

-Ừ tao
hiền nhưng với mày là tao không hiền nổi à. 

Một
chiếc xe được xem là khá quen thuộc đang lao thằng về phía cổng trường với vận
tốc kinh người, người lái chiếc xe đó không ai khác chính là nữ nhân vật chính
của chúng ta và cũng là nguồn của mọi tin đồn trong trường nhưng không ai biết
chỉ trừ những người có liên qua vì hầu hết các học viên trong trường chỉ biết
Yun có bạn gái chứ chưa biết bạn gái của anh là ai.

-Woa.
woa. Tea Hin nhìn kìa, chiếc xe đó là loại xe gì vậy. đẹp ghê, tốc độ nhanh cực,
hơn hẳn xe của Yun luôn, ai là chủ nhân của nó vậy ta. đang cãi nhau với Tea
Hin thì Bo lại cạnh lan can cửa sổ ngồi và vô tình thấy được môt cực phẩm không
đụng hàng đang lao với tốc độ nhanh về phía trường.

-Tới rồi.
híc mình phải đi hỏi rõ. huhu. Lại khóc, anh này dư nước thiệt.

-Ai tới,
mày quen hả. Mở to con mắt ra nhìn thằng bạn đang khóc lóc mà hỏi.

-Lả chị
Tara. bạn gái anh Yun ý. 

-Hả.
thiệt không. trời hai người này đáng là hợp gu thiệt. xứng nha. Thầm đánh gia
chiếc xe và chủ của nó anh nói mà không hề hay biết đang có một ánh mắt hình
viên đạn hướng về phía mình.

Dừng
xe vào gara rồi đi lên lớp học với chiếc cặp dạng túi sách trên tay. Hôm nay nó
lại mặt một loại đồ rất bắt mắt, kiểu như loại trang phục của những nữ hoàng Ai
Cập thời xưa nhưng được tân tiến hơn và không quá cầu kì khiến nó toát lên vẻ
hiền thục, băng lãnh và đầy uy nghiêm như vị nữ hoàng Ai Cập.

Lại một
chiếc xe rất quen thuộc chạy vào trường, cuối cùng nam nhân vật chính của lời đồn
đã đến, như thường lệ, hắn chạy vào gara loại VIP nơi nó vừa chạy qua mà đỗ xe,
và tất nhiên hai người chạm mặt chứ sao.

----------------------------------------------------

Chương 50

 

-Chào. Vẫy tay với nó
một cách... cách... à thân thiện híc có chữ thôi mà nghĩ hoài không ra, nó cũng
không còn quá khắc khe với Yun vì nó chỉ cần vài ngày ở gần anh, mà cũng không
cần vài ngày, hai ngay thôi là nó đủ biết anh là người như thế nào rồi.

-Lên cùng không. Nó
hỏi, ánh mắt đã bớt đi băng lãnh, có một chút tia ấm áp len lỏi trong đó.

 -Ừ.Hắn vui vẻ đáp lại, trời khác thường ngày
quá.

Hai thân hình, hai màu
sắc khác nhau đang song song nhau đi trên hành lang tiến về thang máy loại VIP,
mọi người ai náy đều thấy lạ là vì biết hắn và nó luôn có hiềm khích mà sao nay
nhìn khác với mọi ngày vậy.

Cánh cửa lớp A vừa mở
ra, nó thì bị Tea Hin khéo về một bên còn hắn thì bị Bọ giật mạnh qua một bên,
cánh cửa bị hai anh là cho đứng hình và cuộc tra hỏi bắt đầu.

-Chị. chị nói thật cho
em biết đi. mọi chuyện là sao vậy.

-Yun nói thật cho tớ
biết. cậu tại sao lại có bạn gái.

Tea Hin kéo nó về thì
lâp tức vào vấn đề ngay không chậm trễ. Bo cũng vậy, hắn chưa kịp hoàn hồn thì
đã bị anh tra khảo ngay.

-Chuyện gì? /-Chuyện
gi?. Nó - hắn.

-Chuyện chị và anh Yun
quen nhau, chị. chị đùa thôi phải không. /-Chuyện cậu quen Tara chứ gì. nói mau
thằng quỷ.

-À thì ra là chuyện
đó. lập tức hai người đồng thanh nói, hắn cùng Bo quay sang nó, nó cùng Tea Hin
quay sang hắn thì ngay lập tức chạm mặt nhau. Bo một thoáng giật mình ngay ngất
với nhan sắc của nó, quả thật là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, không ai sánh bằng, nhất
là đôi mắt vô hồn sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can của mọi vật khiến
anh phải đánh giá cao về nó.

Hắn nhìn nó, không
biết phải nói sao đây, hắn chỉ nhờ nó làm bạn gái mình một ngày thôi vậy mà không
hề để ý đến hậu quả, bây giờ thì ảnh hưởng đến nó rồi, và anh cũng không biết
giải thích sự việc ra sao. 

-Đúng vậy, thì sao, không
được à?. 

Tiếng "rầm"
vang lên ngay sau câu nói của nó, người bây giờ nằm yên vị dưới sàn chính là
Tea Hin, thiệt là biết trước sự việc rồi mà cũng không tránh khỏi sốc nặng,
Tiếp theo người không ngờ tới là hắn, hắn chỉ nhờ nó có một ngày thôi mà, không
ngờ nó lại giúp mình thêm một lần nữa, cảm động mà khóc thầm trong lòng, ánh
mắt đầy sự chân thành nhìn nó.

Chỉ có Bo, tuy hơi sốc
chút xíu nhưng anh biết rõ hai người không quen nhau thiệt, nhưng mà như vậy
cũng tốt, và nếu tốt hơn là nó có thể thật sự làm bạn gái của hắn thì anh khỏi
cần lo đề phòng Ha Rum rồi, nhưng mà không biết có được vậy không.

-Chuyện gì vậy. Woo,
Ha Rum, Hong cũng vào, đi từ xa thấy cửa phòng học mở thì đã thấy lạ rồi, cửa tự
động mà bị mở vậy chắc chắn hư rồi, ai biểu hai anh đại nhà ta mở cửa quá mạnh
chi, và thêm một cảnh là Tea Hin sao nằm lăng lóc dưới sàn không biết, ngủ à,
chắc không đâu. 

-Ha Rum. Hắn đẩy Bo
ra, kì lạ sao mỗi lần thấy cô là hắn trở nên khù khờ sao ấy, Bo khẻ nhíu mày,
anh thật sự đoán đúng, hắn và nó chỉ là đóng kịch vỉ chính hành động của hắn
vừa rồi đã làm cho anh khẳng định điều đó, không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu
đây.

-Bo cậu về khi nào
vậy. Ha Rum thấy có sự hiện diện của Bo thì lên tiếng hỏi.

-Cậu không cần biết.
Thái độ khó chịu với cô tỏ ra rõ ràng, khiến cô cảm thấy hơi ngại, nhưng hắn
lại nhanh chóng giải thoát, hắn biết Bo không thích Ha Rum nên cũng không lên
tiếng nói gì chỉ lãng sang chuyện khác.

 -Các cậu ăn sáng chưa, cùng đi đi.

-Đúng rồi, chúng ta đi
ăn thôi. Tea Hin đột ngột bật dậy, anh này định hù cho mọi người chết đứng thì
phải.

-Tưởng cậu Die rồi
chứ. Bo choàng tay lên cổ thằng bạn này mà cười khoái chí.

-Die cái đầu mày, mày
Die thì có. Đẩy thằng bạn vô duyên này sang một bên, anh bắn ngay sang nó mà
lôi đi xuống canteen. Nhưng chưa đi được thì anh bị hắn kéo lại rồi đá sang một
bên cùng Bo, nhanh chóng dắt nó xuống canteen với mình cùng bao nhiêu sự ngỡ
ngàng của mọi người, Bo cười thầm -"Tiến triển tốt đấy Yun".

Cảnh hắn đang tay trong
tay với nó khiến cho hai ánh mắt phải toát lửa mà đi sau hai người tụi nó. Woo,
Ha Rum, lửa đang soi sùng sục trong lòng họ.

...Caneein...5' sau...

Chiếc bàn sang trọng
nơi mà bọn họ thường ngồi, hắn ngồi cạnh nó, ôi trời đẹp đôi kinh, nổi trội lấn
áp cặp của Woo & Ha Rum và tất nhiên hai người ngồi cùng và đối diện nó và
hắn, Tea Hin ngồi cạnh nó, Bo ngồi cạnh Woo, không thể ngồi theo kiểu 4-2 được
nên anh đành ngồi bên phía Woo, và cạnh Woo, dù có ghét Woo nhưng anh càng ghét
Ha Rum hơn nên không thích ngồi cạnh cô.

--------

Chương 51

 

Cả buổi ăn diễn ra hết
sức nhàm chán với những cái liếc nhìn thầm của mọi người, Ha Rum nhìn Woo, Yun
nhìn Ha Rum, còn Woo thì nhìn nó, Bo và Tea Hin thì một hồi nhìn nó, một hồi
thì nhìn Yun một hồi thì nhìn hai người kia, chỉ nhìn với nhìn, không có gì đặc
biệt, chỉ có nó ngoài cuộc điện thoại của Hong khi nãy ra thì nó không nói gì
cũng không nhìn bất kì ai chỉ chú tâm vào thưởng thức những món ăn mà mình chưa
hề ăn. 

Cả
canteen dường như hiểu ý của những nhân vật này hay sao mà cũng không có nhiều
tiếng động lớn, sau bữa ăn sáng ngợp thở này thì cả đám tất nhiên là về lớp rồi,
đi qua hành lang ngay một lan can nó và năm người kia thấy rất nhiều học viên
bu lại, vốn tính không nhiều chuyện nên cả đám không quan tâm nên nhanh chóng
lướt qua và đi tiếp, đi được vài bước cách chỗ ồn ào đó vài mét thì Tea Hin
phát hiện ra một điều là không thấy nó đâu, cả đám liền nhìn lại đằng sau thì
thấy nó đang từ từ đi vào chỗ đám đông ồn ào đó, ai cũng khó hiểu, nó thuộc típ
người không quan tâm chuyện thiên hạ mà.

Còn nó,
sau khi chen vào gần tới bên trong thì nó nghe.

 -Con nhỏ kia, sao còn không mau làm theo lời
ta hả?. Tiếng nói vừa vang lên là nó nhận ra là của cái Sol Hy, trí nhớ tốt thật.
sau tiếng của cô là một tiếng rất rất là quen thuộc vang lên.

-Cô đừng ép người quá
đáng chứ, tôi đã xin lỗi rồi mà. Hong, chính là tiếng cô bạn hiên của mình, bước
chân nó ngày càng nhanh và chớp mắt đã vào bên trong và kịp thời ngăn chặn cái
bạt tay của Sol Hy đang vung lên trước mặt Hong, nó từ khi thấy những móng tay
dài của cô nàng thì nó đã lao tới chụp lại, bởi vì trong những móng tay đó
có....

-Tara.
Hong thấy nó vội chạy lại chỗ nó núp sau nó mà lo sợ.

-Chuyện
gì vậy Hong?. Nó nhìn Hong vẻ ôm nhu hỏi.

-Chuyện
là vầy: .....v....v.....v.....v.....v...v....

Sau
khi kết thúc câu chuyện hết sức ngắn gọn mà Hong kể thì nó hiểu ra là cái
cô nàng Sol Hy này cố tình va vào để gây chuyện, và cô biết Hong là bạn nó nên
mới ra tay với Hong.

-Park
Sol Hy, cô sợ tôi đến vậy sao?. Nó nhếch miệng một nụ cười trừ nhìn cô nàng Sol
Hy với ánh mắt áp đảo.

-Tôi...
sợ cô?. Hừ, cô nghĩ mình là bạn gái của Yun thì sẽ làm tôi sợ à?. 

-WHAT????.
KHÔNG THỂ NÀO!!!!!!!! Một âm lượng kinh khủng vang lên rung động cả một khu vực,
nhưng chàng trai cô gái như đứng hình, người thì ngất tại chỗ, người thì lấp ba
lấp bấp nói,.v..v..v.

Cả đám
năm người thấy vậy thì cũng nhanh chân chen vào bên trong, nhưng quả thật là
khó thiệt, bu kín hết, đi vào bên trong bằng cách chậm chạp vì phải mò đường.
Trở lại bên trong, nó thì không phản ứng gì vì nó sớm biết chuyện này, nó vẫn
tiếp tục nhìn Sol Hy và cô bạn Mi Na bên cạnh cùng năm gương mặt khá là quen,
là năm cô gái nhận hình phạt của nó vào ngày đầu tiên vào trường tìm oppa nó.

-Nếu không
sợ tôi thì sao cô không trả thù tôi mà là bạn tôi. vậy chứng tỏ cô sợ tôi rồi. 

-Đừng
tưởng bở, trả thù gì chứ, tôi chỉ làm đúng theo cách mà mình làm trước đây
thôi, là do bạn cô gây lỗi trước mà. Cười một cách mãn nguyện, tự đắc. -Tôi chỉ
bảo bạn cô quỳ xuống xin lỗi thôi chứ có chuyện gì to tác đâu. Cô cứ thao thao
bất tuyệt mà không để ý người nó ngày càng tối đi, lạnh đi, u ám vạn phần. -Cô
nghĩ tôi muốn nhận lắm sao, nói cho cô biết, với hạng vampire cùi như bạn cô
thì không xứng.....

Đang
nói liên hồi thì cô bị ăn một cái tát trời gián từ nó, cô té nhào xuống sàn mà
ôm một bên má của mình, từ khóe miệng có một dòng máu đỏ chảy ra, định đứng dậy
đánh trả thì cô thấy cô em họ của mình cùng bốn người là Tea Hin, Bo Woo và Yun
xuất hiện thì cô bắt đầu diễn, nước mắt bắt đầu trao ra, Mi Na cùng năm cô nàng
đứng phía sau đỡ dậy.

-Chuyện
gì vậy?. Ha Rum cùng bốn người đã có mặt và cũng chứng kiến cảnh nó giáng cho
cô nàng này một bạt tay.

-Ha
Rum...híc...em xem bạn...em đáng chị kìa. (Ớn quá đi à) 

-Tara,
chuyện gỉ vậy?. Yun cũng đến bên nó hỏi.

-Anh
nên hỏi cô ta đi. Nó tức giận nhìn Yun nói.

-Park
Sol Hy, cô lại bày trò đúng không? Bo bước lại cầm tay Sol Hy một cái thật mạnh
đưa lên và tra hỏi cô.

-Bày
trò gì, anh không thấy cô ta đánh tôi à?!. Nhói đau, cô quát lại.

-Tara,
chuyện gì vậy?. Lần này thì cái Ha Rum lên tiếng hỏi. 

-Cô
nên dạy lại chị của mình đi, nhốt lại hay làm gì đấy đừng để cô ta gây chuyện
là được rồi. Nó, ánh mắt ngày càng tức tối nhìn Sol Hy mà nói tất nhiên giọng vẫn
nhẹ nhàng như thường.

-Cô...
Thấy mình bị nó coi như xúc vật thì cô nàng Sol Hy nhìn nó căm phẫn.

-Thật
ra là chuyện gì?. Hong, cậu nói đi. Yun nhảy vào và anh thấy có thêm sự hiện diện
của Hong nên chỉ còn cách hỏi cô.

Sau một
hồi tiếp tục nhiệm vụ kể lại mọi sự tình, cô có ý định kéo nó đi chỗ khác nhưng
bất lục vì nó vẫn không chịu đi, hình như nó còn việc gì thì phải.

-Chị,
chị sai rồi đấy. Ha Rum nhìn Sol Hy, biết là không thể nào giúp cô vì ai náy đều
chứng kiến hết thì giúp được gì chứ.

-Em....

 -Thôi được rồi, đi thôi chị. Ha Rum nhanh
chóng keo tay Sol Hy đi nhưng lại bị nó chặn lại, nó bị gì vậy ta.

-Muốn
đi sao?.các người tưởng cô ta chỉ làm vậy là do tính tình ngang bướng của mình
à?. Hừ ngu ngốc. Nó bước đến gần chỗ Ha Rum và Sol Hy, nhìn thẳng vào Sol Hy.
-Nếu như tôi không ngăn cô kịp thời thì bây giờ mặt của Hong chắc chắn sẽ bị hủy
sau vài vài tiếng nữa, cô nghĩ vậy là trò đùa sao, hủy hại khuôn mặt của người
khác là chuyện bình thường à?.

------------