Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire - chương 07 - 08 - 09

chương 7

Kang Yun (nam
chính): đã giới thiệu ở trang đầu.

Hwang Tea Hin:

Kim Ha Rum (nữ): 17t đẹp nhưng không bằng nó, ngoài mặt rất hiền nhưng lòng lại
ác vô cùng, là bạn thân của Kang Yun, thích Min Woo.

Na Chin Hong (nữ): 17t, rất dễ thương, sau này là bạn của nó.

Là học sinh sao?, nhưng sao giờ nào mới vô, mà bọn họ có cần la lên vậy không
chứ!, làm giật mình!. Nó nhăn mặt khó chịu khi thấy các học sinh la toáng
lên. 

Hai thân anh từ từ đi vào, và người con trai ấy chính là Yun, kế bên là Ha Rum,
cô vui vẻ đi sát bên Yun mặt luôn nở nụ cười tỏ ra hết sức là thân mật, khiến
các nữ sinh phải ghen tức.

-Hức!, Kim Ha Rum cô ta là cái thá gì chứ, chỉ toàn dựa lưng ngài Yun thôi!, cô
ta cũng chỉ là một vampire cấp thường thôi. Nữ sinh A thì thầm với nữ sinh B.

-Đúng vậy!, cô ta cũng có đẹp mấy đâu. Nư sinh B trả lời.

Hai người đi tới đâu thì các học sinh đều tỏa ra thành hai hàng nhường lối,
bỗng có một học sinh nữ do bị lấn khi tỏa ra nên té nhào trước lối đi của hai
người, phần đầu gối bị xướt rớm ít máu, thấy vậy bọn họ không những không đỡ cô
dậy mà còn chữi tới tấp, Yun thấy vậy mà không hề quan tâm.

-Tránh ra!. Anh lạnh lùng nói làm cô bé đó sợ run người, không đứng dậy được,
càng làm anh tức giận, cái Ha Rum thấy vậy liền gọi người lại lôi cô bé ra. Nó
từ xa thấy được cảnh này mà cảm khinh hai người.

-Chậc!, chậc!, từ trước tới giờ máy cảnh này mình chỉ nghe qua chứ chưa được
thấy, họ hóng hách thật, dù gì cũng là đồng loại mà!, tội nghiệp cô bạn kia
quá!, mình có nên giúp không nhỉ?. Nó ngồi than thở suy nghĩ coi có nên ra tay
không. 

Vừa nói xong nó tiện tay ngắt một chiếc lá phi thẳng về phía cái Ha Rum đang
chỉ tay vào cô bé tội nghiệp kia, chiếc lá lao thắng với tóc độ chóng mặc, từ
một chiếc lá mảnh mai lại trở thành một thứ vô cùng sắt bén có thể lấy đi tính
mạng của một người. Nó sướt ngang qua tay cái Ha Rum một đường làm máu chảy ra
rất nhiều, Yun và tất thẩy các HS đang có mặt đều giật mình, còn cái Ha Rum thì
ôm tay mà la.

-AI?. Yun quay đầu sang hướng chiếc lá bay ra, dùng bản năng của vampire quan
sát nhưng vẫn không thể tìm ra vì nó không phải là vampire và với khả năng của
nó muốn làm cho người khác không thấy là chuyện dễ (Thuật che mắt), nó cười
lạnh nhìn thân ảnh Yun.

Từ trong có một người chạy ra lên tiếng gọi Yun từ xa, Yun nghe tiếng gọi liền
giật mình quay lại và người con trai đó là Tea Hin đàn em của anh. Nó thấy Yun
đã quay đi thì hiện hình lại, bay thẳng về phía cô gái đang ngồi đáng thương
kia.

Nó bay thẳng về phía cô gái mà nó cho là đáng thường kia, Tea Hin đang chạy từ
xa mà lại thấy một cái bóng trắng đang bay về phía Yun nên ngừng lại ngay, Nó
lướt qua tất cả mọi người rât nhanh nên mọi người chỉ thấy thấp thoáng cái bóng
trắng chứ không hề thấy được mặt, hay thân hình trọn vẹn của cái bóng đó, Yun
cũng vậy không thể nào thấy cho đến khi nó dừng lại ngay chỗ cô bé ấy, nó khụy
hai đầu gối xuống đặt tay lên người cô mà nói.

-Không sao chứ!. Một giọng nói nhẹ nhàng cất tiếng và chỉ để duy nhất cô nghe,
cô đơ người trước nó, cô tưởng nó là một cô tiên từ trên trời xuống để giúp cô,
tất cả mọi người đều ngỡ ngàn trước sự có mặt của nó cả Yun và cái Ha Rum cũng
vậy.

-Để mình đỡ bạn dậy!. Nó vừa nó vừa đỡ cô đứng dậy, giờ mọi người mới nhìn kĩ
trang phục của nó mặc, rất đẹp nhưng không hề có trên thị trường thời trang.

-Cô là ai?, khi nãy là cô làm!?. Yun bước lên vài bước nói.

-Đúng vậy!, thì sao?. Nó vẫn không quay mặt lại mà thản nhiên trả lời câu hỏi
của Yun., giọng nói còn lãnh khốc hơn cả anh, làm anh hơi rùng người, nhưng chỉ
thoáng qua.

-Sao!, là cô!?, cô dám làm như vậy với tôi!?. Cái Ha Rum la lên quát vào mặt
nó.

-Tại sao tôi lại không dám chứ?, cô là gì!?. Nó tiếp tục nói với giọng lãnh
khốc nói rất thản nhiên như là không có chuyện gì quan trọng, cái Ha Rum điên
tiết lên vì những lời nó nói, bước thật nhanh lại gần nó giơ tay ra định nắm
tóc nó thì...

"CHÁT!!!!". Nó quay qua nắm lấy tay cái Ha Rum rồi tác thật mạnh
vào mặt cô!, làm cô té nhào xuống đất, Yun thấy vậy liền lân la tiếng lại gần
cô, đỡ cô dậy rồi ngước mặt lên nhìn nó, anh đơ người trước nó, mà không chỉ
anh, tất cả mọi người ở đó đều kình hoàng khi nó quay mặt lại, nhìn nó không
chớp mắt, khen nó không hết lời, và cũng ghen tị với nó vô cùng, hơn hẳng sự
ghen tị dành cho cái Ha Rum lúc nãy, không ai tin vào mắt mình, một cô gái với
đôi mắt lạnh băng vô hồn đầy sức hút và hàng mi dài cong khiến cho đôi mắt đã
sâu càng sâu hơn, sống mũi cao, bờ môi anh đào đỏ như máu, làn da trắng như
tuyết, khoát trên người là chiếc đầm dài màu trăng để lộ vành lưng, mái tóc dài
đen xỏa tự nhiên làm tăng thêm vẽ quyến rũ cho nó, "đẹp đến từng
milimet".

-Chị!!!!, lúc đó Tea Hin đã tới gần xác định lại cho rõ và người con gái ấy
chính là người hôm trước bảo nó gọi là chị. 

*Chú ý: Sau này sẽ gọi Yun= "hắn".

Nó nghe thấy tiếng Tea Hin gọi liền quay đầu lại nhìn, nhưng không quan tâm, rồi
nó dẫn cô bé đi không hề ngó ngàn gì tới hắn và cái Ha Rum, mọi người nhìn nó
mà nể phục, trong trường không mấy người có thể làm vậy với hắn.

-Cậu tên gì?. Nó vừa đi vừa hỏi cô bé.

-Mình tên Na Chin Hong!, cảm ơn cậu nha, nhưng sao cậu gan vậy!, cậu không sợ
ngài Yun sao?.

 
-Tại sao phải sợ?. Nó 

-Vì ngài Yun là..... Hong ấp úng nói.

-Không sao mình biết cậu ta là vampire!, bạn cứ nói đi!. Nó hiểu vì sao Hong
không nói nên lời nên đã chen vào nói.

-Ùm!, theo như cậu biết ngài Yun là vampire nhưng gia tộc của ngài là vampire
cấp cao, được coi là quý tộc trong giới vampire nên không ai dám đụng đến....

-Vậy là ỷ thế làm càng rồi!. Nó lên tiếng khẳng định.

-Không!, không chỉ gia thế là quý tộc mà ngài ấy rất giỏi, và mạnh nữa, trong
trường chỉ có vài ngưởi là có gia thế và sức mạnh ngang hàng với ngài ấy thôi.

-Ùm....!. Nó nghe Hong kể một loạt mới hiểu ra nhưng trong ý nghĩ của nó hắn
vẫn là người kiêu căng, hóng hách vô cùng. 

Tea Hin lại gần chỗ hai người đang nói chuyện mà chen vào nói.

-Chào chị!. Anh lễ phép chào nó, ngay từ lần gặp đầu tiên là anh biết nó không
phải là người đơn giản, nên vô cùng lễ phép với nó mặc dù anh không biết chính
xác tuổi của nó.

-Ùm chào!. Nó giọng lạnh lùng chào lại anh, nhưng không lạnh bằng cách nói
chuyện của nó với Yun và cái Ha Rum khi nãy.

-Sao chị đến đây?. Tea Hin nhìn nó thắc mắc hỏi, và anh cũng hơi bất ngời khi
thấy bộ dạng của nó hôm nay.

-Cậu không cần biết!. Nó tiếp tục duy trì cái giọng lạnh lùng nói.

-Ờ em chỉ hỏi thôi!. Anh bí ngay khi nó giáng cho anh một câu không thể trả
lời. Tất nhiên anh không thể nói nó đến đây thì liên quan gì đến anh.

-Thôi được rồi cậu dẫn tôi đến phòng y tế đi!.

-Yes!. Anh dẫn nó cùng với Hong lên phòng y tế mà không quên quay lại nhìn
hắn!, anh nghĩ lần này hắn gặp khắc tinh rồi!. Bóng ba người đã khuất nhưng vẫn
còn rất rất nhiều ánh mắt nhìn theo, hắn giờ đây lửa bóc đầy người, nó coi hắn
không ra gì mà còn làm hắn mất mặt nữa nên chắc chắn hắn sẽ không  tha cho
nó, mọi người xung quanh thấy hắn như vậy sợ hải bỏ chạy tán loạn. Cổng trường
từ từ mở, một chiếc limo màu đen đang chạy tới ngừng gần hai chỗ hai người, một
thân ảnh đang bước ra, hắn và cái Ha Rum quay lại nhìn, mặt cái Ha Rum bắt đầu
vui hẳng khi nhìn thấy người đó và lên tiếng nói.

-Woo!, Chào cậu!. 

-Ùm chào!. Đúng!, anh chính là Lee Min Woo người chụp hình cho nó hồi sáng. Anh
thản nhiên chào lại nhưng cũng không để ý tới cô là mấy, bây giờ anh chỉ nhớ
đến nó, anh muốn gặp nó nhưng lại không biết gì về nó chỉ biết mỗi cái tên Lee
Tara.

Cô có chút buồn bã, hắn thấy vậy càng không ưa anh, hắn và Woo là kẻ thù của
nhau chỉ vì cái Ha Rum thích Woo nên hắn mới không gây sự với Woo, nó giờ đã
đưa Hong lên phòng y tế và thầm chữa lành vết thương cho cô một cách bí mật,
tất nhiên Tea Hin không hề biết. Nó cùng anh đi xuống nơi mà hắn và cái Ha Rum
đang ở đó, nó không biết là có một người mới vào nên cứ thông thả mà đi . Từ xa
nó đã thấy sự xuất hiện của người thứ ba nhưng không nhìn rõ, khi đến khoảng
cách mà nó có thể nhìn thấy người đó thì...

-NÀY!, HÌNH!!!. Nó thấy Woo nhưng trong đầu cứ hiện lên mấy tấm hình hồi sáng
chụp nên quên ngay tên anh mà chỉ thốt lên một chữ nhưng đủ để Woo nhận ra.

chương 8

-Chào!. Nó đi thật
nhanh đến chỗ Woo khiến Woo kinh ngạc khi thấy nó ở đây và còn một điều là nó
giờ rất khác người, trang phục rất đặt biệt, nhưng như vậy càng tôn thêm sức
hút mãnh liệt của nó.

-Tara sao cậu ở đây?. Woo

-Tìm người!. Với bộ mặt lạnh tanh nó trả lời Woo hết sức đơn giản ngắn gọn
nhưng cũng đủ để người khác hiểu.

-Tìm ai?.

-Anh!.

-Hai người cứ thế mà nói làm cho hai người kế bên mặt không được tốt cho lắm.
Tea Hin thấy nó đi thì chạy theo, anh nghĩ nó không phải người!,là người gì mà
đi còn nhanh hơn anh chạy. Lại gần bốn thân ảnh thì anh thấy hắn và cái Ha Rum
mặt tối đen vô cùng, còn nó và Woo thì tươi tĩnh vô cùng, bốn khuôn mặt trái
ngược hoàn toàn, anh biết cái Ha Rum thích Woo nhưng hắn thì liên quan gì sao.

-Anh Woo!. Tea Hin nhảy vào cắt ngang cuộc nói chuyện của nó và Woo.

-Chào!. Woo.

-Chị!, thì ra chị đến đây để tìm anh Woo à!. 

-Cái gì?, tôi không tìm Woo!. Giật mình khi nghe Tea Hin nói thì lên tiếng đính
chính lại.

-Sao!, không phải?. Tea Hin ngạc nhiên nhìn nó hỏi.

-Tôi đâu có quan hệ gì với Woo đâu mà tìm!. 

-Đúng vậy, chúng tôi mới biết nhau khi sáng thôi!. Woo lên tiếng xác định lại
sự hiểu lầm của Tea Hin.

-CÁI GÌ????. chị nói là mới quen anh Woo hồi sáng thôi!, nhưng, nhưng...

-Này Tea Hin!, cô ta là chị ruột cậu à?!. Cái Ha Rum chen ngay vào làm Tea Hin
không kịp nói, nhìn nó với ánh mắt căm ghét nói.

-Không!.

-Vậy cậu với cô ta là họ hàng?. Cô nói với Tea Hin thái độ tra hỏi vô cùng.

-Không!.

-Vậy tại sao cậu gọi cô ta là chị?!. 

-Vì chị ấy bảo vậy!. Một câu trả lới hết sức nai tơ thốt ra từ miệng anh làm
cho hắn, Woo Và người đang lên mặt hỏi mình vô cùng ngạc nhiên, nhìn nó chằm
chằm.

-Sao cậu ngốc quá vậy!, người ta nói gì thì làm cái đó sao!. Cái Ha Rum chỉ tay
vào mặt Tea Hin mà chử.

-Im đi!!. Nó không chịu nổi cái thái độ mà Ha Rum nói với Tea Hin thì lên
tiếng.

-Cái gì?, cô dám nói tôi như vậy sao!

chương 9

-Cái gì?, cố dám
nói tôi như vậy sao!.

-Tại sao tôi lại không thể nói?, nói vậy là quá hậu đãi cô rồi!. Nó lãnh khốc,
uy nghiêm, nhìn thắng vào mặt cái Ha Rum, làm cô có chút sợ.

-Cô đừng tưởng tôi không làm gì cô là cô lên mặt với tôi!, tôi nói cho mà biết,
cô mà đụng tới tôi thì sẽ khó sống đấy!. Ha Rum không kiềm chế được tức giận
lên tiếng hăm he nó dữ dội. Hắn, Woo và Tea Hin có chút bất ngờ về cô, thái độ
của cô khác hẳn mọi khi.

-Vậy cô sẽ làm gì tôi?, với khả năng của cô hay nhờ cậy người nào. Nó thản
nhiên khi nghe những lời Ha Rum nói, nhìn cô mà nói với giọng vô cùng thách
thức.

-Cô dám....!

-Im đi!!, cô chỉ
là một vampire cấp thường mà dám nói những lời xem thường một vampire cấp cao,
nếu truyện này mà truyền tới tai người của Bạch Lâm thì cả đất cũng không có mà
chôn đâu!, cô nghĩ là cô dựa hơi một vampire cấp cao thì sẽ thành vampire cấp
cao sao?, cô chỉ là một vampire cấp thường thôi!. Tức giận quá mức Ha Rum lên
tiếng thì bị nó chặn ngay và nói với cô một giọng lãnh khóc đến cực độ, khiến
cô dường như bị đống băng, vậy mà còn nghe những lời nó nói khiến cô sợ ra mặt.
Nó thốt ra một trào lý thuyết nhìn cô rôi quay sang nhìn hắn có ý châm chọc
nói.

Hắn, Woo và cả Tea Hin không thể ra mặt giúp cái Ha Rum được bởi vì những lời
nó nói vô cùng chính xác, một vampire cấp trung còn không thể nói chuyện thể
nói như vậy với Tea Hin mà cô lại là một vampire cấp thường thì đi chung cũng không
có tư cách ở đó mà nói như vậy. Nhưng ba người thắc mắc tại sao nó biết rõ luật
của giới vampire như vậy, ba người chắc chắn rằng nó không phải vampire, một
con người biết được sự tồn tại của vampire đã khó vậy mà nó lại biết chính xác
cả luật của giới vampire nữa, sự thắc mắc liên tục ập đến ba người, sự xuất
hiện của nó có ảnh hưởng tới thế giới vampire không?, nó thật sự là ai?. Mọi
người cứ thắc mắc mà không hề để ý tới cái Ha Rum, cô giờ toàn thân run cầm
cập, miệng không nói nên lời, mặt tái xanh không còn một giọt máu.

-Hazzzz!!!!, Không cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên như vậy chứ, tôi chỉ nói
thôi chứ có làm đâu!. Còn Tea Hin cậu biết phòng oppa ở đâu không?. Nó thở dài
nói phá tan cái không khí đó rồi quay sang Tea Hin hỏi.

-Dạ biết!, để em dẫn chị đi!

-Ùm!. Woo!, ngày mai nhất định phải đưa tôi đó!.

-Ùm!

Nó vừa nhất chân lên được vài bước thì thấy hắn nhìn, nó tiếng lại gần chỗ anh,
kê đôi môi nhỏ nhắn áp sát tai hắn thì thầm làm hắn và cả ba người kia giật thốt....

-Đừng nhìn tôi! ba từ duy nhất thốt ra vô cùng nhỏ nhẹ, lãnh đạm đến chết
người.

-Lần sau đừng để tôi bắt gặp cảnh tượng ngày hôm nay, nếu không thì chính tay
tôi sẽ tiễn cô đi hầu diêm vương chứ không cần đợi cái hội đồng vô bổ ấy đâu!.
Nó nhấn mạnh từng chữ, lới nói thì châm chích vào cái hội đồng mà nó cho là vô
bổ. Nghe nó nói mà làm cả bốn người phải kinh, nó không những không sợ khi nghe
đến hội đồng Bạch Lâm mà lại còn có thể châm chích một cách công khai như vậy,
thật ra nó là ai?, có thật nó là con người không?