You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn Sf4ở NgữJ3G3Ju nóiJ3G3Ju nhữngEj93GG lờf4i này Ej93GGra f4cũng f4không lf4àm ngạcEj93GG nf4hiên FJaJKc4 ngườf4i đanEj93GGg nFJaJKcói chuyện.

Hai vợf4 chJ3G3Juồng J3G3Juhọ thEj93GGì khôngf4 phải nói,f4 Ej93GGđương nhiêEj93GGn sẽEj93GG khôngf4 nEj93GGgạc nhif4ên nhưnEj93GGg phảJ3G3Jun f4ứng củaf4 LíJ3G3Ju Ej93GGChính Vf4ũ Ej93GGvà Tần LạcEj93GG LâmFJaJKc kJ3G3Juhiến chEj93GGo cf4ô nghf4i ngờ,FJaJKc khFJaJKcó hiểuEj93GG, f4bọn f4họ sEj93GGau FJaJKckhi f4nghe J3G3Jucô nóif4 nFJaJKchư vậyFJaJKc cFJaJKcả hai cùnFJaJKcg sFJaJKcửng sốtJ3G3Ju J3G3Jumột chútf4 rồf4i lậFJaJKcp tứcEj93GG cườiEj93GG tf4o thànhf4 tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SFJaJKcở NgữFJaJKc ngFJaJKcạc nhiJ3G3Juên, hai f4mắt tJ3G3Jurợn lênf4, cảmf4 FJaJKcthấy khôFJaJKcng biếEj93GGt lJ3G3Juàm Ej93GGsao, lạf4i J3G3Jucó chúJ3G3Jut FJaJKcnan FJaJKckham, J3G3Jukhổ J3G3Jusở nhìn bJ3G3Juọn họ.

Chẳng lẽEj93GG cFJaJKchuyện nàngJ3G3Ju vàJ3G3Ju Hạ Tửf4 KìnJ3G3Juh f4là vợf4 chồngf4 tJ3G3Juhật J3G3Jusự J3G3Jubuồn cườiEj93GG nhEj93GGư vậyEj93GG, lJ3G3Juàm J3G3Jucho ngườif4 kháEj93GGc kFJaJKchó cóEj93GG J3G3Juthể tin nhưFJaJKc FJaJKcvậy sao?

“Lão bàJ3G3Ju, f4em cuốiEj93GG cf4ùng cũng quf4yết địnhf4 côngEj93GG Ej93GGkhai quEj93GGan J3G3Juhệ cJ3G3Juủa chúngEj93GG tEj93GGa? AFJaJKcnh rấtFJaJKc J3G3Juvui vẻ!”

Không chúJ3G3Ju f4ý tớiEj93GG tâf4m J3G3Jutình của côf4 khôEj93GGng Ej93GGtốt, Ej93GGHạ TJ3G3Juử KìJ3G3Junh vEj93GGui sưEj93GGớng gắtEj93GG gEj93GGao kFJaJKcéo cJ3G3Juô lEj93GGại gầnf4, FJaJKctrước mf4ặt mọi ngưf4ời FJaJKchôn côJ3G3Ju saEj93GGy đắmJ3G3Ju rồJ3G3Jui sf4au đEj93GGó ngâyEj93GG J3G3Jungô cườiFJaJKc hf4a hJ3G3Jua ha.

Tâm tìnf4h côEj93GG khônJ3G3Jug tốt nhưngf4 FJaJKcvì f4anh sunf4g J3G3Jusướng kFJaJKchông FJaJKcchút chf4e dấuf4 lJ3G3Juàm cf4ho J3G3Jucô bEj93GGình Ej93GGphục f4một chúf4t, trong FJaJKclòng vẫnFJaJKc khôJ3G3Jung thFJaJKcể khônf4g f4suy nghĩ.

“Nhìn têf4n kiJ3G3Jua xeEj93GGm cười đếnJ3G3Ju giốngEj93GG mộtEj93GG f4tên ngốc.”

“Đúng vậJ3G3Juy, cũnf4g J3G3Jumay tôi khôf4ng Ej93GGcó FJaJKcmê luyếnEj93GG af4nh tf4a nếuFJaJKc kFJaJKchông bâEj93GGy FJaJKcgiờ f4nhất địnhJ3G3Ju vỡEj93GG mộng.”

Phía sEj93GGau f4Phàn Sf4ở NgữJ3G3Ju Ej93GGvang lên f4tiếng J3G3Juchế nhạof4 mộf4t cáf4ch thoEj93GGải máiFJaJKc, cf4ô khJ3G3Juông nf4hịn đượcf4 f4quay đầuJ3G3Ju lại,FJaJKc chỉ thấyf4 Líf4 Chíf4nh VFJaJKcũ vàf4 TJ3G3Juần Lạcf4 LJ3G3Juâm đứEj93GGng cFJaJKchung mộFJaJKct chỗEj93GG, tFJaJKcrên Ej93GGmặt f4tươi cườif4 trêu cJ3G3Juhọc khôngEj93GG J3G3Jucó mộtf4 Ej93GGtia tf4rào phúngFJaJKc J3G3Juác ýFJaJKc nào.

Cô ngạcEj93GG nFJaJKchiên trFJaJKcừng mắJ3G3Jut nhìn, rEj93GGa J3G3Julệnh FJaJKccho chíEj93GGnh mìnhf4 pFJaJKchải cẩnFJaJKc thậnEj93GG mFJaJKcột chúFJaJKct, ngườiEj93GG vf4ừa mJ3G3Juới cưFJaJKcời FJaJKcnhạo FJaJKccô sao bâEj93GGy f4giờ lạiFJaJKc cóFJaJKc vẻEj93GG mJ3G3Juặt này?

“Hai ngườiEj93GG cEj93GGác ngươf4i hâm mộJ3G3Ju Ej93GGthì FJaJKccứ việFJaJKcc FJaJKcnói J3G3Juthẳng, f4ha ha……”J3G3Ju HạJ3G3Ju TửFJaJKc J3G3JuKình bỗngJ3G3Ju nhiêJ3G3Jun đắcEj93GG ýEj93GG J3G3Jucười hEj93GGa ha nFJaJKcói  vớif4 f4hai ngườEj93GGi kia.

“Có f4gì FJaJKcđáng FJaJKchâm Ej93GGmộ, sEj93GGo với cậuf4, tôJ3G3Jui muEj93GGốn tf4ìm bFJaJKcạn f4gái khFJaJKcó khJ3G3Juăn sao?

“Vấn đềf4 lEj93GGà FJaJKccậu tìmEj93GG được f4 cô gáFJaJKci f4đồng ýFJaJKc cùnJ3G3Jug Ej93GGcậu bạcFJaJKch đầuf4 Ej93GGgiai lãf4o sao?”

“Tôi khônJ3G3Jug mEj93GGuốn FJaJKcthôi, được không?”

“Đều gEj93GGiống nEj93GGhau, f4tóm FJaJKclại cậu khEj93GGông tìEj93GGm đượcJ3G3Ju tìf4nh yEj93GGêu sJ3G3Juong phương,J3G3Ju giFJaJKcống Ej93GGtôi vàFJaJKc lf4ão FJaJKcbà nắmFJaJKc tEj93GGay nFJaJKchau đi hếtf4 cuộcJ3G3Ju đời,FJaJKc hJ3G3Jua ha……”

Hạ Tf4ử KFJaJKcình bJ3G3Juừa FJaJKcbãi cười nói,J3G3Ju tháf4i độEj93GG kiêEj93GGu ngạf4o làJ3G3Jum chEj93GGo ngườiFJaJKc tFJaJKca rấtf4 mFJaJKcuốn đánh.

“Phàn FJaJKctiểu thJ3G3Juư, nf4ếu cô khôJ3G3Jung chFJaJKcịu nổiEj93GG cậf4u Ej93GGta, lúcf4 nàoFJaJKc f4cũng cóEj93GG thFJaJKcể bỏJ3G3Ju hắEj93GGn. TôiFJaJKc cJ3G3Juó thểf4 gFJaJKciúp cFJaJKcô mEj93GGột tayFJaJKc, cam đoanf4 côf4 sẽf4 khf4ông bịEj93GG tênEj93GG lưuFJaJKc mEj93GGanh nàJ3G3Juy quấyJ3G3Ju rầy.”f4 Ej93GGLí ChFJaJKcính VũFJaJKc đeFJaJKcm chuFJaJKcyện không J3G3Juthể xảJ3G3Juy f4ra nf4ày Ej93GGnói vớif4 cô.

“Thật sựJ3G3Ju FJaJKccám ơnf4 ýFJaJKc tốtf4 của cậu,Ej93GG tFJaJKcôi vàEj93GG J3G3Julão bàf4 nhấtJ3G3Ju đf4ịnh bJ3G3Juên nhaFJaJKcu đếnFJaJKc bạJ3G3Juc FJaJKcđầu saf4u đóf4 cùEj93GGng nhJ3G3Juau tEj93GGham giEj93GGa lễ Ej93GGđưa tiễJ3G3Jun củaJ3G3Ju cậu.

“Tên hỗnf4 đEj93GGản nàyf4.” Lí ChínEj93GGh VEj93GGũ ngFJaJKcây ngườiFJaJKc mộJ3G3Jut cEj93GGhút, nhịEj93GGn kEj93GGhông đEj93GGược cFJaJKcười mắng.

Tần Lf4ạc Ej93GGLâm f4ở J3G3Jubên J3G3Jucạnh nghe tf4hấy bf4a Ej93GGchữ “lễf4 đưEj93GGa tiễf4n” f4nhanh chóngJ3G3Ju Ej93GGcười lớnJ3G3Ju, cườif4 f4đến nổiEj93GG khôf4ng đứng FJaJKcvững đượFJaJKcc, hf4ai vFJaJKcai khôngEj93GG ngừJ3G3Jung run.

Tình tf4hế trFJaJKcước mắtEj93GG đã vượtf4 FJaJKcqua Ej93GGkhả năJ3G3Jung líJ3G3Ju giJ3G3Juải f4của FJaJKcPhàn SởFJaJKc NgEj93GGữ, Ej93GGđôi mf4ắt tFJaJKco, mêf4 FJaJKchoặc Ej93GGbình tĩJ3G3Junh nhìn nhữFJaJKcng viEj93GGệc đangJ3G3Ju xJ3G3Juảy raFJaJKc, mFJaJKcờ f4mịt hỏi:J3G3Ju“Rốt cuộcFJaJKc lEj93GGà chJ3G3Juuyện gìf4 đf4ang xảJ3G3Juy ra?”

“Cám Ej93GGơn côFJaJKc giúEj93GGp chúnf4g tôi kEj93GGiếm đEj93GGược phầnJ3G3Ju cơmFJaJKc beEj93GGefsteak Ej93GGđắt tiền.”FJaJKc Lf4í ChínhEj93GG VũEj93GG FJaJKcmỉm cườiEj93GG nói.

“Kiếm được?”J3G3Ju PhànJ3G3Ju SởFJaJKc NgEj93GGữ trừng mắtJ3G3Ju nJ3G3Juhìn, vẫnEj93GG Ej93GGlà vJ3G3Juẻ mEj93GGặt f4nghi hoặc.

“Thật Ej93GGra làEj93GG pEj93GGhần thưởng hf4oàn tEj93GGhành nEj93GGhiệm vụ.”f4 TầnFJaJKc LạcFJaJKc Ej93GGLâm f4bổ sung.

“Phần thJ3G3Juưởng FJaJKcnhiệm vụ?” CJ3G3Juô vẫnFJaJKc f4như cũEj93GG f4ngây nFJaJKcgốc lặpFJaJKc lờif4 nóJ3G3Jui củaJ3G3Ju FJaJKcđối Ej93GGphương, saEj93GGu Ej93GGđó mộEj93GGt ýEj93GG tưởnFJaJKcg không tFJaJKchể tJ3G3Juin đượcFJaJKc cEj93GGhậm f4rãi chf4ui vàoJ3G3Ju đFJaJKcầu cô.Ej93GG f4Cô xf4oay J3G3Jungười đốiFJaJKc mặFJaJKct vớEj93GGi HEj93GGạ Tửf4 Kình, FJaJKc lên áf4n anh:“AJ3G3Junh khônJ3G3Jug tFJaJKcuân thủFJaJKc ưFJaJKcớc định?”

Hạ TửFJaJKc KìnEj93GGh lậFJaJKcp tứJ3G3Juc nhíuEj93GG mày.“Anh f4không tJ3G3Juuân f4thủ ưFJaJKcớc địnFJaJKch nào?”

“Công kEj93GGhai cJ3G3Juhuyện chúngFJaJKc ta kếtJ3G3Ju J3G3Juhôn, f4anh nóiFJaJKc dEj93GGo J3G3Juem quyếFJaJKct định.”

“Đúng vậyf4 lf4à J3G3Judo eFJaJKcm qJ3G3Juuyết định, FJaJKcmà vừaJ3G3Ju rồiEj93GG ef4m tựf4 FJaJKcmình cônf4g kFJaJKchai, kFJaJKchông f4phải saf4o?” Af4nh nhíf4u mFJaJKcày, cJ3G3Juó FJaJKcchút khó FJaJKchiểu f4hỏi ngượcEj93GG lại.

“Anh đãJ3G3Ju nóif4 tFJaJKcrước cho ngườiJ3G3Ju khf4ác bFJaJKciết cònFJaJKc bJ3G3Juảo Ej93GGem cf4ông khai?FJaJKc” FJaJKcCô phEj93GGản bác.

“Anh đJ3G3Juâu J3G3Jucó nFJaJKcói chJ3G3Juo người nf4ào J3G3Jubiết trFJaJKcước đâFJaJKcu? Ej93GGAnh J3G3Junói chFJaJKco ai?f4” J3G3JuAnh hỏi.

“Không phảiJ3G3Ju Ej93GGbọn họJ3G3Ju sao?”f4 Phàn Sởf4 NgJ3G3Juữ lEj93GGập tJ3G3Juức xFJaJKcoay người,f4 f4tay J3G3Juchỉ vFJaJKcề phíEj93GGa LíEj93GG CJ3G3Juhính VJ3G3Juũ cJ3G3Juùng Tầnf4 J3G3JuLạc Lâm.

“Bọn họ?”FJaJKc Hạf4 TửEj93GG Ej93GGKình nhăn mày.“HEj93GGai người,”f4 Anf4h hJ3G3Juỏi:“Tôi cóf4 nJ3G3Juói chf4o quFJaJKca Ej93GGcho haf4i f4người bFJaJKciết tEj93GGôi đf4ã FJaJKckết f4hôn, vợ tôEj93GGi lFJaJKcà FJaJKccô FJaJKcgái nàJ3G3Juy sao?”

Lí FJaJKcChính f4Vũ J3G3Jucùng f4Tần LạEj93GGc Lâm nhấtJ3G3Ju thờiEj93GG cứnJ3G3Jug FJaJKchọng, haEj93GGi mắFJaJKct Ej93GGmở Ej93GGto vôEj93GG tội,J3G3Ju vẻEj93GG f4mặt Ej93GGlà bEj93GGị dọa.

“Cái FJaJKcgì, đăFJaJKcng Ej93GGkí kết hôn?”FJaJKc Lf4í CJ3G3Juhính FJaJKcVũ kinJ3G3Juh ngạcEj93GG trừFJaJKcng mJ3G3Juắt Ej93GGnhìn bọEj93GGn J3G3Juhọ, lJ3G3Juắp bắpEj93GG nói:“Ýf4 là,f4 f4cô ấy thFJaJKcật sựf4 làf4 lãf4o J3G3Jubà củaFJaJKc Ej93GGcậu, khôngEj93GG pJ3G3Juhải bJ3G3Juạn gái?FJaJKc CáJ3G3Juc ngươiJ3G3Ju thf4ật sFJaJKcự kếf4t J3G3Juhôn? Làf4 vợ chồng?”

“Thật J3G3Juvậy saEj93GGo? HạFJaJKc Tử Kìnf4h, anFJaJKch thậtf4 sựJ3G3Ju FJaJKckết hôn?”f4 TFJaJKcần LFJaJKcạc LFJaJKcâm f4cũng lộEj93GG J3G3Jura J3G3Juvẻ mặtf4 khJ3G3Juông tEj93GGin, f4nhìn anh hỏi.

Phàn SởEj93GG NgữFJaJKc lạEj93GGi mEj93GGờ mịt khóFJaJKc hiểu,Ej93GG Ej93GGsao phảnJ3G3Ju J3G3Juứng củEj93GGa haFJaJKci ngườFJaJKci đf4ó lạiFJaJKc nhưEj93GG vậyFJaJKc, giJ3G3Juống FJaJKcnhư chFJaJKcỉ vừaJ3G3Ju f4mới ngheEj93GG tin anJ3G3Juh kếf4t hônf4? FJaJKc10 phFJaJKcút tf4rước khôEj93GGng phFJaJKcải bEj93GGọn hFJaJKcọ đềJ3G3Juu đEj93GGang nóiJ3G3Ju chuEj93GGyện f4này sao?

“Hai nf4gười FJaJKckhông biết chuyệnf4 aEj93GGnh ấyEj93GG vàFJaJKc tôiJ3G3Ju kếtJ3G3Ju Ej93GGhôn saoJ3G3Ju?” Côf4 khônEj93GGg tựFJaJKc chJ3G3Juủ đượcFJaJKc lf4ên tiếJ3G3Jung hỏi.

Kia hJ3G3Juai ngEj93GGười khôf4ng chúJ3G3Jut do dựJ3G3Ju lậpJ3G3Ju tứcf4 lắcEj93GG FJaJKcđầu, f4giống nhEj93GGư vẫEj93GGn cJ3G3Juòn khiếpFJaJKc J3G3Jusợ f4chỉ dựaJ3G3Ju J3G3Juvào bJ3G3Juản nănf4g trảJ3G3Ju lời cô.

“Vậy hJ3G3Juai nEj93GGgười nóEj93GGi hoàn tFJaJKchành J3G3Junhiệm vụFJaJKc lJ3G3Juà nhiệmJ3G3Ju Ej93GGvụ nào?”

“Tử KìnEj93GGh nóiJ3G3Ju cậuEj93GG tf4a thíchJ3G3Ju cô, côEj93GG cũnEj93GGg thíf4ch cEj93GGậu f4ta nhưngEj93GG f4không biếtFJaJKc FJaJKccô lEj93GGo sợJ3G3Ju FJaJKccái gìf4 khônJ3G3Jug dámEj93GG thừaFJaJKc nhậJ3G3Jun tình cảmf4 cEj93GGủa J3G3Jumình nênEj93GG nf4hờ chúnEj93GGg tôf4i giúJ3G3Jup đỡ.”J3G3Ju LíEj93GG ChínhFJaJKc FJaJKcVũ f4hơi bìnf4h tĩEj93GGnh lại Ej93GG nhưng tiFJaJKcm vf4ẫn đậpEj93GG mạnhEj93GG f4và lFJaJKcoạn nhịpf4, trảFJaJKc lf4ời cô.

“Tôi phụEj93GG tráFJaJKcch làmf4 cFJaJKcho cô ghf4en đểEj93GG FJaJKcxem côJ3G3Ju cFJaJKcó phảFJaJKcn ứngFJaJKc khf4ông.” Tf4ần LạcEj93GG LEj93GGâm Ej93GGnói, giFJaJKcọng nóiEj93GG ngJ3G3Juây ngốcEj93GG gJ3G3Juiống y J3G3Ju như Ej93GGLí ChínFJaJKch Vũ.

“Tôi giJ3G3Juúp J3G3Jucậu J3G3Juta dEj93GGiễn mộtEj93GG màn tìFJaJKcnh địFJaJKcch xuấtFJaJKc hf4iện rồiFJaJKc FJaJKcđánh nhaJ3G3Juu đEj93GGể xeJ3G3Jum FJaJKccô cóf4 thểf4 Ej93GGmắc mJ3G3Juưu rFJaJKcồi thFJaJKcổ lf4ộ tìJ3G3Junh cảm hJ3G3Juay J3G3Jukhông. Ej93GGKết f4quả cJ3G3Juô tJ3G3Juhật sựJ3G3Ju trúngFJaJKc kếf4.” LFJaJKcí Chínhf4 VũEj93GG tiJ3G3Juếp lờif4 TEj93GGần f4Lạc Lâm Ej93GGnói, FJaJKcsau J3G3Juđó hoFJaJKcàn hồn,f4 trừngFJaJKc mf4ắt FJaJKcnhìn HạFJaJKc FJaJKcTử KìEj93GGnh oáEj93GGn giậFJaJKcn nói:“Tạif4 saf4o lạiJ3G3Ju lEj93GGừa bọn tôi?J3G3Ju ChúJ3G3Jung J3G3Jutôi đf4ều đồngFJaJKc ýEj93GG J3G3Jugiúp cậu,J3G3Ju J3G3Jucậu lf4ại cf4òn lừJ3G3Jua bọnEj93GG tFJaJKcôi giJ3G3Juờ tíJ3G3Junh sao đây?”

Không đểEj93GG ýf4 bạEj93GGn tốtJ3G3Ju đang bấFJaJKct mãf4n, J3G3Juoán hEj93GGận  nhìFJaJKcn chằmJ3G3Ju chằJ3G3Jum mìnJ3G3Juh, Hạf4 TửEj93GG KìJ3G3Junh chEj93GGỉ cJ3G3Juhú ýf4 đếFJaJKcn sEj93GGuy ngf4hĩ và Ej93GGphản ứJ3G3Jung cEj93GGủa lãoJ3G3Ju bà.

“Nghe thJ3G3Juấy khônEj93GGg? Amh khôJ3G3Jung FJaJKccó nFJaJKcói chf4o bọnJ3G3Ju FJaJKchọ biFJaJKcết, vf4ẫn tuâFJaJKcn thủf4 ướcEj93GG Ej93GGđịnh cf4ủa chFJaJKcúng tEj93GGa.” AnEj93GGh thànhf4 thật nói.

“Uhm,” Cf4ô gậFJaJKct đầu,Ej93GG tf4iếp theo vẻJ3G3Ju mEj93GGặt nEj93GGghiêm túf4c nhìnFJaJKc f4anh:“Nhưng aEj93GGnh khônEj93GGg tuânEj93GG FJaJKcthủ FJaJKcquy tắc.”

“Quy tắFJaJKcc nàof4?” Ej93GGAnh J3G3Junhíu mày hỏi.

“Anh lừaf4 em.”

“Vấn đềEj93GG Ej93GGlà sf4ao Ej93GGanh khôngEj93GG nhớ Ej93GGrõ cf4ó J3G3Jucái quJ3G3Juy tắcEj93GG này?”J3G3Ju AnJ3G3Juh vEj93GGô tộFJaJKci nóJ3G3Jui, kỳJ3G3Ju thậFJaJKct cf4ăn bảFJaJKcn f4là chơEj93GGi Ej93GGxấu cô.

“Nếu Ej93GGquyền cf4ông khEj93GGai J3G3Julà của eFJaJKcm anEj93GGh khônJ3G3Jug đượcEj93GG sửJ3G3Ju dụEj93GGng biệnf4 J3G3Jupháp nàEj93GGy bắEj93GGt J3G3Juem cJ3G3Juông khai.FJaJKc” Ej93GGCô nghiêJ3G3Jum túc nói.

“Ai, eFJaJKcm FJaJKcyêu cóf4 phảiJ3G3Ju J3G3Juem hiểu lầmFJaJKc rồiFJaJKc khônFJaJKcg?” f4Anh trừngFJaJKc mEj93GGắt nJ3G3Juhìn, vf4ẻ FJaJKcmặt f4càng f4thêm vEj93GGô tộEj93GGi, làmEj93GG bộf4 thở dàJ3G3Jui nói.

“Cái gì?J3G3Ju” f4Cô bấtJ3G3Ju ngờFJaJKc hỏi.

“Anh Ej93GGđang cùnJ3G3Jug eEj93GGm nóFJaJKci chuyện đánhEj93GG cượcf4 f4tối nayJ3G3Ju, f4em đaFJaJKcng nóiJ3G3Ju J3G3Jucái gìJ3G3Ju? FJaJKcTuy rằngJ3G3Ju f4anh dùf4ng Ej93GGkế Ej93GGcũng hơiFJaJKc tốn J3G3Jukém nhFJaJKcưng J3G3Juem đồngFJaJKc J3G3Juý cf4ông khaJ3G3Jui chJ3G3Juuyện chúFJaJKcng tJ3G3Jua kếtEj93GG J3G3Juhôn Ej93GGthật sựEj93GG khJ3G3Juiến anf4h rất vui.”J3G3Ju AEj93GGnh nóJ3G3Jui xof4ng độtf4 nhiênFJaJKc hEj93GGôn cô.

“Anh yêuf4 emf4, lf4ão bà.”

Trong nháyJ3G3Ju Ej93GGmắt mặFJaJKct Phf4àn Sở Ej93GGNgữ  nhf4anh chEj93GGóng Ej93GGđỏ lf4ên khôngEj93GG biếtf4 làEj93GG FJaJKcđỏ f4bừng hJ3G3Juay chỉJ3G3Ju hồnf4g hồEj93GGng. Anh FJaJKcthật FJaJKcti bỉ.

“Thì rf4a lEj93GGà thế……J3G3Ju cậJ3G3Juu  thật đEj93GGúng lf4à Ej93GGcó Ej93GGđủ tEj93GGi Ej93GGbỉ vFJaJKcô sỉ.Ej93GG” Lf4í ChEj93GGính VJ3G3Juũ thEj93GGay f4cô Ej93GGnói J3G3Jura lJ3G3Juời trong lòng.

Ở mộf4t bJ3G3Juên FJaJKcnghe nửf4a ngày, aFJaJKcnh J3G3Jurốt cFJaJKcục cf4ó thf4ể hiểuf4 đJ3G3Juược 7J3G3Ju, Ej93GG8 phJ3G3Juần cf4ủa câuf4 chuyệnJ3G3Ju, f4nếu giốngFJaJKc nhưFJaJKc nf4hững J3G3Julời cậu tFJaJKca f4nói tf4hì HạFJaJKc Tf4ử J3G3JuKình thậtJ3G3Ju đúngJ3G3Ju FJaJKclà f4có đủEj93GG tf4i bỉFJaJKc vEj93GGô sỉFJaJKc vEj93GGì f4đạt FJaJKcđược mụcf4 đíEj93GGch không ngạiEj93GG dùFJaJKcng bấtJ3G3Ju f4cứ thủEj93GG đoạnf4 tf4ồi tệEj93GG nàJ3G3Juo. NEj93GGhưng làf4 f4cái mụcEj93GG đíFJaJKcch FJaJKckia ngf4he có vẻEj93GG buồnFJaJKc cười.

“Ha ha…FJaJKc…” CàEj93GGng nghJ3G3Juĩ cf4àng cảm tf4hấy FJaJKcbuồn J3G3Jucười, Líf4 Cf4hính Vũf4 nhịnEj93GG khEj93GGông đượcEj93GG FJaJKccười FJaJKcthành tiếnJ3G3Jug.“Người luôn f4 thuận lợiEj93GG tf4rong FJaJKcviệc liêEj93GGn FJaJKcquan đếf4n phFJaJKcụ nữJ3G3Ju nhFJaJKcư cậEj93GGu thìJ3G3Ju f4ra Ej93GGcũng cJ3G3Juó ngf4ày J3G3Junhư J3G3Juthế này Ej93GGsao? HFJaJKca haEj93GG……” CưFJaJKcới lãof4 bFJaJKcà, lf4ão f4bà cũngf4 kf4hông chịuJ3G3Ju J3G3Jucông khFJaJKcai qFJaJKcuan hệJ3G3Ju với anh?Ej93GG Rấf4t buồnFJaJKc cười!

Tần LạcEj93GG LFJaJKcâm FJaJKcở bJ3G3Juên cạnh FJaJKccũng cưJ3G3Juời theo.

“Nhưng tôFJaJKci cJ3G3Juũng muốnJ3G3Ju chúc mừnJ3G3Jug haEj93GGi người.”f4 Cf4ô vừaf4 cườiFJaJKc vừJ3G3Jua nói.

Tạm thờiFJaJKc f4bỏ qJ3G3Juua mộf4t FJaJKcbên sự FJaJKctức gJ3G3Juiận đốiEj93GG vớiFJaJKc tFJaJKci bỉFJaJKc lãEj93GGo côFJaJKcng, PhànEj93GG J3G3JuSở NgữEj93GG f4đem ánhJ3G3Ju mJ3G3Juắt cJ3G3Juhuyển J3G3Juđến vịJ3G3Ju Tần Lạcf4 LâFJaJKcm tiểEj93GGu Ej93GGthư xif4nh đEj93GGẹp tEj93GGự tJ3G3Juin lf4àm cJ3G3Juô thấyJ3G3Ju gheEj93GGn tịEj93GG “Xf4in hỏi……”J3G3Ju CJ3G3Juô mEj93GGuốn nói lạif4 tf4hôi, f4nhìn đốiJ3G3Ju phương.

Tần f4Lạc LJ3G3Juâm mf4ỉm cườf4i nhìEj93GGn cô, tEj93GGrên mEj93GGặt tf4ất f4cả đJ3G3Juều FJaJKclà sf4ự thFJaJKcân thiệnFJaJKc khôJ3G3Jung cóFJaJKc mEj93GGột FJaJKcchút FJaJKcđối  đJ3G3Juịch hoặc chếf4 nhạo.“Ej93GGCô cóf4 gìf4 muốJ3G3Jun hFJaJKcỏi tôif4 saJ3G3Juo?” CEj93GGô ônf4 nFJaJKchu hỏi.

Cô gậtf4 gậtFJaJKc đầu,f4 tEj93GGhoáng dof4 dự f4một f4chút mớiEj93GG mởEj93GG miJ3G3Juệng hỏiJ3G3Ju Ej93GG:“Hai ngươFJaJKci hFJaJKcình nhf4ư &Ej93GGnbsp;rất quEj93GGen thuộc?”

Tần LạcEj93GG LâmEj93GG bỗEj93GGng nJ3G3Juhiên khẽ Ej93GGcười mFJaJKcột tiEj93GGếng, chếFJaJKc nhFJaJKcạo FJaJKcnhìn HạFJaJKc Ej93GGTử FJaJKcKình nói:“LãoJ3G3Ju bàJ3G3Ju cf4ủa aJ3G3Junh đangEj93GG gheEj93GGn, anhFJaJKc nên FJaJKccao hứFJaJKcng, đắcEj93GG J3G3Juý đi?”

“Đúng vậy,J3G3Ju tôiFJaJKc Ej93GGmừng đến nổiEj93GG sắpFJaJKc bf4ay lênf4 FJaJKc9 tFJaJKcầng mây.f4” HạEj93GG Tửf4 Kìnf4h nhếFJaJKcch f4miệng f4nói, Ej93GGbộ dánEj93GGg J3G3Juquả thEj93GGật vui vẻf4 khônf4g thôi.

Phàn SởJ3G3Ju NgEj93GGữ lạiEj93GG J3G3Juđỏ mặt.

“3 nFJaJKcgười cf4húng tôFJaJKci lFJaJKcà bạn tFJaJKchời đạiFJaJKc học.”J3G3Ju Tầnf4 LạcEj93GG LâmFJaJKc cườiFJaJKc nói.

Bạn thờif4 Ej93GGđại học?f4 Tf4hì raFJaJKc là thế.

Phàn SFJaJKcở NgEj93GGữ rEj93GGốt cụcf4 xóa bJ3G3Juỏ đượJ3G3Juc ngEj93GGhi J3G3Jungờ tEj93GGrong J3G3Julòng nhưnf4g FJaJKclại f4chứng miJ3G3Junh đượcf4 J3G3Jumột việFJaJKcc đf4ó lEj93GGà —Ej93GG nf4gay từ đầEj93GGu FJaJKcanh cũJ3G3Jung đãFJaJKc lêJ3G3Jun kFJaJKcế hJ3G3Juoạch tấtf4 cả,J3G3Ju làmf4 chJ3G3Juo cEj93GGô Ej93GGngơ FJaJKcngác FJaJKcrơi vàf4o cạFJaJKcm bẫf4y cEj93GGủa anh mf4à khônf4g biết.

Anh thf4ật sEj93GGự rấtJ3G3Ju tJ3G3Jui bỉ.

Nhưng làJ3G3Ju…… Aif4z, tạf4i sao cFJaJKcô mộEj93GGt Ej93GGchút cũngFJaJKc khônJ3G3Jug cảmf4 thEj93GGấy cháEj93GGn Ej93GGghét FJaJKchoặc gFJaJKciận anh?

Tình f4yêu tJ3G3Juhật f4sự FJaJKclàm cho f4con ngEj93GGười J3G3Jumù quáng.

Cũng f4may Ej93GGsau f4buổi lễFJaJKc phát biểuFJaJKc làEj93GG ngàyf4 nghỉEj93GG nếf4u khôngFJaJKc Ej93GGPhàn sởJ3G3Ju NgữJ3G3Ju tEj93GGhật đúnJ3G3Jug lFJaJKcà kFJaJKchông biếtJ3G3Ju nf4ên J3G3Juđối mặf4t với đồEj93GGng nghiJ3G3Juệp Ej93GGở cEj93GGông  tJ3G3Juy nJ3G3Juhư thEj93GGế nào.

Cô hoànf4 J3G3Jutoàn kFJaJKchông J3G3Junghi ngờ cf4huyện côFJaJKc kếtf4 hônEj93GG cùJ3G3Jung lEj93GGão bảnFJaJKc sf4ẽ troEj93GGng tEj93GGhời gif4an FJaJKcngắn nhấtEj93GG giốngf4 nhf4ư lửaf4 cháy laEj93GGn toJ3G3Juàn côngJ3G3Ju tJ3G3Juy, dùf4 sFJaJKcao đf4ây cũEj93GGng FJaJKclà f4công tJ3G3Juy qEj93GGuan hEj93GGệ Ej93GGxã hJ3G3Juội, tif4n tứJ3G3Juc đặc bJ3G3Juiệt nhaf4nh nhạy.

Aiz, cứFJaJKc nghEj93GGĩ Ej93GGđến FJaJKcthứ hEj93GGai phải đJ3G3Juối f4mặt vớiJ3G3Ju mọiEj93GG ngườEj93GGi f4ở côEj93GGng tyf4, cEj93GGô lJ3G3Juiền f4cảm thấyf4 f4bi thương,Ej93GG thEj93GGật sFJaJKcự rấtJ3G3Ju bi thương.

Nhịn khEj93GGông được,J3G3Ju J3G3Jucô đánh ngưEj93GGời đEj93GGàn ôf4ng đangf4 Ej93GGxem tJ3G3Juạp Ej93GGchí Ej93GGở bênEj93GG cJ3G3Juạnh mFJaJKcột cái.

“Ối! FJaJKcLão FJaJKcbà, ef4m f4muốn mưFJaJKcu sát FJaJKcchồng sao?”J3G3Ju Hf4ạ TFJaJKcử KìnhFJaJKc f4cố tìnJ3G3Juh FJaJKclàm Ej93GGra FJaJKcvẻ đauEj93GG đớn.

Cô gf4iả vờEj93GG nhf4ư khôngf4 nghe thấf4y, cũJ3G3Jung khf4ông tFJaJKchèm liếcEj93GG nf4hìn f4anh, Ej93GGtiếp tụFJaJKcc lJ3G3Juàm J3G3Junhư khôFJaJKcng J3G3Junhìn thấf4y aJ3G3Junh, nhìn vềEj93GG pJ3G3Juhía trướcFJaJKc, f4lo lắf4ng FJaJKcngày thứJ3G3Ju hf4ai phảf4i đốEj93GGi mặFJaJKct vEj93GGới FJaJKcđồng nghiFJaJKcệp nEj93GGhư Ej93GGthế nào.

“Ai, FJaJKclão bàf4, f4em suFJaJKcy nghĩ cáf4i gFJaJKcì? f4Tại sf4ao cảFJaJKc buổiJ3G3Ju sEj93GGáng J3G3Juem cũnf4g kEj93GGhông J3G3Junhìn lEj93GGão côngf4 Ej93GGtuấn suấtFJaJKc, gợiJ3G3Ju cảEj93GGm f4mị hoặc củaJ3G3Ju mìFJaJKcnh J3G3Jumột J3G3Jucái?” AJ3G3Junh bỗngJ3G3Ju nhEj93GGiên nhJ3G3Juẹ nhf4àng xoJ3G3Juay mặtFJaJKc cJ3G3Juủa Ej93GGcô đốif4 diệf4n mình,ra vẻ&nbsEj93GGp; đEj93GGáng thương,J3G3Ju ôf4n nhEj93GGu hỏi.

“Còn kFJaJKchông phFJaJKcải tạif4 anh hại.”Ej93GG CFJaJKcô hEj93GGung f4hăng trừJ3G3Jung J3G3Jumắt nEj93GGhìn f4anh mJ3G3Juột Ej93GGcái, nhịnFJaJKc khôngFJaJKc đượcEj93GG Ej93GGlại đánhf4 anf4h một cái.

“Ối!” FJaJKcAnh lFJaJKcại lầnJ3G3Ju nữJ3G3Jua giả đauFJaJKc kêEj93GGu rf4a Ej93GGtiếng,“Thì Ej93GGra f4anh cướiEj93GG phJ3G3Juải mộFJaJKct lãJ3G3Juo bJ3G3Juà FJaJKcbạo lựcJ3G3Ju nha.”

“Nếu FJaJKcem làf4 J3G3Ju bạo lực FJaJKc lão bEj93GGà vậFJaJKcy FJaJKcanh chíJ3G3Junh lJ3G3Juà tEj93GGi bỉEj93GG lãJ3G3Juo cônEj93GGg.” CôJ3G3Ju trừngFJaJKc mắtJ3G3Ju nói.

“Hắc, lJ3G3Juão J3G3Jubà, lãoFJaJKc cJ3G3Juông của eFJaJKcm tf4i bFJaJKcỉ hồEj93GGi nào?Ej93GG FJaJKcTa đFJaJKcược FJaJKccông nhậnf4 f4là chf4ính nf4hân quJ3G3Juân tJ3G3Juử FJaJKcđó nha.f4” FJaJKcAnh đem tạpFJaJKc Ej93GGchí đặtEj93GG tFJaJKcrên bànFJaJKc tf4rà, nJ3G3Jughiêm chỉJ3G3Junh kEj93GGháng nghị.

“Chính nJ3G3Juhân quânFJaJKc tửJ3G3Ju f4sẽ vì thắngFJaJKc thuEj93GGa mFJaJKcà sửFJaJKc dụngJ3G3Ju thEj93GGủ đoạn?”J3G3Ju NóJ3G3Jui f4xong côFJaJKc f4còn rõFJaJKc ràf4ng cJ3G3Juhỉ rJ3G3Jua:“Đêm qua.”

“Em cEj93GGó biếtEj93GG J3G3Jucâu “đại trượngf4 phFJaJKcu J3G3Juco đượcEj93GG dãnEj93GG đượcEj93GG” Ej93GG” ÝEj93GG J3G3Juchính làJ3G3Ju tf4hỉnh thoảngJ3G3Ju kEj93GGhông lEj93GGàm cJ3G3Juhính nhân Ej93GGquân J3G3Jutử cũJ3G3Jung đượcEj93GG bf4ởi vf4ì anJ3G3Juh làJ3G3Ju mộf4t đạiJ3G3Ju trưEj93GGợng Ej93GGphu cFJaJKco đưf4ợc giãFJaJKcn được.

Đối mặJ3G3Jut vớiFJaJKc ngườiEj93GG ănFJaJKc nói J3G3Ju trơn tFJaJKcru, Ej93GGngụy Ej93GGbiện thànFJaJKch tàiFJaJKc nhưJ3G3Ju HạJ3G3Ju TửFJaJKc Kìnhf4, PhFJaJKcàn Sởf4 NgữEj93GG căFJaJKcn bảFJaJKcn kf4hông phảiFJaJKc là đEj93GGối thủFJaJKc FJaJKccủa aEj93GGnh, nJ3G3Jugoài việEj93GGc iEj93GGm lặnJ3G3Jug khôngEj93GG nóiJ3G3Ju FJaJKcgì cFJaJKcô Ej93GGcũng J3G3Juchỉ cóEj93GG thểJ3G3Ju tFJaJKcrừng J3G3Juanh, dùng sJ3G3Juức trừJ3G3Jung af4nh đểEj93GG J3G3Juchống đỡ.

“Lão bàf4, lJ3G3Juúc J3G3Juem phẫnEj93GG nộ trôngEj93GG tEj93GGhật đáEj93GGng yJ3G3Juêu.” AJ3G3Junh FJaJKccười khẽ,J3G3Ju J3G3Jukìm lònFJaJKcg kJ3G3Juhông đượcJ3G3Ju cúJ3G3Jui ngEj93GGười hôFJaJKcn cFJaJKcô một chút.

“Uy, eJ3G3Jum đanEj93GGg tứEj93GGc gif4ận.” Cô trừFJaJKcng mFJaJKcắt nhEj93GGìn anh.

“Lúc eJ3G3Jum tFJaJKcức FJaJKcgiận trông cũngf4 thậtFJaJKc đEj93GGáng yêu.”f4 AnEj93GGh làFJaJKcm nhJ3G3Juư khônEj93GGg nf4ghe thấyf4 lạiEj93GG hEj93GGôn cô.

“Uy!” Ej93GGCô đáFJaJKcnh anFJaJKch f4một cái, vừf4a bựf4c Ej93GGmình vừaf4 bJ3G3Juuồn cườif4, thậtJ3G3Ju Ej93GGlà sEj93GGắp f4không cFJaJKchịu nổiFJaJKc anh.

“Anh yêuJ3G3Ju FJaJKcem, lãoEj93GG bàJ3G3Ju.” f4Anh bắt lEj93GGấy Ej93GGtay cô,J3G3Ju mườiJ3G3Ju nJ3G3Jugón taJ3G3Juy đaEj93GGn vFJaJKcào nhauf4, tFJaJKchâm tEj93GGình J3G3Juchân thànEj93GGh nói.

Mặt củaEj93GG cFJaJKcô đỏf4 hồngEj93GG, FJaJKcnhịn không đượFJaJKcc FJaJKcliếc anf4h FJaJKcmột cái,FJaJKc lFJaJKcẩm bẩFJaJKcm nói:f4“Anh thậFJaJKct sJ3G3Juự thựf4c Ej93GGti bỉJ3G3Ju, Ej93GGchỉ biEj93GGết nói saf4ng chuyệf4n khác.”

“Ai, tấtFJaJKc cảFJaJKc đJ3G3Juều lJ3G3Juà hf4iểu lầm, FJaJKcsao anFJaJKch f4lại nóiFJaJKc sanJ3G3Jug chuyệnJ3G3Ju kháf4c được?Ej93GG BấtJ3G3Ju FJaJKcquá,” FJaJKcAnh độFJaJKct nhFJaJKciên f4thay Ej93GGvẻ mặt đứnEj93GGg đắnJ3G3Ju nóiFJaJKc, “FJaJKcAnh khEj93GGông Ej93GGngại họcFJaJKc J3G3Juhỏi ngườiEj93GG kháf4c mộtf4 chEj93GGút, chúf4ng tFJaJKca lúf4c nãy đangEj93GG FJaJKcthảo luf4ận vFJaJKcấn đềFJaJKc gì?FJaJKc AnFJaJKch yf4êu eEj93GGm J3G3Junhiều f4như tFJaJKchế nàof4 sf4ao? ĐáEj93GGp ánJ3G3Ju f4là rấtFJaJKc yêu, rấtEj93GG yêu.”

Anh mặFJaJKct dàyJ3G3Ju f4tự hỏiJ3G3Ju tự đáp,FJaJKc khiếFJaJKcn FJaJKccô nhịJ3G3Jun kFJaJKchông đFJaJKcược mFJaJKcỉm cười.

Cô thật sự,Ej93GG f4thật Ej93GGsự chịf4u kf4hông nổEj93GGi aFJaJKcnh, cũngEj93GG FJaJKcchịu khônFJaJKcg nf4ổi chf4ính mFJaJKcình qFJaJKcuá yêuFJaJKc anh…… Cf4ảm giáJ3G3Juc nàf4y cJ3G3Juó chúFJaJKct hEj93GGơi đángFJaJKc sợ.

“Làm sao vậy?”FJaJKc ChFJaJKcú FJaJKcý thJ3G3Juấy nf4ụ cf4ười củFJaJKca f4cô FJaJKcbiến mấtf4 J3G3Jumột cácJ3G3Juh khôJ3G3Jung f4bình thưf4ờng, anhf4 quan tEj93GGâm ônJ3G3Ju nEj93GGhu hỏi.

“Chúng ta thậtEj93GG Ej93GGsự cóFJaJKc thEj93GGể yFJaJKcêu nhaf4u cảf4 đờEj93GGi, bf4ạch đầuJ3G3Ju giaf4i Ej93GGlão sao?”FJaJKc FJaJKcCô f4hỏi anf4h, f4vẻ f4mặt lo lắFJaJKcng, FJaJKckhiếp sf4ự vềf4 tươngf4 lai.

“Đương nhiên Ej93GGcó thể.”FJaJKc AFJaJKcnh khôf4ng chúJ3G3Jut Ej93GGdo J3G3Judự f4trả lời.

“Thật vậy saEj93GGo?” CJ3G3Juô f4phát Ej93GGhiện mìJ3G3Junh Ej93GGcàng nf4gày FJaJKccàng f4yêu FJaJKcanh vf4ì vEj93GGậy cFJaJKcàng cJ3G3Juảm J3G3Juthấy FJaJKcsợ hãi.

“Đương nhiên.” AFJaJKcnh nóiFJaJKc nf4hư đinhf4 đf4óng cột,“ChuyệnFJaJKc khácf4 f4không nói,J3G3Ju chJ3G3Juỉ f4cần nhJ3G3Juìn bốf4 mẹ củaFJaJKc FJaJKchai f4ta, bEj93GGọn hFJaJKcọ chunEj93GGg tìEj93GGnh J3G3Juyêu nhaEj93GGu mf4à Ej93GGchúng J3G3Juta lạJ3G3Jui tf4hừa hưởngf4 gieFJaJKcn di trEj93GGuyền cFJaJKcủa họFJaJKc vìEj93GG FJaJKcvậy chFJaJKcúng tFJaJKca f4nhất địnhJ3G3Ju cóFJaJKc thểf4 Ej93GGyêu nFJaJKchau Ej93GGđến bf4ạc đầu.”

Cách anh thuyếf4t phụcf4 làFJaJKcm cJ3G3Juho côFJaJKc J3G3Jubuồn cEj93GGười nhưngJ3G3Ju chỉFJaJKc chốcFJaJKc lJ3G3Juát nFJaJKcó lạf4i FJaJKcbiến mất.

“Còn chuyện J3G3Jugì saof4?” J3G3Jutay anf4h J3G3Juchạm f4vào mặtJ3G3Ju J3G3Jucô, kEj93GGiên nhẫEj93GGn hỏiJ3G3Ju lại,Ej93GG anEj93GGh khôJ3G3Jung FJaJKcthể chịu đượcJ3G3Ju J3G3Jukhi tJ3G3Juhấy côEj93GG buồn.

“Thứ hai kf4hi đFJaJKci làmJ3G3Ju, ef4m nêEj93GGn J3G3Julàm cFJaJKcái gEj93GGì bâyJ3G3Ju giờJ3G3Ju?” CFJaJKcô J3G3Junhăn mặtEj93GG hỏiEj93GG anh.

“Cái gì làFJaJKcm f4sao bFJaJKcây giờ?Ej93GG” AnJ3G3Juh kFJaJKchông hiểEj93GGu côf4 đangFJaJKc FJaJKchỏi cáiJ3G3Ju gì.

Thứ hai FJaJKcở côngEj93GG FJaJKcty f4có chuyệf4n gf4ì màEj93GG J3G3Juanh kJ3G3Juhông biếtJ3G3Ju saoJ3G3Ju? HạFJaJKc TJ3G3Juử KFJaJKcình Ej93GGsuy nghĩ.

“Chuyện chúng tEj93GGa kếtf4 FJaJKchôn, đếnJ3G3Ju thJ3G3Juứ hEj93GGai J3G3Junhất J3G3Juđịnh đãJ3G3Ju truyềFJaJKcn đếnFJaJKc J3G3Jutai mFJaJKcỗi ngườiFJaJKc f4trong công tf4y, J3G3Juđến lúcJ3G3Ju đóJ3G3Ju eJ3G3Jum nêEj93GGn đốif4 mFJaJKcặt vEj93GGới họEj93GG nhFJaJKcư thếf4 nàof4 đâFJaJKcy?” PhJ3G3Juàn SởJ3G3Ju Nf4gữ khôEj93GGng FJaJKcchuyển mắt nhFJaJKcìn J3G3Juanh, khôngFJaJKc Ej93GGbiết J3G3Juanh Ej93GGcó phảEj93GGi đanEj93GGg giảFJaJKc nEj93GGgốc vf4ới cEj93GGô không.

“Thì ra f4là chuyệnFJaJKc này.”

Nhìn anh f4ra vFJaJKcẻ đãJ3G3Ju hiểuJ3G3Ju Ej93GGlại còJ3G3Jun rấf4t thEj93GGoải Ej93GGmái f4vui thícFJaJKch làmEj93GG cJ3G3Juho J3G3Jucô nf4hất tJ3G3Juhời bốcFJaJKc hỏa.

“Đúng vậy, chínhJ3G3Ju f4là chuyệnEj93GG này!”J3G3Ju CJ3G3Juô trf4ừng mắJ3G3Jut FJaJKcnói,“Anh &nf4bsp;nói nEj93GGên làmFJaJKc gìf4 Ej93GGbây giờ?”

“Chỉ cần thoảiJ3G3Ju mFJaJKcái J3G3Junhận sựEj93GG f4chúc pf4húc f4của FJaJKcmọi ngườiFJaJKc làFJaJKc đưEj93GGợc rồi.”

“Anh nói thFJaJKcật đJ3G3Juơn giảEj93GGn.” FJaJKcCô Ej93GGgiận dỗiFJaJKc đánhf4 anf4h f4một cái.

“Là em sJ3G3Juuy nghFJaJKcĩ f4quá pf4hức tạpEj93GG. Ef4m rEj93GGốt cuộFJaJKcc f4lo lắngFJaJKc cEj93GGái gì,J3G3Ju lãFJaJKco bJ3G3Juà?” AJ3G3Junh Ej93GGkéo cf4ô vào troFJaJKcng lòng,Ej93GG ôJ3G3Jun f4nhu hỏi.

“Đại soái FJaJKcca lãof4 bJ3G3Juản cướiEj93GG mộtf4 FJaJKcnữ f4thư kJ3G3Juí f4trong cônJ3G3Jug tyJ3G3Ju, kFJaJKchông bắtEj93GG mắt,J3G3Ju cEj93GGá tf4ính cứng nhắEj93GGc câEj93GGu nệEj93GG, kJ3G3Juhông J3G3Julàm J3G3Jucho nJ3G3Jugười kháJ3G3Juc FJaJKcyêu mếmEj93GG, nếuf4 anf4h FJaJKclà nFJaJKcgười đứnFJaJKcg xEj93GGem, anh sf4ẽ nEj93GGghĩ J3G3Junhư thếEj93GG nào?”

“Cô gái nàyFJaJKc thEj93GGật J3G3Julợi hại?J3G3Ju” AnEj93GGh hFJaJKcơi Ej93GGđăm chiEj93GGêu liếcf4 nhìJ3G3Jun Ej93GGcô mộEj93GGt FJaJKccái, Ej93GGsau f4đó tEj93GGhong thả nf4híu mFJaJKcày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta bf4iết dùngEj93GG mêJ3G3Ju thuậtEj93GG, nếJ3G3Juu kEj93GGhông, f4công pJ3G3Juhu f4trên giườEj93GGng khẳnf4g địf4nh đặcf4 biệt tốt?”J3G3Ju AnEj93GGh nhănf4 mặtf4 nóif4 tiếp.

Cô trừng mFJaJKcắt liếcf4 anEj93GGh Ej93GGmột cái,J3G3Ju nghEj93GGiến răf4ng ngEj93GGhiến lợiFJaJKc hỏi:“CònJ3G3Ju gFJaJKcì nữa?”

“Không biết cEj93GGô tFJaJKca FJaJKclàm nf4hư thFJaJKcế nàJ3G3Juo mFJaJKcê hoặJ3G3Juc rồFJaJKci trèof4 lêJ3G3Jun giườngf4 cFJaJKcủa lãEj93GGo bản?Ej93GG LàJ3G3Ju lFJaJKcúc FJaJKccùng lão bJ3G3Juản f4ra Ej93GGngoài cFJaJKcông táf4c, lừaEj93GG cf4ho Ej93GGlão f4bản uốngFJaJKc sFJaJKcay làJ3G3Jum rJ3G3Jua nhữngEj93GG chuyệnf4 không tEj93GGự cEj93GGhủ đượcJ3G3Ju J3G3Jusao? Haf4y f4là trựcFJaJKc tiếEj93GGp cưỡngf4 épFJaJKc qJ3G3Juuan hf4ệ, saEj93GGu đFJaJKcó tJ3G3Juhành côf4ng lấFJaJKcy J3G3Jutự sát J3G3Juuy hiếpf4 f4bức hôn……”

“Uy!” Thấy aEj93GGnh càJ3G3Jung Ej93GGnói Ej93GGcàng lưuJ3G3Ju loáEj93GGt, cJ3G3Juàng FJaJKckhoa trương,Ej93GG PhànJ3G3Ju J3G3JuSở Ej93GGNgữ nhịnEj93GG khFJaJKcông đJ3G3Juược đánh aFJaJKcnh mộf4t chút.

“Đây không phảiFJaJKc Ej93GGlà suf4y ngJ3G3Juhĩ củaf4 ef4m saoFJaJKc?” J3G3JuAnh J3G3Julàm nhưJ3G3Ju vFJaJKcô tộf4i nói.

“Em đang FJaJKchỏi J3G3Juanh nf4ghĩ nJ3G3Juhư thJ3G3Juế nàoEj93GG?” f4Cô nói.

Anh im lặEj93GGng troEj93GGng cEj93GGhốc látJ3G3Ju rồf4i chăJ3G3Jum Ej93GGchú nhìnFJaJKc cô,Ej93GG tEj93GGhong thFJaJKcả nói:“Anhf4 sẽJ3G3Ju nJ3G3Jughĩ đây nFJaJKchất đf4ịnh làf4 f4chân tình.”

Cô ngẩn raf4, khFJaJKcông thểEj93GG dờiEj93GG kf4hỏi đôiEj93GG mắtEj93GG tJ3G3Juhâm tìnEj93GGh FJaJKccủa anh.

“Anh sẽ nghĩ……J3G3Ju” f4Anh J3G3Jutiếp tụcf4 nf4ói,“Cô gáiEj93GG nàyEj93GG nhấFJaJKct đJ3G3Juịnh cóJ3G3Ju đFJaJKciểm đặcEj93GG biệf4t nJ3G3Juên đạiJ3G3Ju J3G3Jusoái ca lãoEj93GG bf4ản kEj93GGia mớiJ3G3Ju FJaJKcmê luyếf4n, áiEj93GG mộ,Ej93GG khôFJaJKcng thf4ể Ej93GGtự kìmFJaJKc chếEj93GG FJaJKcmà yêEj93GGu FJaJKccô ấJ3G3Juy, sFJaJKcau đó J3G3Ju còn J3G3Jucưới FJaJKclàm vợf4, đồngEj93GG thờiJ3G3Ju pháJ3G3Jut tf4hệ cảEj93GG đờiJ3G3Ju cFJaJKchỉ f4nắm taEj93GGy cEj93GGô, cùEj93GGng côf4 sốf4ng đJ3G3Juến đầu bạc.”

Trái tim củFJaJKca J3G3Jucô khônEj93GGg tựJ3G3Ju chủEj93GG đEj93GGược FJaJKcđập nhJ3G3Juanh lFJaJKcên, Ej93GGvì nhFJaJKcu Ej93GGtình trof4ng mắtEj93GG anEj93GGh vEj93GGà những lờif4 aFJaJKcnh nóiJ3G3Ju FJaJKcmà cJ3G3Juảm động.

“Lão công……”

Anh lấy taJ3G3Juy J3G3Juche miệngJ3G3Ju côEj93GG lạiFJaJKc, khônFJaJKcg chFJaJKco cf4ô mởJ3G3Ju mEj93GGiệng nóf4i Ej93GGchuyện, muốf4n cFJaJKcô ngf4he anh nói.

“Lão bà, J3G3Jutại Ej93GGsao eEj93GGm phFJaJKcải Ej93GGquan tEj93GGâm ngườiEj93GG kháJ3G3Juc J3G3Junghĩ gì?”J3G3Ju AEj93GGnh cFJaJKchân thf4ành nhf4ìn cô nói.“NgườiEj93GG kháf4c muf4ốn nghĩf4 J3G3Junhư thJ3G3Juế nf4ào Ej93GGlà f4chuyện cJ3G3Juủa hEj93GGọ, khôf4ng lf4iên qFJaJKcuan đến chúngf4 tFJaJKca, khôngEj93GG phJ3G3Juải saoEj93GG? Gif4ống nhf4ư f4ba mẹFJaJKc emFJaJKc, bọJ3G3Jun họf4 chFJaJKcênh lệcFJaJKch tuf4ổi J3G3Jutác nhất địnhJ3G3Ju cóf4 nhiJ3G3Juều nJ3G3Jugười khôFJaJKcng xEj93GGem trFJaJKcọng Ej93GGphải kEj93GGhông? NhưnFJaJKcg bFJaJKcọn hFJaJKcọ vf4ẫn yFJaJKcêu nhauJ3G3Ju, vf4ẫn hạnh phúcEj93GG khôJ3G3Jung phf4ải sao?”

“Trọng điểm là,”f4 J3G3JuAnh nhấnFJaJKc mạnh.“Thânf4 làEj93GG lãoJ3G3Ju bảnJ3G3Ju Ej93GGcủa J3G3Jucông J3G3Juty, Ej93GGlà ngườiEj93GG trựcFJaJKc tJ3G3Juiếp phFJaJKcát lương Ej93GGcho nhFJaJKcân vJ3G3Juiên, lEj93GGão đạf4i, J3G3Juem thf4ật sựJ3G3Ju f4cho rằngJ3G3Ju f4anh sEj93GGẽ J3G3Jucho phéJ3G3Jup bọnf4 họEj93GG vôJ3G3Ju lễ lãoEj93GG vớif4 lEj93GGão bảnFJaJKc nươnEj93GGg sao?”

Nghe thấy vậyJ3G3Ju, PhàFJaJKcn J3G3JuSở J3G3JuNgữ nhJ3G3Juịn khJ3G3Juông đượcEj93GG trừnFJaJKcg FJaJKclớn haf4i mắt,FJaJKc FJaJKcđem tJ3G3Juay anJ3G3Juh lấyJ3G3Ju ra khFJaJKcỏi miệnJ3G3Jug cô.

“Anh muốn f4làm cáiJ3G3Ju gEj93GGì?” CôFJaJKc lFJaJKco lắngJ3G3Ju hf4ỏi anh.

“Làm việc nênEj93GG làm.”FJaJKc Af4nh ôEj93GGn nEj93GGhu cười.

“Việc gì lJ3G3Juà viJ3G3Juệc nênEj93GG làm?”Ej93GG CôFJaJKc tiEj93GGếp tụcEj93GG hỏi.

“Em muốn biếtJ3G3Ju nhFJaJKcư vậyEj93GG sao?”

“Em không hFJaJKcy J3G3Juvọng bf4ởi vFJaJKcì ef4m màFJaJKc J3G3Julàm chEj93GGo bấFJaJKct J3G3Jukì FJaJKcngười nàf4o gặpFJaJKc J3G3Jutai ương.”

“Đó không pEj93GGhải lf4à tFJaJKcai ưEj93GGơng, phFJaJKcải nóJ3G3Jui FJaJKclà gieJ3G3Juo gióf4 gặJ3G3Jut bảoFJaJKc.” AJ3G3Junh cưJ3G3Juời nf4ói, nhưng giọngFJaJKc điEj93GGệu cf4ó mộtEj93GG tf4ia lFJaJKcãnh khốf4c, f4giống nf4hư J3G3Juanh đãf4 sớEj93GGm quyJ3G3Juết tâf4m muốf4n giếtJ3G3Ju không tha.

“Lão công.” Ej93GGCô nf4híu Ej93GGmày J3G3Junhìn anh.

“Lão bà.” J3G3JuAnh FJaJKcmỉm cEj93GGười đáFJaJKcp lại.

“Lão công.” f4Cô f4nhấn mạnhFJaJKc, tỏEj93GG vẻJ3G3Ju J3G3Juphản đối.

“Lão bà.” f4Anh tiếpFJaJKc Ej93GGtục mỉEj93GGm cưFJaJKcời mFJaJKcà chốngFJaJKc đỡ.

“Mọi người đf4ều làmf4 việEj93GGc vớFJaJKci nhaEj93GGu nhf4iều nEj93GGăm nJ3G3Juhư vậyFJaJKc, J3G3Juanh J3G3Jucó thFJaJKcể đồnf4g Ej93GGý vớf4i emf4, đừng vìf4 tìFJaJKcnh cảmEj93GG FJaJKccá nFJaJKchân nhấFJaJKct thờif4 J3G3Jumà phJ3G3Juủi bỏFJaJKc nhữngJ3G3Ju J3G3Jucố gắJ3G3Jung, f4hi sJ3G3Juinh củaEj93GG Ej93GGhọ chf4o côf4ng ty nhữnFJaJKcg năEj93GGm qEj93GGua đượcFJaJKc khôngJ3G3Ju?” CôJ3G3Ju gọnf4 gànEj93GGg f4dứt khoFJaJKcát, thànFJaJKch thậtJ3G3Ju nói.

“Em cũng biết,f4 đốiFJaJKc vớif4 nhữJ3G3Jung cốEj93GG gắnf4g J3G3Juvà f4hi sinJ3G3Juh FJaJKccủa f4mọi ngườiEj93GG anEj93GGh đềuFJaJKc thưởngFJaJKc chf4o họ xứFJaJKcng đáJ3G3Jung, chf4ưa cóf4 bạcJ3G3Ju đãiJ3G3Ju ngườiEj93GG nào.”

“Em biết, FJaJKcnhưng côEj93GGng FJaJKcty Ej93GGcó thểFJaJKc phFJaJKcát trJ3G3Juiển J3G3Jumạnh mFJaJKcẽ, đứngFJaJKc Ej93GGvững trf4ong gFJaJKciới nf4ày đềuJ3G3Ju cóf4 công củaf4 J3G3Jumọi ngưEj93GGời. CEj93GGho nênEj93GG đồngEj93GG ýf4 vớFJaJKci eJ3G3Jum, khFJaJKcông cầf4n vìFJaJKc Ej93GGem làJ3G3Jum kf4hó nJ3G3Jugười nào đượcJ3G3Ju không?Ej93GG” CJ3G3Juô cJ3G3Juầu xin.

“Em mềm lòEj93GGng nhf4ư vậyEj93GG lFJaJKcà khEj93GGông đượf4c.” AnEj93GGh thởJ3G3Ju J3G3Judài lắJ3G3Juc đf4ầu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này anEj93GGh J3G3Jukhông FJaJKcthể đồngJ3G3Ju Ej93GGý vớf4i em.”J3G3Ju FJaJKcAnh FJaJKcnghiêm túJ3G3Juc lắFJaJKcc đầEj93GGu nói,“LàJ3G3Ju ngườiJ3G3Ju lãnhf4 đạoFJaJKc quyết địnhJ3G3Ju chínhEj93GG FJaJKcsách củJ3G3Jua côf4ng FJaJKcty aEj93GGnh kJ3G3Juhông thểf4 mềmJ3G3Ju lòEj93GGng nhJ3G3Juư phEj93GGụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nóiJ3G3Ju Ej93GGhết đã.”Ej93GG Af4nh FJaJKcôn nFJaJKchu ngắtf4 lờif4 côf4, f4vẻ mEj93GGặt vẫnEj93GG ngEj93GGhiêm f4túc nFJaJKchư vậy.

Phàn Sở J3G3JuNgữ Ej93GGbất đắEj93GGc df4ĩ nhìnFJaJKc aEj93GGnh, khEj93GGông f4hiểu FJaJKcanh tạiJ3G3Ju sEj93GGao phEj93GGải cf4ố cJ3G3Juhấp nhFJaJKcư thế?

Nếu đồng nFJaJKcghiệp đốiJ3G3Ju vớiJ3G3Ju cJ3G3Juô Ej93GGcó ýFJaJKc kiJ3G3Juến thìFJaJKc cEj93GGũng Ej93GGlà FJaJKcdo cf4ô khôFJaJKcng đủf4 tJ3G3Juiêu chuẩJ3G3Jun, không thểJ3G3Ju trácf4h ngườiEj93GG f4khác, nEj93GGếu aFJaJKcnh bởJ3G3Jui FJaJKcvì cJ3G3Juô màf4 J3G3Julạm dụngFJaJKc J3G3Juchức quyJ3G3Juền trảEj93GG thf4ù đối phưJ3G3Juơng thJ3G3Juì chf4ỉ cFJaJKcàng làmf4 kJ3G3Juhó FJaJKccô J3G3Juhơn f4mà tEj93GGhôi. ChEj93GGẳng lẽJ3G3Ju aEj93GGnh khônJ3G3Jug hiểu?

“Nếu anh đFJaJKcã f4ra mộtf4 J3G3Juquyết địnJ3G3Juh J3G3Jugì FJaJKcđó thJ3G3Juì kFJaJKchông phảiJ3G3Ju chỉEj93GG vEj93GGì mEj93GGột chuyf4ện. KJ3G3Juhông pFJaJKchải chỉ một,J3G3Ju f4có J3G3Junghĩa FJaJKcanh đãJ3G3Ju chf4o họFJaJKc Ej93GGcơ hộf4i nhEj93GGưng f4hết lEj93GGần nàyf4 Ej93GGđến Ej93GGlần kháEj93GGc khf4ông thay đổi,FJaJKc mEj93GGột Ej93GGlần lạEj93GGi mộtJ3G3Ju lầnEj93GG táJ3G3Jui phạm,f4 đốif4 vớif4 nFJaJKchững ngườEj93GGi nhf4ư vJ3G3Juậy chf4o dFJaJKcù không FJaJKc phải vìFJaJKc eEj93GGm thìFJaJKc aFJaJKcnh cũnEj93GGg phảiFJaJKc FJaJKcvì cônf4g f4ty mf4à trừngJ3G3Ju phạt.”J3G3Ju AnJ3G3Juh tEj93GGhật FJaJKcsự nghiêf4m túFJaJKcc nói Ej93GGvới cô.

“Anh cam đFJaJKcoan sẽEj93GG khônFJaJKcg lấyf4 vJ3G3Juiệc côngJ3G3Ju J3G3Jubáo tEj93GGhù riêng?”f4 CJ3G3Juô nFJaJKchìn aJ3G3Junh đáJ3G3Junh gFJaJKciá. J3G3JuVì saJ3G3Juo J3G3Jucô vẫn cảf4m Ej93GGthấy khảJ3G3Ju nFJaJKcăng nàyJ3G3Ju Ej93GGrất lớn?

“Ai, lão bàf4, f4lão côJ3G3Jung củf4a ef4m lEj93GGà ngườJ3G3Jui khôEj93GGng phânFJaJKc biệJ3G3Jut côf4ng tJ3G3Juư f4như f4vậy sao?”

Phàn Sở NJ3G3Jugữ FJaJKcthành tEj93GGhật sFJaJKcuy nghEj93GGĩ mộtFJaJKc Ej93GGlát rồiFJaJKc đưJ3G3Jua rJ3G3Jua FJaJKcđáp án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KìnFJaJKch dEj93GGở khócJ3G3Ju dởEj93GG cười.

“Cám ơn Ej93GGem tJ3G3Juin tưởngFJaJKc aJ3G3Junh nEj93GGhư vậyf4, lãFJaJKco bà.”J3G3Ju FJaJKcAnh cườiEj93GG khổf4 mFJaJKcà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừng.f4” AFJaJKcnh độJ3G3Jut nhif4ên ngf4ắt Ej93GGlời cô:“ChúFJaJKcng tf4a khôngEj93GG nênFJaJKc vìf4 f4tryện cf4òn J3G3Juchưa có xảyf4 rFJaJKca traFJaJKcnh Ej93GGluận FJaJKckhông thôi,FJaJKc nếuEj93GG lãnJ3G3Jug phíJ3G3Ju tFJaJKchời cEj93GGho cEj93GGhuyện nàyJ3G3Ju Ej93GGkhông bEj93GGằng chúnEj93GGg ta nênJ3G3Ju “vậnFJaJKc động”f4 mộtf4 chút?”

Phàn Sở Ngf4ữ mặEj93GGt nhanEj93GGh chóFJaJKcng đỏf4 lên.

“Anh thật kf4hông đứngJ3G3Ju đắn!”FJaJKc CôEj93GG mặtf4 đEj93GGỏ J3G3Jutía tf4ai J3G3Jutrừng anf4h liJ3G3Juếc mắtf4 mộFJaJKct cái.

“ “Vận Ej93GGđộng” J3G3Jusao cóJ3G3Ju tFJaJKchể làEj93GG cFJaJKchuyện kf4hông đứngFJaJKc đf4ắn, lãof4 bàf4? VJ3G3Juiệc nàyFJaJKc liêJ3G3Jun quEj93GGan FJaJKcđến đời Ej93GGsau f4của chúnJ3G3Jug tFJaJKca, đâf4y f4là chuyệnf4 đứEj93GGng đắnEj93GG nhấtJ3G3Ju Ej93GGcũng quf4an trọngJ3G3Ju nhJ3G3Juất.” Anh nJ3G3Jughiêm FJaJKctúc nói.

Phàn Sở NgEj93GGữ hoàEj93GGn toJ3G3Juàn nóif4 Ej93GGkhông rf4a Ej93GGlời, chỉFJaJKc FJaJKccó Ej93GGthể xấuf4 hổFJaJKc tEj93GGrừng FJaJKcanh liJ3G3Juếc mf4ắt một Ej93GG cái, f4sau đEj93GGó quyếJ3G3Jut đJ3G3Juịnh đứEj93GGng dậEj93GGy chạyFJaJKc lấyf4 người,f4 khônf4g đểf4 FJaJKcý tớJ3G3Jui anh.

Dù saf4o cJ3G3Juô FJaJKcvĩnh J3G3Juviễn không 

tf4hể nói lạif4 anh.

Nhưng cô FJaJKcvừa mEj93GGới đứJ3G3Jung lên,Ej93GG FJaJKchai FJaJKcchân còEj93GGn chEj93GGưa đứngJ3G3Ju vEj93GGững, đãJ3G3Ju bịf4 anJ3G3Juh kéFJaJKco nf4gã ngồiJ3G3Ju lạEj93GGi sô pha.

“Uy!” Cô khJ3G3Juáng FJaJKcnghị Ej93GGquay đFJaJKcầu kFJaJKcêu lên,f4 Ej93GGgiây tiếpf4 tFJaJKcheo đãEj93GG J3G3Jubị aJ3G3Junh J3G3Juáp đảoFJaJKc ởf4 trEj93GGên FJaJKcsô pha.

Anh ở trênf4 Ej93GGngười mf4ong FJaJKcchờ f4nhìn cFJaJKcô, nụf4 cườiFJaJKc gJ3G3Juợi cảmJ3G3Ju mêFJaJKc Ej93GGhoặc, đôFJaJKci mf4ắt đf4en Ej93GGlấp lánh tEj93GGràn đầEj93GGy J3G3Jutình yêJ3G3Juu vf4à khátEj93GG vọngFJaJKc đốiEj93GG vớiFJaJKc cô.

Cô hô hFJaJKcấp khóf4 kf4hăn, tiFJaJKcm đậpf4 nhanh.

Anh chJ3G3Juậm J3G3Jurãi cúEj93GGi ngườiEj93GG hôEj93GGn J3G3Jucô, Ej93GGnhẹ nhàngf4 f4hôn đôFJaJKci mFJaJKcôi cEj93GGô, giốnFJaJKcg J3G3Junhư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……