You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn qTSUmhMqSở wyixNgữ nwyixói nhữqTSUmhMqng lời qTSUmhMqnày rwyixa cwyixũng BpaQhGL2không làmqTSUmhMq ngqTSUmhMqạc nBpaQhGL2hiên BpaQhGL24 ngườiBpaQhGL2 đqTSUmhMqang nóqTSUmhMqi chuyện.

Hai wyixvợ qTSUmhMqchồng họqTSUmhMq BpaQhGL2thì không phảiqTSUmhMq nóqTSUmhMqi, đưwyixơng nhqTSUmhMqiên sẽqTSUmhMq khôngBpaQhGL2 ngạcBpaQhGL2 nhiqTSUmhMqên nqTSUmhMqhưng phảqTSUmhMqn ứngBpaQhGL2 BpaQhGL2của BpaQhGL2Lí Chwyixính VqTSUmhMqũ vàqTSUmhMq BpaQhGL2Tần Lạc qTSUmhMqLâm khiếnqTSUmhMq chwyixo côwyix wyixnghi ngờ,wyix BpaQhGL2khó hwyixiểu, bọnBpaQhGL2 wyixhọ BpaQhGL2sau khwyixi nghqTSUmhMqe wyixcô BpaQhGL2nói nhưBpaQhGL2 vậywyix cả haiqTSUmhMq cùngwyix sửBpaQhGL2ng sốqTSUmhMqt mộtqTSUmhMq chúBpaQhGL2t rqTSUmhMqồi lBpaQhGL2ập qTSUmhMqtức cườBpaQhGL2i qTSUmhMqto thàqTSUmhMqnh tiếng.

“Ha ha……”

Phàn wyixSở NgữBpaQhGL2 qTSUmhMqngạc wyixnhiên, hai wyixmắt trợnqTSUmhMq lên,BpaQhGL2 cảmwyix thấyqTSUmhMq khôngwyix biếtBpaQhGL2 lwyixàm sawyixo, lạiwyix qTSUmhMqcó chBpaQhGL2út nBpaQhGL2an kqTSUmhMqham, khổBpaQhGL2 sở nwyixhìn bBpaQhGL2ọn họ.

Chẳng lBpaQhGL2ẽ chuBpaQhGL2yện BpaQhGL2nàng và Hwyixạ qTSUmhMqTử qTSUmhMqKình lqTSUmhMqà qTSUmhMqvợ chồBpaQhGL2ng wyixthật sqTSUmhMqự bqTSUmhMquồn cườiwyix nhưqTSUmhMq vậy,BpaQhGL2 làmBpaQhGL2 BpaQhGL2cho nBpaQhGL2gười kwyixhác qTSUmhMqkhó cBpaQhGL2ó thể tinwyix nhưBpaQhGL2 vqTSUmhMqậy sao?

“Lão bBpaQhGL2à, qTSUmhMqem cuốiqTSUmhMq cùwyixng cũng quyếBpaQhGL2t địqTSUmhMqnh cBpaQhGL2ông kqTSUmhMqhai wyixquan hệqTSUmhMq củwyixa cwyixhúng BpaQhGL2ta? Anwyixh rBpaQhGL2ất qTSUmhMqvui vẻ!”

Không cwyixhú BpaQhGL2ý tqTSUmhMqới tâmwyix tình cBpaQhGL2ủa cwyixô kwyixhông tqTSUmhMqốt, HBpaQhGL2ạ BpaQhGL2Tử qTSUmhMqKình BpaQhGL2vui sướnwyixg wyixgắt gaqTSUmhMqo kBpaQhGL2éo wyixcô lạqTSUmhMqi gqTSUmhMqần, trưwyixớc mặtwyix mọi ngườBpaQhGL2i hôwyixn cBpaQhGL2ô wyixsay BpaQhGL2đắm BpaQhGL2rồi wyixsau đóBpaQhGL2 ngwyixây ngBpaQhGL2ô cườiwyix hqTSUmhMqa wyixha ha.

Tâm tìnhwyix côqTSUmhMq khBpaQhGL2ông tốt nhwyixưng BpaQhGL2vì anBpaQhGL2h sunBpaQhGL2g sưBpaQhGL2ớng qTSUmhMqkhông chútwyix chqTSUmhMqe dấuqTSUmhMq lqTSUmhMqàm BpaQhGL2cho qTSUmhMqcô wyixbình wyixphục mộqTSUmhMqt chút,BpaQhGL2 trong BpaQhGL2 lòng vqTSUmhMqẫn khBpaQhGL2ông thwyixể khqTSUmhMqông BpaQhGL2suy nghĩ.

“Nhìn têwyixn kBpaQhGL2ia BpaQhGL2xem cười đếnqTSUmhMq gBpaQhGL2iống mộtBpaQhGL2 BpaQhGL2tên ngốc.”

“Đúng vậy,qTSUmhMq cũwyixng maBpaQhGL2y tôi khôngBpaQhGL2 cqTSUmhMqó BpaQhGL2mê wyixluyến anBpaQhGL2h tqTSUmhMqa qTSUmhMqnếu khôqTSUmhMqng bâqTSUmhMqy giờqTSUmhMq nhấwyixt địnhqTSUmhMq vỡqTSUmhMq mộng.”

Phía qTSUmhMqsau Phwyixàn SqTSUmhMqở Ngữwyix vang lêBpaQhGL2n BpaQhGL2tiếng chếwyix nwyixhạo qTSUmhMqmột cwyixách thoảiwyix mwyixái, cwyixô khôBpaQhGL2ng nhBpaQhGL2ịn đượcqTSUmhMq quqTSUmhMqay đầuBpaQhGL2 lại,qTSUmhMq wyixchỉ thấy LíBpaQhGL2 ChínqTSUmhMqh VũBpaQhGL2 vBpaQhGL2à Tầwyixn LạcqTSUmhMq LâBpaQhGL2m đBpaQhGL2ứng wyixchung mqTSUmhMqột BpaQhGL2chỗ, qTSUmhMqtrên mặtwyix tươiqTSUmhMq cwyixười trêwyixu chọc khôngBpaQhGL2 cwyixó wyixmột tiqTSUmhMqa tràwyixo BpaQhGL2phúng ácBpaQhGL2 wyixý nào.

Cô ngạcqTSUmhMq nhwyixiên trừngqTSUmhMq mắt nqTSUmhMqhìn, BpaQhGL2ra qTSUmhMqlệnh chBpaQhGL2o cwyixhính mwyixình phảqTSUmhMqi cẩnqTSUmhMq BpaQhGL2thận BpaQhGL2một chúBpaQhGL2t, nwyixgười vừaBpaQhGL2 mqTSUmhMqới BpaQhGL2cười nhạoqTSUmhMq cô BpaQhGL2sao bâyqTSUmhMq giwyixờ lạiwyix cBpaQhGL2ó vẻBpaQhGL2 mặtBpaQhGL2 này?

“Hai ngườwyixi cáwyixc ngươiBpaQhGL2 hâm mộBpaQhGL2 thìwyix BpaQhGL2cứ BpaQhGL2việc nwyixói thẳngwyix, qTSUmhMqha ha……”wyix qTSUmhMqHạ Tửwyix KìnBpaQhGL2h bỗngqTSUmhMq nhiqTSUmhMqên BpaQhGL2đắc wyixý cưwyixời hBpaQhGL2a ha nói&BpaQhGL2nbsp; vớwyixi wyixhai ngườiwyix kia.

“Có gìwyix đáBpaQhGL2ng hâqTSUmhMqm mộ,BpaQhGL2 soqTSUmhMq với cBpaQhGL2ậu, tôwyixi muốwyixn tìmwyix bạnBpaQhGL2 gáqTSUmhMqi khBpaQhGL2ó khwyixăn sao?

“Vấn đềwyix làqTSUmhMq cậuqTSUmhMq tBpaQhGL2ìm được côwyix gáqTSUmhMqi đồngwyix ýBpaQhGL2 cùngqTSUmhMq qTSUmhMqcậu bBpaQhGL2ạch wyixđầu gwyixiai lwyixão sao?”

“Tôi khôngBpaQhGL2 muốnwyix thôi, đượcqTSUmhMq không?”

“Đều giốqTSUmhMqng wyixnhau, tówyixm lại cậuBpaQhGL2 khwyixông tìmBpaQhGL2 đượcwyix tìBpaQhGL2nh ywyixêu qTSUmhMqsong phương,qTSUmhMq BpaQhGL2giống tôBpaQhGL2i vqTSUmhMqà BpaQhGL2lão qTSUmhMqbà nắmBpaQhGL2 tqTSUmhMqay BpaQhGL2nhau đi hếqTSUmhMqt cuộcqTSUmhMq đời,wyix BpaQhGL2ha ha……”

Hạ Tửwyix BpaQhGL2Kình wyixbừa bãBpaQhGL2i cưBpaQhGL2ời nói, tqTSUmhMqhái độBpaQhGL2 kiêuqTSUmhMq ngạowyix làmBpaQhGL2 BpaQhGL2cho nwyixgười twyixa rấBpaQhGL2t muốwyixn đánh.

“Phàn tiqTSUmhMqểu thqTSUmhMqư, nếqTSUmhMqu cô BpaQhGL2 không chịuqTSUmhMq nwyixổi wyixcậu wyixta, lwyixúc nàBpaQhGL2o wyixcũng cBpaQhGL2ó thểwyix BpaQhGL2bỏ wyixhắn. qTSUmhMqTôi qTSUmhMqcó thểwyix BpaQhGL2giúp côwyix mộtwyix taywyix, cam đoBpaQhGL2an côBpaQhGL2 qTSUmhMqsẽ khBpaQhGL2ông bịwyix tqTSUmhMqên lưuqTSUmhMq mawyixnh nqTSUmhMqày quwyixấy BpaQhGL2rầy.” LBpaQhGL2í ChíBpaQhGL2nh qTSUmhMqVũ wyixđem chwyixuyện kBpaQhGL2hông thể BpaQhGL2xảy rqTSUmhMqa nqTSUmhMqày nwyixói vớiBpaQhGL2 cô.

“Thật sBpaQhGL2ự cámwyix ơnBpaQhGL2 ýwyix tốtBpaQhGL2 cBpaQhGL2ủa cậu, tBpaQhGL2ôi vqTSUmhMqà wyixlão BpaQhGL2bà BpaQhGL2nhất địnwyixh bêwyixn BpaQhGL2nhau đếnwyix BpaQhGL2bạc đBpaQhGL2ầu BpaQhGL2sau đwyixó cùngBpaQhGL2 nhaBpaQhGL2u tBpaQhGL2ham wyixgia lễ đqTSUmhMqưa tiễnwyix củawyix cậu.

“Tên hỗnBpaQhGL2 đảnwyix wyixnày.” Lí Chínwyixh Vũwyix ngâywyix ngườiBpaQhGL2 mộtqTSUmhMq chútwyix, nhwyixịn khôngqTSUmhMq đượcBpaQhGL2 cườBpaQhGL2i mắng.

Tần LạBpaQhGL2c BpaQhGL2Lâm ởBpaQhGL2 bqTSUmhMqên cạnh ngqTSUmhMqhe qTSUmhMqthấy wyixba cBpaQhGL2hữ “lễBpaQhGL2 đqTSUmhMqưa tiễn”BpaQhGL2 nhBpaQhGL2anh chónBpaQhGL2g cườiqTSUmhMq lớBpaQhGL2n, cườiwyix đwyixến BpaQhGL2nổi khôngqTSUmhMq đứng qTSUmhMqvững được,qTSUmhMq BpaQhGL2hai qTSUmhMqvai khwyixông ngừngwyix run.

Tình thqTSUmhMqế trướcwyix mqTSUmhMqắt đã BpaQhGL2 vượt qTSUmhMqqua BpaQhGL2khả năqTSUmhMqng líqTSUmhMq giwyixải củawyix Phwyixàn SqTSUmhMqở Ngữ,wyix qTSUmhMqđôi mắtwyix BpaQhGL2to, wyixmê hqTSUmhMqoặc bqTSUmhMqình tĩnqTSUmhMqh wyixnhìn những việqTSUmhMqc qTSUmhMqđang xảyqTSUmhMq rwyixa, mwyixờ mịtwyix hỏi:“RốqTSUmhMqt cuộcqTSUmhMq làqTSUmhMq chuyBpaQhGL2ện gwyixì đangwyix xBpaQhGL2ảy ra?”

“Cám wyixơn côBpaQhGL2 giúqTSUmhMqp chúnwyixg tôi kiếmwyix đưBpaQhGL2ợc phầwyixn BpaQhGL2cơm beefstwyixeak đắtqTSUmhMq tiềwyixn.” Líwyix ChínqTSUmhMqh Vwyixũ wyixmỉm cườiqTSUmhMq nói.

“Kiếm được?”wyix PhàqTSUmhMqn qTSUmhMqSở Ngữ BpaQhGL2 trừng mwyixắt nwyixhìn, vẫqTSUmhMqn làBpaQhGL2 wyixvẻ mặtqTSUmhMq nqTSUmhMqghi hoặc.

“Thật BpaQhGL2ra làwyix phầnBpaQhGL2 thưởng hoànwyix thqTSUmhMqành nhiệBpaQhGL2m vwyixụ.” TầnqTSUmhMq Lạcwyix LBpaQhGL2âm bổwyix sung.

“Phần thưởnqTSUmhMqg wyixnhiệm vụ?wyix” Cô vwyixẫn nqTSUmhMqhư BpaQhGL2cũ ngBpaQhGL2ây BpaQhGL2ngốc lặpqTSUmhMq lờiqTSUmhMq nóiBpaQhGL2 cqTSUmhMqủa đốiBpaQhGL2 phưwyixơng, BpaQhGL2sau đówyix mộtwyix ýwyix tưởnwyixg không thwyixể wyixtin đượcwyix chậmBpaQhGL2 rãiqTSUmhMq chuwyixi qTSUmhMqvào đầuqTSUmhMq qTSUmhMqcô. CqTSUmhMqô xqTSUmhMqoay ngườBpaQhGL2i đốBpaQhGL2i wyixmặt vqTSUmhMqới Hạwyix Twyixử Kình, lqTSUmhMqên ánqTSUmhMq anh:“qTSUmhMqAnh qTSUmhMqkhông tBpaQhGL2uân thủBpaQhGL2 ướcBpaQhGL2 định?”

Hạ TửBpaQhGL2 KìBpaQhGL2nh lậpBpaQhGL2 tBpaQhGL2ức nhíu mBpaQhGL2ày.“Anh qTSUmhMqkhông tuânwyix thBpaQhGL2ủ ướcBpaQhGL2 địnhqTSUmhMq nào?”

“Công khBpaQhGL2ai wyixchuyện chúngBpaQhGL2 ta qTSUmhMqkết hôwyixn, aBpaQhGL2nh nóiBpaQhGL2 wyixdo BpaQhGL2em quyếtwyix định.”

“Đúng vậwyixy lqTSUmhMqà dwyixo eqTSUmhMqm quyếBpaQhGL2t định, BpaQhGL2mà vừBpaQhGL2a rồiBpaQhGL2 BpaQhGL2em tựwyix mìnhBpaQhGL2 côngwyix kBpaQhGL2hai, khqTSUmhMqông pBpaQhGL2hải sawyixo?” wyixAnh nBpaQhGL2híu mày,wyix cóBpaQhGL2 cwyixhút khó qTSUmhMqhiểu hỏiwyix ngượcqTSUmhMq lại.

“Anh qTSUmhMqđã nwyixói trướcBpaQhGL2 cho ngwyixười kwyixhác biếqTSUmhMqt cBpaQhGL2òn bảqTSUmhMqo eqTSUmhMqm cônwyixg khaqTSUmhMqi?” CôqTSUmhMq phwyixản bác.

“Anh đBpaQhGL2âu cówyix nówyixi cBpaQhGL2ho người nàBpaQhGL2o bBpaQhGL2iết qTSUmhMqtrước đwyixâu? qTSUmhMqAnh nóiqTSUmhMq qTSUmhMqcho wyixai?” AqTSUmhMqnh hỏi.

“Không phảBpaQhGL2i wyixbọn họBpaQhGL2 saowyix?” Phàn Swyixở Ngữwyix lậpqTSUmhMq tứcBpaQhGL2 xowyixay ngườiwyix, twyixay chBpaQhGL2ỉ qTSUmhMqvề phíaBpaQhGL2 LBpaQhGL2í ChínBpaQhGL2h Vwyixũ BpaQhGL2cùng BpaQhGL2Tần BpaQhGL2Lạc Lâm.

“Bọn họwyix?” HạBpaQhGL2 Twyixử Kìwyixnh nhăn màBpaQhGL2y.“Hai người,”wyix AnBpaQhGL2h hỏwyixi:“Tôi cóBpaQhGL2 qTSUmhMqnói cwyixho qwyixua cqTSUmhMqho qTSUmhMqhai ngườiBpaQhGL2 biếtBpaQhGL2 wyixtôi đqTSUmhMqã kếwyixt hônBpaQhGL2, vợ tôiBpaQhGL2 làwyix BpaQhGL2cô gáBpaQhGL2i nwyixày sao?”

Lí Chwyixính VBpaQhGL2ũ cBpaQhGL2ùng TầnqTSUmhMq Lạc LqTSUmhMqâm nhấqTSUmhMqt thờiqTSUmhMq cBpaQhGL2ứng họng,wyix BpaQhGL2hai mắtwyix mwyixở tqTSUmhMqo BpaQhGL2vô tội,qTSUmhMq BpaQhGL2vẻ qTSUmhMqmặt qTSUmhMqlà bịwyix dọa.

“Cái gì,BpaQhGL2 đăBpaQhGL2ng kBpaQhGL2í kết hôn?”wyix Lwyixí ChínqTSUmhMqh qTSUmhMqVũ kqTSUmhMqinh nBpaQhGL2gạc BpaQhGL2trừng mwyixắt nhìqTSUmhMqn bọnwyix họ,BpaQhGL2 qTSUmhMqlắp wyixbắp nói:“ÝqTSUmhMq BpaQhGL2là, côBpaQhGL2 ấyBpaQhGL2 thật sựwyix lBpaQhGL2à lwyixão bqTSUmhMqà củawyix cậu,BpaQhGL2 khôqTSUmhMqng phảqTSUmhMqi bqTSUmhMqạn gáiBpaQhGL2? qTSUmhMqCác wyixngươi BpaQhGL2thật wyixsự kBpaQhGL2ết hôn?BpaQhGL2 BpaQhGL2Là vợ chồng?”

“Thật vqTSUmhMqậy wyixsao? wyixHạ Tử KìBpaQhGL2nh, BpaQhGL2anh thậtqTSUmhMq sBpaQhGL2ự BpaQhGL2kết hôBpaQhGL2n?” TầnqTSUmhMq Lạcwyix Lâwyixm cũnwyixg qTSUmhMqlộ BpaQhGL2ra vẻqTSUmhMq mặtwyix kBpaQhGL2hông tiwyixn, wyixnhìn anh hỏi.

Phàn Sởwyix NBpaQhGL2gữ lạiqTSUmhMq mBpaQhGL2ờ mịt kBpaQhGL2hó hiểu,qTSUmhMq qTSUmhMqsao pwyixhản ứnBpaQhGL2g cqTSUmhMqủa hBpaQhGL2ai BpaQhGL2người đóBpaQhGL2 lqTSUmhMqại qTSUmhMqnhư vậwyixy, giốwyixng qTSUmhMqnhư cqTSUmhMqhỉ vừawyix mớiqTSUmhMq nwyixghe tin anBpaQhGL2h kếqTSUmhMqt hôwyixn? BpaQhGL210 phúBpaQhGL2t trưwyixớc khwyixông pqTSUmhMqhải bwyixọn qTSUmhMqhọ đềuBpaQhGL2 wyixđang nóiwyix chuyqTSUmhMqện wyixnày sao?

“Hai nBpaQhGL2gười qTSUmhMqkhông biết chuyqTSUmhMqện wyixanh ấywyix vàBpaQhGL2 tôBpaQhGL2i kếtwyix hôwyixn sao?”wyix CBpaQhGL2ô kqTSUmhMqhông wyixtự cqTSUmhMqhủ đượqTSUmhMqc lqTSUmhMqên tiếngqTSUmhMq hỏi.

Kia qTSUmhMqhai ngườiBpaQhGL2 qTSUmhMqkhông chwyixút do dựwyix qTSUmhMqlập tứcwyix lqTSUmhMqắc đầu,wyix giốngwyix nhwyixư vẫnwyix còBpaQhGL2n khiwyixếp sợqTSUmhMq cwyixhỉ dựaBpaQhGL2 wyixvào bảnqTSUmhMq năngqTSUmhMq trBpaQhGL2ả lời cô.

“Vậy haqTSUmhMqi ngườiBpaQhGL2 nóiqTSUmhMq hwyixoàn thành nhqTSUmhMqiệm vụBpaQhGL2 lqTSUmhMqà nhiBpaQhGL2ệm vBpaQhGL2ụ nào?”

“Tử KìqTSUmhMqnh BpaQhGL2nói cậuqTSUmhMq wyixta thích cô,BpaQhGL2 BpaQhGL2cô BpaQhGL2cũng thíwyixch cqTSUmhMqậu qTSUmhMqta nhwyixưng BpaQhGL2không qTSUmhMqbiết cqTSUmhMqô lwyixo sợqTSUmhMq cwyixái gBpaQhGL2ì kwyixhông BpaQhGL2dám thừaBpaQhGL2 nhận wyix tình cBpaQhGL2ảm củaqTSUmhMq mìnqTSUmhMqh nênBpaQhGL2 nwyixhờ cqTSUmhMqhúng tôwyixi giúpqTSUmhMq đỡ.”wyix LíBpaQhGL2 ChíqTSUmhMqnh Vwyixũ qTSUmhMqhơi BpaQhGL2bình tĩnqTSUmhMqh lại nhưngwyix twyixim vẫBpaQhGL2n đqTSUmhMqập mqTSUmhMqạnh vqTSUmhMqà loạnwyix nhịwyixp, tBpaQhGL2rả lờiBpaQhGL2 cô.

“Tôi pBpaQhGL2hụ trwyixách qTSUmhMqlàm cBpaQhGL2ho cô gBpaQhGL2hen đểqTSUmhMq BpaQhGL2xem cqTSUmhMqô qTSUmhMqcó qTSUmhMqphản qTSUmhMqứng kBpaQhGL2hông.” TqTSUmhMqần LạcqTSUmhMq LâmqTSUmhMq nóiBpaQhGL2, giọngwyix wyixnói ngqTSUmhMqây BpaQhGL2ngốc giwyixống y nqTSUmhMqhư Líwyix BpaQhGL2Chính Vũ.

“Tôi giBpaQhGL2úp cậuwyix wyixta diễnwyix một qTSUmhMqmàn tìBpaQhGL2nh BpaQhGL2địch xuwyixất qTSUmhMqhiện rồiqTSUmhMq đánhwyix nhBpaQhGL2au đểBpaQhGL2 xeqTSUmhMqm wyixcô cówyix thểqTSUmhMq mắBpaQhGL2c mBpaQhGL2ưu rồiwyix thổqTSUmhMq wyixlộ tìnhwyix cảm haqTSUmhMqy kqTSUmhMqhông. KếtBpaQhGL2 quqTSUmhMqả BpaQhGL2cô thậtwyix sựBpaQhGL2 trúqTSUmhMqng kế.”qTSUmhMq LíBpaQhGL2 ChíBpaQhGL2nh VqTSUmhMqũ tqTSUmhMqiếp lờiqTSUmhMq TBpaQhGL2ần BpaQhGL2Lạc Lâm nóqTSUmhMqi, swyixau đBpaQhGL2ó hqTSUmhMqoàn BpaQhGL2hồn, trừnwyixg BpaQhGL2mắt wyixnhìn HạBpaQhGL2 TBpaQhGL2ử Kwyixình oáqTSUmhMqn gqTSUmhMqiận qTSUmhMqnói:“Tại saBpaQhGL2o lạiqTSUmhMq lừa bọqTSUmhMqn twyixôi? ChqTSUmhMqúng tôqTSUmhMqi đềuBpaQhGL2 đồwyixng qTSUmhMqý giúpBpaQhGL2 cậuBpaQhGL2, cwyixậu BpaQhGL2lại cqTSUmhMqòn lừaqTSUmhMq bọnqTSUmhMq tôwyixi gBpaQhGL2iờ qTSUmhMqtính sao đây?”

Không đqTSUmhMqể wyixý BpaQhGL2bạn qTSUmhMqtốt đang bấtqTSUmhMq mãn,wyix oáqTSUmhMqn wyixhận &nbBpaQhGL2sp;nhìn chằmwyix chằqTSUmhMqm mqTSUmhMqình, wyixHạ TqTSUmhMqử KqTSUmhMqình qTSUmhMqchỉ chúqTSUmhMq wyixý đếqTSUmhMqn qTSUmhMqsuy ngBpaQhGL2hĩ và phwyixản ứngqTSUmhMq củaBpaQhGL2 lãowyix bà.

“Nghe thấyqTSUmhMq khôwyixng? wyixAmh không cóqTSUmhMq BpaQhGL2nói chBpaQhGL2o bọqTSUmhMqn họBpaQhGL2 biBpaQhGL2ết, vẫnwyix tuwyixân wyixthủ ướcwyix địqTSUmhMqnh củaBpaQhGL2 chqTSUmhMqúng ta.wyix” Awyixnh thành BpaQhGL2 thật nói.

“Uhm,” qTSUmhMqCô gwyixật đầu,wyix tiếqTSUmhMqp theo vẻwyix mặtqTSUmhMq nghBpaQhGL2iêm tqTSUmhMqúc BpaQhGL2nhìn anqTSUmhMqh:“Nhưng awyixnh khônwyixg tuBpaQhGL2ân thủwyix quBpaQhGL2y tắc.”

“Quy BpaQhGL2tắc nào?”qTSUmhMq AnqTSUmhMqh nBpaQhGL2híu mày hỏi.

“Anh BpaQhGL2lừa em.”

“Vấn đềwyix lBpaQhGL2à wyixsao anBpaQhGL2h không nhớwyix rqTSUmhMqõ cóBpaQhGL2 cBpaQhGL2ái qwyixuy qTSUmhMqtắc BpaQhGL2này?” Awyixnh vBpaQhGL2ô twyixội nqTSUmhMqói, BpaQhGL2kỳ thqTSUmhMqật cqTSUmhMqăn bảBpaQhGL2n lqTSUmhMqà chơiBpaQhGL2 xấuwyix cô.

“Nếu quyBpaQhGL2ền BpaQhGL2công BpaQhGL2khai là củBpaQhGL2a BpaQhGL2em anBpaQhGL2h khôqTSUmhMqng wyixđược sửBpaQhGL2 BpaQhGL2dụng biệqTSUmhMqn pháBpaQhGL2p nBpaQhGL2ày bắBpaQhGL2t qTSUmhMqem wyixcông khai.BpaQhGL2” wyixCô ngwyixhiêm túc nói.

“Ai, ewyixm yêuwyix cóqTSUmhMq pwyixhải em BpaQhGL2 hiểu qTSUmhMqlầm rồwyixi không?”BpaQhGL2 AnBpaQhGL2h trqTSUmhMqừng mwyixắt nhìnqTSUmhMq, vẻqTSUmhMq mặwyixt cwyixàng thBpaQhGL2êm vôqTSUmhMq tqTSUmhMqội, làmqTSUmhMq bộBpaQhGL2 thở dàwyixi nói.

“Cái gì?”BpaQhGL2 CBpaQhGL2ô BpaQhGL2bất nqTSUmhMqgờ hỏi.

“Anh đawyixng cqTSUmhMqùng BpaQhGL2em nói chuyệnwyix đánhBpaQhGL2 cượcqTSUmhMq tqTSUmhMqối nayqTSUmhMq, wyixem wyixđang wyixnói cqTSUmhMqái gì?wyix TuBpaQhGL2y rằngBpaQhGL2 aqTSUmhMqnh wyixdùng kếBpaQhGL2 cũngwyix wyixhơi tốn kémwyix BpaQhGL2nhưng wyixem đồngBpaQhGL2 ýwyix côngwyix khBpaQhGL2ai chuqTSUmhMqyện chúngqTSUmhMq wyixta kếtwyix wyixhôn thậtBpaQhGL2 sựqTSUmhMq khiếnBpaQhGL2 qTSUmhMqanh rất vui.”BpaQhGL2 Anwyixh qTSUmhMqnói wyixxong đwyixột nhiêwyixn BpaQhGL2hôn cô.

“Anh wyixyêu eqTSUmhMqm, lãBpaQhGL2o bà.”

Trong nhwyixáy mắtBpaQhGL2 mặtwyix Phàn Sởwyix NgữBpaQhGL2 &nbsqTSUmhMqp;nhanh cBpaQhGL2hóng đỏqTSUmhMq lêqTSUmhMqn khôwyixng bBpaQhGL2iết làBpaQhGL2 đỏwyix bBpaQhGL2ừng hwyixay cBpaQhGL2hỉ hồngBpaQhGL2 hồnwyixg. Anh thậtBpaQhGL2 twyixi bỉ.

“Thì BpaQhGL2ra qTSUmhMqlà twyixhế…… cậuwyix  thật wyixđúng lqTSUmhMqà qTSUmhMqcó đủqTSUmhMq BpaQhGL2ti bỉwyix wyixvô wyixsỉ.” LíqTSUmhMq Chínwyixh VũqTSUmhMq tBpaQhGL2hay cwyixô nóiwyix wyixra lờqTSUmhMqi trong lòng.

Ở mộtBpaQhGL2 wyixbên ngwyixhe nửwyixa ngày, anBpaQhGL2h rốtwyix cụcwyix cówyix tqTSUmhMqhể hiểuBpaQhGL2 BpaQhGL2được qTSUmhMq7, BpaQhGL28 pqTSUmhMqhần wyixcủa câuwyix chuyện,wyix nếuqTSUmhMq giốngBpaQhGL2 qTSUmhMqnhư nBpaQhGL2hững lời BpaQhGL2cậu tBpaQhGL2a BpaQhGL2nói thìwyix Hwyixạ wyixTử Kìwyixnh thậtwyix đúBpaQhGL2ng lBpaQhGL2à cóqTSUmhMq đqTSUmhMqủ tBpaQhGL2i bỉBpaQhGL2 vwyixô BpaQhGL2sỉ BpaQhGL2vì đạBpaQhGL2t đưBpaQhGL2ợc wyixmục đBpaQhGL2ích không ngạqTSUmhMqi qTSUmhMqdùng bấqTSUmhMqt cứwyix thủwyix đoạBpaQhGL2n tBpaQhGL2ồi BpaQhGL2tệ nàwyixo. qTSUmhMqNhưng làBpaQhGL2 cáBpaQhGL2i mụwyixc đíqTSUmhMqch kqTSUmhMqia ngBpaQhGL2he cqTSUmhMqó vẻ buồnqTSUmhMq cười.

“Ha qTSUmhMqha……” Càwyixng nwyixghĩ càng cảmqTSUmhMq twyixhấy buồnwyix cườiwyix, qTSUmhMqLí wyixChính VũqTSUmhMq nhịBpaQhGL2n khôngBpaQhGL2 đượcqTSUmhMq cườwyixi tBpaQhGL2hành tiếnBpaQhGL2g.“Người luôn thuậnwyix BpaQhGL2lợi trowyixng việcBpaQhGL2 liêqTSUmhMqn quqTSUmhMqan đếwyixn phụqTSUmhMq nữqTSUmhMq nhưBpaQhGL2 cậwyixu tBpaQhGL2hì wyixra cũngqTSUmhMq BpaQhGL2có ngàyBpaQhGL2 nhưwyix thwyixế này saoBpaQhGL2? HqTSUmhMqa ha……”qTSUmhMq Cướiwyix lwyixão bBpaQhGL2à, BpaQhGL2lão wyixbà wyixcũng khôngqTSUmhMq chịwyixu wyixcông wyixkhai quawyixn hệBpaQhGL2 với anqTSUmhMqh? qTSUmhMqRất wyixbuồn cười!

Tần LạcBpaQhGL2 LâmBpaQhGL2 ởBpaQhGL2 bwyixên cạnh qTSUmhMq cũng cườiqTSUmhMq theo.

“Nhưng tqTSUmhMqôi BpaQhGL2cũng muBpaQhGL2ốn chúc mừngqTSUmhMq hawyixi ngườwyixi.” CôBpaQhGL2 vừBpaQhGL2a cườqTSUmhMqi vừaqTSUmhMq nói.

Tạm thờwyixi bỏBpaQhGL2 quwyixa BpaQhGL2một bên qTSUmhMqsự tứcwyix wyixgiận đốiqTSUmhMq vớiwyix twyixi bỉBpaQhGL2 lãqTSUmhMqo côBpaQhGL2ng, Phàwyixn SởqTSUmhMq NBpaQhGL2gữ wyixđem áBpaQhGL2nh mắtqTSUmhMq chqTSUmhMquyển đBpaQhGL2ến vqTSUmhMqị Tần LạcBpaQhGL2 Lâmwyix wyixtiểu thqTSUmhMqư BpaQhGL2xinh qTSUmhMqđẹp twyixự BpaQhGL2tin lqTSUmhMqàm qTSUmhMqcô thấqTSUmhMqy gqTSUmhMqhen wyixtị “XinBpaQhGL2 hỏi……”BpaQhGL2 Cwyixô muốqTSUmhMqn nói lwyixại tBpaQhGL2hôi, nBpaQhGL2hìn đốiqTSUmhMq phương.

Tần Lạwyixc wyixLâm mỉmqTSUmhMq cưBpaQhGL2ời nhìn cô,wyix trêqTSUmhMqn mặwyixt qTSUmhMqtất BpaQhGL2cả đềuwyix làBpaQhGL2 sqTSUmhMqự thânqTSUmhMq thiệqTSUmhMqn khônBpaQhGL2g cóBpaQhGL2 mBpaQhGL2ột BpaQhGL2chút đốiqTSUmhMq &nbsqTSUmhMqp;địch hoặc BpaQhGL2 chế nhạo.“Côwyix wyixcó BpaQhGL2gì wyixmuốn hỏiwyix BpaQhGL2tôi saBpaQhGL2o?” Côwyix ôqTSUmhMqn qTSUmhMqnhu hỏi.

Cô gậtqTSUmhMq gwyixật đầu,wyix tBpaQhGL2hoáng dowyix dự mBpaQhGL2ột chBpaQhGL2út wyixmới mBpaQhGL2ở miệnqTSUmhMqg hỏiwyix :“HaBpaQhGL2i BpaQhGL2ngươi qTSUmhMqhình nhqTSUmhMqư BpaQhGL2 rất qTSUmhMqquen thuộc?”

Tần wyixLạc LBpaQhGL2âm bỗngqTSUmhMq nhiên khẽBpaQhGL2 cườiqTSUmhMq mwyixột tiwyixếng, chếBpaQhGL2 nwyixhạo nhìnwyix HạBpaQhGL2 BpaQhGL2Tử Kìnwyixh nói:“Lãwyixo qTSUmhMqbà BpaQhGL2của aqTSUmhMqnh đaBpaQhGL2ng qTSUmhMqghen, anhwyix nên cawyixo hứnBpaQhGL2g, đắcqTSUmhMq wyixý đi?”

“Đúng BpaQhGL2vậy, tBpaQhGL2ôi qTSUmhMqmừng đếwyixn nổi swyixắp bqTSUmhMqay lqTSUmhMqên wyix9 BpaQhGL2tầng BpaQhGL2mây.” HqTSUmhMqạ TửBpaQhGL2 qTSUmhMqKình nhếqTSUmhMqch miệngwyix nwyixói, bộwyix dángBpaQhGL2 qBpaQhGL2uả thậtwyix vui vẻqTSUmhMq kqTSUmhMqhông thôi.

Phàn wyixSở BpaQhGL2Ngữ lạiBpaQhGL2 đBpaQhGL2ỏ mặt.

“3 ngườiBpaQhGL2 chwyixúng tôBpaQhGL2i lBpaQhGL2à bạn thờiwyix wyixđại học.BpaQhGL2” Tầnwyix wyixLạc LâBpaQhGL2m cwyixười nói.

Bạn thBpaQhGL2ời đạiqTSUmhMq họBpaQhGL2c? Thìwyix ra qTSUmhMq là thế.

Phàn Sởwyix NqTSUmhMqgữ rốtwyix cụcwyix xóa wyix bỏ đượwyixc nghBpaQhGL2i ngờBpaQhGL2 qTSUmhMqtrong BpaQhGL2lòng nqTSUmhMqhưng lạwyixi cwyixhứng BpaQhGL2minh đượcwyix mộtqTSUmhMq việBpaQhGL2c qTSUmhMqđó làwyix —BpaQhGL2 ngwyixay qTSUmhMqtừ đầu wyixanh cũBpaQhGL2ng đqTSUmhMqã lwyixên kwyixế hoạcqTSUmhMqh tấtwyix cả,qTSUmhMq lqTSUmhMqàm BpaQhGL2cho cBpaQhGL2ô ngơBpaQhGL2 ngácBpaQhGL2 rqTSUmhMqơi qTSUmhMqvào BpaQhGL2cạm bqTSUmhMqẫy của wyix anh wyixmà khqTSUmhMqông biết.

Anh thậwyixt sựqTSUmhMq rấtqTSUmhMq tBpaQhGL2i bỉ.

Nhưng BpaQhGL2là…… AqTSUmhMqiz, tBpaQhGL2ại sao qTSUmhMq cô mwyixột chútqTSUmhMq cwyixũng khôqTSUmhMqng cảBpaQhGL2m tqTSUmhMqhấy cháqTSUmhMqn qTSUmhMqghét hoặBpaQhGL2c giậnqTSUmhMq anh?

Tình yêwyixu thậtwyix BpaQhGL2sự qTSUmhMqlàm chwyixo con ngườiwyix mùqTSUmhMq quáng.

Cũng wyixmay swyixau buổwyixi lễwyix phát bqTSUmhMqiểu lwyixà ngàyBpaQhGL2 nghỉwyix nếqTSUmhMqu khônBpaQhGL2g wyixPhàn sBpaQhGL2ở wyixNgữ thậtwyix đúqTSUmhMqng lqTSUmhMqà khôBpaQhGL2ng BpaQhGL2biết wyixnên đốiqTSUmhMq mqTSUmhMqặt với BpaQhGL2 đồng nghBpaQhGL2iệp wyixở côngwyix  qTSUmhMqty nqTSUmhMqhư thếqTSUmhMq nào.

Cô hqTSUmhMqoàn towyixàn kwyixhông nwyixghi ngờ BpaQhGL2chuyện côBpaQhGL2 wyixkết hôBpaQhGL2n BpaQhGL2cùng lqTSUmhMqão qTSUmhMqbản sẽqTSUmhMq wyixtrong thờiqTSUmhMq gqTSUmhMqian wyixngắn qTSUmhMqnhất giBpaQhGL2ống nhqTSUmhMqư qTSUmhMqlửa cháy lwyixan toàwyixn cônqTSUmhMqg tywyix, dqTSUmhMqù sqTSUmhMqao đâyBpaQhGL2 BpaQhGL2cũng làBpaQhGL2 cônBpaQhGL2g twyixy quaqTSUmhMqn hBpaQhGL2ệ xãBpaQhGL2 hội,BpaQhGL2 tqTSUmhMqin tứcBpaQhGL2 wyixđặc biệt nhaBpaQhGL2nh nhạy.

Aiz, cứBpaQhGL2 ngBpaQhGL2hĩ đếnqTSUmhMq wyixthứ hai pwyixhải đốiBpaQhGL2 qTSUmhMqmặt BpaQhGL2với qTSUmhMqmọi ngBpaQhGL2ười ởBpaQhGL2 BpaQhGL2công tBpaQhGL2y, cqTSUmhMqô liềnBpaQhGL2 cảBpaQhGL2m tBpaQhGL2hấy BpaQhGL2bi thươqTSUmhMqng, thậtBpaQhGL2 swyixự rấqTSUmhMqt bi thương.

Nhịn khqTSUmhMqông được,qTSUmhMq BpaQhGL2cô đánh ngưwyixời wyixđàn ôngqTSUmhMq đanqTSUmhMqg qTSUmhMqxem tạwyixp chwyixí ởBpaQhGL2 bênBpaQhGL2 cạnwyixh mwyixột cái.

“Ối! LãoqTSUmhMq bàBpaQhGL2, eBpaQhGL2m muốwyixn mưu BpaQhGL2 sát chồnqTSUmhMqg sao?”qTSUmhMq qTSUmhMqHạ TửqTSUmhMq KìnhqTSUmhMq wyixcố twyixình làmqTSUmhMq qTSUmhMqra vBpaQhGL2ẻ đBpaQhGL2au đớn.

Cô giảwyix wyixvờ nwyixhư khônwyixg nghe thấy,qTSUmhMq cwyixũng khôngqTSUmhMq twyixhèm liếcqTSUmhMq nBpaQhGL2hìn wyixanh, wyixtiếp BpaQhGL2tục lqTSUmhMqàm nqTSUmhMqhư khBpaQhGL2ông nhìqTSUmhMqn wyixthấy awyixnh, nhìn BpaQhGL2về wyixphía BpaQhGL2trước, qTSUmhMqlo lắngqTSUmhMq ngàqTSUmhMqy thwyixứ qTSUmhMqhai phảiBpaQhGL2 đốiwyix mặBpaQhGL2t vớiwyix đồBpaQhGL2ng nghqTSUmhMqiệp wyixnhư wyixthế nào.

“Ai, lãoqTSUmhMq bàwyix, eBpaQhGL2m qTSUmhMqsuy nghĩBpaQhGL2 cái gì?wyix Tạiwyix sqTSUmhMqao wyixcả buqTSUmhMqổi BpaQhGL2sáng eqTSUmhMqm cũwyixng khônqTSUmhMqg nhìwyixn lqTSUmhMqão cBpaQhGL2ông tuấwyixn wyixsuất, gqTSUmhMqợi cảmBpaQhGL2 mị hwyixoặc wyixcủa mBpaQhGL2ình mộtwyix cái?”wyix AnqTSUmhMqh BpaQhGL2bỗng nhwyixiên nhẹBpaQhGL2 nhànBpaQhGL2g xoBpaQhGL2ay mBpaQhGL2ặt củaqTSUmhMq BpaQhGL2cô BpaQhGL2đối diện mqTSUmhMqình,ra vẻ qTSUmhMq đBpaQhGL2áng thương,BpaQhGL2 ônwyix nhwyixu hỏi.

“Còn kwyixhông wyixphải tạiwyix anh hại.”qTSUmhMq qTSUmhMqCô huqTSUmhMqng hănqTSUmhMqg twyixrừng mắtBpaQhGL2 qTSUmhMqnhìn anwyixh BpaQhGL2một cái,BpaQhGL2 nwyixhịn khôngBpaQhGL2 đượcBpaQhGL2 lạiqTSUmhMq đánhwyix awyixnh một cái.

“Ối!” Awyixnh lBpaQhGL2ại lầBpaQhGL2n nữaqTSUmhMq giả đauwyix kêuwyix qTSUmhMqra tiếng,“ThìBpaQhGL2 rwyixa awyixnh cướiBpaQhGL2 phảiBpaQhGL2 mộwyixt lãoqTSUmhMq bàqTSUmhMq bBpaQhGL2ạo qTSUmhMqlực nha.”

“Nếu qTSUmhMqem lwyixà &qTSUmhMqnbsp;bạo lực lwyixão bwyixà vậyqTSUmhMq anqTSUmhMqh chBpaQhGL2ính BpaQhGL2là tBpaQhGL2i bBpaQhGL2ỉ lBpaQhGL2ão công.”wyix CBpaQhGL2ô wyixtrừng mắtBpaQhGL2 nói.

“Hắc, BpaQhGL2lão qTSUmhMqbà, lãoqTSUmhMq côngqTSUmhMq của wyixem tqTSUmhMqi bBpaQhGL2ỉ hồiqTSUmhMq nBpaQhGL2ào? Twyixa đượBpaQhGL2c côngBpaQhGL2 nqTSUmhMqhận BpaQhGL2là wyixchính nhqTSUmhMqân qTSUmhMqquân tửBpaQhGL2 BpaQhGL2đó nhaqTSUmhMq.” qTSUmhMqAnh đem tạpqTSUmhMq chíwyix BpaQhGL2đặt trênwyix bànqTSUmhMq wyixtrà, nghqTSUmhMqiêm wyixchỉnh kháBpaQhGL2ng nghị.

“Chính nhBpaQhGL2ân quqTSUmhMqân tửBpaQhGL2 sẽwyix vì BpaQhGL2thắng thqTSUmhMqua màqTSUmhMq sửqTSUmhMq dwyixụng thủBpaQhGL2 đoạn?”qTSUmhMq Nówyixi xBpaQhGL2ong qTSUmhMqcô cònwyix rqTSUmhMqõ ràngBpaQhGL2 qTSUmhMqchỉ ra:“wyixĐêm qua.”

“Em cwyixó biếtBpaQhGL2 qTSUmhMqcâu “đại trượngwyix wyixphu cwyixo qTSUmhMqđược dwyixãn đưqTSUmhMqợc” ”qTSUmhMq Ýwyix cqTSUmhMqhính BpaQhGL2là thỉnBpaQhGL2h thoảngBpaQhGL2 khôngqTSUmhMq làmwyix chíBpaQhGL2nh nhân qTSUmhMq quân tửqTSUmhMq cqTSUmhMqũng đưqTSUmhMqợc qTSUmhMqbởi BpaQhGL2vì wyixanh làBpaQhGL2 mộtBpaQhGL2 đạiwyix trBpaQhGL2ượng BpaQhGL2phu BpaQhGL2co đượcBpaQhGL2 giãnqTSUmhMq được.

Đối mBpaQhGL2ặt vớiqTSUmhMq ngườiBpaQhGL2 ănBpaQhGL2 nói wyix trơn trqTSUmhMqu, nqTSUmhMqgụy biwyixện thànBpaQhGL2h tàiBpaQhGL2 BpaQhGL2như HạBpaQhGL2 Twyixử KBpaQhGL2ình, Pwyixhàn SởqTSUmhMq NBpaQhGL2gữ cănwyix bwyixản wyixkhông phảiqTSUmhMq làBpaQhGL2 đối twyixhủ wyixcủa anhwyix, nwyixgoài wyixviệc qTSUmhMqim lặngBpaQhGL2 khônwyixg nBpaQhGL2ói gqTSUmhMqì cqTSUmhMqô cũwyixng chqTSUmhMqỉ cqTSUmhMqó wyixthể trừqTSUmhMqng anh,qTSUmhMq dùng sBpaQhGL2ức trừqTSUmhMqng wyixanh qTSUmhMqđể cwyixhống đỡ.

“Lão bà,wyix lúcBpaQhGL2 qTSUmhMqem phẫwyixn BpaQhGL2nộ trông thậqTSUmhMqt đángwyix yêu.”wyix AnqTSUmhMqh cBpaQhGL2ười qTSUmhMqkhẽ, kwyixìm lòngwyix khBpaQhGL2ông qTSUmhMqđược cúiwyix ngườwyixi hônwyix qTSUmhMqcô một chút.

“Uy, eBpaQhGL2m đangBpaQhGL2 tứcqTSUmhMq wyixgiận.” Cô trừwyixng mwyixắt nhìqTSUmhMqn anh.

“Lúc BpaQhGL2em BpaQhGL2tức giậnqTSUmhMq trônwyixg cũng BpaQhGL2thật đángwyix yêu.”wyix ABpaQhGL2nh lBpaQhGL2àm nBpaQhGL2hư BpaQhGL2không nghBpaQhGL2e thấyqTSUmhMq lạiBpaQhGL2 hqTSUmhMqôn cô.

“Uy!” Cwyixô đánhwyix anqTSUmhMqh mộBpaQhGL2t cái, vừqTSUmhMqa bựqTSUmhMqc qTSUmhMqmình vqTSUmhMqừa buồnwyix cười,BpaQhGL2 thậtwyix wyixlà sắpBpaQhGL2 khqTSUmhMqông cwyixhịu wyixnổi anh.

“Anh ywyixêu eqTSUmhMqm, lwyixão bà.”wyix ABpaQhGL2nh bắt lấBpaQhGL2y taqTSUmhMqy cô,qTSUmhMq mưqTSUmhMqời ngBpaQhGL2ón qTSUmhMqtay BpaQhGL2đan vàqTSUmhMqo nhawyixu, thwyixâm tìwyixnh châBpaQhGL2n tBpaQhGL2hành nói.

Mặt củawyix wyixcô qTSUmhMqđỏ hwyixồng, nBpaQhGL2hịn không đưqTSUmhMqợc liếwyixc anwyixh mwyixột wyixcái, lẩmwyix bẩmBpaQhGL2 nói:“ABpaQhGL2nh thậtBpaQhGL2 sBpaQhGL2ự tBpaQhGL2hực qTSUmhMqti qTSUmhMqbỉ, chỉqTSUmhMq biBpaQhGL2ết nói qTSUmhMq sang chuBpaQhGL2yện khác.”

“Ai, tBpaQhGL2ất qTSUmhMqcả đBpaQhGL2ều lwyixà hiểu lầm,wyix saqTSUmhMqo wyixanh lạiqTSUmhMq wyixnói saqTSUmhMqng chwyixuyện khácBpaQhGL2 đqTSUmhMqược? BqTSUmhMqất quá,”wyix AnBpaQhGL2h độtwyix nhiêBpaQhGL2n thaBpaQhGL2y vẻqTSUmhMq mặwyixt đứng qTSUmhMqđắn nóiwyix, “Anhwyix khôqTSUmhMqng ngwyixại họqTSUmhMqc hwyixỏi ngườiqTSUmhMq kwyixhác wyixmột BpaQhGL2chút, chúnwyixg qTSUmhMqta BpaQhGL2lúc nBpaQhGL2ãy đang thảoBpaQhGL2 luậwyixn vấnqTSUmhMq đềqTSUmhMq BpaQhGL2gì? AqTSUmhMqnh yêwyixu BpaQhGL2em qTSUmhMqnhiều BpaQhGL2như thếBpaQhGL2 nBpaQhGL2ào qTSUmhMqsao? ĐápBpaQhGL2 ánwyix lqTSUmhMqà BpaQhGL2rất yêuwyix, rất yêu.”

Anh mặtwyix dwyixày wyixtự hỏqTSUmhMqi tự đwyixáp, khiếnqTSUmhMq cwyixô nhịnBpaQhGL2 BpaQhGL2không đượcBpaQhGL2 mỉmBpaQhGL2 cười.

Cô thật sựqTSUmhMq, wyixthật BpaQhGL2sự chịuqTSUmhMq wyixkhông nổqTSUmhMqi anqTSUmhMqh, cBpaQhGL2ũng wyixchịu wyixkhông nqTSUmhMqổi chínBpaQhGL2h mìnwyixh qBpaQhGL2uá yêBpaQhGL2u anh…… CảqTSUmhMqm giácwyix nwyixày cóqTSUmhMq chwyixút wyixhơi đáwyixng sợ.

“Làm sao vậyqTSUmhMq?” ChúqTSUmhMq wyixý tqTSUmhMqhấy nBpaQhGL2ụ cườiBpaQhGL2 BpaQhGL2của cBpaQhGL2ô biwyixến mấtBpaQhGL2 mộtqTSUmhMq cqTSUmhMqách khônwyixg bìwyixnh thườngwyix, anh BpaQhGL2quan tâqTSUmhMqm ôwyixn wyixnhu hỏi.

“Chúng ta thqTSUmhMqật BpaQhGL2sự cóBpaQhGL2 BpaQhGL2thể yqTSUmhMqêu nBpaQhGL2hau cảwyix đời,BpaQhGL2 bạcqTSUmhMqh đầuBpaQhGL2 gqTSUmhMqiai wyixlão saowyix?” CBpaQhGL2ô hỏqTSUmhMqi anhwyix, vwyixẻ mặt loBpaQhGL2 BpaQhGL2lắng, khqTSUmhMqiếp sựqTSUmhMq vềqTSUmhMq tươqTSUmhMqng lai.

“Đương nhiên cBpaQhGL2ó thể.”BpaQhGL2 BpaQhGL2Anh khôqTSUmhMqng BpaQhGL2chút qTSUmhMqdo qTSUmhMqdự BpaQhGL2trả lời.

“Thật vậy saoqTSUmhMq?” qTSUmhMqCô phBpaQhGL2át hiwyixện mìBpaQhGL2nh càqTSUmhMqng ngàBpaQhGL2y cànBpaQhGL2g qTSUmhMqyêu qTSUmhMqanh vìwyix vậyBpaQhGL2 wyixcàng cảmBpaQhGL2 thấwyixy sBpaQhGL2ợ hãi.

“Đương nhiên.” qTSUmhMqAnh nwyixói nhwyixư điBpaQhGL2nh wyixđóng cột,“Chuwyixyện BpaQhGL2khác khôngBpaQhGL2 nói,BpaQhGL2 chỉwyix qTSUmhMqcần nhìnBpaQhGL2 bqTSUmhMqố mẹ BpaQhGL2 của qTSUmhMqhai qTSUmhMqta, qTSUmhMqbọn qTSUmhMqhọ chwyixung tìnwyixh yêuBpaQhGL2 nwyixhau mBpaQhGL2à chúngBpaQhGL2 qTSUmhMqta qTSUmhMqlại wyixthừa hưởnqTSUmhMqg gwyixien di truwyixyền củwyixa qTSUmhMqhọ vqTSUmhMqì wyixvậy cwyixhúng tBpaQhGL2a nhấtBpaQhGL2 địnhBpaQhGL2 cwyixó thwyixể yqTSUmhMqêu nqTSUmhMqhau đếwyixn bạcwyix đầu.”

Cách anh thuyếtqTSUmhMq phụBpaQhGL2c wyixlàm chqTSUmhMqo wyixcô buồqTSUmhMqn cườBpaQhGL2i nhưqTSUmhMqng cqTSUmhMqhỉ chốcwyix BpaQhGL2lát nqTSUmhMqó lạiwyix biếnBpaQhGL2 mất.

“Còn chuyện gìwyix wyixsao?” wyixtay anqTSUmhMqh chạwyixm wyixvào mặtqTSUmhMq cBpaQhGL2ô, kiêwyixn nhẫBpaQhGL2n hBpaQhGL2ỏi lại,BpaQhGL2 aBpaQhGL2nh khônBpaQhGL2g tqTSUmhMqhể chịu đBpaQhGL2ược qTSUmhMqkhi thấyqTSUmhMq wyixcô buồn.

“Thứ hai khwyixi đwyixi làmBpaQhGL2, wyixem nBpaQhGL2ên làmwyix BpaQhGL2cái wyixgì bqTSUmhMqây BpaQhGL2giờ?” CôBpaQhGL2 nhăBpaQhGL2n mwyixặt hỏiBpaQhGL2 anh.

“Cái gì BpaQhGL2làm saBpaQhGL2o bâyqTSUmhMq giờ?”qTSUmhMq AnBpaQhGL2h khôBpaQhGL2ng hqTSUmhMqiểu BpaQhGL2cô đaBpaQhGL2ng hỏiBpaQhGL2 cáiwyix gì.

Thứ hai wyixở cwyixông qTSUmhMqty cówyix chuyệnBpaQhGL2 wyixgì BpaQhGL2mà wyixanh khôBpaQhGL2ng BpaQhGL2biết BpaQhGL2sao? HạBpaQhGL2 TBpaQhGL2ử KìBpaQhGL2nh qTSUmhMqsuy nghĩ.

“Chuyện chúng qTSUmhMqta kqTSUmhMqết hqTSUmhMqôn, BpaQhGL2đến twyixhứ qTSUmhMqhai nhấtBpaQhGL2 địnwyixh đãBpaQhGL2 wyixtruyền đếBpaQhGL2n wyixtai mqTSUmhMqỗi wyixngười tronBpaQhGL2g côBpaQhGL2ng ty, đếnqTSUmhMq lúwyixc đówyix BpaQhGL2em nênBpaQhGL2 đốiqTSUmhMq BpaQhGL2mặt vớBpaQhGL2i hqTSUmhMqọ wyixnhư thếqTSUmhMq nàBpaQhGL2o đây?”wyix Phànwyix BpaQhGL2Sở Ngữwyix khônwyixg chuyển mqTSUmhMqắt nhwyixìn anhqTSUmhMq, khônqTSUmhMqg biếtwyix anqTSUmhMqh BpaQhGL2có phảiBpaQhGL2 đangwyix giảqTSUmhMq ngốcqTSUmhMq vwyixới qTSUmhMqcô không.

“Thì ra BpaQhGL2là cwyixhuyện này.”

Nhìn anh rwyixa vqTSUmhMqẻ đBpaQhGL2ã hiểuBpaQhGL2 lạiwyix qTSUmhMqcòn rBpaQhGL2ất thoảiBpaQhGL2 máqTSUmhMqi vuBpaQhGL2i twyixhích làqTSUmhMqm cwyixho qTSUmhMqcô BpaQhGL2nhất thwyixời bốcwyix hỏa.

“Đúng vậy, chqTSUmhMqính qTSUmhMqlà chuyệwyixn nàwyixy!” CqTSUmhMqô BpaQhGL2trừng mắtqTSUmhMq nói,“Anhwyix  BpaQhGL2nói nBpaQhGL2ên làmBpaQhGL2 wyixgì bâBpaQhGL2y giờ?”

“Chỉ cần wyixthoải BpaQhGL2mái nhậnqTSUmhMq swyixự BpaQhGL2chúc phúcBpaQhGL2 củaqTSUmhMq mọiwyix ngườiqTSUmhMq lwyixà đưBpaQhGL2ợc rồi.”

“Anh nói thậtwyix đwyixơn giản.”BpaQhGL2 CqTSUmhMqô giwyixận dỗqTSUmhMqi đánhBpaQhGL2 BpaQhGL2anh BpaQhGL2một cái.

“Là em sBpaQhGL2uy ngBpaQhGL2hĩ qBpaQhGL2uá BpaQhGL2phức tạp.qTSUmhMq EBpaQhGL2m rốwyixt wyixcuộc lwyixo BpaQhGL2lắng cqTSUmhMqái gì,wyix wyixlão BpaQhGL2bà?” AnBpaQhGL2h kBpaQhGL2éo wyixcô vào twyixrong wyixlòng, ônwyix wyixnhu hỏi.

“Đại soái wyixca lãBpaQhGL2o bảBpaQhGL2n qTSUmhMqcưới mộqTSUmhMqt qTSUmhMqnữ tBpaQhGL2hư BpaQhGL2kí trBpaQhGL2ong côwyixng twyixy, khônwyixg bắwyixt mắtqTSUmhMq, cwyixá twyixính cứng nhBpaQhGL2ắc câuBpaQhGL2 nBpaQhGL2ệ, khônwyixg lwyixàm wyixcho ngườiBpaQhGL2 qTSUmhMqkhác yqTSUmhMqêu mqTSUmhMqếm, nếwyixu awyixnh lBpaQhGL2à ngưBpaQhGL2ời wyixđứng qTSUmhMqxem, anh sẽwyix nghBpaQhGL2ĩ nhưqTSUmhMq thếqTSUmhMq nào?”

“Cô gái BpaQhGL2này tBpaQhGL2hật lqTSUmhMqợi hại?qTSUmhMq” wyixAnh qTSUmhMqhơi đămwyix chBpaQhGL2iêu liếcwyix nhwyixìn côqTSUmhMq mộtwyix cáiqTSUmhMq, saqTSUmhMqu đówyix BpaQhGL2thong thả nhíuqTSUmhMq wyixmày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếtwyix dùwyixng mqTSUmhMqê thBpaQhGL2uật, nwyixếu khôBpaQhGL2ng, cônBpaQhGL2g qTSUmhMqphu trêqTSUmhMqn gqTSUmhMqiường wyixkhẳng wyixđịnh đặcBpaQhGL2 biệt tốt?”qTSUmhMq ABpaQhGL2nh nhBpaQhGL2ăn mặtwyix qTSUmhMqnói tiếp.

Cô trừng mắqTSUmhMqt liếwyixc BpaQhGL2anh mộtwyix wyixcái, ngwyixhiến răqTSUmhMqng ngqTSUmhMqhiến lBpaQhGL2ợi hỏi:BpaQhGL2“Còn gBpaQhGL2ì nữa?”

“Không biết cwyixô BpaQhGL2ta BpaQhGL2làm qTSUmhMqnhư thếqTSUmhMq nàoqTSUmhMq wyixmê hoặBpaQhGL2c rồiwyix trèoBpaQhGL2 lêqTSUmhMqn giườwyixng củawyix BpaQhGL2lão qTSUmhMqbản? LqTSUmhMqà lúwyixc cùng lãwyixo wyixbản wyixra nwyixgoài cqTSUmhMqông tác,wyix lừqTSUmhMqa cqTSUmhMqho lãBpaQhGL2o bảnBpaQhGL2 qTSUmhMquống BpaQhGL2say làmBpaQhGL2 rqTSUmhMqa nhữngBpaQhGL2 cqTSUmhMqhuyện qTSUmhMqkhông tự cBpaQhGL2hủ đưqTSUmhMqợc wyixsao? BpaQhGL2Hay lqTSUmhMqà trựcBpaQhGL2 tiếpqTSUmhMq cưqTSUmhMqỡng éBpaQhGL2p qwyixuan hệBpaQhGL2, saBpaQhGL2u đqTSUmhMqó thàqTSUmhMqnh wyixcông BpaQhGL2lấy tự sátqTSUmhMq uBpaQhGL2y wyixhiếp wyixbức hôn……”

“Uy!” Thấy awyixnh càngqTSUmhMq BpaQhGL2nói wyixcàng lBpaQhGL2ưu loáwyixt, càqTSUmhMqng wyixkhoa trương,wyix Phwyixàn SqTSUmhMqở NqTSUmhMqgữ BpaQhGL2nhịn khBpaQhGL2ông được đánhqTSUmhMq anqTSUmhMqh mwyixột chút.

“Đây không phảiqTSUmhMq làwyix sBpaQhGL2uy nwyixghĩ qTSUmhMqcủa BpaQhGL2em saoBpaQhGL2?” wyixAnh qTSUmhMqlàm nhBpaQhGL2ư vôqTSUmhMq tqTSUmhMqội nói.

“Em đang hỏiqTSUmhMq anqTSUmhMqh nghĩqTSUmhMq nqTSUmhMqhư thếBpaQhGL2 nào?BpaQhGL2” wyixCô nói.

Anh im qTSUmhMqlặng tBpaQhGL2rong chốcwyix lwyixát rồiqTSUmhMq cqTSUmhMqhăm chúBpaQhGL2 nhìnBpaQhGL2 cô,wyix thowyixng tqTSUmhMqhả wyixnói:“Anh wyixsẽ nghĩqTSUmhMq đâBpaQhGL2y nhất địBpaQhGL2nh lwyixà châBpaQhGL2n tình.”

Cô ngẩn rBpaQhGL2a, qTSUmhMqkhông thqTSUmhMqể dờiqTSUmhMq khỏiwyix đôiqTSUmhMq mắBpaQhGL2t twyixhâm tìnqTSUmhMqh củwyixa anh.

“Anh sẽ nghĩqTSUmhMq……” AqTSUmhMqnh tiếwyixp tụcBpaQhGL2 nói,qTSUmhMq“Cô gwyixái nqTSUmhMqày nBpaQhGL2hất địnhBpaQhGL2 cwyixó điểmBpaQhGL2 đBpaQhGL2ặc biệqTSUmhMqt BpaQhGL2nên đạiqTSUmhMq BpaQhGL2soái ca lãoqTSUmhMq bảnqTSUmhMq qTSUmhMqkia mớiqTSUmhMq mêBpaQhGL2 luyqTSUmhMqến, áwyixi mộqTSUmhMq, khôngwyix wyixthể qTSUmhMqtự qTSUmhMqkìm chếBpaQhGL2 màwyix yêuwyix wyixcô ấwyixy, qTSUmhMqsau đówyix còn cướiBpaQhGL2 làmqTSUmhMq vợqTSUmhMq, đBpaQhGL2ồng thờiBpaQhGL2 phátBpaQhGL2 thệBpaQhGL2 cwyixả đờiqTSUmhMq chỉqTSUmhMq wyixnắm tBpaQhGL2ay côwyix, cùngwyix BpaQhGL2cô sốngBpaQhGL2 đếwyixn đầu bạc.”

Trái tim củBpaQhGL2a wyixcô BpaQhGL2không tựwyix qTSUmhMqchủ qTSUmhMqđược đậwyixp qTSUmhMqnhanh lBpaQhGL2ên, wyixvì nqTSUmhMqhu tìqTSUmhMqnh trqTSUmhMqong mắtBpaQhGL2 anBpaQhGL2h vàBpaQhGL2 nhữwyixng lời anBpaQhGL2h wyixnói BpaQhGL2mà cBpaQhGL2ảm động.

“Lão công……”

Anh lấy tawyixy wyixche BpaQhGL2miệng BpaQhGL2cô lại,qTSUmhMq khôngqTSUmhMq chBpaQhGL2o côwyix mwyixở miệngBpaQhGL2 nóiBpaQhGL2 cwyixhuyện, muBpaQhGL2ốn cwyixô nwyixghe anh nói.

“Lão bà, BpaQhGL2tại saBpaQhGL2o wyixem pBpaQhGL2hải quaBpaQhGL2n tâwyixm ngườiqTSUmhMq qTSUmhMqkhác nqTSUmhMqghĩ gìBpaQhGL2?” AnBpaQhGL2h cwyixhân wyixthành wyixnhìn cô nói.“NqTSUmhMqgười kháqTSUmhMqc muốqTSUmhMqn nghqTSUmhMqĩ wyixnhư thếBpaQhGL2 qTSUmhMqnào làwyix chuyệnBpaQhGL2 củBpaQhGL2a họwyix, khBpaQhGL2ông wyixliên BpaQhGL2quan đến chúBpaQhGL2ng taBpaQhGL2, khqTSUmhMqông phảiwyix saoBpaQhGL2? GiốnBpaQhGL2g nqTSUmhMqhư qTSUmhMqba mẹBpaQhGL2 wyixem, bwyixọn wyixhọ chêqTSUmhMqnh qTSUmhMqlệch tBpaQhGL2uổi táwyixc nqTSUmhMqhất định qTSUmhMqcó nwyixhiều ngưBpaQhGL2ời BpaQhGL2không qTSUmhMqxem trọqTSUmhMqng phảiBpaQhGL2 khôngBpaQhGL2? NhưngBpaQhGL2 bọnwyix họqTSUmhMq vẫwyixn yêuwyix nhauwyix, vẫn hạnhBpaQhGL2 pwyixhúc khôqTSUmhMqng phảBpaQhGL2i sao?”

“Trọng điểm là,”wyix BpaQhGL2Anh qTSUmhMqnhấn mạnh.“Thâwyixn làqTSUmhMq qTSUmhMqlão bảwyixn củqTSUmhMqa cBpaQhGL2ông tBpaQhGL2y, làqTSUmhMq ngườiqTSUmhMq trựBpaQhGL2c tBpaQhGL2iếp phát lươnwyixg qTSUmhMqcho nhâBpaQhGL2n viwyixên, lãBpaQhGL2o đại,qTSUmhMq eqTSUmhMqm thậtBpaQhGL2 sựqTSUmhMq cwyixho rằnBpaQhGL2g BpaQhGL2anh sẽBpaQhGL2 chBpaQhGL2o phBpaQhGL2ép BpaQhGL2bọn BpaQhGL2họ vôqTSUmhMq lễBpaQhGL2 lão vwyixới lwyixão bwyixản nươBpaQhGL2ng sao?”

Nghe thấy vậy,BpaQhGL2 PhàqTSUmhMqn SởBpaQhGL2 NgữBpaQhGL2 nhịBpaQhGL2n khqTSUmhMqông đượwyixc trừqTSUmhMqng qTSUmhMqlớn hwyixai mwyixắt, đemqTSUmhMq taBpaQhGL2y aBpaQhGL2nh lấyBpaQhGL2 rawyix khỏi BpaQhGL2miệng cô.

“Anh muốn làBpaQhGL2m cqTSUmhMqái gwyixì?” CôqTSUmhMq BpaQhGL2lo lắwyixng hỏqTSUmhMqi anh.

“Làm việc nBpaQhGL2ên lqTSUmhMqàm.” BpaQhGL2Anh wyixôn wyixnhu cười.

“Việc gì làBpaQhGL2 việcBpaQhGL2 wyixnên làwyixm?” CôqTSUmhMq tBpaQhGL2iếp tụwyixc hỏi.

“Em muốn biếtwyix BpaQhGL2như vậyqTSUmhMq sao?”

“Em không hBpaQhGL2y vọngwyix bởiwyix wyixvì eqTSUmhMqm mwyixà làBpaQhGL2m wyixcho qTSUmhMqbất kìwyix wyixngười qTSUmhMqnào gặpwyix wyixtai ương.”

“Đó không wyixphải lwyixà taqTSUmhMqi ương,qTSUmhMq phwyixải nBpaQhGL2ói wyixlà wyixgieo BpaQhGL2gió gặtBpaQhGL2 bảo.”qTSUmhMq AnqTSUmhMqh cườBpaQhGL2i qTSUmhMqnói, nhưng giọngqTSUmhMq điwyixệu BpaQhGL2có mộtBpaQhGL2 tqTSUmhMqia lãwyixnh khốwyixc, wyixgiống nhưBpaQhGL2 anwyixh đqTSUmhMqã sớmwyix wyixquyết tâqTSUmhMqm muốnwyix giếtwyix không tha.

“Lão công.” qTSUmhMqCô nhíBpaQhGL2u mqTSUmhMqày nwyixhìn anh.

“Lão bà.” wyixAnh mỉmwyix cườiwyix đáqTSUmhMqp lại.

“Lão công.” CôqTSUmhMq nhBpaQhGL2ấn mạnh,BpaQhGL2 BpaQhGL2tỏ wyixvẻ phảBpaQhGL2n đối.

“Lão bà.” AqTSUmhMqnh tiếpqTSUmhMq tụcwyix mỉmqTSUmhMq cưBpaQhGL2ời qTSUmhMqmà chốngwyix đỡ.

“Mọi người đwyixều làwyixm vqTSUmhMqiệc vqTSUmhMqới nhaBpaQhGL2u nhiềuBpaQhGL2 BpaQhGL2năm nhưwyix vBpaQhGL2ậy, aBpaQhGL2nh cóqTSUmhMq thểqTSUmhMq đồngBpaQhGL2 ýBpaQhGL2 vớiqTSUmhMq emBpaQhGL2, đừqTSUmhMqng vì tìnhqTSUmhMq BpaQhGL2cảm wyixcá nwyixhân nhấtqTSUmhMq thờiwyix BpaQhGL2mà wyixphủi bwyixỏ nqTSUmhMqhững cốBpaQhGL2 gắngBpaQhGL2, qTSUmhMqhi siwyixnh củwyixa họBpaQhGL2 qTSUmhMqcho côBpaQhGL2ng ty nhữqTSUmhMqng qTSUmhMqnăm quBpaQhGL2a đBpaQhGL2ược khBpaQhGL2ông?” qTSUmhMqCô gBpaQhGL2ọn gàngwyix dqTSUmhMqứt khoát,BpaQhGL2 qTSUmhMqthành tqTSUmhMqhật nói.

“Em cũng biwyixết, đốiwyix vớBpaQhGL2i nhữngwyix cốBpaQhGL2 gắqTSUmhMqng wyixvà hqTSUmhMqi sinwyixh BpaQhGL2của BpaQhGL2mọi BpaQhGL2người anwyixh đềuwyix thưởwyixng wyixcho họ xứnBpaQhGL2g đángBpaQhGL2, qTSUmhMqchưa wyixcó bạcqTSUmhMq đwyixãi nBpaQhGL2gười nào.”

“Em biết, nhBpaQhGL2ưng côngqTSUmhMq wyixty cqTSUmhMqó BpaQhGL2thể phwyixát wyixtriển mạnqTSUmhMqh mẽ,BpaQhGL2 đứnqTSUmhMqg vwyixững qTSUmhMqtrong giớwyixi nàywyix đềuBpaQhGL2 có côngBpaQhGL2 củwyixa mọiwyix người.BpaQhGL2 Cwyixho nwyixên đồnqTSUmhMqg ýBpaQhGL2 wyixvới qTSUmhMqem, khqTSUmhMqông cqTSUmhMqần wyixvì wyixem làBpaQhGL2m qTSUmhMqkhó ngqTSUmhMqười nàowyix được khôngwyix?” wyixCô cầuqTSUmhMq xin.

“Em mềm lònBpaQhGL2g qTSUmhMqnhư vBpaQhGL2ậy lqTSUmhMqà khônwyixg đưBpaQhGL2ợc.” ABpaQhGL2nh thởwyix qTSUmhMqdài lắcqTSUmhMq BpaQhGL2đầu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này BpaQhGL2anh kqTSUmhMqhông tqTSUmhMqhể đồnBpaQhGL2g ýBpaQhGL2 vBpaQhGL2ới em.”wyix qTSUmhMqAnh ngBpaQhGL2hiêm qTSUmhMqtúc qTSUmhMqlắc đầuwyix nóiBpaQhGL2,“Là ngưBpaQhGL2ời lãqTSUmhMqnh đạo quqTSUmhMqyết địnhwyix wyixchính qTSUmhMqsách củawyix cônBpaQhGL2g qTSUmhMqty anBpaQhGL2h khôngBpaQhGL2 tBpaQhGL2hể mềmqTSUmhMq lònwyixg nwyixhư phụwyix nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh BpaQhGL2nói hwyixết đã.”BpaQhGL2 AqTSUmhMqnh qTSUmhMqôn BpaQhGL2nhu ngắwyixt lqTSUmhMqời cBpaQhGL2ô, vẻqTSUmhMq mặtBpaQhGL2 vẫqTSUmhMqn nghiBpaQhGL2êm wyixtúc wyixnhư vậy.

Phàn Sở NgữqTSUmhMq bấtBpaQhGL2 qTSUmhMqđắc qTSUmhMqdĩ BpaQhGL2nhìn BpaQhGL2anh, wyixkhông hiểuqTSUmhMq qTSUmhMqanh tạiBpaQhGL2 saqTSUmhMqo phqTSUmhMqải cốBpaQhGL2 chấBpaQhGL2p nhưwyix thế?

Nếu đồng nghiệpwyix đwyixối vớiBpaQhGL2 cwyixô cóqTSUmhMq wyixý kiếnBpaQhGL2 thwyixì cũwyixng qTSUmhMqlà wyixdo côqTSUmhMq kwyixhông đủwyix tiêuqTSUmhMq chuẩnwyix, khônwyixg thể tráchBpaQhGL2 ngqTSUmhMqười BpaQhGL2khác, BpaQhGL2nếu wyixanh wyixbởi vìwyix côwyix wyixmà lạmwyix dụBpaQhGL2ng chứcBpaQhGL2 quyềnqTSUmhMq trwyixả twyixhù đối phươngBpaQhGL2 wyixthì chỉBpaQhGL2 qTSUmhMqcàng BpaQhGL2làm khqTSUmhMqó BpaQhGL2cô wyixhơn BpaQhGL2mà thôiwyix. CBpaQhGL2hẳng lẽwyix wyixanh khwyixông hiểu?

“Nếu anh đãwyix rBpaQhGL2a wyixmột qwyixuyết địnhqTSUmhMq gBpaQhGL2ì đówyix twyixhì qTSUmhMqkhông phảiBpaQhGL2 chỉqTSUmhMq vìBpaQhGL2 mộtwyix chuyện.BpaQhGL2 KhônqTSUmhMqg BpaQhGL2phải chỉ wyix một, cqTSUmhMqó nghĩwyixa qTSUmhMqanh qTSUmhMqđã cwyixho họBpaQhGL2 cơwyix hộqTSUmhMqi nhưngqTSUmhMq hếtwyix lầwyixn nàqTSUmhMqy đếnqTSUmhMq lầnBpaQhGL2 kháBpaQhGL2c khôngBpaQhGL2 thay đổiqTSUmhMq, mộtwyix BpaQhGL2lần lạwyixi mộtBpaQhGL2 lầnqTSUmhMq táiqTSUmhMq qTSUmhMqphạm, đốiBpaQhGL2 vớBpaQhGL2i nhữngBpaQhGL2 ngườiwyix nhqTSUmhMqư vậyBpaQhGL2 chwyixo dqTSUmhMqù khôBpaQhGL2ng phải vBpaQhGL2ì wyixem BpaQhGL2thì wyixanh cũngwyix pwyixhải vBpaQhGL2ì côngwyix wyixty BpaQhGL2mà trừnqTSUmhMqg phạt.”qTSUmhMq AnqTSUmhMqh tBpaQhGL2hật qTSUmhMqsự nghqTSUmhMqiêm túc nówyixi vớwyixi cô.

“Anh cam qTSUmhMqđoan sẽBpaQhGL2 khBpaQhGL2ông lấywyix vwyixiệc cônqTSUmhMqg báowyix thqTSUmhMqù riêqTSUmhMqng?” CôBpaQhGL2 BpaQhGL2nhìn BpaQhGL2anh đánwyixh giáqTSUmhMq. VqTSUmhMqì wyixsao cô vẫnBpaQhGL2 cảmBpaQhGL2 wyixthấy BpaQhGL2khả nănwyixg nàyqTSUmhMq rấqTSUmhMqt lớn?

“Ai, lão bà,wyix wyixlão côngBpaQhGL2 BpaQhGL2của wyixem làwyix qTSUmhMqngười khqTSUmhMqông BpaQhGL2phân biwyixệt côqTSUmhMqng tqTSUmhMqư nhưBpaQhGL2 vwyixậy sao?”

Phàn Sở Ngữwyix twyixhành thBpaQhGL2ật sBpaQhGL2uy nwyixghĩ mộqTSUmhMqt lqTSUmhMqát rồqTSUmhMqi đưawyix rwyixa BpaQhGL2đáp án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử Kìnwyixh dởBpaQhGL2 kqTSUmhMqhóc dởqTSUmhMq cười.

“Cám ơn qTSUmhMqem tqTSUmhMqin wyixtưởng anqTSUmhMqh BpaQhGL2như vậqTSUmhMqy, lãwyixo bà.”BpaQhGL2 wyixAnh BpaQhGL2cười khổBpaQhGL2 mqTSUmhMqà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừng.”qTSUmhMq AnBpaQhGL2h BpaQhGL2đột nhiênqTSUmhMq ngắBpaQhGL2t lờiwyix cwyixô:“Chúng qTSUmhMqta qTSUmhMqkhông nênwyix vwyixì wyixtryện còBpaQhGL2n chưaqTSUmhMq cóqTSUmhMq xảy rBpaQhGL2a tranqTSUmhMqh luwyixận khônBpaQhGL2g tqTSUmhMqhôi, nếBpaQhGL2u wyixlãng phíqTSUmhMq BpaQhGL2thời BpaQhGL2cho chuyệnqTSUmhMq nàywyix kqTSUmhMqhông bằngBpaQhGL2 BpaQhGL2chúng ta nênwyix “vậqTSUmhMqn độwyixng” mộBpaQhGL2t chút?”

Phàn Sở wyixNgữ mặqTSUmhMqt nhanwyixh cwyixhóng đBpaQhGL2ỏ lên.

“Anh thật khôngqTSUmhMq đứqTSUmhMqng đắn!”BpaQhGL2 CBpaQhGL2ô mặtqTSUmhMq đỏwyix tíBpaQhGL2a taBpaQhGL2i trừngwyix anqTSUmhMqh wyixliếc qTSUmhMqmắt mộwyixt cái.

“ “Vận độnwyixg” saqTSUmhMqo qTSUmhMqcó qTSUmhMqthể wyixlà chuyệqTSUmhMqn kqTSUmhMqhông wyixđứng đắnqTSUmhMq, BpaQhGL2lão bàwyix? qTSUmhMqViệc nBpaQhGL2ày lqTSUmhMqiên quawyixn đến BpaQhGL2 đời sBpaQhGL2au củaqTSUmhMq chúwyixng tawyix, đâyqTSUmhMq lBpaQhGL2à cqTSUmhMqhuyện đứngqTSUmhMq wyixđắn nhấtwyix cũnwyixg BpaQhGL2quan tqTSUmhMqrọng nhấtBpaQhGL2.” Awyixnh nghiêm tqTSUmhMqúc nói.

Phàn Sở NgữBpaQhGL2 qTSUmhMqhoàn BpaQhGL2toàn BpaQhGL2nói khôqTSUmhMqng wyixra lời,wyix chBpaQhGL2ỉ cóBpaQhGL2 thểqTSUmhMq xwyixấu hổqTSUmhMq tBpaQhGL2rừng aBpaQhGL2nh liếcwyix mắtwyix mộtBpaQhGL2 cái, qTSUmhMqsau BpaQhGL2đó quywyixết địnhqTSUmhMq đứnwyixg dậwyixy chạyBpaQhGL2 qTSUmhMqlấy người,qTSUmhMq kqTSUmhMqhông đểqTSUmhMq ýqTSUmhMq tớiqTSUmhMq anh.

Dù swyixao wyixcô vĩnqTSUmhMqh vwyixiễn không 

wyixthể nói lạqTSUmhMqi anh.

Nhưng cô wyixvừa mớiwyix BpaQhGL2đứng lwyixên, hqTSUmhMqai chqTSUmhMqân BpaQhGL2còn wyixchưa đứngqTSUmhMq vữnwyixg, đBpaQhGL2ã bqTSUmhMqị BpaQhGL2anh qTSUmhMqkéo nqTSUmhMqgã ngồqTSUmhMqi lqTSUmhMqại sô pha.

“Uy!” Cô kháwyixng nBpaQhGL2ghị qqTSUmhMquay đầuBpaQhGL2 kêwyixu BpaQhGL2lên, gwyixiây tqTSUmhMqiếp theqTSUmhMqo BpaQhGL2đã bịBpaQhGL2 anBpaQhGL2h ápBpaQhGL2 đảowyix ởBpaQhGL2 qTSUmhMqtrên sôqTSUmhMq pha.

Anh ở trênBpaQhGL2 ngqTSUmhMqười monqTSUmhMqg chờBpaQhGL2 BpaQhGL2nhìn côBpaQhGL2, nụwyix cqTSUmhMqười wyixgợi cảwyixm BpaQhGL2mê hoặcBpaQhGL2, wyixđôi mắwyixt BpaQhGL2đen lấpBpaQhGL2 lánh BpaQhGL2 tràn đầyqTSUmhMq tìnqTSUmhMqh yêwyixu vàqTSUmhMq khátqTSUmhMq vBpaQhGL2ọng đốiBpaQhGL2 vBpaQhGL2ới cô.

Cô hô hwyixấp khqTSUmhMqó khăBpaQhGL2n, twyixim đậBpaQhGL2p nhanh.

Anh cwyixhậm rqTSUmhMqãi cwyixúi nwyixgười hônwyix cwyixô, nqTSUmhMqhẹ nhàngBpaQhGL2 hônBpaQhGL2 đwyixôi môwyixi côqTSUmhMq, gBpaQhGL2iống nhqTSUmhMqư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……