You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn AB2zSở FNjQNgữ nóinbxs nhAB2zững lFNjQời này rFNjQa nbxscũng AB2zkhông lAB2zàm nAB2zgạc nhiêngn7J AB2z4 ngườifnYB đannbxsg nbxsnói chuyện.

Hai vợFNjQ chAB2zồng họFNjQ tfnYBhì không phảinbxs nAB2zói, đươngFNjQ nhgn7Jiên AB2zsẽ khônbxsng ngnbxsạc nhnbxsiên nfnYBhưng phảfnYBn ứngAB2z củaFNjQ gn7JLí AB2zChính nbxsVũ vàgn7J Tần LạcfnYB LâmAB2z khifnYBến cnbxsho côfnYB FNjQnghi ngờ,nbxs khógn7J hiểunbxs, bọnFNjQ nbxshọ sFNjQau kAB2zhi AB2znghe gn7Jcô nóFNjQi nbxsnhư vậynbxs cả hnbxsai nbxscùng sửngfnYB sốtnbxs mộnbxst cfnYBhút FNjQrồi lậFNjQp tứcfnYB cườiFNjQ tAB2zo fnYBthành tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SởAB2z NgAB2zữ nbxsngạc nhAB2ziên, hai mắtFNjQ tAB2zrợn lgn7Jên, gn7Jcảm thấnbxsy AB2zkhông biếtnbxs làmAB2z sanbxso, nbxslại fnYBcó chúgn7Jt nafnYBn khgn7Jam, khAB2zổ sở nnbxshìn bọnAB2z họ.

Chẳng FNjQlẽ chuyệFNjQn nFNjQàng và HFNjQạ TửFNjQ Kìnhgn7J lànbxs vgn7Jợ cnbxshồng gn7Jthật sAB2zự gn7Jbuồn cườAB2zi nhfnYBư vnbxsậy, làmFNjQ chnbxso ngườFNjQi khácfnYB khAB2zó cnbxsó thể nbxstin AB2znhư vậFNjQy sao?

“Lão bnbxsà, nbxsem cFNjQuối cùng gn7J cũng quyếtfnYB địnhfnYB cônAB2zg khnbxsai fnYBquan hệgn7J cnbxsủa chúnAB2zg FNjQta? fnYBAnh AB2zrất vFNjQui vẻ!”

Không AB2zchú ýnbxs tớiFNjQ tgn7Jâm tìnfnYBh của gn7Jcô khôngAB2z tốfnYBt, HạFNjQ fnYBTử KìnAB2zh vuAB2zi sướngfnYB gắtfnYB ganbxso kfnYBéo fnYBcô lạfnYBi gầgn7Jn, AB2ztrước fnYBmặt mọi ngườgn7Ji hônfnYB cônbxs sgn7Jay đắmfnYB rồiFNjQ saAB2zu đgn7Jó ngâFNjQy nfnYBgô cFNjQười gn7Jha AB2zha ha.

Tâm tìnnbxsh cAB2zô khôgn7Jng tốt nhưFNjQng nbxsvì annbxsh sunbxsng sướnFNjQg khônnbxsg fnYBchút AB2zche dnbxsấu làmAB2z chgn7Jo cnbxsô bìfnYBnh phụcgn7J mộtnbxs chút,nbxs trong lòngn7Jg AB2zvẫn khAB2zông tgn7Jhể gn7Jkhông fnYBsuy nghĩ.

“Nhìn nbxstên kinbxsa AB2zxem cưfnYBời đến giốnAB2zg mộfnYBt tênFNjQ ngốc.”

“Đúng AB2zvậy, cũngfnYB AB2zmay tôi khôngnbxs cFNjQó AB2zmê lfnYBuyến annbxsh gn7Jta gn7Jnếu kfnYBhông bânbxsy gfnYBiờ nAB2zhất địfnYBnh nbxsvỡ mộng.”

Phía sagn7Ju PhfnYBàn Sởnbxs NgfnYBữ vang lêAB2zn tiếngfnYB chếnbxs nhạgn7Jo mAB2zột cáchAB2z thoảinbxs fnYBmái, côFNjQ khônfnYBg nhgn7Jịn đượcFNjQ quFNjQay đầFNjQu lại,gn7J chỉ AB2zthấy LFNjQí Chínnbxsh VũFNjQ vfnYBà FNjQTần Lạcgn7J Lâmgn7J AB2zđứng cgn7Jhung mộtAB2z chỗ,FNjQ nbxstrên mặtnbxs tươiFNjQ cườFNjQi fnYBtrêu chọc khAB2zông cFNjQó gn7Jmột fnYBtia tfnYBrào fnYBphúng ácFNjQ ýFNjQ nào.

Cô nbxsngạc nhiêngn7J trừnggn7J mắt nbxsnhìn, FNjQra lệnhgn7J cgn7Jho chínhgn7J mìnnbxsh AB2zphải cẩFNjQn thậnAB2z mộfnYBt chút,FNjQ ngAB2zười vừnbxsa nbxsmới cưfnYBời nhAB2zạo cô gn7Jsao bâynbxs giờFNjQ lAB2zại gn7Jcó FNjQvẻ mặtAB2z này?

“Hai ngườiAB2z cfnYBác ngươiFNjQ hâm fnYBmộ fnYBthì cứFNjQ việgn7Jc ngn7Jói thẳnggn7J, hnbxsa hanbxs……” Hạnbxs fnYBTử KìFNjQnh bỗnfnYBg nhiêFNjQn đắcfnYB ýAB2z cườfnYBi hnbxsa hanbxs nói  vớiAB2z hgn7Jai ngườifnYB kia.

“Có gìnbxs đánfnYBg hâmnbxs mộfnYB, so vớgn7Ji cFNjQậu, fnYBtôi muốfnYBn tfnYBìm bạnAB2z AB2zgái kFNjQhó fnYBkhăn sao?

“Vấn nbxsđề gn7Jlà cậgn7Ju tfnYBìm được côFNjQ gáFNjQi đồFNjQng nbxsý cùnnbxsg cậuFNjQ bạcgn7Jh đầFNjQu giAB2zai gn7Jlão sao?”

“Tôi FNjQkhông muốnfnYB thôi, đượcfnYB không?”

“Đều giốngnbxs nhauFNjQ, tóAB2zm lại FNjQcậu khônggn7J tìFNjQm đưFNjQợc tìnfnYBh yFNjQêu songn7Jg phươngAB2z, giốgn7Jng tônbxsi nbxsvà lãgn7Jo bnbxsà nắFNjQm tafnYBy FNjQnhau đi fnYB hết fnYBcuộc đờnbxsi, fnYBha ha……”

Hạ TAB2zử KFNjQình bừfnYBa bãign7J cười nói,nbxs thgn7Jái fnYBđộ kiêuAB2z ngạnbxso FNjQlàm cfnYBho ngườgn7Ji AB2zta rấtnbxs fnYBmuốn đánh.

“Phàn tinbxsểu thư,gn7J nếuFNjQ cô khônggn7J chAB2zịu ngn7Jổi cậunbxs taAB2z, nbxslúc FNjQnào cũnAB2zg cFNjQó thnbxsể bỏnbxs hắn.fnYB TôFNjQi cnbxsó tFNjQhể giúpfnYB FNjQcô mộtnbxs AB2ztay, cam đoanfnYB cfnYBô sẽnbxs khFNjQông AB2zbị têAB2zn lAB2zưu mfnYBanh nàgn7Jy quấfnYBy rầy.AB2z” Lnbxsí ChínhAB2z VũAB2z đgn7Jem chFNjQuyện không thểAB2z xảnbxsy gn7Jra nàyFNjQ nónbxsi gn7Jvới cô.

“Thật FNjQsự cámAB2z ơnbxsn ýgn7J tFNjQốt của fnYB cậu, fnYBtôi vànbxs fnYBlão bfnYBà nhấtfnYB địngn7Jh bênFNjQ nnbxshau đếnFNjQ bAB2zạc đầuFNjQ sfnYBau đóFNjQ cùnggn7J nhFNjQau gn7Jtham ggn7Jia lễnbxs đưa tiễngn7J củAB2za cậu.

“Tên hỗnfnYB đảngn7J nàygn7J.” LífnYB Chính Vnbxsũ ngâyfnYB ngườinbxs nbxsmột chútfnYB, nhFNjQịn khnbxsông đgn7Jược cnbxsười mắng.

Tần LfnYBạc Lgn7Jâm ởFNjQ bênAB2z FNjQcạnh nghe thấFNjQy bgn7Ja chữnbxs nbxs“lễ đưaFNjQ tiễn”AB2z nhFNjQanh gn7Jchóng cườiFNjQ lớn,fnYB cườifnYB đgn7Jến nổifnYB kgn7Jhông đứng vữngFNjQ đưnbxsợc, hgn7Jai vFNjQai khnbxsông ngừngFNjQ run.

Tình thếgn7J fnYBtrước fnYBmắt gn7Jđã vượt qAB2zua khảfnYB năngFNjQ AB2zlí giFNjQải củafnYB Phàgn7Jn SởfnYB Ngữ,fnYB đôfnYBi mắFNjQt tFNjQo, nbxsmê hoFNjQặc bìnbxsnh tfnYBĩnh nhFNjQìn những vfnYBiệc đaFNjQng xảygn7J raFNjQ, FNjQmờ mAB2zịt hỏi:“Rgn7Jốt cuộcgn7J làFNjQ chuFNjQyện gnbxsì đanfnYBg xảyFNjQ ra?”

“Cám ơFNjQn AB2zcô giúnbxsp chúnfnYBg tôi kiếmnbxs nbxsđược phầnfnYB cơmfnYB beefsteFNjQak đắtAB2z tign7Jền.” LíAB2z Cnbxshính gn7JVũ mỉmfnYB cfnYBười nói.

“Kiếm được?”nbxs PhànfnYB Sởnbxs Ngữ AB2z trừng nbxsmắt ngn7Jhìn, vẫfnYBn lànbxs vgn7Jẻ nbxsmặt nghfnYBi hoặc.

“Thật gn7Jra lnbxsà phầnFNjQ thưởng hofnYBàn thfnYBành nhiệfnYBm vụnbxs.” TầnAB2z Lgn7Jạc nbxsLâm bổAB2z sung.

“Phần thưởnAB2zg gn7Jnhiệm vụ?” FNjQCô vẫFNjQn nAB2zhư gn7Jcũ fnYBngây gn7Jngốc lnbxsặp AB2zlời nóFNjQi cnbxsủa đốiAB2z phfnYBương, gn7Jsau đógn7J mộtgn7J ýfnYB FNjQtưởng không nbxs thể AB2ztin đưFNjQợc chậmnbxs fnYBrãi chufnYBi vàoAB2z đầFNjQu nbxscô. CôFNjQ xfnYBoay ngưFNjQời fnYBđối AB2zmặt FNjQvới AB2zHạ TửfnYB Kìnhgn7J, lên áFNjQn anh:nbxs“Anh knbxshông tufnYBân gn7Jthủ ướFNjQc định?”

Hạ TFNjQử Kìngn7Jh lậfnYBp nbxstức nfnYBhíu mày.“Anh kFNjQhông tFNjQuân thủgn7J ướFNjQc địnhAB2z nào?”

“Công khnbxsai cgn7Jhuyện chúng tAB2za kếtfnYB hônFNjQ, gn7Janh nógn7Ji dfnYBo AB2zem quyfnYBết định.”

“Đúng vậyAB2z fnYBlà FNjQdo nbxsem quyết đfnYBịnh, fnYBmà vừnbxsa rồiFNjQ gn7Jem tAB2zự mAB2zình côngn7Jg khanbxsi, khôngAB2z pnbxshải sao?”fnYB fnYBAnh nfnYBhíu mFNjQày, cAB2zó chút gn7J khó hiểugn7J hAB2zỏi ngưnbxsợc lại.

“Anh đãgn7J AB2znói trướgn7Jc cho ngưfnYBời kAB2zhác biếtnbxs nbxscòn bảofnYB egn7Jm cgn7Jông khgn7Jai?” CAB2zô phảnnbxs bác.

“Anh đâufnYB fnYBcó nóAB2zi chgn7Jo ngườinbxs nào biếtfnYB trướcFNjQ đâunbxs? AnAB2zh nbxsnói chAB2zo afnYBi?” Anbxsnh hỏi.

“Không FNjQphải bfnYBọn họfnYB saAB2zo?” Phàn gn7JSở NfnYBgữ lậpAB2z tứAB2zc xoFNjQay người,FNjQ taAB2zy gn7Jchỉ gn7Jvề phnbxsía fnYBLí FNjQChính VFNjQũ cgn7Jùng Tnbxsần Lạcnbxs Lâm.

“Bọn họgn7J?” HạfnYB TửFNjQ Kìnnbxsh nhăn màAB2zy.“Hai người,”FNjQ Agn7Jnh AB2zhỏi:“Tôi cóAB2z gn7Jnói chfnYBo fnYBqua cFNjQho AB2zhai ngườiAB2z bfnYBiết tôgn7Ji nbxsđã gn7Jkết hôn, vợAB2z tôAB2zi làfnYB cgn7Jô gáiFNjQ nàgn7Jy sao?”

Lí CFNjQhính VũFNjQ cnbxsùng Tầnnbxs Lnbxsạc Lâm nnbxshất thờgn7Ji cứAB2zng họnbxsng, haFNjQi nbxsmắt mởgn7J tnbxso vôFNjQ tội,nbxs gn7Jvẻ mặtFNjQ fnYBlà bịAB2z dọa.

“Cái gìAB2z, đgn7Jăng AB2zkí kết hôn?”AB2z LFNjQí fnYBChính VFNjQũ kFNjQinh nfnYBgạc trừngfnYB mắnbxst nhìAB2zn bFNjQọn họ,nbxs lắnbxsp bgn7Jắp nónbxsi:“Ý là,nbxs nbxscô nbxsấy thật sựFNjQ lFNjQà lãfnYBo bAB2zà FNjQcủa cậu,nbxs khônAB2zg pfnYBhải bạnfnYB gáiFNjQ? Cágn7Jc ngAB2zươi thfnYBật nbxssự kếtFNjQ nbxshôn? LAB2zà vợ chồng?”

“Thật vậygn7J saoFNjQ? Hạgn7J Tử KìnhAB2z, anbxsnh thAB2zật sựFNjQ kếtFNjQ hôn?”FNjQ Tgn7Jần AB2zLạc FNjQLâm gn7Jcũng lộfnYB fnYBra vẻFNjQ nbxsmặt khôgn7Jng tiFNjQn, nhìfnYBn anh hỏi.

Phàn SởfnYB NgữAB2z lAB2zại fnYBmờ FNjQmịt khó fnYBhiểu, safnYBo phfnYBản fnYBứng cnbxsủa fnYBhai ngườifnYB đóFNjQ fnYBlại nhAB2zư vnbxsậy, giốngfnYB fnYBnhư chỉfnYB gn7Jvừa mớfnYBi nghe tinbxsn FNjQanh kếFNjQt hAB2zôn? 1nbxs0 phúFNjQt trướnbxsc khôAB2zng phảFNjQi bgn7Jọn họfnYB gn7Jđều gn7Jđang FNjQnói chuyệnbxsn nnbxsày sao?

“Hai ngườiAB2z khôngnbxs biết chuyệnFNjQ AB2zanh ấyfnYB FNjQvà tAB2zôi kếtfnYB hônFNjQ sao?”AB2z gn7JCô khônbxsng tựAB2z chủnbxs đfnYBược lênfnYB tiếnggn7J hỏi.

Kia hgn7Jai gn7Jngười khAB2zông chút dnbxso dựFNjQ lgn7Jập tfnYBức FNjQlắc đầu,FNjQ gFNjQiống nhưfnYB vẫnAB2z cfnYBòn khiếpnbxs AB2zsợ cgn7Jhỉ dựFNjQa vàgn7Jo nbxsbản năfnYBng trảAB2z lời cô.

“Vậy hafnYBi ngườign7J nAB2zói hoàAB2zn thành fnYBnhiệm vụfnYB làfnYB nnbxshiệm vnbxsụ nào?”

“Tử KAB2zình nAB2zói fnYBcậu tfnYBa thích FNjQ cô, nbxscô fnYBcũng thífnYBch cậugn7J tfnYBa nhưgn7Jng kFNjQhông gn7Jbiết cFNjQô lgn7Jo sợgn7J cáfnYBi gAB2zì FNjQkhông dámAB2z thừafnYB AB2znhận tình AB2zcảm củagn7J mìnAB2zh FNjQnên nhờFNjQ chúAB2zng tgn7Jôi giúpgn7J đỡ.”AB2z Línbxs ChínFNjQh AB2zVũ hơfnYBi bìFNjQnh nbxstĩnh lạFNjQi nhưng fnYBtim AB2zvẫn đậpFNjQ mạnhFNjQ vnbxsà loạngn7J nhịgn7Jp, trảFNjQ lờnbxsi cô.

“Tôi phụFNjQ trácfnYBh làmnbxs nbxscho cô ghenFNjQ đểfnYB xfnYBem AB2zcô cóAB2z phảnAB2z nbxsứng khôgn7Jng.” Tầgn7Jn LạcFNjQ FNjQLâm nói,fnYB giọAB2zng nbxsnói FNjQngây ngốcfnYB giốngn7Jg yfnYB như LíFNjQ ChínAB2zh Vũ.

“Tôi AB2zgiúp cfnYBậu AB2zta dAB2ziễn một mfnYBàn AB2ztình địgn7Jch xuấtgn7J hiệfnYBn rồAB2zi đánbxsnh nhagn7Ju đfnYBể FNjQxem cAB2zô cónbxs thFNjQể mắcAB2z mưugn7J rnbxsồi thổnbxs lFNjQộ tìnFNjQh cảm gn7Jhay kAB2zhông. KếAB2zt qnbxsuả cAB2zô thậAB2zt sựgn7J trAB2zúng kế.gn7J” LífnYB Chgn7Jính AB2zVũ tign7Jếp AB2zlời Tnbxsần Lạcnbxs LâmFNjQ nói, gn7Jsau đónbxs hnbxsoàn hgn7Jồn, fnYBtrừng mắtnbxs nhìFNjQn HAB2zạ TAB2zử KìFNjQnh oágn7Jn gAB2ziận nói:“Tạinbxs AB2zsao nbxslại lừa bọnFNjQ tôAB2zi? ChúngAB2z fnYBtôi đềuFNjQ đnbxsồng ýgn7J giúfnYBp cậugn7J, cậufnYB lnbxsại AB2zcòn lgn7Jừa bnbxsọn tFNjQôi FNjQgiờ tínnbxsh sao đây?”

Không AB2zđể FNjQý bạngn7J tốgn7Jt đangnbxs bất mãn,gn7J oánbxsn hậnnbxs  FNjQnhìn AB2zchằm chằmFNjQ mìnfnYBh, HạfnYB Tgn7Jử KfnYBình cFNjQhỉ chúnbxs ýnbxs đếnfnYB sgn7Juy nghĩ FNjQ và phảnFNjQ ứnggn7J củaFNjQ gn7Jlão bà.

“Nghe fnYBthấy khAB2zông? AmhfnYB không cAB2zó nóign7J chFNjQo bAB2zọn họgn7J bnbxsiết, AB2zvẫn tAB2zuân fnYBthủ ướcgn7J địnhAB2z cfnYBủa chúFNjQng tgn7Ja.” Annbxsh nbxsthành thật nói.

“Uhm,” gn7JCô gậfnYBt đAB2zầu, tiếp thfnYBeo vẻgn7J mặAB2zt nghign7Jêm tAB2zúc nhìnfnYB anh:“Nhgn7Jưng angn7Jh FNjQkhông tFNjQuân tfnYBhủ quFNjQy tắc.”

“Quy tắcfnYB nàFNjQo?” nbxsAnh gn7Jnhíu mày hỏi.

“Anh lừaAB2z em.”

“Vấn đềFNjQ nbxslà AB2zsao fnYBanh không nhAB2zớ nbxsrõ cFNjQó cáign7J qFNjQuy FNjQtắc này?AB2z” AB2zAnh nbxsvô tfnYBội nfnYBói, kỳfnYB thgn7Jật cnbxsăn bảnAB2z làFNjQ chgn7Jơi xấufnYB cô.

“Nếu gn7Jquyền côngnbxs gn7Jkhai là củaAB2z efnYBm agn7Jnh khôAB2zng đượcAB2z sửnbxs dụngfnYB biệFNjQn pháfnYBp nàynbxs bắFNjQt FNjQem côFNjQng kFNjQhai.” CôFNjQ ngAB2zhiêm túc nói.

“Ai, efnYBm yêuFNjQ cóFNjQ AB2zphải egn7Jm hiểu lgn7Jầm AB2zrồi khAB2zông?” AnFNjQh nbxstrừng mắFNjQt nhìngn7J, vẻfnYB mAB2zặt cAB2zàng tFNjQhêm vôfnYB tội,AB2z làAB2zm bAB2zộ thở dàAB2zi nói.

“Cái gì?”AB2z Cgn7Jô bFNjQất nbxsngờ hỏi.

“Anh đanAB2zg cùngnbxs enbxsm nói chufnYByện đgn7Jánh cượcnbxs tnbxsối nafnYBy, FNjQem đangnbxs nóinbxs nbxscái nbxsgì? Tnbxsuy rằngAB2z anAB2zh dùAB2zng FNjQkế cgn7Jũng hnbxsơi tốn kémfnYB nhưngfnYB eAB2zm đAB2zồng ýgn7J gn7Jcông kFNjQhai chunbxsyện chúngn7Jg AB2zta kếtgn7J hFNjQôn thậtAB2z sựgn7J khign7Jến aFNjQnh nbxsrất vui.” AAB2znh nbxsnói xfnYBong độtnbxs nhiêngn7J hôFNjQn cô.

“Anh yênbxsu enbxsm, fnYBlão bà.”

Trong nhAB2záy mfnYBắt mgn7Jặt PAB2zhàn Sở Ngữnbxs  nhangn7Jh FNjQchóng đỏfnYB lêngn7J knbxshông bFNjQiết lgn7Jà đỏgn7J bừngn7Jg hAB2zay gn7Jchỉ hFNjQồng nbxshồng. AFNjQnh thật gn7Jti bỉ.

“Thì rfnYBa làgn7J thế……fnYB cậnbxsu  thật đúngFNjQ làFNjQ cFNjQó đfnYBủ AB2zti AB2zbỉ vfnYBô sỉ.”gn7J LAB2zí ChAB2zính nbxsVũ thgn7Jay côFNjQ nóiFNjQ rgn7Ja lờinbxs trong lòng.

Ở mnbxsột bêngn7J nghfnYBe gn7Jnửa ngày, anfnYBh rốtFNjQ cFNjQục gn7Jcó nbxsthể hiểfnYBu fnYBđược 7gn7J, gn7J8 pgn7Jhần củagn7J câfnYBu chuyFNjQện, nếuFNjQ gifnYBống nFNjQhư ngn7Jhững lời cAB2zậu AB2zta nFNjQói fnYBthì HFNjQạ FNjQTử KAB2zình tnbxshật đúngn7Jg lfnYBà gn7Jcó đủgn7J gn7Jti nbxsbỉ FNjQvô sAB2zỉ vìnbxs đạFNjQt đượcAB2z mụfnYBc AB2zđích không ngạFNjQi dAB2zùng bấtgn7J cứfnYB AB2zthủ đoạnnbxs tồifnYB tAB2zệ nànbxso. NhưngAB2z gn7Jlà cAB2zái mfnYBục đAB2zích kFNjQia ngn7Jghe có nbxsvẻ buồFNjQn cười.

“Ha ha……fnYB” Cnbxsàng nghĩfnYB nbxscàng cảm tnbxshấy AB2zbuồn fnYBcười, LFNjQí ChínhAB2z VũFNjQ nhịnfnYB khôngFNjQ đượfnYBc cgn7Jười thànAB2zh tiếfnYBng.“Người luôn thuậnnbxs lợign7J troAB2zng vgn7Jiệc lnbxsiên qFNjQuan đếgn7Jn phnbxsụ nữFNjQ nhnbxsư cậnbxsu thìgn7J rfnYBa cũngFNjQ cófnYB nggn7Jày nhfnYBư thế nFNjQày saogn7J? gn7JHa hanbxs……” CAB2zưới lAB2zão gn7Jbà, gn7Jlão bnbxsà cFNjQũng khôfnYBng chnbxsịu côFNjQng khgn7Jai FNjQquan hệAB2z với AB2zanh? RấAB2zt buồnAB2z cười!

Tần gn7JLạc Lânbxsm ởAB2z bAB2zên cạnh cgn7Jũng cưfnYBời theo.

“Nhưng tgn7Jôi AB2zcũng munbxsốn chúc mừngfnYB hgn7Jai ngưFNjQời.” CAB2zô gn7Jvừa cưgn7Jời vừanbxs nói.

Tạm thờiFNjQ nbxsbỏ nbxsqua mAB2zột bên AB2z sự tứcAB2z giậAB2zn đốgn7Ji FNjQvới nbxsti FNjQbỉ lãoAB2z fnYBcông, Phànbxsn SởFNjQ AB2zNgữ đefnYBm áAB2znh mắtAB2z chfnYBuyển đgn7Jến vịgn7J Tần LạfnYBc Lâmgn7J tign7Jểu tnbxshư FNjQxinh đFNjQẹp tgn7Jự tiFNjQn AB2zlàm gn7Jcô thấyFNjQ ghnbxsen tịgn7J “XiFNjQn hỏi……”FNjQ FNjQCô mugn7Jốn ngn7Jói lại thôinbxs, nhgn7Jìn đốinbxs phương.

Tần FNjQLạc Lgn7Jâm mỉAB2zm cườinbxs nhìn nbxs cô, trênfnYB mặtgn7J tấtFNjQ nbxscả đềuFNjQ làfnYB fnYBsự thânfnYB thiệFNjQn khôngnbxs cófnYB mộtnbxs chútFNjQ nbxsđối  địchnbxs gn7Jhoặc chế nhạo.“Cgn7Jô cónbxs gn7Jgì muốngn7J gn7Jhỏi FNjQtôi fnYBsao?” AB2zCô ôFNjQn nbxsnhu hỏi.

Cô gfnYBật gậtFNjQ đầgn7Ju, thoángFNjQ do gn7J dự gn7Jmột chúgn7Jt mfnYBới mởFNjQ miệngAB2z hfnYBỏi :“HaiFNjQ FNjQngươi nbxshình nFNjQhư AB2z rất qgn7Juen thuộc?”

Tần gn7JLạc Lâmgn7J fnYBbỗng nhiên khẽFNjQ cnbxsười nbxsmột tiếnAB2zg, chếnbxs nhFNjQạo nhnbxsìn HạAB2z TửAB2z KfnYBình nFNjQói:“Lão bànbxs gn7Jcủa agn7Jnh đangnbxs AB2zghen, anh nFNjQên AB2zcao hứng,AB2z đắAB2zc gn7Jý đi?”

“Đúng vậy,gn7J tnbxsôi mừnfnYBg đếAB2zn nổi sFNjQắp fnYBbay lênfnYB fnYB9 fnYBtầng mây.fnYB” HạFNjQ Tgn7Jử fnYBKình nhếcnbxsh miệngn7Jg nónbxsi, bộgn7J FNjQdáng quảFNjQ FNjQthật vui fnYB vẻ khFNjQông thôi.

Phàn Snbxsở NFNjQgữ lạfnYBi đỏFNjQ mặt.

“3 ngAB2zười nbxschúng tôiAB2z lànbxs bạn thờinbxs nbxsđại họcfnYB.” TầnFNjQ Lgn7Jạc LâAB2zm gn7Jcười nói.

Bạn FNjQthời đạnbxsi họcgn7J? Tgn7Jhì AB2zra là thế.

Phàn SởFNjQ nbxsNgữ fnYBrốt cụcAB2z xóa gn7Jbỏ đưgn7Jợc fnYBnghi nFNjQgờ gn7Jtrong fnYBlòng nhưngfnYB lFNjQại chứgn7Jng gn7Jminh đượcFNjQ mộtnbxs việAB2zc đónbxs làgn7J nbxs— nganbxsy từ đgn7Jầu anAB2zh AB2zcũng đãFNjQ lênbxsn kgn7Jế hoạchAB2z tấtgn7J cả,AB2z FNjQlàm AB2zcho fnYBcô ngn7Jgơ ngácnbxs rAB2zơi AB2zvào cạgn7Jm bẫAB2zy của FNjQanh màFNjQ khônFNjQg biết.

Anh tnbxshật sựfnYB rấAB2zt tAB2zi bỉ.

Nhưng là……AB2z Agn7Jiz, tạiAB2z sao côAB2z mFNjQột cnbxshút gn7Jcũng knbxshông cảmgn7J thấynbxs nbxschán ghénbxst AB2zhoặc giậnbxsn anh?

Tình yFNjQêu tFNjQhật sựAB2z lAB2zàm choFNjQ con ngưAB2zời mAB2zù quáng.

Cũng nbxsmay snbxsau FNjQbuổi lgn7Jễ phát biểunbxs lnbxsà ngàynbxs ngnbxshỉ AB2znếu khôFNjQng AB2zPhàn nbxssở Nnbxsgữ thậtAB2z fnYBđúng lFNjQà khôfnYBng biếtAB2z nfnYBên đốifnYB mặtgn7J với đồngnbxs nghfnYBiệp nbxsở công&nbspAB2z; tfnYBy ngn7Jhư thAB2zế nào.

Cô hfnYBoàn tonbxsàn kgn7Jhông nghi ngn7Jgờ cnbxshuyện cnbxsô kếfnYBt hôfnYBn nbxscùng lãnbxso bảAB2zn nbxssẽ trfnYBong thAB2zời giagn7Jn ngFNjQắn gn7Jnhất giốnFNjQg nhưFNjQ lửfnYBa cháy laAB2zn toFNjQàn côngFNjQ tgn7Jy, dùFNjQ sFNjQao AB2zđây cũnnbxsg làfnYB cAB2zông tAB2zy quagn7Jn hệnbxs nbxsxã hội,nbxs tAB2zin fnYBtức đặc biệtfnYB nhnbxsanh nhạy.

Aiz, cứfnYB nghnbxsĩ đếgn7Jn fnYBthứ haign7J phải đnbxsối mặfnYBt FNjQvới AB2zmọi ngườinbxs nbxsở cônggn7J fnYBty, FNjQcô nbxsliền cảmfnYB thấynbxs FNjQbi thAB2zương, tAB2zhật snbxsự gn7Jrất bi thương.

Nhịn khôFNjQng đAB2zược, gn7Jcô đánbxsnh người đàfnYBn ôAB2zng nbxsđang xeFNjQm AB2ztạp cgn7Jhí AB2zở nbxsbên cạFNjQnh AB2zmột cái.

“Ối! LãoFNjQ bànbxs, eAB2zm mnbxsuốn mưu sFNjQát fnYBchồng saoFNjQ?” HạAB2z TửAB2z Kìnhgn7J cfnYBố tìnnbxsh làmAB2z FNjQra fnYBvẻ gn7Jđau đớn.

Cô gAB2ziả vgn7Jờ nAB2zhư khôfnYBng nbxsnghe thấy, nbxscũng khônggn7J AB2zthèm liếgn7Jc nhgn7Jìn FNjQanh, tiếgn7Jp nbxstục fnYBlàm nhưFNjQ fnYBkhông nhìnAB2z FNjQthấy anbxsnh, nhìFNjQn về FNjQphía trước,gn7J gn7Jlo lắngn7Jg ngàyfnYB thứfnYB hnbxsai nbxsphải đốiFNjQ mặAB2zt vớAB2zi đồngnbxs ngfnYBhiệp nhnbxsư thfnYBế nào.

“Ai, lãoAB2z bAB2zà, eAB2zm sufnYBy nghĩ AB2zcái gnbxsì? TạiAB2z sagn7Jo gn7Jcả AB2zbuổi sáAB2zng nbxsem AB2zcũng khôgn7Jng nfnYBhìn lãoFNjQ cônFNjQg tuấnFNjQ suất,AB2z gợnbxsi cgn7Jảm mị hoặcfnYB củAB2za mìnhAB2z mộfnYBt cáfnYBi?” AnAB2zh bỗngn7Jg nhfnYBiên nhẹAB2z nnbxshàng xoafnYBy mặtgn7J cAB2zủa cgn7Jô fnYBđối diện mình,rfnYBa vFNjQẻ  đángfnYB FNjQthương, FNjQôn ngn7Jhu hỏi.

“Còn fnYBkhông phảinbxs FNjQtại anh nbxs hại.” CôFNjQ hnbxsung hgn7Jăng tgn7Jrừng mắtFNjQ nhìnnbxs afnYBnh mộtfnYB gn7Jcái, nhFNjQịn khAB2zông đnbxsược lạign7J fnYBđánh FNjQanh một cái.

“Ối!” AfnYBnh lạign7J lầngn7J nữagn7J giả đaunbxs kAB2zêu AB2zra tiếng,“Thìgn7J rgn7Ja anFNjQh cFNjQưới FNjQphải mộtgn7J lgn7Jão bànbxs bFNjQạo lựcfnYB nha.”

“Nếu nbxsem làgn7J &nbsAB2zp;bạo lực AB2zlão bnbxsà vậfnYBy aFNjQnh chínhnbxs lfnYBà tnbxsi bỉAB2z lgn7Jão công.”FNjQ CfnYBô trừfnYBng gn7Jmắt nói.

“Hắc, lãfnYBo bà,fnYB lãoFNjQ công củafnYB eFNjQm FNjQti bỉFNjQ hồiFNjQ nàAB2zo? TfnYBa đượcFNjQ côngFNjQ nhFNjQận fnYBlà chFNjQính nhânfnYB qAB2zuân fnYBtử đógn7J nAB2zha.” Anbxsnh đfnYBem tạp chígn7J đặnbxst trêfnYBn bFNjQàn trFNjQà, nghgn7Jiêm chỉnAB2zh khángfnYB nghị.

“Chính AB2znhân FNjQquân tfnYBử sFNjQẽ vìAB2z thắng nbxsthua FNjQmà sửfnYB dgn7Jụng thgn7Jủ đgn7Joạn?” nbxsNói xAB2zong cgn7Jô cFNjQòn rõnbxs gn7Jràng chỉAB2z rfnYBa:“Đêm qua.”

“Em cóFNjQ biếtfnYB câufnYB “đại nbxstrượng nbxsphu AB2zco đượnbxsc dãAB2zn đfnYBược” ”nbxs Ýgn7J chínhAB2z fnYBlà thỉnhfnYB thoảngn7Jg kAB2zhông lfnYBàm chínfnYBh fnYBnhân quân tửfnYB cũnfnYBg đượcfnYB bởinbxs vìAB2z afnYBnh lnbxsà mộtFNjQ đFNjQại trưfnYBợng fnYBphu cnbxso đượcFNjQ giAB2zãn được.

Đối mặnbxst vớifnYB ngườiFNjQ nbxsăn nói AB2ztrơn FNjQtru, ngụAB2zy bign7Jện tnbxshành tnbxsài nhAB2zư HfnYBạ Tửnbxs KìnAB2zh, PhàfnYBn SfnYBở NgfnYBữ FNjQcăn bảFNjQn khôngfnYB gn7Jphải là AB2z đối thủgn7J củgn7Ja agn7Jnh, ngfnYBoài việgn7Jc nbxsim lnbxsặng kgn7Jhông nónbxsi fnYBgì cFNjQô cfnYBũng chFNjQỉ nbxscó tnbxshể gn7Jtrừng anhAB2z, dùng sứcAB2z trừfnYBng afnYBnh đểAB2z chốFNjQng đỡ.

“Lão AB2zbà, AB2zlúc FNjQem phẫngn7J nộ tfnYBrông gn7Jthật đáfnYBng yêuAB2z.” Annbxsh cườfnYBi kFNjQhẽ, kìgn7Jm lòFNjQng khôngnbxs đượcnbxs cúfnYBi ngn7Jgười hônFNjQ nbxscô một chút.

“Uy, AB2zem đanFNjQg tứcfnYB giận.” fnYB Cô trừngfnYB mắtFNjQ gn7Jnhìn anh.

“Lúc egn7Jm tứcfnYB AB2zgiận trông gn7Jcũng FNjQthật FNjQđáng yAB2zêu.” AFNjQnh lgn7Jàm fnYBnhư kAB2zhông nAB2zghe thấyfnYB lạinbxs hfnYBôn cô.

“Uy!” CfnYBô đánhfnYB gn7Janh một cái,AB2z vừagn7J gn7Jbực mFNjQình vừagn7J buồfnYBn cười,AB2z tfnYBhật nbxslà sắpgn7J khônbxsng chgn7Jịu nổiAB2z anh.

“Anh yêunbxs emfnYB, lAB2zão bà.”nbxs Anh bgn7Jắt lấgn7Jy fnYBtay cô,AB2z mưnbxsời nnbxsgón tnbxsay FNjQđan vAB2zào nhauAB2z, thnbxsâm tìnbxsnh chânFNjQ thàFNjQnh nói.

Mặt nbxscủa côAB2z đFNjQỏ hồngFNjQ, nhịn FNjQ không đượcAB2z liếcfnYB nbxsanh mộtFNjQ cáifnYB, lẩmAB2z bẩmnbxs FNjQnói:“Anh thậtgn7J sựnbxs tAB2zhực tfnYBi bỉFNjQ, cfnYBhỉ biếAB2zt nói nbxs sang chuFNjQyện khác.”

“Ai, tấtAB2z cảFNjQ đềuAB2z lAB2zà hiểFNjQu lầm, FNjQsao afnYBnh FNjQlại nónbxsi AB2zsang chuyệAB2zn khácfnYB được?nbxs BấtfnYB quá,”FNjQ AAB2znh độtFNjQ nhiêngn7J thaFNjQy vẻfnYB mặt đứnAB2zg đắFNjQn nói,nbxs “Annbxsh AB2zkhông nAB2zgại hfnYBọc hỏign7J ngườnbxsi nbxskhác mộtnbxs AB2zchút, chúnfnYBg tAB2za lfnYBúc nãy đangn7Jg thảofnYB lAB2zuận vấngn7J đAB2zề gìnbxs? Agn7Jnh yêfnYBu efnYBm nhiềgn7Ju nhnbxsư tAB2zhế nfnYBào sagn7Jo? ĐápfnYB nbxsán fnYBlà rấtFNjQ yêu, rấtFNjQ yêu.”

Anh fnYBmặt dàynbxs tựFNjQ hỏFNjQi tự đáfnYBp, khFNjQiến fnYBcô nhịnnbxs khônfnYBg đượcFNjQ mỉmFNjQ cười.

Cô thật sựfnYB, thậtnbxs AB2zsự chịugn7J khônggn7J gn7Jnổi aAB2znh, cgn7Jũng AB2zchịu nbxskhông nổifnYB chAB2zính mìfnYBnh quáfnYB yêu anhAB2z…… Cảgn7Jm giácnbxs ngn7Jày FNjQcó chútgn7J gn7Jhơi đángnbxs sợ.

“Làm sao vậy?”fnYB CAB2zhú ýnbxs tgn7Jhấy nụAB2z cườfnYBi củaFNjQ nbxscô AB2zbiến mgn7Jất gn7Jmột cácFNjQh nbxskhông bfnYBình thườfnYBng, anh qfnYBuan tfnYBâm ônfnYB nfnYBhu hỏi.

“Chúng ta thậtFNjQ sựnbxs cnbxsó thểnbxs yêuAB2z nFNjQhau cảnbxs đnbxsời, bạchFNjQ fnYBđầu ginbxsai FNjQlão sao?nbxs” Cnbxsô hỏfnYBi anbxsnh, vfnYBẻ mặt loAB2z lắngAB2z, kAB2zhiếp snbxsự vềfnYB fnYBtương lai.

“Đương nhiên cgn7Jó thể.nbxs” Angn7Jh fnYBkhông cAB2zhút AB2zdo gn7Jdự trảAB2z lời.

“Thật vậy saogn7J?” CôFNjQ phánbxst gn7Jhiện nbxsmình cfnYBàng ngFNjQày cfnYBàng AB2zyêu afnYBnh vAB2zì gn7Jvậy cnbxsàng cảnbxsm thfnYBấy gn7Jsợ hãi.

“Đương nhiên.” fnYBAnh nAB2zói nhFNjQư đinAB2zh đónggn7J cột,“Chuyệnnbxs kgn7Jhác khônbxsng nófnYBi, chFNjQỉ cầnAB2z FNjQnhìn nbxsbố mẹ củaAB2z hfnYBai tgn7Ja, gn7Jbọn họnbxs cFNjQhung tFNjQình gn7Jyêu nhnbxsau màFNjQ nbxschúng AB2zta lạiFNjQ thAB2zừa hưởnnbxsg FNjQgien dgn7Ji truyền cAB2zủa họnbxs vìFNjQ vậyfnYB chFNjQúng AB2zta gn7Jnhất đgn7Jịnh nbxscó thnbxsể fnYByêu nhanbxsu đếnFNjQ gn7Jbạc đầu.”

Cách anh thuyếFNjQt phụcfnYB FNjQlàm cAB2zho cnbxsô buồngn7J cườign7J nhưgn7Jng chỉgn7J chốcfnYB lFNjQát nnbxsó lnbxsại fnYBbiến mất.

“Còn chuyện gìfnYB sao?”nbxs tAB2zay anbxsnh fnYBchạm nbxsvào mặgn7Jt côFNjQ, kiênFNjQ AB2znhẫn gn7Jhỏi lại,nbxs FNjQanh khôngnbxs thểfnYB chịu đượnbxsc AB2zkhi nbxsthấy AB2zcô buồn.

“Thứ hai khFNjQi đifnYB làm,FNjQ enbxsm nêAB2zn làAB2zm cgn7Jái gfnYBì bgn7Jây giờ?FNjQ” CFNjQô ngn7Jhăn mặtnbxs hỏgn7Ji anh.

“Cái gì gn7Jlàm sfnYBao nbxsbây gfnYBiờ?” AnfnYBh khôFNjQng hiểuFNjQ côFNjQ đnbxsang hỏAB2zi cgn7Jái gì.

Thứ hai ởAB2z cFNjQông tfnYBy cóFNjQ gn7Jchuyện AB2zgì FNjQmà FNjQanh khgn7Jông bifnYBết FNjQsao? HfnYBạ TửAB2z Kìngn7Jh fnYBsuy nghĩ.

“Chuyện chúng tfnYBa kếtfnYB hônbxsn, đFNjQến thứFNjQ hfnYBai nhấtnbxs địgn7Jnh đãgn7J truyềnfnYB đếngn7J FNjQtai AB2zmỗi ngườiAB2z trofnYBng công tyAB2z, đAB2zến lúcgn7J đfnYBó FNjQem nnbxsên đfnYBối AB2zmặt AB2zvới hgn7Jọ nhưFNjQ thếfnYB nàAB2zo đây?”AB2z PhAB2zàn SởFNjQ NfnYBgữ fnYBkhông chuyển mắtFNjQ fnYBnhìn annbxsh, khôgn7Jng biếAB2zt aAB2znh cgn7Jó phFNjQải đfnYBang gfnYBiả ngốcFNjQ vớiFNjQ côFNjQ không.

“Thì ra làfnYB chuAB2zyện này.”

Nhìn anh FNjQra nbxsvẻ đAB2zã hiểugn7J lạnbxsi cògn7Jn fnYBrất thoảinbxs mFNjQái vAB2zui tnbxshích làmgn7J chgn7Jo AB2zcô AB2znhất thFNjQời bốcnbxs hỏa.

“Đúng vậy, chínfnYBh AB2zlà nbxschuyện nbxsnày!” CfnYBô trừnnbxsg mắgn7Jt nói,“AnFNjQh &nbspgn7J;nói nênnbxs làmAB2z fnYBgì bFNjQây giờ?”

“Chỉ cần thoảign7J máAB2zi nnbxshận sựFNjQ AB2zchúc phúcfnYB cnbxsủa mgn7Jọi ngườign7J lànbxs FNjQđược rồi.”

“Anh nói thgn7Jật đơnFNjQ giản.”fnYB CfnYBô giậfnYBn dỗifnYB đánhfnYB anbxsnh mộAB2zt cái.

“Là em nbxssuy nghnbxsĩ quágn7J phgn7Jức tạp.FNjQ gn7JEm rốtgn7J cuộcnbxs nbxslo lắngnbxs cáfnYBi gìnbxs, lFNjQão bà?”gn7J AnfnYBh kégn7Jo cFNjQô vào AB2z trong lgn7Jòng, ôfnYBn gn7Jnhu hỏi.

“Đại soái cAB2za lãAB2zo bAB2zản gn7Jcưới nbxsmột AB2znữ nbxsthư kíAB2z tnbxsrong côngn7Jg tFNjQy, gn7Jkhông bắtFNjQ mắt,nbxs cgn7Já tFNjQính cứng nhắcgn7J câufnYB nệ,gn7J khôngAB2z làfnYBm cnbxsho ngườFNjQi gn7Jkhác yêugn7J mếm,FNjQ ngn7Jếu FNjQanh gn7Jlà ngườinbxs đứnggn7J xemAB2z, anh sẽgn7J nghnbxsĩ nhưAB2z tFNjQhế nào?”

“Cô gái nàAB2zy thậtFNjQ lợifnYB AB2zhại?” AB2zAnh hơiFNjQ đăfnYBm chiAB2zêu FNjQliếc ngn7Jhìn FNjQcô mộtfnYB FNjQcái, sgn7Jau đógn7J AB2zthong thả fnYBnhíu màynbxs nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta bgn7Jiết FNjQdùng mêfnYB thuậtFNjQ, FNjQnếu fnYBkhông, cônbxsng AB2zphu trêAB2zn giườngAB2z FNjQkhẳng địgn7Jnh nbxsđặc biệt tốtAB2z?” Annbxsh gn7Jnhăn mfnYBặt nfnYBói tiếp.

Cô trừng mgn7Jắt liFNjQếc nbxsanh mộAB2zt cái,AB2z ngnbxshiến răfnYBng nbxsnghiến lợnbxsi hỏi:“Cnbxsòn fnYBgì nữa?”

“Không biết gn7Jcô tFNjQa làmgn7J nfnYBhư thếAB2z FNjQnào fnYBmê hoặcAB2z rồiAB2z trfnYBèo gn7Jlên giFNjQường củAB2za lãgn7Jo bgn7Jản? Lànbxs lúnbxsc cùng lãnbxso bFNjQản rFNjQa ngoàinbxs côngn7Jg tácnbxs, lừaAB2z fnYBcho lãoFNjQ bảnfnYB uốnFNjQg saFNjQy lfnYBàm FNjQra nhữngn7Jg chuyệnFNjQ khôfnYBng tự chủgn7J đượcnbxs sFNjQao? HfnYBay làfnYB trựcgn7J tnbxsiếp cfnYBưỡng éAB2zp qFNjQuan AB2zhệ, sFNjQau fnYBđó gn7Jthành côFNjQng fnYBlấy tnbxsự sát unbxsy hiếpfnYB bứcnbxs hôn……”

“Uy!” Thấy nbxsanh cFNjQàng AB2znói càAB2zng lgn7Jưu nbxsloát, cànnbxsg khAB2zoa trươAB2zng, Phàgn7Jn AB2zSở NgữfnYB nnbxshịn khônfnYBg được đFNjQánh aAB2znh mộtgn7J chút.

“Đây không phảign7J lnbxsà sgn7Juy nnbxsghĩ cfnYBủa efnYBm sao?”nbxs Annbxsh lgn7Jàm FNjQnhư vônbxs tộiAB2z nói.

“Em đang hỏFNjQi gn7Janh nghĩgn7J nhưgn7J thếFNjQ nàfnYBo?” AB2zCô nói.

Anh im lặnnbxsg tronbxsng chốnbxsc nbxslát nbxsrồi cFNjQhăm chFNjQú nhìnbxsn cô,fnYB thogn7Jng thảnbxs nói:“Anhgn7J snbxsẽ AB2znghĩ đây nhnbxsất đFNjQịnh gn7Jlà châAB2zn tình.”

Cô ngẩn rgn7Ja, nbxskhông tnbxshể dờign7J khỏiFNjQ đôAB2zi mắfnYBt thânbxsm tìnnbxsh cfnYBủa anh.

“Anh sẽ nghĩ……”nbxs Anbxsnh tiếpgn7J tụcgn7J nói,“Cônbxs gáFNjQi nAB2zày nhấtnbxs đAB2zịnh cgn7Jó gn7Jđiểm đặcnbxs FNjQbiệt AB2znên đạiFNjQ soái AB2zca lãFNjQo bnbxsản fnYBkia mớfnYBi mfnYBê luygn7Jến, áinbxs mộfnYB, fnYBkhông thểFNjQ tựAB2z kìmfnYB chếgn7J màAB2z nbxsyêu cgn7Jô ấy,AB2z sfnYBau đó còngn7J cFNjQưới AB2zlàm gn7Jvợ, AB2zđồng thờiFNjQ phágn7Jt thAB2zệ cnbxsả đờinbxs cnbxshỉ nbxsnắm nbxstay cgn7Jô, cAB2zùng fnYBcô sốnFNjQg đếAB2zn đầu bạc.”

Trái tim AB2zcủa cfnYBô knbxshông tgn7Jự cfnYBhủ đượcgn7J đậFNjQp nAB2zhanh lên,FNjQ gn7Jvì nhFNjQu tìnhFNjQ gn7Jtrong mắAB2zt gn7Janh vFNjQà những gn7J lời aAB2znh ngn7Jói màAB2z cảmFNjQ động.

“Lão công……”

Anh lấy tFNjQay cAB2zhe FNjQmiệng fnYBcô lfnYBại, khôfnYBng cnbxsho côAB2z mFNjQở miệnAB2zg nfnYBói chuyệngn7J, muốnfnYB cônbxs nghAB2ze anh nói.

“Lão bà, tạinbxs FNjQsao fnYBem phảinbxs qgn7Juan tâAB2zm gn7Jngười kgn7Jhác ngAB2zhĩ gfnYBì?” AAB2znh cfnYBhân thàfnYBnh nnbxshìn cô nói.“NgưfnYBời kFNjQhác muốnFNjQ nghfnYBĩ nhnbxsư thAB2zế ngn7Jào lnbxsà chuyệngn7J củnbxsa họAB2z, khôgn7Jng lgn7Jiên quagn7Jn đến chúngfnYB tnbxsa, khAB2zông phảifnYB AB2zsao? AB2zGiống nbxsnhư nbxsba mẹgn7J FNjQem, bọnnbxs họFNjQ nbxschênh lFNjQệch tufnYBổi tFNjQác nhất gn7J định cóAB2z nhign7Jều ngườiAB2z khgn7Jông AB2zxem trAB2zọng pgn7Jhải khôFNjQng? NFNjQhưng bọnfnYB họAB2z vẫgn7Jn gn7Jyêu nbxsnhau, vẫnbxsn hạnh pfnYBhúc kgn7Jhông phảign7J sao?”

“Trọng điểm là,FNjQ” AnAB2zh nhấnfnYB mạnh.“fnYBThân gn7Jlà lFNjQão bfnYBản củfnYBa côngfnYB tyfnYB, làfnYB ngườfnYBi trgn7Jực AB2ztiếp phát lươfnYBng cFNjQho nFNjQhân viên,FNjQ lãnbxso đạiAB2z, gn7Jem thậtAB2z nbxssự chgn7Jo rằAB2zng anFNjQh sẽFNjQ cfnYBho nbxsphép bọngn7J họFNjQ gn7Jvô lễ lãofnYB vFNjQới lgn7Jão bảngn7J nươnggn7J sao?”

Nghe thấy vậyAB2z, PFNjQhàn Sởgn7J Ngữnbxs nnbxshịn khônAB2zg đượcgn7J tnbxsrừng lớnAB2z hagn7Ji mắt,nbxs gn7Jđem tanbxsy angn7Jh lấnbxsy ra khỏgn7Ji mifnYBệng cô.

“Anh muốn lgn7Jàm cáiFNjQ gìfnYB?” CôfnYB lnbxso gn7Jlắng hỏign7J anh.

“Làm việc nêAB2zn làm.”nbxs Agn7Jnh ôFNjQn nFNjQhu cười.

“Việc gì gn7Jlà việcgn7J nênfnYB làm?”fnYB Côgn7J tiFNjQếp fnYBtục hỏi.

“Em muốn bign7Jết nhnbxsư vậynbxs sao?”

“Em không nbxshy vFNjQọng AB2zbởi nbxsvì enbxsm mgn7Jà lnbxsàm chFNjQo bấAB2zt knbxsì ngườgn7Ji nàAB2zo fnYBgặp tAB2zai ương.”

“Đó không phnbxsải gn7Jlà nbxstai fnYBương, fnYBphải ngn7Jói làfnYB gieFNjQo ginbxsó gặfnYBt bảfnYBo.” Agn7Jnh cườifnYB nógn7Ji, nhfnYBưng giọng điệuAB2z cgn7Jó mộAB2zt nbxstia lãnFNjQh khốcfnYB, giFNjQống nfnYBhư agn7Jnh đãFNjQ sớmfnYB quFNjQyết tâmFNjQ munbxsốn gAB2ziết không tha.

“Lão công.” Cgn7Jô nfnYBhíu màAB2zy nhìfnYBn anh.

“Lão bà.” nbxsAnh mỉgn7Jm cườiAB2z đgn7Jáp lại.

“Lão công.” Côgn7J nhấAB2zn nbxsmạnh, tỏFNjQ vẻAB2z phảFNjQn đối.

“Lão bà.” gn7JAnh tiếpAB2z tụcfnYB mỉmnbxs cườinbxs mfnYBà chốnggn7J đỡ.

“Mọi người đềunbxs làfnYBm vinbxsệc vớifnYB gn7Jnhau nhign7Jều nFNjQăm nhgn7Jư vậyAB2z, annbxsh nbxscó thểgn7J đồngnbxs ýFNjQ vớnbxsi nbxsem, đAB2zừng vì tìnbxsnh cnbxsảm cnbxsá nhfnYBân nhAB2zất thgn7Jời màgn7J phủnbxsi bAB2zỏ nhữngfnYB cốgn7J gắnFNjQg, fnYBhi sinFNjQh củgn7Ja họfnYB cfnYBho cônggn7J ty nhữngn7Jg gn7Jnăm qnbxsua đượcFNjQ khônnbxsg?” Côgn7J ggn7Jọn gàngfnYB dứtnbxs khgn7Joát, thàfnYBnh fnYBthật nói.

“Em cũng fnYBbiết, nbxsđối vnbxsới nhữgn7Jng cnbxsố gắngfnYB vàAB2z nbxshi FNjQsinh cnbxsủa FNjQmọi ngưAB2zời angn7Jh đềuFNjQ thưởngAB2z cfnYBho họ xứngnbxs đánggn7J, fnYBchưa cóAB2z bạcnbxs đãiAB2z ngFNjQười nào.”

“Em biết, nbxsnhưng cônbxsng tAB2zy cFNjQó thFNjQể fnYBphát triểfnYBn mạnhfnYB mnbxsẽ, đứnggn7J vữAB2zng FNjQtrong gign7Jới nàyfnYB đềufnYB có AB2zcông củfnYBa FNjQmọi người.AB2z ChFNjQo gn7Jnên đồAB2zng FNjQý vớinbxs emnbxs, khFNjQông cnbxsần vAB2zì FNjQem làmgn7J kFNjQhó ngưAB2zời nàonbxs được kgn7Jhông?” gn7JCô cFNjQầu xin.

“Em mềm lòngAB2z fnYBnhư vậyfnYB lAB2zà khôgn7Jng được.”gn7J AFNjQnh thAB2zở dàFNjQi lắgn7Jc đầufnYB nói.

“Lão công……”

“Chuyện này angn7Jh khôgn7Jng thểgn7J đồngfnYB AB2zý vớiFNjQ em.”AB2z AFNjQnh nggn7Jhiêm FNjQtúc lắcnbxs đầuFNjQ nóiFNjQ,“Là ngườgn7Ji fnYBlãnh đạo quyếtgn7J nbxsđịnh chíngn7Jh snbxsách AB2zcủa gn7Jcông gn7Jty anbxsnh kfnYBhông tFNjQhể mfnYBềm lòngfnYB nfnYBhư pgn7Jhụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nóinbxs gn7Jhết đãFNjQ.” AfnYBnh AB2zôn nfnYBhu ngAB2zắt nbxslời côAB2z, vẻgn7J mặtFNjQ gn7Jvẫn ngfnYBhiêm túcAB2z FNjQnhư vậy.

Phàn Sở NgữfnYB bấtgn7J fnYBđắc nbxsdĩ nfnYBhìn agn7Jnh, kAB2zhông hiểFNjQu FNjQanh tạign7J nbxssao pFNjQhải cốnbxs chnbxsấp nAB2zhư thế?

Nếu đồng nghiệpgn7J đốiAB2z vớign7J côgn7J cfnYBó AB2zý kiếnFNjQ tnbxshì cũnnbxsg làAB2z gn7Jdo AB2zcô khAB2zông đAB2zủ tAB2ziêu chufnYBẩn, không FNjQthể trácnbxsh nbxsngười knbxshác, nếFNjQu FNjQanh bởinbxs vìnbxs AB2zcô nbxsmà lạmFNjQ dgn7Jụng nbxschức quyềnFNjQ tfnYBrả tgn7Jhù đối pfnYBhương nbxsthì chỉnbxs fnYBcàng làmFNjQ khnbxsó cônbxs AB2zhơn fnYBmà tAB2zhôi. Chẳnbxsng lẽnbxs nbxsanh khôngFNjQ hiểu?

“Nếu anh đãnbxs fnYBra mộnbxst quyFNjQết nbxsđịnh ggn7Jì đógn7J tnbxshì khnbxsông pnbxshải chỉnbxs fnYBvì gn7Jmột chuyệFNjQn. Khnbxsông phảifnYB chỉ một,gn7J nbxscó ngnbxshĩa annbxsh fnYBđã gn7Jcho gn7Jhọ nbxscơ hnbxsội nhưnggn7J FNjQhết lầnFNjQ nbxsnày đếnAB2z nbxslần khágn7Jc khAB2zông thay gn7J đổi, mfnYBột lFNjQần lAB2zại mnbxsột lầnbxsn táiAB2z gn7Jphạm, đốiFNjQ nbxsvới nhữnFNjQg FNjQngười nhưfnYB vậynbxs FNjQcho nbxsdù khnbxsông phải vìnbxs efnYBm fnYBthì anbxsnh cũnFNjQg pAB2zhải gn7Jvì côngFNjQ nbxsty mnbxsà trừngnbxs phạt.”AB2z gn7JAnh thậtFNjQ sfnYBự nghiêmfnYB túc ngn7Jói AB2zvới cô.

“Anh cam nbxsđoan AB2zsẽ khôngnbxs lấfnYBy viFNjQệc côgn7Jng báofnYB tAB2zhù riêng?fnYB” CAB2zô nhìnFNjQ FNjQanh đáfnYBnh gifnYBá. Vìnbxs safnYBo cfnYBô vẫn cảmfnYB thấfnYBy gn7Jkhả năAB2zng nàFNjQy rấtfnYB lớn?

“Ai, lão FNjQbà, lnbxsão FNjQcông củafnYB eFNjQm fnYBlà ngfnYBười khôfnYBng AB2zphân bgn7Jiệt côngAB2z tưfnYB nhnbxsư vậyFNjQ sao?”

Phàn Sở NgữFNjQ thgn7Jành thậgn7Jt AB2zsuy fnYBnghĩ mộtAB2z lgn7Ját rồiAB2z nbxsđưa rFNjQa đgn7Jáp án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KfnYBình dởFNjQ FNjQkhóc dởAB2z cười.

“Cám ơn enbxsm tifnYBn tAB2zưởng annbxsh nfnYBhư vậfnYBy, lãoAB2z AB2zbà.” AfnYBnh fnYBcười khFNjQổ AB2zmà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừgn7Jng.” AnFNjQh đnbxsột gn7Jnhiên fnYBngắt lờiFNjQ cô:“Chúngn7Jg tgn7Ja khôngFNjQ nênAB2z vìgn7J trFNjQyện nbxscòn chAB2zưa có xảyAB2z fnYBra trFNjQanh luAB2zận khôngnbxs thôgn7Ji, nếAB2zu FNjQlãng phgn7Jí nbxsthời fnYBcho chfnYBuyện AB2znày khFNjQông gn7Jbằng chúng tgn7Ja nêFNjQn “vậnfnYB độngFNjQ” mộtFNjQ chút?”

Phàn Sở Ngữnbxs FNjQmặt nFNjQhanh chóAB2zng AB2zđỏ lên.

“Anh thật khFNjQông đứngAB2z đắgn7Jn!” CAB2zô nbxsmặt đỏfnYB tfnYBía FNjQtai tAB2zrừng aFNjQnh FNjQliếc mắtFNjQ mộtfnYB cái.

“ “Vận động”fnYB saAB2zo cófnYB thểAB2z làFNjQ chuyFNjQện khônAB2zg đứngFNjQ đắn,FNjQ lfnYBão bàAB2z? ViệcfnYB nàygn7J liAB2zên fnYBquan đến đờiAB2z nbxssau củfnYBa chúnnbxsg tanbxs, đâyFNjQ lànbxs AB2zchuyện đứnggn7J đắnFNjQ nhấtnbxs cũngAB2z quAB2zan trọngn7Jg nhấtAB2z.” fnYBAnh nghiêm tFNjQúc nói.

Phàn Sở Ngữgn7J hoFNjQàn tFNjQoàn nóifnYB khôAB2zng rAB2za lờFNjQi, chFNjQỉ cnbxsó thểnbxs FNjQxấu AB2zhổ trAB2zừng aFNjQnh liếcgn7J mắtnbxs một cái,fnYB saFNjQu đAB2zó qufnYByết địngn7Jh đứngfnYB FNjQdậy chAB2zạy lấyfnYB nAB2zgười, khnbxsông đểAB2z gn7Jý gn7Jtới anh.

Dù sagn7Jo AB2zcô fnYBvĩnh viễnnbxs không 

thể nóifnYB lạnbxsi anh.

Nhưng côFNjQ vừfnYBa mớgn7Ji đứngfnYB fnYBlên, hanbxsi chFNjQân cAB2zòn nbxschưa đứngn7Jg vữgn7Jng, đãFNjQ nbxsbị angn7Jh kénbxso nnbxsgã ngồfnYBi lạifnYB sô pha.

“Uy!” CôAB2z kfnYBháng nghịfnYB quFNjQay đgn7Jầu nbxskêu lênbxsn, giAB2zây tifnYBếp nbxstheo đfnYBã bfnYBị agn7Jnh áfnYBp đảoFNjQ gn7Jở FNjQtrên sôgn7J pha.

Anh ở tAB2zrên ngườFNjQi gn7Jmong chờAB2z nhìFNjQn côAB2z, nụFNjQ cườiFNjQ gFNjQợi gn7Jcảm fnYBmê honbxsặc, FNjQđôi mắtfnYB FNjQđen lấpnbxs lánh trànfnYB đầyFNjQ nbxstình yêuAB2z vàAB2z khnbxsát vọngFNjQ đốifnYB vớfnYBi cô.

Cô hô hnbxsấp kFNjQhó khănfnYB, tfnYBim đfnYBập nhanh.

Anh chậm rfnYBãi cúnbxsi ngườinbxs nbxshôn AB2zcô, gn7Jnhẹ gn7Jnhàng AB2zhôn đôiFNjQ môfnYBi côgn7J, giốnbxsng nhưgn7J thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……