You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn SEthqở JGmLNgữ nóDobJi nEthqhững lời nàyg8Em Ethqra cũnJGmLg kg8Emhông làmDobJ ngạcdu2h du2hnhiên Ethq4 ng8Emgười đag8Emng ndu2hói chuyện.

Hai vdu2hợ chồngdu2h hDobJọ du2hthì không phEthqải Ethqnói, đưdu2hơng nhiênDobJ sẽdu2h du2hkhông ngEthqạc nhdu2hiên nhDobJưng phảnJGmL ứngg8Em củg8Ema LíDobJ Chínhg8Em VũEthq DobJvà TầEthqn Lạc LâDobJm khiếnDobJ chdu2ho Ethqcô ngdu2hhi nJGmLgờ, kdu2hhó hiểg8Emu, bọg8Emn họEthq sDobJau kDobJhi nghg8Eme cJGmLô nóidu2h DobJnhư JGmLvậy cả haiEthq cùnEthqg sEthqửng sốtDobJ g8Emmột du2hchút rồdu2hi lậpEthq tứcDobJ cườEthqi DobJto thàDobJnh tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SDobJở NDobJgữ ngạcDobJ nhiJGmLên, hai mắtJGmL trợnJGmL JGmLlên, cảEthqm du2hthấy khônDobJg bdu2hiết làJGmLm sg8Emao, g8Emlại códu2h chútEthq Ethqnan khEthqam, khJGmLổ sở nhìnEthq bọnJGmL họ.

Chẳng lẽdu2h chuyệg8Emn nàngdu2h và Hạdu2h Tg8Emử KEthqình du2hlà vDobJợ chồngJGmL du2hthật sựg8Em buồnDobJ cưEthqời nEthqhư vEthqậy, làmg8Em chdu2ho ngườdu2hi khdu2hác kdu2hhó códu2h thể tinEthq nEthqhư vậyg8Em sao?

“Lão du2hbà, eJGmLm du2hcuối cùng g8Em cũng quyếtdu2h địng8Emh cônDobJg kDobJhai Ethqquan hdu2hệ củadu2h chDobJúng tg8Ema? AnJGmLh rg8Emất g8Emvui vẻ!”

Không Ethqchú Ethqý tớidu2h tdu2hâm tình JGmLcủa g8Emcô khDobJông tốt,du2h Hạg8Em TEthqử Kìnhdu2h vug8Emi sướngDobJ gg8Emắt gag8Emo kéJGmLo cJGmLô g8Emlại gầnDobJ, Ethqtrước mặEthqt mọi nJGmLgười hôg8Emn cEthqô sJGmLay đDobJắm rồiJGmL saDobJu đEthqó ngâg8Emy ng8Emgô JGmLcười Ethqha du2hha ha.

Tâm tìng8Emh côEthq khg8Emông Ethqtốt nhưng vdu2hì g8Emanh suDobJng sướngg8Em khdu2hông chútJGmL chdu2he g8Emdấu làmg8Em Ethqcho cDobJô bìnhEthq phụcdu2h DobJmột g8Emchút, trongdu2h lòng vẫndu2h khôngDobJ du2hthể khôngDobJ sdu2huy nghĩ.

“Nhìn tg8Emên kDobJia xg8Emem cười đếnJGmL giốEthqng mộg8Emt g8Emtên ngốc.”

“Đúng g8Emvậy, cũnEthqg mg8Emay tôi khônDobJg códu2h JGmLmê luJGmLyến aJGmLnh tdu2ha Ethqnếu kdu2hhông bJGmLây giJGmLờ Ethqnhất đg8Emịnh vg8Emỡ mộng.”

Phía sEthqau PhEthqàn Sg8Emở Ngữg8Em du2hvang lên tDobJiếng chếdu2h ng8Emhạo mg8Emột cDobJách thoảidu2h máDobJi, cDobJô khJGmLông nhịnJGmL đưg8Emợc du2hquay đầDobJu Ethqlại, chỉ thấyEthq LíJGmL ChDobJính Vdu2hũ vàJGmL TầnEthq LạJGmLc LâmJGmL đứDobJng chJGmLung mg8Emột chỗ,du2h trdu2hên mEthqặt DobJtươi JGmLcười trêu JGmL chọc khônJGmLg g8Emcó mộJGmLt tDobJia JGmLtrào phJGmLúng ácdu2h g8Emý nào.

Cô ngạdu2hc nhiEthqên tg8Emrừng mắt nhìn,du2h JGmLra g8Emlệnh chDobJo cDobJhính mìDobJnh phảiJGmL cẩg8Emn thDobJận JGmLmột chEthqút, ngưdu2hời vEthqừa mEthqới cDobJười nEthqhạo cDobJô sao Ethqbây giờdu2h lạiEthq cEthqó vẻg8Em Ethqmặt này?

“Hai ngườiDobJ cádu2hc ngEthqươi hâm mộJGmL thg8Emì cứJGmL vJGmLiệc nDobJói DobJthẳng, Ethqha ha……”JGmL HạDobJ g8EmTử Kìdu2hnh bỗnDobJg nhiêEthqn g8Emđắc ýg8Em cưdu2hời Ethqha JGmLha nói  vớig8Em haDobJi ngườiJGmL kia.

“Có gìJGmL du2hđáng hâJGmLm du2hmộ, sdu2ho với cậdu2hu, Ethqtôi muốnEthq tìJGmLm bạJGmLn gáDobJi khódu2h khJGmLăn sao?

“Vấn đềDobJ ldu2hà cậg8Emu tìDobJm đg8Emược cô gg8Emái du2hđồng ýDobJ cJGmLùng cậEthqu Ethqbạch đầuDobJ giaDobJi JGmLlão sao?”

“Tôi kdu2hhông muốnEthq thôg8Emi, được không?”

“Đều giốngdu2h nhag8Emu, tdu2hóm lại cậudu2h khôngdu2h tdu2hìm đdu2hược tìndu2hh yêuJGmL sondu2hg phưJGmLơng, gDobJiống tôiDobJ du2hvà lãDobJo bàg8Em DobJnắm tag8Emy nDobJhau đEthqi hết DobJcuộc đời,g8Em du2hha ha……”

Hạ JGmLTử KìEthqnh bừJGmLa bãidu2h cười du2h nói, tdu2hhái độdu2h g8Emkiêu Ethqngạo làmdu2h cEthqho ndu2hgười g8Emta g8Emrất muống8Em đánh.

“Phàn tiểuJGmL DobJthư, nếudu2h cô JGmL không chdu2hịu nổdu2hi cJGmLậu tg8Ema, lDobJúc nàg8Emo cEthqũng cDobJó thểdu2h bỏJGmL DobJhắn. TEthqôi cg8Emó thg8Emể JGmLgiúp DobJcô mộdu2ht JGmLtay, cam đdu2hoan cJGmLô JGmLsẽ DobJkhông DobJbị tênJGmL ldu2hưu mang8Emh nEthqày qudu2hấy rầy.JGmL” DobJLí Chíng8Emh g8EmVũ đemg8Em cDobJhuyện không thểDobJ xảEthqy DobJra nDobJày g8Emnói vg8Emới cô.

“Thật Ethqsự cáDobJm Ethqơn JGmLý tốtg8Em của DobJ cậu, tôDobJi vàDobJ lãJGmLo du2hbà nhDobJất địnhJGmL bênEthq nEthqhau đếdu2hn bạDobJc đầuEthq Ethqsau g8Emđó cùngJGmL nhg8Emau thEthqam gig8Ema lễ đưDobJa tdu2hiễn du2hcủa cậu.

“Tên du2hhỗn đảnEthq này.”JGmL LEthqí Chính VDobJũ ngâg8Emy ngườidu2h mộdu2ht chút,DobJ nhịnDobJ không8Emg đượcDobJ cườig8Em mắng.

Tần LạcJGmL LâmJGmL ởJGmL bêEthqn cạnh ngheDobJ Ethqthấy bdu2ha chữg8Em g8Em“lễ DobJđưa Ethqtiễn” nhanJGmLh chódu2hng Ethqcười du2hlớn, cưJGmLời đếng8Em nổiEthq kDobJhông đứngEthq vững g8Emđược, du2hhai JGmLvai khôngEthq nEthqgừng run.

Tình thg8Emế DobJtrước DobJmắt đãEthq vượt qug8Ema khảEthq nDobJăng lEthqí giảDobJi củaJGmL Phàdu2hn SEthqở Ngg8Emữ, đôig8Em mEthqắt tJGmLo, mg8Emê hoặDobJc bìnhdu2h tĩnDobJh DobJnhìn những việg8Emc JGmLđang xảdu2hy rEthqa, mờg8Em mịtJGmL hỏi:g8Em“Rốt cg8Emuộc ldu2hà chuJGmLyện gìdu2h đg8Emang xg8Emảy ra?”

“Cám ơnJGmL côJGmL giDobJúp cDobJhúng tôi du2hkiếm đưJGmLợc phầnJGmL cdu2hơm beefsteDobJak Ethqđắt tiền.”du2h Líg8Em ChíDobJnh JGmLVũ mỉmg8Em cdu2hười nói.

“Kiếm đưEthqợc?” Phàdu2hn SJGmLở NgữJGmL trừng mắDobJt nhìn,g8Em vẫEthqn g8Emlà vẻEthq mặDobJt ngg8Emhi hoặc.

“Thật rDobJa làJGmL phdu2hần tdu2hhưởng hoàn tg8Emhành nhiệJGmLm vụ.”Ethq Tầng8Em g8EmLạc LâJGmLm bổEthq sung.

“Phần du2hthưởng nhidu2hệm vụ?” CôJGmL vDobJẫn Ethqnhư cũEthq ngâyg8Em ngốcEthq lặpEthq lDobJời nóig8Em củaJGmL đốidu2h pg8Emhương, sJGmLau đdu2hó mộJGmLt Ethqý tưởngdu2h không tJGmLhể tiDobJn du2hđược chậmdu2h rãdu2hi chEthqui du2hvào đầJGmLu côJGmL. Cdu2hô Ethqxoay ngườDobJi đốiEthq mặEthqt vEthqới HạJGmL DobJTử KìnhEthq, lên Ethqán anh:“AnJGmLh khônDobJg tuânEthq g8Emthủ ướcdu2h định?”

Hạ Tg8Emử KìDobJnh lEthqập Ethqtức DobJnhíu mày.“Anh g8Emkhông tuâdu2hn du2hthủ DobJước địnhg8Em nào?”

“Công khDobJai DobJchuyện chúng taEthq kếEthqt hôg8Emn, andu2hh nóg8Emi Ethqdo DobJem DobJquyết định.”

“Đúng Ethqvậy ldu2hà ddu2ho JGmLem quyg8Emết định, JGmLmà vừaEthq rdu2hồi du2hem tựdu2h JGmLmình cdu2hông du2hkhai, khônDobJg pdu2hhải sao?”g8Em Andu2hh DobJnhíu mDobJày, cDobJó chút kDobJhó hiDobJểu hỏdu2hi ngdu2hược lại.

“Anh đEthqã ng8Emói trướcJGmL Ethqcho người khdu2hác biếtdu2h cdu2hòn bảog8Em JGmLem côndu2hg khaEthqi?” EthqCô phảDobJn bác.

“Anh đâuEthq JGmLcó nóiDobJ g8Emcho người nàoEthq JGmLbiết trdu2hước đâuEthq? AEthqnh nóg8Emi cJGmLho aEthqi?” Adu2hnh hỏi.

“Không pdu2hhải bọndu2h hdu2họ sao?” PhànDobJ Sởdu2h Ngữdu2h du2hlập tứcEthq xoEthqay người,g8Em Ethqtay cJGmLhỉ vdu2hề phíadu2h LíDobJ Chíg8Emnh DobJVũ DobJcùng JGmLTần Lạcdu2h Lâm.

“Bọn họ?”JGmL Hdu2hạ Tửg8Em KìnhEthq nhăn mdu2hày.“Hai ngưDobJời,” Andu2hh hỏi:“g8EmTôi cg8Emó DobJnói chdu2ho quJGmLa du2hcho hg8Emai ngườig8Em g8Embiết DobJtôi du2hđã kếtEthq hôn, vợEthq tôiEthq làdu2h côEthq g8Emgái ng8Emày sao?”

Lí ChínEthqh DobJVũ cùngEthq Tg8Emần Lạc JGmLLâm nhấtDobJ tJGmLhời g8Emcứng họnJGmLg, hg8Emai g8Emmắt mJGmLở Ethqto vôg8Em tộg8Emi, vẻEthq mặDobJt làg8Em bịJGmL dọa.

“Cái gìg8Em, đăngDobJ kíJGmL kết JGmL hôn?” du2hLí Chíndu2hh JGmLVũ king8Emh ngạEthqc trừDobJng mJGmLắt nhìndu2h g8Embọn hdu2họ, lắpEthq bắpDobJ nóiDobJ:“Ý là,Ethq cEthqô du2hấy thật sựdu2h lJGmLà lãg8Emo g8Embà cdu2hủa cậu,du2h khôdu2hng phdu2hải du2hbạn gádu2hi? CácEthq nEthqgươi thậEthqt sJGmLự kg8Emết hônEthq? EthqLà vợ chồng?”

“Thật du2hvậy sDobJao? du2hHạ TửJGmL Kình, aJGmLnh thậJGmLt sựdu2h kếEthqt hônDobJ?” du2hTần Lạdu2hc LâmJGmL cũEthqng lg8Emộ DobJra g8Emvẻ mDobJặt không8Emg tJGmLin, du2hnhìn anh hỏi.

Phàn Sởdu2h Ngg8Emữ lEthqại mdu2hờ mịt du2hkhó hiểEthqu, g8Emsao JGmLphản ứDobJng g8Emcủa hag8Emi ngườig8Em đóDobJ lạig8Em ndu2hhư vậy,Ethq giốDobJng nhdu2hư chỉEthq vừg8Ema mớiJGmL nghJGmLe tin DobJanh kếtg8Em hôn?JGmL 1du2h0 DobJphút Ethqtrước khôngdu2h pEthqhải bọg8Emn hJGmLọ đềuJGmL đanDobJg nóiEthq chuyệDobJn Ethqnày sao?

“Hai ngưg8Emời khg8Emông biết chuyệg8Emn DobJanh g8Emấy vàEthq tJGmLôi kếtDobJ g8Emhôn sao?”g8Em du2hCô kdu2hhông g8Emtự chủJGmL đượcEthq lênEthq tiếDobJng hỏi.

Kia hg8Emai ngườiDobJ khônJGmLg chút du2hdo JGmLdự lậJGmLp tứDobJc g8Emlắc đầu,g8Em giốngEthq Ethqnhư vJGmLẫn cònEthq JGmLkhiếp DobJsợ cdu2hhỉ dựaEthq DobJvào bảnJGmL JGmLnăng trảdu2h lời cô.

“Vậy hag8Emi nJGmLgười nóJGmLi hoDobJàn thành g8Emnhiệm vụDobJ DobJlà nhig8Emệm vdu2hụ nào?”

“Tử KìnhDobJ ndu2hói cậDobJu DobJta thícDobJh cô, cEthqô g8Emcũng thg8Emích cJGmLậu DobJta nhg8Emưng khônJGmLg biếtJGmL cg8Emô du2hlo g8Emsợ g8Emcái gìdu2h khôngg8Em dg8Emám thừadu2h nhận JGmL tình cảmJGmL Ethqcủa mìnhg8Em nêg8Emn nhờg8Em cDobJhúng du2htôi giúpDobJ đỡJGmL.” LíDobJ Cdu2hhính EthqVũ hơiDobJ bdu2hình tdu2hĩnh lại nEthqhưng tdu2him vDobJẫn JGmLđập mạnhJGmL Ethqvà log8Emạn nhịpg8Em, trảJGmL DobJlời cô.

“Tôi phDobJụ tdu2hrách làg8Emm JGmLcho cô ghenDobJ đểDobJ xg8Emem JGmLcô cóg8Em phảnDobJ JGmLứng khôngDobJ.” g8EmTần LạcJGmL JGmLLâm nódu2hi, giJGmLọng nJGmLói du2hngây ngốcEthq du2hgiống y du2hnhư Lídu2h Chdu2hính Vũ.

“Tôi giúpg8Em cJGmLậu JGmLta dig8Emễn mộEthqt màn tDobJình du2hđịch DobJxuất hiệDobJn rdu2hồi g8Emđánh nhaEthqu đểg8Em xeJGmLm côg8Em cóJGmL thEthqể mắcDobJ mưuEthq rồiEthq tEthqhổ lộDobJ tình cảmdu2h haDobJy g8Emkhông. KEthqết quJGmLả cDobJô tEthqhật sg8Emự trEthqúng JGmLkế.” JGmLLí ChíJGmLnh DobJVũ g8Emtiếp lờdu2hi Tầng8Em Ldu2hạc Lâm nói,g8Em saEthqu đóDobJ JGmLhoàn hồn,g8Em g8Emtrừng mắDobJt nDobJhìn Hg8Emạ TEthqử KDobJình oDobJán giậnJGmL nDobJói:“Tại g8Emsao lg8Emại lừa bọnEthq tg8Emôi? Chúg8Emng DobJtôi đềug8Em đồngEthq ýg8Em giúEthqp cậuEthq, JGmLcậu lạiDobJ cDobJòn lừdu2ha bọnJGmL tôiEthq du2hgiờ tg8Emính sao đây?”

Không JGmLđể ýg8Em bạg8Emn tốDobJt đang Ethq bất mãnEthq, g8Emoán hg8Emận &nbJGmLsp;nhìn chằmdu2h cDobJhằm mìg8Emnh, HDobJạ Tg8Emử JGmLKình chỉEthq chúg8Em g8Emý đếndu2h suEthqy nghĩ vàDobJ pEthqhản ứngDobJ củEthqa lDobJão bà.

“Nghe thấydu2h không?g8Em EthqAmh không cóDobJ nJGmLói cEthqho Ethqbọn hDobJọ biếEthqt, vg8Emẫn Ethqtuân thủg8Em ưDobJớc địnhdu2h củag8Em cDobJhúng Ethqta.” AnEthqh thàDobJnh thật nói.

“Uhm,” Côdu2h gậEthqt đầu,DobJ tig8Emếp theo vẻdu2h mEthqặt nghiêmg8Em du2htúc nhìDobJn andu2hh:“Nhưng du2hanh DobJkhông tEthquân thEthqủ du2hquy tắc.”

“Quy tắcEthq nào?Ethq” g8EmAnh nhíg8Emu mày hỏi.

“Anh lừDobJa em.”

“Vấn JGmLđề lJGmLà du2hsao aJGmLnh khdu2hông nhớ rDobJõ cdu2hó cáiJGmL qug8Emy Ethqtắc JGmLnày?” du2hAnh vôEthq tộiDobJ nóDobJi, DobJkỳ tdu2hhật cDobJăn bảEthqn ldu2hà chơiEthq DobJxấu cô.

“Nếu quyềnJGmL cDobJông DobJkhai là cg8Emủa du2hem ang8Emh khôngJGmL đượcg8Em sJGmLử dụngdu2h biệg8Emn Ethqpháp ndu2hày bắtEthq eJGmLm côDobJng khai.JGmL” JGmLCô ngdu2hhiêm túc nói.

“Ai, DobJem yEthqêu cóg8Em DobJphải em hDobJiểu lầg8Emm Ethqrồi khôngg8Em?” JGmLAnh trừngJGmL du2hmắt nhìDobJn, vg8Emẻ mặDobJt cJGmLàng tDobJhêm vdu2hô tội,Ethq làmdu2h bộg8Em tEthqhở dài nói.

“Cái gì?”g8Em g8EmCô bấg8Emt nDobJgờ hỏi.

“Anh g8Emđang cdu2hùng eDobJm g8Emnói chuyện g8Emđánh g8Emcược tốiDobJ nayDobJ, edu2hm đg8Emang g8Emnói cJGmLái gìdu2h? EthqTuy rằngg8Em aEthqnh dùndu2hg kếDobJ cJGmLũng hơg8Emi tJGmLốn kém nhưJGmLng DobJem đồnJGmLg du2hý g8Emcông DobJkhai cdu2hhuyện cg8Emhúng tEthqa kếtDobJ g8Emhôn tEthqhật sựDobJ khiếnDobJ anEthqh rất du2h vui.” du2hAnh DobJnói xog8Emng du2hđột nhiêEthqn JGmLhôn cô.

“Anh yêuDobJ du2hem, lãJGmLo bà.”

Trong du2hnháy mg8Emắt mặtEthq Phàn Sởdu2h NgữJGmL  nhEthqanh chdu2hóng đỏdu2h Ethqlên khôngg8Em biếtdu2h lEthqà đỏg8Em bừdu2hng haJGmLy chỉEthq hồngEthq hồDobJng. Anhg8Em thật JGmLti bỉ.

“Thì Ethqra làDobJ thế……du2h cậJGmLu  thật đúngEthq DobJlà códu2h đủg8Em tEthqi JGmLbỉ vôJGmL sỉ.”du2h g8EmLí Cg8Emhính VDobJũ tDobJhay cg8Emô g8Emnói rg8Ema ldu2hời trong lòng.

Ở mdu2hột Ethqbên nJGmLghe nửg8Ema ngày, anDobJh rJGmLốt cụEthqc cDobJó thJGmLể hiểuJGmL đượEthqc 7Ethq, du2h8 phg8Emần củadu2h câug8Em chuEthqyện, ndu2hếu giốngdu2h du2hnhư nhg8Emững lời cJGmLậu Ethqta nJGmLói Ethqthì HạDobJ DobJTử KìDobJnh Ethqthật đúngEthq làdu2h g8Emcó đủDobJ tdu2hi bJGmLỉ vdu2hô sJGmLỉ vdu2hì JGmLđạt đượcEthq mụcdu2h đích khôg8Emng g8Emngại dùngg8Em bDobJất Ethqcứ tDobJhủ đoạJGmLn DobJtồi tệg8Em nàEthqo. du2hNhưng du2hlà cEthqái mụEthqc đíDobJch kiEthqa ngdu2hhe cóDobJ vẻ buồnDobJ cười.

“Ha g8Emha……” Càng8Emg nghEthqĩ càndu2hg cảm thấJGmLy JGmLbuồn g8Emcười, LEthqí ChínhEthq g8EmVũ du2hnhịn khôndu2hg đượcg8Em cườJGmLi thànDobJh tiếng.“Ngdu2hười luôn thuậg8Emn DobJlợi trg8Emong vEthqiệc lg8Emiên g8Emquan đếndu2h phDobJụ nữdu2h nhưJGmL cDobJậu thJGmLì rEthqa cũngDobJ cóg8Em nDobJgày nhg8Emư thế nàyEthq sag8Emo? JGmLHa ha……”Ethq Cg8Emưới lãodu2h bàDobJ, lDobJão bdu2hà cũngJGmL khôndu2hg du2hchịu cJGmLông khaDobJi qdu2huan hệg8Em với andu2hh? Rấdu2ht buồEthqn cười!

Tần LạcJGmL Ldu2hâm ởEthq JGmLbên cạnh cDobJũng cườiDobJ theo.

“Nhưng tDobJôi cDobJũng DobJmuốn chúc Ethq mừng du2hhai người.”JGmL g8EmCô vừdu2ha Ethqcười vừaJGmL nói.

Tạm thờig8Em bDobJỏ qdu2hua mộJGmLt bEthqên sự tứDobJc giậdu2hn DobJđối DobJvới tEthqi bg8Emỉ DobJlão côndu2hg, DobJPhàn SởJGmL Ngdu2hữ JGmLđem DobJánh mắDobJt chuDobJyển đếnJGmL g8Emvị Tần Lạg8Emc Lâmdu2h tiểug8Em thưg8Em xiJGmLnh đẹpEthq tựJGmL tig8Emn làmEthq côEthq thấyEthq ghDobJen tịg8Em g8Em“Xin hỏg8Emi……” Cdu2hô muốg8Emn nói DobJlại thôDobJi, nhìg8Emn đốDobJi phương.

Tần LạJGmLc LEthqâm mg8Emỉm cEthqười nhìn Ethqcô, tg8Emrên mặJGmLt tấdu2ht du2hcả đềudu2h lg8Emà sựJGmL thâDobJn thDobJiện khôngJGmL cóg8Em mộtg8Em cEthqhút đốiDobJ &nbg8Emsp;địch hoặc cDobJhế nhạo.“CEthqô cEthqó gìDobJ muốnDobJ g8Emhỏi tôiEthq sdu2hao?” Côdu2h DobJôn nEthqhu hỏi.

Cô gậtg8Em gậEthqt đầEthqu, thoádu2hng do g8Em dự Ethqmột chDobJút g8Emmới JGmLmở miệngg8Em hdu2hỏi :“DobJHai ngEthqươi hDobJình nhdu2hư &nbspDobJ;rất JGmLquen thuộc?”

Tần LạcDobJ g8EmLâm du2hbỗng nhiên kg8Emhẽ cườiEthq mộtJGmL tiJGmLếng, chếEthq nEthqhạo nhìdu2hn HạEthq TửJGmL KìnDobJh nói:“LãoEthq bàdu2h du2hcủa g8Emanh g8Emđang ghendu2h, anh DobJnên cag8Emo hứJGmLng, đEthqắc DobJý đi?”

“Đúng vJGmLậy, JGmLtôi mừngJGmL đến nổiDobJ sDobJắp bag8Emy lJGmLên DobJ9 Ethqtầng mây.”JGmL HạDobJ TDobJử Kìndu2hh nhEthqếch miệngDobJ nóEthqi, du2hbộ g8Emdáng quảJGmL thậtJGmL vui DobJ vẻ khJGmLông thôi.

Phàn Sg8Emở Ng8Emgữ lạEthqi Ethqđỏ mặt.

“3 ngườDobJi chúg8Emng JGmLtôi lEthqà bạn Ethq thời du2hđại học.”g8Em Tầng8Em DobJLạc Ldu2hâm du2hcười nói.

Bạn thờg8Emi JGmLđại học?DobJ JGmLThì ra du2hlà thế.

Phàn Sg8Emở du2hNgữ DobJrốt cụcDobJ xóa JGmLbỏ đg8Emược JGmLnghi ngờg8Em trEthqong lòngdu2h nhưnDobJg JGmLlại chdu2hứng mDobJinh đượcEthq Ethqmột viEthqệc đódu2h làg8Em g8Em— g8Emngay từ đầug8Em g8Emanh cũdu2hng đg8Emã lg8Emên kếDobJ hEthqoạch du2htất cảdu2h, làmdu2h chg8Emo côDobJ ngơDobJ ngácEthq rơiEthq vDobJào cdu2hạm bẫydu2h của g8Em anh JGmLmà khôJGmLng biết.

Anh tJGmLhật g8Emsự rấtdu2h DobJti bỉ.

Nhưng là…Ethq… Aizg8Em, tạJGmLi sao cDobJô mộtdu2h chg8Emút cJGmLũng khôngEthq cảg8Emm thấdu2hy g8Emchán ghDobJét du2hhoặc giậndu2h anh?

Tình yJGmLêu tdu2hhật sựg8Em làmDobJ JGmLcho con Ethqngười mdu2hù quáng.

Cũng mJGmLay sg8Emau Ethqbuổi lễDobJ phát biểJGmLu làg8Em nJGmLgày Ethqnghỉ nếug8Em JGmLkhông EthqPhàn Ethqsở Ngữg8Em thậtdu2h đDobJúng ldu2hà kJGmLhông biếtg8Em nêndu2h đốidu2h mặdu2ht JGmLvới đồng nghiEthqệp ởEthq côngJGmL  DobJty nhưg8Em thdu2hế nào.

Cô hoàDobJn tJGmLoàn khôngdu2h nghi Ethqngờ chuDobJyện cDobJô g8Emkết du2hhôn cùngEthq lãDobJo DobJbản sẽDobJ trdu2hong DobJthời DobJgian du2hngắn g8Emnhất giốnJGmLg nhưg8Em DobJlửa cháy laDobJn toànEthq cônEthqg tyDobJ, g8Emdù g8Emsao đâydu2h cũngg8Em lJGmLà cônDobJg JGmLty qDobJuan Ethqhệ Ethqxã hộg8Emi, tiEthqn tứcDobJ đặDobJc biệt nhJGmLanh nhạy.

Aiz, du2hcứ nEthqghĩ đếnEthq thứJGmL hai Ethq phải đốiEthq mặtEthq Ethqvới mọg8Emi nJGmLgười ởDobJ Ethqcông tyJGmL, côJGmL lig8Emền cảmDobJ thấyg8Em JGmLbi thEthqương, thậtdu2h sDobJự rất biEthq thương.

Nhịn khJGmLông đJGmLược, g8Emcô đánh ngườiDobJ đànEthq ôndu2hg đangg8Em xg8Emem tạDobJp chíDobJ ởg8Em bêEthqn cạg8Emnh mộtdu2h cái.

“Ối! Lãdu2ho bà,Ethq eJGmLm JGmLmuốn mưJGmLu sát chEthqồng sao?”Ethq HạJGmL Tg8Emử KJGmLình cốEthq tìDobJnh lEthqàm rdu2ha vDobJẻ đaEthqu đớn.

Cô g8Emgiả JGmLvờ ng8Emhư khôDobJng ngheEthq thấy, cũng8Emg DobJkhông DobJthèm liếcDobJ nhdu2hìn anEthqh, tJGmLiếp JGmLtục làDobJm nEthqhư khôDobJng nhdu2hìn thJGmLấy JGmLanh, nhìnDobJ về phíaEthq trước,Ethq lJGmLo lắg8Emng nJGmLgày thứJGmL hag8Emi phảiEthq đg8Emối mặDobJt vớEthqi JGmLđồng nghiệpDobJ nhJGmLư tEthqhế nào.

“Ai, lg8Emão Ethqbà, du2hem suJGmLy nghĩ cáig8Em gì?JGmL du2hTại JGmLsao cảDobJ DobJbuổi sángDobJ eEthqm cũg8Emng khg8Emông nJGmLhìn ldu2hão cDobJông tuấnDobJ sdu2huất, gợEthqi cảmg8Em mEthqị hoặc g8Emcủa mìnhJGmL mộtJGmL cáJGmLi?” AJGmLnh bỗngJGmL ng8Emhiên DobJnhẹ nDobJhàng DobJxoay mặtJGmL Ethqcủa cDobJô đDobJối diện mình,rDobJa vẻ&nbdu2hsp; đángg8Em thươngdu2h, JGmLôn ndu2hhu hỏi.

“Còn không8Emg phảiEthq tạiJGmL anh hạJGmLi.” Cdu2hô hg8Emung hăg8Emng trừEthqng mắtdu2h nhDobJìn Ethqanh mJGmLột cáEthqi, nhịdu2hn Ethqkhông đượcJGmL lg8Emại đánhEthq g8Emanh một cái.

“Ối!” Andu2hh g8Emlại lầndu2h nữDobJa giả đauDobJ g8Emkêu g8Emra tiếngDobJ,“Thì du2hra aJGmLnh cướDobJi Ethqphải mộDobJt lg8Emão bDobJà bạog8Em du2hlực nha.”

“Nếu eEthqm lg8Emà  Ethqbạo lực ldu2hão bdu2hà du2hvậy DobJanh chíDobJnh lEthqà DobJti DobJbỉ lãoDobJ công.”DobJ g8EmCô trừngg8Em DobJmắt nói.

“Hắc, lDobJão bàEthq, lãg8Emo công củaJGmL eJGmLm tJGmLi bg8Emỉ hồJGmLi nàDobJo? du2hTa đượcg8Em du2hcông nhậng8Em DobJlà chíg8Emnh nhânEthq quâDobJn g8Emtử đóJGmL ndu2hha.” AnJGmLh đem tg8Emạp Ethqchí du2hđặt trDobJên bDobJàn tràDobJ, nDobJghiêm chỉnhg8Em khángDobJ nghị.

“Chính nhJGmLân quEthqân tdu2hử sEthqẽ vì thắDobJng thDobJua mg8Emà sửdu2h dJGmLụng thdu2hủ đoạndu2h?” NEthqói DobJxong cEthqô cònDobJ rg8Emõ rEthqàng chDobJỉ ra:“ĐêmJGmL qua.”

“Em cDobJó big8Emết câuJGmL “đại trượndu2hg phJGmLu cEthqo đượcJGmL dãnJGmL Ethqđược” ”du2h EthqÝ du2hchính lg8Emà thỉnhEthq thoảngdu2h khôngDobJ g8Emlàm chínhJGmL nhânDobJ quân tửEthq cg8Emũng đJGmLược Ethqbởi vìg8Em Ethqanh làg8Em mJGmLột JGmLđại trJGmLượng phg8Emu cdu2ho đượcDobJ du2hgiãn được.

Đối mặDobJt vEthqới ngườDobJi ăJGmLn nói DobJ trơn truEthq, ngụyEthq bdu2hiện thdu2hành tàDobJi nJGmLhư Hg8Emạ JGmLTử EthqKình, Phg8Emàn SởEthq NgữJGmL DobJcăn bảDobJn kJGmLhông Ethqphải JGmLlà đối g8Emthủ củDobJa anhEthq, DobJngoài việcDobJ iEthqm lặnJGmLg Ethqkhông JGmLnói JGmLgì côg8Em cg8Emũng chỉdu2h JGmLcó thểg8Em trừngJGmL anh, g8Em dùng sứDobJc trDobJừng anDobJh du2hđể chốnDobJg đỡ.

“Lão bàdu2h, lúdu2hc edu2hm phẫnDobJ Ethqnộ trông thậtJGmL đángEthq yêu.”g8Em du2hAnh cJGmLười du2hkhẽ, kDobJìm lg8Emòng khôngg8Em đượcDobJ cúiDobJ ng8Emgười hJGmLôn JGmLcô một chút.

“Uy, Ethqem g8Emđang du2htức giận.JGmL” Cô tdu2hrừng mắtDobJ nhdu2hìn anh.

“Lúc du2hem g8Emtức Ethqgiận trông Ethqcũng thậDobJt đándu2hg yêu.”JGmL AJGmLnh làmEthq JGmLnhư kEthqhông ngdu2hhe JGmLthấy ldu2hại hJGmLôn cô.

“Uy!” Cg8Emô đándu2hh andu2hh một cáig8Em, vừag8Em bựcg8Em DobJmình du2hvừa buEthqồn cười,DobJ thậtEthq ldu2hà sắpdu2h khôEthqng chdu2hịu nổiJGmL anh.

“Anh DobJyêu eJGmLm, g8Emlão bàJGmL.” Anh Ethqbắt du2hlấy tg8Emay cEthqô, mEthqười ngEthqón Ethqtay đanJGmL vàog8Em Ethqnhau, JGmLthâm tìnhg8Em chDobJân thdu2hành nói.

Mặt củadu2h cg8Emô đỏDobJ hồng,g8Em nhịn khônEthqg đượJGmLc lEthqiếc DobJanh mEthqột cáEthqi, lẩDobJm du2hbẩm nói:“EthqAnh thậtJGmL sựg8Em thựg8Emc tEthqi bỉdu2h, chg8Emỉ g8Embiết nói DobJ sang cdu2hhuyện khác.”

“Ai, tấtg8Em JGmLcả đềdu2hu làJGmL hiểEthqu lầm, sdu2hao DobJanh lạidu2h nóig8Em sandu2hg chuDobJyện khEthqác được?DobJ Bg8Emất qDobJuá,” Andu2hh độtg8Em nhig8Emên thaDobJy Ethqvẻ mặt đứnDobJg đắndu2h nói,du2h “Adu2hnh DobJkhông ngDobJại họcJGmL hỏdu2hi ngưdu2hời khácDobJ mJGmLột chg8Emút, Ethqchúng tJGmLa lúdu2hc Ethqnãy đang tJGmLhảo luậng8Em vấg8Emn đềDobJ gì?g8Em du2hAnh yDobJêu du2hem nEthqhiều nDobJhư thếdu2h nàJGmLo sag8Emo? Đápg8Em JGmLán lg8Emà rấtg8Em yêu, DobJ rất yêu.”

Anh mặDobJt g8Emdày tựEthq hỏiEthq tự đáEthqp, khiếndu2h Ethqcô nEthqhịn khôngJGmL du2hđược mJGmLỉm cười.

Cô thật sự,g8Em thậtg8Em sựdu2h chEthqịu kJGmLhông nổg8Emi ag8Emnh, cEthqũng chdu2hịu kg8Emhông nổDobJi chdu2hính mìng8Emh quJGmLá yêu anh……Ethq CảmJGmL gdu2hiác JGmLnày cDobJó DobJchút hDobJơi đángdu2h sợ.

“Làm sao vậy?”Ethq ChúEthq ýg8Em thg8Emấy nụJGmL DobJcười du2hcủa cEthqô biếng8Em mấtEthq mộtJGmL g8Emcách khEthqông bìnhJGmL thườngDobJ, anh qDobJuan tâDobJm ôg8Emn nhEthqu hỏi.

“Chúng ta thậdu2ht sựdu2h Ethqcó thdu2hể g8Emyêu nhaEthqu cdu2hả đdu2hời, du2hbạch đầuJGmL giDobJai lg8Emão sao?”Ethq CôDobJ hdu2hỏi aEthqnh, vg8Emẻ mặt lDobJo lắg8Emng, kdu2hhiếp sEthqự vềJGmL tươngJGmL lai.

“Đương nhiên cJGmLó thể.”g8Em AnEthqh khônEthqg chdu2hút g8Emdo DobJdự du2htrả lời.

“Thật vậy sao?DobJ” g8EmCô phátDobJ hiệg8Emn Ethqmình cJGmLàng Ethqngày càndu2hg g8Emyêu andu2hh vJGmLì vậyJGmL càEthqng cdu2hảm thấyDobJ sg8Emợ hãi.

“Đương nhiên.” Ang8Emh nóiJGmL nhưg8Em JGmLđinh đóg8Emng cột,“ChuyệnDobJ khDobJác DobJkhông nói,Ethq cg8Emhỉ cầng8Em ng8Emhìn bdu2hố g8Emmẹ của g8Emhai tJGmLa, bọng8Em họDobJ chuJGmLng tEthqình Ethqyêu nhdu2hau mdu2hà cDobJhúng tdu2ha lạidu2h Ethqthừa DobJhưởng gieEthqn di truyJGmLền củg8Ema họEthq vìdu2h vậyDobJ chEthqúng tdu2ha Ethqnhất địdu2hnh códu2h du2hthể yJGmLêu nDobJhau g8Emđến bạcJGmL đầu.”

Cách anh thudu2hyết phụcJGmL du2hlàm du2hcho du2hcô bJGmLuồn cườidu2h nhưJGmLng chỉJGmL chốcdu2h láJGmLt Ethqnó lạidu2h biếEthqn mất.

“Còn chuyện gìDobJ sao?”DobJ du2htay ag8Emnh chDobJạm du2hvào mg8Emặt côEthq, kiênEthq JGmLnhẫn hỏidu2h lạidu2h, anJGmLh khôndu2hg thg8Emể chịu đượDobJc khDobJi thấyEthq g8Emcô buồn.

“Thứ hai kdu2hhi đDobJi làJGmLm, eJGmLm nêndu2h Ethqlàm cáEthqi gìEthq bâDobJy g8Emgiờ?” DobJCô nhădu2hn mặtg8Em hJGmLỏi anh.

“Cái gì lDobJàm du2hsao bdu2hây gdu2hiờ?” AJGmLnh khôndu2hg hiểdu2hu cEthqô đanDobJg hDobJỏi cáig8Em gì.

Thứ hai ởEthq côngDobJ tJGmLy cóg8Em chuyệg8Emn gìJGmL Ethqmà ag8Emnh khônEthqg DobJbiết saodu2h? HDobJạ TửEthq Kìnhg8Em sJGmLuy nghĩ.

“Chuyện chúng tg8Ema DobJkết hônJGmL, đếDobJn Ethqthứ haJGmLi nhấtJGmL DobJđịnh JGmLđã truyEthqền đếg8Emn tadu2hi mỗiJGmL ngườidu2h Ethqtrong công du2h ty, đếnDobJ lg8Emúc đódu2h edu2hm nêdu2hn đốidu2h mặdu2ht DobJvới họdu2h nhJGmLư du2hthế nàJGmLo đây?”g8Em Phdu2hàn SEthqở NgJGmLữ khônJGmLg chug8Emyển mắt nhEthqìn anhEthq, khôndu2hg biếtEthq JGmLanh cóJGmL phảDobJi đangdu2h g8Emgiả ngốdu2hc vớiEthq cEthqô không.

“Thì ra Ethqlà Ethqchuyện này.”

Nhìn anh rg8Ema vg8Emẻ đg8Emã hiểJGmLu lạig8Em g8Emcòn JGmLrất tdu2hhoải mEthqái DobJvui thJGmLích lEthqàm chJGmLo Ethqcô nhấtEthq tJGmLhời bDobJốc hỏa.

“Đúng vậy, cDobJhính làdu2h chuyJGmLện du2hnày!” g8EmCô trừng8Emg mắtJGmL nói,g8Em“Anh &nbsdu2hp;nói JGmLnên làmJGmL gìJGmL du2hbây giờ?”

“Chỉ cần thoảig8Em mág8Emi nhậnJGmL sựJGmL chúg8Emc phúdu2hc JGmLcủa du2hmọi ngJGmLười ldu2hà đEthqược rồi.”

“Anh nói thg8Emật đơng8Em gdu2hiản.” g8EmCô gEthqiận dỗiJGmL đDobJánh anEthqh mộDobJt cái.

“Là em sEthquy ndu2hghĩ g8Emquá pg8Emhức tJGmLạp. DobJEm DobJrốt cuộEthqc ldu2ho lắnJGmLg JGmLcái gì,du2h lãoEthq bdu2hà?” du2hAnh JGmLkéo côDobJ vào JGmLtrong lòngdu2h, JGmLôn nhg8Emu hỏi.

“Đại soái JGmLca lãJGmLo bảnDobJ cướiDobJ mdu2hột nEthqữ tg8Emhư du2hkí tronDobJg cEthqông tEthqy, khôJGmLng bắtg8Em mắtEthq, g8Emcá tDobJính cứEthqng nhắc cEthqâu nệg8Em, khdu2hông làmJGmL chg8Emo nEthqgười khácg8Em yêg8Emu mếJGmLm, nJGmLếu anEthqh DobJlà nDobJgười đứngDobJ xemJGmL, anh DobJsẽ Ethqnghĩ nhDobJư thếdu2h nào?”

“Cô gái ndu2hày thậtdu2h lợiJGmL hại?”DobJ g8EmAnh hDobJơi đg8Emăm chiDobJêu liếcJGmL nhìnDobJ cJGmLô mộJGmLt cDobJái, Ethqsau JGmLđó thoDobJng thả nhíDobJu DobJmày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếEthqt dùngdu2h mg8Emê tdu2hhuật, nếuJGmL kg8Emhông, cônEthqg phEthqu g8Emtrên giườngg8Em khẳngEthq địJGmLnh Ethqđặc biệt du2h tốt?” ADobJnh Ethqnhăn mặEthqt nóiJGmL tiếp.

Cô trừng mắEthqt liếEthqc andu2hh mDobJột cái,g8Em nghiJGmLến rădu2hng ngDobJhiến lợidu2h hỏi:du2h“Còn gìdu2h nữa?”

“Không biết cg8Emô DobJta ldu2hàm nhg8Emư thếEthq ng8Emào DobJmê DobJhoặc JGmLrồi trèdu2ho lêng8Em gig8Emường củaJGmL lãoEthq bảnDobJ? LàJGmL lúcJGmL cùngg8Em lão bảEthqn rEthqa Ethqngoài côg8Emng táDobJc, lừaDobJ cDobJho g8Emlão bảnDobJ uốnDobJg sDobJay làJGmLm g8Emra nhữngJGmL g8Emchuyện khôDobJng tự chJGmLủ đượcDobJ g8Emsao? Hadu2hy làDobJ tg8Emrực tiếpDobJ cưỡndu2hg g8Emép DobJquan hệ,du2h sJGmLau đóg8Em thànEthqh cônEthqg lấyEthq DobJtự sát ug8Emy hiếDobJp bứcg8Em hôn……”

“Uy!” Thấy ang8Emh càJGmLng nóiEthq cànJGmLg lJGmLưu lEthqoát, càndu2hg khodu2ha du2htrương, Phàdu2hn Sởg8Em NgữJGmL nhịdu2hn g8Emkhông đưEthqợc đánh anEthqh mộg8Emt chút.

“Đây không g8Emphải lJGmLà JGmLsuy nghg8Emĩ củaDobJ JGmLem Ethqsao?” Adu2hnh làmg8Em nhưJGmL du2hvô tộg8Emi nói.

“Em đang hỏidu2h aDobJnh nghĩJGmL nhưEthq g8Emthế nào?”g8Em DobJCô nói.

Anh im lặnEthqg trondu2hg chốcJGmL láDobJt rồidu2h chădu2hm cJGmLhú nJGmLhìn cEthqô, thodu2hng thảDobJ nói:“ADobJnh sẽdu2h nghĩg8Em đây nhấtJGmL địnhDobJ JGmLlà JGmLchân tình.”

Cô ngẩn raJGmL, khDobJông thEthqể JGmLdời g8Emkhỏi đôig8Em mắDobJt Ethqthâm du2htình củadu2h anh.

“Anh sẽ nghĩ……DobJ” g8EmAnh tiếJGmLp tụcdu2h nói,“CôEthq gádu2hi nàyJGmL nDobJhất g8Emđịnh Ethqcó điểmg8Em đặEthqc biệtDobJ nJGmLên đEthqại soáidu2h ca lãDobJo g8Embản kJGmLia mớig8Em mêDobJ luyến,JGmL g8Emái mg8Emộ, khôDobJng thg8Emể tựJGmL kDobJìm cdu2hhế mDobJà yêuJGmL DobJcô ấyg8Em, sJGmLau đDobJó còn cEthqưới làmg8Em vợ,g8Em đồnEthqg thờEthqi pháEthqt tDobJhệ cảdu2h Ethqđời cDobJhỉ nắmEthq tJGmLay côJGmL, cEthqùng côg8Em sốngEthq đếdu2hn đầu bạc.”

Trái tim cg8Emủa côJGmL khDobJông tựEthq chEthqủ đượcg8Em đậpdu2h nhEthqanh g8Emlên, DobJvì du2hnhu tDobJình tronEthqg mắtdu2h g8Emanh du2hvà những lEthqời aEthqnh nóg8Emi JGmLmà cảJGmLm động.

“Lão công……”

Anh lấy g8Emtay cdu2hhe miJGmLệng du2hcô lạg8Emi, khdu2hông chg8Emo côdu2h mởEthq miệngEthq nóiDobJ cg8Emhuyện, muốdu2hn côJGmL ngEthqhe anh nói.

“Lão bà, tạiJGmL sDobJao eJGmLm pdu2hhải qdu2huan JGmLtâm ngdu2hười g8Emkhác ngEthqhĩ gì?g8Em” g8EmAnh châng8Em thàg8Emnh g8Emnhìn cô du2hnói.“Người khEthqác muốJGmLn ngg8Emhĩ nhdu2hư Ethqthế nEthqào du2hlà chuyệnEthq củag8Em g8Emhọ, khôg8Emng liêDobJn quEthqan đến chúngdu2h tEthqa, khJGmLông Ethqphải saDobJo? Giốg8Emng DobJnhư bDobJa mẹDobJ DobJem, bọnEthq họJGmL chg8Emênh lEthqệch tuổiJGmL DobJtác nhất địnhdu2h cEthqó nhidu2hều ngEthqười du2hkhông xg8Emem tEthqrọng phảidu2h khônEthqg? Ng8Emhưng Ethqbọn du2hhọ vDobJẫn yêEthqu nhJGmLau, vẫn hạnhEthq phg8Emúc kEthqhông phảiDobJ sao?”

“Trọng điểm lEthqà,” du2hAnh nhDobJấn mạnh.“ThânEthq g8Emlà DobJlão bảnDobJ củJGmLa JGmLcông tdu2hy, làJGmL ngườidu2h trựcg8Em g8Emtiếp pháJGmLt lương chDobJo nhânEthq g8Emviên, lãJGmLo đạidu2h, du2hem tJGmLhật du2hsự chEthqo rằg8Emng anDobJh sDobJẽ g8Emcho phég8Emp bọEthqn g8Emhọ vEthqô lễ du2hlão vớJGmLi lãJGmLo bảnJGmL nươnJGmLg sao?”

Nghe thấy vậy,JGmL Phdu2hàn SởEthq JGmLNgữ nhg8Emịn khdu2hông đượcg8Em trừngEthq lEthqớn hdu2hai Ethqmắt, đDobJem taJGmLy adu2hnh lấyEthq ra kDobJhỏi miệngEthq cô.

“Anh muốn lJGmLàm DobJcái gì?”du2h CôEthq DobJlo lắEthqng hỏidu2h anh.

“Làm việc g8Emnên làmg8Em.” JGmLAnh ông8Em nhg8Emu cười.

“Việc gì làdu2h vDobJiệc Ethqnên làm?DobJ” du2hCô tiếpdu2h tdu2hục hỏi.

“Em muốn biếtdu2h ng8Emhư vậyJGmL sao?”

“Em không hEthqy g8Emvọng bg8Emởi Ethqvì eJGmLm DobJmà làdu2hm du2hcho bấtdu2h JGmLkì ngưg8Emời nàdu2ho DobJgặp tg8Emai ương.”

“Đó không phảiEthq du2hlà g8Emtai ương,DobJ phảiEthq nóg8Emi JGmLlà giedu2ho giJGmLó gặg8Emt bảo.”du2h JGmLAnh cườidu2h nóiJGmL, nhEthqưng giọng đJGmLiệu DobJcó mộDobJt tiDobJa lãnhdu2h khốdu2hc, DobJgiống nhJGmLư Ethqanh đãdu2h sớDobJm qudu2hyết tg8Emâm muEthqốn DobJgiết không tha.

“Lão công.” g8EmCô nhDobJíu màyJGmL du2hnhìn anh.

“Lão bà.” AEthqnh mJGmLỉm cườig8Em đág8Emp lại.

“Lão công.” du2hCô nhEthqấn mạJGmLnh, tỏdu2h vEthqẻ phảndu2h đối.

“Lão bà.” JGmLAnh tiDobJếp tdu2hục Ethqmỉm cườiEthq màg8Em JGmLchống đỡ.

“Mọi người đdu2hều du2hlàm việcg8Em vg8Emới ndu2hhau JGmLnhiều nDobJăm Ethqnhư vậg8Emy, du2hanh cóDobJ thdu2hể đồngg8Em ýg8Em vớJGmLi du2hem, đừng DobJvì tìDobJnh cảmJGmL cág8Em nhJGmLân nhJGmLất thDobJời màJGmL phủEthqi bỏg8Em nhữEthqng Ethqcố gắdu2hng, JGmLhi sidu2hnh củg8Ema hJGmLọ chg8Emo công tDobJy những8Emg nEthqăm JGmLqua đượEthqc không?”Ethq g8EmCô gọdu2hn gDobJàng dứtDobJ kg8Emhoát, thJGmLành JGmLthật nói.

“Em cũng DobJbiết, đốiJGmL vớidu2h nhg8Emững JGmLcố gắEthqng vàJGmL DobJhi sinDobJh củaDobJ Ethqmọi ngườiJGmL anEthqh đg8Emều thưởngg8Em Ethqcho họ xứngEthq đáng,DobJ chưag8Em cóJGmL g8Embạc đãiJGmL ng8Emgười nào.”

“Em biết, nhưEthqng cônDobJg tdu2hy cg8Emó thểDobJ phJGmLát triểg8Emn mdu2hạnh mẽJGmL, đứngg8Em vữdu2hng trEthqong gidu2hới nDobJày đềuDobJ có côEthqng củag8Em mọEthqi nEthqgười. CJGmLho nEthqên đồngEthq JGmLý vớiJGmL emdu2h, g8Emkhông cầdu2hn vJGmLì du2hem ldu2hàm Ethqkhó ngườiJGmL nào g8Emđược DobJkhông?” Cdu2hô cJGmLầu xin.

“Em mềm lònEthqg nhưEthq JGmLvậy làEthq khôJGmLng đượEthqc.” Adu2hnh thởdu2h dg8Emài lắdu2hc đầg8Emu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này adu2hnh khôDobJng tJGmLhể du2hđồng ýdu2h vớidu2h em.”JGmL Adu2hnh nghiêmEthq túEthqc Ethqlắc đầuEthq nói,“LàEthq ngưDobJời lãndu2hh đạo quyếtg8Em địng8Emh chínJGmLh sJGmLách củEthqa công8Emg tDobJy DobJanh Ethqkhông thểdu2h mJGmLềm lòngEthq nhưJGmL pg8Emhụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh Ethqnói JGmLhết đãdu2h.” AEthqnh ôdu2hn Ethqnhu ngắtdu2h lờdu2hi du2hcô, g8Emvẻ mặtdu2h Ethqvẫn nghiJGmLêm tDobJúc nhưDobJ vậy.

Phàn Sở NgữEthq bấEthqt JGmLđắc dĩg8Em nhìng8Em JGmLanh, khdu2hông hiểuJGmL aJGmLnh tạiDobJ DobJsao pg8Emhải cốJGmL cJGmLhấp nEthqhư thế?

Nếu đồng nghig8Emệp Ethqđối vEthqới côJGmL cJGmLó DobJý kiếndu2h DobJthì cũDobJng g8Emlà DobJdo côg8Em khôngDobJ đEthqủ tidu2hêu Ethqchuẩn, không thểEthq g8Emtrách nJGmLgười kDobJhác, nếuDobJ anDobJh Ethqbởi du2hvì côg8Em màJGmL lạmdu2h ddu2hụng cDobJhức quyềndu2h JGmLtrả thùEthq JGmLđối phương g8Emthì chỉDobJ càngdu2h làmJGmL Ethqkhó g8Emcô hơdu2hn mdu2hà thôig8Em. ChẳJGmLng du2hlẽ aJGmLnh khDobJông hiểu?

“Nếu anh đãg8Em rJGmLa JGmLmột JGmLquyết đJGmLịnh gEthqì đóJGmL du2hthì JGmLkhông phảdu2hi chg8Emỉ Ethqvì Ethqmột chuyệndu2h. Khôngg8Em pdu2hhải chỉ mộdu2ht, cdu2hó nghdu2hĩa anJGmLh đãg8Em g8Emcho Ethqhọ g8Emcơ du2hhội nhưngdu2h hếtEthq lầnEthq DobJnày đếnEthq lầnJGmL khácg8Em khônDobJg thay đổi,g8Em du2hmột ldu2hần g8Emlại g8Emmột lầEthqn tádu2hi phạm,DobJ đJGmLối vớJGmLi du2hnhững ngưJGmLời nhưEthq vậydu2h cDobJho g8Emdù không phảig8Em g8Emvì eEthqm thJGmLì Ethqanh JGmLcũng phảiEthq JGmLvì côngJGmL tJGmLy mg8Emà trừngg8Em phạt.DobJ” AnJGmLh Ethqthật sEthqự ngg8Emhiêm túcg8Em nói vớJGmLi cô.

“Anh cam đdu2hoan DobJsẽ khôdu2hng lấJGmLy việcDobJ côndu2hg bg8Emáo Ethqthù riêngDobJ?” CôDobJ nhJGmLìn aJGmLnh đánhEthq gg8Emiá. Vdu2hì du2hsao cô g8Em vẫn JGmLcảm du2hthấy khảJGmL DobJnăng nàDobJy rấtDobJ lớn?

“Ai, lão bàg8Em, DobJlão côngDobJ cDobJủa g8Emem ldu2hà ngườJGmLi kJGmLhông phdu2hân bdu2hiệt côg8Emng tg8Emư du2hnhư vậydu2h sao?”

Phàn Sở Ndu2hgữ tJGmLhành thậtg8Em sJGmLuy nghĩdu2h mg8Emột látJGmL rồiDobJ đưaEthq g8Emra đápDobJ án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử g8EmKình dởdu2h khóEthqc dDobJở cười.

“Cám ơn eDobJm JGmLtin tưởEthqng JGmLanh nhưEthq vậg8Emy, lg8Emão g8Embà.” Andu2hh cườEthqi g8Emkhổ mEthqà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừng.”DobJ AnDobJh độEthqt Ethqnhiên ngắg8Emt Ethqlời cô:“g8EmChúng tg8Ema khDobJông nêJGmLn vìdu2h trDobJyện cJGmLòn chDobJưa cóEthq xảy rEthqa traDobJnh luEthqận khôDobJng tg8Emhôi, nếug8Em lãEthqng phDobJí thEthqời chEthqo cDobJhuyện nàDobJy Ethqkhông bằdu2hng chúng du2h ta nênDobJ “vậnDobJ động”g8Em mộDobJt chút?”

Phàn Sở Ngữdu2h mặtDobJ g8Emnhanh chóJGmLng đỏEthq lên.

“Anh thật DobJkhông g8Emđứng đdu2hắn!” Côg8Em mặtEthq đỏDobJ tíadu2h taDobJi JGmLtrừng anDobJh liDobJếc mg8Emắt DobJmột cái.

“ “Vận động”du2h sg8Emao cDobJó thểdu2h làJGmL chg8Emuyện kEthqhông đứnEthqg đắn,g8Em lãDobJo bà?du2h Vdu2hiệc ndu2hày du2hliên g8Emquan đếndu2h đời sadu2hu củaDobJ du2hchúng du2hta, đâyg8Em JGmLlà chudu2hyện đứngEthq đắnDobJ nhấJGmLt cJGmLũng qDobJuan trọndu2hg nhdu2hất.” Anh nghiêDobJm tdu2húc nói.

Phàn Sở EthqNgữ Ethqhoàn toànEthq nóiDobJ khôEthqng Ethqra lời,g8Em du2hchỉ códu2h thểEthq xấEthqu hổEthq trừngJGmL anDobJh lJGmLiếc mg8Emắt mg8Emột cái, sEthqau đóDobJ quyếEthqt địnhEthq DobJđứng dậg8Emy cg8Emhạy lấyJGmL ngưg8Emời, khôngEthq đdu2hể ýEthq tEthqới anh.

Dù DobJsao cg8Emô vĩnhEthq vg8Emiễn không 

thể nói lạg8Emi anh.

Nhưng cô vừaDobJ mớiJGmL đứngdu2h lên,Ethq haJGmLi g8Emchân cEthqòn chdu2hưa đDobJứng vJGmLững, đãEthq bịEthq aDobJnh JGmLkéo ngãEthq ngDobJồi lạig8Em sô pha.

“Uy!” Cô khángg8Em nghịdu2h JGmLquay du2hđầu kêuDobJ lêEthqn, du2hgiây JGmLtiếp theJGmLo đãg8Em bJGmLị g8Emanh DobJáp đảoJGmL ởg8Em tdu2hrên sôEthq pha.

Anh ở trênDobJ ngườJGmLi JGmLmong chờEthq nhJGmLìn cô,g8Em nụJGmL cườDobJi gợidu2h cảmJGmL DobJmê hoặc,Ethq đôiEthq mắtdu2h Ethqđen lấEthqp lánh trJGmLàn đầydu2h tìnhJGmL yêuDobJ vàJGmL kháJGmLt vọng8Emg đDobJối Ethqvới cô.

Cô hô hấg8Emp kDobJhó khăEthqn, du2htim đDobJập nhanh.

Anh cJGmLhậm rãdu2hi cúDobJi ngườiDobJ hônDobJ cdu2hô, nEthqhẹ nhàngDobJ hôEthqn đôiEthq mEthqôi cdu2hô, giốnJGmLg nhưJGmL thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……