You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn SởtMU3 NSo5ygữ nóiSo5y nVTbzhững lời nàyVTbz rVTbza cũngSo5y tMU3không làmSo5y ngạcVTbz nhitMU3ên So5y4 ngưSo5yời So5yđang nóiSo5y chuyện.

Hai vợVTbz chồntMU3g họSo5y t6uWAhì không phảiVTbz Uggjnói, đươngtMU3 nUggjhiên tMU3sẽ k6uWAhông ngUggjạc nhiênVTbz nhVTbzưng phảnVTbz ứngSo5y củaUggj LíSo5y ChíUggjnh VũtMU3 v6uWAà Tần 6uWALạc LâtMU3m khiến6uWA ch6uWAo tMU3cô nghSo5yi ngờ,Uggj khóVTbz Uggjhiểu, bọ6uWAn VTbzhọ stMU3au khtMU3i nghUggje So5ycô nóUggji tMU3như vậytMU3 Uggjcả hai cùngtMU3 sửngUggj sốUggjt mộVTbzt chútSo5y rồiVTbz ltMU3ập tức6uWA cSo5yười ttMU3o tVTbzhành tiếng.

“Ha ha……”

Phàn Sở6uWA NgữUggj Uggjngạc nhiên, htMU3ai m6uWAắt tMU3trợn lêSo5yn, cảmtMU3 thấySo5y khô6uWAng biết6uWA làmUggj saVTbzo, Uggjlại So5ycó chút6uWA n6uWAan khSo5yam, khSo5yổ sở n6uWAhìn bSo5yọn họ.

Chẳng lẽ6uWA Uggjchuyện nàng6uWA vàVTbz Hạ TửtMU3 UggjKình là6uWA 6uWAvợ chồVTbzng thVTbzật Uggjsự bUggjuồn cUggjười Uggjnhư vậyVTbz, So5ylàm VTbzcho ngtMU3ười kSo5yhác ktMU3hó cSo5yó thể tinSo5y n6uWAhư v6uWAậy sao?

“Lão Uggjbà, VTbzem cuốSo5yi Uggjcùng cũng qtMU3uyết đị6uWAnh côSo5yng kUggjhai quaUggjn hệtMU3 ctMU3ủa c6uWAhúng ttMU3a? tMU3Anh rấtUggj vutMU3i vẻ!”

Không cVTbzhú 6uWAý tớiSo5y tâ6uWAm tình tMU3của côtMU3 khôVTbzng tốt,VTbz HạVTbz TtMU3ử KìUggjnh tMU3vui sướngVTbz So5ygắt ga6uWAo kéSo5yo tMU3cô lạtMU3i gầtMU3n, tMU3trước 6uWAmặt mUggjọi người 6uWAhôn 6uWAcô So5ysay Uggjđắm rtMU3ồi s6uWAau đUggjó ngSo5yây ngtMU3ô cười6uWA VTbzha hUggja ha.

Tâm t6uWAình côSo5y khôn6uWAg tốt6uWA nhưng vìSo5y an6uWAh 6uWAsung sướnVTbzg khôngtMU3 VTbzchút chSo5ye dấuVTbz làUggjm 6uWAcho côtMU3 bìnVTbzh So5yphục mộtUggj ctMU3hút, trong tMU3lòng vẫVTbzn khôngSo5y tSo5yhể khôntMU3g s6uWAuy nghĩ.

“Nhìn têVTbzn kVTbzia xVTbzem cười đến6uWA g6uWAiống một6uWA 6uWAtên ngốc.”

“Đúng vậ6uWAy, cũnUggjg So5ymay tôi khôSo5yng cóUggj tMU3mê 6uWAluyến Uggjanh tUggja nếuSo5y So5ykhông bâytMU3 gitMU3ờ nhấtVTbz địnhtMU3 vVTbzỡ mộng.”

Phía satMU3u Phàn6uWA SởUggj NgVTbzữ vaUggjng lên tiVTbzếng chếUggj nhạoUggj mộUggjt So5ycách th6uWAoải máiUggj, So5ycô 6uWAkhông nhịSo5yn đưSo5yợc quVTbzay đầVTbzu lại,6uWA chỉ thấtMU3y LítMU3 ChVTbzính VũVTbz tMU3và VTbzTần LạcSo5y VTbzLâm đVTbzứng chunVTbzg mSo5yột chỗ,So5y trênSo5y mặtVTbz tươiSo5y cưSo5yời trêu chtMU3ọc khôtMU3ng cVTbzó mSo5yột tSo5yia tràVTbzo phúng6uWA átMU3c So5yý nào.

Cô ngVTbzạc VTbznhiên trừng6uWA mắt nhìn,So5y 6uWAra Uggjlệnh c6uWAho chíntMU3h mìnhtMU3 phVTbzải cẩn6uWA thậnVTbz mUggjột c6uWAhút, ngườiVTbz vừVTbza mớiSo5y cườiSo5y nhSo5yạo 6uWAcô sao bVTbzây giUggjờ VTbzlại có6uWA vtMU3ẻ mtMU3ặt này?

“Hai tMU3người cVTbzác ngươUggji hâSo5ym mộ Uggjthì cứUggj vVTbziệc nUggjói thẳng,VTbz hVTbza ha……”tMU3 UggjHạ T6uWAử KìnUggjh 6uWAbỗng nhiêtMU3n đắcVTbz Uggjý cườiUggj 6uWAha ha nóiUggj  vớUggji 6uWAhai ngư6uWAời kia.

“Có 6uWAgì đ6uWAáng VTbzhâm mộ,VTbz VTbzso với tMU3cậu, t6uWAôi mVTbzuốn Uggjtìm bạn6uWA g6uWAái kh6uWAó khăVTbzn sao?

“Vấn đềUggj tMU3là cậSo5yu Uggjtìm đượcVTbz cô 6uWAgái đồntMU3g So5yý So5ycùng cSo5yậu bạchVTbz So5yđầu So5ygiai l6uWAão sao?”

“Tôi khôtMU3ng mVTbzuốn thôi, đượcSo5y không?”

“Đều giốVTbzng nhauUggj, VTbztóm lại cậutMU3 kVTbzhông tSo5yìm đượcSo5y VTbztình yêuUggj sotMU3ng phưUggjơng, giốn6uWAg tôtMU3i 6uWAvà l6uWAão b6uWAà VTbznắm tVTbzay nhVTbzau đi h6uWAết cuộUggjc đờSo5yi, VTbzha ha……”

Hạ TửtMU3 VTbzKình So5ybừa Uggjbãi cười 6uWAnói, tháiSo5y độVTbz kVTbziêu So5yngạo làSo5ym chtMU3o ngườiVTbz tSo5ya VTbzrất muốnVTbz đánh.

“Phàn tiểuUggj th6uWAư, Uggjnếu cô kVTbzhông ch6uWAịu VTbznổi cậ6uWAu tUggja, Uggjlúc Uggjnào c6uWAũng cótMU3 t6uWAhể bỏSo5y hSo5yắn. TôitMU3 VTbzcó thểSo5y So5ygiúp côSo5y m6uWAột tayUggj, cam đoUggjan c6uWAô sUggjẽ khônUggjg bịUggj tên6uWA lưVTbzu m6uWAanh nàytMU3 quấytMU3 rầy.”6uWA LUggjí CVTbzhính UggjVũ VTbzđem chuUggjyện không thể6uWA xảyVTbz rSo5ya nàytMU3 Uggjnói Uggjvới cô.

“Thật sựSo5y cá6uWAm ơSo5yn ýtMU3 tSo5yốt của cậu,Uggj tôtMU3i Uggjvà lUggjão btMU3à nhấtVTbz địnVTbzh bênVTbz n6uWAhau So5yđến bạctMU3 đầuVTbz saSo5yu đóUggj cùntMU3g nSo5yhau thatMU3m gtMU3ia lễ đưa6uWA tiễnVTbz Uggjcủa cậu.

“Tên hỗnSo5y đảnSo5y này.”So5y Lí 6uWA Chính tMU3Vũ ngâytMU3 ng6uWAười mộtMU3t chúVTbzt, nh6uWAịn khôngtMU3 đượcSo5y cưUggjời mắng.

Tần LạVTbzc LâmSo5y ởSo5y 6uWAbên cạnh nghetMU3 thVTbzấy So5yba chtMU3ữ “lễUggj đưatMU3 tiễn”So5y nVTbzhanh cVTbzhóng cườVTbzi lớn,6uWA cườitMU3 6uWAđến nổitMU3 kh6uWAông So5yđứng vững So5yđược, hatMU3i vatMU3i VTbzkhông ngừngtMU3 run.

Tình t6uWAhế trưUggjớc 6uWAmắt đã vượtUggj Uggjqua kh6uWAả nănUggjg líSo5y giảitMU3 củUggja PhSo5yàn VTbzSở NgữtMU3, đôUggji mắVTbzt toUggj, VTbzmê hoSo5yặc So5ybình tMU3tĩnh Uggjnhìn những việc6uWA đUggjang xtMU3ảy ra6uWA, mờVTbz mtMU3ịt hỏi:“RốtUggj tMU3cuộc lSo5yà chutMU3yện Uggjgì đ6uWAang VTbzxảy ra?”

“Cám VTbzơn cVTbzô giúpSo5y tMU3chúng tSo5yôi kiếm đư6uWAợc phtMU3ần So5ycơm b6uWAeefsteak đVTbzắt tiền.”Uggj LíSo5y ChínhVTbz VTbzVũ VTbzmỉm cườiVTbz nói.

“Kiếm được?”tMU3 PhVTbzàn SUggjở Ngữ trừSo5yng m6uWAắt nhSo5yìn, vẫnUggj VTbzlà vẻSo5y mặSo5yt So5ynghi hoặc.

“Thật rtMU3a làtMU3 p6uWAhần thưởn6uWAg hoàn 6uWAthành nhiệmUggj vVTbzụ.” Tầ6uWAn LạcUggj LâVTbzm bUggjổ sung.

“Phần thưởngSo5y nhiệmSo5y vụ?” CôSo5y vẫntMU3 như6uWA Uggjcũ ngâySo5y ngốVTbzc lUggjặp tMU3lời nVTbzói cUggjủa tMU3đối phươUggjng, sUggjau đVTbzó mVTbzột ýtMU3 tưởngUggj khôSo5yng thể tSo5yin đưVTbzợc chậmUggj rãtMU3i cUggjhui v6uWAào đầuUggj cô6uWA. CôtMU3 xoVTbzay ngườitMU3 đốtMU3i mtMU3ặt v6uWAới HạUggj TVTbzử KUggjình, lên átMU3n anh:VTbz“Anh 6uWAkhông tuânSo5y thủUggj VTbzước định?”

Hạ Tử6uWA KìVTbznh VTbzlập tSo5yức nhíu màySo5y.“Anh khôn6uWAg tSo5yuân th6uWAủ ướcUggj địnSo5yh nào?”

“Công khtMU3ai chuyệ6uWAn chúng taSo5y kUggjết hVTbzôn, 6uWAanh So5ynói tMU3do eSo5ym quyếSo5yt định.”

“Đúng vậySo5y lVTbzà d6uWAo Uggjem quyết địnUggjh, VTbzmà vừa6uWA Uggjrồi VTbzem tUggjự mìSo5ynh côUggjng Uggjkhai, khôn6uWAg So5yphải saotMU3?” An6uWAh nh6uWAíu màyUggj, cVTbzó chút6uWA khó hiểtMU3u hỏiUggj ngượcVTbz lại.

“Anh VTbzđã nóiSo5y trướcSo5y choUggj người tMU3khác biếtVTbz còtMU3n bSo5yảo e6uWAm cUggjông kha6uWAi?” 6uWACô phảnUggj bác.

“Anh Uggjđâu c6uWAó nóiVTbz Uggjcho người nàoUggj bVTbziết trưVTbzớc đtMU3âu? A6uWAnh 6uWAnói ctMU3ho ai?”Uggj AnVTbzh hỏi.

“Không phả6uWAi So5ybọn htMU3ọ 6uWAsao?” Phàn Sở6uWA NtMU3gữ lậpVTbz tức6uWA xVTbzoay nUggjgười, tUggjay chỉUggj vềtMU3 phíVTbza LíUggj ChíVTbznh VUggjũ cùn6uWAg TầnUggj LạcUggj Lâm.

“Bọn họ?”6uWA HạVTbz So5yTử UggjKình nhăn mày.“HatMU3i ngườtMU3i,” AntMU3h hỏi:“TôiSo5y So5ycó nóiUggj VTbzcho So5yqua chUggjo hUggjai ngườVTbzi bitMU3ết tMU3tôi đVTbzã kếtSo5y hôn, vợSo5y tôVTbzi lSo5yà cVTbzô gáiSo5y nàyUggj sao?”

Lí CtMU3hính VTbzVũ cùntMU3g tMU3Tần Lạc LâmUggj nhVTbzất thờiSo5y cứtMU3ng họng,tMU3 h6uWAai mắttMU3 tMU3mở tUggjo vUggjô So5ytội, vSo5yẻ mặSo5yt làtMU3 bị6uWA dọa.

“Cái So5ygì, đăSo5yng kítMU3 kếVTbzt hôn?” tMU3Lí Ch6uWAính VũtMU3 kinVTbzh nUggjgạc trừngUggj mtMU3ắt nUggjhìn bọUggjn VTbzhọ, lắpUggj tMU3bắp nóSo5yi:“Ý là6uWA, côUggj ấy6uWA thật sựUggj làUggj lã6uWAo bà6uWA củ6uWAa cậu,Uggj khôngtMU3 phVTbzải bạnSo5y gáSo5yi? CUggjác ngưSo5yơi tMU3thật sự6uWA kết6uWA hôn?Uggj LUggjà vợ chồng?”

“Thật vậVTbzy sSo5yao? 6uWAHạ Tử tMU3 Kình, atMU3nh 6uWAthật sựUggj kếtMU3t h6uWAôn?” TầnUggj Lạ6uWAc LâtMU3m cũnSo5yg lộUggj VTbzra vUggjẻ mặUggjt Uggjkhông tiVTbzn, nhìtMU3n anh hỏi.

Phàn Sở6uWA tMU3Ngữ lạUggji Uggjmờ mịt 6uWAkhó hi6uWAểu, satMU3o phảnUggj ứnUggjg cUggjủa So5yhai ngUggjười VTbzđó lạ6uWAi nhVTbzư tMU3vậy, tMU3giống So5ynhư chỉSo5y vVTbzừa mớSo5yi nVTbzghe tin atMU3nh kếttMU3 hônVTbz? 16uWA0 phútMU3t trư6uWAớc kh6uWAông phảitMU3 6uWAbọn htMU3ọ đềuSo5y đanUggjg nói6uWA VTbzchuyện ntMU3ày sao?

“Hai người6uWA kUggjhông biết chuyện6uWA anUggjh ấyUggj vàtMU3 tôVTbzi So5ykết htMU3ôn saUggjo?” VTbzCô Uggjkhông tMU3tự chủtMU3 đượtMU3c ltMU3ên tiếngSo5y hỏi.

Kia ha6uWAi ngUggjười khôntMU3g chSo5yút do d6uWAự lậpVTbz tứVTbzc l6uWAắc đầu,So5y g6uWAiống nVTbzhư vẫntMU3 cVTbzòn Uggjkhiếp s6uWAợ VTbzchỉ dựaSo5y vàoUggj bảtMU3n Uggjnăng tMU3trả lời cô.

“Vậy Uggjhai nSo5ygười ntMU3ói Uggjhoàn thành VTbznhiệm vụ6uWA lVTbzà nhSo5yiệm vụ6uWA nào?”

“Tử K6uWAình VTbznói c6uWAậu t6uWAa tMU3thích cô, côVTbz Uggjcũng thíchVTbz cVTbzậu VTbzta nhưngSo5y khô6uWAng bi6uWAết Uggjcô 6uWAlo sợUggj cáiUggj VTbzgì khô6uWAng Uggjdám 6uWAthừa nhận tìnhtMU3 cảmUggj củ6uWAa mình6uWA 6uWAnên nUggjhờ chúnUggjg tô6uWAi gitMU3úp đỡ.”tMU3 LíUggj Chín6uWAh VTbzVũ hơiVTbz 6uWAbình 6uWAtĩnh lại nhưng6uWA tVTbzim vẫnSo5y đUggjập mạSo5ynh vtMU3à ltMU3oạn nhịp,Uggj Uggjtrả lờitMU3 cô.

“Tôi phSo5yụ tráchSo5y làmUggj ch6uWAo cô gtMU3hen đểSo5y xeVTbzm côSo5y cótMU3 pVTbzhản ứngUggj khôn6uWAg.” TầnSo5y Lạ6uWAc VTbzLâm nói,Uggj giọng6uWA n6uWAói ngâtMU3y ngốcVTbz Uggjgiống y nh6uWAư LíUggj Ch6uWAính Vũ.

“Tôi giúpUggj cSo5yậu Uggjta ditMU3ễn mtMU3ột màn VTbztình địctMU3h VTbzxuất hiệnVTbz rSo5yồi đátMU3nh nhSo5yau đểSo5y xUggjem 6uWAcô c6uWAó thUggjể mắ6uWAc mtMU3ưu So5yrồi tMU3thổ lộSo5y tìtMU3nh cảm hatMU3y khtMU3ông. KếtUggj VTbzquả 6uWAcô thậtUggj stMU3ự trútMU3ng tMU3kế.” LíSo5y VTbzChính VVTbzũ tiếpUggj lUggjời TSo5yần LạctMU3 Lâm ntMU3ói, VTbzsau đóVTbz hoàtMU3n hSo5yồn, trừngUggj mắVTbzt nhìSo5yn HạSo5y UggjTử KìnhUggj oánUggj giVTbzận nói:“TUggjại saVTbzo lạiSo5y lừa tMU3 bọn tôiVTbz? ChVTbzúng tUggjôi đềutMU3 đồSo5yng ýtMU3 tMU3giúp cậutMU3, cậuSo5y lại6uWA VTbzcòn So5ylừa bọn6uWA tôiUggj gVTbziờ tíntMU3h sao đây?”

Không đểtMU3 6uWAý bạnVTbz tMU3tốt đang bấtUggj 6uWAmãn, oán6uWA Uggjhận &nb6uWAsp;nhìn chSo5yằm cSo5yhằm tMU3mình, H6uWAạ Tử6uWA UggjKình chỉUggj chúVTbz ýSo5y đếnUggj suSo5yy ng6uWAhĩ và ptMU3hản ứngVTbz của6uWA tMU3lão bà.

“Nghe thSo5yấy khôngVTbz? Amh khVTbzông So5ycó So5ynói 6uWAcho tMU3bọn Uggjhọ biết6uWA, vVTbzẫn tUggjuân Uggjthủ ước6uWA VTbzđịnh củaVTbz chútMU3ng ta.”VTbz AVTbznh thành Uggj thật nói.

“Uhm,” CôSo5y tMU3gật đầVTbzu, tiUggjếp theo vẻ6uWA mặVTbzt 6uWAnghiêm túcVTbz nhSo5yìn So5yanh:“Nhưng an6uWAh khônSo5yg tuânSo5y thủSo5y qutMU3y tắc.”

“Quy tUggjắc nào?”So5y AntMU3h nhítMU3u mày hỏi.

“Anh lừaUggj em.”

“Vấn đềVTbz tMU3là tMU3sao So5yanh không VTbznhớ So5yrõ 6uWAcó cáitMU3 qUggjuy tắcVTbz này?”6uWA So5yAnh tMU3vô tộtMU3i VTbznói, kỳtMU3 th6uWAật So5ycăn bảnSo5y So5ylà chơiVTbz tMU3xấu cô.

“Nếu qtMU3uyền cUggjông kh6uWAai là củaUggj etMU3m 6uWAanh Uggjkhông đượcVTbz Uggjsử dụSo5yng biệUggjn So5ypháp tMU3này bắttMU3 tMU3em Uggjcông VTbzkhai.” UggjCô nVTbzghiêm túc nói.

“Ai, 6uWAem ySo5yêu cóSo5y p6uWAhải em hiểVTbzu lầmtMU3 rồiVTbz không?”Uggj AntMU3h trừngUggj So5ymắt nhìnVTbz, 6uWAvẻ mặtVTbz càn6uWAg thtMU3êm vô6uWA tộiUggj, 6uWAlàm bộ6uWA tVTbzhở dài nói.

“Cái g6uWAì?” C6uWAô bấtVTbz ngờUggj hỏi.

“Anh tMU3đang 6uWAcùng tMU3em nói chuy6uWAện đáVTbznh cược6uWA tSo5yối na6uWAy, 6uWAem đanUggjg nóiUggj cáitMU3 gìSo5y? VTbzTuy rằngtMU3 anUggjh 6uWAdùng kếSo5y VTbzcũng hSo5yơi tốn tMU3kém nhUggjưng etMU3m đồngUggj VTbzý côtMU3ng So5ykhai cUggjhuyện chúngVTbz Uggjta ktMU3ết hSo5yôn 6uWAthật sựtMU3 kVTbzhiến aUggjnh rất 6uWAvui.” A6uWAnh nóitMU3 xotMU3ng độVTbzt So5ynhiên hônVTbz cô.

“Anh Uggjyêu eVTbzm, l6uWAão bà.”

Trong nUggjháy mắSo5yt mặtSo5y Phàn 6uWA Sở NgữtMU3 &nbsptMU3;nhanh chóng6uWA 6uWAđỏ lên6uWA khôngVTbz tMU3biết là6uWA đỏ6uWA bừntMU3g 6uWAhay chỉUggj hồngSo5y So5yhồng. So5yAnh thật Uggjti bỉ.

“Thì rUggja làSo5y thế……tMU3 cậu &nSo5ybsp;thật đúngVTbz làtMU3 cSo5yó đủ6uWA So5yti bỉUggj v6uWAô sỉtMU3.” LVTbzí ChíSo5ynh Vũ6uWA VTbzthay ctMU3ô nóiVTbz VTbzra lờitMU3 trong lòng.

Ở mộtUggj tMU3bên ntMU3ghe Uggjnửa ngày, tMU3anh rốtMU3t cụcUggj VTbzcó 6uWAthể hiểu6uWA đượctMU3 VTbz7, tMU38 phầnSo5y củUggja câtMU3u chu6uWAyện, nUggjếu VTbzgiống nUggjhư nhUggjững lời cậuVTbz ttMU3a nóSo5yi thìSo5y HSo5yạ TửUggj KìnhUggj thậtUggj đVTbzúng l6uWAà Uggjcó đủSo5y 6uWAti bỉUggj vtMU3ô sỉVTbz vtMU3ì đtMU3ạt đượctMU3 mụ6uWAc đích khôntMU3g ngạUggji dùnSo5yg bấtMU3t cứUggj thủtMU3 đoạUggjn tồ6uWAi tệSo5y nàotMU3. NhưtMU3ng ltMU3à Uggjcái Uggjmục đíchSo5y kiSo5ya ngSo5yhe cóVTbz vẻ buồnUggj cười.

“Ha ha……Uggj” CàVTbzng ngh6uWAĩ càVTbzng cảm thấy6uWA buồnSo5y cười,VTbz LVTbzí C6uWAhính VũVTbz nhịUggjn khôngVTbz đưSo5yợc cườiSo5y thànhUggj tiếngVTbz.“Người luôn Uggj thuận lợitMU3 tro6uWAng viSo5yệc liêtMU3n Uggjquan đếUggjn phụUggj nữ6uWA tMU3như cậutMU3 thtMU3ì rVTbza cũnSo5yg 6uWAcó ngàySo5y nhSo5yư thế VTbznày s6uWAao? HtMU3a ha……”tMU3 CướiVTbz lã6uWAo bà,VTbz lãotMU3 bSo5yà 6uWAcũng khônUggjg chVTbzịu cSo5yông ktMU3hai qua6uWAn hệSo5y với VTbz anh? RVTbzất butMU3ồn cười!

Tần LVTbzạc LtMU3âm So5yở b6uWAên cạnh Uggjcũng cườSo5yi theo.

“Nhưng tôtMU3i ctMU3ũng muSo5yốn chúc Uggjmừng haSo5yi người.”So5y CôtMU3 vừatMU3 cườtMU3i v6uWAừa nói.

Tạm tUggjhời bỏSo5y VTbzqua mUggjột bên sựUggj tUggjức giậnUggj đốiVTbz tMU3với 6uWAti bỉ6uWA lVTbzão 6uWAcông, PhSo5yàn Sở6uWA NgVTbzữ đeSo5ym án6uWAh mắt6uWA chuySo5yển đến6uWA So5yvị Tần 6uWALạc LâmUggj tiểutMU3 thSo5yư xinUggjh đẹp6uWA tựVTbz tUggjin 6uWAlàm 6uWAcô thUggjấy ghtMU3en tịVTbz “XiSo5yn hỏUggji……” UggjCô muố6uWAn nóiSo5y lại thôi,6uWA 6uWAnhìn đối6uWA phương.

Tần LạcVTbz LVTbzâm So5ymỉm cưtMU3ời nhìnUggj cô, trêtMU3n mặtSo5y tVTbzất cảSo5y 6uWAđều Uggjlà sựSo5y 6uWAthân tVTbzhiện khôn6uWAg So5ycó So5ymột chútVTbz tMU3đối &nbVTbzsp;địch hoặc chế6uWA nhạo.So5y“Cô cUggjó gìVTbz m6uWAuốn hVTbzỏi tôVTbzi sao?”Uggj tMU3Cô ôn6uWA nhtMU3u hỏi.

Cô gậtMU3t gậVTbzt đầUggju, thSo5yoáng VTbzdo dự mộSo5yt chútMU3t mUggjới mSo5yở miệUggjng hỏitMU3 :“HaiUggj ngươitMU3 hìnhUggj nhưUggj  rấVTbzt queVTbzn thuộc?”

Tần LạcVTbz LâmtMU3 bỗng6uWA nhiSo5yên khẽ cưtMU3ời mộUggjt tiếngUggj, tMU3chế nhtMU3ạo So5ynhìn Hạ6uWA TUggjử KìSo5ynh nói:“VTbzLão bàVTbz củaVTbz aUggjnh đaSo5yng gheUggjn, anh nêntMU3 caVTbzo hứng,So5y 6uWAđắc ýUggj đi?”

“Đúng 6uWAvậy, 6uWAtôi mừngSo5y đến nổVTbzi sắptMU3 bUggjay lVTbzên tMU39 So5ytầng mây.Uggj” So5yHạ TửtMU3 KìnSo5yh nhế6uWAch mitMU3ệng nóSo5yi, So5ybộ dUggjáng quả6uWA 6uWAthật Uggjvui vẻ khôSo5yng thôi.

Phàn So5ySở NgtMU3ữ tMU3lại đỏVTbz mặt.

“3 ngườSo5yi cVTbzhúng tôiUggj VTbzlà bạn thờiUggj đại6uWA htMU3ọc.” TầntMU3 6uWALạc tMU3Lâm cườiSo5y nói.

Bạn thờUggji tMU3đại học?tMU3 TUggjhì ra6uWA là thế.

Phàn SUggjở VTbzNgữ rốVTbzt cụcVTbz So5yxóa bỏ đưVTbzợc ngtMU3hi nUggjgờ tronSo5yg lòngUggj nhưngSo5y lạtMU3i chứnVTbzg m6uWAinh Uggjđược mộtVTbz vi6uWAệc đó6uWA tMU3là VTbz— ngSo5yay từ đầutMU3 a6uWAnh cũngUggj đUggjã VTbzlên Uggjkế hoạ6uWAch tấtUggj cả,tMU3 lSo5yàm c6uWAho c6uWAô ngUggjơ 6uWAngác 6uWArơi vUggjào cạm6uWA bẫy6uWA của tMU3anh mUggjà kh6uWAông biết.

Anh th6uWAật sựSo5y rấtSo5y tMU3ti bỉ.

Nhưng là……6uWA VTbzAiz, tạiUggj stMU3ao cô mộVTbzt chút6uWA 6uWAcũng khônUggjg cảmSo5y thấyVTbz cVTbzhán Uggjghét 6uWAhoặc 6uWAgiận anh?

Tình So5yyêu tMU3thật stMU3ự làVTbzm cho cUggjon ngVTbzười mùtMU3 quáng.

Cũng 6uWAmay 6uWAsau buổiUggj lSo5yễ pSo5yhát biểu lVTbzà Uggjngày VTbznghỉ nếuVTbz khônUggjg PhtMU3àn sở6uWA NSo5ygữ thậUggjt đúngUggj là6uWA khô6uWAng biếtVTbz nênVTbz đối6uWA mặtVTbz vớitMU3 đồng nVTbzghiệp 6uWAở công&nbtMU3sp; ttMU3y VTbznhư So5ythế nào.

Cô hoànUggj tUggjoàn khtMU3ông nghi tMU3ngờ cSo5yhuyện 6uWAcô kếttMU3 hônSo5y cùtMU3ng lãSo5yo b6uWAản stMU3ẽ tron6uWAg tMU3thời VTbzgian ngắtMU3n nhất6uWA giốnVTbzg VTbznhư lửa tMU3 cháy laUggjn So5ytoàn côn6uWAg tMU3ty, dùUggj saVTbzo đâtMU3y cSo5yũng VTbzlà côVTbzng ttMU3y qUggjuan hệ6uWA 6uWAxã hSo5yội, 6uWAtin VTbztức đặc b6uWAiệt So5ynhanh nhạy.

Aiz, 6uWAcứ nUggjghĩ đ6uWAến thứSo5y hai6uWA phải đối6uWA So5ymặt vớiVTbz 6uWAmọi ngtMU3ười ởSo5y côtMU3ng tUggjy, 6uWAcô liềVTbzn cảSo5ym t6uWAhấy So5ybi thươngVTbz, thậttMU3 Uggjsự rất biVTbz thương.

Nhịn k6uWAhông được,VTbz cô6uWA đánh nUggjgười đàtMU3n ôntMU3g đan6uWAg VTbzxem tUggjạp chíSo5y ởtMU3 tMU3bên cạ6uWAnh So5ymột cái.

“Ối! LãtMU3o bàtMU3, eVTbzm muUggjốn mưu6uWA sát c6uWAhồng sao?”6uWA HạUggj Tử6uWA KìnhtMU3 cốUggj tìntMU3h làmUggj tMU3ra vẻSo5y đaVTbzu đớn.

Cô giVTbzả vVTbzờ nhUggjư khôngtMU3 nghe thtMU3ấy, cũngSo5y 6uWAkhông 6uWAthèm liếctMU3 nhìnSo5y anSo5yh, tiSo5yếp Uggjtục làUggjm VTbznhư Uggjkhông nhìVTbzn thấyVTbz 6uWAanh, nhìUggjn về VTbzphía ttMU3rước, VTbzlo lắng6uWA ng6uWAày ttMU3hứ hUggjai phảiUggj đốSo5yi mặUggjt vớiSo5y đSo5yồng nghiệptMU3 nhưUggj tMU3thế nào.

“Ai, ltMU3ão bUggjà, VTbzem tMU3suy ngSo5yhĩ cái So5ygì? TạiUggj So5ysao cUggjả buổiUggj sUggjáng So5yem 6uWAcũng khôn6uWAg nhìUggjn tMU3lão cônVTbzg tuấn6uWA suất,6uWA 6uWAgợi ctMU3ảm mị tMU3hoặc củaUggj mìtMU3nh mVTbzột cái?”So5y AntMU3h 6uWAbỗng nhiênUggj nhẹUggj nh6uWAàng xoatMU3y mUggjặt 6uWAcủa ctMU3ô đối6uWA diệVTbzn mình,ra vẻ 6uWA đángVTbz VTbzthương, ô6uWAn nhSo5yu hỏi.

“Còn không6uWA ph6uWAải tạiVTbz anh hạitMU3.” So5yCô So5yhung hVTbzăng trUggjừng mVTbzắt nhìSo5yn anSo5yh mộUggjt cái,So5y nhịnSo5y khUggjông đượcVTbz lạVTbzi đtMU3ánh an6uWAh một cái.

“Ối!” 6uWAAnh lSo5yại lSo5yần nữaUggj giảtMU3 đau 6uWAkêu r6uWAa tiếng,VTbz“Thì VTbzra anVTbzh cướitMU3 Uggjphải mộUggjt Uggjlão bàUggj bạotMU3 lựctMU3 nha.”

“Nếu etMU3m lVTbzà  bạ6uWAo lực 6uWAlão bàtMU3 vậyVTbz atMU3nh chítMU3nh lVTbzà Uggjti Uggjbỉ tMU3lão côngtMU3.” CôtMU3 So5ytrừng Uggjmắt nói.

“Hắc, lãUggjo VTbzbà, lãSo5yo cSo5yông của e6uWAm ttMU3i So5ybỉ So5yhồi nào?So5y 6uWATa đVTbzược côngUggj nh6uWAận làSo5y chtMU3ính n6uWAhân quânVTbz So5ytử đóVTbz VTbznha.” 6uWAAnh đemtMU3 tạp cSo5yhí đặttMU3 trên6uWA bàntMU3 t6uWArà, nghiêmUggj chỉnh6uWA tMU3kháng nghị.

“Chính VTbznhân quân6uWA tửtMU3 sVTbzẽ vì So5ythắng thSo5yua 6uWAmà sửSo5y dụVTbzng thủVTbz đoUggjạn?” NóSo5yi xoSo5yng VTbzcô cVTbzòn rSo5yõ rànVTbzg cVTbzhỉ ra:“UggjĐêm qua.”

“Em cUggjó tMU3biết cSo5yâu tMU3“đại trượng So5yphu Uggjco đượcUggj dVTbzãn đ6uWAược” ”VTbz VTbzÝ chUggjính ltMU3à thỉnh6uWA thVTbzoảng khôUggjng Uggjlàm chínhSo5y nh6uWAân quân tVTbzử c6uWAũng đượctMU3 bởVTbzi vUggjì aVTbznh làUggj mộtVTbz đạVTbzi trưVTbzợng Uggjphu c6uWAo đượ6uWAc giãVTbzn được.

Đối m6uWAặt v6uWAới nUggjgười ăntMU3 nói trơnVTbz tVTbzru, ngụyUggj biện6uWA thSo5yành Uggjtài nhUggjư 6uWAHạ T6uWAử Kình,6uWA PhàSo5yn 6uWASở NgSo5yữ cănUggj So5ybản khôn6uWAg phảitMU3 là Uggj đối thủtMU3 củaVTbz an6uWAh, VTbzngoài việtMU3c 6uWAim tMU3lặng khôngUggj nótMU3i gtMU3ì cVTbzô cũnUggjg chỉSo5y cUggjó thể6uWA trừSo5yng tMU3anh, dùng sứcSo5y 6uWAtrừng anUggjh 6uWAđể chốngtMU3 đỡ.

“Lão bà,So5y lúcSo5y eSo5ym phẫVTbzn nộ trôngVTbz thậtUggj đángSo5y yêuSo5y.” A6uWAnh cườiSo5y 6uWAkhẽ, tMU3kìm lònUggjg không6uWA đượcUggj So5ycúi n6uWAgười 6uWAhôn Uggjcô một chút.

“Uy, tMU3em đang6uWA tứcUggj giận.” VTbz Cô t6uWArừng tMU3mắt nhtMU3ìn anh.

“Lúc eSo5ym tUggjức gVTbziận trông c6uWAũng thậtUggj đátMU3ng yêu.VTbz” An6uWAh tMU3làm nhưtMU3 6uWAkhông nghUggje tMU3thấy lạtMU3i tMU3hôn cô.

“Uy!” tMU3Cô đáUggjnh anUggjh một cái,So5y vừ6uWAa 6uWAbực mìnhUggj 6uWAvừa buồVTbzn Uggjcười, ttMU3hật ltMU3à sắpSo5y VTbzkhông chịVTbzu n6uWAổi anh.

“Anh y6uWAêu eVTbzm, lSo5yão bà.”6uWA Anh 6uWA bắt lấyVTbz t6uWAay cVTbzô, mVTbzười ngónSo5y tVTbzay đatMU3n vàoSo5y nhSo5yau, thâUggjm tìtMU3nh châtMU3n thtMU3ành nói.

Mặt củatMU3 tMU3cô đỏ6uWA hồSo5yng, nhịn khôngUggj đượctMU3 Uggjliếc aSo5ynh 6uWAmột cái6uWA, lẩtMU3m bVTbzẩm nói:“Anh6uWA thSo5yật sự6uWA thựSo5yc tUggji bỉUggj, ch6uWAỉ bVTbziết nói tMU3sang chUggjuyện khác.”

“Ai, tất6uWA 6uWAcả đều6uWA làVTbz VTbzhiểu lầm, s6uWAao tMU3anh lạ6uWAi nóitMU3 s6uWAang chuyện6uWA kháSo5yc được?6uWA BấtVTbz tMU3quá,” An6uWAh độttMU3 nhiênUggj thaUggjy tMU3vẻ mặt đứngUggj đắn6uWA nói,So5y “Anh6uWA khôntMU3g ngạiUggj VTbzhọc Uggjhỏi n6uWAgười VTbzkhác mộttMU3 c6uWAhút, ctMU3húng ttMU3a lúcUggj nãUggjy đang thảtMU3o luậSo5yn vấnSo5y đSo5yề gì6uWA? UggjAnh ytMU3êu So5yem So5ynhiều như6uWA thtMU3ế nàoUggj sUggjao? ĐáptMU3 átMU3n làtMU3 rSo5yất yêu, 6uWA rất yêu.”

Anh mặtUggj dSo5yày tựSo5y 6uWAhỏi tự đápSo5y, khiUggjến côVTbz nhịSo5yn khSo5yông Uggjđược m6uWAỉm cười.

Cô thật sự,Uggj thậtUggj sựtMU3 tMU3chịu tMU3không nổiSo5y anSo5yh, cũng6uWA chịSo5yu kh6uWAông So5ynổi cUggjhính mìnhUggj q6uWAuá yêu aSo5ynh…… CảmVTbz g6uWAiác này6uWA cótMU3 tMU3chút 6uWAhơi đá6uWAng sợ.

“Làm sao vậy?VTbz” ChútMU3 ýVTbz 6uWAthấy nụVTbz cườiSo5y 6uWAcủa cSo5yô biSo5yến mấtUggj mUggjột cáVTbzch khônUggjg b6uWAình thườngUggj, anh qutMU3an Uggjtâm tMU3ôn nhVTbzu hỏi.

“Chúng ta Uggjthật sựUggj Uggjcó thểUggj tMU3yêu tMU3nhau cảVTbz đời,VTbz bạcSo5yh 6uWAđầu giUggjai lãSo5yo sao?”6uWA tMU3Cô hỏitMU3 6uWAanh, vẻUggj mặt lUggjo lắVTbzng, khiSo5yếp sựUggj vềVTbz tươngVTbz lai.

“Đương nhiên cóSo5y thể.”6uWA ASo5ynh khtMU3ông chútVTbz d6uWAo d6uWAự So5ytrả lời.

“Thật vậy sao?”Uggj So5yCô phUggját hiện6uWA mVTbzình cà6uWAng ngàSo5yy cSo5yàng tMU3yêu Uggjanh v6uWAì vậySo5y Uggjcàng cảSo5ym thSo5yấy VTbzsợ hãi.

“Đương nhiên.” VTbzAnh nóUggji So5ynhư điVTbznh đóngtMU3 cột,Uggj“Chuyện kháSo5yc 6uWAkhông nóiSo5y, chtMU3ỉ cVTbzần nhìVTbzn bốtMU3 mẹ củaVTbz h6uWAai tUggja, bVTbzọn hVTbzọ chun6uWAg tìnUggjh 6uWAyêu n6uWAhau mSo5yà chúntMU3g ttMU3a ltMU3ại th6uWAừa hưởVTbzng VTbzgien di truSo5yyền VTbzcủa hVTbzọ vUggjì vậyVTbz chúVTbzng Uggjta nhVTbzất địn6uWAh cóVTbz thểUggj yVTbzêu nha6uWAu đVTbzến VTbzbạc đầu.”

Cách anh thu6uWAyết phụcUggj tMU3làm chUggjo côUggj VTbzbuồn tMU3cười VTbznhưng chUggjỉ cVTbzhốc látVTbz nóSo5y lạUggji bUggjiến mất.

“Còn chuyện gìSo5y So5ysao?” 6uWAtay VTbzanh tMU3chạm 6uWAvào mặttMU3 Uggjcô, kVTbziên n6uWAhẫn hỏiSo5y 6uWAlại, atMU3nh khtMU3ông thểUggj chịu được6uWA 6uWAkhi tVTbzhấy côVTbz buồn.

“Thứ hai khUggji đ6uWAi làmtMU3, 6uWAem nênVTbz tMU3làm tMU3cái gVTbzì tMU3bây giờSo5y?” VTbzCô tMU3nhăn tMU3mặt hỏiVTbz anh.

“Cái gì làUggjm sVTbzao btMU3ây gitMU3ờ?” VTbzAnh khôngtMU3 hiểtMU3u Uggjcô đUggjang hỏiVTbz cáiVTbz gì.

Thứ hai ởtMU3 cô6uWAng Uggjty tMU3có chuyệnUggj gìUggj VTbzmà anVTbzh kh6uWAông biếVTbzt tMU3sao? HVTbzạ TửUggj KìnhUggj Uggjsuy nghĩ.

“Chuyện chúng 6uWAta kếtUggj hôn6uWA, đUggjến thứVTbz hUggjai nhấtSo5y So5yđịnh đãSo5y trutMU3yền đếnSo5y VTbztai mỗitMU3 ngườiUggj trotMU3ng côn6uWAg ty, đếntMU3 lSo5yúc đóUggj 6uWAem nênUggj đốiUggj Uggjmặt v6uWAới Uggjhọ như6uWA tVTbzhế 6uWAnào đâtMU3y?” PhtMU3àn 6uWASở NgữtMU3 khôngVTbz chuyển mắ6uWAt nhìntMU3 an6uWAh, khôntMU3g biế6uWAt an6uWAh có6uWA phảUggji đan6uWAg giả6uWA ngốcVTbz So5yvới cVTbzô không.

“Thì ra VTbzlà chuVTbzyện này.”

Nhìn anh rtMU3a So5yvẻ Uggjđã hi6uWAểu lạitMU3 cònUggj rấtSo5y thoảSo5yi mVTbzái vVTbzui tVTbzhích làSo5ym ch6uWAo côtMU3 ntMU3hất tUggjhời bVTbzốc hỏa.

“Đúng vậy, cVTbzhính Uggjlà c6uWAhuyện này!”tMU3 CUggjô trừtMU3ng m6uWAắt nói,“AUggjnh &6uWAnbsp;nói Uggjnên lUggjàm gtMU3ì bâyUggj giờ?”

“Chỉ cần ttMU3hoải máSo5yi nh6uWAận sựVTbz chtMU3úc pVTbzhúc 6uWAcủa mọiUggj tMU3người lUggjà đượcSo5y rồi.”

“Anh nói thậ6uWAt đ6uWAơn giản.”6uWA So5yCô giậVTbzn dỗtMU3i đánh6uWA anUggjh mSo5yột cái.

“Là em suSo5yy ngh6uWAĩ qSo5yuá phSo5yức tạp.6uWA So5yEm rốUggjt cu6uWAộc ltMU3o lắngUggj cáVTbzi tMU3gì, l6uWAão So5ybà?” AnVTbzh kéoSo5y côSo5y vàoVTbz trong Uggjlòng, ôn6uWA nhtMU3u hỏi.

“Đại soái VTbzca lão6uWA Uggjbản Uggjcưới mộUggjt So5ynữ thưSo5y k6uWAí tronVTbzg 6uWAcông ttMU3y, kh6uWAông bSo5yắt mắt,VTbz cSo5yá t6uWAính cứng nhắVTbzc câuUggj nệ,6uWA khVTbzông làSo5ym chSo5yo So5yngười k6uWAhác yêSo5yu mếm,VTbz nếuVTbz 6uWAanh là6uWA nVTbzgười đứUggjng 6uWAxem, anh sẽtMU3 nghUggjĩ tMU3như Uggjthế nào?”

“Cô gái nàtMU3y tUggjhật lợSo5yi hại?”tMU3 So5yAnh hUggjơi đămSo5y chiêSo5yu li6uWAếc nhìnUggj ctMU3ô mộtSo5y VTbzcái, tMU3sau đVTbzó thontMU3g thả tMU3 nhíu màyUggj nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếtVTbz dùng6uWA mêtMU3 thuậSo5yt, nếuVTbz tMU3không, c6uWAông ph6uWAu trênSo5y giư6uWAờng khẳngUggj đVTbzịnh tMU3đặc biệt So5ytốt?” tMU3Anh n6uWAhăn mặtMU3t nóVTbzi tiếp.

Cô trừng VTbzmắt liếcUggj an6uWAh mộttMU3 cái,So5y Uggjnghiến răngSo5y nghiếUggjn 6uWAlợi tMU3hỏi:“Còn gìVTbz nữa?”

“Không biết ctMU3ô Uggjta làmtMU3 nhưUggj ttMU3hế VTbznào mêUggj hSo5yoặc rồitMU3 6uWAtrèo lêtMU3n giVTbzường củaVTbz Uggjlão bảtMU3n? tMU3Là Uggjlúc cùng lãotMU3 bảnUggj rtMU3a ngoà6uWAi cSo5yông tácSo5y, So5ylừa ctMU3ho lVTbzão Uggjbản uống6uWA 6uWAsay làSo5ym 6uWAra nhữnVTbzg chuySo5yện khôngtMU3 tự VTbzchủ đUggjược So5ysao? 6uWAHay VTbzlà trUggjực tiUggjếp cưỡngSo5y éSo5yp qSo5yuan hệtMU3, So5ysau Uggjđó thànhSo5y VTbzcông lấytMU3 tự sá6uWAt u6uWAy hitMU3ếp bứcSo5y hôn……”

“Uy!” Thấy atMU3nh Uggjcàng nóitMU3 cVTbzàng lưUggju loát,tMU3 càng6uWA kh6uWAoa trươnUggjg, PhUggjàn SởVTbz NgữSo5y nUggjhịn khUggjông được đánhtMU3 VTbzanh VTbzmột chút.

“Đây không 6uWAphải So5ylà s6uWAuy VTbznghĩ tMU3của 6uWAem sao?”6uWA ASo5ynh lVTbzàm nhVTbzư vô6uWA VTbztội nói.

“Em đang hỏtMU3i aUggjnh ngSo5yhĩ nhưSo5y thVTbzế nào?”6uWA tMU3Cô nói.

Anh im VTbzlặng VTbztrong tMU3chốc So5ylát rồSo5yi chămtMU3 chúUggj tMU3nhìn So5ycô, So5ythong tSo5yhả nói:“AnhtMU3 So5ysẽ ngtMU3hĩ đâySo5y nhất đVTbzịnh làVTbz chUggjân tình.”

Cô ngẩn rUggja, k6uWAhông tMU3thể tMU3dời khỏitMU3 6uWAđôi mắtVTbz th6uWAâm tìnSo5yh 6uWAcủa anh.

“Anh sẽ nghĩ……”So5y tMU3Anh VTbztiếp tụ6uWAc nói,“tMU3Cô gá6uWAi nà6uWAy nhất6uWA địnhUggj cóUggj điểmtMU3 đặcSo5y bitMU3ệt ntMU3ên đạiSo5y So5ysoái ca lãotMU3 bảtMU3n tMU3kia mớiUggj So5ymê luyếnUggj, áVTbzi mộ,VTbz Uggjkhông 6uWAthể tự6uWA ktMU3ìm chế6uWA So5ymà yVTbzêu côVTbz ấySo5y, Uggjsau đó ctMU3òn cướUggji làtMU3m v6uWAợ, đồntMU3g tUggjhời pháVTbzt thệSo5y tMU3cả đờitMU3 chỉ6uWA nắmVTbz So5ytay côUggj, 6uWAcùng cSo5yô sống6uWA đSo5yến đầu bạc.”

Trái tim So5ycủa cSo5yô khôUggjng tVTbzự chủ6uWA đượctMU3 tMU3đập tMU3nhanh Uggjlên, vtMU3ì n6uWAhu tìnhSo5y trotMU3ng mắtUggj antMU3h tMU3và những lờiSo5y aVTbznh 6uWAnói mtMU3à cảmVTbz động.

“Lão công……”

Anh lấy tMU3tay cVTbzhe mSo5yiệng So5ycô lạiSo5y, khôSo5yng chVTbzo c6uWAô mởSo5y tMU3miệng nóUggji chuyệnVTbz, 6uWAmuốn Uggjcô nghtMU3e anh nói.

“Lão bà, tạitMU3 VTbzsao eVTbzm phảiUggj quaVTbzn VTbztâm ngườitMU3 kháSo5yc nghĩSo5y gì?”6uWA AnSo5yh châVTbzn thàn6uWAh n6uWAhìn cô nói.“NgVTbzười khácSo5y mutMU3ốn nghĩ6uWA So5ynhư thếtMU3 nào6uWA lUggjà chuyện6uWA cUggjủa họtMU3, khônVTbzg liêVTbzn quSo5yan đến6uWA chúng t6uWAa, VTbzkhông pSo5yhải stMU3ao? GiốnUggjg nhVTbzư bUggja 6uWAmẹ e6uWAm, bọnUggj họSo5y chênVTbzh lệchSo5y tuổiSo5y tMU3tác nhất So5y định cóSo5y nhiềutMU3 VTbzngười kUggjhông xe6uWAm trọngSo5y phtMU3ải kh6uWAông? VTbzNhưng bọUggjn họVTbz Uggjvẫn yêu6uWA 6uWAnhau, vẫn hạnhSo5y pUggjhúc VTbzkhông phảitMU3 sao?”

“Trọng điểm là,tMU3” AnVTbzh nhấnUggj mạnh.“ThânSo5y làtMU3 l6uWAão bảUggjn củaVTbz Uggjcông 6uWAty, ltMU3à ngườiSo5y trựtMU3c tUggjiếp phát tMU3 lương ch6uWAo nSo5yhân vVTbziên, l6uWAão đại,tMU3 6uWAem Uggjthật sựUggj ch6uWAo rằ6uWAng antMU3h So5ysẽ cUggjho phé6uWAp btMU3ọn tMU3họ So5yvô lễ lVTbzão với6uWA VTbzlão VTbzbản ntMU3ương sao?”

Nghe thấy vậy,6uWA Phàn6uWA SởVTbz NgữSo5y nh6uWAịn khôngtMU3 đượcUggj trừng6uWA lớntMU3 ha6uWAi mắtSo5y, VTbzđem tVTbzay aSo5ynh lấUggjy ra kVTbzhỏi miệSo5yng cô.

“Anh muốn VTbzlàm cá6uWAi gì?”tMU3 CôUggj So5ylo lắtMU3ng hVTbzỏi anh.

“Làm việc tMU3nên l6uWAàm.” AVTbznh 6uWAôn nSo5yhu cười.

“Việc gì ltMU3à 6uWAviệc nêUggjn làUggjm?” CôtMU3 tiếSo5yp tSo5yục hỏi.

“Em muốn bVTbziết nhưSo5y vậVTbzy sao?”

“Em không hUggjy vọ6uWAng bởtMU3i So5yvì 6uWAem VTbzmà VTbzlàm cSo5yho bấtUggj 6uWAkì người6uWA ntMU3ào gặSo5yp tVTbzai ương.”

“Đó không Uggjphải l6uWAà ttMU3ai ương,6uWA 6uWAphải nótMU3i làSo5y g6uWAieo gióUggj gUggjặt bảo.So5y” AVTbznh cườ6uWAi n6uWAói, nhưng Uggjgiọng đSo5yiệu c6uWAó m6uWAột titMU3a lãnh6uWA So5ykhốc, giống6uWA nhưVTbz aUggjnh 6uWAđã sớUggjm quy6uWAết tâmtMU3 muốnVTbz giếtVTbz không tha.

“Lão công.” CôtMU3 nhíuVTbz màyVTbz nUggjhìn anh.

“Lão bà.” AtMU3nh mỉmSo5y cườSo5yi đSo5yáp lại.

“Lão công.” Cô6uWA ntMU3hấn mạnh,Uggj tỏVTbz vẻUggj phUggjản đối.

“Lão bà.” AnVTbzh Uggjtiếp tụtMU3c So5ymỉm cưVTbzời Uggjmà ch6uWAống đỡ.

“Mọi người đ6uWAều lSo5yàm việVTbzc v6uWAới ntMU3hau nhiềtMU3u năVTbzm nh6uWAư So5yvậy, tMU3anh Uggjcó VTbzthể So5yđồng ýVTbz v6uWAới So5yem, đừng vìUggj tìnhSo5y cảmtMU3 cVTbzá ntMU3hân nh6uWAất thtMU3ời màSo5y phủitMU3 bỏ6uWA những6uWA c6uWAố gắ6uWAng, Uggjhi sinSo5yh 6uWAcủa tMU3họ ctMU3ho cUggjông ty nhSo5yững nă6uWAm qtMU3ua tMU3được không?Uggj” VTbzCô gọntMU3 6uWAgàng dứtSo5y khoátVTbz, Uggjthành thậtVTbz nói.

“Em cũng biUggjết, đốUggji vớiSo5y nhữtMU3ng VTbzcố gắngSo5y v6uWAà h6uWAi si6uWAnh cVTbzủa mọiVTbz ng6uWAười antMU3h 6uWAđều thưởng6uWA tMU3cho họ xứnSo5yg đáng,VTbz So5ychưa cVTbzó bạcVTbz đãi6uWA ngVTbzười nào.”

“Em biết, nhưngtMU3 ctMU3ông tMU3ty cUggjó tMU3thể phátVTbz Uggjtriển VTbzmạnh mẽ,Uggj đứngUggj tMU3vững So5ytrong gUggjiới này6uWA đềutMU3 cóSo5y công cSo5yủa mọiUggj người.tMU3 CUggjho VTbznên VTbzđồng ýtMU3 vớiUggj emSo5y, kh6uWAông cầSo5yn Uggjvì tMU3em là6uWAm k6uWAhó ngưSo5yời nào tMU3được ktMU3hông?” So5yCô cầuVTbz xin.

“Em mềm lòn6uWAg nhUggjư tMU3vậy 6uWAlà khôUggjng được.”tMU3 6uWAAnh thởVTbz So5ydài VTbzlắc đầSo5yu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này an6uWAh khôtMU3ng thểUggj đồngUggj ýSo5y vớiSo5y Uggjem.” ASo5ynh nghVTbziêm tMU3túc lắVTbzc VTbzđầu nói,“tMU3Là ngườiUggj lãVTbznh đạVTbzo quyết đUggjịnh chtMU3ính stMU3ách củaVTbz côSo5yng tUggjy VTbzanh So5ykhông thểtMU3 mềtMU3m lUggjòng nh6uWAư phụSo5y nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nótMU3i hếtUggj đã.”tMU3 AtMU3nh 6uWAôn 6uWAnhu Uggjngắt l6uWAời cSo5yô, vSo5yẻ mặt6uWA vẫSo5yn n6uWAghiêm Uggjtúc như6uWA vậy.

Phàn Sở NVTbzgữ bấttMU3 đắcSo5y So5ydĩ nhVTbzìn aUggjnh, khVTbzông hiUggjểu Uggjanh So5ytại tMU3sao phảUggji cốUggj chấUggjp nSo5yhư thế?

Nếu đồng nghiUggjệp đốiSo5y vớiUggj tMU3cô So5ycó VTbzý k6uWAiến thUggjì cũ6uWAng lUggjà dUggjo côtMU3 khSo5yông đủtMU3 tVTbziêu chu6uWAẩn, không thểtMU3 tr6uWAách ngườiSo5y khác,6uWA VTbznếu VTbzanh Uggjbởi Uggjvì côSo5y mVTbzà VTbzlạm dụSo5yng chứcVTbz quytMU3ền tr6uWAả thùSo5y đVTbzối phương t6uWAhì chỉtMU3 càn6uWAg làUggjm Uggjkhó ctMU3ô hVTbzơn m6uWAà thôUggji. C6uWAhẳng 6uWAlẽ Uggjanh Uggjkhông hiểu?

“Nếu anh đãtMU3 6uWAra mộSo5yt quyếVTbzt địnhVTbz tMU3gì VTbzđó thìUggj khtMU3ông phảitMU3 chỉSo5y vìtMU3 mộtMU3t cUggjhuyện. KhônVTbzg pSo5yhải chỉ So5y một, Uggjcó nghĩa6uWA anSo5yh đtMU3ã chVTbzo hSo5yọ cơ6uWA hội6uWA nhưngUggj hUggjết lầnUggj này6uWA đếUggjn lUggjần So5ykhác VTbzkhông thatMU3y đổi, mVTbzột lầnUggj lSo5yại mộtUggj 6uWAlần táUggji phạm,So5y đốtMU3i vVTbzới nhữngtMU3 ngVTbzười nhSo5yư vậyUggj tMU3cho VTbzdù khôSo5yng phải v6uWAì 6uWAem ttMU3hì aVTbznh cũngtMU3 Uggjphải vUggjì cônUggjg tUggjy màVTbz trừngSo5y phạt.”6uWA 6uWAAnh So5ythật VTbzsự nghiêmUggj ttMU3úc nói vớSo5yi cô.

“Anh cam đtMU3oan sẽVTbz 6uWAkhông lấySo5y việUggjc cSo5yông btMU3áo thùVTbz riêngUggj?” 6uWACô nhtMU3ìn So5yanh đáVTbznh So5ygiá. VUggjì Uggjsao cô vẫ6uWAn cảmUggj thấyUggj kSo5yhả năSo5yng Uggjnày rất6uWA lớn?

“Ai, lão tMU3bà, lãtMU3o tMU3công cVTbzủa eUggjm lUggjà ng6uWAười kSo5yhông phâ6uWAn biSo5yệt cônVTbzg 6uWAtư nhưUggj vậ6uWAy sao?”

Phàn Sở NgtMU3ữ thànhSo5y tSo5yhật suVTbzy ngtMU3hĩ mộ6uWAt láttMU3 rồiVTbz 6uWAđưa rUggja đáptMU3 án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KSo5yình dSo5yở khVTbzóc d6uWAở cười.

“Cám ơn Uggjem tMU3tin tưVTbzởng atMU3nh nh6uWAư tMU3vậy, lão6uWA bSo5yà.” VTbzAnh cườ6uWAi So5ykhổ màSo5y nói.

“Lão công……”

“Được rồi, VTbzngừng.” AnSo5yh độVTbzt nhUggjiên So5yngắt lờiVTbz cô:“ChúngtMU3 So5yta So5ykhông nê6uWAn vUggjì trSo5yyện 6uWAcòn cVTbzhưa có tMU3 xảy rVTbza trSo5yanh luận6uWA khônVTbzg thUggjôi, nếutMU3 Uggjlãng So5yphí VTbzthời chUggjo cVTbzhuyện nSo5yày khônSo5yg bằntMU3g chúng 6uWA ta VTbznên “So5yvận động”tMU3 mộUggjt chút?”

Phàn Sở Ng6uWAữ mặVTbzt So5ynhanh VTbzchóng tMU3đỏ lên.

“Anh thật khô6uWAng đứngUggj đắtMU3n!” 6uWACô mặt6uWA đỏVTbz títMU3a t6uWAai trừnSo5yg antMU3h VTbzliếc Uggjmắt mộtMU3t cái.

“ “Vận độSo5yng” sVTbzao có6uWA tSo5yhể làSo5y chuyệ6uWAn khVTbzông đứngVTbz đắnSo5y, ltMU3ão btMU3à? ViệtMU3c 6uWAnày liVTbzên qtMU3uan đến Uggjđời saUggju củaVTbz chúntMU3g taSo5y, đâSo5yy l6uWAà chuyệntMU3 đVTbzứng đắnSo5y nh6uWAất cũntMU3g 6uWAquan trọngSo5y nSo5yhất.” Anh ngSo5yhiêm VTbztúc nói.

Phàn Sở NtMU3gữ hoàtMU3n So5ytoàn nóUggji 6uWAkhông r6uWAa Uggjlời, cUggjhỉ cUggjó thểtMU3 xấuUggj hổ6uWA ttMU3rừng 6uWAanh liếcSo5y tMU3mắt một Uggjcái, Uggjsau đUggjó quSo5yyết định6uWA đứ6uWAng dậySo5y chạtMU3y tMU3lấy ngtMU3ười, khônVTbzg đểtMU3 VTbzý tớiVTbz anh.

Dù s6uWAao ctMU3ô vĩnSo5yh viễntMU3 không 

thể nói lạtMU3i anh.

Nhưng cô vừa6uWA mSo5yới So5yđứng lênVTbz, hSo5yai châVTbzn ctMU3òn chưVTbza đVTbzứng vSo5yững, đ6uWAã VTbzbị anSo5yh kVTbzéo ngSo5yã So5yngồi lạVTbzi sô pha.

“Uy!” Cô khánUggjg VTbznghị Uggjquay đầuUggj kêVTbzu lên,6uWA gitMU3ây ti6uWAếp Uggjtheo tMU3đã So5ybị a6uWAnh So5yáp đảUggjo ởVTbz tSo5yrên VTbzsô pha.

tMU3Anh ở VTbztrên ngườiUggj moUggjng chờtMU3 nhìntMU3 tMU3cô, nụtMU3 6uWAcười gợiSo5y cảm6uWA mêtMU3 hoặUggjc, đô6uWAi So5ymắt 6uWAđen lấpVTbz láSo5ynh tràn đầy6uWA tSo5yình yêutMU3 v6uWAà So5ykhát vtMU3ọng đố6uWAi vớtMU3i cô.

CôSo5y hô hVTbzấp Uggjkhó VTbzkhăn, VTbztim tMU3đập nhanh.

Anh chậm rãSo5yi Uggjcúi tMU3người hônUggj 6uWAcô, VTbznhẹ So5ynhàng Uggjhôn đôtMU3i 6uWAmôi ctMU3ô, giốnSo5yg n6uWAhư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……