You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn SởwBTt NgAPUwữ wBTtnói nhwBTtững lời wBTtnày UGy6ra cũnbS8Yg khôAPUwng lbS8Yàm ngNdiNạc nhiwBTtên APUw4 ngbS8Yười đAPUwang nbS8Yói chuyện.

Hai vợNdiN chồbS8Yng họAPUw tNdiNhì không pwBTthải nói,wBTt đAPUwương nhAPUwiên swBTtẽ kwBTthông wBTtngạc nhiêNdiNn nhwBTtưng phảAPUwn ứngwBTt cbS8Yủa wBTtLí ChínhwBTt VUGy6ũ NdiNvà TwBTtần Lạc LâmUGy6 khiếUGy6n NdiNcho UGy6cô nghUGy6i nbS8Ygờ, kAPUwhó hiểNdiNu, bọUGy6n họAPUw saNdiNu kAPUwhi nghNdiNe wBTtcô NdiNnói nhưNdiN vậbS8Yy cả bS8Yhai cùAPUwng sửngUGy6 NdiNsốt mộtAPUw chútbS8Y rồiUGy6 lậpAPUw bS8Ytức cườiAPUw bS8Yto thànUGy6h tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SwBTtở NgUGy6ữ ngạcNdiN nhiên, habS8Yi mắUGy6t tbS8Yrợn lênbS8Y, cảAPUwm bS8Ythấy APUwkhông biếtwBTt lwBTtàm swBTtao, lạAPUwi cUGy6ó wBTtchút APUwnan kNdiNham, khổNdiN sở nhUGy6ìn bọwBTtn họ.

Chẳng lẽNdiN cUGy6huyện nàngUGy6 và HwBTtạ TửUGy6 KìnUGy6h NdiNlà APUwvợ chồngbS8Y thậtwBTt sựwBTt buAPUwồn NdiNcười nhưbS8Y vậUGy6y, lNdiNàm cAPUwho nUGy6gười khácwBTt wBTtkhó wBTtcó tUGy6hể tin UGy6như vậyAPUw sao?

“Lão bà,APUw eUGy6m cuốiNdiN cAPUwùng cũng qwBTtuyết địAPUwnh cAPUwông khAPUwai qwBTtuan hệUGy6 củaNdiN cwBTthúng UGy6ta? NdiNAnh rấNdiNt vuUGy6i vẻ!”

Không chúbS8Y ýAPUw tớwBTti twBTtâm tình củaAPUw cNdiNô khUGy6ông tốt,wBTt APUwHạ wBTtTử KìnhUGy6 vuwBTti sướngNdiN gắtUGy6 APUwgao kéUGy6o UGy6cô lạiwBTt gUGy6ần, trướcNdiN mặtNdiN mọbS8Yi người hwBTtôn bS8Ycô sabS8Yy đắAPUwm rồiUGy6 sbS8Yau đbS8Yó ngâyAPUw nbS8Ygô cườibS8Y hwBTta NdiNha ha.

Tâm wBTttình NdiNcô UGy6không tốt nhưbS8Yng vwBTtì NdiNanh sbS8Yung sướngNdiN khônUGy6g chúNdiNt chbS8Ye dấuNdiN wBTtlàm cwBTtho côwBTt bìnhwBTt phụcNdiN wBTtmột chúwBTtt, trong wBTt lòng vẫnAPUw NdiNkhông APUwthể kwBTthông NdiNsuy nghĩ.

“Nhìn wBTttên kwBTtia xebS8Ym cười đếnbS8Y giAPUwống mUGy6ột têNdiNn ngốc.”

“Đúng vậywBTt, NdiNcũng mAPUway UGy6tôi không NdiNcó mUGy6ê luyếnAPUw wBTtanh tUGy6a nếuUGy6 kAPUwhông bâyNdiN UGy6giờ nhấtbS8Y địnhUGy6 vỡUGy6 mộng.”

Phía APUwsau PwBTthàn SUGy6ở APUwNgữ vangAPUw lên tiếngUGy6 cUGy6hế NdiNnhạo mộwBTtt cAPUwách thoNdiNải mái,APUw cbS8Yô NdiNkhông nhịnAPUw đNdiNược qbS8Yuay đầuAPUw lại,NdiN chỉ UGy6 thấy LíUGy6 ChíNdiNnh VAPUwũ NdiNvà TầUGy6n LạcNdiN LâbS8Ym đứngwBTt wBTtchung mộtNdiN chỗNdiN, wBTttrên mặtwBTt tươibS8Y NdiNcười trêu chọcAPUw khbS8Yông cówBTt APUwmột bS8Ytia APUwtrào phúAPUwng áUGy6c ýbS8Y nào.

Cô nbS8Ygạc nhiwBTtên trừnAPUwg mắt nhìn,UGy6 rbS8Ya lệnhAPUw cAPUwho chNdiNính NdiNmình UGy6phải cẩnNdiN thậnNdiN mộtbS8Y chút,NdiN ngườibS8Y vừaNdiN mớiNdiN cườibS8Y nhạoAPUw cô sabS8Yo APUwbây APUwgiờ lạAPUwi cóbS8Y vẻwBTt mặtAPUw này?

“Hai ngườiAPUw cácAPUw APUwngươi hâm mộwBTt bS8Ythì cứNdiN việcAPUw nóbS8Yi thẳbS8Yng, bS8Yha hUGy6a……” HbS8Yạ TửUGy6 APUwKình wBTtbỗng nhwBTtiên đắcUGy6 ýAPUw bS8Ycười hUGy6a bS8Yha nói  vAPUwới NdiNhai ngbS8Yười kia.

“Có gUGy6ì bS8Yđáng hâbS8Ym UGy6mộ, so vớUGy6i cậu,wBTt tUGy6ôi muốnwBTt tìbS8Ym bạAPUwn gáiwBTt NdiNkhó kbS8Yhăn sao?

“Vấn đềbS8Y lNdiNà wBTtcậu tUGy6ìm được wBTtcô gáiAPUw đbS8Yồng ýNdiN cNdiNùng cậNdiNu NdiNbạch đầubS8Y giabS8Yi lwBTtão sao?”

“Tôi khôwBTtng muUGy6ốn thôi, wBTtđược không?”

“Đều gibS8Yống nhaAPUwu, tómUGy6 lại cậAPUwu khôngwBTt APUwtìm bS8Yđược tìnhbS8Y yêwBTtu sonUGy6g phưAPUwơng, giốngwBTt tôbS8Yi vàNdiN lãoNdiN NdiNbà nắmAPUw taAPUwy nhabS8Yu điwBTt hết cubS8Yộc đờibS8Y, bS8Yha ha……”

Hạ APUwTử KAPUwình APUwbừa bwBTtãi cười nóNdiNi, thUGy6ái đUGy6ộ kiUGy6êu ngUGy6ạo UGy6làm chNdiNo ngườiNdiN tUGy6a rấtbS8Y muốnAPUw đánh.

“Phàn tiểuAPUw thUGy6ư, nếbS8Yu NdiNcô không chịAPUwu nwBTtổi cậubS8Y bS8Yta, lúcAPUw nàwBTto bS8Ycũng NdiNcó thểwBTt bbS8Yỏ hắNdiNn. UGy6Tôi cóAPUw thểbS8Y gAPUwiúp cwBTtô mAPUwột tayNdiN, camNdiN đoan cUGy6ô sẽUGy6 kwBTthông bịUGy6 tênAPUw UGy6lưu APUwmanh nUGy6ày UGy6quấy rầy.”APUw LíNdiN CUGy6hính VũbS8Y APUwđem chuyệbS8Yn không thểUGy6 xảybS8Y rwBTta nbS8Yày UGy6nói UGy6với cô.

“Thật sựNdiN cámwBTt wBTtơn UGy6ý tốNdiNt của wBTt cậu, tUGy6ôi vbS8Yà NdiNlão bàwBTt nhAPUwất địnNdiNh bwBTtên nhbS8Yau đbS8Yến bạcwBTt đầuAPUw saNdiNu đóNdiN cUGy6ùng bS8Ynhau APUwtham gibS8Ya lễNdiN đưa tiễNdiNn củaNdiN cậu.

“Tên hỗnbS8Y UGy6đản nàyAPUw.” Lí ChínwBTth APUwVũ ngâwBTty ngbS8Yười mộtNdiN chúNdiNt, nwBTthịn khônbS8Yg đượcAPUw cườiAPUw mắng.

Tần LạcAPUw LâmAPUw ởAPUw wBTtbên cạnh ngheAPUw thấAPUwy APUwba chNdiNữ “lễAPUw đưabS8Y tiễn”bS8Y nhaNdiNnh cbS8Yhóng cườiAPUw bS8Ylớn, cườwBTti UGy6đến nổwBTti APUwkhông đứng vữngNdiN đượUGy6c, hawBTti vaUGy6i APUwkhông wBTtngừng run.

Tình twBTthế twBTtrước bS8Ymắt đã vAPUwượt bS8Yqua APUwkhả nUGy6ăng wBTtlí gUGy6iải củawBTt PwBTthàn UGy6Sở Ngữ,NdiN đôwBTti mắtbS8Y towBTt, mNdiNê hoặcbS8Y bìUGy6nh wBTttĩnh nhìn nhữngUGy6 việUGy6c đanAPUwg wBTtxảy raAPUw, mờUGy6 mịtwBTt hỏi:“RbS8Yốt wBTtcuộc lAPUwà chuyUGy6ện gìwBTt đbS8Yang xảwBTty ra?”

“Cám ơnAPUw côAPUw UGy6giúp chúngwBTt wBTttôi kiếm đượcwBTt phầnAPUw UGy6cơm beefsAPUwteak đắtAPUw tiền.”bS8Y LUGy6í ChínhNdiN UGy6Vũ mỉmAPUw cbS8Yười nói.

“Kiếm được?wBTt” bS8YPhàn NdiNSở Ngữ tUGy6rừng mắtUGy6 nAPUwhìn, vẫnbS8Y bS8Ylà NdiNvẻ wBTtmặt ngbS8Yhi hoặc.

“Thật bS8Yra lUGy6à phầnNdiN NdiNthưởng hoàn thàbS8Ynh nhiệmAPUw UGy6vụ.” TầnbS8Y LạAPUwc LâmAPUw bAPUwổ sung.

“Phần bS8Ythưởng UGy6nhiệm vụ?” UGy6Cô NdiNvẫn nhUGy6ư cNdiNũ ngbS8Yây nbS8Ygốc lặwBTtp bS8Ylời nóUGy6i củaNdiN đốiNdiN phương,bS8Y saNdiNu đwBTtó mộbS8Yt NdiNý tưởnUGy6g kUGy6hông thể tAPUwin đượNdiNc APUwchậm rãbS8Yi chAPUwui NdiNvào đầuAPUw cAPUwô. CôNdiN xbS8Yoay nbS8Ygười đốwBTti mặtbS8Y vớiAPUw HạwBTt TửUGy6 Kình, lUGy6ên áwBTtn awBTtnh:“Anh khAPUwông tuâbS8Yn thủAPUw NdiNước định?”

Hạ TwBTtử APUwKình lUGy6ập tAPUwức nhíUGy6u mày.“Anh khNdiNông tuânNdiN wBTtthủ ướcAPUw đwBTtịnh nào?”

“Công khUGy6ai chuyệnNdiN bS8Ychúng ta kếwBTtt bS8Yhôn, anbS8Yh nwBTtói wBTtdo bS8Yem quyếbS8Yt định.”

“Đúng vậywBTt lAPUwà bS8Ydo APUwem quyếtAPUw định, mwBTtà vừaUGy6 rồiNdiN eUGy6m tựNdiN mìnhAPUw cônbS8Yg khawBTti, kNdiNhông phwBTtải sao?NdiN” AnUGy6h nhíuNdiN màyUGy6, cóNdiN chút khóUGy6 hiểuwBTt hỏiwBTt ngượcAPUw lại.

“Anh wBTtđã nóiNdiN trướbS8Yc cho ngưUGy6ời kwBTthác biAPUwết cònNdiN bảowBTt APUwem NdiNcông wBTtkhai?” wBTtCô NdiNphản bác.

“Anh đâuwBTt wBTtcó nUGy6ói chUGy6o người bS8Y nào biếtNdiN trướcNdiN UGy6đâu? AnwBTth nbS8Yói chAPUwo awBTti?” AnUGy6h hỏi.

“Không phảiwBTt bwBTtọn UGy6họ sao?” PhNdiNàn NdiNSở NwBTtgữ lậAPUwp tNdiNức xoaNdiNy nwBTtgười, twBTtay chỉAPUw vAPUwề pAPUwhía LNdiNí UGy6Chính UGy6Vũ NdiNcùng TầwBTtn LAPUwạc Lâm.

“Bọn APUwhọ?” HạbS8Y TNdiNử KìnUGy6h nhănwBTt mày.“Hai nAPUwgười,” AwBTtnh hỏi:NdiN“Tôi cóAPUw nóiUGy6 chwBTto qNdiNua APUwcho APUwhai ngườbS8Yi bibS8Yết NdiNtôi bS8Yđã kAPUwết hôn, vợbS8Y tôwBTti UGy6là côbS8Y gbS8Yái nNdiNày sao?”

Lí ChínhUGy6 VũUGy6 cNdiNùng bS8YTần Lạc LâmAPUw nhấtUGy6 tNdiNhời cứnUGy6g họngwBTt, bS8Yhai mắAPUwt mbS8Yở tUGy6o NdiNvô tội,bS8Y vAPUwẻ mặtUGy6 NdiNlà bUGy6ị dọa.

“Cái gbS8Yì, đăngbS8Y kíNdiN kết hôn?bS8Y” LUGy6í CbS8Yhính VũAPUw UGy6kinh nNdiNgạc trừbS8Yng mbS8Yắt nhìnbS8Y APUwbọn họ,UGy6 lắpUGy6 bắUGy6p nói:“ÝbS8Y làAPUw, cUGy6ô NdiNấy thật sựUGy6 lUGy6à lãowBTt bUGy6à củaNdiN cậu,UGy6 khôAPUwng phảiAPUw bAPUwạn NdiNgái? APUwCác nwBTtgươi wBTtthật sựAPUw kAPUwết hôn?wBTt LàbS8Y vợ chồng?”

“Thật vwBTtậy sAPUwao? UGy6Hạ Tử Kình,wBTt abS8Ynh thbS8Yật sAPUwự UGy6kết hôn?”UGy6 NdiNTần UGy6Lạc LâmAPUw cũngUGy6 lwBTtộ UGy6ra vUGy6ẻ mAPUwặt UGy6không NdiNtin, APUwnhìn anh hỏi.

Phàn SởAPUw APUwNgữ lNdiNại NdiNmờ mịt NdiN khó hAPUwiểu, sNdiNao phbS8Yản ứAPUwng cbS8Yủa bS8Yhai ngườiUGy6 đwBTtó lạiUGy6 nhưwBTt vậy,UGy6 giốNdiNng wBTtnhư cUGy6hỉ APUwvừa mớUGy6i ngwBTthe tin aAPUwnh kwBTtết hôbS8Yn? bS8Y10 NdiNphút trướcUGy6 khôngbS8Y phảiAPUw bọAPUwn wBTthọ đềuNdiN đangwBTt nwBTtói chuywBTtện wBTtnày sao?

“Hai ngườiAPUw khôwBTtng biết wBTtchuyện aAPUwnh ấybS8Y vàbS8Y tôiAPUw kếtbS8Y hbS8Yôn sbS8Yao?” CwBTtô khôUGy6ng tựNdiN bS8Ychủ đượcUGy6 lAPUwên tiếngwBTt hỏi.

Kia hUGy6ai ngườiNdiN UGy6không chút APUw do dựbS8Y lAPUwập APUwtức UGy6lắc bS8Yđầu, giAPUwống nhUGy6ư vẫnwBTt cònAPUw kNdiNhiếp sNdiNợ chỉwBTt dựAPUwa APUwvào APUwbản nAPUwăng tAPUwrả lời cô.

“Vậy hUGy6ai ngườbS8Yi nóAPUwi NdiNhoàn thành nhAPUwiệm vNdiNụ làNdiN nhiệmwBTt vUGy6ụ nào?”

“Tử UGy6Kình APUwnói cậuUGy6 NdiNta APUwthích cô, côUGy6 cũUGy6ng thíwBTtch cậuUGy6 twBTta nhwBTtưng khôAPUwng UGy6biết côNdiN UGy6lo sbS8Yợ cábS8Yi bS8Ygì khônUGy6g dwBTtám UGy6thừa bS8Ynhận tình cảbS8Ym củUGy6a mìnhNdiN NdiNnên APUwnhờ chúngNdiN wBTttôi gUGy6iúp đbS8Yỡ.” LíAPUw ChínhAPUw APUwVũ APUwhơi bìNdiNnh tĩnhAPUw lại nhbS8Yưng NdiNtim vẫnNdiN APUwđập mNdiNạnh vNdiNà lUGy6oạn bS8Ynhịp, trảUGy6 lờiUGy6 cô.

“Tôi wBTtphụ UGy6trách làUGy6m chUGy6o cô wBTt ghen đểwBTt xNdiNem côwBTt wBTtcó phảnUGy6 ứngNdiN khôngNdiN.” TầAPUwn LạcNdiN bS8YLâm nóNdiNi, giAPUwọng nNdiNói ngâyUGy6 ngNdiNốc gUGy6iống bS8Yy như LNdiNí ChíbS8Ynh Vũ.

“Tôi UGy6giúp cậuNdiN UGy6ta dwBTtiễn wBTtmột màn tìnhNdiN địbS8Ych APUwxuất bS8Yhiện rồiwBTt đánhNdiN wBTtnhau đUGy6ể xAPUwem NdiNcô UGy6có tNdiNhể mAPUwắc mbS8Yưu rồbS8Yi thbS8Yổ lộAPUw APUwtình cảm hNdiNay UGy6không. APUwKết qUGy6uả côAPUw thậUGy6t swBTtự trAPUwúng kAPUwế.” LíAPUw ChNdiNính wBTtVũ tiếAPUwp lờNdiNi TbS8Yần LạcAPUw Lâm nAPUwói, APUwsau đóUGy6 hoànUGy6 bS8Yhồn, trừbS8Yng mwBTtắt bS8Ynhìn HạwBTt wBTtTử KìnhUGy6 oánbS8Y UGy6giận nói:“TUGy6ại saNdiNo UGy6lại lừa bọnNdiN tôi?bS8Y ChwBTtúng tôbS8Yi đUGy6ều APUwđồng NdiNý gwBTtiúp cậu,bS8Y cậuwBTt lạiAPUw cwBTtòn lừawBTt bAPUwọn UGy6tôi giờwBTt tíwBTtnh sao đây?”

Không đNdiNể ýNdiN bạwBTtn tbS8Yốt đang bbS8Yất mãnwBTt, oAPUwán hNdiNận  nNdiNhìn chằmwBTt wBTtchằm mìnhUGy6, HạwBTt TửbS8Y KìnNdiNh cNdiNhỉ wBTtchú APUwý đếnbS8Y APUwsuy nNdiNghĩ và phảbS8Yn ứngwBTt củabS8Y bS8Ylão bà.

“Nghe thNdiNấy khUGy6ông? AmwBTth không wBTtcó nwBTtói chAPUwo NdiNbọn họUGy6 biết,APUw vẫnNdiN twBTtuân wBTtthủ ướwBTtc địnhNdiN củAPUwa chúnwBTtg ta.NdiN” wBTtAnh UGy6thành thật nói.

“Uhm,” CôbS8Y APUwgật đUGy6ầu, tiếp thwBTteo vbS8Yẻ mặUGy6t nghiwBTtêm APUwtúc nhìAPUwn anh:“NhưnUGy6g anNdiNh khôngbS8Y APUwtuân thủUGy6 qAPUwuy tắc.”

“Quy tắUGy6c nAPUwào?” AnUGy6h nhíubS8Y mày hỏi.

“Anh lUGy6ừa em.”

“Vấn APUwđề lAPUwà swBTtao aUGy6nh không NdiN nhớ rUGy6õ bS8Ycó cáiUGy6 bS8Yquy tắAPUwc nNdiNày?” AnbS8Yh vôAPUw tộiAPUw nNdiNói, kỳUGy6 thậtbS8Y bS8Ycăn bbS8Yản làwBTt chơUGy6i wBTtxấu cô.

“Nếu quyềnwBTt cwBTtông kAPUwhai là cAPUwủa eUGy6m bS8Yanh wBTtkhông đUGy6ược sửNdiN dụnAPUwg biệnAPUw NdiNpháp wBTtnày bắtAPUw NdiNem côwBTtng wBTtkhai.” CôbS8Y nghiUGy6êm túc nói.

“Ai, bS8Yem yêUGy6u APUwcó NdiNphải wBTtem hiểu lAPUwầm rồNdiNi khôAPUwng?” bS8YAnh trừUGy6ng bS8Ymắt nhAPUwìn, vbS8Yẻ mặUGy6t NdiNcàng thêNdiNm vbS8Yô tộAPUwi, bS8Ylàm bộUGy6 thở NdiN dài nói.

“Cái NdiNgì?” UGy6Cô bấtbS8Y ngờNdiN hỏi.

“Anh đangwBTt cùnNdiNg eUGy6m nói chuyNdiNện đánAPUwh cưUGy6ợc tốiwBTt naUGy6y, ewBTtm đanbS8Yg UGy6nói cáNdiNi wBTtgì? TwBTtuy rằnUGy6g UGy6anh wBTtdùng kếAPUw NdiNcũng hơiAPUw tốn kémNdiN nhưngAPUw bS8Yem đồngAPUw APUwý bS8Ycông khaAPUwi chuyệNdiNn chúnUGy6g UGy6ta kếNdiNt hôAPUwn NdiNthật sNdiNự kNdiNhiến anNdiNh rấtAPUw vui.” AnUGy6h nAPUwói APUwxong độtUGy6 nbS8Yhiên NdiNhôn cô.

“Anh yêAPUwu APUwem, lãoAPUw bà.”

Trong nháybS8Y mwBTtắt mặtAPUw PwBTthàn Sở NgữNdiN  nhanNdiNh chónAPUwg đỏNdiN lêbS8Yn khôngNdiN biếtNdiN lAPUwà NdiNđỏ bừbS8Yng habS8Yy APUwchỉ bS8Yhồng hồng.APUw AnwBTth thật tNdiNi bỉ.

“Thì rbS8Ya APUwlà thbS8Yế…… cậu  thậtAPUw APUwđúng làwBTt cóUGy6 đủNdiN tNdiNi bUGy6ỉ vbS8Yô sbS8Yỉ.” wBTtLí CUGy6hính VũAPUw twBTthay bS8Ycô nóbS8Yi bS8Yra lNdiNời trong lòng.

Ở NdiNmột bênwBTt nbS8Yghe nửawBTt ngày,bS8Y anh rwBTtốt bS8Ycục cNdiNó tAPUwhể hiUGy6ểu đượwBTtc APUw7, APUw8 UGy6phần UGy6của cNdiNâu chUGy6uyện, APUwnếu giốngNdiN nhUGy6ư nhữnwBTtg lờbS8Yi cậu APUwta nóAPUwi tNdiNhì HạAPUw TửNdiN KìUGy6nh thậbS8Yt đúnAPUwg làwBTt cóNdiN đNdiNủ tNdiNi UGy6bỉ APUwvô bS8Ysỉ vbS8Yì NdiNđạt đưbS8Yợc mUGy6ục đíchUGy6 không nAPUwgại dùwBTtng NdiNbất cứwBTt thủbS8Y đoạnUGy6 tồbS8Yi APUwtệ nào.bS8Y NhNdiNưng làwBTt cáwBTti mụcwBTt đíNdiNch APUwkia nUGy6ghe có wBTtvẻ bAPUwuồn cười.

“Ha ha……”APUw CàwBTtng UGy6nghĩ APUwcàng cảm thấyUGy6 bwBTtuồn cười,APUw LíbS8Y ChíbS8Ynh VbS8Yũ nhNdiNịn khôbS8Yng đượcwBTt cườiUGy6 thànNdiNh tiếng.“NgườiAPUw luôn thuậnUGy6 lợwBTti trobS8Yng việbS8Yc liêwBTtn qbS8Yuan đếnUGy6 NdiNphụ nữAPUw nhUGy6ư cậuUGy6 thbS8Yì bS8Yra cũnNdiNg cbS8Yó ngàUGy6y nhưNdiN thếbS8Y này sawBTto? HbS8Ya ha……”bS8Y bS8YCưới lãoNdiN bàAPUw, lãoUGy6 bàbS8Y cũAPUwng khônAPUwg cbS8Yhịu cônAPUwg khaUGy6i APUwquan hệUGy6 vUGy6ới anh? RNdiNất buồnNdiN cười!

Tần LạwBTtc LâUGy6m ởNdiN APUwbên cạnhwBTt cũng APUwcười theo.

“Nhưng tôwBTti cũwBTtng muNdiNốn chúc mUGy6ừng hbS8Yai wBTtngười.” CôNdiN vNdiNừa cNdiNười vAPUwừa nói.

Tạm thờiwBTt wBTtbỏ quNdiNa mộUGy6t bS8Ybên sự APUwtức gibS8Yận đốiwBTt vớiNdiN NdiNti bỉUGy6 bS8Ylão cUGy6ông, PhàbS8Yn SwBTtở NUGy6gữ đemUGy6 APUwánh mbS8Yắt UGy6chuyển UGy6đến APUwvị Tần LạcbS8Y LâUGy6m tiểAPUwu tUGy6hư xinbS8Yh đẹpUGy6 tựbS8Y tiUGy6n làwBTtm cUGy6ô tbS8Yhấy bS8Yghen NdiNtị “XinUGy6 hỏi…wBTt…” CôNdiN muUGy6ốn nói NdiNlại wBTtthôi, nwBTthìn đốNdiNi phương.

Tần LUGy6ạc LâwBTtm mỉNdiNm cườiNdiN nhìn NdiN cô, trêbS8Yn mặtAPUw tấtbS8Y cảNdiN đềwBTtu wBTtlà APUwsự UGy6thân thiệUGy6n kNdiNhông cbS8Yó mộNdiNt cwBTthút đUGy6ối APUw địch hoặcAPUw chế nhạwBTto.“Cô cwBTtó gUGy6ì wBTtmuốn NdiNhỏi tôiUGy6 sao?”wBTt CbS8Yô wBTtôn nAPUwhu hỏi.

Cô gwBTtật gậtAPUw đầu,NdiN thoángNdiN do dựUGy6 mộtNdiN NdiNchút bS8Ymới mNdiNở miệbS8Yng hUGy6ỏi :“HaiNdiN bS8Yngươi hìUGy6nh nNdiNhư  rấtAPUw APUwquen thuộc?”

Tần LNdiNạc LâmUGy6 APUwbỗng nhiên wBTtkhẽ cườiAPUw mộtAPUw tiUGy6ếng, chếwBTt nhạoNdiN APUwnhìn UGy6Hạ wBTtTử KìbS8Ynh nói:“LãobS8Y NdiNbà cbS8Yủa NdiNanh đanbS8Yg gheUGy6n, anUGy6h nên NdiNcao bS8Yhứng, đắwBTtc NdiNý đi?”

“Đúng UGy6vậy, tôiUGy6 mừnwBTtg đNdiNến nổi sNdiNắp bbS8Yay wBTtlên bS8Y9 tầngAPUw mây.”bS8Y NdiNHạ TửNdiN KNdiNình nhếAPUwch APUwmiệng nói,NdiN APUwbộ dbS8Yáng qubS8Yả thậwBTtt vui NdiNvẻ khwBTtông thôi.

Phàn SởUGy6 NwBTtgữ NdiNlại đỏNdiN mặt.

“3 ngUGy6ười bS8Ychúng tAPUwôi bS8Ylà bạn wBTt thời đạiUGy6 học.”wBTt TầnNdiN LạbS8Yc NdiNLâm cườibS8Y nói.

Bạn thờiAPUw đạiUGy6 họcwBTt? TNdiNhì APUwra là thế.

Phàn SNdiNở NwBTtgữ rốtUGy6 cụNdiNc xóaNdiN bỏ đượwBTtc nghUGy6i bS8Yngờ tronUGy6g lònAPUwg nhưngbS8Y lAPUwại chứngwBTt miUGy6nh APUwđược mộtbS8Y việcNdiN đAPUwó lAPUwà —wBTt ngaNdiNy từ đầuAPUw awBTtnh cUGy6ũng wBTtđã NdiNlên kUGy6ế hoạchUGy6 tbS8Yất cảUGy6, lUGy6àm chUGy6o cUGy6ô ngơNdiN bS8Yngác rơiwBTt vàwBTto cạmNdiN bẫywBTt của wBTtanh màbS8Y UGy6không biết.

Anh thậtwBTt sựUGy6 rwBTtất tAPUwi bỉ.

Nhưng là…bS8Y… AizwBTt, tạiAPUw wBTtsao cô mwBTtột chúwBTtt cũngUGy6 bS8Ykhông bS8Ycảm thấNdiNy bS8Ychán gNdiNhét howBTtặc giAPUwận anh?

Tình yêuNdiN thNdiNật sựbS8Y UGy6làm cNdiNho con nbS8Ygười wBTtmù quáng.

Cũng mwBTtay bS8Ysau buổUGy6i NdiNlễ pháNdiNt biểu lbS8Yà nwBTtgày ngbS8Yhỉ nếuNdiN khôUGy6ng PUGy6hàn sởbS8Y NgữwBTt thậwBTtt đAPUwúng lAPUwà khôAPUwng NdiNbiết nênNdiN đUGy6ối mwBTtặt với đồngbS8Y nghiệpNdiN bS8Yở cônAPUwg  tAPUwy nhưbS8Y bS8Ythế nào.

Cô hAPUwoàn tbS8Yoàn khwBTtông nNdiNghi ngờ chuyệUGy6n APUwcô kbS8Yết hônbS8Y cbS8Yùng lãoNdiN bảnNdiN sẽwBTt trobS8Yng thờbS8Yi giaAPUwn UGy6ngắn nhbS8Yất giốngwBTt nwBTthư lửa cháyNdiN UGy6lan toàbS8Yn cônbS8Yg tywBTt, wBTtdù saAPUwo đâyAPUw cũnAPUwg UGy6là cNdiNông tUGy6y bS8Yquan hệwBTt UGy6xã hội,UGy6 wBTttin tứNdiNc đặc NdiN biệt nhUGy6anh nhạy.

Aiz, bS8Ycứ nNdiNghĩ đUGy6ến thứwBTt hai phảiAPUw NdiNđối mặtNdiN vớwBTti mọUGy6i ngườiAPUw ởAPUw wBTtcông tybS8Y, côNdiN liềnbS8Y cAPUwảm thấyAPUw bUGy6i thương,bS8Y APUwthật NdiNsự rất biwBTt thương.

Nhịn kUGy6hông được,APUw côAPUw đánh UGy6người đàbS8Yn UGy6ông đangNdiN APUwxem tạAPUwp cbS8Yhí UGy6ở bêNdiNn cạnwBTth mộtwBTt cái.

“Ối! LãoAPUw bàNdiN, bS8Yem muốnwBTt mưuUGy6 sát wBTtchồng sao?UGy6” bS8YHạ TUGy6ử KwBTtình APUwcố tUGy6ình làmNdiN bS8Yra vẻUGy6 đwBTtau đớn.

Cô NdiNgiả NdiNvờ nhwBTtư khôngwBTt NdiNnghe thấy, cũngAPUw kwBTthông tAPUwhèm lbS8Yiếc nhUGy6ìn wBTtanh, tiếwBTtp wBTttục lwBTtàm nAPUwhư khônUGy6g nhìwBTtn thấUGy6y anbS8Yh, nhìwBTtn về phNdiNía trướwBTtc, APUwlo lắnUGy6g nNdiNgày thUGy6ứ NdiNhai pNdiNhải APUwđối UGy6mặt vớwBTti đồngNdiN nghiệpNdiN nhbS8Yư thếwBTt nào.

“Ai, lUGy6ão bà,wBTt wBTtem swBTtuy ngAPUwhĩ cái gì?APUw NdiNTại saUGy6o cwBTtả UGy6buổi bS8Ysáng wBTtem cũnNdiNg NdiNkhông nhìAPUwn NdiNlão côngNdiN tuấnNdiN bS8Ysuất, gợiUGy6 cwBTtảm UGy6mị hoặc wBTtcủa mìnUGy6h mộtAPUw cái?”wBTt NdiNAnh bỗngAPUw nAPUwhiên nhẹwBTt nhNdiNàng xoabS8Yy APUwmặt củaNdiN APUwcô đốUGy6i diện mìnbS8Yh,ra vẻ&nbsAPUwp; đUGy6áng wBTtthương, APUwôn nhUGy6u hỏi.

“Còn khôngbS8Y NdiNphải tNdiNại anh hại.”APUw APUwCô NdiNhung hwBTtăng tbS8Yrừng mắAPUwt nhìnNdiN bS8Yanh mộtUGy6 cái,APUw nNdiNhịn khôNdiNng đưUGy6ợc lạiUGy6 đáNdiNnh aUGy6nh một cái.

“Ối!” AnbS8Yh lạiNdiN lầUGy6n nữawBTt giả đauUGy6 kAPUwêu bS8Yra tiếwBTtng,“Thì rUGy6a anNdiNh cUGy6ưới pbS8Yhải mộtwBTt lãoNdiN UGy6bà bwBTtạo lựcUGy6 nha.”

“Nếu eUGy6m lAPUwà &nbS8Ybsp;bạo lực lãoAPUw UGy6bà UGy6vậy wBTtanh chíwBTtnh làwBTt NdiNti bwBTtỉ UGy6lão công.”NdiN CôUGy6 trừngbS8Y mắwBTtt nói.

“Hắc, lãoNdiN bàNdiN, lbS8Yão công cbS8Yủa eAPUwm twBTti bỉbS8Y hồiAPUw nNdiNào? TAPUwa đượcNdiN wBTtcông APUwnhận NdiNlà cbS8Yhính nhânNdiN quâbS8Yn NdiNtử đóAPUw nha.bS8Y” AAPUwnh đem NdiN tạp UGy6chí đặtbS8Y tAPUwrên NdiNbàn tràUGy6, nghiêmwBTt NdiNchỉnh UGy6kháng nghị.

“Chính nhNdiNân qNdiNuân tbS8Yử sUGy6ẽ vwBTtì thắng thuAPUwa mUGy6à sửAPUw dụnAPUwg wBTtthủ đoạn?UGy6” UGy6Nói xowBTtng APUwcô UGy6còn bS8Yrõ rUGy6àng chỉAPUw ra:“ĐêmNdiN qua.”

“Em wBTtcó biếtwBTt câbS8Yu “đạiUGy6 trượng APUwphu UGy6co đượcbS8Y dãAPUwn được”UGy6 ”NdiN ÝAPUw chwBTtính APUwlà thwBTtỉnh thoNdiNảng bS8Ykhông wBTtlàm chAPUwính nhân APUw quân bS8Ytử cũNdiNng đượcNdiN bởibS8Y vìAPUw aUGy6nh làbS8Y mộtNdiN đạUGy6i trượngAPUw UGy6phu cUGy6o đượcNdiN UGy6giãn được.

Đối mặtAPUw vớiwBTt nUGy6gười NdiNăn nói wBTttrơn tUGy6ru, ngụNdiNy biệUGy6n thàbS8Ynh tNdiNài nhưUGy6 HạNdiN TửwBTt KbS8Yình, PhànbS8Y SởAPUw APUwNgữ cUGy6ăn bS8Ybản kbS8Yhông phAPUwải là đốiwBTt thủUGy6 bS8Ycủa anhbS8Y, ngAPUwoài việcUGy6 ibS8Ym lwBTtặng NdiNkhông nwBTtói gìUGy6 cUGy6ô cũbS8Yng chỉwBTt NdiNcó thAPUwể trừngUGy6 aNdiNnh, dùng sứcwBTt trừnNdiNg aAPUwnh đểUGy6 cAPUwhống đỡ.

“Lão UGy6bà, lúcbS8Y bS8Yem phẫnbS8Y nộ trôngbS8Y bS8Ythật đNdiNáng yêu.”APUw AnAPUwh NdiNcười khẽ,APUw bS8Ykìm lòngAPUw bS8Ykhông UGy6được UGy6cúi ngườiNdiN hônwBTt cAPUwô một chút.

“Uy, bS8Yem bS8Yđang UGy6tức giận.” CAPUwô APUwtrừng mNdiNắt nhìNdiNn anh.

“Lúc eAPUwm tứwBTtc giAPUwận trôbS8Yng cũng bS8Ythật đángAPUw yêu.APUw” ANdiNnh lwBTtàm nhbS8Yư khAPUwông nghNdiNe twBTthấy lạiAPUw bS8Yhôn cô.

“Uy!” CôwBTt UGy6đánh anAPUwh một cái,NdiN NdiNvừa bựwBTtc mìnNdiNh vừaUGy6 bwBTtuồn cwBTtười, thAPUwật lUGy6à sắpwBTt bS8Ykhông chịNdiNu nổiUGy6 anh.

“Anh NdiNyêu ewBTtm, lãobS8Y bà.”wBTt Anh UGy6bắt lấyUGy6 tbS8Yay cAPUwô, mườAPUwi ngwBTtón tNdiNay NdiNđan vàoNdiN nhabS8Yu, tAPUwhâm tìnbS8Yh châUGy6n thbS8Yành nói.

Mặt củaUGy6 cUGy6ô đỏUGy6 hồnNdiNg, nhịn khôngNdiN đượcUGy6 liếcUGy6 NdiNanh mUGy6ột cNdiNái, lẩwBTtm bẩmwBTt nói:“AUGy6nh thUGy6ật sựAPUw thựcUGy6 tUGy6i bỉAPUw, chỉNdiN biếbS8Yt nUGy6ói sang chuyệnwBTt khác.”

“Ai, tấNdiNt cảwBTt đềUGy6u wBTtlà hiAPUwểu lầm, sAPUwao anNdiNh bS8Ylại nóNdiNi saAPUwng chUGy6uyện kNdiNhác đượwBTtc? BấbS8Yt qubS8Yá,” AwBTtnh độUGy6t nhiêwBTtn thwBTtay vẻAPUw mặt đứUGy6ng đắbS8Yn nAPUwói, “AnhNdiN khôAPUwng ngạiwBTt họcNdiN UGy6hỏi ngườibS8Y khácUGy6 mộtNdiN cbS8Yhút, chNdiNúng NdiNta lúcwBTt nãy đanbS8Yg tUGy6hảo luậnbS8Y vấnwBTt đềbS8Y gìUGy6? AbS8Ynh ybS8Yêu eUGy6m APUwnhiều nhNdiNư thếwBTt nàUGy6o wBTtsao? ĐwBTtáp ánNdiN lNdiNà rbS8Yất yêu, rấUGy6t yêu.”

Anh mUGy6ặt dàwBTty tựNdiN hỏwBTti tự đáp,UGy6 khAPUwiến côwBTt nhịnAPUw khôngUGy6 wBTtđược bS8Ymỉm cười.

Cô thật sự,NdiN thậUGy6t wBTtsự chịuAPUw NdiNkhông wBTtnổi APUwanh, bS8Ycũng chịAPUwu khônwBTtg nổAPUwi chínhUGy6 mìAPUwnh qubS8Yá yêu anh……wBTt bS8YCảm giácAPUw nàywBTt cAPUwó chúAPUwt hơiAPUw đánwBTtg sợ.

“Làm sao vậybS8Y?” CNdiNhú NdiNý thấyAPUw nụAPUw UGy6cười củAPUwa côUGy6 biwBTtến mấtUGy6 mộwBTtt cNdiNách khwBTtông bìnUGy6h thường,UGy6 NdiNanh quan tâmUGy6 NdiNôn nNdiNhu hỏi.

“Chúng ta thậtNdiN sựwBTt cUGy6ó thUGy6ể yêwBTtu bS8Ynhau cbS8Yả đờbS8Yi, bạcwBTth đầuUGy6 UGy6giai lãNdiNo saUGy6o?” CbS8Yô hwBTtỏi anNdiNh, UGy6vẻ mặt lobS8Y lắngbS8Y, khiếpUGy6 swBTtự vềAPUw tưNdiNơng lai.

“Đương nhiên NdiNcó thể.”wBTt ANdiNnh wBTtkhông cUGy6hút APUwdo dựbS8Y trảUGy6 lời.

“Thật vậy sao?wBTt” CôAPUw pUGy6hát NdiNhiện mìnbS8Yh càngbS8Y nUGy6gày cànbS8Yg yAPUwêu aAPUwnh vìUGy6 vậwBTty cànAPUwg cảmAPUw thbS8Yấy NdiNsợ hãi.

“Đương nhiên.” APUwAnh nóAPUwi APUwnhư đinwBTth đbS8Yóng cột,“CbS8Yhuyện khácNdiN NdiNkhông nóibS8Y, chỉbS8Y cầnUGy6 nhbS8Yìn NdiNbố mẹbS8Y của hUGy6ai twBTta, bọnUGy6 hNdiNọ NdiNchung tìnhbS8Y yêuUGy6 nhaAPUwu mNdiNà chúnNdiNg APUwta lạiUGy6 NdiNthừa hưởngUGy6 gNdiNien di truyềwBTtn cbS8Yủa họUGy6 vìUGy6 vậwBTty chUGy6úng UGy6ta nhấUGy6t địnhNdiN APUwcó tAPUwhể ywBTtêu nhabS8Yu wBTtđến bạcbS8Y đầu.”

Cách anh thuyếtbS8Y phUGy6ục làmNdiN cAPUwho cNdiNô buồwBTtn cưwBTtời nNdiNhưng NdiNchỉ UGy6chốc látUGy6 UGy6nó lwBTtại biếnUGy6 mất.

“Còn chuyện gìbS8Y sao?”APUw taNdiNy anwBTth cAPUwhạm vàAPUwo mặtNdiN côNdiN, wBTtkiên NdiNnhẫn UGy6hỏi lạwBTti, abS8Ynh kwBTthông thNdiNể chNdiNịu được kwBTthi thấyUGy6 wBTtcô buồn.

“Thứ hai UGy6khi đwBTti NdiNlàm, eAPUwm wBTtnên làUGy6m APUwcái gbS8Yì bâyNdiN giờ?”NdiN CôUGy6 NdiNnhăn mặbS8Yt hỏiUGy6 anh.

“Cái gì làmwBTt NdiNsao bwBTtây giờ?”UGy6 AnwBTth NdiNkhông hiểuAPUw cwBTtô đaNdiNng hUGy6ỏi UGy6cái gì.

Thứ hai NdiNở côUGy6ng NdiNty cóNdiN chuAPUwyện APUwgì màUGy6 awBTtnh khôbS8Yng biếtAPUw sawBTto? HNdiNạ TửwBTt KNdiNình UGy6suy nghĩ.

“Chuyện chúng UGy6ta kếwBTtt hônbS8Y, đếnbS8Y thUGy6ứ APUwhai nhấtUGy6 địnhbS8Y bS8Yđã truyềnNdiN đbS8Yến tabS8Yi mỗiAPUw ngwBTtười troUGy6ng côNdiNng ty, đếnAPUw UGy6lúc wBTtđó eAPUwm wBTtnên đốNdiNi UGy6mặt vớiUGy6 họbS8Y nNdiNhư UGy6thế nàwBTto NdiNđây?” PhàAPUwn SNdiNở NgữNdiN khônwBTtg chuwBTtyển mắt nhìwBTtn anNdiNh, khôngNdiN bNdiNiết awBTtnh cUGy6ó phwBTtải đabS8Yng gNdiNiả ngUGy6ốc NdiNvới bS8Ycô không.

“Thì ra wBTtlà chuywBTtện này.”

Nhìn anh rwBTta vẻAPUw đãbS8Y hiểAPUwu lạiwBTt cònNdiN rấtUGy6 thoNdiNải mwBTtái vbS8Yui NdiNthích làmUGy6 NdiNcho côUGy6 bS8Ynhất twBTthời bNdiNốc hỏa.

“Đúng vậy, chíNdiNnh lNdiNà chuyệnUGy6 bS8Ynày!” CAPUwô trừngwBTt mắtNdiN nói,“AnhbS8Y  nwBTtói nêAPUwn lAPUwàm gìUGy6 bâyAPUw giờ?”

“Chỉ cần thoảNdiNi máwBTti NdiNnhận APUwsự cwBTthúc phúcUGy6 củUGy6a UGy6mọi NdiNngười lwBTtà đượcNdiN rồi.”

“Anh nói thậtNdiN đơnUGy6 giản.”bS8Y CAPUwô gNdiNiận dỗiwBTt NdiNđánh NdiNanh mộtUGy6 cái.

“Là em APUwsuy nghbS8Yĩ quáwBTt phứcNdiN tạp.UGy6 EbS8Ym rốwBTtt cuộcUGy6 bS8Ylo lắngbS8Y UGy6cái gìNdiN, wBTtlão UGy6bà?” AnwBTth kéNdiNo cUGy6ô vào bS8Ytrong lUGy6òng, ôUGy6n nbS8Yhu hỏi.

“Đại soái cwBTta lbS8Yão bbS8Yản UGy6cưới mộtUGy6 nAPUwữ tbS8Yhư kbS8Yí trobS8Yng côUGy6ng twBTty, khônwBTtg bắNdiNt mwBTtắt, cAPUwá tUGy6ính cứng nhắcAPUw câuNdiN wBTtnệ, kNdiNhông lAPUwàm chAPUwo ngUGy6ười kNdiNhác yêAPUwu mếNdiNm, nếuNdiN NdiNanh UGy6là APUwngười bS8Yđứng xemAPUw, aAPUwnh sẽ nghĩUGy6 nhNdiNư thwBTtế nào?”

“Cô gái nàyNdiN thậNdiNt lwBTtợi hNdiNại?” AAPUwnh UGy6hơi đămNdiN chNdiNiêu libS8Yếc nhìbS8Yn côbS8Y NdiNmột NdiNcái, swBTtau wBTtđó thoNdiNng thả nhíuUGy6 UGy6mày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta bbS8Yiết dwBTtùng bS8Ymê wBTtthuật, nếubS8Y không,NdiN côngbS8Y pwBTthu APUwtrên giườngUGy6 khẳnUGy6g wBTtđịnh wBTtđặc biệt tốt?”NdiN NdiNAnh nhUGy6ăn mặtwBTt APUwnói tiếp.

Cô trừng mắUGy6t liếNdiNc anbS8Yh APUwmột bS8Ycái, nghiếUGy6n bS8Yrăng nghiwBTtến lợiAPUw hỏi:“CònNdiN gbS8Yì nữa?”

“Không biết APUwcô tAPUwa làmUGy6 nhNdiNư NdiNthế nAPUwào NdiNmê hUGy6oặc rồiUGy6 trèbS8Yo lêwBTtn NdiNgiường củaNdiN lãbS8Yo NdiNbản? UGy6Là lúcAPUw cAPUwùng lão wBTtbản rNdiNa ngoàiNdiN cônNdiNg twBTtác, lNdiNừa NdiNcho lãwBTto bảnAPUw uốngAPUw saAPUwy wBTtlàm rNdiNa nhAPUwững chuyệnbS8Y khônNdiNg tự cUGy6hủ đNdiNược swBTtao? APUwHay làbS8Y trựcUGy6 tiAPUwếp UGy6cưỡng éNdiNp UGy6quan hệ,NdiN APUwsau đbS8Yó tNdiNhành côngAPUw UGy6lấy tự sátUGy6 UGy6uy hbS8Yiếp UGy6bức hôn……”

“Uy!” Thấy anwBTth càUGy6ng nóAPUwi cànwBTtg lưAPUwu lbS8Yoát, càngUGy6 NdiNkhoa trương,UGy6 PwBTthàn bS8YSở wBTtNgữ nhịnbS8Y kNdiNhông UGy6được đánh awBTtnh mNdiNột chút.

“Đây không pwBTthải làNdiN subS8Yy nghNdiNĩ củaAPUw NdiNem sao?”UGy6 ANdiNnh bS8Ylàm nhUGy6ư vbS8Yô tộiAPUw nói.

“Em đang hỏiAPUw NdiNanh nghbS8Yĩ NdiNnhư twBTthế NdiNnào?” wBTtCô nói.

Anh im lNdiNặng trAPUwong UGy6chốc bS8Ylát rồUGy6i chămNdiN chbS8Yú nhUGy6ìn UGy6cô, UGy6thong twBTthả nói:“AnhbS8Y sẽNdiN nNdiNghĩ đâybS8Y nhất địnhbS8Y lbS8Yà cAPUwhân tình.”

Cô ngẩn raUGy6, kUGy6hông thUGy6ể dờNdiNi khỏiNdiN đwBTtôi mbS8Yắt tAPUwhâm tNdiNình cUGy6ủa anh.

“Anh sẽ bS8Ynghĩ……” AUGy6nh UGy6tiếp tụcAPUw nói,“CôNdiN gáAPUwi nAPUwày wBTtnhất bS8Yđịnh cóAPUw điểUGy6m đặcAPUw biệtwBTt nNdiNên đạiAPUw soáiNdiN ca wBTtlão bUGy6ản NdiNkia NdiNmới bS8Ymê luyến,bS8Y áwBTti mbS8Yộ, kUGy6hông wBTtthể tựwBTt kìUGy6m chếNdiN mAPUwà yêwBTtu côwBTt ấy,NdiN wBTtsau đó UGy6 còn bS8Ycưới làmwBTt UGy6vợ, đồngUGy6 thờwBTti phwBTtát thệNdiN cảUGy6 đờbS8Yi chwBTtỉ nNdiNắm taNdiNy APUwcô, cUGy6ùng cAPUwô sốngAPUw đbS8Yến đầu bạc.”

Trái tim củNdiNa côNdiN khôbS8Yng tựNdiN cAPUwhủ đwBTtược APUwđập nhbS8Yanh lêwBTtn, vUGy6ì nhAPUwu tìnhUGy6 bS8Ytrong mắtAPUw NdiNanh vbS8Yà nhữnNdiNg lời awBTtnh nóbS8Yi màwBTt cUGy6ảm động.

“Lão công……”

Anh lấy taUGy6y chUGy6e miệngUGy6 UGy6cô lại,NdiN bS8Ykhông cNdiNho UGy6cô mởUGy6 miệUGy6ng nóiwBTt chuUGy6yện, muốnNdiN côAPUw nghUGy6e anh nói.

“Lão bà, tạibS8Y sAPUwao eUGy6m wBTtphải quAPUwan APUwtâm ngbS8Yười khácbS8Y nghwBTtĩ gì?”UGy6 bS8YAnh bS8Ychân thànAPUwh nhAPUwìn cô nói.“UGy6Người UGy6khác muốnbS8Y wBTtnghĩ nhưUGy6 thếbS8Y APUwnào UGy6là cUGy6huyện củawBTt bS8Yhọ, kNdiNhông liênUGy6 quwBTtan đUGy6ến chúng tbS8Ya, khônbS8Yg phảiAPUw NdiNsao? GiốNdiNng nUGy6hư bUGy6a mẹwBTt emNdiN, bS8Ybọn NdiNhọ UGy6chênh lệNdiNch tuổNdiNi tácAPUw nhất bS8Y định NdiNcó NdiNnhiều ngườiUGy6 kNdiNhông bS8Yxem trwBTtọng phảiUGy6 khôngbS8Y? NhưwBTtng bS8Ybọn họUGy6 vẫnUGy6 ybS8Yêu nUGy6hau, vẫAPUwn hạnh phúcUGy6 khôngwBTt phảbS8Yi sao?”

“Trọng điểm lAPUwà,” AnbS8Yh nNdiNhấn mạnhNdiN.“Thân lNdiNà lãoNdiN bảnwBTt củawBTt cbS8Yông bS8Yty, bS8Ylà ngườiNdiN trAPUwực tiếUGy6p phát lưNdiNơng chAPUwo nhânbS8Y vUGy6iên, lãbS8Yo đạUGy6i, eUGy6m tUGy6hật wBTtsự UGy6cho rbS8Yằng anUGy6h sẽwBTt cUGy6ho phNdiNép bọNdiNn UGy6họ vôNdiN lễ lãoNdiN vbS8Yới lãAPUwo bảnNdiN nươngwBTt sao?”

Nghe thấy vậyNdiN, PhànwBTt SNdiNở NbS8Ygữ nhNdiNịn kwBTthông đượcwBTt NdiNtrừng UGy6lớn hwBTtai mắUGy6t, APUwđem taAPUwy abS8Ynh lấybS8Y ra kbS8Yhỏi miệUGy6ng cô.

“Anh muốn lNdiNàm cábS8Yi gì?wBTt” CôwBTt lUGy6o lắngwBTt hAPUwỏi anh.

“Làm việc nAPUwên làm.”APUw AnwBTth ôAPUwn nwBTthu cười.

“Việc gì bS8Ylà vwBTtiệc nênwBTt lUGy6àm?” CôAPUw tiếpbS8Y tụcbS8Y hỏi.

“Em muốn bAPUwiết nhưwBTt vậyNdiN sao?”

“Em không hwBTty vọngbS8Y bởAPUwi wBTtvì wBTtem màAPUw lwBTtàm cUGy6ho bấtwBTt kAPUwì ngườbS8Yi UGy6nào gặpUGy6 taAPUwi ương.”

“Đó không pAPUwhải làNdiN tAPUwai ươnNdiNg, phAPUwải nóiwBTt lAPUwà giwBTteo giNdiNó gbS8Yặt bảo.”wBTt bS8YAnh cNdiNười nói,UGy6 nhưng wBTtgiọng APUwđiệu cwBTtó mộtNdiN tUGy6ia wBTtlãnh kNdiNhốc, giốnAPUwg nhưUGy6 anbS8Yh đwBTtã sớmUGy6 quyếtwBTt tâmNdiN APUwmuốn gibS8Yết không tha.

“Lão công.” CUGy6ô nNdiNhíu UGy6mày APUwnhìn anh.

“Lão bà.” AUGy6nh mỉmAPUw cườUGy6i đáUGy6p lại.

“Lão công.” CUGy6ô nhấnwBTt mạAPUwnh, tNdiNỏ vẻUGy6 pAPUwhản đối.

“Lão bà.” bS8YAnh tAPUwiếp tụcbS8Y mỉmNdiN cườiwBTt màUGy6 cAPUwhống đỡ.

“Mọi người đAPUwều làmAPUw việcbS8Y APUwvới nhUGy6au nhwBTtiều nwBTtăm APUwnhư vậyUGy6, wBTtanh UGy6có thAPUwể đồnUGy6g ýbS8Y vớiwBTt wBTtem, đừng wBTt vì tìUGy6nh cảAPUwm cáNdiN UGy6nhân bS8Ynhất tUGy6hời wBTtmà phủbS8Yi bỏAPUw nhữngUGy6 cUGy6ố gắnNdiNg, hNdiNi sinAPUwh củaUGy6 họbS8Y cNdiNho cbS8Yông ty nhUGy6ững nămUGy6 quNdiNa đượcwBTt UGy6không?” CAPUwô gọnNdiN UGy6gàng dbS8Yứt khwBTtoát, thànUGy6h thậAPUwt nói.

“Em cũng biếtNdiN, đUGy6ối vbS8Yới nhữngAPUw cốAPUw UGy6gắng vàAPUw wBTthi bS8Ysinh củawBTt mọiAPUw ngNdiNười APUwanh wBTtđều APUwthưởng cAPUwho họ xứngAPUw đáng,UGy6 APUwchưa cóAPUw bwBTtạc NdiNđãi ngườUGy6i nào.”

“Em biết, nhưngbS8Y côngbS8Y tAPUwy wBTtcó thểbS8Y pháAPUwt tAPUwriển mạAPUwnh mUGy6ẽ, đứnUGy6g vữAPUwng tronUGy6g giUGy6ới bS8Ynày đềAPUwu có côngUGy6 cAPUwủa mọiwBTt ngNdiNười. ChwBTto nêUGy6n đồngAPUw NdiNý vớbS8Yi eNdiNm, khônwBTtg cầnbS8Y NdiNvì eUGy6m làNdiNm bS8Ykhó ngưbS8Yời nàUGy6o được khôbS8Yng?” CNdiNô cầwBTtu xin.

“Em mềm lòNdiNng nhbS8Yư vUGy6ậy làAPUw khAPUwông được.”NdiN wBTtAnh tNdiNhở NdiNdài lUGy6ắc đầuAPUw nói.

“Lão công……”

“Chuyện này anAPUwh NdiNkhông tbS8Yhể đAPUwồng APUwý vớiNdiN eNdiNm.” AUGy6nh nghiêmAPUw túcbS8Y lắcUGy6 đUGy6ầu nóibS8Y,“Là nbS8Ygười lãnhwBTt đạoAPUw quyết địnhUGy6 chínhwBTt sácNdiNh củNdiNa cônUGy6g NdiNty aAPUwnh kUGy6hông tNdiNhể mềmUGy6 lNdiNòng nAPUwhư phAPUwụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh bS8Ynói hếbS8Yt NdiNđã.” AnwBTth ônUGy6 bS8Ynhu ngwBTtắt lờiAPUw cô,NdiN vNdiNẻ mặAPUwt vUGy6ẫn nghiêmAPUw tbS8Yúc nwBTthư vậy.

Phàn Sở bS8YNgữ bAPUwất UGy6đắc dĩAPUw nwBTthìn UGy6anh, kbS8Yhông NdiNhiểu wBTtanh tbS8Yại APUwsao UGy6phải NdiNcố chấpUGy6 nUGy6hư thế?

Nếu đồng ngAPUwhiệp đốibS8Y vớwBTti côUGy6 cUGy6ó APUwý kiếUGy6n APUwthì cUGy6ũng làbS8Y dAPUwo wBTtcô UGy6không đủNdiN tiêUGy6u chuwBTtẩn, UGy6không thể trbS8Yách ngbS8Yười khácwBTt, nếuwBTt anUGy6h wBTtbởi bS8Yvì wBTtcô wBTtmà lạmbS8Y dụngwBTt chứcAPUw quyềnUGy6 bS8Ytrả tNdiNhù đối phươngwBTt thNdiNì cUGy6hỉ NdiNcàng APUwlàm kUGy6hó cAPUwô hơnwBTt mNdiNà thôi.UGy6 ChẳAPUwng UGy6lẽ aNdiNnh khônbS8Yg hiểu?

“Nếu anh đNdiNã rUGy6a mộtUGy6 quNdiNyết địnbS8Yh APUwgì bS8Yđó wBTtthì kwBTthông phảiAPUw bS8Ychỉ vìAPUw mNdiNột chuyện.APUw bS8YKhông bS8Yphải chỉ mộAPUwt, cóUGy6 nghĩaNdiN abS8Ynh đAPUwã APUwcho NdiNhọ cbS8Yơ NdiNhội nUGy6hưng hếtUGy6 lầnwBTt nAPUwày đếnUGy6 lAPUwần khácwBTt khbS8Yông thaUGy6y đổi, mộAPUwt lầnwBTt lạwBTti mộAPUwt NdiNlần UGy6tái pUGy6hạm, đốwBTti vớUGy6i nhữngwBTt ngườibS8Y UGy6như vwBTtậy APUwcho dbS8Yù khNdiNông phải NdiNvì ebS8Ym thìbS8Y NdiNanh cũUGy6ng phAPUwải vìwBTt cônUGy6g APUwty NdiNmà tNdiNrừng phạbS8Yt.” bS8YAnh tAPUwhật sựbS8Y nghiNdiNêm túc APUwnói vớibS8Y cô.

“Anh cam đwBTtoan sẽwBTt kwBTthông lấywBTt việcUGy6 wBTtcông báoNdiN UGy6thù riêUGy6ng?” CôbS8Y nhìnNdiN APUwanh đánAPUwh giá.NdiN VbS8Yì sAPUwao cô NdiN vẫn cảAPUwm NdiNthấy khwBTtả năAPUwng nàybS8Y rấtwBTt lớn?

“Ai, lão bàUGy6, bS8Ylão cônNdiNg củwBTta eNdiNm lAPUwà nNdiNgười APUwkhông phâbS8Yn biệtUGy6 NdiNcông tAPUwư nhưwBTt vậAPUwy sao?”

Phàn Sở NUGy6gữ thàwBTtnh thậAPUwt sUGy6uy nghwBTtĩ bS8Ymột látAPUw rNdiNồi đưaUGy6 rbS8Ya đápwBTt án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KìnhNdiN dởNdiN khócwBTt dởUGy6 cười.

“Cám ơn eUGy6m tiUGy6n tUGy6ưởng bS8Yanh nhwBTtư vậAPUwy, lUGy6ão bà.bS8Y” AUGy6nh cườibS8Y khổwBTt mAPUwà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừng.”UGy6 AnAPUwh đwBTtột NdiNnhiên APUwngắt lUGy6ời UGy6cô:“Chúng tAPUwa NdiNkhông nbS8Yên vwBTtì wBTttryện cwBTtòn cUGy6hưa có xảyAPUw APUwra wBTttranh luUGy6ận khônbS8Yg thwBTtôi, APUwnếu lUGy6ãng phíNdiN thờiNdiN UGy6cho chuyAPUwện nAPUwày khôAPUwng bằngwBTt chúng tabS8Y nêwBTtn “APUwvận động”bS8Y APUwmột chút?”

Phàn Sở bS8YNgữ mặtUGy6 nwBTthanh chUGy6óng đỏUGy6 lên.

“Anh thật kUGy6hông đứngwBTt đắn!”NdiN CbS8Yô mặtUGy6 đỏwBTt tíaUGy6 tawBTti APUwtrừng aNdiNnh libS8Yếc mắtNdiN mộtwBTt cái.

“ “Vận động”UGy6 wBTtsao cbS8Yó UGy6thể lNdiNà chuNdiNyện khôUGy6ng đứNdiNng NdiNđắn, lwBTtão UGy6bà? ViệcAPUw nNdiNày NdiNliên wBTtquan đNdiNến đời UGy6sau wBTtcủa chúnUGy6g NdiNta, đAPUwây wBTtlà bS8Ychuyện NdiNđứng đắnUGy6 APUwnhất cũnAPUwg qNdiNuan trọngbS8Y nhấNdiNt.” Anh bS8Ynghiêm APUwtúc nói.

Phàn Sở NgữUGy6 hoUGy6àn toàAPUwn nNdiNói khbS8Yông rbS8Ya lời,wBTt chỉbS8Y APUwcó twBTthể xấbS8Yu bS8Yhổ UGy6trừng abS8Ynh liếcAPUw bS8Ymắt mAPUwột cái, sawBTtu đóNdiN quyếtNdiN địnhwBTt đứnAPUwg dậyNdiN NdiNchạy lấyUGy6 UGy6người, khôngNdiN đểwBTt UGy6ý tNdiNới anh.

Dù bS8Ysao cUGy6ô vUGy6ĩnh wBTtviễn không 

thể nói lạiNdiN anh.

NUGy6hưng cô vừabS8Y mớwBTti đứngUGy6 lAPUwên, haNdiNi châbS8Yn UGy6còn chưabS8Y đứwBTtng vững,wBTt UGy6đã bNdiNị APUwanh wBTtkéo ngãAPUw nbS8Ygồi lAPUwại sô pha.

“Uy!” Cô wBTtkháng nghAPUwị quaUGy6y đNdiNầu kêNdiNu lêwBTtn, bS8Ygiây tiếpUGy6 theNdiNo đwBTtã bịbS8Y anAPUwh UGy6áp đbS8Yảo wBTtở tNdiNrên swBTtô pha.

Anh APUw ở tNdiNrên ngườiwBTt mNdiNong chờUGy6 nhìwBTtn côbS8Y, NdiNnụ cườwBTti gợUGy6i cảmAPUw mêwBTt hAPUwoặc, đôibS8Y mắtbS8Y đAPUwen wBTtlấp lánh tràAPUwn đầyNdiN tìnhAPUw yAPUwêu vwBTtà bS8Ykhát bS8Yvọng đốbS8Yi vớiNdiN cô.

Cô hô hấpUGy6 kAPUwhó khăn,NdiN UGy6tim đậpUGy6 nhanh.

Anh chậm rãiwBTt cúwBTti ngườiNdiN hôUGy6n APUwcô, nhẹNdiN nNdiNhàng hôUGy6n đAPUwôi môiUGy6 UGy6cô, giốngwBTt nNdiNhư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……