You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn Sởhaeh Nghaehữ nóonqwi nhữngRg9T lờhaehi này onqwra cũnRg9Tg khôcecmng lonqwàm ngạcx8ai nhiênx8ai Rg9T4 ngườcecmi onqwđang nóhaehi chuyện.

Hai vcecmợ chồx8aing Rg9Thọ tx8aihì khôcecmng phải nóicecm, đươngcecm nhiêonqwn sẽRg9T khônx8aig ngạchaeh nhiênx8ai nhưncecmg phảx8ain ứngRg9T củaRg9T LRg9Tí haehChính onqwVũ vonqwà Tần Lạconqw Lâmcecm khiếncecm chhaeho chaehô ngcecmhi ngcecmờ, kRg9Thó hiểu,Rg9T haehbọn haehhọ sacecmu khx8aii x8ainghe haehcô x8ainói Rg9Tnhư vậx8aiy cả hcecmai cùnRg9Tg onqwsửng sốtcecm mộtRg9T chúhaeht haehrồi lonqwập tonqwức cườiRg9T x8aito thànhRg9T tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SởRg9T haehNgữ ncecmgạc nhiên, haehhai onqwmắt trợnRg9T lêhaehn, cảmonqw thấycecm x8aikhông cecmbiết cecmlàm sax8aio, lạihaeh cócecm chúthaeh nax8ain khx8aiam, khRg9Tổ sở nhìcecmn bọhaehn họ.

Chẳng lẽx8ai chcecmuyện nRg9Tàng và Hạonqw Rg9TTử Kìnonqwh lonqwà onqwvợ Rg9Tchồng thậtx8ai sựcecm buồnRg9T cưcecmời Rg9Tnhư cecmvậy, làmhaeh cRg9Tho nx8aigười Rg9Tkhác onqwkhó x8aicó thể haeh tin ncecmhư vậyonqw sao?

“Lão bàhaeh, onqwem cRg9Tuối cùnghaeh cũng quyếcecmt địnhhaeh cecmcông khaehhai qucecman hhaehệ củahaeh chúngx8ai tonqwa? Ax8ainh rấtcecm cecmvui vẻ!”

Không cecmchú ýonqw tớiRg9T onqwtâm tình củhaeha côhaeh konqwhông tốx8ait, Hạx8ai Tửcecm Kìcecmnh Rg9Tvui sướnghaeh gắthaeh Rg9Tgao onqwkéo cRg9Tô lạionqw ghaehần, trưx8aiớc mặonqwt mọi ngườx8aii hôx8ain conqwô saRg9Ty đắmonqw rồiRg9T scecmau đóonqw Rg9Tngây nonqwgô cườRg9Ti onqwha cecmha ha.

Tâm x8aitình ccecmô kx8aihông tốt haehnhưng vìRg9T haehanh x8aisung sướngx8ai onqwkhông cx8aihút conqwhe Rg9Tdấu làhaehm x8aicho côcecm bìx8ainh phx8aiục mộhaeht chútx8ai, tronghaeh lòng vẫncecm khRg9Tông thcecmể cecmkhông suonqwy nghĩ.

“Nhìn tonqwên kcecmia xonqwem ccecmười đến gx8aiiống haehmột têncecm ngốc.”

“Đúng vậycecm, ccecmũng mhaehay tonqwôi không haehcó mhaehê cecmluyến haehanh tcecma cecmnếu onqwkhông bâRg9Ty giờx8ai Rg9Tnhất địnhx8ai vỡonqw mộng.”

Phía sx8aiau Phàhaehn Sởx8ai haehNgữ vangcecm lên ticecmếng cecmchế nx8aihạo mộtRg9T cx8aiách thox8aiải cecmmái, côonqw khôhaehng nRg9Thịn đượchaeh haehquay đầhaehu lạcecmi, chỉ x8aithấy Líhaeh Chx8aiính cecmVũ vàRg9T TầnRg9T onqwLạc onqwLâm đứngRg9T chonqwung mộthaeh chỗcecm, tcecmrên haehmặt thaehươi haehcười trêu Rg9Tchọc khx8aiông haehcó mộx8ait tiRg9Ta tràox8ai phúRg9Tng onqwác haehý nào.

Cô ngạhaehc nhRg9Tiên thaehrừng mắt nhìncecm, x8aira cecmlệnh ccecmho chx8aiính mìcecmnh phảx8aii ccecmẩn onqwthận mcecmột chhaehút, ngườicecm vcecmừa mhaehới cườicecm nhạcecmo cô saox8ai bx8aiây gRg9Tiờ lạhaehi x8aicó haehvẻ mặtcecm này?

“Hai x8aingười cáccecm ngưonqwơi cecmhâm mộ thcecmì cứx8ai vhaehiệc nhaehói tcecmhẳng, hhaeha ha……x8ai” Hạx8ai Tửx8ai KìnhRg9T bỗx8aing nhicecmên đắccecm ýonqw cườiRg9T hcecma ha nóhaehi  vhaehới hx8aiai ngưhaehời kia.

“Có Rg9Tgì đáhaehng hâmRg9T mộ,haeh so vớicecm cậu,cecm tonqwôi muốnRg9T tìmx8ai bạcecmn gáionqw khóonqw onqwkhăn sao?

“Vấn cecmđề cecmlà ccecmậu thaehìm đcecmược cô gáihaeh đx8aiồng x8aiý chaehùng conqwậu bạchRg9T onqwđầu gx8aiiai lãonqwo sao?”

“Tôi khhaehông muốnonqw thôix8ai, được không?”

“Đều giốnghaeh nRg9Thau, tcecmóm lại cậRg9Tu khaehhông cecmtìm đượconqw tx8aiình yêRg9Tu sonhaehg phươcecmng, giốnRg9Tg tôix8ai vàcecm lRg9Tão bRg9Tà nắmhaeh Rg9Ttay x8ainhau đi cecm hết cuộonqwc đời,onqw honqwa ha……”

Hạ onqwTử KìRg9Tnh bừax8ai bcecmãi onqwcười nói, thx8aiái độhaeh Rg9Tkiêu ngạox8ai làmRg9T chx8aio ngườionqw cecmta rấtonqw muốnonqw đánh.

“Phàn tiểx8aiu thRg9Tư, nếuonqw cô khôngcecm chịux8ai nổionqw cậucecm x8aita, lúx8aic nàoonqw x8aicũng x8aicó haehthể bhaehỏ hắn.Rg9T cecmTôi cóhaeh thhaehể giúpcecm x8aicô mộx8ait onqwtay, camonqw đoan cx8aiô sRg9Tẽ khcecmông haehbị tRg9Tên lhaehưu manonqwh nàRg9Ty quấycecm rầy.”cecm haehLí Chínhcecm Vcecmũ đhaehem chuyệnhaeh konqwhông thể xảycecm Rg9Tra nàycecm nóionqw vớiRg9T cô.

“Thật sựcecm ccecmám ơonqwn onqwý tốtonqw của cậu,haeh tôicecm onqwvà Rg9Tlão onqwbà nx8aihất địnhhaeh bênhaeh haehnhau đếnx8ai bạchaeh đầRg9Tu x8aisau đonqwó cRg9Tùng nhaRg9Tu thahaehm gRg9Tia lễ đưahaeh Rg9Ttiễn onqwcủa cậu.

“Tên hỗnx8ai x8aiđản nàyonqw.” Lí Conqwhính onqwVũ cecmngây ngườonqwi mộx8ait chúthaeh, cecmnhịn khônx8aig đonqwược cườiRg9T mắng.

Tần LạcRg9T x8aiLâm ởRg9T bêncecm cạnh ngheonqw thấyonqw bx8aia chữhaeh “lonqwễ haehđưa tihaehễn” nonqwhanh cRg9Thóng ccecmười lớRg9Tn, cườionqw đx8aiến ncecmổi khôngRg9T haehđứng vững đượx8aic, Rg9Thai vax8aii khônRg9Tg nhaehgừng run.

Tình thếonqw trướRg9Tc mắtx8ai đã x8ai vượt qhaehua Rg9Tkhả onqwnăng lícecm giảix8ai củx8aia Phx8aiàn Sởhaeh cecmNgữ, đôihaeh mắhaeht tonqwo, Rg9Tmê hox8aiặc bìnhhaeh tĩnhonqw nhìn x8ai những vicecmệc đonqwang xảyRg9T onqwra, haehmờ mx8aiịt hỏi:“Ronqwốt cRg9Tuộc haehlà chuyệnhaeh gìx8ai đanonqwg xảycecm ra?”

“Cám haehơn côcecm giúonqwp chúngx8ai tôi kihaehếm haehđược Rg9Tphần ccecmơm beefsteax8aik đắtRg9T tiền.”x8ai Líhaeh Chíx8ainh Vũonqw mhaehỉm cườionqw nói.

“Kiếm đượhaehc?” Phànx8ai haehSở Ngữ trừnghaeh mắx8ait nhcecmìn, vẫnx8ai x8ailà vẻx8ai x8aimặt nghx8aii hoặc.

“Thật rcecma làonqw phầnRg9T thưởng hoàncecm thàonqwnh nonqwhiệm vụonqw.” Rg9TTần cecmLạc cecmLâm Rg9Tbổ sung.

“Phần thưRg9Tởng nhiệmonqw vụ?” Côx8ai x8aivẫn nhưhaeh x8aicũ ngâyx8ai ngốcx8ai lặcecmp lhaehời nóicecm x8aicủa đốiRg9T phưhaehơng, scecmau đóx8ai mộhaeht cecmý tưởngRg9T khôhaehng thể ticecmn đượcx8ai chcecmậm rãix8ai Rg9Tchui vàx8aio đầuhaeh cô.cecm Côonqw onqwxoay ngườix8ai đonqwối mặtonqw vớionqw HạRg9T onqwTử Kình, cecmlên Rg9Tán Rg9Tanh:“Anh Rg9Tkhông haehtuân thủx8ai ướhaehc định?”

Hạ Tonqwử Kìnhcecm lậhaehp tứx8aic nhíu mày.“AnhRg9T khaehhông tuhaehân thủhaeh onqwước đonqwịnh nào?”

“Công konqwhai chucecmyện chúncecmg ta onqwkết hôhaehn, x8aianh nóiRg9T cecmdo ex8aim qucecmyết định.”

“Đúng cecmvậy haehlà x8aido onqwem qucecmyết định, màcecm vừaRg9T rồiRg9T eRg9Tm tựRg9T mìncecmh haehcông khonqwai, onqwkhông pcecmhải sao?”onqw Anx8aih nhíuRg9T mày,Rg9T cRg9Tó chút onqwkhó hiểonqwu hỏcecmi ngượRg9Tc lại.

“Anh đãRg9T nonqwói trướconqw cho ngườionqw kháRg9Tc biếx8ait còonqwn cecmbảo x8aiem cônRg9Tg onqwkhai?” haehCô phhaehản bác.

“Anh x8aiđâu haehcó haehnói chonqwo người nàocecm biếhaeht trướconqw đâu?Rg9T onqwAnh nonqwói chhaeho aonqwi?” Anonqwh hỏi.

“Không phảx8aii Rg9Tbọn họRg9T sao?” Phànhaeh Sởx8ai Ncecmgữ lRg9Tập tứcx8ai xoahaehy nhaehgười, taonqwy chỉonqw vềhaeh x8aiphía Líx8ai Ccecmhính Vũonqw cùncecmg Tầcecmn Lonqwạc Lâm.

“Bọn họ?”haeh Hạhaeh Tửhaeh Kìnhaehh nhăn mx8aiày.“Hai ngưonqwời,” onqwAnh hỏi:“Tôhaehi cóhaeh nhaehói chaehho qcecmua chx8aio haonqwi ngườonqwi biếRg9Tt tôicecm đãhaeh kcecmết hônhaeh, vợ thaehôi làonqw côcecm haehgái cecmnày sao?”

Lí Chhaehính haehVũ Rg9Tcùng TầnRg9T Lạc onqwLâm nhRg9Tất tonqwhời cứnRg9Tg họng,x8ai honqwai mắhaeht mởonqw haehto vôonqw tộx8aii, vẻx8ai mặtx8ai làhaeh cecmbị dọa.

“Cái gì,haeh đănRg9Tg kíx8ai kết cecmhôn?” Líonqw Ccecmhính Vhaehũ konqwinh cecmngạc x8aitrừng mắtcecm nhìnonqw bọcecmn hRg9Tọ, cecmlắp bắx8aip nRg9Tói:“Ý Rg9Tlà, cecmcô ấy tRg9Thật sựhaeh lRg9Tà lx8aião bonqwà ccecmủa cx8aiậu, Rg9Tkhông pcecmhải bạhaehn gáihaeh? Rg9TCác ngươonqwi thaehhật scecmự haehkết hôhaehn? LRg9Tà vợ chồng?”

“Thật vậyx8ai saoonqw? onqwHạ Tử Kình,cecm Rg9Tanh thậcecmt sựRg9T onqwkết hôn?”onqw Tầonqwn Lạchaeh LâmRg9T Rg9Tcũng lộhaeh ronqwa vẻhaeh haehmặt onqwkhông tinRg9T, nhìRg9Tn anh hỏi.

Phàn onqwSở Ngx8aiữ lcecmại Rg9Tmờ mịt khócecm hiểcecmu, cecmsao phảcecmn ứnonqwg onqwcủa hx8aiai haehngười đóonqw lạicecm nhaehhư vậcecmy, giốngx8ai nonqwhư chhaehỉ vừcecma mx8aiới cecmnghe tin acecmnh Rg9Tkết hôn?Rg9T cecm10 phútcecm trcecmước khônonqwg phảiRg9T bọncecm họx8ai đềRg9Tu đRg9Tang nóihaeh chuRg9Tyện nàycecm sao?

“Hai ngườionqw haehkhông biếtx8ai chuyện anhaehh ấyhaeh x8aivà tRg9Tôi onqwkết Rg9Thôn sao?”x8ai Côonqw onqwkhông x8aitự haehchủ đượchaeh cecmlên Rg9Ttiếng hỏi.

Kia onqwhai nRg9Tgười khônghaeh chút donqwo dựRg9T lhaehập tứcecmc lắcRg9T đx8aiầu, gionqwống haehnhư Rg9Tvẫn cRg9Tòn khiếpcecm sợx8ai chỉx8ai dhaehựa vàoRg9T bảhaehn năonqwng trảhaeh lời cô.

“Vậy onqwhai x8aingười nonqwói hoàn thàx8ainh nhiệx8aim vx8aiụ haehlà x8ainhiệm haehvụ nào?”

“Tử Kìnhhaeh nóRg9Ti cậhaehu Rg9Tta thíchhaeh cô, onqwcô cũonqwng thícecmch Rg9Tcậu tx8aia nhưngcecm khônonqwg bix8aiết cecmcô lRg9To haehsợ cáix8ai gìcecm khôRg9Tng dáRg9Tm thừax8ai nhậnonqw tình x8aicảm củaonqw mìnhhaeh x8ainên nRg9Thờ haehchúng tôiRg9T haehgiúp đỡ.cecm” Lonqwí Chonqwính VũRg9T honqwơi onqwbình cecmtĩnh lại nhonqwưng tonqwim vẫncecm x8aiđập monqwạnh vàonqw haehloạn nhịonqwp, trx8aiả lờix8ai cô.

“Tôi pRg9Thụ tx8airách cecmlàm Rg9Tcho cô ghececmn đểonqw xeRg9Tm côonqw chaehó phaehhản Rg9Tứng kRg9Thông.” Tầnhaeh Lonqwạc LâRg9Tm nx8aiói, cecmgiọng nóiRg9T Rg9Tngây nx8aigốc giốnx8aig ycecm như x8aiLí Chíncecmh Vũ.

“Tôi giúRg9Tp cx8aiậu onqwta diễnRg9T onqwmột màn tìhaehnh địhaehch xuấcecmt honqwiện rồonqwi đáx8ainh Rg9Tnhau đểonqw xhaehem onqwcô x8aicó thaehhể mắccecm haehmưu rồRg9Ti x8aithổ lộonqw tình cảonqwm hax8aiy khônonqwg. Rg9TKết onqwquả x8aicô thậcecmt sựhaeh trúngx8ai kế.”onqw Lonqwí Chínhaehh onqwVũ tiếpRg9T lcecmời Tầx8ain LạcRg9T Lâm nói,onqw sRg9Tau đcecmó hcecmoàn hồhaehn, Rg9Ttrừng mắx8ait Rg9Tnhìn haehHạ Tửx8ai Kcecmình x8aioán giậcecmn nói:“Rg9TTại sRg9Tao lonqwại lừa haehbọn tôx8aii? Chaehhúng thaehôi đềuonqw đồngRg9T x8aiý cecmgiúp cậuhaeh, cx8aiậu lcecmại cònx8ai lừaonqw bọnonqw tonqwôi giờx8ai tínhRg9T sao đây?”

Không đểonqw ýRg9T onqwbạn tx8aiốt đahaehng bất mãnonqw, cecmoán onqwhận &nbonqwsp;nhìn chằmRg9T ccecmhằm mìRg9Tnh, Hạx8ai Tcecmử Kìnhonqw chcecmỉ chRg9Tú ýhaeh đếx8ain shaehuy nghĩ onqw và haehphản ứngRg9T củax8ai lhaehão bà.

“Nghe cecmthấy khaehhông? Amh khôRg9Tng cRg9Tó nóonqwi cx8aiho bọnRg9T cecmhọ biết,cecm vẫonqwn Rg9Ttuân thRg9Tủ ướconqw đhaehịnh chaehủa chonqwúng thaeha.” x8aiAnh thành thcecmật nói.

“Uhm,” Rg9TCô gậtcecm đx8aiầu, tiếp thonqweo vcecmẻ mặtx8ai nghiêx8aim onqwtúc x8ainhìn anh:“Nonqwhưng ahaehnh khôngx8ai Rg9Ttuân thRg9Tủ Rg9Tquy tắc.”

“Quy tắcRg9T nàhaeho?” Acecmnh nhonqwíu mày hỏi.

“Anh lừaRg9T em.”

“Vấn đềhaeh làcecm sRg9Tao anhaehh không nhớonqw rõcecm x8aicó conqwái haehquy tắRg9Tc này?”Rg9T onqwAnh vôx8ai tộicecm nhaehói, kRg9Tỳ tcecmhật căhaehn bảonqwn lonqwà chơcecmi xấuhaeh cô.

“Nếu quRg9Tyền cecmcông khacecmi là củx8aia ex8aim cecmanh khônRg9Tg đượcRg9T sửcecm x8aidụng biệnhaeh pháonqwp Rg9Tnày bắthaeh ececmm côx8aing khaicecm.” Ccecmô nghiêmRg9T túc nói.

“Ai, haehem yêucecm haehcó phRg9Tải em hiRg9Tểu lầmhaeh cecmrồi khôhaehng?” Anonqwh trừngcecm onqwmắt nhìn,cecm vcecmẻ haehmặt càngRg9T thêonqwm vôhaeh tội,x8ai lonqwàm x8aibộ thở haeh dài nói.

“Cái gì?”cecm Rg9TCô x8aibất ngx8aiờ hỏi.

“Anh đcecmang conqwùng haehem nói chuyệnRg9T đáhaehnh cRg9Tược x8aitối nayx8ai, eRg9Tm x8aiđang cecmnói cáhaehi gì?haeh TuRg9Ty rằnonqwg anx8aih dùnonqwg x8aikế cũngRg9T hơionqw tốn kémRg9T nhưx8aing eonqwm đồnghaeh x8aiý côcecmng kRg9Thai ccecmhuyện chúnx8aig onqwta cecmkết hx8aiôn thậtcecm sựhaeh khiếhaehn cecmanh rất vui.”cecm Ahaehnh nóiRg9T xonqwong x8aiđột nhiêcecmn x8aihôn cô.

“Anh yêux8ai emcecm, x8ailão bà.”

Trong nháycecm mắtcecm cecmmặt Phhaehàn Sở onqwNgữ &x8ainbsp;nhanh chóncecmg đỏhaeh lêRg9Tn khônghaeh biếthaeh x8ailà đỏonqw bừngRg9T hRg9Tay cecmchỉ hồnhaehg haehhồng. Anonqwh thật cecmti bỉ.

“Thì rhaeha lonqwà tx8aihế…… cậu  thậthaeh đúngx8ai lx8aià cx8aió đủx8ai haehti haehbỉ vôRg9T scecmỉ.” Líonqw Rg9TChính Vcecmũ thRg9Tay x8aicô nonqwói ronqwa x8ailời trong lòng.

Ở haehmột bênhaeh nx8aighe nửcecma ngày, haeh anh ronqwốt cụccecm cóhaeh thểx8ai hiểuonqw đượccecm haeh7, haeh8 onqwphần củaonqw Rg9Tcâu chuyện,Rg9T nếucecm giốngonqw nhưcecm nhữngonqw lời cậuhaeh thaeha cecmnói thRg9Tì HạRg9T TRg9Tử Kìnx8aih thậtx8ai haehđúng onqwlà cóRg9T đhaehủ Rg9Tti bỉcecm vx8aiô sỉonqw vonqwì đạthaeh đượccecm mụccecm đích kRg9Thông ngạonqwi cecmdùng bRg9Tất conqwứ thRg9Tủ đohaehạn tồix8ai tệx8ai ncecmào. Nhưnx8aig làRg9T cx8aiái mụcRg9T đícecmch kix8aia ngonqwhe cóhaeh vẻ buồncecm cười.

“Ha ha……”Rg9T Càngonqw nonqwghĩ cRg9Tàng cảm Rg9Tthấy buồnonqw cườihaeh, cecmLí Chíncecmh Vcecmũ nhịhaehn onqwkhông đượchaeh cườiRg9T thàcecmnh tiếng.“Ngưcecmời luôn cecmthuận lợihaeh trox8aing việchaeh liênx8ai quacecmn đếRg9Tn phụonqw nữonqw nhưonqw cậux8ai thhaehì rRg9Ta cũnonqwg conqwó ngàRg9Ty nhcecmư thế nàyonqw shaehao? Honqwa ha……”x8ai Cướix8ai cecmlão haehbà, lãox8ai bàhaeh cũncecmg khcecmông chịonqwu cônonqwg khonqwai qonqwuan hệRg9T với aRg9Tnh? Rấtcecm buRg9Tồn cười!

Tần LạRg9Tc cecmLâm ởonqw cecmbên cạRg9Tnh cũng cưx8aiời theo.

“Nhưng tôhaehi cũonqwng Rg9Tmuốn chúc mcecmừng hx8aiai người.”onqw Côonqw vừhaeha cườix8ai vừacecm nói.

Tạm x8aithời bỏhaeh Rg9Tqua monqwột bênhaeh sự tx8aiức gihaehận đốcecmi vớix8ai tonqwi bỉhaeh lãhaeho Rg9Tcông, PhRg9Tàn Sởonqw NgRg9Tữ đcecmem ánhcecm mắRg9Tt chuyểnx8ai đếnRg9T vịRg9T Tần LạcRg9T Lâhaehm cecmtiểu x8aithư xhaehinh đẹpcecm tựRg9T tx8aiin lRg9Tàm côhaeh thhaehấy x8aighen tịRg9T “Xinhaeh hỏihaeh……” CôRg9T muốncecm nói lạiRg9T thôi,Rg9T nhìnonqw đốihaeh phương.

Tần Lạchaeh Lâmonqw mỉonqwm conqwười haehnhìn cô, trênonqw mặtx8ai tcecmất chaehả đonqwều làRg9T sựhaeh haehthân thiệnRg9T khônhaehg cócecm mcecmột chúx8ait đốix8ai &x8ainbsp;địch hoặc chRg9Tế nonqwhạo.“Cô cócecm gìonqw mx8aiuốn hỏiRg9T onqwtôi sao?”Rg9T Côhaeh haehôn nx8aihu hỏi.

Cô ghaehật gx8aiật đầuRg9T, thoánghaeh cecmdo dự mộtRg9T chúhaeht mớicecm x8aimở miệhaehng hỏicecm :“Haihaeh ngươx8aii hx8aiình nhhaehư  rấx8ait qRg9Tuen thuộc?”

Tần Lạcx8ai Lhaehâm bỗnonqwg nonqwhiên khẽ cườx8aii mộtRg9T tiếx8aing, x8aichế nhạx8aio nhcecmìn HạRg9T Tx8aiử x8aiKình nói:“Lãx8aio bàRg9T củacecm anonqwh cecmđang ghonqwen, anh nx8aiên cecmcao cecmhứng, đắRg9Tc x8aiý đi?”

“Đúng x8aivậy, thaehôi haehmừng đến nRg9Tổi sắpRg9T bacecmy x8ailên Rg9T9 Rg9Ttầng mây.haeh” Honqwạ Tửcecm Kìnhhaeh nhếchonqw miệngonqw nx8aiói, haehbộ dáonqwng quRg9Tả thonqwật vonqwui vẻ khônonqwg thôi.

Phàn haehSở Ngonqwữ lạiRg9T đỏRg9T mặt.

“3 ngưcecmời chúonqwng cecmtôi lRg9Tà bạn thờix8ai đạiRg9T học.”cecm Tonqwần Lạhaehc Lâhaehm onqwcười nói.

Bạn Rg9Tthời cecmđại họx8aic? Thonqwì ra làRg9T thế.

Phàn Sởcecm Nx8aigữ Rg9Trốt cụcx8ai xóa bỏx8ai đượchaeh nonqwghi ngờhaeh cecmtrong lòonqwng nhưncecmg lạhaehi chứngx8ai mihaehnh cecmđược mộtx8ai Rg9Tviệc đóRg9T haehlà —Rg9T ngx8aiay từ đầux8ai haehanh cũcecmng x8aiđã lêx8ain kRg9Tế hoạccecmh tấtonqw Rg9Tcả, làmx8ai chhaeho côcecm ngơRg9T nhaehgác haehrơi vàx8aio cạRg9Tm bẫyRg9T của x8ai anh Rg9Tmà khôncecmg biết.

Anh tcecmhật sựonqw rấtRg9T cecmti bỉ.

Nhưng là……Rg9T haehAiz, tạiRg9T sao côRg9T mộtRg9T chúcecmt onqwcũng khôhaehng cảRg9Tm thấcecmy onqwchán cecmghét hoặcRg9T giậncecm anh?

Tình Rg9Tyêu thậtx8ai Rg9Tsự làmx8ai haehcho con ngườix8ai mùhaeh quáng.

Cũng mx8aiay Rg9Tsau buổcecmi onqwlễ phonqwát biểu lonqwà ngàcecmy ngonqwhỉ nếucecm khhaehông Phcecmàn sởonqw Ngx8aiữ thậtcecm đúnghaeh onqwlà khôonqwng bRg9Tiết nênonqw đốRg9Ti mặRg9Tt với Rg9Tđồng nghihaehệp ởcecm côx8aing  haehty nx8aihư thếRg9T nào.

Cô hoàx8ain tocecmàn khhaehông nghi ngRg9Tờ x8aichuyện Rg9Tcô khaehết haehhôn cùncecmg lãoonqw bcecmản sẽcecm tRg9Trong tx8aihời giaonqwn ngắnhaeh onqwnhất gicecmống Rg9Tnhư lửa conqwháy haehlan tonqwoàn côcecmng onqwty, dùx8ai sonqwao đcecmây cũnghaeh lRg9Tà côcecmng onqwty qonqwuan hệcecm xãhaeh hộicecm, tihaehn tRg9Tức haehđặc biệt nhRg9Tanh nhạy.

Aiz, cứcecm cecmnghĩ đếnonqw thứcecm cecmhai phải đốicecm mặtx8ai vớionqw mcecmọi ngườionqw cecmở cônRg9Tg Rg9Tty, onqwcô liềnhaeh ccecmảm tonqwhấy x8aibi thươngx8ai, thậx8ait sRg9Tự rấonqwt bi thương.

Nhịn Rg9Tkhông được,cecm ccecmô đánh ngườihaeh đàncecm ônRg9Tg đahaehng onqwxem tạcecmp chíhaeh ởx8ai bêhaehn cạnhonqw mộonqwt cái.

“Ối! Lx8aião bàcecm, eonqwm muốncecm mưu shaehát cecmchồng shaehao?” Hạx8ai Tửhaeh Rg9TKình cx8aiố tìnonqwh làmcecm rcecma vẻcecm đauRg9T đớn.

Cô gcecmiả vờonqw nhưhaeh khôncecmg nghehaeh thấy, haehcũng khcecmông thx8aièm lcecmiếc haehnhìn ahaehnh, tiếponqw tx8aiục làmx8ai nhaehhư haehkhông nhaehhìn thấyRg9T acecmnh, nhìn haeh về pcecmhía trhaehước, haehlo lắngonqw nhaehgày thứhaeh hx8aiai x8aiphải đốix8ai mặtRg9T vớx8aii đồnghaeh nghiệcecmp nhx8aiư thếonqw nào.

“Ai, lãonqwo bà,x8ai x8aiem sux8aiy ngRg9Thĩ cái gìonqw? TạiRg9T x8aisao cảhaeh buổihaeh sánonqwg eonqwm cũngonqw khônghaeh nx8aihìn lãox8ai haehcông tuấnonqw suấhaeht, haehgợi cảmhaeh mị hoặchaeh củaRg9T mìx8ainh mộtonqw cái?”cecm Aonqwnh bỗngonqw nhiêx8ain nhẹRg9T nhàx8aing x8aixoay mặx8ait Rg9Tcủa cRg9Tô đốicecm diện mình,rahaeh haehvẻ  đángcecm thươcecmng, ônRg9T onqwnhu hỏi.

“Còn khôRg9Tng phảonqwi tạicecm anhcecm hại.” Conqwô hx8aiung hcecmăng trừngx8ai mắhaeht nonqwhìn aonqwnh Rg9Tmột cái,cecm nhịnhaeh khônx8aig onqwđược lạihaeh đáhaehnh haehanh một cái.

“Ối!” haehAnh lạihaeh lầRg9Tn cecmnữa haehgiả đau konqwêu haehra tiếng,“ThìRg9T rhaeha ahaehnh cưonqwới phcecmải mộonqwt x8ailão onqwbà bạocecm lựccecm nha.”

“Nếu cecmem làonqw haeh bạo lực lãoonqw x8aibà x8aivậy Rg9Tanh chíhaehnh làx8ai Rg9Tti bhaehỉ lãonqwo công.haeh” Conqwô tcecmrừng mắtonqw nói.

“Hắc, lãohaeh bàx8ai, lhaehão côcecmng của eonqwm haehti bx8aiỉ hồRg9Ti nàocecm? Rg9TTa haehđược côhaehng nhậRg9Tn haehlà chx8aiính onqwnhân qux8aiân x8aitử đóonqw nhRg9Ta.” Ahaehnh đem tạpx8ai chonqwí đặtcecm trêonqwn bàx8ain Rg9Ttrà, nghicecmêm cecmchỉnh kcecmháng nghị.

“Chính nhcecmân quânx8ai tRg9Tử sẽhaeh vì tRg9Thắng thuRg9Ta màhaeh cecmsử Rg9Tdụng x8aithủ đoạcecmn?” Nóonqwi xoonqwng côhaeh cònRg9T onqwrõ ràRg9Tng x8aichỉ rax8ai:“Đêm qua.”

“Em chaehó cecmbiết câRg9Tu “đại tx8airượng pcecmhu chaeho đưRg9Tợc x8aidãn được”haeh onqw” x8aiÝ chhaehính Rg9Tlà thỉnhcecm thoảngRg9T khcecmông làcecmm ccecmhính nhân cecm quân Rg9Ttử Rg9Tcũng đượconqw bx8aiởi haehvì acecmnh Rg9Tlà mộcecmt đạihaeh trượnhaehg cecmphu ccecmo onqwđược giãnonqw được.

Đối mặtcecm vớiRg9T ngườx8aii onqwăn ncecmói trơn onqwtru, nhaehgụy biệnonqw thànRg9Th tàihaeh nhưonqw Hx8aiạ Tửx8ai Kìx8ainh, Ponqwhàn Rg9TSở NgữRg9T onqwcăn bảnonqw khRg9Tông phảicecm là Rg9Tđối tonqwhủ cRg9Tủa aRg9Tnh, ngoonqwài việx8aic cecmim lặnghaeh khRg9Tông nóihaeh haehgì ccecmô cũngcecm chỉcecm chaehó x8aithể trừnonqwg aRg9Tnh, dùng scecmức tx8airừng anhaehh đểRg9T chaehhống đỡ.

“Lão bàhaeh, lúccecm Rg9Tem px8aihẫn nộ trônonqwg thcecmật đángx8ai yhaehêu.” Anx8aih Rg9Tcười khẽ,onqw kìRg9Tm lcecmòng khôngRg9T đượcRg9T cúionqw ngườihaeh hônRg9T côRg9T một chút.

“Uy, ececmm đaonqwng Rg9Ttức giậnRg9T.” Cô trừngonqw x8aimắt nx8aihìn anh.

“Lúc Rg9Tem cecmtức giậx8ain trông Rg9T cũng onqwthật đáx8aing yêu.”Rg9T Anhaehh lhaehàm nhaehhư onqwkhông nghonqwe thhaehấy lạicecm hôx8ain cô.

“Uy!” Cx8aiô cecmđánh ahaehnh một x8ai cái, vừacecm bonqwực mRg9Tình vừRg9Ta buồnhaeh cười,onqw thx8aiật lonqwà sRg9Tắp x8aikhông chịx8aiu nổix8ai anh.

“Anh yêux8ai eRg9Tm, lãhaeho cecmbà.” Aonqwnh bắt lấyonqw tRg9Tay ccecmô, mườionqw ngóonqwn onqwtay đcecman vcecmào nRg9Thau, tRg9Thâm tìnhRg9T onqwchân thhaehành nói.

Mặt cecmcủa Rg9Tcô đỏhaeh hồnonqwg, nhịn khônx8aig đượccecm lcecmiếc ancecmh mộtonqw cái,onqw lẩmonqw bonqwẩm nói:onqw“Anh thcecmật sựhaeh thaehhực onqwti bỉ,x8ai chỉonqw bhaehiết nóix8ai sang chhaehuyện khác.”

“Ai, tRg9Tất onqwcả đRg9Tều lRg9Tà hiểx8aiu lầm, shaehao haehanh x8ailại nonqwói sahaehng chuyệcecmn khhaehác được?haeh BấRg9Tt quá,haeh” Anx8aih độtx8ai nRg9Thiên thax8aiy vRg9Tẻ mặt đứnghaeh đắnx8ai nRg9Tói, “Anhx8ai khonqwông ngRg9Tại họcx8ai hỏicecm ngườiRg9T kháonqwc mộtcecm chaehhút, chcecmúng tonqwa lRg9Túc nãy Rg9Tđang thảonqwo luậnRg9T vhaehấn đềx8ai onqwgì? Anhaehh ycecmêu x8aiem nhiềux8ai ncecmhư thcecmế x8ainào x8aisao? Đcecmáp ánhaeh lhaehà cecmrất yêu, rcecmất yêu.”

Anh mcecmặt donqwày tựonqw hỏiRg9T tự đáp,onqw cecmkhiến onqwcô haehnhịn khôngonqw đượcRg9T mhaehỉm cười.

Cô thật sựonqw, thậx8ait sựhaeh chcecmịu khaehhông cecmnổi anhx8ai, cũnx8aig chịuhaeh Rg9Tkhông onqwnổi chíonqwnh mìnhcecm quonqwá yêu anx8aih…… x8aiCảm haehgiác nàyx8ai conqwó chcecmút hơicecm haehđáng sợ.

“Làm sao vậyx8ai?” Chcecmú ýhaeh thấhaehy nụRg9T cườihaeh củcecma Rg9Tcô bionqwến mấtcecm mộthaeh cáonqwch khôngRg9T bìnhx8ai thườngx8ai, anh Rg9T quan tâmRg9T ôonqwn nhx8aiu hỏi.

“Chúng ta cecmthật x8aisự cecmcó thcecmể yêRg9Tu nhcecmau cảhaeh đRg9Tời, onqwbạch đx8aiầu x8aigiai lãocecm sao?”haeh Conqwô hỏionqw ax8ainh, vẻonqw mặt loonqw lắng,cecm khiếcecmp sựcecm vềRg9T Rg9Ttương lai.

“Đương nhiên Rg9Tcó thểcecm.” Ancecmh khhaehông cecmchút haehdo dựonqw Rg9Ttrả lời.

“Thật vậy sax8aio?” Conqwô cecmphát hiệnx8ai mìnhonqw cx8aiàng ngonqwày x8aicàng ycecmêu acecmnh vìx8ai vx8aiậy chaehàng cảmRg9T thấyhaeh sonqwợ hãi.

“Đương nhiên.” Ax8ainh nóhaehi nonqwhư đinRg9Th đóngx8ai onqwcột,“Chuyện kRg9Thác khaehhông nóhaehi, conqwhỉ cầncecm nRg9Thìn x8aibố mẹRg9T của hcecmai onqwta, bọhaehn họhaeh haehchung tìnhx8ai yêx8aiu x8ainhau màonqw chúcecmng x8aita lạihaeh thRg9Từa hưởngcecm x8aigien di thaehruyền củhaeha họx8ai vx8aiì vậhaehy chcecmúng tRg9Ta nhhaehất địnhonqw cecmcó thểRg9T yhaehêu nhhaehau đếnonqw haehbạc đầu.”

Cách anh thaehhuyết phhaehục lonqwàm cRg9Tho x8aicô buồncecm cưonqwời nhưhaehng cecmchỉ Rg9Tchốc látx8ai onqwnó lạRg9Ti onqwbiến mất.

“Còn chuyện gonqwì haehsao?” tacecmy onqwanh chạmhaeh vhaehào mặtRg9T cRg9Tô, kix8aiên nhẫncecm hỏRg9Ti lại,onqw anRg9Th khôncecmg haehthể chịu đượccecm haehkhi x8aithấy onqwcô buồn.

“Thứ hai khaehhi đihaeh làhaehm, ex8aim nênonqw làmhaeh cáionqw gìhaeh bâhaehy giờ?”onqw haehCô haehnhăn Rg9Tmặt hRg9Tỏi anh.

“Cái gì cecmlàm scecmao onqwbây gihaehờ?” Rg9TAnh khôx8aing hiểcecmu ccecmô đanRg9Tg cecmhỏi cáihaeh gì.

Thứ hai ởx8ai côx8aing cecmty x8aicó chuyệonqwn Rg9Tgì màcecm ax8ainh cecmkhông haehbiết haehsao? haehHạ x8aiTử Kìnhonqw shaehuy nghĩ.

“Chuyện chúng Rg9Tta kếcecmt x8aihôn, Rg9Tđến thứx8ai hRg9Tai nhấtRg9T địnonqwh haehđã truyềonqwn đếx8ain tahaehi mỗiRg9T ngườcecmi trx8aiong côhaehng ty, haehđến onqwlúc đóonqw haehem haehnên đốiRg9T mặtRg9T vớx8aii họRg9T Rg9Tnhư Rg9Tthế nàox8ai đâcecmy?” Px8aihàn Shaehở Ngcecmữ khhaehông chuyển mắtonqw nhìnRg9T anhRg9T, khôngcecm bx8aiiết anhaehh cócecm phảiRg9T đanRg9Tg cecmgiả ngốccecm vớionqw onqwcô không.

“Thì ra làhaeh chuyệnonqw này.”

Nhìn anh cecmra vẻonqw đãcecm hihaehểu lạihaeh chaehòn rấonqwt onqwthoải mhaehái vcecmui Rg9Tthích Rg9Tlàm conqwho onqwcô Rg9Tnhất thờicecm bốonqwc hỏa.

“Đúng vậy, chínonqwh làonqw chuyệnhaeh cecmnày!” Ccecmô trừncecmg mắtRg9T nRg9Tói,“Anh &nbsponqw;nói nhaehên lx8aiàm gìcecm Rg9Tbây giờ?”

“Chỉ cần thoảx8aii máonqwi nonqwhận sựx8ai chúcecmc phúhaehc củaRg9T cecmmọi ngưx8aiời lhaehà đRg9Tược rồi.”

“Anh nói thậtcecm đơnonqw giảhaehn.” Côcecm giậncecm dcecmỗi đánhcecm anonqwh mộonqwt cái.

“Là em suRg9Ty cecmnghĩ Rg9Tquá cecmphức haehtạp. onqwEm rốtRg9T cuộchaeh Rg9Tlo lắRg9Tng cáonqwi gìx8ai, lãonqwo bàcecm?” Ax8ainh kéoonqw haehcô vào troRg9Tng lòng,x8ai ônRg9T nx8aihu hỏi.

“Đại soái cecmca lãox8ai onqwbản cecmcưới mộcecmt nữRg9T tonqwhư kx8aií troRg9Tng côncecmg thaehy, konqwhông bắtonqw haehmắt, haehcá tícecmnh ccecmứng nhắc cRg9Tâu nệ,onqw khôonqwng làmonqw ccecmho ngườRg9Ti konqwhác yRg9Têu mếm,haeh nếuRg9T anhaehh Rg9Tlà ngưcecmời đứngx8ai xemx8ai, anhonqw sẽ nghĩonqw nhcecmư thếhaeh nào?”

“Cô gái nàyRg9T onqwthật lonqwợi hại?”cecm Aonqwnh honqwơi đonqwăm cecmchiêu lcecmiếc x8ainhìn cx8aiô mộtx8ai chaehái, x8aisau đhaehó thRg9Tong thả nhíuhaeh mRg9Tày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếtx8ai dùncecmg x8aimê thuậtcecm, x8ainếu kcecmhông, cRg9Tông phaehhu Rg9Ttrên giườonqwng khẳnghaeh đRg9Tịnh đx8aiặc bRg9Tiệt tốt?” Acecmnh ncecmhăn mặx8ait nóihaeh tiếp.

Cô trừng mắthaeh lRg9Tiếc acecmnh mộhaeht cáix8ai, nghhaehiến răngRg9T nhaehghiến lợicecm hỏi:“Cònx8ai haehgì nữa?”

“Không biết haehcô onqwta haehlàm Rg9Tnhư thRg9Tế nàhaeho Rg9Tmê hx8aioặc rồix8ai trèonqwo lêhaehn giưx8aiờng cRg9Tủa Rg9Tlão bản?cecm LàRg9T Rg9Tlúc cùncecmg lão bảncecm onqwra ngoàRg9Ti x8aicông tonqwác, lừaRg9T cecmcho lx8aião bx8aiản uốngcecm sax8aiy làx8aim cecmra nhữnghaeh chuyệonqwn kcecmhông tự chủcecm đượccecm sax8aio? Hx8aiay onqwlà trựccecm tiếpcecm cưRg9Tỡng éRg9Tp quonqwan hệ,onqw cecmsau đóonqw cecmthành côRg9Tng onqwlấy tự sátx8ai uonqwy hiếponqw bRg9Tức hôn……”

“Uy!” Thấy aonqwnh càonqwng nóx8aii càRg9Tng lưuRg9T loáx8ait, cx8aiàng Rg9Tkhoa tonqwrương, Phàhaehn Shaehở Rg9TNgữ nhịx8ain khôcecmng đưx8aiợc đánh ahaehnh Rg9Tmột chút.

“Đây không haehphải làcecm sux8aiy ngcecmhĩ củax8ai x8aiem cecmsao?” haehAnh haehlàm nRg9Thư vôRg9T cecmtội nói.

“Em đang hỏiRg9T Rg9Tanh nghĩonqw nx8aihư onqwthế nàoRg9T?” x8aiCô nói.

Anh im lặhaehng tronhaehg chốx8aic haehlát rồionqw chonqwăm chonqwú ncecmhìn cô,x8ai thoRg9Tng haehthả nói:cecm“Anh sẽcecm nghRg9Tĩ đây nhaehhất Rg9Tđịnh lx8aià chânx8ai tình.”

Cô ngẩn raRg9T, khônhaehg tRg9Thể dờix8ai khỏonqwi đôonqwi onqwmắt tonqwhâm tìnhhaeh củacecm anh.

“Anh sẽ ngonqwhĩ……” Ahaehnh cecmtiếp tụccecm nói,“cecmCô gcecmái nàRg9Ty x8ainhất địx8ainh cóx8ai onqwđiểm onqwđặc bicecmệt nêonqwn đonqwại soái conqwa lãonqwo x8aibản kix8aia mcecmới mhaehê luyến,x8ai áix8ai mộ,Rg9T khônghaeh x8aithể tựRg9T onqwkìm chếx8ai mhaehà onqwyêu x8aicô ấy,onqw sahaehu Rg9Tđó còn cecmcưới làx8aim vợcecm, đồngcecm thờihaeh haehphát thệx8ai cảx8ai đcecmời chỉx8ai nx8aiắm cecmtay cô,x8ai cùncecmg chaehô sốnhaehg đonqwến đầu bạc.”

Trái tim củahaeh côhaeh khaehhông tonqwự chRg9Tủ đonqwược cecmđập nhahaehnh lRg9Tên, vcecmì ncecmhu tìRg9Tnh tronRg9Tg mắtcecm anRg9Th vàcecm những lờihaeh Rg9Tanh ncecmói mx8aià cảhaehm động.

“Lão công……”

Anh lấy cecmtay x8aiche micecmệng x8aicô cecmlại, khhaehông conqwho côcecm mởcecm miệnx8aig haehnói chuyệRg9Tn, muốnRg9T conqwô nghRg9Te anh nói.

“Lão bà, tạiRg9T sRg9Tao ex8aim phảx8aii quax8ain tonqwâm ngườRg9Ti kháonqwc nghcecmĩ gì?”onqw Ax8ainh chânx8ai thànhhaeh nhìncecm cô nói.“Ngườix8ai khx8aiác muốnx8ai nghĩx8ai nhưhaeh thếhaeh nonqwào làx8ai chcecmuyện cx8aiủa Rg9Thọ, kcecmhông onqwliên qx8aiuan đến chúngcecm tx8aia, kx8aihông phảiRg9T saox8ai? Giốnghaeh nhaehhư x8aiba onqwmẹ emonqw, bọnRg9T hx8aiọ ccecmhênh lonqwệch tuổihaeh thaehác nhấhaeht định cócecm nhicecmều ngườionqw khhaehông x8aixem tronqwọng phảicecm khônhaehg? Nhưnonqwg bọnRg9T onqwhọ vẫncecm yêcecmu nx8aihau, vẫncecm hạnh phúRg9Tc khôngonqw phảhaehi sao?”

“Trọng điểm là,”x8ai haehAnh nhấnhaeh mạnh.“Thânhaeh cecmlà lx8aião bảnonqw củaRg9T côhaehng tyRg9T, x8ailà cecmngười trhaehực ticecmếp phát lươngRg9T cecmcho nhânonqw vx8aiiên, Rg9Tlão đạiRg9T, ex8aim thậthaeh x8aisự chhaeho rằncecmg anhaehh sx8aiẽ x8aicho phéhaehp bcecmọn họcecm haehvô lễ lãoonqw vớx8aii lRg9Tão bảnonqw nươngx8ai sao?”

Nghe thấy vậy,x8ai Phànhaeh Sởcecm Nonqwgữ nhaehhịn cecmkhông đượchaeh tRg9Trừng lx8aiớn hcecmai mắtonqw, đemonqw onqwtay Rg9Tanh lấRg9Ty cecmra khỏi x8aimiệng cô.

“Anh muốn cecmlàm ccecmái gì?”cecm Rg9TCô lx8aio lắngRg9T hỏiRg9T anh.

“Làm việc nêncecm làm.cecm” Ancecmh ônRg9T nhRg9Tu cười.

“Việc gì onqwlà onqwviệc nêRg9Tn lx8aiàm?” Côcecm tihaehếp tụchaeh hỏi.

“Em muốn biếhaeht nhcecmư vậycecm sao?”

“Em không hhaehy Rg9Tvọng bRg9Tởi vRg9Tì onqwem cecmmà lonqwàm chRg9To bấRg9Tt onqwkì ngườcecmi nàocecm cecmgặp haehtai ương.”

“Đó không phảiRg9T cecmlà taonqwi ươngRg9T, pRg9Thải cecmnói cecmlà haehgieo gióx8ai gặtcecm Rg9Tbảo.” Anhaehh cườihaeh haehnói, nhonqwưng giọng điRg9Tệu ccecmó mộtRg9T tionqwa x8ailãnh khcecmốc, giốhaehng nhưcecm ahaehnh đcecmã cecmsớm quyx8aiết Rg9Ttâm muRg9Tốn giếthaeh không tha.

“Lão công.” CRg9Tô nhíux8ai màcecmy nhìnonqw anh.

“Lão bà.” AnRg9Th mx8aiỉm cườhaehi đápcecm lại.

“Lão công.” Rg9TCô cecmnhấn mạonqwnh, x8aitỏ Rg9Tvẻ cecmphản đối.

“Lão bà.” Ax8ainh tx8aiiếp tụcRg9T mỉmcecm cườicecm màonqw chốnRg9Tg đỡ.

“Mọi người đonqwều làx8aim việx8aic vớihaeh nonqwhau cecmnhiều Rg9Tnăm nhonqwư vậy,x8ai Rg9Tanh cóx8ai cecmthể đồnhaehg onqwý haehvới onqwem, x8aiđừng vì haehtình cảmRg9T conqwá ncecmhân nhấtcecm thờicecm màcecm phx8aiủi bonqwỏ nhữnghaeh cốonqw gắx8aing, cecmhi sihaehnh củacecm họx8ai cecmcho công tyhaeh nhữngonqw cecmnăm qux8aia cecmđược khôcecmng?” Cx8aiô gọnRg9T gàcecmng dx8aiứt kx8aihoát, thx8aiành thậRg9Tt nói.

“Em cũng bionqwết, đốicecm vớix8ai ncecmhững cecmcố gx8aiắng Rg9Tvà haehhi sihaehnh củonqwa mọix8ai ngườionqw anRg9Th Rg9Tđều thưởnghaeh Rg9Tcho họ xứngonqw đáng,haeh Rg9Tchưa onqwcó bạonqwc x8aiđãi ngườcecmi nào.”

“Em biết, nhonqwưng cx8aiông tonqwy cóonqw thcecmể pcecmhát triểRg9Tn x8aimạnh mx8aiẽ, đRg9Tứng vữnonqwg tx8airong giớhaehi haehnày đềux8ai có Rg9T công haehcủa mọihaeh người.haeh Chonqwo onqwnên đồngx8ai ýRg9T vớix8ai Rg9Tem, haehkhông conqwần vx8aiì haehem làhaehm khRg9Tó ngườicecm nào đượchaeh khcecmông?” onqwCô cầucecm xin.

“Em mềm lònhaehg nRg9Thư vậyRg9T x8ailà konqwhông được.cecm” Anx8aih thx8aiở dàonqwi lắRg9Tc đonqwầu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này anx8aih khôngx8ai thonqwể đonqwồng ýhaeh x8aivới em.”x8ai Rg9TAnh nghionqwêm tRg9Túc lắcRg9T cecmđầu nói,“Làhaeh ngườicecm lãnhx8ai đạo quyếtcecm địnhhaeh chíonqwnh sáchhaeh củacecm côhaehng tcecmy ahaehnh khôonqwng x8aithể mRg9Tềm cecmlòng nx8aihư onqwphụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nx8aiói onqwhết đã.Rg9T” Anx8aih ôx8ain nhRg9Tu ngRg9Tắt lờiRg9T côonqw, vẻonqw mặx8ait x8aivẫn nghiêonqwm tonqwúc cecmnhư vậy.

Phàn Sở Nghaehữ bhaehất đắcx8ai dĩhaeh nhìnRg9T ancecmh, kRg9Thông hiểx8aiu onqwanh tx8aiại sx8aiao phảhaehi cốcecm chấponqw nhưRg9T thế?

Nếu đồng nghiệonqwp đốiRg9T haehvới côx8ai chaehó Rg9Tý konqwiến x8aithì conqwũng cecmlà haehdo cx8aiô khRg9Tông đonqwủ tRg9Tiêu chuẩRg9Tn, không onqw thể thaehrách Rg9Tngười khhaehác, nếucecm anRg9Th bởiRg9T Rg9Tvì cRg9Tô mcecmà lạmx8ai dụonqwng haehchức quyềcecmn trảRg9T thonqwù đối phx8aiương thìcecm chỉcecm cx8aiàng Rg9Tlàm x8aikhó Rg9Tcô hơnonqw cecmmà thôi.Rg9T Chẳonqwng lcecmẽ anx8aih haehkhông hiểu?

“Nếu anh haehđã cecmra mộRg9Tt cecmquyết địnonqwh gcecmì đcecmó tonqwhì khonqwông phảihaeh chỉhaeh vìonqw mộtRg9T chuyện.x8ai Khôngx8ai phảx8aii chỉ mộhaeht, cRg9Tó nghĩcecma aonqwnh đãx8ai chRg9To honqwọ cx8aiơ hộonqwi nhcecmưng hếtRg9T lầnx8ai haehnày đếnRg9T lầonqwn Rg9Tkhác cecmkhông thax8aiy đổi, mộtx8ai haehlần lạiRg9T mộtonqw lcecmần x8aitái phạmcecm, đcecmối vớiRg9T nhx8aiững ngườiRg9T Rg9Tnhư vậRg9Ty ccecmho dhaehù khôncecmg phải vcecmì onqwem thRg9Tì ahaehnh cũnhaehg phảonqwi vx8aiì côngRg9T tonqwy cecmmà trRg9Từng phạt.”x8ai Rg9TAnh tcecmhật sựcecm onqwnghiêm onqwtúc nói vớihaeh cô.

“Anh cam đoonqwan sRg9Tẽ Rg9Tkhông lonqwấy việconqw côx8aing bácecmo thx8aiù riêngonqw?” Côhaeh nhRg9Tìn Rg9Tanh đánonqwh gihaehá. VRg9Tì Rg9Tsao cô haeh vẫn cecmcảm thấycecm khảhaeh nănonqwg nàonqwy rấtRg9T lớn?

“Ai, lão onqwbà, lx8aião côngx8ai củaRg9T cecmem lcecmà nRg9Tgười khôcecmng x8aiphân bRg9Tiệt cRg9Tông tRg9Tư nhưonqw vậcecmy sao?”

Phàn Sở NgữRg9T thànx8aih thậRg9Tt sucecmy haehnghĩ mộtRg9T lRg9Tát rồicecm onqwđưa Rg9Tra cecmđáp án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử Kcecmình dx8aiở khóonqwc Rg9Tdở cười.

“Cám ơn ex8aim cecmtin tưởnghaeh ancecmh haehnhư vx8aiậy, lãocecm cecmbà.” Rg9TAnh cườionqw kx8aihổ mcecmà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừnRg9Tg.” ARg9Tnh độhaeht onqwnhiên ngắonqwt lờionqw cecmcô:“Chúng tonqwa kRg9Thông Rg9Tnên vonqwì tryệhaehn ccecmòn chưahaeh có cecm xảy x8aira trahaehnh luậnRg9T khx8aiông thx8aiôi, nonqwếu onqwlãng phx8aií thờx8aii haehcho chuyệnhaeh nàyhaeh khonqwông onqwbằng chúng tacecm nênonqw “vcecmận động”Rg9T mộtonqw chút?”

Phàn Sở Rg9TNgữ monqwặt nhcecmanh chóRg9Tng đỏRg9T lên.

“Anh thật cecmkhông đứngRg9T haehđắn!” Ccecmô haehmặt đỏRg9T thaehía cecmtai tonqwrừng anx8aih liếx8aic haehmắt mcecmột cái.

“ “Vận độx8aing” shaehao cóhaeh x8aithể lRg9Tà chuyonqwện khôhaehng onqwđứng đắn,onqw lãoRg9T bà?Rg9T Vhaehiệc haehnày liRg9Tên quhaehan đến đờihaeh sonqwau ccecmủa chúngcecm thaeha, đâRg9Ty làRg9T chuyệRg9Tn đứcecmng đắRg9Tn nhonqwất chaehũng quaonqwn trcecmọng nhấtx8ai.” AnhRg9T nghiêm túx8aic nói.

Phàn Sở NRg9Tgữ hoonqwàn tox8aiàn nóix8ai khôngx8ai cecmra lời,onqw chỉonqw ccecmó thhaehể cecmxấu cecmhổ trừngcecm aonqwnh liếonqwc x8aimắt mộthaeh cái, haehsau đonqwó quyếtonqw haehđịnh đứngRg9T x8aidậy chaehhạy lx8aiấy ngưonqwời, kcecmhông đểonqw ýcecm tớcecmi anh.

Dù shaehao cx8aiô vcecmĩnh viễhaehn không 

thể cecm nói x8ailại anh.

Nhưng cô vừaonqw mớiRg9T đứngRg9T lên,onqw honqwai chânonqw còhaehn chưRg9Ta đonqwứng vữngcecm, đx8aiã x8aibị ax8ainh khaehéo ngãcecm ngồhaehi lạionqw sô pha.

“Uy!” Côx8ai khx8aiáng nhaehghị Rg9Tquay haehđầu kêx8aiu lênx8ai, gonqwiây tihaehếp cecmtheo đãx8ai bx8aiị aRg9Tnh áRg9Tp đảocecm haehở thaehrên scecmô pha.

Anh ở trcecmên nonqwgười mox8aing x8aichờ cecmnhìn conqwô, Rg9Tnụ conqwười haehgợi cảcecmm monqwê x8aihoặc, đôionqw mắtonqw đenRg9T lấpcecm lánh tRg9Tràn đầyRg9T x8aitình yêuonqw vcecmà khcecmát vọhaehng đốicecm vớonqwi cô.

Cô hô hấRg9Tp onqwkhó khhaehăn, tionqwm đậphaeh nhanh.

Aonqwnh chậm rãionqw chaehúi nonqwgười hônhaeh côcecm, Rg9Tnhẹ nhx8aiàng hôhaehn đhaehôi môihaeh côx8ai, Rg9Tgiống nhhaehư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……