You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn SởwL NgMxrUceữ nwLói nHLrJEkhững v3sLoFlời này rwLa v3sLoFcũng khônHLrJEkg làwLm ngạcv3sLoF nhiêwLn MxrUce4 ngườiMxrUce đangHLrJEk nHLrJEkói chuyện.

Hai v3sLoFvợ chồMxrUceng họMxrUce twLhì HLrJEkkhông phải MxrUcenói, đHLrJEkương nhiêwLn sẽHLrJEk khônHLrJEkg ngHLrJEkạc HLrJEknhiên nwLhưng phảnv3sLoF ứHLrJEkng củaHLrJEk Lv3sLoFí ChínhHLrJEk VũHLrJEk wLvà Tần LạcHLrJEk Lâv3sLoFm khiếnHLrJEk chHLrJEko cMxrUceô ngv3sLoFhi wLngờ, kHLrJEkhó hiểuHLrJEk, bọv3sLoFn họv3sLoF sHLrJEkau HLrJEkkhi nghv3sLoFe côv3sLoF nóiMxrUce nhHLrJEkư vậyv3sLoF cả haMxrUcei cùHLrJEkng sv3sLoFửng sHLrJEkốt wLmột chútwL rHLrJEkồi lậpv3sLoF tứHLrJEkc cườwLi tHLrJEko thànhMxrUce tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SwLở NwLgữ ngv3sLoFạc nv3sLoFhiên, hai mắtMxrUce trwLợn lên,wL cwLảm thấv3sLoFy khônwLg biếMxrUcet làmv3sLoF saoHLrJEk, MxrUcelại cówL cv3sLoFhút naMxrUcen khamv3sLoF, khổv3sLoF sở HLrJEk nhìn bọnMxrUce họ.

Chẳng lMxrUceẽ chuMxrUceyện nànv3sLoFg và HạHLrJEk TửMxrUce KìnhMxrUce làwL MxrUcevợ chồMxrUceng thậtMxrUce sựMxrUce buMxrUceồn cườiv3sLoF nhưv3sLoF vậMxrUcey, làMxrUcem v3sLoFcho ngwLười kHLrJEkhác v3sLoFkhó cóv3sLoF thể tiHLrJEkn nhưwL HLrJEkvậy sao?

“Lão bwLà, HLrJEkem cuHLrJEkối cùng cũngv3sLoF quyMxrUceết đwLịnh cwLông khHLrJEkai wLquan HLrJEkhệ cHLrJEkủa chúwLng tHLrJEka? AHLrJEknh MxrUcerất vMxrUceui vẻ!”

Không chMxrUceú ýwL MxrUcetới MxrUcetâm tình HLrJEk của cMxrUceô kv3sLoFhông HLrJEktốt, HLrJEkHạ TửHLrJEk KìnHLrJEkh v3sLoFvui sướngwL gMxrUceắt gwLao wLkéo cwLô lạiMxrUce gần,v3sLoF trv3sLoFước mặwLt mọi ngườiwL v3sLoFhôn v3sLoFcô sv3sLoFay đắv3sLoFm rồwLi v3sLoFsau đóMxrUce ngâywL nv3sLoFgô cườiv3sLoF hwLa hMxrUcea ha.

Tâm v3sLoFtình côMxrUce MxrUcekhông tốt v3sLoFnhưng vìMxrUce v3sLoFanh sunMxrUceg sHLrJEkướng khHLrJEkông chwLút chHLrJEke dấuHLrJEk lwLàm cHLrJEkho côHLrJEk bìnhwL phwLục mMxrUceột chúwLt, trong HLrJEklòng vẫwLn khv3sLoFông thMxrUceể khwLông suwLy nghĩ.

“Nhìn têMxrUcen MxrUcekia MxrUcexem cười HLrJEk đến giốngv3sLoF mộtwL tênv3sLoF ngốc.”

“Đúng vậyHLrJEk, cũnv3sLoFg HLrJEkmay tôi HLrJEkkhông wLcó mMxrUceê luv3sLoFyến v3sLoFanh v3sLoFta nếuv3sLoF khôwLng bâywL giMxrUceờ nhấtv3sLoF địwLnh vv3sLoFỡ mộng.”

Phía v3sLoFsau Pv3sLoFhàn SởMxrUce NgMxrUceữ vang v3sLoF lên twLiếng cMxrUcehế HLrJEknhạo mộtv3sLoF cácv3sLoFh HLrJEkthoải HLrJEkmái, v3sLoFcô khôHLrJEkng nhịnv3sLoF đượv3sLoFc qMxrUceuay wLđầu lạMxrUcei, chỉ thwLấy LíwL ChínHLrJEkh VwLũ vàv3sLoF TầnHLrJEk wLLạc LâmHLrJEk đứwLng cv3sLoFhung mv3sLoFột MxrUcechỗ, tHLrJEkrên mặHLrJEkt twLươi wLcười trêu chv3sLoFọc khôHLrJEkng cv3sLoFó mv3sLoFột v3sLoFtia trv3sLoFào HLrJEkphúng áMxrUcec wLý nào.

Cô ngạHLrJEkc MxrUcenhiên v3sLoFtrừng mắt nhìn,MxrUce rv3sLoFa lệMxrUcenh chv3sLoFo chínMxrUceh mìv3sLoFnh phảMxrUcei cMxrUceẩn thậnMxrUce mộtv3sLoF chút,HLrJEk ngườv3sLoFi v3sLoFvừa mớv3sLoFi cườiMxrUce nMxrUcehạo wLcô sao bâyHLrJEk giMxrUceờ lạHLrJEki wLcó vwLẻ mặMxrUcet này?

“Hai ngưHLrJEkời cv3sLoFác ngưHLrJEkơi hâm v3sLoF mộ tHLrJEkhì MxrUcecứ việwLc wLnói thẳHLrJEkng, hHLrJEka ha……”HLrJEk v3sLoFHạ TửHLrJEk Kìnhv3sLoF MxrUcebỗng nhiMxrUceên đắcwL ýHLrJEk cv3sLoFười hHLrJEka ha nói&MxrUcenbsp; vv3sLoFới hHLrJEkai ngườiv3sLoF kia.

“Có gìMxrUce đáHLrJEkng HLrJEkhâm mộMxrUce, so vớMxrUcei cậuwL, HLrJEktôi muwLốn v3sLoFtìm bạHLrJEkn v3sLoFgái khówL khăv3sLoFn sao?

“Vấn đềHLrJEk lwLà cậHLrJEku tìwLm được côMxrUce HLrJEkgái đwLồng ýwL cùngwL HLrJEkcậu bạchHLrJEk đầHLrJEku giMxrUceai lMxrUceão sao?”

“Tôi kv3sLoFhông muốnv3sLoF thôi, đưHLrJEkợc không?”

“Đều v3sLoFgiống nhaMxrUceu, tómMxrUce lv3sLoFại cậu khôngHLrJEk wLtìm wLđược tìnv3sLoFh MxrUceyêu soMxrUceng phương,HLrJEk HLrJEkgiống tôiHLrJEk vàMxrUce lãHLrJEko MxrUcebà nwLắm v3sLoFtay nHLrJEkhau đi HLrJEk hết cuộcHLrJEk wLđời, wLha ha……”

Hạ MxrUceTử KMxrUceình HLrJEkbừa bãiHLrJEk cười nói,MxrUce tháHLrJEki độHLrJEk kiêMxrUceu nv3sLoFgạo lHLrJEkàm wLcho ngườiMxrUce MxrUceta v3sLoFrất muHLrJEkốn đánh.

“Phàn tiểuHLrJEk HLrJEkthư, nếuv3sLoF cô khwLông chịHLrJEku nổHLrJEki cậuwL taMxrUce, lv3sLoFúc nàwLo cũv3sLoFng cHLrJEkó thểMxrUce MxrUcebỏ hắn.MxrUce MxrUceTôi v3sLoFcó thểv3sLoF giMxrUceúp côv3sLoF v3sLoFmột twLay, v3sLoFcam đoan cHLrJEkô v3sLoFsẽ kMxrUcehông bwLị wLtên lưv3sLoFu maHLrJEknh nàywL wLquấy v3sLoFrầy.” LíMxrUce ChíMxrUcenh VMxrUceũ đemwL chuwLyện khwLông thể xHLrJEkảy MxrUcera HLrJEknày nHLrJEkói vớv3sLoFi cô.

“Thật sựv3sLoF cHLrJEkám ơnHLrJEk wLý tốwLt của cv3sLoFậu, tôv3sLoFi vàHLrJEk v3sLoFlão HLrJEkbà MxrUcenhất địnhHLrJEk wLbên nhaMxrUceu đếHLrJEkn bạcwL đv3sLoFầu sv3sLoFau đMxrUceó cwLùng nhMxrUceau thav3sLoFm giMxrUcea lễ wLđưa tiễnMxrUce wLcủa cậu.

“Tên hwLỗn đHLrJEkản này.”v3sLoF v3sLoFLí Chính VMxrUceũ MxrUcengây ngườiHLrJEk mộtv3sLoF chút,v3sLoF HLrJEknhịn khôngwL đượMxrUcec cườwLi mắng.

Tần Lv3sLoFạc LâHLrJEkm wLở HLrJEkbên cạwLnh nghe thấv3sLoFy wLba chữv3sLoF “lễMxrUce đưMxrUcea tiễn”HLrJEk nhawLnh chónMxrUceg cườiv3sLoF lHLrJEkớn, cMxrUceười đếnMxrUce nổiMxrUce khôv3sLoFng đMxrUceứng vững MxrUceđược, hav3sLoFi vwLai kv3sLoFhông ngừnMxrUceg run.

Tình thếMxrUce trướcHLrJEk mắMxrUcet đHLrJEkã vượt quHLrJEka khảv3sLoF năngHLrJEk líwL HLrJEkgiải củav3sLoF v3sLoFPhàn Sởv3sLoF NHLrJEkgữ, đôiHLrJEk mắMxrUcet HLrJEkto, wLmê hoặcMxrUce bìnwLh tĩnhMxrUce nMxrUcehìn những việcwL MxrUceđang xảyv3sLoF raMxrUce, mwLờ mịtHLrJEk wLhỏi:“Rốt cuộwLc v3sLoFlà chuHLrJEkyện gMxrUceì đv3sLoFang wLxảy ra?”

“Cám v3sLoFơn cv3sLoFô giúpHLrJEk cwLhúng tôi kiếmwL đMxrUceược phầMxrUcen cơHLrJEkm beefsteMxrUceak đắHLrJEkt tiền.MxrUce” Lív3sLoF v3sLoFChính VHLrJEkũ mỉwLm cưMxrUceời nói.

“Kiếm được?”wL PhàwLn wLSở Ngữ trừngwL mắtwL nhìHLrJEkn, vẫHLrJEkn làHLrJEk vẻHLrJEk mặtMxrUce nghHLrJEki hoặc.

“Thật rwLa lHLrJEkà phwLần tMxrUcehưởng hoàn thv3sLoFành nhiv3sLoFệm vụ.”MxrUce MxrUceTần LạwLc Lv3sLoFâm bwLổ sung.

“Phần thưởHLrJEkng nHLrJEkhiệm vụ?” CwLô vẫnMxrUce nMxrUcehư cv3sLoFũ ngâywL wLngốc lặMxrUcep lờiv3sLoF nóiwL củawL đốHLrJEki phương,wL sHLrJEkau đówL mộwLt v3sLoFý tưởngHLrJEk không tHLrJEkhể tiv3sLoFn đượwLc HLrJEkchậm rãiMxrUce wLchui vàwLo đầuHLrJEk côv3sLoF. CHLrJEkô xoav3sLoFy ngườiMxrUce đốiHLrJEk mặHLrJEkt vớMxrUcei Hạv3sLoF TửMxrUce KìnhHLrJEk, lên áHLrJEkn anh:“AnhHLrJEk khôngwL tMxrUceuân thủwL ướcHLrJEk định?”

Hạ TửHLrJEk KìnhwL lậMxrUcep tứHLrJEkc nhíu mày.“AnhwL khônHLrJEkg tuHLrJEkân thHLrJEkủ wLước địnhMxrUce nào?”

“Công wLkhai chuyệnv3sLoF chúng HLrJEkta kếtHLrJEk hMxrUceôn, anv3sLoFh MxrUcenói MxrUcedo HLrJEkem quyếtHLrJEk định.”

“Đúng vMxrUceậy lwLà v3sLoFdo v3sLoFem quyết định,HLrJEk mv3sLoFà MxrUcevừa rồwLi eHLrJEkm tv3sLoFự v3sLoFmình v3sLoFcông khaiv3sLoF, khônHLrJEkg phảMxrUcei sao?v3sLoF” Av3sLoFnh nhíuHLrJEk mHLrJEkày, cHLrJEkó chút wLkhó hiểMxrUceu hỏv3sLoFi ngượHLrJEkc lại.

“Anh đwLã nHLrJEkói HLrJEktrước cho ngv3sLoFười kháHLrJEkc biHLrJEkết wLcòn bHLrJEkảo v3sLoFem cônMxrUceg khaiv3sLoF?” Côv3sLoF MxrUcephản bác.

“Anh đâuMxrUce cóHLrJEk nóiv3sLoF cv3sLoFho người MxrUcenào biếtv3sLoF trướHLrJEkc đâwLu? AHLrJEknh nóiwL chv3sLoFo MxrUceai?” AnMxrUceh hỏi.

“Không phảiwL bọnwL hMxrUceọ sao?” Pv3sLoFhàn MxrUceSở NMxrUcegữ lậpMxrUce HLrJEktức xoawLy người,v3sLoF taHLrJEky chMxrUceỉ HLrJEkvề phíaHLrJEk LíMxrUce MxrUceChính VwLũ cùnwLg TầnHLrJEk LạcwL Lâm.

“Bọn họ?”v3sLoF HạMxrUce TửMxrUce KìnhMxrUce nhăn màyMxrUce.“Hai người,”HLrJEk AnHLrJEkh v3sLoFhỏi:“Tôi cówL nóMxrUcei cMxrUceho qv3sLoFua cv3sLoFho hav3sLoFi ngưMxrUceời biếtv3sLoF tôiHLrJEk đãMxrUce kMxrUceết hôn,MxrUce vợ tv3sLoFôi HLrJEklà cv3sLoFô gáHLrJEki v3sLoFnày sao?”

Lí MxrUceChính VũMxrUce cùnv3sLoFg TầnMxrUce Lạcv3sLoF Lâm nHLrJEkhất thv3sLoFời cứngv3sLoF họng,wL hav3sLoFi mắtHLrJEk mMxrUceở tv3sLoFo vôv3sLoF tộwLi, MxrUcevẻ mặwLt HLrJEklà wLbị dọa.

“Cái gì,HLrJEk đv3sLoFăng kMxrUceí kHLrJEkết hôn?” LíwL ChwLính v3sLoFVũ HLrJEkkinh ngạcMxrUce trừMxrUceng mắtwL nhwLìn bọv3sLoFn họ,wL lwLắp bắpv3sLoF nóiwL:“Ý v3sLoFlà, cHLrJEkô ấy tMxrUcehật wLsự lHLrJEkà lãoHLrJEk bàMxrUce HLrJEkcủa wLcậu, khMxrUceông phảiwL bạnMxrUce gáiwL? CMxrUceác wLngươi thHLrJEkật sựv3sLoF kếtHLrJEk hôwLn? wLLà vợ chồng?”

“Thật wLvậy swLao? HHLrJEkạ Tử MxrUceKình, MxrUceanh wLthật sựwL kHLrJEkết hôn?”wL TầnwL LạcHLrJEk MxrUceLâm cũMxrUceng lộwL rwLa vẻwL mặtv3sLoF khônHLrJEkg tiv3sLoFn, nhìnwL anh hỏi.

Phàn Sởv3sLoF NgữHLrJEk lạiv3sLoF mờMxrUce mịt khóMxrUce hiMxrUceểu, MxrUcesao pHLrJEkhản ứv3sLoFng củwLa HLrJEkhai ngườiwL đóHLrJEk lv3sLoFại nv3sLoFhư vậy,v3sLoF gMxrUceiống nhv3sLoFư chỉHLrJEk vừMxrUcea wLmới nv3sLoFghe tin aHLrJEknh kếwLt hôwLn? 1MxrUce0 pHLrJEkhút trưwLớc khônwLg phảiv3sLoF bọnwL hv3sLoFọ đềuv3sLoF v3sLoFđang nóMxrUcei chuyệnMxrUce nàwLy sao?

“Hai ngườiv3sLoF kHLrJEkhông MxrUcebiết chuyện aMxrUcenh ấMxrUcey wLvà twLôi kếHLrJEkt hônHLrJEk saHLrJEko?” CwLô khMxrUceông v3sLoFtự chwLủ đượcv3sLoF lênMxrUce tiv3sLoFếng hỏi.

Kia haHLrJEki ngườiHLrJEk v3sLoFkhông chút dov3sLoF dựHLrJEk lậpMxrUce tứcwL lắcv3sLoF đMxrUceầu, MxrUcegiống nHLrJEkhư vẫnMxrUce cHLrJEkòn khiếpv3sLoF sợv3sLoF cwLhỉ dHLrJEkựa HLrJEkvào bảv3sLoFn năHLrJEkng tHLrJEkrả lời cô.

“Vậy hav3sLoFi nwLgười nHLrJEkói hoàn HLrJEkthành MxrUcenhiệm vụwL lv3sLoFà nhv3sLoFiệm HLrJEkvụ nào?”

“Tử KMxrUceình MxrUcenói cậuHLrJEk v3sLoFta thíMxrUcech cô, côMxrUce cũngMxrUce thícv3sLoFh cậv3sLoFu v3sLoFta nhưMxrUceng khônHLrJEkg biv3sLoFết cMxrUceô MxrUcelo sợMxrUce v3sLoFcái gwLì kMxrUcehông MxrUcedám twLhừa nhậnv3sLoF tình cảv3sLoFm v3sLoFcủa mMxrUceình wLnên wLnhờ cHLrJEkhúng tôiMxrUce HLrJEkgiúp đỡwL.” HLrJEkLí MxrUceChính VHLrJEkũ MxrUcehơi bìnhHLrJEk tĩHLrJEknh lại nwLhưng tMxrUceim vẫnMxrUce đv3sLoFập mạnHLrJEkh vàwL loạnMxrUce nhwLịp, MxrUcetrả lờiHLrJEk cô.

“Tôi wLphụ tráchHLrJEk v3sLoFlàm v3sLoFcho cô HLrJEk ghen đểwL xwLem cHLrJEkô cwLó phv3sLoFản v3sLoFứng không.”wL Tầnv3sLoF Lạcv3sLoF LâmMxrUce nwLói, giv3sLoFọng nMxrUceói nHLrJEkgây ngốcMxrUce giốngv3sLoF y nHLrJEkhư Lív3sLoF ChínHLrJEkh Vũ.

“Tôi giúpv3sLoF cậv3sLoFu HLrJEkta v3sLoFdiễn một màwLn tMxrUceình địMxrUcech xuấwLt hiệnwL rwLồi đv3sLoFánh nhv3sLoFau HLrJEkđể xv3sLoFem cv3sLoFô cHLrJEkó v3sLoFthể mắHLrJEkc mưMxrUceu rồiHLrJEk twLhổ lộMxrUce tình HLrJEk cảm hv3sLoFay kwLhông. MxrUceKết quảwL côv3sLoF v3sLoFthật MxrUcesự twLrúng HLrJEkkế.” MxrUceLí ChínhMxrUce MxrUceVũ MxrUcetiếp lờwLi TwLần LMxrUceạc LMxrUceâm nói, sHLrJEkau HLrJEkđó wLhoàn hồHLrJEkn, MxrUcetrừng mắtHLrJEk nhwLìn HạMxrUce TửMxrUce KMxrUceình HLrJEkoán gMxrUceiận nói:HLrJEk“Tại sMxrUceao MxrUcelại lừMxrUcea bọn tôi?HLrJEk v3sLoFChúng tHLrJEkôi đềHLrJEku đHLrJEkồng ýMxrUce gv3sLoFiúp cậMxrUceu, cậuMxrUce lạwLi MxrUcecòn lừHLrJEka v3sLoFbọn HLrJEktôi giờHLrJEk tínhMxrUce sao đây?”

Không đểwL ýv3sLoF bạwLn tMxrUceốt đawLng bất mHLrJEkãn, MxrUceoán wLhận &nbsMxrUcep;nhìn chằmMxrUce cMxrUcehằm HLrJEkmình, Hạv3sLoF Tửv3sLoF KìMxrUcenh chỉHLrJEk chHLrJEkú v3sLoFý đMxrUceến suHLrJEky nghĩ v3sLoF và phảnMxrUce ứngwL củav3sLoF lãMxrUceo bà.

“Nghe thấywL wLkhông? AmhMxrUce không v3sLoFcó nóiMxrUce chMxrUceo HLrJEkbọn họHLrJEk biếv3sLoFt, HLrJEkvẫn tuMxrUceân tHLrJEkhủ ướv3sLoFc đv3sLoFịnh củwLa chúHLrJEkng ta.”MxrUce v3sLoFAnh thànhHLrJEk thật nói.

“Uhm,” v3sLoFCô v3sLoFgật đầu,v3sLoF tiếp MxrUce theo vẻv3sLoF mặtwL ngv3sLoFhiêm túwLc nhwLìn anh:“NhưngwL anHLrJEkh khôMxrUceng tuâHLrJEkn twLhủ qMxrUceuy tắc.”

“Quy tMxrUceắc nào?”HLrJEk AnMxrUceh nhív3sLoFu mày hỏi.

“Anh lHLrJEkừa em.”

“Vấn đv3sLoFề MxrUcelà MxrUcesao awLnh không HLrJEknhớ rMxrUceõ cóv3sLoF HLrJEkcái qHLrJEkuy tắv3sLoFc nMxrUceày?” Anv3sLoFh MxrUcevô tộiwL nói,v3sLoF v3sLoFkỳ tHLrJEkhật cănMxrUce bảnv3sLoF MxrUcelà chwLơi HLrJEkxấu cô.

“Nếu quyềnHLrJEk côngMxrUce khav3sLoFi là củwLa eHLrJEkm anv3sLoFh MxrUcekhông đượcwL sửv3sLoF v3sLoFdụng biwLện phHLrJEkáp wLnày bắtMxrUce ev3sLoFm côngMxrUce khawLi.” v3sLoFCô nghiêmwL túc nói.

“Ai, wLem yv3sLoFêu HLrJEkcó phảiwL em MxrUce hiểu HLrJEklầm rồiHLrJEk khv3sLoFông?” AnHLrJEkh MxrUcetrừng mắtMxrUce nhìnwL, vv3sLoFẻ mặtMxrUce cMxrUceàng thHLrJEkêm vwLô tộMxrUcei, v3sLoFlàm bộMxrUce thở dàiMxrUce nói.

“Cái gì?”HLrJEk v3sLoFCô bấtwL ngMxrUceờ hỏi.

“Anh đaHLrJEkng cùHLrJEkng wLem nói cwLhuyện đáwLnh cượwLc tv3sLoFối naMxrUcey, ewLm đangv3sLoF nóMxrUcei cáMxrUcei MxrUcegì? TuwLy rằHLrJEkng awLnh dùnwLg v3sLoFkế cũnMxrUceg v3sLoFhơi tốn MxrUce kém MxrUcenhưng ewLm đv3sLoFồng ýv3sLoF HLrJEkcông khaMxrUcei chuyệnwL chMxrUceúng twLa kếtv3sLoF hôMxrUcen wLthật sựwL khMxrUceiến anwLh rấtv3sLoF vui.” AwLnh nóiMxrUce xonMxrUceg độtwL nhiênMxrUce hôMxrUcen cô.

“Anh yv3sLoFêu v3sLoFem, lãov3sLoF bà.”

Trong nMxrUceháy mắtHLrJEk mHLrJEkặt PhMxrUceàn Sở v3sLoFNgữ &nbspHLrJEk;nhanh cwLhóng v3sLoFđỏ lêv3sLoFn khônHLrJEkg MxrUcebiết làMxrUce đHLrJEkỏ bừngMxrUce hMxrUceay chỉwL hHLrJEkồng hHLrJEkồng. Anh thậtHLrJEk v3sLoFti bỉ.

“Thì rwLa lwLà thế……MxrUce cậu  thậtHLrJEk đúngMxrUce làMxrUce MxrUcecó đủHLrJEk HLrJEkti MxrUcebỉ vôMxrUce sỉ.”v3sLoF MxrUceLí Chív3sLoFnh wLVũ tMxrUcehay cwLô nHLrJEkói rHLrJEka lờiv3sLoF trong lòng.

Ở HLrJEkmột bênv3sLoF nghHLrJEke nửav3sLoF ngày, MxrUceanh rốtMxrUce cụHLrJEkc cóMxrUce thểHLrJEk hiểuv3sLoF đv3sLoFược 7wL, v3sLoF8 HLrJEkphần củaMxrUce câMxrUceu chuyện,MxrUce nếuwL gMxrUceiống nhưwL nhMxrUceững lời cwLậu HLrJEkta nóv3sLoFi thHLrJEkì wLHạ TửwL KìMxrUcenh MxrUcethật MxrUceđúng MxrUcelà cv3sLoFó đủHLrJEk MxrUceti bỉv3sLoF vv3sLoFô sỉv3sLoF wLvì đMxrUceạt đượcwL mụcv3sLoF đích khônMxrUceg ngạiHLrJEk wLdùng bấtv3sLoF cứv3sLoF thủv3sLoF đoạv3sLoFn tồMxrUcei tệHLrJEk nàoHLrJEk. NhMxrUceưng lHLrJEkà cáMxrUcei MxrUcemục đícwLh kHLrJEkia nHLrJEkghe có vẻMxrUce buMxrUceồn cười.

“Ha ha……”v3sLoF CàngHLrJEk nHLrJEkghĩ càng cwLảm thấyHLrJEk wLbuồn cười,HLrJEk Lv3sLoFí Chínhv3sLoF VũwL nhịHLrJEkn khôngv3sLoF đượcHLrJEk cườiHLrJEk thànhv3sLoF tMxrUceiếng.“Người luôwLn thuận lợiMxrUce tMxrUcerong vHLrJEkiệc liênHLrJEk wLquan đếnMxrUce phụwL nữMxrUce nhưHLrJEk MxrUcecậu twLhì v3sLoFra cv3sLoFũng HLrJEkcó ngHLrJEkày nHLrJEkhư thế nàyMxrUce saoHLrJEk? HwLa ha……”v3sLoF CướiMxrUce lãMxrUceo bHLrJEkà, lv3sLoFão bHLrJEkà cũngv3sLoF kv3sLoFhông cMxrUcehịu HLrJEkcông khawLi quaHLrJEkn wLhệ với anh?v3sLoF wLRất bwLuồn cười!

Tần LạcwL LHLrJEkâm ởMxrUce bênv3sLoF cạnh cũngHLrJEk cườwLi theo.

“Nhưng tôwLi cũngMxrUce muv3sLoFốn cHLrJEkhúc mừng hawLi người.”v3sLoF CôMxrUce vwLừa cưMxrUceời vừav3sLoF nói.

Tạm thờv3sLoFi bỏv3sLoF quMxrUcea MxrUcemột bên sựMxrUce tứMxrUcec giHLrJEkận đwLối vớHLrJEki HLrJEkti bwLỉ lãv3sLoFo côwLng, PhànwL SMxrUceở wLNgữ đeMxrUcem HLrJEkánh mHLrJEkắt HLrJEkchuyển đếnMxrUce vịHLrJEk Tv3sLoFần Lạc MxrUceLâm tiHLrJEkểu MxrUcethư xMxrUceinh đẹpMxrUce tựMxrUce twLin HLrJEklàm côwL twLhấy MxrUceghen tv3sLoFị “Xinv3sLoF hỏi……”MxrUce CwLô muốwLn nói wLlại tMxrUcehôi, nhìMxrUcen đHLrJEkối phương.

Tần LwLạc MxrUceLâm mỉmHLrJEk cMxrUceười HLrJEknhìn cô, trêv3sLoFn mặtwL tMxrUceất wLcả đMxrUceều làwL sHLrJEkự thâMxrUcen thiệnHLrJEk kv3sLoFhông cóHLrJEk wLmột wLchút HLrJEkđối &nbspv3sLoF;địch hoặc chv3sLoFế nhạoMxrUce.“Cô cóMxrUce v3sLoFgì muốHLrJEkn hỏiHLrJEk v3sLoFtôi sao?wL” CôMxrUce wLôn nhv3sLoFu hỏi.

Cô gwLật HLrJEkgật đầu,v3sLoF thoáv3sLoFng doHLrJEk dự mMxrUceột chúv3sLoFt mwLới wLmở miwLệng hMxrUceỏi :“HaiwL ngưMxrUceơi hìwLnh nHLrJEkhư  rấtMxrUce qwLuen thuộc?”

Tần v3sLoFLạc MxrUceLâm bHLrJEkỗng nhiên khẽHLrJEk cwLười mộtHLrJEk tiếngwL, cv3sLoFhế nhạoHLrJEk nhìMxrUcen Hv3sLoFạ TwLử KìnhwL nói:MxrUce“Lão bMxrUceà củaMxrUce anwLh đv3sLoFang gv3sLoFhen, anh HLrJEk nên cav3sLoFo hứng,MxrUce v3sLoFđắc ýwL đi?”

“Đúng vậHLrJEky, tôwLi mừwLng đến nổiHLrJEk sắv3sLoFp v3sLoFbay lênMxrUce MxrUce9 tầwLng mây.”MxrUce Hạv3sLoF wLTử KwLình nhếcHLrJEkh miệngHLrJEk HLrJEknói, bộMxrUce v3sLoFdáng quwLả thậv3sLoFt vMxrUceui vẻ v3sLoFkhông thôi.

Phàn MxrUceSở NgữMxrUce lạMxrUcei đHLrJEkỏ mặt.

“3 ngườiHLrJEk cv3sLoFhúng wLtôi lv3sLoFà bạnMxrUce thời đạv3sLoFi họcMxrUce.” TwLần LạcMxrUce wLLâm cv3sLoFười nói.

Bạn thờiHLrJEk đạiMxrUce HLrJEkhọc? HLrJEkThì ra lwLà thế.

Phàn Sởv3sLoF v3sLoFNgữ rốtHLrJEk v3sLoFcục xMxrUceóa bỏ đMxrUceược nHLrJEkghi ngwLờ HLrJEktrong lònHLrJEkg nhưMxrUceng lạiHLrJEk cv3sLoFhứng miHLrJEknh đượHLrJEkc mHLrJEkột việHLrJEkc đHLrJEkó làHLrJEk —v3sLoF ngawLy từ đầv3sLoFu awLnh MxrUcecũng đwLã wLlên kv3sLoFế hoMxrUceạch v3sLoFtất MxrUcecả, làHLrJEkm chv3sLoFo côv3sLoF ngMxrUceơ ngHLrJEkác rơHLrJEki vHLrJEkào cạmMxrUce bwLẫy củMxrUcea anh mHLrJEkà khôv3sLoFng biết.

Anh tv3sLoFhật sựHLrJEk wLrất MxrUceti bỉ.

Nhưng làwL…… Aizv3sLoF, tạiHLrJEk sao cHLrJEkô mộtMxrUce chútv3sLoF cũngMxrUce khônv3sLoFg cwLảm thấywL cHLrJEkhán MxrUceghét hwLoặc HLrJEkgiận anh?

Tình yêv3sLoFu twLhật sựv3sLoF wLlàm chowL con nHLrJEkgười mv3sLoFù quáng.

Cũng HLrJEkmay sv3sLoFau buwLổi lễv3sLoF phát biểuHLrJEk lwLà ngàyMxrUce nghỉwL HLrJEknếu khôngHLrJEk PwLhàn sHLrJEkở NgwLữ thwLật wLđúng làHLrJEk khHLrJEkông biếwLt nMxrUceên đốiv3sLoF mặtHLrJEk vớMxrUcei đồng wLnghiệp ởv3sLoF cônHLrJEkg  tMxrUcey nv3sLoFhư twLhế nào.

Cô hoànMxrUce toàv3sLoFn khôHLrJEkng nghi wL ngờ chuyệnv3sLoF côv3sLoF kếMxrUcet hHLrJEkôn HLrJEkcùng lãov3sLoF bảHLrJEkn swLẽ tronwLg thv3sLoFời giaMxrUcen wLngắn nhwLất giốngv3sLoF nHLrJEkhư v3sLoFlửa cháy lwLan twLoàn côMxrUceng MxrUcety, v3sLoFdù sHLrJEkao đâywL cMxrUceũng làMxrUce côngMxrUce v3sLoFty quwLan hệHLrJEk xãv3sLoF hội,wL HLrJEktin tứcHLrJEk đặv3sLoFc biệt HLrJEknhanh nhạy.

Aiz, cứv3sLoF nghv3sLoFĩ đếnHLrJEk wLthứ wLhai phải đốiwL mặtv3sLoF v3sLoFvới mọiwL ngườiMxrUce ởMxrUce côv3sLoFng tyv3sLoF, cwLô lMxrUceiền cảwLm thấv3sLoFy v3sLoFbi thưv3sLoFơng, HLrJEkthật MxrUcesự rất wL bi thương.

Nhịn khôHLrJEkng HLrJEkđược, MxrUcecô đáv3sLoFnh người đMxrUceàn v3sLoFông đangMxrUce xev3sLoFm tHLrJEkạp wLchí ởHLrJEk wLbên cạnv3sLoFh mộMxrUcet cái.

“Ối! LãwLo bHLrJEkà, HLrJEkem muốnMxrUce mwLưu sát chồngHLrJEk sao?v3sLoF” HMxrUceạ TửHLrJEk Kìnv3sLoFh cốwL tìnhHLrJEk v3sLoFlàm MxrUcera MxrUcevẻ đwLau đớn.

Cô giMxrUceả vwLờ v3sLoFnhư khôHLrJEkng nHLrJEkghe thấy, cũnwLg khv3sLoFông tv3sLoFhèm liếcv3sLoF nMxrUcehìn anhv3sLoF, tiếpwL tv3sLoFục làHLrJEkm nhwLư khHLrJEkông nhMxrUceìn MxrUcethấy anhMxrUce, nwLhìn về phíawL trước,HLrJEk v3sLoFlo lắwLng MxrUcengày twLhứ hav3sLoFi phảiv3sLoF đHLrJEkối mặtwL vv3sLoFới đwLồng nghiệpHLrJEk nhwLư MxrUcethế nào.

“Ai, lãowL bàMxrUce, MxrUceem swLuy nghĩ wLcái gìwL? TạiMxrUce MxrUcesao cảHLrJEk HLrJEkbuổi sHLrJEkáng eMxrUcem MxrUcecũng khôngMxrUce nwLhìn lv3sLoFão côngwL tuấv3sLoFn suấtHLrJEk, HLrJEkgợi MxrUcecảm mMxrUceị hoặc v3sLoFcủa mwLình mộHLrJEkt cáwLi?” AnwLh bwLỗng nhv3sLoFiên nhMxrUceẹ wLnhàng xov3sLoFay mặtHLrJEk cMxrUceủa cHLrJEkô đốiMxrUce diện mình,rawL vẻ&wLnbsp; đMxrUceáng thươngMxrUce, v3sLoFôn nwLhu hỏi.

“Còn khôngMxrUce phảHLrJEki tạiv3sLoF wLanh hại.” wLCô wLhung v3sLoFhăng trừMxrUceng mắHLrJEkt nHLrJEkhìn aMxrUcenh mMxrUceột cv3sLoFái, nHLrJEkhịn MxrUcekhông đv3sLoFược lwLại đáHLrJEknh anHLrJEkh một cái.

“Ối!” v3sLoFAnh v3sLoFlại HLrJEklần nữMxrUcea v3sLoFgiả đau kêuHLrJEk HLrJEkra tMxrUceiếng,“Thì rHLrJEka anv3sLoFh cướiwL phảiv3sLoF mộtHLrJEk lãov3sLoF bwLà bạwLo lựcMxrUce nha.”

“Nếu wLem làMxrUce &nbspwL;bạo lực HLrJEklão wLbà vậyHLrJEk awLnh chínhHLrJEk làwL wLti bỉwL wLlão cMxrUceông.” CôMxrUce trừMxrUceng mMxrUceắt nói.

“Hắc, lHLrJEkão wLbà, lMxrUceão côngMxrUce của ev3sLoFm v3sLoFti bỉwL hồwLi nàoMxrUce? TMxrUcea đượcwL côwLng nhậv3sLoFn lv3sLoFà chínwLh nhâv3sLoFn MxrUcequân HLrJEktử đHLrJEkó wLnha.” Av3sLoFnh đem tạpMxrUce chíHLrJEk đặMxrUcet trênHLrJEk MxrUcebàn tMxrUcerà, ngwLhiêm chỉnhwL MxrUcekháng nghị.

“Chính nhâMxrUcen quâwLn twLử wLsẽ vì HLrJEkthắng thv3sLoFua HLrJEkmà sửv3sLoF dụngv3sLoF thủwL đoạv3sLoFn?” NMxrUceói xowLng cMxrUceô còMxrUcen HLrJEkrõ rwLàng MxrUcechỉ ra:“ĐêmHLrJEk qua.”

“Em cv3sLoFó biếv3sLoFt wLcâu “đại trượwLng HLrJEkphu cwLo đưHLrJEkợc dãnMxrUce được”MxrUce ”HLrJEk v3sLoFÝ chínhHLrJEk lv3sLoFà tMxrUcehỉnh thoảngv3sLoF khôngHLrJEk MxrUcelàm cHLrJEkhính nhân wL quân tMxrUceử cHLrJEkũng đưMxrUceợc bởiv3sLoF MxrUcevì anwLh làwL MxrUcemột đMxrUceại trượngHLrJEk MxrUcephu v3sLoFco đượcMxrUce giãv3sLoFn được.

Đối v3sLoFmặt MxrUcevới ngườiHLrJEk ănv3sLoF nói trơnHLrJEk tHLrJEkru, ngụyv3sLoF wLbiện v3sLoFthành tàv3sLoFi nhHLrJEkư HạwL v3sLoFTử Kình,wL PhàMxrUcen wLSở NgữHLrJEk cHLrJEkăn bảnHLrJEk khôMxrUceng phảiwL là đốiMxrUce thủv3sLoF củwLa v3sLoFanh, wLngoài viMxrUceệc iHLrJEkm lặngMxrUce kMxrUcehông HLrJEknói gwLì côv3sLoF cũHLrJEkng cwLhỉ v3sLoFcó thểv3sLoF trừnMxrUceg av3sLoFnh, dùng sứHLrJEkc tMxrUcerừng MxrUceanh đwLể chốngv3sLoF đỡ.

“Lão bHLrJEkà, lúMxrUcec ev3sLoFm phẫHLrJEkn nộv3sLoF trông thậtMxrUce v3sLoFđáng yêu.MxrUce” v3sLoFAnh cưv3sLoFời khwLẽ, kìMxrUcem lMxrUceòng MxrUcekhông đượcv3sLoF cúwLi ngHLrJEkười hôv3sLoFn cv3sLoFô một chút.

“Uy, eMxrUcem đHLrJEkang tHLrJEkức giận.” wL Cô trừngMxrUce mắtHLrJEk nhìnHLrJEk anh.

“Lúc HLrJEkem tứcHLrJEk wLgiận trông cũngMxrUce HLrJEkthật đáHLrJEkng yêu.”v3sLoF v3sLoFAnh lwLàm nhưMxrUce kv3sLoFhông nghwLe thấywL lạwLi HLrJEkhôn cô.

“Uy!” v3sLoFCô đánhv3sLoF aMxrUcenh mHLrJEkột cái, vv3sLoFừa bựcwL mMxrUceình vừaMxrUce buồnv3sLoF cườiMxrUce, thậtwL làHLrJEk sắpwL kv3sLoFhông chịuHLrJEk nổwLi anh.

“Anh yêHLrJEku v3sLoFem, lãov3sLoF bà.HLrJEk” AnHLrJEkh bắt MxrUcelấy tawLy cwLô, wLmười ngMxrUceón taHLrJEky MxrUceđan HLrJEkvào nhawLu, thâmHLrJEk tìnHLrJEkh châwLn thMxrUceành nói.

Mặt củawL côv3sLoF đwLỏ hồng,HLrJEk nhịn khôngv3sLoF wLđược MxrUceliếc awLnh mộtMxrUce cáv3sLoFi, HLrJEklẩm bẩmwL nói:“AnMxrUceh thHLrJEkật sựwL thựcHLrJEk twLi bỉ,v3sLoF chỉMxrUce biHLrJEkết nói saHLrJEkng chwLuyện khác.”

“Ai, wLtất cảv3sLoF đềHLrJEku MxrUcelà hiểu lầv3sLoFm, sHLrJEkao anwLh lạHLrJEki nóHLrJEki sanHLrJEkg cMxrUcehuyện khwLác đwLược? BwLất quáMxrUce,” AnMxrUceh độMxrUcet nhiwLên thawLy vMxrUceẻ mwLặt đứng đắnv3sLoF nói,HLrJEk “AnMxrUceh khônHLrJEkg wLngại MxrUcehọc hỏiv3sLoF ngườv3sLoFi v3sLoFkhác mộtwL chúv3sLoFt, chHLrJEkúng tHLrJEka v3sLoFlúc nãy đanHLrJEkg MxrUcethảo lwLuận vấnwL đềwL gMxrUceì? AnHLrJEkh MxrUceyêu eMxrUcem nhiềuMxrUce nhHLrJEkư thHLrJEkế nwLào saHLrJEko? MxrUceĐáp áwLn làMxrUce rấHLrJEkt yêu, rMxrUceất yêu.”

Anh v3sLoFmặt dMxrUceày tựv3sLoF hỏiwL tự đáp,MxrUce khiHLrJEkến cv3sLoFô nhịnwL khôHLrJEkng đượcv3sLoF mỉmwL cười.

Cô thật sự,v3sLoF thậtwL sựHLrJEk MxrUcechịu khôngHLrJEk nổiHLrJEk anhHLrJEk, cũwLng cv3sLoFhịu khôMxrUceng nổiwL chínhMxrUce mìnHLrJEkh quáHLrJEk yêu anh…MxrUce… CảHLrJEkm giácHLrJEk nMxrUceày cóHLrJEk cMxrUcehút hơiwL MxrUceđáng sợ.

“Làm sao vậyHLrJEk?” ChMxrUceú ýv3sLoF tHLrJEkhấy nụv3sLoF cườiMxrUce củawL HLrJEkcô biMxrUceến mấtHLrJEk mộtv3sLoF MxrUcecách khôHLrJEkng bHLrJEkình thHLrJEkường, MxrUceanh quan tâmMxrUce MxrUceôn nhHLrJEku hỏi.

“Chúng ta thậtMxrUce sựMxrUce cHLrJEkó thMxrUceể yêwLu MxrUcenhau v3sLoFcả đời,v3sLoF bạcv3sLoFh đầwLu giMxrUceai lMxrUceão sv3sLoFao?” CHLrJEkô hỏiv3sLoF anhMxrUce, vẻMxrUce mHLrJEkặt lo lắng,MxrUce khiếpMxrUce swLự HLrJEkvề tươngwL lai.

“Đương nhiên cMxrUceó wLthể.” AMxrUcenh khwLông chMxrUceút dwLo MxrUcedự wLtrả lời.

“Thật vậy swLao?” CHLrJEkô HLrJEkphát hiệnwL mìnhv3sLoF càngv3sLoF ngàwLy càngv3sLoF yv3sLoFêu v3sLoFanh vìHLrJEk vậyv3sLoF wLcàng cảmv3sLoF thấwLy MxrUcesợ hãi.

“Đương nhiên.” AnHLrJEkh v3sLoFnói nhwLư MxrUceđinh wLđóng cột,“ChuyệnwL khácwL khôngHLrJEk nói,wL cMxrUcehỉ cv3sLoFần nhìMxrUcen MxrUcebố mẹ củaMxrUce hwLai HLrJEkta, HLrJEkbọn họwL cMxrUcehung tìHLrJEknh yêHLrJEku HLrJEknhau v3sLoFmà chúnwLg v3sLoFta lạHLrJEki thv3sLoFừa hưởngHLrJEk gieMxrUcen HLrJEkdi truyền củHLrJEka họMxrUce vìHLrJEk vậwLy v3sLoFchúng MxrUceta nhMxrUceất địnhMxrUce cMxrUceó thMxrUceể yêuv3sLoF v3sLoFnhau đwLến bạcv3sLoF đầu.”

Cách anh thuyMxrUceết phụv3sLoFc HLrJEklàm cMxrUceho côv3sLoF buồnv3sLoF cv3sLoFười nhưMxrUceng chHLrJEkỉ chv3sLoFốc wLlát nóv3sLoF lạiwL bv3sLoFiến mất.

“Còn chuyện gìwL sHLrJEkao?” tMxrUceay aMxrUcenh v3sLoFchạm vv3sLoFào mv3sLoFặt MxrUcecô, MxrUcekiên nMxrUcehẫn hMxrUceỏi lại,HLrJEk aHLrJEknh khHLrJEkông tMxrUcehể chịu đv3sLoFược kMxrUcehi thv3sLoFấy wLcô buồn.

“Thứ hai kHLrJEkhi điwL làmv3sLoF, ewLm nêv3sLoFn lwLàm cáMxrUcei gHLrJEkì wLbây giờ?”HLrJEk v3sLoFCô wLnhăn MxrUcemặt hỏHLrJEki anh.

“Cái gì làMxrUcem v3sLoFsao v3sLoFbây gwLiờ?” v3sLoFAnh khôMxrUceng hv3sLoFiểu cwLô đanwLg wLhỏi cáiwL gì.

Thứ hai v3sLoFở HLrJEkcông tv3sLoFy cóHLrJEk chuyệHLrJEkn wLgì mHLrJEkà anMxrUceh kv3sLoFhông biếtwL saov3sLoF? HạHLrJEk TửMxrUce Kìv3sLoFnh sHLrJEkuy nghĩ.

“Chuyện chúng MxrUceta kếv3sLoFt hôn,HLrJEk đwLến thứwL wLhai nhấtMxrUce địwLnh đHLrJEkã truyềnv3sLoF đwLến v3sLoFtai mv3sLoFỗi ngườiMxrUce v3sLoFtrong công ty,v3sLoF đếnHLrJEk lMxrUceúc đóMxrUce wLem nMxrUceên đốiHLrJEk mv3sLoFặt MxrUcevới họv3sLoF nhưwL v3sLoFthế nàoHLrJEk đâHLrJEky?” PhànHLrJEk SởwL Ngv3sLoFữ khwLông chuyển mắtHLrJEk nHLrJEkhìn wLanh, khôngwL v3sLoFbiết anHLrJEkh cóHLrJEk phMxrUceải đHLrJEkang giảv3sLoF ngốcv3sLoF vớMxrUcei cv3sLoFô không.

“Thì ra làv3sLoF chv3sLoFuyện này.”

Nhìn anh rv3sLoFa vv3sLoFẻ đMxrUceã hiểuHLrJEk lạv3sLoFi cHLrJEkòn rấHLrJEkt thoảiwL máiwL vwLui v3sLoFthích làmMxrUce chHLrJEko côMxrUce nhv3sLoFất thờHLrJEki bv3sLoFốc hỏa.

“Đúng vậy, chMxrUceính làHLrJEk v3sLoFchuyện này!HLrJEk” CwLô trừngHLrJEk mắtMxrUce nóHLrJEki,“Anh &nbspHLrJEk;nói nHLrJEkên làmv3sLoF gìMxrUce bâyv3sLoF giờ?”

“Chỉ cần thoảiHLrJEk mwLái nhậwLn sựHLrJEk cMxrUcehúc phwLúc wLcủa mọiwL nwLgười làHLrJEk v3sLoFđược rồi.”

“Anh nói thậtHLrJEk đơnMxrUce giản.”HLrJEk CHLrJEkô giậv3sLoFn dỗiv3sLoF đHLrJEkánh wLanh mộtHLrJEk cái.

“Là em sv3sLoFuy MxrUcenghĩ v3sLoFquá phứv3sLoFc tạp.HLrJEk EwLm rốHLrJEkt cv3sLoFuộc wLlo lắnMxrUceg cv3sLoFái gìv3sLoF, lwLão bà?”HLrJEk AnHLrJEkh kéHLrJEko cwLô vào trongMxrUce lòng,MxrUce ônMxrUce nhHLrJEku hỏi.

“Đại soái cHLrJEka lãMxrUceo bảwLn cướiv3sLoF mv3sLoFột nv3sLoFữ MxrUcethư wLkí tronwLg cMxrUceông wLty, khv3sLoFông bv3sLoFắt mắtv3sLoF, cáMxrUce tíHLrJEknh v3sLoFcứng nhắc MxrUcecâu nệ,wL khônHLrJEkg làmv3sLoF cv3sLoFho ngườiMxrUce khácMxrUce yHLrJEkêu mHLrJEkếm, MxrUcenếu aHLrJEknh làv3sLoF ngưMxrUceời đứngwL MxrUcexem, anh sẽHLrJEk nwLghĩ v3sLoFnhư twLhế nào?”

“Cô gái wLnày thậtwL lợwLi hại?wL” MxrUceAnh hv3sLoFơi đwLăm chiv3sLoFêu liếcv3sLoF nhìMxrUcen côwL mwLột MxrUcecái, sav3sLoFu đóv3sLoF wLthong twLhả nhíu màMxrUcey nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếtv3sLoF dùv3sLoFng mêMxrUce tv3sLoFhuật, nếwLu kHLrJEkhông, côngwL phwLu trênHLrJEk giườngwL khẳngMxrUce MxrUceđịnh đặcv3sLoF biệt twLốt?” v3sLoFAnh nhwLăn mwLặt nóiv3sLoF tiếp.

Cô trừng mắtv3sLoF liv3sLoFếc MxrUceanh mv3sLoFột cáHLrJEki, nghiếnHLrJEk rănMxrUceg ngMxrUcehiến lMxrUceợi hỏv3sLoFi:“Còn gìMxrUce nữa?”

“Không biết wLcô tMxrUcea làmv3sLoF nhwLư thv3sLoFế nàowL v3sLoFmê hoMxrUceặc wLrồi trèov3sLoF lMxrUceên giườngwL wLcủa lHLrJEkão wLbản? v3sLoFLà lúcwL cùng lMxrUceão v3sLoFbản HLrJEkra nHLrJEkgoài cHLrJEkông tMxrUceác, lừaMxrUce chwLo lãv3sLoFo bảv3sLoFn uốngMxrUce v3sLoFsay làmv3sLoF wLra nwLhững chuyệnwL khôngwL tự wLchủ đHLrJEkược HLrJEksao? HaHLrJEky MxrUcelà trựcwL tiếMxrUcep cưỡngv3sLoF épwL quwLan MxrUcehệ, v3sLoFsau đHLrJEkó v3sLoFthành cMxrUceông lấyHLrJEk tự v3sLoF sát uHLrJEky hiếHLrJEkp bứcwL hôn……”

“Uy!” Thấy wLanh cànwLg nMxrUceói càngv3sLoF lHLrJEkưu HLrJEkloát, càngv3sLoF khHLrJEkoa trươnMxrUceg, PhwLàn MxrUceSở NMxrUcegữ nhịnv3sLoF khôngHLrJEk được đánMxrUceh wLanh mộwLt chút.

“Đây không phảwLi lHLrJEkà suwLy nghĩwL cwLủa wLem sMxrUceao?” AwLnh làMxrUcem nv3sLoFhư v3sLoFvô v3sLoFtội nói.

“Em đang hỏMxrUcei anMxrUceh ngHLrJEkhĩ nhv3sLoFư twLhế nàov3sLoF?” CôHLrJEk nói.

Anh im v3sLoFlặng v3sLoFtrong chốcHLrJEk látHLrJEk MxrUcerồi MxrUcechăm chv3sLoFú nhìMxrUcen cv3sLoFô, thHLrJEkong thảv3sLoF nói:“AnHLrJEkh wLsẽ nMxrUceghĩ v3sLoFđây nhất địnhv3sLoF v3sLoFlà cv3sLoFhân tình.”

Cô ngẩn rv3sLoFa, khMxrUceông thểHLrJEk HLrJEkdời khỏMxrUcei đôiwL mắtHLrJEk MxrUcethâm tìwLnh củaMxrUce anh.

“Anh sẽ nghĩ……”HLrJEk wLAnh tiv3sLoFếp tụcMxrUce nv3sLoFói,“Cô gáMxrUcei nwLày nv3sLoFhất đHLrJEkịnh cwLó HLrJEkđiểm đặcwL biệtwL nêHLrJEkn đạiMxrUce soái cMxrUcea lãov3sLoF bv3sLoFản HLrJEkkia mớiHLrJEk mv3sLoFê luyến,wL v3sLoFái HLrJEkmộ, khHLrJEkông HLrJEkthể tựwL kMxrUceìm chếwL màHLrJEk yMxrUceêu HLrJEkcô ấy,HLrJEk sMxrUceau đó cònv3sLoF HLrJEkcưới lwLàm vHLrJEkợ, đồngHLrJEk thờiHLrJEk pháwLt thệHLrJEk cảv3sLoF đờiHLrJEk MxrUcechỉ nắmMxrUce wLtay cô,wL cHLrJEkùng cv3sLoFô sốMxrUceng đwLến đầu bạc.”

Trái tim củMxrUcea cHLrJEkô khônv3sLoFg tựHLrJEk HLrJEkchủ đượcwL đậpMxrUce nMxrUcehanh lv3sLoFên, HLrJEkvì wLnhu tHLrJEkình twLrong mắMxrUcet aMxrUcenh vv3sLoFà nhữv3sLoFng lời awLnh v3sLoFnói mHLrJEkà cảmv3sLoF động.

“Lão công……”

Anh lấy HLrJEktay chHLrJEke miệngwL cv3sLoFô lạMxrUcei, MxrUcekhông HLrJEkcho cHLrJEkô v3sLoFmở mMxrUceiệng nHLrJEkói chuyệnwL, muwLốn côwL nMxrUceghe anh nói.

“Lão bà, tạiHLrJEk saMxrUceo ewLm phHLrJEkải wLquan tâmv3sLoF ngườwLi khv3sLoFác ngHLrJEkhĩ gì?MxrUce” MxrUceAnh wLchân thàMxrUcenh nhìnHLrJEk cô nóv3sLoFi.“Người v3sLoFkhác muốv3sLoFn nghĩHLrJEk HLrJEknhư thếv3sLoF MxrUcenào MxrUcelà chuyMxrUceện củav3sLoF hHLrJEkọ, khônHLrJEkg wLliên qMxrUceuan đến v3sLoF chúng MxrUceta, khHLrJEkông phảiv3sLoF sMxrUceao? GiốMxrUceng v3sLoFnhư bv3sLoFa mẹv3sLoF emMxrUce, bọnwL họwL cHLrJEkhênh lệHLrJEkch MxrUcetuổi HLrJEktác nhất địnhv3sLoF HLrJEkcó nhiwLều ngưwLời khôwLng xMxrUceem HLrJEktrọng phảiv3sLoF khwLông? Nhưv3sLoFng bọnv3sLoF v3sLoFhọ vHLrJEkẫn yHLrJEkêu MxrUcenhau, vẫn hạnhwL phúwLc kv3sLoFhông phảiwL sao?”

“Trọng điểm lHLrJEkà,” AMxrUcenh wLnhấn v3sLoFmạnh.“Thân làHLrJEk lãoHLrJEk bảMxrUcen củMxrUcea cônwLg tyv3sLoF, wLlà ngườv3sLoFi trựcHLrJEk tiếpv3sLoF phát lMxrUceương chMxrUceo MxrUcenhân viHLrJEkên, lHLrJEkão đạHLrJEki, eHLrJEkm thậHLrJEkt sựwL chMxrUceo rằngMxrUce awLnh sẽHLrJEk chMxrUceo phwLép bọnv3sLoF họwL vôwL lễ v3sLoFlão vwLới lãMxrUceo bMxrUceản nươngwL sao?”

Nghe thấy vậy,MxrUce PhàMxrUcen SMxrUceở NgwLữ nhv3sLoFịn kHLrJEkhông đượcwL trMxrUceừng lớnv3sLoF hMxrUceai mắt,wL đemv3sLoF taMxrUcey anv3sLoFh lMxrUceấy ra khỏiv3sLoF mMxrUceiệng cô.

“Anh muốn làmMxrUce v3sLoFcái gì?MxrUce” MxrUceCô v3sLoFlo lắHLrJEkng hỏHLrJEki anh.

“Làm việc nêwLn HLrJEklàm.” Anv3sLoFh ôMxrUcen nhv3sLoFu cười.

“Việc gì làwL việcMxrUce nênv3sLoF MxrUcelàm?” CHLrJEkô tiếpwL tụcv3sLoF hỏi.

“Em muốn biếwLt nv3sLoFhư vwLậy sao?”

“Em không wLhy vọngHLrJEk bMxrUceởi vwLì v3sLoFem v3sLoFmà wLlàm cwLho bấtMxrUce kìHLrJEk ngườiMxrUce nwLào gặpwL tav3sLoFi ương.”

“Đó không phảiv3sLoF làHLrJEk tawLi ươngHLrJEk, phv3sLoFải wLnói v3sLoFlà giev3sLoFo gióHLrJEk wLgặt bảo.”wL wLAnh cườMxrUcei nóiHLrJEk, nhưng HLrJEkgiọng điệHLrJEku cMxrUceó mộtHLrJEk HLrJEktia lãnwLh khốwLc, giốnMxrUceg nhưHLrJEk anwLh đãv3sLoF sớmMxrUce quyếtwL tâHLrJEkm muv3sLoFốn giếtwL không tha.

“Lão công.” CHLrJEkô nwLhíu màyv3sLoF nv3sLoFhìn anh.

“Lão bà.” AwLnh mỉmwL cườiMxrUce đáMxrUcep lại.

“Lão công.” CôHLrJEk nhấMxrUcen mạHLrJEknh, tHLrJEkỏ vwLẻ phảMxrUcen đối.

“Lão bà.” HLrJEkAnh tiếMxrUcep tụcv3sLoF mỉHLrJEkm wLcười mMxrUceà chốngHLrJEk đỡ.

“Mọi người đềHLrJEku làmv3sLoF wLviệc vớMxrUcei nhwLau nhiềuv3sLoF v3sLoFnăm wLnhư vậy,v3sLoF MxrUceanh cówL thHLrJEkể đMxrUceồng wLý vwLới MxrUceem, đừngv3sLoF vì tìnHLrJEkh v3sLoFcảm cáwL nhânwL nhấtv3sLoF wLthời màv3sLoF phủiwL bỏwL nhữngv3sLoF cv3sLoFố gắng,HLrJEk hv3sLoFi sv3sLoFinh củawL hHLrJEkọ HLrJEkcho công v3sLoF ty nMxrUcehững nămv3sLoF qv3sLoFua đượcHLrJEk wLkhông?” MxrUceCô gọnv3sLoF gàngwL MxrUcedứt khowLát, thànwLh thậtMxrUce nói.

“Em cũng biếtv3sLoF, wLđối vớiMxrUce nhữngwL wLcố gắngMxrUce wLvà v3sLoFhi siHLrJEknh củaHLrJEk mọMxrUcei ngưMxrUceời awLnh đềv3sLoFu thưởngHLrJEk chMxrUceo họ xứnwLg đánHLrJEkg, chHLrJEkưa MxrUcecó bv3sLoFạc đãHLrJEki MxrUcengười nào.”

“Em biết, nhưwLng côngHLrJEk HLrJEkty MxrUcecó thểMxrUce pháHLrJEkt triểnMxrUce mạnhMxrUce HLrJEkmẽ, đứnMxrUceg vữnv3sLoFg tronwLg giớiHLrJEk nàyv3sLoF đềuwL có côHLrJEkng củaMxrUce mọiv3sLoF người.wL ChwLo nHLrJEkên đHLrJEkồng ýwL vớiwL HLrJEkem, khwLông cHLrJEkần vv3sLoFì eHLrJEkm HLrJEklàm kwLhó ngườiHLrJEk nào đMxrUceược khHLrJEkông?” CwLô cv3sLoFầu xin.

“Em mềm lMxrUceòng nv3sLoFhư vậHLrJEky MxrUcelà khônMxrUceg đượcv3sLoF.” AnwLh MxrUcethở dHLrJEkài wLlắc đv3sLoFầu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này wLanh khônHLrJEkg tHLrJEkhể đồMxrUceng MxrUceý wLvới em.”MxrUce v3sLoFAnh nwLghiêm túMxrUcec lắcMxrUce đầv3sLoFu nwLói,“Là ngưHLrJEkời lãnwLh đạo wLquyết địnv3sLoFh cwLhính sMxrUceách củwLa cMxrUceông tHLrJEky wLanh kHLrJEkhông thwLể mềmHLrJEk lv3sLoFòng nhHLrJEkư phụv3sLoF nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nóiMxrUce hếtv3sLoF đã.HLrJEk” MxrUceAnh MxrUceôn MxrUcenhu ngMxrUceắt v3sLoFlời cô,HLrJEk vẻv3sLoF mặHLrJEkt vẫnHLrJEk nghiêmHLrJEk túHLrJEkc nhưMxrUce vậy.

Phàn Sở NgMxrUceữ bHLrJEkất đắcMxrUce dv3sLoFĩ nwLhìn anMxrUceh, khv3sLoFông hMxrUceiểu v3sLoFanh tạiwL HLrJEksao pHLrJEkhải cốv3sLoF chấHLrJEkp nhHLrJEkư thế?

Nếu đồng nghiệpv3sLoF v3sLoFđối vớwLi côv3sLoF cóv3sLoF ýMxrUce kiếnHLrJEk thv3sLoFì MxrUcecũng wLlà dMxrUceo cwLô khôngv3sLoF MxrUceđủ tiMxrUceêu chuẩn,HLrJEk không thểv3sLoF tráHLrJEkch HLrJEkngười khv3sLoFác, nếuHLrJEk aHLrJEknh bởiv3sLoF vMxrUceì côwL mHLrJEkà lv3sLoFạm v3sLoFdụng cv3sLoFhức quyềwLn trảMxrUce tMxrUcehù đối phươngwL thìwL cHLrJEkhỉ càngv3sLoF làHLrJEkm khHLrJEkó cv3sLoFô HLrJEkhơn màwL thôiv3sLoF. ChẳngwL lv3sLoFẽ v3sLoFanh khônwLg hiểu?

“Nếu anh đãv3sLoF rMxrUcea mộtMxrUce quyHLrJEkết địnhHLrJEk gMxrUceì đówL MxrUcethì khôngHLrJEk phảiwL MxrUcechỉ vìwL mộHLrJEkt chuyện.MxrUce KhwLông phv3sLoFải chỉ một,v3sLoF cówL nghv3sLoFĩa MxrUceanh đãMxrUce HLrJEkcho họHLrJEk cơMxrUce hộwLi nhMxrUceưng hếtHLrJEk lầnv3sLoF nàMxrUcey đếnv3sLoF lầHLrJEkn HLrJEkkhác khwLông thwLay đổi, HLrJEkmột lầMxrUcen MxrUcelại MxrUcemột lầnwL MxrUcetái phạm,MxrUce đHLrJEkối vớiwL nhữnMxrUceg ngườHLrJEki nhv3sLoFư vậywL cv3sLoFho dùMxrUce khwLông phải vìMxrUce v3sLoFem tHLrJEkhì anHLrJEkh cũwLng phảiHLrJEk vv3sLoFì cônMxrUceg HLrJEkty MxrUcemà trừngv3sLoF phạt.”wL Anv3sLoFh thậtMxrUce sựv3sLoF nghiMxrUceêm túc nóiv3sLoF vớiHLrJEk cô.

“Anh cam đoHLrJEkan sẽv3sLoF khMxrUceông lv3sLoFấy việcv3sLoF cônv3sLoFg báwLo thùHLrJEk riêng?”MxrUce wLCô nhìv3sLoFn aHLrJEknh đáv3sLoFnh v3sLoFgiá. wLVì swLao côv3sLoF vẫn cảmMxrUce thấyv3sLoF khảwL nHLrJEkăng nàywL rấMxrUcet lớn?

“Ai, lão bHLrJEkà, lHLrJEkão cv3sLoFông củawL wLem HLrJEklà nHLrJEkgười kwLhông HLrJEkphân v3sLoFbiệt wLcông wLtư nhMxrUceư vậMxrUcey sao?”

Phàn Sở NgwLữ thMxrUceành tMxrUcehật HLrJEksuy nghwLĩ mv3sLoFột látHLrJEk rồiv3sLoF đưawL rwLa đwLáp án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KìnhHLrJEk dởv3sLoF kMxrUcehóc dởwL cười.

“Cám ơn v3sLoFem tiMxrUcen tưởngwL v3sLoFanh nv3sLoFhư vậy,MxrUce MxrUcelão wLbà.” AnMxrUceh cườiMxrUce khổwL mMxrUceà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngv3sLoFừng.” AnMxrUceh độtMxrUce nhwLiên ngắtv3sLoF lờMxrUcei cô:“ChúngMxrUce tHLrJEka khônMxrUceg wLnên vv3sLoFì tryệnv3sLoF cònHLrJEk chưHLrJEka cóv3sLoF xảy rHLrJEka tMxrUceranh v3sLoFluận kHLrJEkhông thôi,v3sLoF nếHLrJEku lãngMxrUce MxrUcephí thờiwL cwLho chuyệnwL MxrUcenày khôngwL bằngwL chúv3sLoFng ta nênHLrJEk “vậnHLrJEk wLđộng” mộHLrJEkt chút?”

Phàn Sở NHLrJEkgữ mặwLt nhaHLrJEknh chwLóng đỏHLrJEk lên.

“Anh thật khôv3sLoFng đHLrJEkứng đắn!”HLrJEk CôwL wLmặt đỏHLrJEk MxrUcetía tawLi wLtrừng aMxrUcenh wLliếc mắtMxrUce mộtMxrUce cái.

“ “Vận động”v3sLoF sMxrUceao cv3sLoFó thểMxrUce lwLà HLrJEkchuyện khôngv3sLoF MxrUceđứng đắn,v3sLoF lHLrJEkão HLrJEkbà? VMxrUceiệc nàyHLrJEk liwLên HLrJEkquan đến đwLời swLau củawL chúngMxrUce tHLrJEka, đâMxrUcey lHLrJEkà chuyệnwL MxrUceđứng đắnHLrJEk v3sLoFnhất cũnHLrJEkg quMxrUcean trọngv3sLoF nhất.wL” Anh v3sLoFnghiêm túwLc nói.

Phàn Sở NgữHLrJEk hoàwLn toànHLrJEk nHLrJEkói wLkhông rv3sLoFa lời,wL chỉMxrUce wLcó thểv3sLoF xHLrJEkấu hổv3sLoF trừHLrJEkng wLanh lwLiếc mắtv3sLoF mMxrUceột cái, v3sLoFsau đóHLrJEk quv3sLoFyết địv3sLoFnh đv3sLoFứng v3sLoFdậy chạyHLrJEk lấyMxrUce ngườv3sLoFi, khôngv3sLoF đểHLrJEk HLrJEký twLới anh.

Dù v3sLoFsao HLrJEkcô vĩv3sLoFnh vMxrUceiễn không 

MxrUcethể nói lạiv3sLoF anh.

Nhưng côwL v3sLoFvừa mớiwL đứnwLg lêwLn, HLrJEkhai HLrJEkchân còMxrUcen chưawL đứv3sLoFng vững,HLrJEk đMxrUceã bịwL HLrJEkanh kéMxrUceo nMxrUcegã ngồMxrUcei lạMxrUcei sô pha.

“Uy!” Cô khwLáng nghịHLrJEk qv3sLoFuay đầuwL kêwLu lên,v3sLoF wLgiây tiếHLrJEkp tv3sLoFheo đHLrJEkã bwLị wLanh MxrUceáp đảwLo wLở trênMxrUce sôwL pha.

Anh ở v3sLoFtrên wLngười monv3sLoFg chờwL nhìnHLrJEk cHLrJEkô, nụMxrUce cườiv3sLoF gợwLi wLcảm mHLrJEkê hoặcMxrUce, đMxrUceôi mv3sLoFắt đeHLrJEkn MxrUcelấp lánv3sLoFh tràn đv3sLoFầy v3sLoFtình v3sLoFyêu vàMxrUce kHLrJEkhát vwLọng đốMxrUcei vớiHLrJEk cô.

Cô hô hấpv3sLoF khóv3sLoF khăv3sLoFn, v3sLoFtim đậv3sLoFp nhanh.

AnhMxrUce chậm rv3sLoFãi cúiMxrUce ngv3sLoFười hôwLn côwL, nwLhẹ nhàngMxrUce hôMxrUcen đwLôi môiv3sLoF wLcô, MxrUcegiống nhưv3sLoF thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……