Cô Gái Đông Dương - Chương 20 Part 2

Uyên thấy xúc động vì cách Dùy dùng từ “ về” để hỏi cô. Anh luôn bảo với Uyên đây là nhà cô, là quê hương của cô, nên dù có đi đâu thì cũng phải nhớ đường về… Tình cảm của anh nồng hậu biết bao bao nhiêu, vậy mà… chỉ chút nữa thôi cô đã làm mất… 
_ Sao? Đừng nói rằng em mới về đó nghe! 
_ Em … mới về! _ Uyên cười. Một tay cô bấm chuông, còn tay kia nắm chặt tay Duy. 
_ Thật à? Chẳng báo trước gì cả! 
_ Em có báo trước! _ Uyên cong môi lên_ Chỉ tại anh không có nhà thôi! 
Cổng mở, chị người làm cúi chào cả hai người, rồi định đưa tay đón lấy chiếc xe, nhưng Duy đã gạt đi, mỉm cười: 
_ Tôi còn trẻ hơn chị mà! Mấy chuyện này chị đừng ngại! 
Chị người làm cũng cười, bẽn lẽn đi theo sau hai người. Uyên đưa mắt nhìn mọi thứ, thấy không có gì khác xưa, cảm thấy nỗi buồn của mình vơi bớt đi. Duy vừa dựng xe vừa hỏi: 
_ Có ai đi đón em không? 
_ Tố Phương! _ Uyên lơ đãng đáp_ Không biết nó có còn ở đây không. Nó rất mệt khi ở sân bay mà! 
Duy không cười nữa, khẽ liếc mắt nhìn chị người làm. Chị ta cúi mặt xuống bối rối. Duy chép miệng: 
_ Thôi nào… anh đóan mẹ anh đang chờ tụi mình trong phòng khách đấy Uyên! 
_ Anh là thầy bói có giỏi không? _ Uyên nháy mắt, bước theo anh lên mấy bậc tam cấp. 
_ Giỏi! Rất giỏi đấy! 
Uyên cũng thấy ngạc nhiên khi bà Trang Nhung đang ngồi trong phòng khách với gương mặt bừng bừng sắc giận. Không thấy Tố Phương đâu, cô đóan là Phương đã về. Nhưng bà Nhung cưng Phương lắm, Phương đau đầu mà bà không giữ lại ư? 
Uyên chưa kịp cất tiếng chào thì bà Nhung đã quát ầm lên: 
_ Con dám lừa dối cả gia đình này ư? Ghê gớm lắm rồi đấy! 
Thục Uyên ghé mắt nhìn sang bên. Duy nhún vai, bước lại gần: 
_ Có gì thì mẹ từ từ … Uyên mới về mà! 
Bà Nhung quay sang Uyên, giọng dịu hẳn: 
_ Cháu mệt thì lên phòng đi. Cô có chuyện muốn nói với anh Duy! 
_ Có … có nghiêm trọng không ạ? _ Uyên nhăn mặt hỏi lại _ Hình như anh Duy cũng vừa mới về mà bác! 
_ Hừm! _ Bà trừng mắt nhìn con trai_ Nó làm mất mặt gia đình này quá! Dám nói là đi ký hợp đồng … tận bên Mỹ… 
_ Thì đúng thế đấy mẹ! _ Duy lên tiếng_ Anh Vinh chưa chuyển đồ của con về sao? 
_ Sao trăng gì? _ Bà gắt lên_ Anh đi với con bé nào thì cứ nói thẳng ra? Lại còn bày trò ôm ấp nó ngay trước mặt Tố Phương nữa… Có biết thế là ác lắm không Duy? 
Duy ngồi xuống ghế, nhíu mày. Uyên thì gần như bàng hoàng. Cô nhín Duy không chớp mắt… lắp bắp hỏi : 
_ Chị ấy … chị ấy về rồi sao? 
_ Ừ! _ Duy nhẹ nhàng gật đầu. 
Bà Nhung dường như đã hiểu được câu chuyện, trong lòng trào lên một cơn giận điên người. Duy dám đi tìm và mang về một con bé bá vơ trên đất Mỹ ư? 
_ Con sẽ sang nhà Tố Phương và xin lỗi vì đã làm cô ấy buồn khổ! _ Duy ngồi hẳn dậy, mệt mỏi nói _ Con đã tìm lại được hạnh phúc của mình, mong bố mẹ ủng hộ cho con! 
_ Mọi chuyện đã được ấn định từ ba năm về trước rồi! _ Bà Nhung nghiêm mặt_ Lời nói của người lớn thì không đùa được! 
_ Nhưng đang đùa trên hạnh phúc của con cái đấy, thưa mẹ! _ Duy đứng dậy, dứt khóat_ Đã đến lúc bố mẹ dừng chuyện sắp đặt cuộc đời con rồi! 
Bà Nhung ớ người ra ngạc nhiên. Phản ứng của Duy giống như là đã được chuẩn bị sẵn từ rất lâu rồi, chỉ chực chờ cơ hội là nó bùng nổ…Nhưng con bé ấy đã lưu lạc trên đất nước xa lạ đó những 5 năm… Chừng ấy năm cũng đủ để làm biến đổi một con người, dù là những người có tâm hồn tốt đẹp nhất. Bà không thể để con trai sai lầm, lựa chọn theo cảm tính. Có thể, tình cảm của nó cũng chỉ là những xúc động nhất thời cho một mối quan tâm bé dại sớm bị chia cắt mà thôi! 
Uyên thì khác. Cô nghĩ ngay đến một trận chiến, giữa một bên là Nhật Duy, đã chuẩn bị sẵn sàng suốt bao năm, với một bên là gia đình và dòng họ, những người vẫn còn nặng nề về những thứ được gọi tên là “ danh dự” và “ uy tín” . Sẽ là một trận chiến… khốc liệt, không có sự nhượng bộ…và sẽ có nhiều người đau khổ lắm đây! Uyên thở dài, cô đưa ý nghĩ của mình về người con gái của Duy, lòng tự hỏi cô ấy sống ra sao trong suốt những năm ấy. Bây giờ, cô ấy có còn như xưa? Phương đứng lặng trước ngôi nhà suốt một thời gian ấp ủ giấc mơ đoàn tụ của mình. Trong lòng bằng lặng những ý nghĩ buồn tủi cho bản thân, cho mẹ và cho giấc mơ ba người. Suốt 4 năm, kể từ ngày mẹ ra đi, Phương đã không còn mơ giấc mơ đó nữa, thay vào đó là những cơn ác mộng triền miên nước mắt. “Bố sẽ không bao giờ biết được rằng … đối diện với hạnh phúc của bố khó khăn như thế nào , cũng chẳng biết được tình yêu của con dành cho bố cũng đã ngang bằng nỗi oán hận ! Bố chẳng biết được đâu …” 
Phương bấm chuông, và chờ đợi. Không biết người ra mở cổng là ai? Bố hay là cô Nguyên? Mà là ai thì cũng đâu còn quan trọng gì nữa nhỉ? Mọi điều đã như ở rất xa! 
Phương nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau những bóng cây. Tim cô đập mạnh. Rồi bóng người xuất hiện giữa cái nắng buổi chiều nhợt nhạt. Người ấy đứng sững khi nhìn thấy Phương. Phương bước lên một bước, cố gắng nở một nụ cười thật tươi: 
_ Bố … con đã về! 
Hình như Phương nhìn thấy những giọt nước mắt trên gương mặt đã có rất nhiều nếp nhăn của bố. Nhưng ông đã nhanh tay lau đi, bước thật nhanh ra phía cổng, lật đật mở khóa. Phương giữ tay ông lại, tự mình đẩy cổng ra, bước vào. Cô thì thầm: 
_ Giống như ngày xưa… con chỉ đi chơi về thôi mà! 
Ông Minh ôm con gái thật chặt, không thốt lên lời vì những cảm xúc cứ cuồn cuồn trong ***g ngực. Đây không phải là một giấc mơ, ông đang ôm đứa con gái yêu trong lòng, nghe hương thơm của nó, nghe tiếng nó nói thì thầm … Mọi điều đều rất thật… và hạnh phúc này cũng thật biết bao! 
_ Phương…Bố nhớ con, bố mong con rất nhiều! Cuối cùng thì con đã trở về rồi! 
Phương hơi tách người ra, nhìn thật lâu trên gương mặt của bố mình. Nhận ra mắt ông ướt nước, nhận ra thời gian đã in dấu rất nhiều trên vầng trán cao, nhận ra những nét quen thuộc và gần gũi đang ở ngay tầm tay của cô… chỉ cần đưa tay lên là chạm được vào, không phải là mặt tấm ảnh lạnh giá nữa. Thời gian qua, cô cũng nhớ bố rất nhiều…rất nhiều… 
_ Bố ơi! 
Phương giật mình bởi tiếng gọi trong trẻo ở phía dưới. Ông Minh buông cô ra, cúi xuống và mỉm cười với cô bé nhỏ xinh: 
_ Tố Lan, có chuyện gì vậy con? 
Con bé như không để ý đến Phương, nó níu lấy cánh tay ông Minh để ông bế nó lên. 
_ Mẹ thấy bố đi mở cổng lâu quá. Con cũng thấy thế… Bố khóc à? 
Ông Minh bối rối, quay ra nhìn Phương. Phương nén một tiếng thở dài, cố tránh nhìn Tố Lan. 
_ Phương… vào nhà đi con! 
Ông Minh dành một tay ôm Tố Lan, tay còn lại nắm lấy tay Phương, thật chặt và dắt cô vào nhà. Tố Lan, bấy giờ mới thật sự quan tâm đến vị khách, nó nhoài ra để nhìn rõ hơn, cất giọng líu lo: 
_ Chị là học sinh của bố à? 
Ông Minh đặt Tố Lan trên hiên nhà, nói với giọng vui vẻ: 
_ Không phải đâu Tố Lan! Đây là chị Tố Phương của con đó! 
Con bé hình như đã nhận ra Phương, nó la lên : 
_ Chị Tố Phương! _ Rồi nó quay vào nhà, hét lên thật to _ Mẹ ơi… chị Tố Phương này! 
Ông Minh nhìn Phương, dịu dàng nói khi con bé đã chạy tót vào nhà gọi mẹ: 
_ Dì Nguyên kể rất nhiều về con cho Tố Lan nghe… nên nó mong gặp con lắm đấy! Vào nhà đi con… Hành lý của con đâu! 
_ Con để bên nhà ông ngoại rồi! _ Phương thản nhiên nói dù biết bố sẽ buồn. Cô cúi xuống tháo giầy, tránh nét bối rối lẫn hoảng hốt của bố mình. 
Khi cô ngẩng lên đã thấy cô Nguyên đứng ở phía trước, đôi mắt hoe đỏ. Bên cạnh chân cô, Tố Lan đang đưa ánh mắt tò mò nhìn người chị xa lạ… 
_ Tố Phương! _ Cô Nguyên thốt lên với vẻ vừa vui sướng vừa ngượng ngùng. 
_ Cháu chào cô! _ Phương mỉm cười, bỏ mối quan hệ mới sang một bên, cô quay sang phía ông Minh, dịu dàng_ Con vào nhà được không? 
Cô Nguyên giật mình, hơi nghiêng người sang một bên, bối rối: 
_ Vào nhà đi Phương… Đây là nhà con mà! 
Phương đi vào trong nhà và cô tự mỉa mai mình khi hy vọng nơi đây không có gì thay đổi. Phòng khách hầu như không còn cái gì cũ cả, ngay cả đến cái rèm cửa cũng mang một màu mới, hoa văn mới. Ngồi xuống bộ salông xa lạ, Phương lại nén một tiếng thở dài buồn bã… Cô đã bị ném ra khỏi tổ ấm này một cách vĩnh viễn rồi… 
Ông Minh ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy bàn tay cô, thì thầm: 
_ Con về lúc nào mà không báo cho bố biết vậy? Rồi con ở đâu? 
_ Con mới về buổi sáng! _ Phương mỉm cười _ Con vẫn ở bên nhà mẹ thôi! 
_ Không! _ Ông Minh kêu lên, phản đối_ Về đây đi Phương… Bố và dì Nguyên vần giữ nguyên căn phòng của con đấy! 
Ông ngước nhìn lên, trao cái nhìn ý nghĩa với cô Nguyên: 
_ Anh biết mà, cuối cùng thì nó cũng về, phải không em? 
_ Con hãy ở lại đây! _ Cô Nguyên rụt rè _ Ở bên đó sẽ không có người chăm lo… 
_ Cháu cảm ơn cô… nhưng cháu quen rồi! 
Phương khẽ rút tay mình ra khỏi tay bố, ngó mắt nhìn xung quanh, cố tìm cảm giác thân thuộc. Con bé Tố Lan bất chợt kêu lên: 
_ Chị khát nước không? Mẹ em làm cho chị cái gì uống nhé? 
Cô Nguyên xoa đầu con, âu yếm: 
_Tố Lan giỏi quá… biết quan tâm đến mọi người ghê! _ Rồi cô nhìn Phương, hỏi nhỏ_ Con uống gì không? 
_ Cô đừng bận tâm! _ Phương nhìn chăm chăm vào Tố Lan, hỏi nó_ Em mấy tuổi rồi! 
_ Em bốn tuổi!_ Con bé mạnh dạn trả lời, nó bước thêm một bước nữa_ Thế chị mấy tuổi rồi? 
Phương khẽ lắc đầu: 
_ Chị quên rồi! 
_ Sao lại quên được ạ? 
_ Vì … có nhớ thì cũng không ích gì! _ Phương chua chát nói. 
_ Con … sống bên đó ra sao? _ Ông Minh cố gắng làm cho câu hỏi trở nên dễ chịu. Và ông cố gắng gạt bỏ những cơn ác mộng triền miên ra khỏi đầu. Không thể có gì xảy ra với nó được!.. 
_ Con được một gia đình giúp đỡ … cho ăn học, cho làm việc! Giờ thì mọi chuyện ổn lắm! Nếu có thời gian con sẽ kể kỹ hơn! 
Ông Minh gật đầu, thở nhẹ ra một tiếng. Cô Nguyên quay đi, lén chùi những giọt nước mắt vừa rơi ra. Phương chợt nghĩ nếu không có chuyện của bố mẹ thì có lẽ cô cũng thấy cô Nguyên là một người tốt thật… Nhưng… những gì đã xảy ra thì không thể xóa bỏ được! 
_ Chị… đồ đạc của chị đâu? _ Tố Lan đã ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ỏn ẻn hỏi_ Mẹ bảo khi chị về sẽ ở cái phòng rất đẹp trên tầng… 
_ Bên ông ngoại rồi! _ Trả lời xong thì Phương mới chợt nhớ ra cô và nó không hề có chung ông bà ngoại nên cô nhếch môi, chán nản quay đi. 
_ Bên bà ngoại à? 
Cô Nguyên vội ngồi xuống cạnh nó, ngăn nó lại bằng cách giảng giải… mối quan hệ phức tạp: 
_ Không đâu. Chị Phương để đồ bên ông ngoại của chị ấy. Còn bà ngoại của con thì khác…không phải bà ngoại của con! 
_ Nhưng bà ngoại hiền lắm mà. Bà cũng nhắc đến chị Phương nữa! 
Ông Minh mỉm cười khi nghe con nói thế. Phương thở hắt ra, hỏi nhỏ: 
_ Bố … vẫn khỏe phải không ạ? 
_ Ừm … Bây giờ con về rồi thì bố càng yên tâm hơn. Con ở xa quá, lại cô độc khiên bố… 
Phương chặn lại: 
_ Con không sao! Dù thế nào thì con cũng đã vượt qua được nỗi buồn đau lớn nhất đời rồi… còn gì buồn khổ hơn nữa đâu ạ! 
Im lặng. Phương biết bố và cô Nguyên đang nghĩ đến cái chết của mẹ, và họ cảm thấy áy náy… Đối với cô, như thế vẫn chưa đủ… 
_ Bố biết… Bố cũng rất khổ tâm! _ Ông Minh thở dài_ Bố đã sang bên đó tìm con… nhưng họ lại chẳng giúp được gì cả… 
Phương có nghe ông ngoại kể về chuyến đi đó của gia đình. Mọi người như điên lên khi Phương bỏ đi, và rồi vô cùng thất vọng trên đất Mỹ. Không tìm được gì ngoài lời xin lỗi của chính quyền thành phố ấy… 
_ Nhưng mà … bố vẫn còn một đứa con nữa mà! _ Phương ngước lên nhìn Tố Lan_ Một đứa con gái với người đàn bà mà bố vô cùng thương yêu… 
Đôi mắt cô Nguyên đượm những nét hãi hùng, hệt như cô vừa nhìn thấy những dấu hiệu nguy hiểm cho chính hạnh phúc của cô vậy… Phương nhếch môi, thản nhiên nói tiếp: 
_ Có con hay không thì vẫn thế phải không bố? 
_ Phương! _ Ông Minh kêu lên, khẽ xoay vai Phương lại để nhìn rõ gương mặt cô hơn_ Con là con gái của bố… Con biết bố yêu con đến mức nào mà Phương… Làm sao bố có thể… 
_ Bố yêu con hơn yêu Tố Lan chứ? 
Tố Lan bật dậy, vượt ra khỏi vòng tay của mẹ nó, chạy thật nhanh đến bên bố, lúc lắc cánh tay ông, hỏi bằng giọng mếu máo: 
_ Bố bảo yêu Tố Lan nhất trên đời mà… Bố nói cho chị ấy biết đi! 
_ Tố Lan! _ Bà Nguyên gắt lên nho nhỏ. 
_ Ứ chịu đâu… Chị Phương xấu… tranh giành bố với Tố Lan… 
_ Tố Lan! _ Bà Nguyên kêu lên_ Con không được nói thế. 
Tố Lan bám chặt lấy cánh tay ông Minh, khóc thật sự. Ông Minh vội ôm lấy nó, nựng nịu: 
_ Được rồi Tố Lan … Bố yêu con mà! 
_ Nhất cơ! 
_Ừ … nhất! 
Phương hơi quay đi. Bố không biết rằng, suốt cả tuổi thơ của cô, bố chưa hề cho cô cảm giác được yêu thương trọn vẹn như thế. Dù con bé, nhưng cô cũng biết bố … không thích mẹ đến mức nào. Và dù ông có nói yêu cô đi chăng nữa thì cô cũng không tin được nhiều. Bố không yêu mẹ được thì yêu cô được bao nhiêu? 
_ Dù sao… con cũng không thích tranh giành với một đứa con nít! _ Phương buông gọn_ Mà thật ra cũng không phải của con mà tranh giành nữa… 
Cô Nguyên cúi xuống đau lòng. Gương mặt ông Minh tái đi, không biết làm sao khi Tố Lan vẫn còn ôm chặt lấy ông… 
_ Tôi xin lỗi! _ Cô Nguyên ngẩng lên, nước mắt nhạt nhòa_ Lẽ ra… 
_ Mẹ … sao mẹ khóc? 
Con bé tụt xuống, nhào vào lòng mẹ, lo lắng. Khi đã hiểu ra nguyên nhân khiến mẹ nó khóc, nó nhìn sang Phương vừa sợ hãi vừa ghét bỏ. Nó bất chợt hét lên: 
_ Chị đi đi! Chị không phải là Tố Phương… Chị làm mẹ khóc… chị ác lắm! 
_ Tố Lan!_ Ông Minh quát lên làm con bé giật bắn mình, vùi đầu vào lòng mẹ khóc nức nở_ Con không chấp lời nói của nó chứ Phương? 
Phương lắc đầu, cười nhợt nhạt: 
_ Con không … Tại nó nói đúng, nó có quyền đó. Đây là nhà của nó… 
_ Và cũng là nhà của con! _ Ông Minh khẳng định. 
_ Và nó phải bảo vệ mẹ nó thôi! _ Phương nhìn mẹ con cô Nguyên, thấy đâu đó hình ảnh mẹ mình với đôi mắt đau đớn vì vết thương… cả ở thể xác lẫn tinh thần! 
_ Cô ấy cũng sẽ trở thành mẹ của con … nếu con muốn! _ Giọng người bố vang lên đau đớn. Niềm vui chưa dứt thì đã phải đối diện với thực tại buồn đau…