Cô Gái Đông Dương - Chương 13 Part 1

Và Sophia trở thành người bạn duy nhất của Phương trong trường... Cô bé luôn rủ Phương đi dạo trong công viên, cùng vào chợ, cùng tán gẫu chuyện trên trời dưới biển... Sophia rất dễ tính, đến mức nhiều lúc Phương cũng ngạc nhiên nhưng dù sao, Phương cũng thấy đâu đó hình ảnh Jalet trong cô bạn nên Phương ra sức xây dựng tình bạn... 
Vào đêm Noen , Sophia đến rũ Phương đi vào trung tâm thành phố xem hội chợ đêm. Barbara ái ngại không muốn Phương đi nhưng đành chịu. Phương bỏ ngoài tai lời kâu ca của chị, rời nhà khá sớm. CẢ hai sánh bước ben nhau đi dọc con đường sáng trưng ...loang loáng ướt.Khi đến cổng trường học, Sophia bỗng kéo tay Phương lại, chỉ vào một ô cửa trên toàn nhà, thì thầm : 
_ Lạ quá! Hôm nay là giáng sinh làm gì có ai ở trong trường mà lại có ánh sáng thế nhỉ? Hay bọn trộm cắp gì? 
Tố Phương cảnh giác : 
_ Tụi mình đi gọi cảnh sát! 
_ Đừng... Chưa có chứng cứ gì thì cảnh sát không tin đâu, cậu đứng ngoài chờ tớ vào xem sao... Nếu tớ không ra thì hãy gọi... 
Sophia định trèo qua cổng thì Phương kéo lại : 
_ Đừng vào, nguy hiểm lắm! 
_ Không thể chịu được, tớ phải vào xem sao... Cậu sợ thì về đi ! 
Biết không ngăn cản được Sophia, Phương đành theo cô vào bên trong... Cả hai cũng đến đây, chẳng lẽ lại để một đứa chịu nguy hiểm? 
Lò dò lần bước trong bóng tối, cả hai chạy nhanh qua vườn trường, trèo qua cửa sổ vào bên trong... Sophia nắm chặt tay Phương như tìm sự gan dạ từ tình bạn. Ánh sáng chập chờn phát ra từ phòng vệ sinh đã hỏng của trường... Có tiếng lanh canh của kim loại va vào lớp gạch men ốp tường, cả tiếng rì rầm to nhỏ khiến cả hai đứa rùng mình... 
Đến cửa vào, Sophia nói nhỏ : 
_ Chờ tớ nhé? Đứng im đây, nếu không thấy tớ ra thì chạy đi báo cảnh sát ngay... Đứng theo tớ hiểu không? 
Phương muốn kéo Sophia lại nhưng cô đã quá liều lĩnh, xông thẳng vào trong... 5 phút, 10 Phút... trôi qua không thấy Sophia ra, Phương nghe dạ bồn chồn... Hình ảnh của cuộc chạy trốn cuối cùng của hai mẹ con như đang diễn ra trước mắt... Mẹ chết để cho cô sự sống, nếu bây giờ... chạy đi thì vẫn kịp... nhưng còn Sophia thì sao? Không được... Phương lao vào trong với một quyết tâm... Cô ấy là một người bạn tốt, lúc nào cũng sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô... Không thể bỏ chạy một mình được! 
Cô đi chậm về phía phòng có ánh sáng hắt ra. Lần theo bờ tường, tay Phương chạm phải cái lạnh toát ra từ gạch men... Cô gọi nhỏ : 
_ Sophia... Sophia ! 
Không có động tĩnh. Phương hít một hơi để lấy can đảm, dùng chân đá bật cánh cửa ra, từ xa nhòm vào trong chỉ có mấy ngọn nên đang cháy dở... Yên tâm, Phương lò dò đi vào... Cô cúi xuống nhìn chiếc bồn rửa mặt hỏng, tìm kiếm... Có vết cháy xém đen một vệt dài trên mặt sứ trắng... Lẽ ra đây là bồn rửa mặt cũ thì phải có nhiều bụi, đằng này nó rất sạch sẽ như được sử dụng thường xuyên...Trong đầu Phương nảy lên một suy nghĩ nghi ngờ... Nhưng từ đằng sau... xuất hiện một bóng đen.. Phương quay phắt ra theo phản xạ , bóng đen đã nệ một vật rắn vào đầu cô... Phương quỵ xuống, loang loáng trước mắt cô là một nụ cười quen thuộc... 

Paul tất tả đi vào để tránh cái rét và những bông tuyết ướt lạnh... Barbara vội máy bật to máy sưởi lên...Paul ngồi tựa lưng vào ghế, thở hắt ra toàn khói... Barbara đặt một tách cà phê nóng trước mặt anh, hỏi : 
_ Cậu chủ vừa đáp máy bay về hả? Bão tuyết vậy làm gì? 
Paul cười : 
_ Đêm Noen mà Barbara... 
_ Ừm... Về còn cùng Tố Phương đón Noen chứ! 
Paul cười, vừa uống cà phê vừa đưa mắt nhìn xung quanh... Im ắng đến ngạc nhiên , anh hỏi : 
_ Thế Phương đâu? Cô ấy ngủ à? 
Barbara thở dài : 
_ Ôi chao, bạn rủ đi chơi Noen rồi... Bão tuyết ập đến mà không biết đường về! 
_ Bạn à? 
_ Vâng... 
_ Bạn trai hả? 
_ Cậu ghen à? _ Barbara cười cười _ Sao lại lắc đầu... Nhìn cậu là em biết ngay... Tố Phương làm gì có bạn, chỉ có duy nhất một đứa con gái... Nhưng em trông con bé đó gian lắm... Mỗi lần vào đây là nó cứ nhìn đủ thứ... 
Paul hất mái tóc rủ xuống mắt lên, cất giọng trầm trầm : 
- Cô đa nghi quá! Tôi lên phòng đây, bao giờ Tố Phương về, cô báo cho tôi hay nhé? 
_ Vâng ạ ! 
Barbara tựa đầu vào thành ghế, mệt mỏi. Cả ngày lo làm việc, không được nghỉ ngơi gì, giờ chân tay lẫn đầu óc cứ đờ đẫn cả.. Ngủ chút có hề gì?... Barbara nhắm mắt lại, chìm ngay vào giấc mộng Noen... 
Phương được đánh thức bởi tiếng gió rít đập vào cửa sổ... Cô cựa quậy nhưng tay đã bị trói chặt... Phương nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua... Cô đã bị đánh vào đầu, nay vết thương đó vẫn còn đau nhưng nhức... Phương nhìn ra xung quanh... Vẫn khu nhà vệ sinh bỏ hoang ,lạnh lẽo và âm u đáng sợ... Phương tự hỏi Sophia đi đâu, nó có làm sao không... hay đã gặp chuyện gì nguy hiểm rồi? 
Cửa mở, Phương nhướng mắt nhìn lên, tròn mắt ngạc nhiên... Sophia đứng trước mặt cô, thản nhiên và lành lặn.. Phương chợt hiểu ra tất cả, chua chát cả lòng... vậy mà cô đã ra sức xây dựng niềm tin... 
Bên cạnh Sophia là Jim, hắn ta cười khẩy, ngồi xuống đối diện Phương, nâng mặt cô lên, nói vẻ khoái trá : 
- Mày quả là dũng cảm... lại còn giàu niềm tin yêu và tinh thần cao thượng nữa... 
Jim cười, Sophia cũng cười , và đâu đó bên ngoài, nhiều tiếng cười rộ lên... 
_ Một nữ sinh giỏi giang, gương mẫu của ngôi trường danh tiếng này,... coi như chấm dứt từ phút này... 
_ Tao nghĩ chúng mày quá tự tin đó ! Jim cười to, rồi rít lên the thé : 
- Người đẹp ơi! Bắt người đẹp phục tùng khó quá... Nay có cơ hội, ta đâu bỏ được ! Sophia bảo chúng nó mang vào đây ! 
Sophia hơi cười, ánh mắt nó tinh ranh nhìn Phương, chờ đợi một điều thích thú lắm... Một thằng mang vào một khay nhỏ, trên đó là một ống tiêm trắng, đục đục một thứ nước... Phương thoáng rùng mình... 
Sophia nhún vai : 
_ Chỉ cần ba lần này nữa là mày vĩnh viễn là bạn tao mà tao không cần phải tỏ ra trung thực nữa... Mấy tháng qua đúng là cực hình, mày biết không... Chơi với những đứa tử tế như mày... quá mệt... ! Thế mà lúc nào cũng tự hào.. 
Sophia bĩu môi, đưa cho Jim ống tiêm... Phương lặng thinh, ném ánh mắt oán hận về hai đứa... Dù có chết cô cũng không van xin... dù có chết cũng không quên được lúc này... 
Bị trói chân tay, Sophia lại ghìm chặt đầu, Phương chỉ còn biết cắn răng chịu dduwngh... Mũi kim cứ chích dần vào da như đang chích vào nỗi đau trong lòng... Nước mắt cô ứa ra, nhưng không phải khóc mà vì quá căm hận... Thuốc vào, chỗ tay đau buốt... Đầu óc cô bỗng quay mùng mùng... Phương oằn người ho sặc sụa... Cô lại chìm dần vào giấc ngủ.. 
Sophia bảo Jim cởi trói cho Phương , vì theo như cô ta nói thì Phương sẽ chẳng còn làm gì được... Thuốc đã làm Phương mệt mỏi rã rời... 
Barbara giật mình thức giấc, cô vội ngó đồng hồ... Đã 7 h sáng rồi... Barbara gãi đầu suy nghĩ , chắc Tố Phương đã về nhà, thấy cô ngủ nên không tiện đánh thức ... Barbara nhìn cây thông Noen và các gói quà to ở dưới... Cô vội vào phòng bếp, đã thấy bác Brenda đang ốp trứng.. Bác Brenda nói : 
_ Lại ngủ ở ghế rồi ! Cô thật là đểnh đoảng quá! 
Barbara cười nhẹ : 
- Bác Brenda này, bác tặng cháu quà gì vậy? 
_ Ăn sáng xong thì biết , cô ạ... Chà Tuyết dày nhỉ? Trắng xóa cả một vùng... có phải hôm qua cậu Paul về không? 
Barbara gật đầu, bà Brenda lại chặt lưỡi : 
- Tội nghiệp chưa... Mưa bão thế ! à, Phương chưa dậy à? 
_ Tối qua chắc về muộn nên sáng nay ngủ nướng... Để cháu lên đánh thức nó dậy ! 
_ Thôi, để nó ngủ... Mau dọn đồ ăn sáng cho cậu Paul đi ! 
Barbara mang đồ ăn lên cho Paul. Paul vẫn còn nằm trên gường, cuộn chăn y như tằm làm kén... Paul hỏi : 
_ Tố Phương đâu mà cô lại mang thay thế? 
Barbara nhìn căn phòng bừa bộn, lơ đãng nói : 
_ Tố Phương chưa dậy, xin lỗi vì hôm qua không đánh thức cậu dậy! 
Paul hơi cười, dịu dàng : 
- Cô có gọi tôi cũng không dậy được... Lạnh quá... Chức Barbara một giáng sinh vui vẻ ! 
Barbara mỉm cười... Cậu Paul lúc nào cũng tế nhị như thế... Chỉ có điều hơi xa cách , nhưng cũng gần đây cũng đỡ vfi cậu ta có vẻ kết Phương... Mà con bé hòa đồng quá, nên cậu ta cũng phải mở lòng theo... Nụ cười của Paul đã tự nhiên hơn, ngọt ngào hơn... 
Đến tận trưa vẫn không thấy Phương xuống, mọi người đứng ngồi không yên... Paul cùng Barbara lên tìm, gõ cửa mãi mà cô không mở cửa... Paul mạnh dạn đẩy cửa vào, phòng còn nguyên như tối qua... Barbara ấp úng : 
- Chẳng lẽ nó vừa mới đi... Nhưng trên tuyết đâu có vết chân? 
Paul nhíu mày : 
- Rõ ràng tối qua Phương không về... Barbara , cô ấy có hay như thế này không? 
_ Không ! _ Barbara vội vã lắc đầu _ Phương rất kỵ việc qua đêm ở nhà ai ddso... Trời ơi ! Em nghi là có chuyện xảy ra với nó rồi ! 
Ròi mắt cô long lên, giọng bức xúc : 
_ Chính con bé đó... Con Sophia đấy... Nó đã làm gì Phương roiof ! 
Paul điềm tình mở điện thoại , gọi ngay cho cảnh sát... Ruột anh nóng như lửa, nhưng anh không cho phép mình nóng giận hay mất bình tĩnh.. Phương đang rất cần anh ! 
Paul lao vào phòng mình, khoắc vội chiếc áo dạ lên người... rồi lại tất tả lao ra khỏi nhà... Tuyết dày không thể đi xe ô tô được, nên anh phải chạy bộ... Gió ret căm căm, tuyết vẫn rơi dày. Khắp nơi toàn màu trắng xóa, Paul thấy đâu đó nỗi vô vọng đang quấn riết lấy mình... Dừng lại để định tâm lại, anh điểm nhanh trong đầu những địa điểm Phương có thể lui tới... Chợ đêm, siêu thị, nhà bà bạn Brenda, trường học... Trước hết đến chỗ chợ đêm hôm qua! 
Cứu tớ với Nhật Duy !... Nhật Duy..." 
Tiếng thét của Tố Phương làm Nhật Duy bừng tỉnh... Mới có nửa đêm.. Người cậu đẫm mồ hôi, tóc tai bơ phờ... Với tay bật đèn ngủ, Duy thở hắt ra... Giấc mơ thật kinh hoàng ! Phương đang bị bọn xấu hành hạ... chúng nhốt Tố Phương vào một căn phòng tựa như nhà tắm... Một thằng con trai đã đánh Phương... Và cô kêu cứu... Nhật Duy vò đầu đau khổ... Bàn tay của Phương đưa ra vẫy gọi mà cậu không thể tới... " Phương ơi, tớ có lỗi với cậu... Tớ đang cố để sang bên đó tìm cậu, tớ sẽ làm được ! Chờ tớ, hãy chờ tớ ! Cầu mong cậu bình yên, nếu không tớ sẽ không sống được đâu... Tố Phương !" 
Nhật Duy đặt chiếc vòng tay và vòng cổ ở trước mặt... Rồi cầm chiếc vòng lên, hôn nhè nhẹ lên mặt dây chuyền... Hình ảnh Phương cười rực rỡ , như thể không còn gì hạnh phúc bằng hạnh phúc của cô... 

Tố Phương cố mở mắt mà không tài nào mở nổi... Cánh tay trái của cô buốt nhói. Trí nhớ dần khôi phụ , Phương co người lại... Bây giờ thì không điều khiển nổi cả chân tay của mình nữa. Thuốc đã ngấm lên tận não...Cô muốn ói nhưng không thể nào làm được... Đầu tê rần. Mọi thứ xung quanh như đang nhảy nhót... Phương gắng bình tâm lại, bằng việc nghĩ cách thoát khỏi đây.. tay chân không bị trói nữa nhưng có lẽ còn hơn trói.. Làm thế nào đây? 
Jim bước vào, múi hắn hích lên, mắt thao láo : 
_ Thấy thế nào? Sướng chứ? Nàng tiên nâu là nhất rồi... Mai kia, mày sẽ thuộc băng tụi tao và kéo rủ thêm nhiều đứa khác... Dân trí thức như tụi mày toàn lũ giàu sụ... Mà mày mà kết bạn thì đố ai dám từ chối ! 
Jim lại gần, hắn đưa tay lên vuốt nhẹ má Phương, hắn cười lên phe phé : 
- Rồi tao sẽ chiếu cố cho mày làm... bồ nhí ! Mày cũng " ngon " quá mà ! 
_ JIm, chưa phải lúc ! 
Jim vội thu tay lại, nhóng mắt nhìn Sophia... Cô ta lại cầm thêm một ống tiêm khác, đưa cho Jim và ra hiệu tiêm cho Phương . Phương rùng mình khi kim tiêm châm vào cánh tay... Chỉ còn một mũi nữa là con người cô không còn điều khiển nổi... Cuộc đời cô sống mà như chết... Mẹ sẽ không yên khi ở suối vàng ... Nghĩ đến mẹ, Phương đau nhói lòng... Làm thế nào đây mẹ ơi? Phương nghe tim mình đập yếu dần, chưa lúc nào cô lại căm ghét bản thân mình đến thế ... Quá khờ khạo ư? Quá nhân hậu ư? Đến chết mà vẫn không tin vào mắt mình sự thật hiển nhiên Sophia là một đứa ác ... Đời cũng muôn hình muôn vẻ, người cũng nhiều lớp mặt nạ biết bao... Sao Phương vẫn không học được cách sống thay đổi nhiều cách theo những gam màu của cuộc sống?... 
Paul đã huy động những người làm và nhờ cả cảnh sát lùng sục khắp nơi mà vẫn không thấy Phương... Gần tối, Paul uể oải lê người trên tuyết để về nhà... Đi qua cổng trường anh dừng lại. Một điều gì cứ thôi thúc anh suy nghĩ, bắt anh dừng lại và... bắt anh vào trong trường tìm... Nhưng làm gì có ai ở trong trường? Paul định bỏ đi thì chợt thấy ánh đèn le lói từ cửa sổ một căn phòng hắt ra... Thấy ngờ ngợ, anh trèo qua cổng, lướt nhanh qua vườn trường... Anh tìm cửa sổ không có chốt để trèo qua. Hành lang lớp học tối om... Anh cố căng mắt tìm lối đi. Mất một lúc lâu anh mới xác định được vị trí của căn phòng có ánh sáng. Nó nằm ở khu tầng trệt của ngôi nhà. Khi gần đến cửa, anh nghe thấy tiếng lạo xạo ở bên trong... Tiếng thằng con trai đang bực bội : 
_ Mẹ nó chứ... Sao nó vẫn chưa tỉnh? 
_ Mày tiêm quá liều rồi... Nhỡ nó chết thì đi tù cả ráo đấy ! 
_ Im ngay ! Nó không chết được đâu. Có hơn tẹo thuốc , đợi nó tỉnh rồi tụi mình cho nó liều cuối cùng... 
_ Và thế là nó thuộc về chúng ta... Một con cá bự đó Sophia ! 
Paul hiểu ra tất cả. Anh lẳng lặng rút điện thoại, gọi khẩn cho cảnh sát... Rồi anh bình thản đẩy cửa vào... Vài ba đứa quay ra, nhìn anh kinh ngạc... Paul nhếch môi : 
_ Thả ngay Tố Phương ra ! 
Jim bật dậy, cười nhạt : 
_ Ông anh là kẻ nào thế nhỉ? Sộc vào đây bất lịch sự quá đấy ! 
Paul lao đến, túm lấy cổ áo Jim , tặng cho hắn một quả đấm vào ngay quai hàm. Miệng hắn bật máu. Lũ con gái còn lại dạt ra... Sophia tháo thân vào trong buồng nơi Phương đang nằm. Ba bốn tên con trai lao vào, áp sát Paul... anh tung cú đấm vào mặt tên gần nhất. Tóm lấy cổ hai tên và đập chúng vào nhau. Một thằng lao đến tóm lấy cổ anh, đấm như... dại vào bụng Paul... Paul nén đau dùng chân đạp hắn ra... 
Quần nhau với chúng một lúc Paul bị đau khá nhiều chỗ, còn bọn chúng thì... nằm la liệt... Anh đẩy cửa buồng bước vào, Sophia đang dí mũi tiêm vào cánh tay trái của Phương. Paul khự lại, nhìn Sophia như đang nhìn quái vật ! 
_ Đừng có lại gần đây... Tôi mà tiêm vào thì con nhỏ này coi như hết đời ! 
Paul lạnh lùng : 
_ Cô biết tội cố ý hãm hại người khác bị phạt bao nhiêu năm tù không? Lại còn tổ chức mua bán hút hít ma túy nữa... Bỏ mũi tiêm ra đi ! 
Sophia hét lên : 
_ Không đời nào... Lùi lại đi... Nếu tiến thêm nữa thì không gặp con bé này đâu ! 
_ Ai bảo vậy? 
Phương tung một cú đấm vào mặt Sophia... Cú đấm hơi nhẹ nhưng cũng đủ làm cho Sophia loạng choạng.. Nhân cơ hội, Paul lao đến giằng ống tiêm ra khỏi tay Sophia... Cô ta ngã người về phía sau... 
Cảnh sát ập vào, Paul ôm Phương vào lòng khi cô ngã ra... Người Phương mềm nhũn, lạnh ngắt... Paul xót xa, cởi chiếc áo khoác ra, bọc lấy cô rồi đưa ra ngoài xe cứu thương... 
Paul không đưa Phương đến bệnh viện mà đưa về nhà mời bác sỹ gia đình đến... tay trái Phương sưng đỏ, bàn tay lạnh ngắt, tím tái.. Paul đặt tay Phương vào trong chăn, khổ sở khi thấy cô thiêm thiếp trên giường... Anh đã không nhanh nhạy tìm ra cô sớm hơn, để cô bị chúng hành hạ đến mức này... Những gì chúng phải chịu, cũng không thể nào đền tội đủ... 
Anh vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa trên mặt Phương, anh thì thầm : 
_ Chóng khoẻ em nhé ! 
Phương mê man, rên rỉ trong hoảng sợ : 
_ Mẹ ơi... mẹ ơi... Con lạnh quá... Đừng bỏ con mẹ ơi... Cứu con... lạnh... lạnh... 
Paul kéo chăn cho Phương mà cô vẫn không ngừng kêu lạnh, người run lên từng chặp... Không biết làm gì hơn, anh đỡ cô dậy, ôm cô vào lòng... Có được hơi ấm từ Paul tỏa ra, Phương nằm im... Giấc ngủ như đã an lành hơn... Paul tựa người vào thành giường, nghe con tim mình nhói lên nhè nhẹ... 
Ánh sáng lọt qua cửa sổ, chiếu vào mắt Phương làm cô khó chịu... Cô choàng tỉnh, người đau ê ẩm... Phương giật mình khi thấy mình không nằm mà giống như... ngồi ngủ hơn... Ngẩng lên, Phương bắt gặp gương mặt hiền hòa của Paul trong giấc ngủ... Mái tóc vàng nhạt của anh rủ xuống, mềm như tơ.. hai tay anh vẫn ôm lấy Phương... Phương muốn vùng ra nhưng vẫn không xoay mình nổi... Cô đành im, ngẫm nghĩ... Những gì trải qua giống như một cơn ác mộng... Nếu không có Paul thì coi như cô chẳng còn gì cả... mất đi lý trí _ thứ cuối cùng Phương còn lại trên đời này... Phương nghĩ đến mẹ, đến tất cả những gì đã qua, hoảng sợ vì những nguy hiểm mà mình đã nếm trải... Giống như những rủi ro đều nhằm cô mà chạy tới... Một mình chịu đựng thật quá nặng nề... Nước mắt tự nhiên chảy xuống gò má cô, chảy nhiều đến nỗi Phương cũng ngạc nhiên... Cô không nấc được thành tiếng, nhưng gò má đã ướt đẫm... Paul cúi xuống thì thầm : 
_ Em đau à? 
_ Không... không đau nữa ! _ Phương hơi ngẩng lên, đôi mắt vẫn còn long lanh ướt nhưng giọng nói thì trong trẻo _ Chắc có ai đó đang khóc thay em... Ừm, mẹ đấy ! Mẹ khuyên em về nước nhưng em lại không nghe lời... Nhưng làm sao đi được cơ chứ? Thể xác mẹ ở đây, linh hồn mẹ ở đây... 
Paul nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên gò má Phương, cười ấm áp : 
_ Nếu vậy thì mẹ luôn ở bên em... lo lắng và bảo vệ em ! Đừng khóc nữa Phương... Mọi nguy hiểm đã qua rồi ! 
_ Nhờ công anh ! 
Phương thì thầm. Cô nhớ chính tiếng gọi của anh làm cô tỉnh giấc , thoát khỏi cơn mộng mị và lấy lại được ý chí... Những vết bầm trên mặt anh cũng vì Phương mà có... Sự lo lắng ấy, biết lấy gì để trả anh? 
Paul chợt xiết chặt vòng tay, giọng như mơ hồ đi : 
_ Chỉ mong sao em mãi ở bên anh, Phương à! 
Im lặng. Phương nhắm mắt lại, cố không để lòng dao động... Những gì anh dành cho cô, cô biết nhưng để đáp trả đúng như anh mong muốn thì... vĩnh viễn không thể được... Cô đã phản bội một lần, đâu thể tiếp tục lần thứ hai... Sẽ cứ sống thế này mãi với mẹ, và cầu chúc cho Duy được hạnh phúc... 
Paul không buông Phương ra , anh tưởng cô đã ngủ rồi... Rèm mi cong vút vẫn long lanh ngấn lệ... Dấy lên trong lòng anh những suy tư xa lạ... Làm thế nào để em chấp nhận ta? Làm thế nào để em chỉ luôn cười tươi dưới ánh nắng mềm mại của buổi sớm mai... Làm thế nào nhỉ? 
_ Anh... 
_ Ừm !_ Paul ngạc nhiên, nhưng vẫn chờ đợi. 
_ Đừng kiện Sophia và lũ bạn của nó ... Đó là chuyện của em ... Em sẽ giải quyết riêng ! 
_ Một mình em ư? 
_ Biết được bộ mặt thật của chúng nó thì em khắc biết phòng thủ thôi... Bây giờ cho em nằm xuống giường đi, mỏi lưng quá ! 
Paul hơi cười.. anh nhẹ nhàng xê người ra rồi đặt cô xuống một chiếc gối... Phương như chìm vào giấc ngủ... Giờ thì không còn mộng mị nữa... Em sẽ khoẻ lên thôi ! Yên tâm đi cô bé ! 

Sau hai tuần nghỉ học, Phương bình phục hoàn toàn và đến trường trở lại... Ở trường không ai biết vụ Tố Phương bị hại cả. Bọn Sophia nhìn Phương lo sợ... Đến giờ ra chơi , Jim đã dùng vũ lực kéo Phương vào phóng vệ sinh nam đã bị hỏng lần trước.. Ở đó Sophia và một vài đứa con gái khác đang đứng khoanh tay chờ đợi. 
Phương hất tay JIm ra khỏi tay mình, nhìn lại Sophia với cái nhìn giễu cợt : 
_ Có gì không hả người bạn bạc bẽo? 
_ Mày vẫn còn hồn để đi học ư? _ Sophia nhếch môi _ Không sợ bọn tao nữa à? 
_ Sao phải sợ?_ Phương nghênh mặt lên _ Người sợ là tụi mày chứ hả?