Cuộc gặp gỡ chí mạng - Tập 2 - ngoại truyện 1

Ngoại truyện 1

 

Trời cao, mây trắng, nước xanh, cát mịn.

Lâm Uyển xòe ô ngồi trên bờ cát, nhìn cách đó không
xa một lớn một nhỏ đang chơi té nước.

Tiểu Bảo chỉ mặc một chiếc quần đùi, cái dáng lũn
cũn ngâm dưới nước non nửa, ôm một chiếc súng bắn nước rất lớn màu sắc sặc sỡ,
liều mạng bắn phá. Trần Kình cầm súng rỗng vừa trốn vừa tránh, thỉnh thoảng còn
đầu hàng xin được khoan dung.

Hắn mặc một chiếc áo phông trắng và chiếc quần đi biển
màu xanh lục, tóc ngắn ẩm ướt dán lại thành từng đám, tay và chân ướt đẫm nước
hiện lên vẻ rực rỡ khỏe mạnh dưới ánh nắng mặt trời, sảng khoái cười giống như
một đứa trẻ to xác vô âu vô lo.

Nghe từng trận tiếng đùa vang, trên gương mặt Lâm Uyển
lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Từ sau khi Trần Kình xuất hiện, Tiểu Bảo thay đổi rất
lớn, tính cách càng ngày càng cởi mở, cũng hoạt bát hơn nhiều, không ỷ lại cô
như trước. Cô cảm thấy rất tốt, một đứa bé trai nên trưởng thành như vậy. Phải
nói rằng Trần Kình là một người cha không tồi, làm con của hắn quả thật rất hạnh
phúc.

Con người này đã thay đổi rất nhiều. Trên một số
phương diện nào đó có thể gọi là hoàn toàn lột xác.

Bây giờ mỗi lần hắn đến đây đều mang theo rất nhiều
quà, tặng cho thằng bé đồ chơi đẹp, đồ ăn ngon. Quà tặng cô có khăn lụa, trang
sức bạc nguyên chất, quyển sách cô từng vô ý nói rằng mình chưa mua được, thậm
chí còn có cả một bộ sơn móng tay, so với đống túi và giày hàng hiệu trong tủ của
căn hộ trước kia, những thứ này mới thật sự khiến cô động lòng.

Hắn còn dành nhiều thời gian và tâm sức với những
người trong gia đình cô, tóm lại đã thành công dụ dỗ bọn họ đứng trên cùng một
chiến tuyến. Mỗi lần gặp mặt họ đều thẳng thừng có, ám chỉ có, bảo cô đừng bỏ
qua hạnh phúc, nên sớm đoàn tụ gia đình. Em trai cô còn cười nói cô được chiều
chuộng mà sinh ra kiêu ngạo. Về khoảng thời gian quá khứ tối tăm kia, bọn họ đều
cho rằng nên tha thứ, hoặc nói là nên nhìn thoáng ra. Đương nhiên, điều bọn họ
biết được chỉ là một phần của sự thật…

Lại một loạt tiếng kêu nữa làm cô chú ý, chỉ thấy Trần
Kình đang bế ngang Tiểu Bảo, đứng chỗ nước sâu hơn một chút nhưng chưa lên quá
đầu gối hắn. Tiểu Bảo đang khua tay loạn xạ, Trần Kình chốc chốc lại hù dọa nó,
làm bộ sẽ thả nó ra, Tiểu Bảo oa oa kêu to: “Mẹ ơi, cứu con với!”

“Ba là người xấu.”

Trần Kình giả bộ tức giận, nhấc bổng thằng bé lên,
cù nó một trận, Tiểu Bảo vừa cười vừa hét, cuối cùng xin tha: “Con sai rồi, ba
là người tốt.”

Khung cảnh náo nhiệt hạnh phúc đó khiến Lâm Uyển cảm
động, nhưng khi Trần Kình ôm con đi đến trước mặt, nụ cười trên khóe môi cô đã
tắt, những khát khao cháy bỏng trong mắt hắn cô cũng làm như không thấy.

Đây là chút kiên trì của cô. Bởi họ sắp phải đối mặt
với nhau không chỉ một sớm một chiều mà là cả đời người. Cô cần có đủ lòng tin
và cảm giác an toàn mới có thể đem tương lai của bản thân và con trai giao cho hắn.

Tắm rửa thay quần áo ở gian phòng trong bãi tắm, sau
đó đến nhà hàng hải sản bên cạnh giải quyết bữa cơm chiều. Tiểu Bảo thích ăn
tôm, Trần Kình liền bóc vỏ cho nó đầy một đĩa, bây giờ cứ mỗi khi ăn cơm cùng
nhau thì công việc này lại là của hắn, không ai có thể giành được.

Lâm Uyển giữa chừng đi vào toilet, đến lúc về Tiểu Bảo
thần bí sáp lại gần nói: “Vừa rồi con thấy dì bên kia liếc mắt đưa tình với
ba.”

Cô sửng sốt, lập tức phê bình: “Trẻ con không được
nói lung tung.”

Tiểu Bảo phản bác: “Con không nói lung tung, rõ ràng
dì đó quyễn rũ ba con.”

Lúc này xung quanh đều nghe rõ, liền quay lại nhìn,
bao gồm cả hai người bên cạnh đang trong diện tình nghi kia. Lâm Uyển không nhịn
được, trừng mắt lườm Trần Kình một cái, thấp giọng nói: “Trước mặt con trẻ nói
chuyện phải giữ đúng chừng mực, đừng dạy nó hư…”

Trần Kình gật đầu nói được, thái độ nhận sai vô cùng
thành khẩn làm cô không còn gì để nói tiếp.

Một lát sau, hai người ngồi bên cạnh kia đứng dậy,
Lâm Uyển bất giác nhìn theo bóng họ rời đi, cô gái đầu hai mươi, quần là áo lượt,
chân dài trắng muốt như tuyết, hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt đàn ông trên đường.
Lâm Uyển thu lại tầm mắt, cổ họng như bị mắc phải thứ gì.

Bữa cơm trôi qua trong im lặng, nhân lúc thang máy
xuống lầu, Trần Kình soi qua bức tường đá sáng bóng vuốt lại tóc, sửa cổ áo.

Trong lòng Lâm Uyển dội lên một sự bực bội khó hiểu,
buột miệng mỉa mai châm chọc: “Đẹp lắm rồi, đàn ông bốn mươi tuổi đang đúng độ
xuân, bây giờ anh đúng vào thời điểm chín nhất đấy.”

Trần Kình cười cười, cúi đầu nói bên tai cô: “Còn có
một câu, phụ nữ ba mươi chẳng khác gì bã đậu…”

Cảm giác được cơ thể cô bỗng nhiên cứng đờ, ý cười của
hắn càng đượm, thở ra hơi nóng, hỏi: “Cho nên, em còn định chờ bao lâu nữa mới
gật đầu đây?”

Lâm Uyển không nói không rằng, xác định phương hướng
dưới chân, hung hăng giẫm mạnh một cái, Trần Kình lập tức hít sâu một hơi, cho
đến tận khi ra ngoài thang máy vẫn nhăn nhó xuýt xoa.

Trần Kình gặp rắc rối liền cuống quýt tìm cách xin lỗi,
gọi điện thoại Lâm Uyển không bắt máy, hắn liền tặng hoa mỗi ngày, mỗi hôm một
loại hoa mới. Nhưng Lâm Uyển vừa nhìn thấy hoa hồng, bách hợp, hoa thiên điểu
kiều diễm xinh đẹp đã nghĩ đến khuôn mặt khả ố của Trần Kình. Trong đầu nhớ lại
câu nói chết tiệt kia, hận không thể quăng cả bó hoa vào thùng rác trước mặt người
đưa hoa.

Trước khi ném đi cô bỗng nhìn thấy bên trong bó hoa
kẹp một tấm thiệp nhỏ, bên trên có dòng chữ viết tay: Uyển Uyển, anh sai rồi,
tha thứ cho anh nhé!

Không hề có chút thành ý nào. Lâm Uyển mắng thầm
trong lòng, cũng quên mất mình đang định ném bó hoa đi.

Ngày hôm sau vẫn là hoa tươi, vẫn là tấm thiệp,
nhưng bên trên lại viết một câu chuyện cười.

Liên tiếp mấy ngày, mỗi ngày đều là một truyện cười
khác nhau.

Mỗi lần Lâm Uyển nhận được đều không muốn nhìn,
nhưng lại không nhịn được, phụng phịu xem xong liền yên lặng cắm hoa vào bình,
tiện tay quăng tấm thiệp nhỏ vào ngăn kéo. Chẳng buồn cười chút nào, vừa nhìn
đã biết chép trên mạng xuống, không có thành ý. Nhưng thật ra hành động này vốn
dĩ đã nhàm chán đến mức khiến người ta buồn cười rồi.

Trong thời gian đó, cô cũng càng thêm chú trọng chăm
sóc nhan sắc. Thời gian soi gương mỗi ngày cũng nhiều thêm. Nếu so với năm, sáu
năm trước nhất định là có thay đổi, nhưng khoảng cách với hai từ “bã đậu” còn
vô cùng xa vời. Dù vậy cô vẫn đến cửa hàng mua về một đống sản phẩm dưỡng da,
tiện thể mua thêm vài bộ quần áo, trước khi ngủ còn đắp mặt, tập yoga, vặt hết
cánh hoa hồng mà Trần Kình tặng lấy ngâm nước tắm.

Một tháng trôi qua, tức giận trong lòng Lâm Uyển đã
sớm tiêu tan nhưng Trần Kình vẫn chưa lộ diện. Sáng sớm hôm nay, người đưa hoa
của cửa hàng lại đúng giờ gõ cửa, Lâm Uyển nhìn thấy bó hoa trong tay cậu ta lập
tức ngây ngẩn cả người, cậu ta đi rồi cô vẫn còn cầm hoa ngơ ngác đứng đó. Tiểu
Bảo chạy lại, nhìn thấy mấy bông hoa dại màu tím tầm thường, ghét bỏ nói: “Xấu
thế!”

Lâm Uyển chớp đôi mắt hơi ướt, lẩm bẩm: “Vậy sao, mẹ
cảm thấy rất được.”

Cầm tấm thiếp nhỏ lên, bên trên viết: Cho dù em biến
thành bã đậu, anh cũng sẽ là con heo chỉ chuyên ăn đậu phụ. Phía sau còn vẽ một
hình đầu heo đơn giản.

Cô không nhịn được bật cười, nước mắt cũng theo cánh
mi rung động. Tiểu Bảo khó hiểu nhìn cô chốc lát, lén chạy về phòng nhấc điện
thoại, thành thạo ấn một dãy số, cố gắng thấp giọng nói: “Ba, mẹ vừa khóc vừa
cười…”

Ở một thành phố khác, Trần Kình cúp máy, chọn ra một
chiếc cà vạt từ tủ quần áo, soi gương thắt cẩn thận rồi huýt sáo ra ngoài. Chẳng
phải cô cảm thấy lửa to không đủ sao, vậy hắn sẽ thêm củi, kích động cô, để cô
thấy bất an một chút. Vừa hay gần đây có hai dự án cần hắn trực tiếp chỉ đạo,
tranh thủ mượn cơ hội kéo dài thời gian, thế này mới có thể nâng cao giá trị và
sự tồn tại của hắn được. Lần gặp sau nhất định sẽ có bước nhảy vượt bậc.

Hắn tự biên tự diễn bận rộn trong vui vẻ, Hướng
Dương tỏ vẻ khó hiểu bảo hắn tự chuốc khổ vào thân. Rõ ràng lúc trước có cơ hội
giữ Lâm Uyển ở lại, ngày hôm qua còn nhắc đến việc này, nói hắn năm đó quá vô
tư. Hắn cười nói đó cũng là một loại ích kỷ. Thà nói không muốn cô thương hại,
còn hơn nói là hắn lo sợ. Tục ngữ có câu “nằm lâu giường bệnh, con dần mất hiếu”,
huống hồ là cô với hắn không có quan hệ huyết thống, ngay cả quan hệ tình yêu
cũng không có. Hắn sợ, sợ chút cảm tình cô dành cho hắn sẽ tiêu tan trong căn
phòng bệnh ngột ngạt kia, cho nên mới quyết được ăn cả, ngã về không. Nếu hắn
không khỏi bệnh thì phải khiến cô nhớ đến hắn, nhớ về hình ảnh khỏe mạnh, vững
vàng không gì không làm được trước kia.

Đã gần hai tháng Trần Kình không xuất hiện. Lâm Uyển
cũng không biết người này đang làm trò gì. Trước kia hắn gọi điện thoại cô
không nhấc máy, bây giờ cô chắn chắn sẽ nhấc máy hắn lại không gọi. Đáng giận
nhất là đã liên tiếp ba ngày hắn chưa gọi điện cho Tiểu Bảo, cả hoa cũng không
gửi tới. Lúc ăn sáng, Tiểu Bảo lo lắng hỏi có phải ba không thích con nữa hay
không?

Lâm Uyển thương con, cũng lo lắng người kia không biết
có phải đã xảy ra chuyện gì liền gọi điện thoại, chuông reo hồi lâu rốt cuộc lại
là phụ nữ nhấc máy, giọng nói ngọt ngào bảo hắn bây giờ không tiện nghe.

Cổ họng Lâm Uyển như nghẹn lại, hơn nửa ngày mới
khôi phục bình thường, trong lòng cảm thấy chua xót, nhưng thằng bé vẫn ở một
bên tha thiết mong chờ, cô đành cố gắng trấn tĩnh nói, ba đang họp, tối sẽ gọi
lại.

Hai ngày nay thời tiết lạnh, Tiểu Bảo húng hắng ho,
hơn nữa tâm trạng cũng không tốt, cực kỳ lười ăn. Buổi tối Lâm Uyển làm thêm
vài món, ôm nó dỗ dành nó mới miễn cưỡng ăn được hai miếng cháo, sau đó tức giận
nói: “Ba hư lắm, con không bao giờ thèm chơi với ba nữa.”

Lâm Uyển gật đầu phụ họa: “Được, chúng ta không thèm
chơi với ba nữa.”

Lúc này chuông cửa lại vang lên, cô đặt thằng bé xuống
ra mở cửa, từ mắt mèo nhìn thấy người bên ngoài bỗng sửng sốt. Trái tim thấp thỏm
suốt cả ngày nay dường như đã được vỗ yên một cách dễ dàng.

Mở cửa, Trần Kình cả người đẫm gió sương bước vào,
phía sau còn kéo theo một va li hành lý nhỏ. Thấy sự kinh ngạc trên khuôn mặt
cô, hắn giải thích: “Vừa xuống máy bay, đến gặp hai mẹ con trước.”

Lâm Uyển cũng để ý thấy khuôn mặt hắn nhuốm màu mỏi
mệt, chưa kịp mở miệng, Tiểu Bảo bên trong nghe thấy tiếng lập tức nhảy khỏi ghế
giống như con thỏ nhỏ lao tới, hét to một tiếng “ba” liền nhào vào vòng tay Trần
Kình. Ngay cả Ni Ni nghe tiếng cũng chạy tới, ồn ào quanh chân Trần Kình sủa
vang.

Trần Kình đáp lại một tiếng “Con trai”, liền khom
lưng thuần thục ôm thằng bé vào lòng, nói “Ba nhớ con quá” sau đó thơm thật kêu
lên hai má con. Tiểu Bảo bị hắn thơm, cười khanh khách không ngừng, ngọ nguậy
trốn tránh trong ngực hắn, những điều không vui suốt mấy ngày nay trở thành hư
không. Lâm Uyển ở một bên há hốc miệng nhìn.

Trần Kình nâng thằng bé lên cao, xúc động nói: “Mấy
ngày không gặp dài ra không ít nhỉ?”

Tiểu Bảo ôm cổ hắn oán trách: “Đã bốn mươi chín ngày
rồi.”

Trần Kình sửng sốt, lập tức cười xin lỗi, “Nhớ rõ
ràng như vậy cơ à, ba sai rồi, ba sẽ chịu phạt.”

Tiểu Bảo nói: “Được rồi, phạt ba cùng ăn cơm với
con.”

Trần Kình quay lại gật đầu với Lâm Uyển, bế con vào
phòng ăn, nhìn thấy bình hoa loa kèn hơi héo trong phòng khách hắn liền mỉm cười.
Lâm Uyển đứng tại chỗ một lát rồi kéo chiếc va li hắn đặt ở cửa sát vào tường.

Ngồi vào bàn ăn, Trần Kình đã cởi áo khoác cầm thìa đút
cho con trai, Tiểu Bảo rất ngoan, đút một miếng ăn một miếng, đôi mắt đen láy
sáng ngời chằm chằm nhìn ba nó. Lâm Uyển thất thần ngắm một lát mới nhớ ra hỏi:
“Anh ăn chưa?”

Trần Kình lắc đầu, cô không hỏi thêm, vào thẳng
phòng bếp lấy thêm một bộ bát đũa, hắn ăn cơm ở đây cũng không phải lần đầu
tiên. Thấy Trần Kình chỉ lo đút cơm cho con, cô liền nhắc Tiểu Bảo tự mình ăn,
Tiểu Bảo không nỡ rời khỏi lòng cha nó, bèn lấy dĩa của mình xiên một miếng sườn,
đưa đến trước mặt Trần Kình: “Ba, con cũng đút cho ba.”

Trần Kình há miệng ăn, xoa xoa đầu con, nhồm nhoàm
nói: “Con trai ngoan thật có hiếu.”

Không khí trên bàn ăn dần trở nên thoải mái, bên
ngoài là màn đêm bao phủ, ba người ngồi quanh bàn ăn dưới ánh đèn sáng ngời,
trông không khác gì so với những gia đình ba người trong thành phố này.

Thằng nhóc kia nhớ ba đến phát điên rồi, ăn xong vẫn
như một cái cây nhỏ lười biếng cắm rễ trên người ba nó. Trần Kình định lấy quà
cho nó, nó lại nói ngọt như đường: “Ba chính là món quà lớn nhất.”

Sắp đến giờ đi ngủ mà nó vẫn ôm ba không chịu buông
tay, nhất định muốn ba đi ngủ cùng. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Trần Kình, Lâm Uyển
cũng không nhẫn tâm đuổi hắn về khách sạn, bảo mình ngủ trên sofa là được. Trần
Kình tắm rửa sạch sẽ, lấy áo ngủ từ hành lý ra thay, ngồi bên giường kể truyện
cổ tích cho con trai.

Lâm Uyển ngồi ở phòng khách xem phim truyền hình, mở
tiếng không quá lớn. Cửa phòng ngủ khép hờ, giọng nói đàn ông trầm thấp truyền
ra làm mãi lâu sau cô mới có thể chú tâm vào nội dung bộ phim.

Không biết đã qua bao lâu, Trần Kình đi ra ngồi xuống
cạnh cô, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm thảo mộc hòa quyện với hơi thở
đàn ông đặc trưng khiến cánh mũi cô bất giác động đậy.

“Phim hay không?” Hắn hỏi.

“Cũng được.” Lâm Uyển nhìn hắn một cái, “Còn chưa ngủ
à, không mệt sao?”

“Không quen ngủ sớm như vậy.”

Lâm Uyển đang xem một bộ phim Hàn Quốc, cô đưa điều
khiển cho hắn: “Anh đổi kênh khác xem đi.”

Trần Kình nhận lấy điều khiển đặt lên bàn, cười nói:
“Không cần, vài năm nay xem cũng không ít, dùng để giết thời gian cũng không tồi,
tính ra phải hơn mười bộ.”

Lâm Uyển nghe mà xót xa trong lòng, khiến một người
có quan niệm thời gian rõ ràng đi xem phim tình cảm để giết thời gian thì chắc
phải là một hoàn cảnh bất đắc dĩ vô cùng… Ti vi chiếu gì cô đã sớm không còn để
ý, cứ thế chìm đắm trong tưởng tượng của bản thân, thật lâu sau mới nghe một tiếng
gọi khẽ: “Uyển Uyển.”

Cô quay mặt nhìn, đối diện với ánh mắt sáng rực của
hắn, trong ánh mắt đó dường như có những đốm lửa đang nhảy nhót. Không khí giữa
bọn họ lúc này đã hoàn toàn thay đổi, hơi oi bức, hơi nóng nực. Cũng không biết
từ khi nào đã dựa vào gần như vậy, đùi hắn kề sát cô, cách một lớp vải cũng cảm
nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể hắn, nóng như bàn ủi vậy.

Bất ngờ, nhưng lại giống như trong dự đoán, cô thấy
mặt hắn tiến lại gần. Trái tim đập nhanh đến loạn nhịp, cự tuyệt, hay là tiếp
nhận? Cô chưa kịp đưa ra đáp án, trước mắt bỗng tối sầm, cảm nhận được bờ môi hắn,
rất mềm. Có chút xa lạ. Hắn chỉ nhẹ nhàng chạm vào rồi tách ra, sau đó lại tiến
đến, giống như con thú nhỏ đang dò xét hít hà, nếm thử đồ ăn. Lại như mang theo
ý bỡn cợt khiêu khích, quan sát phản ứng của cô, có lẽ đang chờ đợi sự đón nhận
từ phía Lâm Uyển.

Hắn lặp lại vài lần, cuối cùng chuyển thành một nụ
hôn sâu triền miên. Lâm Uyển đột nhiên trốn về phía sau, vừa thở hổn hển vừa hỏi:
“Tại sao anh lại có hứng thú với bã đậu thế này?”

Trần Kình cười ra tiếng, đưa tay nhấc cằm cô nói: “Vẫn
giận sao, lòng dạ hẹp hòi. Chỉ là nói giỡn thôi mà?”

Lâm Uyển bĩu môi, ở đâu ra cái kiểu nói giỡn như thế,
rõ ràng là công khai khiêu khích. Thấy hắn lại sáp đến, cô buột miệng nói ra
chuyện làm cô băn khoăn suốt một ngày: “Sáng sớm em có gọi điện thoại cho anh.”

Trần Kình cười, “Cuối cùng cũng chịu hỏi.”

Sau đó mỉm cười giải thích: “Sáng sớm hẹn người khác
đi đánh golf, di động để trong phòng nghỉ, nhân viên nhấc máy, vì mới vào làm
việc nên không rõ quy củ, anh đã nghiêm khắc phê bình cô ta rồi.”

Lâm Uyển im lặng không nói, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trần Kình thấy cô không nói lời nào, quan sát cô hai
giây, ngữ khí trở nên thoải mái: “Kể chuyện cười cho em nghe nhé.”

Hắn ôm lấy cô một cách tự nhiên, cùng nhau tựa vào
ghế sofa, kể chuyện đâu ra đấy: “Chuyện kể rằng có một lão già gần năm mươi tuổi
mới lấy vợ, cô dâu trẻ tuổi lại xinh đẹp khiến người xung quanh vừa hâm mộ vừa
đố kỵ. Hừ, lão già này có tài có đức gì mà cưới được cô vợ tốt như vậy. Kết quả
sáng sớm ngày hôm sau, bọn họ thấy cô dâu vịn tường đi ra, mắng một câu…” Hắn cố
tình dừng lại ở điểm mấu chốt, hỏi: “Em đoán xem cô ta nói gì?”

“Làm sao em biết được?” Lâm Uyển lầu bầu, cơ thể bị
hắn ôm hơi mất tự nhiên.

“Cô ta nói…” Giọng hắn lanh lảnh bắt chước phụ nữ:
“Đồ lừa đảo, ông nói ông đã dành dụm ba mươi năm, tôi còn tưởng là dành dụm tiền!”

Lâm Uyển dịch người sang một bên, vẻ mặt ghét bỏ,
“Không đứng đắn!”

Nhưng Trần Kình quyết thể hiện cái không đứng đắn của
mình đến cùng, miệng hắn tiến lại gần, xấu xa nói: “Em đừng chê, anh nghèo hơn
ông ta, chỉ mới dành dụm được bốn năm.”

Mặt Lâm Uyển nóng bừng, vừa xấu hổ vừa giận dữ đẩy hắn.
Bỗng nhiên hắn hít vào một hơi, ôm ngực lùi về sau làm Lâm Uyển giật mình, thấy
hắn cau mày, cô vội hỏi: “Không sao chứ?”

Trần Kình nắm lấy bàn tay cô đặt trước ngực mình,
hơi thở dồn dập, “Mau, mau xoa cho anh.”

Dường như cảm thấy cách một lớp vải chưa đủ gần, hắn
luồn tay cô vào trong vạt áo. Lâm Uyển chạm phải cơ ngực rắn chắc nóng hầm hập
của hắn, đầu ngón tay hơi run lên, định rụt lại liền bị hắn giữ càng chặt, dưới
lớp cơ bắp, một trái tim đang đập loạn từng hồi mãnh liệt, như đang tấn công
vào trái tim cô vậy.

Cô nghe thấy hắn thấp giọng hỏi: “Em cảm nhận được
không?”

Lâm Uyển không hiểu: “Cái gì?”

“Nó đang đập vì em.”

Giọng hắn hơi khàn lại càng thêm quyến rũ. Lâm Uyển
cảm giác trái tim mình cũng đập rất nhanh, con đê ngàn dặm xây đắp bao lâu nay
đã lặng lẽ nứt vỡ thành một khe hở…

“Bây giờ có thể tiếp tục chứ?” Giọng Trần Kình lại
càng khàn hơn.

Lâm Uyển không nghe được giọng nói của mình, trong đầu
là một mớ hỗn độn, chỉ có thể cảm nhận được từng nụ hôn đáp xuống. Trán, lông
mày, khóe mắt, sống mũi, lần lượt được hắn đóng dấu một cách nhẹ nhàng, ấm áp
và ẩm ướt, có cả vị dưa hấu… Cô rung động bởi từng giọt, từng giọt tình yêu của
hắn, khi nụ hôn hắn sắp đáp lên môi, cô vội vàng ngăn lại: “Đợi chút!”

Trần Kình dừng lại, vẻ mặt nghi hoặc, nét dịu dàng
trong mắt nồng đượm không cách nào tan biến, cô xoa nhẹ hai má hắn, cảm giác được
cơ thể hắn cứng đờ trong giây lát, lại lập tức thả lỏng, khóe miệng ngập tràn ý
cười.

Ngón tay mềm mại men theo đường nét khuôn mặt góc cạnh
của hắn trượt xuống từng chút, từng chút một, từ thái dương xuống đến cằm, lại
tiến lên theo một hướng khác, dừng ở khóe mắt, hắn thuận theo nhắm mắt lại,
hàng lông mi dài khẽ run lên dưới ngón tay cô. Cô nhẹ nhàng hít một hơi, sau đó
dùng hai tay giữ lấy mặt hắn, khẽ rướn người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên cánh
môi kia.

Cơ thể người đàn ông bỗng chấn động mạnh, hai bàn
tay lớn lập tức siết lấy vòng eo mảnh mai của Lâm Uyển, hành động vừa rồi của
cô đã châm ngòi dục vọng được hắn kiềm chế lâu nay, hơi thở hổn hển vang lên
trong yết hầu, môi hắn đuổi sát môi cô như hình với bóng. Hắn vừa hôn cô, vừa
kéo cô vào lòng, giữ cô thật chặt, chặt đến mức cô hít thở cũng thấy khó khăn.
Loáng cái đã đổi từ phim tình cảm sang phim hành động, Lâm Uyển không nói gì,
đúng là không thể đùa cợt với con sói đang đói này. Bởi vì kề sát hắn, cảm nhận
rõ nét phản ứng cơ thể của hắn, rắn chắc, nóng bỏng, nguy hiểm đè lên cô, mặt
cô lại nóng hơn, vội nói: “Được rồi, được rồi, đừng quậy nữa.”

Trần Kình đâu có chịu nghe lời cô, bướng bỉnh đáp:
“Muộn rồi.”

Để nhấn mạnh vào chữ “muộn” này, hắn cố ý cắn đầu lưỡi
cô một cái, bàn tay giữ lấy eo cô nhẹ nhàng luồn vào bên trong, cô vừa tắm xong
nên không mặc nội y, hắn bắt lấy khuôn ngực mềm mại của cô dễ như trở bàn tay,
khẽ siết lấy nó.

Lâm Uyển la lên một tiếng, nhớ ra con trai đang cách
một vách tường, cô vội nắm lấy bàn tay đang làm loạn trước ngực, thấp giọng cản:
“Không được.”

Trần Kình ngẩng đầu, tức cười nhìn cô, lập tức bịt
kín miệng cô, nuốt chửng cả câu “Tiểu Bảo đang…” mà cô đang dở dang vào miệng.
Bây giờ đừng nói là thằng bé, kể cả cha hắn có đến cũng không ngăn nổi hắn.

Một trận mưa hôn nóng bỏng khiến Lâm Uyển thua liên
tiếp, sức lực như gần bị rút cạn, tứ chi mềm nhũn nửa ngồi nửa nằm trên sofa. Đột
nhiên trước ngực lạnh cóng, ánh mắt mơ màng của cô chầm chậm tập trung nhìn thử,
chỉ thấy bàn tay Trần Kình vùi trong áo ngủ của cô, hình như đang nắm thứ gì
đó, giữa khe ngón tay có cảm giác lành lạnh chảy ra.

Cô há hốc miệng, không thốt nổi một tiếng, chứng kiến
hắn rút bàn tay ướt đẫm nước dưa hấu ra nhanh nhẹn cởi từng chiếc cúc. Ngay sau
đó từng tấc, từng tấc da thịt cô lộ ra, ánh mắt Trần Kình dần tối lại, yết hầu
chao đảo, cúi đầu áp tới. Lâm Uyển bất lực quay mặt đi, nhìn về phía hình ảnh mờ
ảo trong ti vi.