Cuộc gặp gỡ chí mạng - Tập 2 - chương 07c

Lâm Uyển bị chẹn họng, chớp mắt không đáp.

Trần Kình cũng không gặng hỏi, cười nói: “Thật sự không phải tôi, nếu là tôi, ít nhất cũng phải chọn thứ đẹp một chút, có cần tôi thề với bóng đèn không?”

“Không cần.” Lâm Uyển cúi đầu, cầm thìa múc bánh trôi.

Trần Kình với tay phủ lên bàn tay đang đặt trên mép bàn của cô, nói: “Uyển Uyển, em phải tin rằng, một người sẽ không xui xẻo mãi, chẳng phải có câu khổ tận cam lai sao, vượt qua điểm cùng cực nhất rồi, sau này em chỉ có thể càng ngày càng mạnh mẽ hơn.”

Lâm Uyển giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, cô biết nếu cô ngẩng đầu nhất định sẽ nhìn thấy đôi mắt đen sáng ngời của người đàn ông đối diện, trong đó nhất định sẽ lấp lánh thứ gọi là “chân thành”. Cô biết nên cô không dám nhìn. Xưa nay, những thứ tốt đẹp đối với cô mà nói đều vô cùng hấp dẫn, giống như mồi câu mỹ vị, nhưng cô biết sau sự hưởng thụ ngắn ngủi, thứ đón chào cô sẽ là lưỡi câu lạnh lùng ngoắc vào họng mình…

Cô không thể quên, cũng không dám quên ngày này của năm ngoái, cô bất lực nằm trong căn phòng bệnh viện ảm đạm, trên người mang thương tích do hắn gây ra, tương lai mịt mù không lối thoát. Hôm nay cô ngồi đối diện hắn, mặc dù được bao bọc bởi bầu không khí vui vẻ, tốt lành nhưng lòng cô vẫn mang vết thương mà hắn để lại, chẳng có cách nào lành.

Cô rất bối rối, đời người rốt cuộc là vòng tròn, xoay chuyển mãi cuối cùng sẽ phải quay lại điểm gốc? Hay là một đường thẳng, chỉ cần nhìn phía trước không cần trông phía sau? Chẳng ai nói cho cô đáp án, cô chỉ có thể nghe theo bản năng của chính mình, bản năng khắc ghi, bản năng trốn chạy, bản năng bảo vệ mình không chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.

Không biết có phải báo trước gì chăng, mùa xuân năm nay đến rất sớm, băng tuyết nhanh chóng tan chảy, cây cối cô quạnh suốt mấy tháng trời thi nhau đâm chồi nảy lộc xòe ra những lá non, rất nhanh hai bên đường đã tràn đầy sắc xanh sống động. Trong thời kì vạn vật bừng tỉnh này, bệnh tình của Lâm Uyển cùng ngày một khá lên, thần sắc tốt, biểu cảm sinh động, nói cũng nhiều hơn, giống như cây khô bị tuyết chôn vùi cả mùa đông lại có cơ hội sống, từ từ nhuộm lên màu xanh bừng bừng.

Lý Cẩn nói Lâm Uyển rất kiên cường. Đương nhiên cũng nói Trần tiên sinh, anh làm rất tốt.

Trần Kình nghĩ thầm, quả thật hắn làm rất tốt, mà việc tốt nghĩ kĩ lại không giống với những việc mình làm. Hắn thường cảm thấy mình của bây giờ rất xa lạ, có mấy lần khi rửa mặt bỗng ngẩng đầu soi gương, xác nhận có phải mình vẫn mang gương mặt đó hay không.

Lâm Uyển càng ngày càng hoạt bát, cũng càng ngày càng láo xược, tranh luận với hắn đã thành chuyện cơm bữa, động một cái là nhăn mặt. Cô còn chê hắn dài dòng, gọi hắn là “mẹ già” suýt làm hắn nghẹn chết, trợn mắt hung dữ nói: “Chết tiệt! ‘mẹ già’ á? Dù gì cũng phải là ‘bố già’ chứ?”

Lâm Uyển mỉm cười đáp: “Bây giờ đàn ông cũng có thể làm y tá, anh làm ‘mẹ già’ sao mà không được?”

Hắn thở phì phì nói: “Em còn biết tôi là đàn ông? Mẹ kiếp, đến chính tôi cũng suýt nữa quên mất!”

Không phải vậy sao, để gây dựng hình tượng trong lòng Lâm Uyển, hắn đã “ăn chay” suốt mấy tháng. Kể cũng lạ, hắn xưa chưa từng coi phẩm hạnh ra gì mà bây giờ lại thích thánh khiết, cho dù khó chịu nữa cũng chưa từng có suy nghĩ ra ngoài tìm người “hạ hỏa”. Chí Tôn Bảo[2] nói “nôn mãi sẽ quen thôi”, bây giờ hắn muốn nói “nhịn mãi sẽ quen thôi”.

[2] Một vai diễn của Châu Tinh Trì.

Nhưng trên thế giới luôn có một số người chỉ sợ trời đất chưa đủ loạn, chẳng biết đứa lắm mồm nào lại đặt cho hắn một biệt danh “Bạn trai nhị thập tứ hiếu”, rồi nhanh chóng đã truyền ra xung quanh. Chẳng lẽ vì hắn liên tục mấy lần từ chối tụ tập? Vì mấy lần hắn vô ý nói phải đi đón Lâm Uyển tan tầm? Hay vì mấy lần lúc đãi khách hắn tranh thủ gọi điện thoại cho cô?... Được thôi, nhị thập tứ hiếu thì nhị thập tứ hiếu, cái số hắn rồi.

Có điều, hắn thích danh hiệu “bạn trai” này.

Một lần hiếm có, Trần Kình dành thời gian đến tụ tập với anh em, giữa bàn tiệc đương nhiên không thể thiếu mấy cô nhan sắc hơn người. Cô gái cạnh bên như bị ai rút mất xương sống, ẻo lả dựa vào người hắn. Mọi người đều yêu cầu hắn tự phạt ba ly lớn vì mấy lần không đến trước đó, còn phải uống rượu giao bôi. Lớn ư, Trần Kình cũng chẳng hề gì, dù sao ngày trước không phải chưa từng thử, đàn ông mà, gặp dịp vui chơi là tất nhiên thôi. Chỉ là khi cơ thể mềm nhũn của cô gái kia dán vào, hắn bỗng bị thôi thúc phải rút lui, đã cố nhịn rồi lại bị mùi hương trên người cô ta kích động. Hắn rất phong độ không nôn rượu lên người cô ta nhưng lại khiến mình bị sặc ho đến nửa ngày trời.

Tiệc tàn, mọi người đều định mang cô gái trong lòng ra về, hắn mở ví rút ra một xấp tiền đưa cho cô gái bên cạnh hắn. Cô gái như bị tổn thương lòng tự trọng, kéo tay áo hắn chớp đôi mắt to hỏi: “Em không tốt sao?”

Hắn cười cười: “Em rất tốt, nhưng ở nhà tôi đã có người tốt hơn rồi.”

Trên đường về nhà nghe điện thoại của Phương Chính: “A Kình, cậu càng lún càng sâu rồi, còn buông tay nổi không?”

Hắn đã quên khi đó mình trả lời thế nào, chắc là đáp án khẳng định, nghĩ một đằng nói một nẻo. Hắn phát hiện trước giờ mình chưa từng né tránh một vấn đề như thế này, hắn tức cười nghĩ, lương tâm đúng là thứ mềm yếu, kẻ mạnh một khi đã có lương tâm nhất định sẽ biến thành kẻ yếu.

Lúc hắn về Lâm Uyển đã ngủ rồi, thời gian làm việc nghỉ ngơi hiện nay của cô rất điều độ, chưa đến mười giờ đã có thể ngủ ngon. Mùi tươi mát của sữa tắm và dầu gội đầu trên cơ thể cô còn khiến hắn say đắm hơn rượu ngon, hắn ngồi bên giường ngây ngốc ngắm cô hồi lâu. Hắn nhớ hồi đại học từng học qua môn phân tích tác phẩm, có một lần giới thiệu cuốn tiểu thuyết “Jane Eyre”, hắn ấn tượng sâu sắc với một đoạn trong đó, Jane và ông Rochester nói về bà vợ điên của ông.

Rochester nói: “Không phải cô ta điên mà tôi ghét bỏ đâu. Giả sử em điên, em nghĩ tôi cũng ghét bỏ em sao… Mỗi một phần cơ thể của em đối với tôi, nó quý giá như chính cơ thể của tôi, lúc em đau khổ thì tôi cũng vậy. Trí não em là bảo bối của tôi, nếu nó hư hại thì vẫn là bảo bối của tôi. Nếu em nói mơ triền miên, cánh tay tôi sẽ ôm chặt em chứ không phải chiếc áo gi-lê bó sát… Cho dù lúc tức giận em cào xé hỗn loạn, với tôi điều đó cũng rất quyến rũ…”

Hồi ấy hắn cười nhạo nói, xót xa gớm. Bây giờ nhớ đến đoạn thoại hắn vẫn không kìm được bật cười, quá chuẩn, viết đúng tiếng lòng hắn.

Đêm hôm đó Trần Kình nằm mơ thấy Lâm Uyển rời đi, đi mà không hề báo trước. Hắn giật mình tỉnh giấc, cảm thấy cơ thể ấm áp trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, sau lưng lạnh buốt, lấy tay sờ thấy một lớp mồ hôi đầm đìa. Hắn sững sờ hồi lâu giữa đêm tối, một suy nghĩ lướt qua trong đầu, nếu Lâm Uyển không khỏe có phải sẽ không cần rời đi? Cô khỏe mạnh hay không cũng chẳng sao, hắn sẽ giống như những gì Rochester nói, dù cô ra sao hắn đều có thể tiếp nhận, chỉ cần cô ở bên hắn giống như lúc này là được. Rồi hắn lập tức phủ định suy nghĩ này, nó quá điên khùng và ích kỉ.

Nếu là trước kia không chừng hắn thật sự sẽ làm điều đó, còn bây giờ hắn không làm được.

Nhưng nếu bảo hắn trơ mắt nhìn Lâm Uyển yêu đương kết hôn với người đàn ông khác, hắn tự nhủ mình chắc chắn không làm được. Vừa nghĩ cô sẽ nằm cùng tên khác trên một chiếc giường, còn định làm những chuyện thân mật kia, hắn lại ăn không ngon ngủ không yên như bị côn trùng cắn, khó đảm bảo sẽ không tìm người xử đẹp thứ mà tên đó…

Trần Kình thao thức suốt đêm, sang ngày hôm sau hai mắt đỏ ngầu như thỏ, còn hiện cả quầng thâm đậm màu. Nhớ lại ý nghĩ đêm qua không khỏi tự cười mình ngốc, nghĩ nhiều vậy ích gì chứ, đàn ông phải ra đàn ông, hoặc làm kẻ xấu tàn nhẫn với người khác, hoặc làm việc tốt nhưng chớ sợ mình đau.

Song điều khiến Trần Kình kinh hãi là sau một tuần, cơn ác mộng kia của hắn đã thành sự thật, Lâm Uyển đi rồi, chính xác là mất tích rồi.

Lúc đó Trần Kình vừa đi đàm phán với khách hàng từ tỉnh ngoài trở về, tới nhà đã hơn mười một giờ tối, không thấy Lâm Uyển đâu. Hắn bỗng sợ hãi, gọi điện thoại cho cô bị báo đã tắt máy. Hắn ép mình trấn tĩnh lại rồi lái xe đến chỗ ở của Lâm Uyển, lấy chìa khóa mình đánh thêm mở cửa nhưng phát hiện trong nhà cũng không một bóng người.

Hắn lập tức đờ đẫn, đứng ngây trong phòng khách nhà Lâm Uyển hai phút mới nhớ ra việc gọi cho bạn bè, đồng nghiệp và lãnh đạo của cô, cũng chẳng quan tâm liệu có làm phiền người ta nghỉ ngơi hay không. Hắn đã nhanh trí từ trước, lưu lại phương thức liên hệ của tất cả những người mà bình thường Lâm Uyển có thể tiếp xúc, vốn để mọi việc được chu đáo, không ngờ phải dùng đến thật.

Lái xe một vòng, chẳng có được tin tức đáng giá nào. Đồng nghiệp của Lâm Uyển nói chiều nay cô ấy đã xin nghỉ nhưng không nói gì với họ. Bên Mễ Lan cũng không biết, hắn không làm quá chuyện này để mọi người phải hoảng, chỉ đáp qua loa mấy câu rồi cúp máy, sau đó lập tức gọi cho người quen trong ngành công an…

Vừa cúp máy Trần Kình liền muốn xông ra cửa đi tìm Lâm Uyển nhưng hai chân không nghe lời hắn, đứng nguyên chỗ cũ, cuối cùng hắn lùi mấy bước, mệt mỏi thả mình xuống sofa. Bàn tay vô thức nắm chặt di động cứ như định bóp nát nó vậy. Hắn hối hận vô cùng, hắn không nên rời khỏi, cuộc đàm phán có quan trọng đến mấy cũng không quan trọng bằng tính mạng của Lâm Uyển. Hắn đúng là lạc quan mù quáng, tưởng rằng Lâm Uyển chuyển biến tốt nên không cần lo lắng. Hiện tại có hai loại cảm xúc đang lấp đầy trong khoang ngực hắn: Hối hận và sợ hãi.

Lúc điện thoại trong tay rung lên, Trần Kình giật mình suýt quăng nó đi, sau đó nhìn thấy số trên màn hình lại không dám nhấc. Hắn sợ, ngộ nhỡ đối phương nói với hắn Lâm Uyển xảy ra chuyện thì làm thế nào? Tai nạn? Bây giờ nhiều sát thủ xa lộ như vậy, mà say rượu lái xe cũng nhiều như thế, Lâm Uyển lại hốt hoảng… Tự sát? Rất có khả năng, cô là bệnh nhân trầm cảm, hơn nữa trước kia từng có lần tự sát…

Từng hồi chuông vang lên càng ngày càng dữ dội khiến Trần Kình tỉnh lại từ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, hắn vội ấn phím trả lời, nếu thật sự xảy ra chuyện, không muốn đối mặt cũng vô ích, nếu phát hiện kịp thời có lẽ còn cứu được.

Đối phương bình tĩnh nói với hắn, hôm nay thành phố B xảy ra tổng cộng mười mấy vụ tai nạn lớn nhỏ, người bị thương không hề có cô gái nào trẻ tuổi, đồn công an cấp dưới cũng chưa nhận được điện thoại thông báo phụ nữ tự sát hay bị thương.

Trần Kình thở phào nhẹ nhõm nhưng trái tim bỗng giật thót, chưa phát hiện không có nghĩa chưa phát sinh, Lâm Uyển lại xin nghỉ, chắc chắn đã có dự tính trước, e rằng cô đi nhảy xuống hồ, e rằng cô tìm một nơi hẻo lánh uống thuốc ngủ… Hắn lấy tay ra sức vỗ vào trán, chửi mấy tiếng, toàn bị tưởng tượng của mình làm sợ hãi đến sinh bệnh tim.

Mãi một lúc sau Trần Kình mới nghĩ đến việc gọi cho thư kí bảo anh ta tra lịch bay, tìm người điều tra camera giám sát của bến tàu xe. Ban nãy hắn cứ nghĩ quẩn quanh về bệnh trầm cảm của Lâm Uyển, toàn tiêu cực cho rằng cô xảy ra chuyện hoặc tự vẫn rồi. Giờ nghĩ lại, Lâm Uyển đã hồi phục rất nhiều, không chừng lại tiếp tục ý nghĩ trước kia, một lòng một dạ muốn trốn khỏi hắn.

Lần này chưa đến mười phút thư kí đã gọi lại, nói rằng đã tra được ba giờ chiều hôm nay Lâm Uyển đáp chuyến bay tới thành phố S. Quả tim đang treo lơ lửng của Trần Kình cuối cùng đã hạ xuống, vậy thì đúng rồi, nơi đó là nhà bà ngoại Lâm Uyển, cũng là nơi cô đã sống hơn mười năm.

Nhưng ngay giây sau hắn lại hoảng sợ, có phải Lâm Uyển đến đó tự sát? Tục ngữ có câu “Lá rụng về cội”…

Tám giờ sáng hôm sau Trần Kình tới thành phố S. Trên đường từ sân bay tới nội thành, hắn tiếp tục gọi cho Lâm Uyển, cô vẫn tắt máy, hắn nơm nớp lo sợ, nôn nóng đến mức miệng cũng bị nhiệt. Sau bốn mươi phút cuối cùng đã đến đích, từng hang cùng ngõ hẻm trong các dãy nhà đơn của khu phố cổ, tuy hơi lâu năm nhưng không hề cũ nát. Con đường nhỏ bằng phẳng trước cửa rất sạch sẽ, có điều quá chật hẹp nên xe hơi không thể vào, Trần Kình đành xuống taxi đi bộ.

Chữ “Phúc” và câu đối trên cửa mỗi nhà còn chưa phai màu đỏ rực trông rất tươi vui, nồng đậm mang theo hơi thở cuộc sống, hơn nữa nơi đây còn cách xa những ồn ào náo động, có được sự yên ả hiếm thấy của thành phố. Nhưng lòng Trần Kình thì không yên ả chút nào, dọc đường hắn chăm chú nhìn tên cổng nhà, cuối cùng dừng trước một cánh cửa sắt đen sì. Vừa nghĩ đến sắp được gặp Lâm Uyển, hắn vô cùng vui vẻ lại có chút hồi hộp, nhưng khi hắn nhìn thấy ổ khóa lớn trên cửa liền ngẩn người đứng đó.

Tường sân không cao, hắn có thể dễ dàng nhìn thấy quang cảnh trong sân lát gạch xanh, trong góc có một chiếc đu cũ kĩ, bên cạnh còn có một cây anh đào đang độ ra hoa. Nhìn qua cửa sổ kính cũng không thấy được trong nhà có bóng người, Trần Kình khó hiểu, lẽ nào Lâm Uyển không về?

Hắn nhất thời mê muội lại tức giận, liền ra sức đấm một cái vào cửa sắt, bỗng từ sau lưng vọng tới tiếng một người phụ nữ: “Anh tìm ai?”

Trần Kình quay đầu, thấy một phụ nữ gần ba mươi tuổi đang mang bầu. Trông cô ta ăn mặc tùy tiện, chắc là hàng xóm, hắn vội hỏi: “Lâm Uyển ở đây phải không?”

“Uyển Uyển hả, hôm qua cô ấy mới về, vừa sáng sớm đã đi rồi.”

Trần Kình vừa thấy mừng ngay lập tức lại thấy hoảng, vội hỏi: “Đi đâu rồi?”

Người phụ nữ đánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới, nghi ngờ hỏi; “Anh là ai?”

“Tôi là bạn trai cô ấy.”

“Hả? Bạn trai cô ấy không phải chết rồi sao?”

Trần Kình giật mình, chẳng đợi hắn giải thích, cô ta như tỉnh ngộ: “Tôi biết rồi, là bạn trai mới hử?”

Trần Kình hơi mất tự nhiên “ừ” một tiếng, hỏi: “Cô ấy đi đâu rồi?”

“Lên núi ở ngoại thành thăm mộ bà ngoại.”

Trần Kình ngẩn người, nghĩ lại cũng đúng, tiết Thanh minh vừa qua. Người phụ nữ kia nhiệt tình nói: “Buổi trưa có thể cô ấy sẽ về, hay là anh sang nhà tôi ngồi đợi? Không cần khách khí, quan hệ giữa tôi và Uyển Uyển rất tốt, chúng tôi là hàng xóm suốt mười mấy năm rồi.”

“Không cần đâu, cám ơn, nơi cô ấy đến tên là gì?”

Người phụ nữ ngạc nhiên: “Anh muốn đi tìm cô ấy?”

Trần Kình gật đầu, người phụ nữ chỉ về phía đông nói: “Thấy chưa? Ngọn núi bên đó, tên là Nhị Long Sơn, bà ngoại cô ấy được chôn ở đó, nhưng anh phải gọi xe mà đi, rất xa đấy, ái chà, khắp nơi núi đồi anh biết đi đâu mà tìm…”

Trần Kình không đợi cô ta dài dòng liền cám ơn rồi vội vã rời khỏi, đến giao lộ gọi taxi đi thẳng đến Nhị Long Sơn ở ngoại thành.

Tới chân núi xe không thể đi tiếp, Trần Kình trả ba trăm tệ cho tài xế bảo anh ta đợi mình, sau đó men theo đường núi đi lên. Hắn cũng biết cách tìm này hơi ngớ ngẩn, nhưng hắn không thể đợi, chỉ cần không thấy Lâm Uyển, không có tin tức của cô hắn không thể yên tâm một phút nào. Đã không nghỉ ngơi ba mươi tiếng, thái dương hắn giật giật đau nhức, mắt cay cay, không cần nhìn cũng biết chắc chắn giống hệt mắt thỏ. Dạ dày trống rỗng nhưng không thấy đói chút nào. Hai chân máy móc mà ngang bướng tiến lên như được lên giây cót, hình như chỉ có trông thấy Lâm Uyển mới có thể bảo hắn ngừng lại.

Hôm nay lại là một ngày nắng, cảnh xuân tươi đẹp, cây cối lác đác lưng chừng núi, ánh mặt trời chiếu xuống hơi chói mắt, trong rừng chốc chốc vọng tới vài tiếng chim kêu. Trần Kình vừa đi vừa đưa tay lên miệng hét tên Lâm Uyển, thỉnh thoảng kinh động mấy con chim rừng làm chúng “phành phạch” bay đi, nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng vọng của chính mình, từng hồi từng hồi, trông hắn vừa cô đơn, vừa bất lực.

Hắn chợt nhớ lại một sáng sớm mùa thu năm ngoái, lúc đó hắn lo lắng nhiều hơn sợ hãi, bây giờ ngập tràn trong lòng hắn lại toàn nỗi sợ. Vừa nghĩ đến khả năng không thể nhìn thấy Lâm Uyển, vĩnh viễn mất cô mũi hắn lại cay cay, rồi hắn dừng bước, cúi đầu lau mặt, hít sau mấy hơi mới tiếp tục lên đường.

Lúc Trần Kình rẽ ngoặt thì nhìn thấy bóng người phía trước, còn tưởng mình hoa mắt, ngay giây tiếp theo liền vui mừng khôn xiết bước nhanh đến, lớn tiếng hét: “Uyển Uyển!”

Lâm Uyển mặc một chiếc áo gió thường ngày màu xanh quân đội khiến cô như hợp thành một với cảnh vật xung quanh, cổ quấn khăn lụa hoa nhí màu đỏ tôn thêm làn da trắng ngần. Cô ngơ ngác nhìn Trần Kình sải bước đi tới, khẽ nói: “Thật sự là anh…”

Trần Kình thấy cô, cảm xúc lẫn lộn, muốn nổi giận mắng cô vài câu nhưng vừa trông bộ dạng ngơ ngác của cô lại không nhẫn tâm. Hắn tự nhiên ngồi xuống kéo tay cô oán trách: “Uyển Uyển, em dọa chết tôi rồi.”

“Sao anh đến đây?”

“Em còn dám hỏi? Không nói tiếng nào đã chạy mất, hại tôi tìm mãi, còn tưởng em lại…”

“Tưởng tôi lại muốn tự sát?”

Trần Kình chẳng chú ý đến mình, bây giờ đã quen tư thế hơi ngước lên, hắn không trả lời câu hỏi của cô mà dịu dàng nói: “Không sao thì tốt, thăm mộ bà xong chưa?”

“Ừ.”

Trần Kình đứng dậy, duỗi tay trước mặt Lâm Uyển nói: “Vậy xuống núi thôi, tôi bảo tài xế đợi dưới chân núi rồi.”

Thấy Lâm Uyển không đứng dậy ngay, hắn lại hỏi: “Còn muốn nghỉ chút à?”

Liếc nhìn giày cô, hắn cau mày hỏi: “Sao em lại thiếu một chiếc giày? Đi kiểu gì trông thảm hại thế này.”

Lâm Uyển lắc đầu, vịn lấy tay hắn mượn sức đứng dậy, đi được hai bước cô bỗng nhỏ tiếng nói: “Tôi tưởng ngày mai anh mới về…”

Trần Kình “hừ” một tiếng, không vui đáp: “Em tưởng? Em còn tưởng trái đất hình vuông chắc, không phải đã bảo cho dù là chuyện lớn chuyện nhỏ cũng phải báo với tôi một tiếng sao, việc lớn thế này mà em lại…”

Lâm Uyển chớp mắt, lẩm bẩm: “Lại nữa rồi.”

“Được rồi tôi không dài dòng nữa, sau này em chú ý chút là được.”

“Không có sau này rồi.”

Trần Kình bỗng dừng bước, bàn tay nắm lấy Lâm Uyển liền siết chặt, đến khi cô đau quá xuýt xoa hắn mới nới lỏng một chút, mở miệng nói thẳng: “Lâm Uyển, ‘sau này’ mà tôi nói, là mỗi ngày bắt đầu từ hiện tại cho đến khi em rời đi.”

Bầu không khí bỗng lắng lại, hai người đều không nói gì, chỉ im lặng mà đi. Đường xuống núi dễ đi hơn nhiều, Trần Kình bất giác bước nhanh, phát hiện Lâm Uyển không theo kịp hắn lại giảm tốc độ chiều ý cô. Lâm Uyển đi mãi đi mãi, bỗng chân run rẩy suýt ngã, Trần Kình vội đỡ cô dậy nhưng lại bị giật mình bởi sắc mặt cô còn trắng bệch hơn mấy phần so với ban nãy.

Trần Kình cuối cùng đã phát hiện có gì đó bất thường, lo lắng hỏi: “Uyển Uyển, em sao thế?”

Lâm Uyển dựa vào hắn mới đứng vững, lắc đầu. Trần Kình đâu có tin, nắm vai cô căng thẳng hỏi: “Uyển Uyển, có phải em uống thuốc rồi?”

Lâm Uyển nhìn đôi mắt đỏ ngầu, nhìn đôi lông mày cau lại của hắn, đột nhiên muốn cười, cô cười yếu ớt nói: “Không sao, chỉ là bị rắn cắn.”

Trần Kình sững người, tức giận trách mắng: “Sao không nói sớm, bị cắn chỗ nào?”

Lâm Uyển chỉ vào cổ chân phải, hắn vội đỡ ngồi xuống, xắn quần bò cô lên, lập tức thấy một mảng bầm tím chỗ mắt cá chân, ở giữa có hai lỗ rất sâu, bên trên buộc một sợi dây giày.

Lông mày Trần Kình càng nheo lại, cởi dây giày buộc chặt lùi xuống dưới một chút, đồng thời hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

“Tê.”

Hắn ấn một cái, lại hỏi: “Đau không?”

“Hơi.”

Trần Kình ngồi xuống, đặt chân phải của Lâm Uyển lên chân mình, lấy dao nhíp trong túi bật ra, trước khi xuống tay còn xoay mặt cô sang một bên, lấy dao rạch vào vết thương một hình chữ thập nhỏ, sau đó nâng chân cô lên sát miệng.